26+1
Năm đó sau khi bị Thừa Ngạn Húc bỏ rơi, Hoa Thần Viễn không có mặt mũi nào nhìn cha mẹ mình, chỉ có thể đến một thành phố khác mưu sinh. Từ một học sinh ưu tú, đến bây giờ bằng cấp 3 cũng không có, Hoa Thần Viễn dựa vào những thứ học được khi còn làm đồ chơi của Thừa Ngạn Húc, mở một tiệm bánh nhỏ. Rời nhau đi chưa được 1 năm, Hoa Thần Viễn đã đọc thấy tin liên hôn giữa thiếu gia Thừa thị và thiên kim tiểu thư Kim thị. Kim tiểu thư còn bế trên tay một đứa nhỏ, ba người phủ lên ánh sáng xa hoa, như vạn tiễn xuyên tâm Hoa Thần Viễn. Hoa Thần Viễn cảm thấy tình cảm cả đời mình đều đã dùng hết trên người Thừa Ngạn Húc rồi, từ nay về sau sẽ cô độc sống tiếp, không dung nạp thêm ai nữa. Chỉ duy một điều, có lẽ ông trời không quá ác độc với Hoa Thần Viễn, cướp đi của Hoa Thần Viễn một đứa con, thì lại trả cho Hoa Thần Viễn một đứa nhỏ khác.
Hoa Thần Viễn sống ở khu nhà phức tạp, hàng xóm của Hoa Thần Viễn bỏ trốn chạy nợ, để lại đứa con mới 2 tuổi. Hoa Thần Viễn nhìn đứa nhỏ song tính ngây thơ không biết gì, đến giấy khai sinh cũng không có, nhớ đến đứa nhỏ kia hiện đang ở Thừa gia, cuối cùng quyết định đem về nuôi, đặt tên là Hoa Kinh Viện. Hoa Thần Viễn mở tiệm bánh nhỏ cũng đủ nuôi sống cả hai, cho Hoa Kinh Viện ăn học đàng hoàng. Hoa Kinh Viện mặc dù là song tính nhưng còn cao hơn bạn cùng lứa, dáng vẻ khoẻ khoắn. Tuy vậy tính cách của Hoa Kinh Viện cũng không khác Hoa Thần Viễn là bao, đều một dạng chọc người bắt nạt, bị bắt nạt cũng chỉ biết khóc cầu xin đối phương dừng lại. Hoa Kinh Viện đi học mẫu giáo bị đánh thảm, Hoa Thần Viễn đau lòng, tính chuyển trường cho Hoa Kinh Viện thì đột nhiên một hôm Hoa Kinh Viện trở về mặt mày vui vẻ, trên người không còn vết thương nữa. Hoa Thần Viễn hỏi thì Hoa Kinh Viện chỉ nói là kết giao được một người bạn, người đó sẽ bảo vệ Hoa Kinh Viện, cho dù Hoa Thần Viễn gặng hỏi thế nào Hoa Kinh Viện cũng nhất quyết không kể thêm.
Thời gian trôi đi, Hoa Kinh Viện đã vào cấp 2, tiệm bánh của Hoa Thần Viễn cũng có chút tiếng tăm. Thân thể Hoa Thần Viễn đã bị Thừa Ngạn Húc điều giáo đến hoàn mỹ, làn da trắng như tuyết, lại mềm mại như bánh mocchi, ngực nở eo nhỏ, khí chất của song tính nhân đã sinh con càng thêm ngọt ngào câu nhân. Khách tới vì bánh, cũng là vì ông chủ mỹ nhân. Sáng sớm Hoa Thần Viễn mở cửa hàng, chuông gió trên cửa tiệm reo lên, đón vị khách đầu tiên.
"Chào buổi sáng Viễn ca~ lấy cho em hai phần bánh ngọt nhé"
"Chào buổi sáng Nhược Hi, hôm nay em đi sớm thế. Làm thực tập sinh ở Hứa thị có khác ha."
Cậu trai tên Nhược Hi cười bẽn lẽn, vành tai lại khẽ hồng lên, nhìn qua thật sự giống một chú thỏ nhỏ.
"Vâng ạ, là công việc Khả Nhu lão sư giới thiệu cho. Em phải chăm chỉ thôi, không thể phụ lòng Khả lão sư."
"Hôm qua Khả Nhu lão sư cũng có ghé tiệm, lão sư rất để ý em đó, cố gắng lên nhé."
Nói đến đây, Nhược Hi lại mỉm cười, Hoa Thần Viễn nhìn cậu ngây ngô thuần khiết, không hề biết chuyện cậu sinh viên nhìn qua tươi sáng này lại ngang nhiên đội nón xanh cho chính lão sư của mình. Non mềm thỏ con trên giường hoá thành tiểu yêu tinh, rất biết nâng mông kẹp bướm cầu nam nhân địt, khiến Thừa Ngôn yêu thích không rời. Nhược Hi thời điểm đứng nói chuyện với Hoa Thần Viễn, lồn nhỏ vẫn đang chảy tinh dịch bị bơm đầy sáng nay, đầu vú thì bị cắn sưng lên phải dán băng cá nhân che lại. Nhược Hi lên xe, lập tức quỳ xuống chui giữa hai chân Thừa Ngôn, gác đầu lên đùi anh, miệng nhỏ hôn lên đũng quần tây, ngoan ngoãn kéo khoá ra dùng miệng sưởi ấm cặc cho Thừa Ngôn. Đến công ty, Thừa Ngôn để Nhược Hi ngồi lên đùi mình, tách cái bướm sáng sớm nay đã bị thao mềm của cậu ra cho cặc anh chen vào, tử cung nho nhỏ vừa no tinh dịch vừa hàm cặc, vú bị gian dâm, súc thành một đoàn trong lòng Thừa Ngôn vui vẻ làm tiểu tình nhân. Tưới sữa từ vú mập lên bánh bông lan mới mua, ngọt ngào đút cho Thừa Ngôn.
