Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

23

tối muộn, đoạn đường mòn hơi gồ ghề rung lắc khiến đầu em cụng mấy phát vào cửa kính nhưng dường như sim jaeyoon chẳng mảy may quan tâm. em thẫn thờ nhìn ngước lên trời, dõi theo dãy sao lấp lánh ẩn hiện sau hàng cây đen xì đang chuyển động vùn vụt theo vận tốc của chiếc xe. tiếng động cơ đều đều, mắt em cụp xuống, nhìn rõ mồn một sự buồn tủi. hàng mi hơi run rẩy, một giọt, hai giọt, rồi ba giọt lăn nhẹ trên gò má làm jaeyoon vội vàng lấy tay quệt đi.

"cậu ổn không?"

"ổn..."

jay khẽ liếc sang chỗ em, gã thấy rõ rằng em đang buồn.

"nếu có chuyện gì cậu có thể nói với tôi mà. heeseung bảo tôi chú ý tới cậu nên ở đây an toàn."

và em khóc ầm lên, lâu lâu mới vỡ òa nức nở mà bên cạnh lại không phải là người em cần, người đáng nhẽ phải ở bên dỗ dành an ủi em phải là lee heeseung. nhưng không, thế quái nào, hắn lại giao cái công việc đó cho thư kí của mình ư? em không phải là ngại jay đâu, mấy lần lên gặp heeseung em đều nói chuyện với jay và thậm chí cũng đã thân với gã hơn khi gã là bạn trai của bạn thân em. jaeyoon chỉ thấy buồn, thấy khó chịu khi người đàn ông của mình lại bị ép buộc đi cùng một cô gái khác mà không hề tìm cách phản kháng hay nói trước cho em một câu.

một tin nhắn cũng không có, hắn bận đến thế hả? việc đưa em về cẩn thận thì không nói, nhưng đến cái câu "anh xin lỗi vì không thể về nhà, em nhớ ngủ sớm, yêu em" cũng phải để thư kí của mình chuyển lời nữa?

"đừng có nhắc đến heeseung!"

"à... xin lỗi."

"cậu... có thể tan làm bây giờ được không? ý tôi là- tôi muốn một người bạn bây giờ, không phải là thư kí giám đốc.."

︶꒦꒷♡꒷꒦︶

đưa em về tới nơi là cũng đã khá muộn, jaeyoon vẫn còn sụt sịt, em cảm ơn gã rồi bảo gã có thể về kẻo sunghoon cắt tiết, em tự lo cho mình được. nhưng có một cái xe đậu đằng kia đã được một lúc mà không ai ra khỏi xe, cộng thêm việc gã thấy nó bắt đầu đi theo gã từ khi rẽ vào khu phố khiến trực giác mách bảo jay phải đi theo em lên nhà. tâm trạng bối rối, gã biết thế này là không đúng nhưng lý trí vẫn đang kịch liệt í ới bảo gã nên ở lại để mắt đến em kẻo xảy ra chuyện gì heeseung sẽ xử lí gã và jay thì ghét nhất trên đời cái cảm giác dằn vặt.

"để tôi đưa cậu lên nhà, đêm rồi không an toàn đâu."

"gì? tôi cũng là đàn ông. tôi đâu có sợ ma."

"chắc chưa? cậu có chắc là muốn đi thang máy một mình lúc nửa đêm không?"

"..."

"nếu cậu xước một vết chắc sunghoon sẽ giết tôi và heeseung đem xác đi thiêu mất."

"tôi nói là cậu đừng có làm thư kí của anh ta nữa đi mà." em cười khổ rồi đành cùng gã đi vào thang máy.

"thì vẫn phải bảo đảm rằng cậu ổn. ít nhất với thân phận là bạn trai của sunghoon, hoặc là bạn bè."

jay nhún vai, gã là người tốt. gã chịu được cái tính hay cáu bẩn của thằng bạn em suốt một thời gian dài là cả một kì tích mà xưa nay chẳng ai làm được. một park một sim đứng trong thang máy, bầu không khí ngột ngạt, em mệt mỏi dựa đầu vào cái gương bên cạnh mình.

"lee heeseung là đồ tồi tệ chết tiệt."

"ừ, chính xác."

gã gật đầu hưởng ứng, bản thân jay cũng sẽ không bao giờ giấu nhẹm đi mấy chuyện mà mình không làm sai. gã sẽ kể cho sunghoon và giải thích trước cả khi cậu hỏi, không như heeseung, hắn lo lắng quá nhiều, nhiều đến nỗi sợ em không thể chấp nhận được những điều mà hắn muốn nói em nghe.

có tên sếp mắc cái overthink khổ ghê ta ơi.

beep beep.

"đứng đấy làm gì thế? cậu có muốn vào không? hôm nay tôi muốn có ai đó để nói chuyện cùng thôi nhưng đấy là nếu không phiền. hay cậu sợ lạ nhà?"

jaeyoon nghiêng đầu nhìn jay đang đứng trước cửa, đây là nhà heeseung, gã biết chứ, gã đến nhiều đến nỗi còn nhớ nằm lòng được chai mayo trong góc dưới cánh cửa tủ lạnh bị mốc queo hết hạn bốn tháng mà hắn để quên. chỉ là sunghoon đang đợi gã ở nhà...

