✿¹
"Đệt!" Nguyễn Thái Sơn nhìn hàng chữ trước mắt, phun ra một câu chửi thề.
Không ngờ hôm nay em lại mặc đồng phục bóng rổ của Đăng Dương, tuy tôi có hơi tức giận... Nhưng màu đỏ rất hợp với em ấy, em ấy trắng như vậy, mặc cái gì cũng đẹp, thật đáng yêu.
_________
Trước kỳ thi tuyển sinh đại học, có một chuyện vô cùng kỳ lạ đã xảy ra trên người Thái Sơn - Mỗi ngày, cậu có thể nhìn thấy một trang nhật ký của người khác.
Giống như trong mấy bộ phim kinh dị, bất luận là lúc đang làm bài tập, tắm rửa hay đang "tự xử", vào đúng 11 giờ khuya, một hình ảnh nho nhỏ sẽ luôn xuất hiện trước mặt cậu, trong hình là một cuốn nhật ký đang mở, kích thước hình ảnh chỉ đủ cho một trang, vừa vặn có thể thấy được hết chữ viết trên đó.
Lần đầu tiên Thái Sơn nhìn thấy nó, trên trang nhật ký chỉ có hai dòng chữ duy nhất.
Một dòng viết: Em ấy thật đáng yêu.
Một dòng ghi ngày tháng, tình cờ lại đúng là ngày hôm đó.
Nét chữ tuy có chút nguệch ngoạc nhưng lại khá đẹp, trông giống như nét chữ của một đứa con trai. Một lát sau, sau khi cậu đọc xong, hình ảnh đó đã hoàn toàn biến mất.
Ban đầu Thái Sơn còn tưởng rằng mình gặp ảo giác, tuy nhất thời không giải thích được, nhưng cuối cùng vẫn không nghĩ nhiều.
Kết quả là ngày thứ hai, ngày thứ ba... Mẹ nó mỗi ngày cậu đều nhìn thấy những hình ảnh như vậy!
Chữ viết tay từ đầu đến cuối vẫn luôn là của cùng một người, nhưng nội dung nhật ký thì thay đổi mỗi ngày, và chúng luôn xuất hiện vào một mốc thời gian cố định.
Cậu dám khẳng định rằng tinh thần của cậu rất bình thường, mặc dù cậu sắp thi đại học, nhưng thành tích vẫn luôn ổn định, chưa phải chịu áp lực đến mức xuất hiện ảo giác trong nhiều ngày liên tiếp.
Chuyện này nói ra thì cũng chẳng có ai tin, cậu chỉ có thể buồn bực giữ nó trong lòng.
May mắn là thời gian những hình ảnh đó xuất hiện kéo dài không quá lâu, không ảnh hưởng đến sinh hoạt của cậu, nhưng má nó vẫn quá tà môn!
Đợi đến khi Thái Sơn quen với chuyện này, kỳ thi tuyển sinh đại học đã kết thúc.
Trong những trang nhật ký mà cậu xem hằng ngày, dựa vào nội dung cậu chắt lọc được một ít thông tin.
Đây chính là một quyển nhật ký yêu thầm.
Ban đầu cậu còn nghĩ nó khá thú vị, dù sao từ sau khi tốt nghiệp tiểu học đến giờ, cậu đã không còn đụng vào ba cái thứ gọi là nhật ký này nữa.
Nội dung của cuốn nhật ký không bao giờ có tên người hay địa điểm cụ thể, Thái Sơn cũng không muốn tìm hiểu bới móc chuyện riêng tư của người khác, cậu chỉ cho rằng đây là một dải rắm cầu vồng về crush của một người nào đó, mỗi ngày cậu đều phải đối mặt với nó, muốn không nhìn cũng không được.
Cho đến khi cậu đọc nội dung của ngày hôm nay...
Không ngờ hôm nay em lại mặc đồng phục bóng rổ của Đăng Dương, tuy tôi có hơi tức giận... Nhưng màu đỏ rất hợp với em ấy, em ấy trắng như vậy, mặc cái gì cũng đẹp, thật đáng yêu.