"Ba ba, ăn bánh~~~"
"Thỏ con đừng nháo, để anh làm việc."
Thừa Ngôn vừa hôn vừa bế mông Nhược Hi lên rồi ghì mạnh xuống, tay tát lên cái lồn cơ khát của Nhược Hi, đem Nhược Hi địt đến ngốc, hạ thân lầy lội dâm thuỷ cùng tinh dịch, nhưng nội bích bên trong lồn nhỏ vẫn rất biết điều, vừa ấm vừa mềm, hầu hạ Thừa Ngôn đến thư thái.
"Bảo bối, mở chân ra anh xem bướm nhỏ có sưng không nào."
"Ah~... ah... xấu xa... đừng tát bướm em nữa mà~ hức... cặc bự nong lồn dâm no không chịu được~~~ Hứa tổng điểm nhẹ~~~"
Nhược Hi bị Thừa Ngôn lật người lại, để cậu bám lên bàn, mông kiều cao ngang với háng của nam nhân, nam nhân chậm rãi mài côn thịt trong nhục động ngọt nước, dùng cặc mình cảm nhận phần thịt non sâu nhất trong cơ thể Nhược Hi.
"Không sưng nữa rồi, hôm qua bị địt đến thế hôm nay đã phục hồi, đúng là trời sinh để đàn ông thao mà."
Thừa Ngôn thả nhanh tốc độ dập hông địt chết lồn Nhược Hi, khắp căn phòng vang lên tiếng giao hợp dâm đãng, Nhược Hi mới sáng đã bị hiếp đến xụi lơ, vú mềm không ngừng cọ lên mặt bàn trong khi tử cung thì bị cặc đụ. Mông thịt trắng muốt phiêu phiêu, bị nam nhân dùng tay đánh đến đỏ hồng, hai mép bướm mập bị kê hoàn quất sưng, hề hề dính dớp như hai khoả bánh bao, kẹp lấy khúc thịt cương cứng dài đến 28cm đang không ngừng chọc xuyên bụng mình. Đến khi Nhược Hi đã sắp xỉu vì cao trào quá nhiều lần thì đầu khấc to như trứng gà đang cắm trong tử cung cậu cũng phun tinh, tay Thừa Ngôn nhéo lấy ấm đế mềm nhũn của Nhược Hi, vừa thụ thai cậu vừa trêu đùa bướm thỏ con. Bị điều giáo đến phi thường nhạy cảm, Nhược Hi sao chịu nổi loại kích thích này, cả người run lên, ngẩng đầu há miệng hô hấp như con chó, chim nhỏ không khống chế được tiểu ra vương vãi mọi nơi. Bên ngoài vị thư ký khác cất giọng thông báo.
"Thưa Hứa tổng, Thừa tổng đến rồi ạ."
Hứa Thừa Ngôn chẳng buồn rút cặc ra, vẫn giữ nguyên tư thế thụ tinh tiểu thỏ mẹ như vậy mà cho Thừa Ngạn Húc đi vào. Hứa Thừa Ngôn và Thừa Ngạn Húc là bạn đại học, chơi thân từ đó đến tận bây giờ.
"Thừa Ngạn Húc cậu cứ tự nhiên, chờ tôi chút, thỏ con nhà tôi đang đến giờ phải mút tinh."
Thừa Ngạn Húc đã thấy cảnh này đến quen, nhàn nhã ngồi xuống ghế sofa. Nhược Hi đang mê man trong cơn cực khoái, hai chân đại khai cấp nam nhân hưởng dụng bướm mình, bụng nhỏ phồng lên chứa đại lượng tinh dịch. Cặc Hứa Thừa Ngôn vẫn khoá trong lồn cậu, đảm bảo tinh dịch được trữ đầy trong tử cung hồ chứa. Thừa Ngạn Húc nhìn cảnh tượng này, càng không khỏi mong chờ ngày tái ngộ với nai nhỏ của bản thân. 10 năm qua cho dù ở xa, Thừa Ngạn Húc vẫn luôn âm thầm theo dõi và thao túng cuộc sống của Hoa Thần Viễn, nếu không có Thừa Ngạn Húc sau lưng ra tay, làm gì có chuyện 1 thiếu niên 17 tuổi không một đồng vốn có thể dựng nên tiệm bánh. Chỉ là Hoa Thần Viễn hoàn toàn không biết chuyện này, vẫn luôn nghĩ là bản thân tốt số gặp được quý nhân giúp đỡ. Ngay cả việc Nhược Hi trở thành khách quen của Hoa Thần Viễn cũng là do Thừa Ngạn Húc nhờ cậy. Hôm nay Thừa Ngạn Húc đến đây là để thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch.
