Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

34

Phải mất đến vài phút đồng hồ Atus mới nhận ra hình như mình vừa bị lừa. Rõ ràng người trước mặt không bị thương lấy một cọng lông nào, điều không ổn duy nhất mà anh nhận thấy là cậu chỉ đang tiến vào kỳ mẫn cảm mà thôi. Anh biết lúc này mình nên đi về, nhưng đôi chân không tự chủ được mà cứ tiến về phía trước. Đưa tay lên bịt mũi lại, anh cố gắng nín thở để không bị đám pheromone dày đặc này quấy nhiễu. Anh chỉ muốn chắc chắn rằng cậu vẫn ổn thôi.

Khẽ lay vai người đối diện, khoảnh khắc chạm vào người cậu anh thấy nóng vô cùng. Giống như người đang bị sốt vậy. Cậu mở mắt ra, nhìn anh một lúc lâu sau đó như sực nhớ ra điều gì, cậu hốt hoảng đứng bật dậy kéo tay anh, quẳng thẳng ra ngoài cửa.

-Anh đến đây làm gì?

Lúc này Atus có hơi bực bội nhìn cánh cửa đóng chặt trước mặt. Rõ ràng mình vì lo lắng mới tức tốc tất tả chạy đến đây, giờ lại còn bị đuổi ra ngoài xong còn hỏi đến làm gì?

-Anh sợ em có chuyện gì.

-Em ổn, anh về đi, nhanh lên.

-Em uống thuốc chưa?

-Uống rồi.

Anh thấy khó hiểu vô cùng. Nếu uống rồi tại sao còn như vậy? Lúc này anh nhớ đến cái đêm cậu đến nhà anh, cũng trong tình trạng tương tự. Chẳng nhẽ, cậu cũng giống anh, thuốc không có tác dụng?

-Uống rồi tại sao vẫn còn như thế?

-Đừng hỏi nữa, về đi.

Bên trong vang lên tiếng quát lớn đầy tức giận. Đột nhiên anh bỗng hiểu ra thái độ này của cậu lí do là từ đâu. Có lẽ đêm hôm ấy đã để lại trong lòng cả hai một vết thương khó có thể lành được. Anh vẫn chưa thể quên cảm giác sợ hãi đêm hôm đó, anh cũng chẳng thể xoá nhoà đi gương mặt chưa đầy sự đau đớn và hối hận của cậu khi đối diện với những giọt nước mắt của anh. Mọi thứ giống như mới xảy ra ngày hôm qua mà thôi.

Nhưng bây giờ điều đó có quan trọng không? Chuyện xảy ra cũng đã xảy ra rồi, anh chỉ có hai lựa chọn hoặc là tha thứ hoặc là sẽ ôm lấy nó rồi căm ghét cậu suốt đời. Anh có thể chọn vế thứ hai không? Thành thật mà nói câu trả lời vẫn luôn là anh không làm được. Nói anh yếu đuổi cũng được, dễ mềm lòng cũng được nhưng sau tất cả người trước mặt là người anh từng yêu trong quá khứ, và trong tương lai cũng vẫn sẽ như vậy.

Thời gian qua anh biết rõ trái tim mình lại một lần nữa bị cậu đánh cho thua tan tác, không còn lấy một mảnh giáp. Nhưng bây giờ phân định thắng thua có còn ý nghĩa gì nữa không? Nếu như cả hai đều đã nhận ra tình cảm dành cho nhau, tại sao lại phải lưỡng lự trong lúc này?

Hiếu đã dũng cảm bước lên, thì chẳng có lí do gì mà anh lại tiếp tục lùi về sau cả.

-Mở cửa ra cho anh.

-Không.

-Em có muốn nghe câu trả lời của anh không?

