Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 4: Phân tích con người anh


Việc đầu tiên Yang Yoseob làm khi tới nơi là gọi một mạch tất cả những món ăn cậu nghĩ trong đầu.

Bao gồm năm chai rượu soju ngay ngắn xếp thẳng.

"Cậu nghiện rượu?" Junhyung méo mặt nhìn cả bàn toàn rượu là rượu, đồ ăn còn chưa được mang tới mà cậu nhóc kia đã tu liền gần nửa chai.

"Giống như anh nghiện thuốc thôi." Cậu nhướng mày, điệu bộ làm như không có gì bất thường.

"Sao cậu biết tôi nghiện thuốc?"

"Mắt quan sát của tôi rất tốt." Yoseob chống tay nhìn anh, hơi nheo mày. "Ngay từ ngày đầu tiên gặp, tôi đã nhìn ra thói quen của anh rồi."

"Thói quen của tôi thế nào?"

"Ngón tay kẹp điếu thuốc của anh khoảng cách rất chuẩn, cách rít hơi thuốc và điều hoà hô hấp ổn định, không quá gấp gáp và cũng không quá lâu dài. Hầu hết những người hút thuốc đều biết, rít hơi nhanh thì sẽ không cảm nhận được hương vị, mà quá chậm sẽ để hơi khói ngấm tới tận phổi, không tốt cho sức khoẻ. Nhưng đương nhiên, họ đã quyết định hút thuốc thì sẽ không quan tâm đến cơ chế hoạt động của phổi rồi."

Junhyung nghệt mặt trong giây lát, sau khi nghe lọt hoàn toàn mới tò mò lên tiếng, "Làm luật sư là phải như vậy sao?"

"Không có, mỗi tôi như vậy thôi." Yoseob cười, "Thật ra trước đây tôi còn có ý định trở thành chuyên gia tâm lý học tội phạm, khả năng phân tích hành vi con người cũng có thể cho là khá."

"Thật sao? Vậy thử phân tích tôi đi."

Bắt gặp sự chờ đợi và phấn khích như một đứa trẻ trong ánh mắt Junhyung, Yoseob không nén được bật cười.

Cậu chớp mắt nhìn anh ngẫm nghĩ một lúc lâu mới lên tiếng.

"Đầu tiên, anh là người trầm tính, khá lạnh lùng, đặc biệt là đối với sự vật hiện tượng xung quanh có một sự vô tâm nhất định. Cái gì không liên quan đến anh, nhất định sẽ không ảnh hưởng đến anh. Còn kể cả có liên quan đến anh đi chăng nữa, cũng có thể chỉ chiếm được một phần nhỏ sự bận tâm trong lòng anh. Điều này không khó để thấy nhưng những người không thân thuộc với anh sẽ không nhìn ra. Giả như vụ bê bối lớn của anh kia kìa, anh có để ý, nhưng không quan tâm, càng không tổn thương."

"Thứ hai, anh thuộc tuýp người cầu toàn mặc dù hôm nay anh cực kì cẩu thả. Là người nổi tiếng phải giữ hình tượng nhưng anh lại không quan tâm, có thể do scandal ảnh hưởng tới tâm trí làm cảm giác chán nản tăng cao. Khi tôi nhắn tin cho anh, anh không ngủ mà vẫn tỉnh táo, hơn nữa còn là mấy ngày không ngủ, có khả năng đang ngồi hút thuốc."

"Thứ ba, cánh tay phải của anh bị thương nhẹ, có khả năng là ở bắp tay."

"Thứ tư, tính cách của anh rất nhất quán, khó có gì thay đổi được con người vốn dĩ của anh. Trong công việc anh là người nghiêm túc, nhìn nhận vấn đề rõ ràng nhạy bén, công tư phân minh. Nhưng tôi nói như vậy không có nghĩa là không xuất hiện ngoại lệ. Anh vì một người mà tình nguyện trở thành con đường bước đến danh vọng của người đó, anh mang những gì anh có được dâng lên hoàn toàn cho người đó. Điều này chứng tỏ cho dù anh là con người lạnh lùng và quy tắc đến đâu, vẫn có thể bẻ cong tất cả luật lệ của mình. Người kia có thể là mối tình đầu hoặc là người đầu tiên anh có cảm giác sau một thời gian dài cô đơn, vì chỉ như vậy những người khắt khe kỉ luật như anh mới sẵn sàng hy sinh bản thân đến thế. Cũng không loại trừ khả năng người đó là đối tượng kết hôn của anh."