Thông qua Nhược Hi, Thừa Ngạn Húc một lần nữa âm thầm khống chế cuộc sống của Hoa Thần Viễn. Đầu tiên là phá hoại, sau đó nhờ Nhược Hi mỗi ngày đều lừa Hoa Thần Viễn uống nước có pha đại lượng thuốc dâm cho song tính, thậm chí còn lừa Hoa Thần Viễn đầu tư với lời hứa hẹn sẽ có lãi to, giúp anh chống đỡ tiệm bánh này, nhưng thật ra chỉ để lại một khoản nợ khổng lồ thôi. Không có tiền trả nợ, Nhược Hi lại tiếp tục lừa Hoa Thần Viễn bán tiệm bánh, ký hợp đồng vào làm cho một công ty con, không hề biết rằng chủ của nó chính là Thừa thị. Hoa Thần Viễn không hề biết mình bị Nhược Hi lừa, cứ vậy ngây ngốc nhận công việc mới, mỗi ngày đều uống nước Nhược Hi đưa cho. Nhược Hi còn đến nhà Hoa Thần Viễn, lén lắp cái camera cho Thừa Ngạn Húc. Bị xuân dược chậm rãi kích thích, dâm tính 10 năm nay ngủ yên lại rục rịch trở lại. Hoa Thần Viễn xấu hổ đến đỏ bừng, ở trong phòng tắm tự sờ sờ cái bướm, nhớ đến nam nhân, nhịn không được vừa thủ dâm vừa gọi tên Thừa Ngạn Húc, không hề biết một màn này đều đã bị Thừa Ngạn Húc xem được. Thừa Ngạn Húc hỏi Thừa Thái Lang một chút về Hoa Kinh Viện, đứa con trai của hắn chỉ khinh miệt đáp.
"Một con chó con nuôi thôi."
Thừa Ngạn Húc cười lạnh, Hoa Thần Viễn thì có thể dưỡng ra cái gì khác chứ, chó mẹ dưỡng ra chó con thôi. Sau đó chuyện Hoa Kinh Viện đi học lén kết giao bạn mới bị Thừa Thái Lang biết được. Thừa Thái Lang tức giận đến ném vỡ điện thoại, đi thẳng đến sân bóng nơi Hoa Kinh Viện đang vui vẻ cùng bạn học chơi bóng, Thừa Thái Lang một chọi 5 đánh đám học sinh kia một trận thừa sống thiếu chết, nhưng bản thân cũng chịu chút thương tổn. Giáo viên biết chuyện lập tức trách mắng Hoa Kinh Viện, đổ lỗi cho Hoa Kinh Viện quá khiếm thao, suốt ngày lắc lư cái mông song tính trước mặt một lũ con trai mới lớn, có ý định câu dẫn học sinh khác làm tình với mình. Cả trường ai cũng biết Hoa Kinh Viện là chó của Thừa Thái Lang, chỉ duy nhất Hoa Kinh Viện không ý thức được, vẫn ngỡ bản thân có thể làm cái nam sinh bình thường, kết giao bạn bè khác. Lần này lớn chuyện, bối cảnh nhà Thừa Thái Lang không dễ dây dưa vào, giáo viên rơi mồ hôi, liền bắt Hoa Kinh Viện quỳ xin lỗi Thừa Thái Lang suốt hai tiếng đồng hồ, rồi gọi phụ huynh hai bên đến giải quyết. Hoa Thần Viễn nghe tin tức tốc chạy đến, mở cửa phòng ra đã thấy Hoa Kinh Viện nước mắt đầy mặt, quỳ trên sàn đối một cái thiếu niên đang ngồi trên ghế, đôi tay băng bó.
"Hức... x-xin lỗi... Thái Lang... tất cả là lỗi của tớ... tớ không nên không nghe lời cậu... tớ không nên giao du với bọn hắn... tớ sai rồi..."
"Phế vật ngu ngốc, lời tôi nói cậu xem là gì a? Một đứa vô dụng như cậu bọn chúng có uống nhầm thuốc mới mời cậu tham gia câu lạc bộ, cậu thì có tài cán gì để tham gia chứ? Đứng trước đối thủ phát tao, lắc mông như mẫu cẩu cầu xin đối phương tha cho mình? Nghe chúng nó phủng hai câu liền ngu ngốc như con chó vẫy đuôi chạy theo, tiện đến cẩu còn không bằng. Tôi không ngăn cản thì chờ cái lồn ngu của cậu bị chúng nó hiếp lạn rồi lại bò về đây cầu xin tôi sao, dơ bẩn."
Bị Thừa Thái Lang mắng ngập đầu, Hoa Kinh Viện càng khóc dữ, bò lại bên chân Thừa Thái Lang dập đầu xuống đất xin lỗi. Hoa Thần Viễn thấy đứa trẻ kia miệng thật độc, nhất thời lúng túng, Hoa Kinh Viện nghiêng đầu thấy Hoa Thần Viễn tới liền lập tức kéo tay Hoa Thần Viễn.
"Ba-ba, mau giúp con, xin lỗi cậu ấy, là con sai... là con hại cậu ấy bị thương... hức hức... con không muốn bị cậu ấy ghét bỏ... ba ba"
Thừa Thái Lang nhìn Hoa Kinh Viện kéo tay Hoa Thần Viễn thì nhăn mày lại, lập tức nắm lấy tóc Hoa Kinh Viện giật về phía mình làm cậu bé ngã nhào.
"Đừng ở trước mặt tôi nhão nhão dính dính người khác, tiện nhân."
Hoa Thần Viễn liền chạy đến muốn đỡ Hoa Kinh Viện dậy.
"Bạn học nhỏ! Cho dù cảm ơn cậu đã cứu tiểu Viện, nhưng đừng bạo lực với tiểu Viện như thế."
Nào ngờ vừa chạm vào người Hoa Kinh Viện, Hoa Kinh Viện đã vùng ra, không muốn cho Hoa Thần Viễn chạm vào. Hoa Kinh Viện nhìn sắc mặt của Thừa Thái Lang, lập tức lần nữa bò tới bên cạnh Thừa Thái Lang, nhu thuận cúi đầu để Thừa Thái Lang xoa xoa như tiểu cẩu.
"K-không đụng chạm ai hết! Ba ba cũng sẽ không đụng... Thừa Thái Lang cậu đừng giận nữa được không, tha thứ cho tớ được không..."
Lần này đến lượt Hoa Thần Viễn nổi giận, đến mức không chú ý nghe Hoa Kinh Viện gọi tên Thừa Thái Lang là gì.