Anh biết mình có hơi xấu tính khi mà lấy việc đó mang ra làm điều kiện trong lúc này. Biết làm sao được, ngoài cách này ra anh chẳng nghĩ được gì nữa. Đáp lại anh chỉ là một sự im lặng dài đến vô tận. Vào lúc anh nghĩ có nên dùng thân hình mỏng manh của anh tông vào cái cửa này hay không thì giọng nói của cậu lại vang lên.

-Mai..mai rồi nói.

-Anh muốn nói luôn hôm nay, ngay bây giờ.

Không gian lại rơi vào một khoảng tĩnh lặng. Người bên trong giống như đang đấu tranh nội tâm vô cùng dữ dội. Anh kiên nhẫn chờ đợi, cảm nhận rõ từng giây từng phút nặng nề trôi qua giống như nhịp tim đang đập trong lồng ngực anh vậy.

"Cạch"

Cánh cửa mở hé ra một khe bé xíu, nhưng cũng đủ để pheromone tràn ra ngoài. Anh cảm nhận được sự bất an, lo lắng cũng như đau đớn của nó.

-Anh đừng lại gần em, đứng đó nói được rồi.

Atus mà là người biết nghe lời thì anh đã chẳng đứng đây đến giờ này. Chỉ đợi có thế, anh lao tới dùng hết sức đẩy cánh cửa ra. Bị lực mạnh tác động, Hiếu lùi về sau rồi ngã ngồi xuống đất. Nhìn gương mặt cậu, trái tim anh lại nhói lên từng đợt. Mắt cậu bây giờ đỏ ngầu, dưới mắt còn vương lại một vài vệt nước chưa khô. Trên cánh tay xuất hiện một vết răng sâu hoắm, máu vẫn còn đang chảy ròng ròng.

Không do dự lấy một giây, anh đưa tay lên tháo miếng dán sau gáy xuống rồi ôm lấy người trước mặt vào lòng. Hồng đen tràn ra trong không khí, hoà mình vào rừng thông sau mưa. Nó ôm chặt lấy những thân cây còn ẩm ướt, dịu dàng vuốt ve giống như muốn xoa dịu cơn sóng giận dữ đang điên cuồng nổi dậy.

Có trời mới biết anh đã mong nhớ mùi hương này biết bao. Anh vùi mặt vào sau gáy cậu, đưa mũi tìm kiếm tuyến thể của Alpha. Khác với Omega, tuyến thể của Alpha xuất hiện dưới dạng kí hiệu, chỉ có thể nhìn thấy khi kỳ mẫn cảm đến. Nương theo ánh sáng yếu ớt trong căn phòng, cuối cùng anh cũng đã nhìn thấy một dấu ấn nhỏ hiện lên trên làn da màu đồng. Không chần chừ lấy một giây, anh đặt lên đó một nụ hôn, rồi ngay lập tức há miệng cắn xuống. Pheromone của anh càng ngày càng dày đặc. Chẳng mấy chốc đã bao bọc quanh hai người, giam giữ vây hãm rừng thông ở bên trong, như muốn nói rằng đây là của anh, tất cả đều là của anh.

Người bên dưới anh gồng cứng người, từng cơ bắp căng chặt, hai bàn tay vẫn buông thõng xuống, không chịu ôm lấy anh. Anh cảm nhận được nhịp tim của Hiếu đang đập rất nhanh trong lồng ngực, nó đang kêu gào chủ nhân của nó hãy hành động đi, hãy nghe theo nó mà đi ngược lại lí trí của mình đi. Nhưng vô ích, tảng đá dưới thân anh vẫn ngồi im không chịu nhúc nhích.

-Anh không sợ em à?

Thấy anh đã cắn đủ, cậu hỏi, giọng gần như vỡ ra. Anh lắc mạnh đầu, trả lời dứt khoát.

-Không.

- Vậy thì đừng hối hận.