Móa, Đăng Dương là anh em tốt của Thái Sơn, nhưng dù sao đó cũng chỉ là một cái tên, có khả năng đây chỉ là một sự trùng hợp.
Nhưng hôm nay cậu và Đăng Dương mới rủ một vài người bạn ra ngoài chơi bóng, trong bữa trưa quần áo của cậu vô tình bị dơ do dính nước canh, nhà Đăng Dương rất gần sân bóng rổ, nên cậu ta trực tiếp quay về nhà lấy một bộ đồ khác ra cho cậu thay, sau đó cậu mặc quần áo của Đăng Dương chơi bóng với mọi người đến tận chiều tối.
Mà bộ quần áo bóng rổ đó vừa vặn cũng có màu đỏ.
Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp như vậy!
Thái Sơn điên cuồng cầu nguyện, cậu không bao giờ tưởng tượng ra được chuyện bản thân chính là nhân vật chính trong cuốn nhật ký thầm mến mà cậu được khai mở "Thiên Nhãn" để đọc hằng ngày!
Hơn nữa, căn cứ vào tình huống mà trang nhật ký hôm nay miêu tả, trăm phần trăm đối phương là người cậu quen!
Tưởng tượng có một người quen mỗi ngày viết cái loại nhật ký này về mình, Thái Sơn sắp phát điên rồi.
Ai?! Người đó là ai?!
Người đầu tiên có thể loại khỏi diện tình nghi là Đăng Dương.
Hôm nay người biết cậu đi chơi bóng rất nhiều, nhưng số người biết cậu mặc đồ của Đăng Dương thì chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Trong đó không có con gái.
Vậy thì chắc chắn là con trai!
Ngoại trừ cậu và Đăng Dương, hôm nay có tám người khác cùng chơi bóng, ba trong số đó đã có bạn gái, tạm thời bỏ qua một bên, một tên đang yêu đương qua mạng, cũng bị gạch tên nốt. Còn dư lại bốn tên, một tên có thân hình nhỏ gầy tham gia chơi bóng rổ để cao lớn hơn; một tên tóc vàng hoe như lông chó thích mấy em gái BB; một tên đã bỏ học từ lớp 11 nhưng vẫn còn liên lạc với bọn họ - Hải Đăng, nghe nói trước kia cậu ta quen không ít bạn gái; người còn lại chính là lớp trưởng của bọn họ - Lê Trung Thành, cậu ta là một fanboy chính hiệu, nghe nói đã từng trốn học để đi đu idol.
Thái Sơn nổi da gà khắp người, không ai trong số mấy tên này có bộ dạng giống như đang thầm mến cậu.
Đù má... Đôi mắt này đang chơi cậu sao!
Thái Sơn mang vẻ mặt đau khổ đang vắt óc suy nghĩ, thì điện thoại của cậu rung lên, một tin nhắn Wechat được gửi đến.
Đăng Dương: Sơn, mày đã thấy tin tức trong nhóm chat của lớp chưa, mai là sinh nhật của Minh Hiếu đó, mày có đi không?
Thái Sơn sững sờ.
Cậu thoát ra nhìn, lúc này mới phát hiện trong nhóm chat có một tin nhắn tag @All, vừa ấn vào đã thấy người gửi là Minh Hiếu, nói ngày mai là sinh nhật của hắn, mời mọi người đến nhà chơi.
Bên dưới là địa chỉ cụ thể.
Khóe miệng Thái Sơn giật giật, cậu và Minh Hiếu không quá thân thiết, nhưng vẫn tính là có quen biết sơ sơ, đối phương có ngoại hình xuất chúng, thành tích lại tốt, trong trường khá là nổi tiếng, nhưng tính cách có phần hơi trầm lặng, trong mắt Thái Sơn thì người này khá lạnh lùng.