"Hoa Kinh Viện!!! Đứng dậy cho ba!"
Đột nhiên sau lưng có tiếng mở cửa, Thừa Thái Lang cũng bất ngờ, hô lên "Cha!" một tiếng, một nam nhân khác lướt qua người Hoa Thần Viễn. Một khoảnh khắc này, Hoa Thần Viễn cảm thấy máu của mình đều bị rút sạch, đầu gối cũng là run, suýt chút nữa liền quỳ xuống. Trước mắt anh là nam nhân, không, chủ nhân của anh, Thừa Ngạn Húc! Thừa Ngạn Húc sau 10 năm, bớt đi một phần phong tình vạn chủng, thêm một phần lạnh lẽo trầm ổn, bộ dạng tổng tài văn nhã đến cực điểm, chỉ có Hoa Thần Viễn biết, nam nhân này có bao nhiêu biến thái dục cuồng. Thừa Ngạn Húc đến một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn Hoa Thần Viễn, lập tức ngồi lên ghế, lạnh lùng nói.
"Ai làm bị thương tay của Thái Lang?"
Khí chất áp người của Thừa Ngạn Húc làm cha con Hoa Thần Viễn đều phát run, không ai dám nói một lời. Hoa Kinh Viện cúi thấp đầu bảo trì tư thế quỳ dưới chân Thừa Thái Lang, Thừa Ngạn Húc liếc qua cảm thấy thập phần vừa lòng. Đây mới là dáng vẻ mà song tính nên có.
"Là đứa nhỏ này làm bị thương Thái Lang? Đến đứa con nít còn có lễ nghĩa, làm sai thì quỳ xuống xin lỗi. Sao người lớn lại vô phép vô tắc như vậy?"
Thừa Ngạn Húc hừ lạnh, nhìn chằm chằm vào Hoa Thần Viễn. Hoa Thần Viễn da đầu đều đã tê rần, mùi hương của Thừa Ngạn Húc làm anh choáng váng, cơ thể như nhớ lại toàn bộ thói quen 10 năm trước đây, bụng nhỏ nóng lên, bướm lại ướt. Hoa Thần Viễn chịu không nổi ánh mắt mệnh lệnh của nam nhân, liền quỳ xuống. Hai cha con Hoa Thần Viễn cứ vậy cùng quỳ hảo trước cha con Thừa gia.
Hoa Thần Viễn quỳ dưới chân Thừa Ngạn Húc, gương mặt xinh đẹp đỏ lên vì cảm giác nhục nhã, nhưng tim lại đập liên hồi, không khống chế được cảm xúc đang dâng trào. Là Hoa Thần Viễn đánh giá quá cao bản thân mình, ti tiện kỹ nữ thì mãi mãi là ti tiện kỹ nữ, dù có giả vờ đoan trang đến thế nào, chỉ cần người kia xuất hiện liền như thiếu niên lần đầu biết yêu, điên cuồng hướng đối phương muốn dâng lên tất thảy. Thừa Ngạn Húc giống như 10 năm về trước, lạnh lùng yêu cầu Hoa Thần Viễn vứt bỏ hết tự tôn, cúi đầu quỳ xin lỗi. Bên cạnh còn có Hoa Kinh Viện đang mở to mắt nhìn, Hoa Thần Viễn vừa thẹn vừa nứng, cả người đều run.
Thừa Ngạn Húc nhìn Hoa Thần Viễn đã run đến lợi hại, không nhanh không chậm tuyên bố, muốn bỏ qua chuyện này chỉ cần Hoa Thần Viễn ở ngay tại đây dập đầu xin lỗi 3 cái, rồi bò qua háng Thừa Ngạn Húc tạ lỗi. Hoa Kinh Viện khẩn trương, lắp bắp định nói gì thì từ phía sau cổ đã bị Thừa Thái Lang nắm lấy, kéo sát về phía mình. Hoa Kinh Viện quỳ giữa hai chân Thừa Thái Lang, miệng bị ngón tay Thừa Thái Lang chọc vào, không cho lên tiếng, má thì bị đũng quần gồ lên cọ đến ửng đỏ, bướm nhỏ lập tức nước chảy. Thậm chí lúc này giáo viên chủ nhiệm, hiệu trưởng cùng phụ huynh của các học sinh khác cũng đã đi vào, vừa xét nét nhìn Hoa Thần Viễn vừa hối thúc anh mau làm theo lời Thừa Ngạn Húc. Bọn họ đều không dám trách Thừa Thái Lang đánh bạn nhập viện, liền đổ hết lên đầu Hoa Kinh Viện.
"Anh Hoa, cho dù biết anh không được giáo dưỡng đàng hoàng, nhưng làm người không thể không biết phép tắc như vậy. Làm cha như thế có thể dạy dỗ tốt con mình ư? Chẳng trách sao Hoa Kinh Viện lại hư hỏng, suốt ngày chỉ biết dụ dỗ bạn học."