Ban đầu vẻ mặt của Junhyung thể hiện rõ sự bất ngờ kinh ngạc pha lẫn tán thưởng, nhưng càng về sau, sắc mặt anh càng tối đi, đôi mắt lộ rõ sự tổn thương nào đó.

Yoseob hơi cúi đầu nhìn anh, hạ giọng nói chuyện như đang nhận sai về mình.

"Xin lỗi, coi như tôi chưa nói đến điều thứ tư."

Junhyung ngẩng đầu, hơi chau mày nhìn cậu, ánh mắt rất nhanh khôi phục sự điềm đạm như cũ.

"Cậu theo dõi tôi đấy à?"

"Anh nghĩ thế sao?"

"Vậy quá trình phân tích là gì?"

Cậu cười cười, tựa mình ra sau ghế, "Tính cách trầm mặc và lạnh lùng thì ai cũng nhìn ra rồi, bản chất con người bộc lộ rõ qua thái độ của anh đối với bên ngoài. Anh ra đường rất thản nhiên, không hoá trang, vẻ mặt bình tĩnh. Điều này chứng tỏ anh không quan tâm người khác nghĩ gì, dù cho buồn thì có buồn thật."

"Tiếp theo, anh cầu toàn bởi lẽ mỗi khi hút thuốc tôi luôn nhìn thấy anh tìm gạt tàn để đựng tàn thuốc, khi vô tình làm vương vãi ra ngoài cũng sẽ lấy giấy ăn lau kĩ. Nói anh cẩu thả hôm nay là bởi vì những người cầu toàn ăn mặc cũng kĩ càng, giàu có thì bộc lộ sự cầu toàn đó qua nhãn hiệu thời trang. Áo khoác ngoài là của Givenchy, quần là của Calvin Kein, giày thể thao Airmax số lượng có hạn nhưng áo phông bên trong lại là áo ngủ, nhãn hiệu bình dân trong nước. Viền áo khoác ngoài gấp mép, gấu quần bên trái hơi lệch chứng tỏ anh mặc đồ rất nhanh. Bên má phải có vết xước nhỏ là do cạo râu vội vàng. Bình thường phải thức đêm và suy nghĩ nhiều đàn ông mới mọc thêm râu, huống gì cách đây chưa tới một tuần tôi gặp anh, vẫn là dáng vẻ phong trần không vết tích gì."

"Cuối cùng, khi mở cửa xe tôi thấy anh mở bằng tay phải, mà cửa xe tôi khá chắc, phải dùng lực một chút. Anh không dùng lực mà đổi tay. Vừa xong ngồi xuống, thuận tay phải thì nên rót rượu tay phải nhưng anh lại rót bằng tay trái. Chứng tỏ tay anh có vết thương gì đó không tiện làm việc nặng."

Junhyung ở bên cạnh sau vài giây hồn bay phách lạc mới tìm lại được tỉnh táo trở về, anh phì cười, rót rượu vào cốc thay cậu.

"So với luật sư, cậu nên làm chuyên gia như ý định ban đầu thì phù hợp hơn."

Yoseob tự nhiên nhấc cốc rượu nhỏ lên uống cạn, hành động nhanh nhẹn như với bạn thân cầm chai rượu rót đáp trả Junhyung.

"Không. Luật sư vẫn phù hợp hơn."

"Tại sao?"

"Sẽ nhìn ra được sơ hở trong lời nói của đối phương, tìm ra sự giả dối của họ, nhờ đó mà thắng được."

"Vụ của tôi cũng nhờ cách đó mà thắng sao?"

"Cách đó?" Yoseob mỉm cười, có thể nhìn ra một sự phức tạp đan xen trong đôi mắt đen thuần khiết, "Nếu như tôi nói chúng ta vẫn chưa thắng, anh tin không?"