"... nói thế thôi chứ cậu về đi, hoon nó không thích bồ nó về muộn đâu." mắt em sưng húp nên lúc cười nó híp lại nhìn trông khổ tâm thực sự.

sunghoon đợi được mà, đúng không?

︶꒦꒷♡꒷꒦︶

"anh ấy giấu thì cũng có ích quái gì đâu. tôi không phải loại người lu mờ lí trí mà ghen tuông nếu như mọi thứ rõ ràng..."

thay đồ ngủ xong em liền đá một phát vào tủ gỗ trong bếp rồi nói vọng ra than vãn với gã - điều mà em không hay làm, jay ngồi trên sofa dỏng tai lên nghe chỉ biết thở dài, gã định bụng sẽ ở lại đến lúc jaeyoon mệt và đi ngủ thôi nhưng em lại moi được đâu ra mấy chai soju.

"uống với tôi mấy ly nhá? tửu lượng cậu có cao không?"

"cũng được, hơn lão hee một tí." jay gật đầu "lát phải lái xe nhưng một hai ngụm chắc không sao."

"ôi dào, say thì gọi taxi về."

thế là em cũng ngồi phịch xuống ghế, lắc lắc chai soju rồi vặn một đường rất nghệ (cái này học từ thằng sunghoon chứ không ai), tay thuần thục rót ra ly nhỏ rồi đưa cho jay. jaeyoon đưa thế thôi chứ tới em thì một mình một chai, em nốc một ngụm đầy ụ rồi khàaaa rõ dài.

"aigoo, hôm nay tôi sẽ nói xấu lee heeseung cho đã đời! jay, nói xem, rốt cuộc con nhỏ đó là ai vậy?"

"sooha?" jay uống hết ly đầu tiên, vì không muốn giật lấy chai soju trong tay người nọ nên đã mở thêm một chai mới "con gái đối tác, và tôi nói cậu biết rằng heeseung hyung không có ưa gì người ta hết. đừng lo lắng quá, ổng lớn rồi, đôi lúc có những chuyện cậu chưa tới lúc thích hợp để biết, hiểu không?"

jaeyoon gật gù, em lại uống tiếp.

"nhưng anh ấy đã nói dối. hôm nay rất vui nhưng- hic... con nhỏ đó phá hết tâm trạng của tôi rồi!"

gã cụng chén với em rồi cũng hưởng ứng. jay không thích sooha, thậm chí gã còn chẳng ấn tượng cái đách gì ngoài quả tóc dài đến đít ấy.

"ôi... không biết bao lần anh ấy nói dối, ý là nó tích cực nhưng... hic..." em bắt đầu có dấu hiệu say xỉn, hai má đỏ ửng lên và miệng bĩu ra, mắt khép hờ, ngôn từ không rõ ràng "heeseung tồi tệ, đồ đáng ghét, đồ bắt nạt nhân viên, đồ... đồ...."

"cậu say lắm rồi đấy jake. để tôi đi lấy ít nước, cậu có nước giải rượu không?" gã quay người sang kiểm tra rồi toan đứng dậy thì bị em níu lấy tay áo.

"hing.. đừng đi mà."

"bỏ ra nào, đừng có uống nữa." jay nhíu mày giật lấy chai soju trên tay kia của jaeyoon. "muộn rồi, cậu nên đi ngủ."

"đến cả cậu cũng... hic... không muốn ở lại với tôi hả?" em nhìn lên với đôi mắt lấp lánh hơi ứ đọng nước, miệng khẽ bật cười thất vọng mà cắn day nhẹ làn môi đỏ chót được tô thêm căng mọng bởi thứ cồn 15% kia "tôi biết mà, tôi đâu có đáng. so với người quyền lực như mấy người... haiz."

jaeyoon mặc đồ ngủ, nó là bộ pyjama mỏng lụa màu trắng sọc đen, đôi với bộ xanh sọc trắng của heeseung. mà khổ cái bộ đồ khá rộng khiến tầm nhìn từ trên của jay có thể quan sát rõ cả hõm cổ quyến rũ của người nọ đang phô bày ra như con mồi gọi mời ma cà rồng tới cắn.

gã nuốt nước bọt.

chà, cám dỗ đến và thử thách jay park đây sao? gã là một tên chung tình, dĩ nhiên jay sẽ không đời nào làm ba cái chuyện xằng bậy đó được.

"tôi đi lấy nước."

"ughh.."

em buông tay ra, nhấp thêm ngụm rượu cuối cùng của chai thứ hai rồi ngả người vào sofa, jaeyoon thở dài rồi cười ngốc nghếch, có chúa mới biết trong đầu em đang xảy ra một cuộc hỗn chiến nào đó. em chờ gã quay lại với chai nước giải rượu trên tay trong tâm trạng không hề tỉnh táo.

"uống cái này đi này, hình như nó vẫn còn hạn sử dụng."

jay vừa chỉ đặt mông xuống chuẩn bị vặn nắp chai nước nhỏ, lập tức em không tự chủ mà nhào đến ấn gã vào thành sofa và áp ngay môi mình lên môi của gã.

ting.

lee heeseung

jay
m nhớ để ý jaeyoonie cẩn thận vào đấy
nhắc ẻm ngủ sớm cho anh
không biết sao anh không liên lạc với em ấy được
chắc là khóa máy r

︶꒦꒷♡꒷꒦︶
*hee ơi về nhà đi con =)) cmt đi ạ*

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com