"Là Hoa Kinh Viện đồng ý theo con tôi chơi bóng. Đấy rõ ràng là muốn câu dẫn con tôi lên giường với nó! Làm song tính mà không biết giữ mình, còn dám giao tiếp lung tung? Chỉ tại đồ lẳng lơ này mà con tôi bị đánh nhập viện, con của Thừa Ngạn Húc tiên sinh cũng bị thương"
Hoa Kinh Viện bị mắng đến uất ức rơi nước mắt, cậu thật sự rất sợ sẽ bị đuổi học. Cho dù cậu chỉ đơn thuần muốn cùng bạn bè chơi bóng thôi, không ngờ lại xảy ra chuyện đến vậy. Cũng vì chuyện này mà từ đó về sau Hoa Kinh Viện không kết giao với bất kỳ người bạn nào nữa, bạn cùng lớp cũng triệt để xa lánh Hoa Kinh Viện, sợ bị Thừa Thái Lang trừng phạt. Hoa Thần Viễn đã 27 tuổi rồi, giờ đây quỳ giữa phòng cho mọi người xung quanh chỉ trích, cảm giác nhục nhã hèn kém làm anh không thể ngẩng đầu lên nổi. Sự tự tin anh dùng 10 năm để vun đắp một lần nữa bị đánh nát vụn, bức anh trở về đúng bản chất của mình, một song tính yếu đuối ngu ngốc không có nam nhân thì không sống nổi. Cuối cùng, Hoa Thần Viễn không chịu nổi áp lực, chỉ có thể nghe lệnh Thừa Ngạn Húc, dập đầu xin lỗi cha con Thừa gia. Vừa quỳ lạy vừa cầu xin Thừa gia tha thứ, Thừa gia muốn bồi thường gì cũng được, chỉ cần không đuổi học Hoa Kinh Viện.
"Bò qua đây"
Hoa Thần Viễn run rẩy, nghe lệnh cúi đầu chui qua háng Thừa Ngạn Húc, súc thành một đoàn giữa hai chân nam nhân. Thừa Ngạn Húc nhấc chân dẫm lên đầu Hoa Thần Viễn, dí trán anh xuống đất.
"Song tính là người hay cẩu?"
"Là... là cẩu..."
Vừa nói xong mông Hoa Thần Viễn lại giật nhẹ một cái, đũng quần thẫm lại chu lên khiến ai cũng nhìn rõ bướm mập đang phì phò phun triều. Mùi dâm thuỷ ngọt ngào của song tính liền không khống chế được mà tràn ra, cả phòng xôn xao lên, ai cũng mắng ti tiện, bên kia Thừa Thái Lang cũng trào phúng Hoa Kinh Viện.
"Đấy, nghe rõ chưa phế vật? Cha cậu là cẩu, cậu cũng chỉ là tiểu cẩu của tôi mà thôi."
Lỗ tai Hoa Thần Viễn vì thẹn mà đỏ rực lên, mãi một lúc Thừa Ngạn Húc mới lãnh đạm nói.
"Hoa tiên sinh nếu đã nhận thức bản thân chỉ là vật hạ đẳng, đương nhiên làm người chúng ta không thể so đo cùng chó. Trước khi đến đây tôi cũng đã nghĩ biện pháp giải quyết ổn thoả, viện phí của con các vị tôi sẽ chi trả. Còn hai con chó này, tôi thay các vị giáo huấn lại. Hiệu trưởng, sau vụ việc lần này tôi kiến nghị nhà trường nên chính thức bắt buộc học sinh song tính phải mang vòng cổ chó của chủ nhân đi học, tránh xảy ra trường hợp không biết điều mà câu dẫn nam nhân khác."
Sau khi mọi người rời đi, Hoa Thần Viễn vẫn chưa được phép đứng dậy, như cũ úp người dưới háng Thừa Ngạn Húc. Thừa Ngạn Húc lệnh Hoa Thần Viễn bò theo Thừa Ngạn Húc ra xe, đi qua hành lang dài bao nhiêu con mắt nhìn chằm chằm. Đến xe nơi chỉ còn hai người, Hoa Thần Viễn mới dám ngẩng đầu lên kêu Thừa Ngạn Húc.
"Em gọi ta là gì?"
"Th-Thừa tiên sinh"
CHÁT!
"C-chủ nhân"
Hoa Thần Viễn bị tát đến sưng bầm má, sợ không dám động đậy, bám lấy đầu gối Thừa Ngạn Húc. Phía trên dùng miệng kéo khoá quần Thừa Ngạn Húc xuống, liếm mút cặc bự, chìm đắm trong mùi hương của nam nhân, phía dưới thì tự cởi quần ra, lồn nhỏ bị mũi giày da mài chảy nước ướt nhẹp. Xúc cảm còn tuyệt hơn 10 năm trước, bao nhiêu nghẹn ngào uỷ khuất đều như gió thổi mây bay trước khoảnh khắc này. Hôn môi quy đầu, lưỡi nhỏ liếm lộng dọc thân cặc, còn như nghiện mà đem má mình cọ cọ với khúc thịt cương cứng này. Hoa Thần Viễn vừa ô ô khóc vừa bú cặc hầu hạ Thừa Ngạn Húc, miệng nhỏ bị cặc bự nong đến muốn rách da. Hai tay sờ sờ đại kê đản no tròn, thâm hầu đem con cặc dài 28cm thâm đến cuống họng, mũi úp vào lông đen nam tính. Được bao trùn trong mùi hương của nam tính, Hoa Thần Viễn mắt đều nhoè lệ, lại lo lắng Thừa Ngạn Húc chê mình kỹ thuật kém, càng ra sức co bóp cổ họng mút cặc, dâng ra yếu hầu mềm như bông cho đầu khấc hung hăng đánh vào. Tiếng dâm rên bị nghẹn lại trong cuống họng như một con chó nhỏ, được Thừa Ngạn Húc sủng nịch xoa đầu. Nhà ra bú vào cặc bự, đến khi thấy cặc Thừa Ngạn Húc đã ướt nhẹp thì chủ động cầm tay Thừa Ngạn Húc nắm lên tóc mình, há miệng thật to dưới háng nam nhân, để nam nhân chủ động địt họng mình. Cùng với tốc độ dập hông địt miệng của nam nhân, eo Hoa Thần Viễn cũng không tự chủ được mà cọ xát chim nhỏ của mình với sàn xe, nhìn qua đúng là không khác chó cái chút nào. Thừa Ngạn Húc tinh lực cực mạnh, địt Hoa Thần Viễn họng đều sưng cũng chưa bắn, trong khi Hoa Thần Viễn đã phun tinh đầy chân Thừa Ngạn Húc rồi. Thừa Ngạn Húc mỉm cười đem côn thịt nhầy nhụa nước miếng tát liên tiếp lên mặt Hoa Thần Viễn, mắng anh vô dụng, đến mút cặc cũng không làm tốt. Hoa Thần Viễn bị mắng liền sợ, lập tức xoay người nâng mông mình lên, tay tách bướm non ra cấp Thừa Ngạn Húc kiểm tra.