Junhyung mơ hồ nhíu mày.

"Thôi thôi, ăn đi đã."

Yoseob gật đầu cảm ơn với bà chủ quán nồng hậu mang đồ ăn ra tiếp đãi. Những món ăn ngon lành vẫn còn đang bốc khói nghi ngút vô thức làm cậu phấn chấn hơn hẳn khi phải đối mặt với thời tiết mùa đông lạnh lẽo này.

Junhyung nhấc đũa lên, vô tình phát hiện ra điểm lạ thường.

"Yoseob." Anh cất giọng.

Cậu vẫn ung dung thưởng thức đồ ăn ngon lành, chỉ hơi nhướng mày, đáp trả bằng âm thanh ở cổ họng, "Ừ?"

"Kì lạ thật. Bình thường nơi này rất đông đúc, đặc biệt là vào giờ ăn tối như thế này, nhưng hôm nay lại..."

Không có ai.

Vừa xong bởi vì anh quá chăm chú nói chuyện với cậu nên không để ý, dù là một quán nhỏ nhưng đồ ăn ở đây đặc biệt ngon nên thường đông khách. Nhưng bây giờ không có lấy một bóng người ngoại trừ bà chủ quán đang thảnh thơi ngồi bên nồi canh bốc khói nóng hổi.

Yoseob không để ý gì, chỉ tập trung ân cần gắp thức ăn đặt vào bát của Junhyung sau đó mới hạ đũa, chống tay lên thái dương lắc đầu cười khổ.

"Anh nghĩ tôi sẽ đưa người tai tiếng như anh đến cho bàn dân thiên hạ chiêm ngưỡng sao? Ăn như vậy nuốt bao giờ cho trôi?"

"Chẳng lẽ cậu..."

Bao trọn nơi này?!

Bắt gặp gương mặt góc cạnh vốn luôn lãnh cảm như Yong Junhyung xuất hiện tia kích động bộc lộ rõ rệt trong ánh nhìn, Yoseob không khỏi buồn cười.

Cậu muốn anh có thể ăn thật no, thật ngon lành, không phải để ý đến ánh mắt soi mói của người khác, không phải nghe thấy người khác chửi anh là "đồ khốn nạn."

Cậu biết, dù anh có dửng dưng lãnh đạm đến nhường nào, phàm là người thường vẫn sẽ biết đau.

...

Ăn xong đã là 8 giờ tối, Yoseob uống cạn kiệt bốn chai rượu soju vẫn mặt trơ như cá chết trong khi đó Yong Junhyung say ngất ngưởng, mặt mũi đỏ gay gắt, cả người mềm oặt đổ đình đổ chùa khắp nơi, còn nhìn thấy tận ba luật sư Yang.

Bà chủ quán đứng bên cạnh Junhyung đếm tiền trong trạng thái bất đắc dĩ, thở dài nhìn Yoseob.

"To lớn như vậy vác về nổi không chàng trai?"

Cậu đen mặt nhìn lại bà, "Bác, ở đây có nhận đặt phòng không..."

.

.

.

Người say làm loạn đã là một vấn đề lớn.

Nhưng người nổi tiếng say làm loạn còn là một vấn đề căng đến nổ nóc nhà.

May mắn là ô tô của Yoseob để ngay bên cạnh quán ăn. Cậu nhờ bà chủ quán đang cười cười nguy hiểm kia ra mở hộ cửa xe còn bản thân đeo chiếc khẩu trang đen của mình vào cho Yong Junhyung, còn nhanh nhẹn cầm theo một hộp giấy ăn và một túi nilon lớn bên mình, khó nhọc vác thân người nặng như núi thái sơn của anh vào trong xe.

Xong xuôi lên đường, qua kính chiếu hậu cậu vẫn còn thấy bà chủ quán ăn lưu luyến vẫy vẫy, trên mặt còn giữ nguyên nụ cười ám muội.

"Yoseob..."

Bên cạnh vang lên tiếng nói khản đặc của đàn ông, thoang thoảng còn có mùi rượu và nước hoa dìu dịu đan xen.