Vì vậy, sau khi cậu nhìn thấy hắn thông báo khắp nơi trong nhóm mời bạn bè và mọi người đến nhà dự sinh nhật, Thái Sơn lập tức cảm thấy rất không khỏe.
Là ai đã lấy trộm số của cậu ta rồi?!
Đúng lúc này, đột nhiên cậu lại nhớ đến một chuyện.
Hôm qua trong lúc chơi bóng, hình như cậu đã gặp... Minh Hiếu.
Lúc đó là buổi chiều, bọn họ vừa đánh xong vài trận bóng và đang trong thời gian nghỉ giải lao, ai đó đã nhìn thấy Minh Hiếu đứng cách đó không xa.
Dường như đối phương đang ra ngoài mua đồ, trên tay cầm túi mua hàng, đứng từ phía xa xa nhìn bọn họ mấy lần.
Thái Sơn đang uống nước, đột nhiên Đăng Dương thúc vào khuỷu tay cậu: "Ê, kia chẳng phải là Minh Hiếu hay sao? Đù má, hắn đang nhìn chúng ta kìa!"
Thái Sơn nuốt nước trong cổ họng, nhìn theo hướng Đăng Dương chỉ, đúng là đối phương đang nhìn bọn họ.
Thái Sơn cười, hô lớn về phía bóng người cách đó không xa: "Đang nhìn cái gì thế? Có muốn vào làm vài ván không?"
Tính cách của cậu khá cởi mở, mặc kệ là quen hay không quen thì đều có thể nói chuyện xã giao vài câu, vừa thấy đối phương trùng hợp đi ngang qua, cậu lập tức tùy tiện mời gọi.
Ai mà ngờ người đó thật sự bước đến.
Khi đến trước mặt cậu, hắn nhìn cậu mấy lần.
Minh Hiếu ăn vận chỉnh tề, áo trắng quần đen, vừa nhìn là biết không thích hợp để vận động.
Thái Sơn nở nụ cười: "Cậu thật sự muốn chơi sao?"
"Tôi... Tôi chỉ đến xem chút thôi." Hắn mấp máy môi, nhìn chằm chằm đôi môi ẩm ướt của Thái Sơn, "Ở nhà chán quá."
"Ồ." Thái Sơn tiếp tục cười.
Bản thân Đăng Dương là một tên học tra, gã luôn nhìn tầng lớp học bá qua một tấm filter, vả lại bình thường Minh Hiếu không thích giao tiếp với người khác, bây giờ đối phương đột nhiên đến xem bọn họ chơi bóng, gã lập tức thò đến gần ra sức lảm nhảm thao thao bất tuyệt, cuối cùng còn trực tiếp nhận người ta là anh em luôn.
Sau khi nghỉ ngơi xong, Thái Sơn tùy tiện chơi vài trận với những người khác, không có tâm trạng để ý tới bên ngoài sân bóng.
Minh Hiếu vẫn luôn đứng một bên quan sát, trong giờ giải lao, hắn tự nhiên như không đưa cho cậu chai nước mình vừa mới mua.
Thái Sơn đã có nước nên cậu không nhận, bỗng dưng cậu cảm thấy tên này khá thân thiện, cười nói với hắn mấy câu.
Không ngờ đối phương lại nói: "Cậu mặc bộ đồ này trông khá đẹp."
"Vậy sao." Thái Sơn nhấc vạt áo lên, phe phẩy quạt gió, "Chỉ tiếc bộ quần áo này là của Đăng Dương, tôi cũng cảm thấy nó không tệ, đang muốn mua lại nó từ tay cậu ta."
Đối phương nhìn chằm chằm chiếc bụng nhỏ mà ai đó vô tình để lộ ra, vội quay đầu sang hướng khác.
Sau đó hai người không nói thêm lời nào nữa.
Hồi ức kết thúc, Thái Sơn lại "Đệt" một tiếng.
Sao cậu lại có thể quên mất cái tên Minh Hiếu kia chứ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com