"Cầu xin chủ nhân đừng bỏ rơi em, mi-miệng nhỏ vô dụng... vẫn còn bướm nhỏ hầu hạ ngài."
"10 năm qua cái dâm động này tiếp bao nhiêu khách chơi, còn dám bày ra? Thứ dơ bẩn không xứng được ta thao đâu."
Thừa Ngạn Húc dù kiểm soát Hoa Kinh Viện đến gắt gao, nhưng chung quy dục chiếm cũng quá cường, hắn vẫn luôn nghĩ đến Hoa Thần Viễn ở lúc hắn không để ý, lén lút câu dẫn dã nam nhân, để bọn hắn thao vào cái lồn thuộc về hắn. Tự ăn dấm với chính tưởng tượng của mình, Thừa Ngạn Húc đột nhiên sinh khí, vỗ mông Hoa Thần Viễn đến đỏ, cái bướm đáng thương cũng không thoát, bị bàn tay nam nhân tát đến múp múp chảy nước.
"Ô ô... không có... c-chó cái không có câu dẫn dã nam nhân... vẫn luôn là... của một mình chủ nhân... ô ô đừng lại tát bướm chó cái, ah... â-âm đế bị nhéo... chủ nhân... ngài thao em... thao vào liền tốt... tin em... tử cung thật nhớ người..."
Hài lòng Hoa Thần Viễn mất lý trí cầu thao, Thừa Ngạn Húc nhấc Hoa Thần Viễn bổng lên, bướm mập bị cặc bự một phát hiếp lút cán không chút thương tiếc, đầu khấc phá đến cung khẩu Hoa Thần Viễn liền cao triều. Tư thế toạ đài sen làm Hoa Thần Viễn thấy rõ ràng nơi giao hợp của hai người, bên trong mị thịt cũng ngoan ngoãn cực điểm bú lấy cặc bự ca ca, cảm giác thân thuộc ùa về làm Hoa Thần Viễn rơi nước mắt. Hoa Thần Viễn quay đầu cùng Thừa Ngạn Húc hôn môi, đầu lưỡi dây dưa, tham lam liếm mút lẫn nhau khí vị. Làm tình trong khoang xe chật hẹp càng làm Hoa Thần Viễn có cảm xúc gần gũi với Thừa Ngạn Húc, da thịt kề da thịt, chỗ sâu nhất trong cơ thể cũng dâng ra cho Thừa Ngạn Húc, cặc đóng cọc vào bướm, khít đến không một tia hở. Hoa Thần Viễn nhanh chóng bị đến thần trí đều bay, ái và dục hoà quyện làm Hoa Thần Viễn nhạy cảm không chịu được, cơ hồ mỗi động chạm vuốt ve của Thừa Ngạn Húc đều có thể khiến Hoa Thần Viễn lên đỉnh. Anh thật thích cảm giác bị Thừa Ngạn Húc toàn bộ chiếm hữu, bụng bị cặc chọc đến nhô, lồn nhỏ biến thành cái bao dương vật. Tử cung bị đầu khấc thao tiến vào, nhầy nhụa nước sốt trào ra không ngừng. Xe chấn đổi biết bao nhiêu tư thế, không gian hẹp ngập tràn ái muội tình dục. Thẳng đến khi Hoa Thần Viễn bị địt đến sắp xỉu, bướm mập đô đô như đính chặt lên cặc Thừa Ngạn Húc, Thừa Ngạn Húc mới gầm một tiếng mà bắn tinh vào tử cung Hoa Thần Viễn. Tinh dịch vừa nhiều vừa nóng, bỏng chết Hoa Thần Viễn, Hoa Thần Viễn vặn vẹo eo mông, chim nhỏ giật giật nhưng bắn không ra cái gì nữa, tử cung cảm thụ nùng tinh chất lượng của cực phẩm giống đực đang rót đầy khoang sinh sản, như hồ nước được bơm đầy.
"N-nội bắn... ah... chủ nhân... tử cung phải bị bơm tinh dịch đến hỏng mất..."
"Thích hay không?"
"Thích... cực kỳ cực kỳ thích... bên trong toàn là... cao quý tinh dịch của chủ nhân..."
Thừa Ngạn Húc ấn tay lên bụng dưới của Hoa Thần Viễn, vừa xoa nắn tử cung vừa nhếch miệng cười, bắt đầu nhục nhã kiều nộn điềm đạm mỹ nhân.
"Nói, nơi này là gì?"
"Ô-ô... chủ nhân xoa xoa... bụng nhỏ của chó cái. Thấp hèn bụng nhỏ là... chủ nhân tinh dịch bồn chứa... cũng là sinh sản công cụ... chủ nhân nhiều nhiều yêu thương chó cái... nội bắn chó cái... để chó cái mang thai... liền sinh con cho chủ nhân..."