Yoseob không rõ vì sao, tên của cậu phát ra từ người đàn ông kia lại mang theo một sự run rẩy khó lường, cảm giác dịu ngọt như có một chiếc lông vũ mềm mại lướt qua trong tim.

Cậu mím môi, quay đầu nhìn anh.

Dù say rượu cũng không làm gì quá đáng, ngược lại bây giờ anh lại yên lặng nằm bên cậu, hơi thở nặng nề mùi rượu, đều đặn dần chìm vào giấc ngủ.

Gương mặt anh có chút hốc hác mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt rất rõ, chỉ có từng đường nét anh tuấn đẹp đẽ như tượng không vơi đi phần nào. Khí chất mạnh mẽ lạnh lùng giống một bậc quân vương của anh trong mắt cậu, thật sự rất thán phục.

Yoseob lái xe tới sông Hàn, yên lặng dừng xe rồi kéo kính xuống để mặc cơn gió dìu dịu phảng phất hoà tan trong không khí.

Mùi rượu rất nhanh đã biến mất, chỉ còn lại mùi hương dịu dàng của Junhyung quanh quẩn bên đầu mũi.

"...Anh xin lỗi."

"Sao?"

"Hyunseung..."

Sự tĩnh lặng bị phá tan bởi âm thanh trầm khàn khản đặc của Junhyung.

"Xin lỗi em..."

Yoseob nhìn anh, lặng đi.

Cậu nghe rõ sự đau đớn và khổ sở của anh, nghe thấy nỗi bi thương chìm sâu trong lòng mà anh tưởng rằng bản thân đã giấu đi rất kĩ rồi.

Thật ra, cậu biết cánh tay anh bị thương khi xoay người lại đối diện với đám phóng viên ấy, có cái gì đó nhọn và sắc bén hơn cả dao, lướt qua da thịt anh, găm vào tim anh, mãi không lành.

Vết thương không quá nặng nhưng đủ để anh thấy đau hơn bao giờ hết.

Anh bảo vệ danh dự cho Jang Hyunseung khi nói rằng hai người thật ra đã chia tay từ lâu, chỉ có một mình anh đang níu kéo tình yêu, còn cậu bản tính lương thiện, không nỡ làm tổn thương anh.

Anh biết nếu như mối quan hệ này còn tiếp tục, sự nghiệp của cậu ấy sẽ bị ảnh hưởng bởi vụ bê bối của anh. Có lẽ anh sợ hãi Hyunseung sẽ bị mang danh người yêu của "cầm thú", hay những gì đại loại như vậy.

Trong những ngày còn ra vào toà án, những anti fans vẫn túc trực ở nơi đối diện, gọi anh bằng những cái tên đó. Có lẽ Junhyung đã nghe thấy người khác gọi mình là "cầm thú", "quái vật", " khốn nạn"...

Anh vẫn tỏ ra không quan tâm, mà cậu... cũng không thể đọc vị được tâm tình anh.

"Tỉnh dậy đi."

Giấc mơ của anh, có lẽ không khác ác mộng là bao.

"Dậy đi!"

Yoseob đưa tay lay người Junhyung, gương mặt anh hơi nhíu lại, mồ hôi chảy dài thái dương.

"Junhyung, anh..."

Lời nói còn chưa dứt, bàn tay cậu đã được người đàn ông nắm chặt lấy. Mùi vị ẩm ướt tới từ môi Junhyung truyền đến lòng bàn tay của cậu, sự mềm mại và dịu dàng đó khiến cả người chàng trai nhỏ như bị điện giật, trái tim bất giác đập mạnh mẽ trong lồng ngực

Junhyung hôn tay cậu một lúc rất lâu, sau đó nhẹ nhàng đưa bàn tay nhỏ lạnh toát của Yoseob áp lên má mình.

Cảm giác nóng bỏng tới từ làn da anh khiến Yoseob cứng đờ, cậu đăm đăm nhìn tới gương mặt bình thản đang im lặng nhắm mắt của anh.

Rất lâu sau, Junhyung mới mở mắt, từ từ nhìn cậu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com