Cả cơ thể anh bị nhấc bổng lên, ném xuống giường. Chưa kịp hoàn hồn thì cánh môi đã bị ép chặt. Anh ngửa cổ lên nghênh đón nụ hôn mang đầy tính chiếm hữu của cậu. Khác hẳn với những gì anh từng trải nghiệm trong quá khứ, lần này cậu vội vàng hơn, giống như muốn ăn tươi nuốt sống môi anh vậy. Chiếc lưỡi hung hãn tách hàm răng anh ra, luồn vào bên trong khuấy đảo từng nhịp thở của anh. Đến khi cảm nhận anh sắp không còn không khí nữa, cậu mới dừng lại. Nụ hôn di chuyển xuống dưới cổ. Anh khẽ kêu lên khi cậu cứ cắn rồi lại mút xương quai xanh của anh. Răng nanh cọ vào làn da mỏng manh, để lại những vệt đỏ không thể phai mờ.

Đưa tay ôm chặt lấy người trước mặt, anh thì thầm vào tai cậu.

-Em có thể làm tất cả những gì em muốn.

Câu nói giống như đánh mạnh vào lớp lí trí cuối cùng của Hiếu. Ngay lập tức, cậu lật người anh lại, dùng tay xé rách chiếc áo phông mỏng manh trên người anh, để lộ ra chiếc gáy đã đỏ ửng cùng tấm lưng trắng ngần. Khẽ run lên khi làn da tiếp xúc với không khí lạnh lẽo của điều hoà, anh nắm chặt tay, vùi mặt xuống gối.

Đầu lưỡi liếm nhẹ lên tuyến thể đã sưng đỏ, anh vô thức rùng mình. Khẽ nhắm mắt lại, chuẩn bị nghênh đón cơn đau.

Tuy nhiên đã trôi qua một lúc rồi anh vẫn không thấy động tĩnh gì. Lúc này trên lưng anh có cảm giác ươn ướt. Quay đầu lại, anh thấy Hiếu lại đang cắn xuống tay mình. Máu đỏ trào ra nhỏ từng giọt xuống lưng anh.

Hốt hoảng ngồi bật dậy, anh kéo cánh tay kia ra. Hiếu lúc này đôi mắt vô hồn, không còn tỉnh táo nữa, miệng liên tục lẩm bẩm.

-Không...không được...không được làm đau anh..

Atus sững sờ. Mặc dù anh biết cậu vẫn luôn hối hận về ngày hôm đó, nhưng anh chưa từng tưởng ra cậu lại bị ám ảnh đến nhường này. Hiếu lảo đảo đứng dậy, giống như khúc gỗ đi về phía tủ, lấy trong ngăn kéo ra ống tiêm rồi đâm thẳng xuống cánh tay đã bị cắn nát.

Anh cứ ngồi đó nhìn người trước mặt tiêm xong rồi lại ngã xuống giường. Trong không khí, rừng thông của anh mờ nhạt dần rồi biến mất không còn dấu vết.

Phải mất một lúc rất lâu, anh mới hoàn toàn kéo được hồn mình trở về. Đưa tay lên mặt, anh phát hiện mình lại khóc nữa rồi. Nhưng những giọt nước mắt này không phải vì đau đớn.

-Đồ ngốc.

Khẽ mắng cái người đã chìm vào trong giấc ngủ, anh bước xuống giường. Lấy hộp băng cá nhân, anh tiến lại giúp cậu băng lại những vết cắn sâu hoắm. Kiểm tra lại nhiệt độ cơ thể cậu một lần, thấy đã không còn nóng anh mới yên tâm. Tiếp đó, anh mở tủ tự lấy cho mình một chiếc áo rồi bước vào nhà vệ sinh.

Cả một ngày dài quay phim anh vốn đã mệt rã rời, lúc nãy còn bị pheromone của cậu quấn lấy bây giờ anh thực sự chỉ muốn đi ngủ. Ngày mai giải quyết sau vậy. Nằm xuống, anh ôm chặt lấy người vẫn đang say giấc kia, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cậu rồi cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com