Thừa Ngạn Húc mỹ mãn đến lộ ra một tia hiếm có ôn nhu, ôm mỹ nhân trong lòng, lúc này mới cho tài xế vào xe đưa bọn họ hồi Thừa gia. Suốt đường đi Hoa Thần Viễn vẫn luôn tại Thừa Ngạn Húc trên đùi, bướm một giây không rời cặc, theo xóc nảy của đường đi mà bẹp bẹp bú cặc. Bên trong nội bích đã bị hung khí của nam nhân quấy đến mềm nhũn, vì thẹn có người lạ mà rên rỉ càng thêm pnghẹn ngào. Vú mềm cũng bị đại chưởng của nam nhân xoa nắn, đầu vú kiều cao, cấp nam nhân chơi đùa. Hai người dính dính ái ái hôn môi, Hoa Thần Viễn cả người đều đỏ ửng, khi đến Thừa gia thì đã gần như bán tỉnh bán mê. Hoa Thần Viễn không nỡ để Thừa Ngạn Húc xa mình, theo bản năng níu cổ Thừa Ngạn Húc, còn hôn cằm nam nhân. Nhìn cuồng ái trong đôi mắt xinh đẹp của Hoa Thần Viễn như muốn tràn ra, Thừa Ngạn Húc cũng liền không rút cặc ra khỏi nhục động ấm áp, cứ vậy để Hoa Thần Viễn ôm mình như gấu koala nhỏ mà bế vào nhà. Người hầu nhìn chủ nhân công khai mang nhân tình về đều khiếp sợ đến không dám lên tiếng, Thừa Ngạn Húc thì vẫn chuyên chú vừa đi vừa hôn môi Hoa Thần Viễn, muốn bế Hoa Thần Viễn về phòng ngủ. Lúc này vị quản gia mới liều mạng lên chặn lại, nam khan mà nhắc nhở phu nhân của Thừa Ngạn Húc – Kim tiểu thư vẫn đang trong phòng. Nghe đến đây, Hoa Thần Viễn có chút bừng tỉnh, mới nhận thức được tình cảnh xấu hổ của bản thân. Hoa Thần Viễn bị thực tại đánh đến thương tâm, liền không khống chế được mà khóc, muốn từ người Thừa Ngạn Húc đi xuống. Thừa Ngạn Húc thấy Hoa Thần Viễn khóc thì ánh mặt lập tức lạnh lẽo, quản gia quá hiểu tính cách Thừa Ngạn Húc, biết mình phạm tội, thức thời im lặng lùi ra.
"Thừa Ngạn Húc, thả-thả em xuống đi... em phải trở về..."
Thừa Ngạn Húc vỗ mông Hoa Thần Viễn, nghiêm giọng nhắc nhở.
"Đừng nháo. Hôm nay em không đi đâu cả."
Thừa Ngạn Húc đạp cửa bế Hoa Thần Viễn vào phòng, Kim tiểu thư bị kinh hách rơi cả sách trên tay xuống, nhìn ra cửa thấy cảnh tượng hoang đường dâm loạn này thì tròn mắt.
"Cút ra ngoài."
Thừa Ngạn Húc triệt để coi cô ta là không khí, bế Hoa Thần Viễn lên giường ném xuống. Hoa Thần Viễn lén nhìn Kim tiểu thư, trong lòng không phân rõ là thẹn thùng vẫn là khoái cảm. Chủ nhân vẫn là cần anh! Mặc cho vị Kim tiểu thư la hét, Thừa Ngạn Húc lạnh lùng ra lệnh gia nhân lôi cô ta ra ngoài. Người hầu chứng kiến một màn này không khỏi to nhỏ, vốn biết trước nay hai vị chủ nhân sống cùng một nhà nhưng không có tình cảm, Kim tiểu thư mặt nóng dán mông lạnh, mặc cho cô nỗ lực lấy lòng chồng bao nhiêu, Thừa Ngạn Húc vẫn chỉ ném lại một ánh nhìn chán ghét. Thậm chí đến Thừa Thái Lang thiếu gia lớn lên cũng giống bố như đúc, đều lạnh nhạt với mẹ mình. Người hầu từ lâu đồn thôi Thừa Ngạn Húc có nhân tình bên ngoài, nhưng làm đến mức này thì cũng quá không nể mặt Kim tiểu thư rồi. Ở bên trong Hoa Thần Viễn không nghe được lời bàn tán, toàn bộ cơ thể đều đang căng lên đón nhận xâm lược của nam nhân. Trên chiếc giường mềm mại, hai người đều muốn bù đắp cho 10 năm không gặp. Ban đầu là Hoa Thần Viễn nằm ngửa, hai chân đại khai nâng bướm cho cặc chịch. Rồi lại bị lật người lại, quỳ bò như chó cái chịu thao. Thậm chí lăn lộn đến Hoa Thần Viễn chịu không nổi bò xuống giường, lập tức bị xách một chân lên không trung, đứng trên một chân bị nam nhân hiếp dâm bướm mềm. Thừa Ngạn Húc cơ hồ phải tưới đẫm Hoa Thần Viễn trong tinh dịch của mình mới thoả lòng. Hoa Thần Viễn ban đầu còn khống chế tiếng kêu, về sau chịu không nổi bị thao sảng lên mây, mặc kệ tất cả mà dâm rên, người đứng ngoài cửa đều phải đỏ mặt.
"Ch-chủ nhân... tha tiểu Viễn... cặc bự thao hỏng tiểu Viễn mất..."
Hoa Thần Viễn bị chịch đến tận tối khuya, bụng ăn 7 đạo tinh dịch phồng lên như mang thai. Cả người xanh đỏ vết hôn cắn, ướt như vớt ra từ chậu thuỷ không biết là dâm dịch vẫn là tinh dịch. Thừa Ngạn Húc bế Hoa Thần Viễn đã ngất xỉu vào phòng tắm tẩy rửa, tinh dịch toàn bộ chặn lại, không cho lậu ra một giọt. Đoạn đặt Hoa Thần Viễn lên giường, nhu tình ôm ấp cùng chìm vào giấc ngủ. Hoa Thần Viễn bị Thừa Ngạn Húc thao đến quên luôn đứa nhỏ Hoa Kinh Viện, không hề biết Thừa Thái Lang cũng đã dắt Hoa Kinh Viện về nhà mình. Cũng may biệt thự Thừa gia lớn như vậy, Hoa Kinh Viện không có đi ngang phòng ngủ nơi Thừa Ngạn Húc cùng Hoa Thần Viễn làm tình.
Sáng hôm sau, Hoa Thần Viễn tỉnh lại toàn thân đều nhức, bướm vẫn đang ủ cặc cho Thừa Ngạn Húc. Nhìn thấy nam nhân mình yêu bao lâu nằm gần ngay trước mắt, cảm nhận hơi thở nhu hoà của Thừa Ngạn Húc, lòng Hoa Thần Viễn đều mềm như bông. Lúc này ngẫm nghĩ một chút, Hoa Thần Viễn mới xác thực bản thân đã thành cái loại tiểu tam phá hoại gia đình. Chưa kể đây còn là phòng ngủ của Thừa Ngạn Húc và Kim tiểu thư, không biết bọn họ 10 năm qua đã ngủ với nhau bao nhiều lần. Vừa nghĩ tới nước mắt liền rơi, Thừa Ngạn Húc cảm nhận được ngực mình ướt át liền mở mắt, thấy cái nai nhỏ đang chít chít khóc ròng liền đem ôm vào lòng. Nghe nai nhỏ nức nở xong, Thừa Ngạn Húc mới chém đinh chặt sắt nói.
"Không có cùng cô ta ngủ qua. Ngoan, đừng khóc. Thời gian qua ta luôn tại nước ngoài, rất ít gặp cô ta. Lần này không để em chạy mất nữa."
"Th-thật vậy chăng? Nhưng Thừa mẫu... nàng hẳn không chấp nhận em ở bên chủ nhân."
"Chuyện này để ta giải quyết, đừng lo lắng."
Hoa Thần Viễn liền không hỏi nhiều. Cũng không biết lấy đâu ra nhiều như vậy tin tưởng, nam nhân hống một chút Hoa Thần Viễn liền lập tức đem tâm treo lên cho người kia cầm, ai bảo đối phương là Thừa Ngạn Húc, là người Hoa Thần Viễn đã ái đến mất lý trí. Thừa Ngạn Húc cùng Hoa Thần Viễn ân ân ái ái cùng tắm rửa, Hoa Thần Viễn eo đau chân mỏi, được Thừa Ngạn Húc bế ra phòng ăn. Vừa đến nơi đã thấy Kim tiểu thư ngồi sẵn đó. Kim tiểu thư không hổ là con nhà danh giá, tựa như hoàn toàn không chút nổi giận thất thố, rất bình tĩnh nhìn trượng phu mình bế cái hồ ly tinh. Hoa Thần Viễn còn không có mặc quần áo đàng hoàng, đều khoác áo ngủ của Thừa Ngạn Húc, cơ bản không che giấu được thân thể sắc dục cùng dấu vết hoan ái đêm qua. Thừa Ngạn Húc để Hoa Thần Viễn ngồi trên đùi mình, liếc mắt nhìn Kim tiểu thư xem cô định bày trò gì.
"Ngạn Húc, em biết anh tính dục cường. Em cũng không phải người không hiểu chuyện, anh muốn tìm chơi vài cái trai bao cũng không sao. Nhưng đây vẫn là Thừa gia a, em vẫn là pháp luật hợp pháp vợ của anh. Lần sau, đừng mang những cái này dơ bẩn người về nhà."
Hoa Thần Viễn bị ánh nhìn bén nhọn của Kim tiểu thư nhìn đến không dám ngẩng đầu, chỉ biết dựa thật sâu vào Thừa Ngạn Húc tìm kiếm bảo hộ. Không biết qua ánh mắt Kim tiểu thư, loại động tác thân mật này càng giống như đang trêu tức cô. Thừa Ngạn Húc một bên vuốt ve Hoa Thần Viễn, nhàn nhạt cười.
"Cô cũng biết đây là Thừa gia a. Tôi muốn đưa ai về đây là quyền của tôi. Cô tốt hơn nên biết điều một chút, đừng lần nữa ngáng chân tôi. Ah, tiểu Viễn, muốn uống sữa vẫn là nước hoa quả?"
Kim tiểu thư bị khí đến đỏ mặt, nhìn Thừa Ngạn Húc sủng ái xinh đẹp song tính nhân trong lòng, đem sữa đều tự mình một ngụm uống, sau đó hôn môi uy Hoa Thần Viễn. Hầu gái rót nước cho Kim tiểu thư đều sợ đến chệch cả ra ngoài.
"Được. Anh muốn mang thứ này về. Được. Nhưng đương cái gì a? Nhà ta không tuyển người hầu quản gia các loại? Vẫn muốn đương điều cẩu đi? Xây một cái tiểu nhà gỗ, cho nó vào ở. Cũng chỉ là tiết dục công cụ thôi, chờ anh chơi chán thì vứt bỏ."
Vừa dứt lời, Kim tiểu thư đã sấn tới, muốn đem Hoa Thần Viễn giật ngã xuống sàn.
"Làm cái điều cẩu, đừng ở trước mặt mọi người tỏ vẻ. Còn không mau quỳ xuống khấu chào nữ chủ nhân."
Tay còn chưa chạm được Hoa Thần Viễn, Thừa Ngạn Húc đã cho cô ta một tát, khiến cô ngã ra sàn. Kim tiểu thư không biết cô đã phạm một sai lầm tối nghiêm trọng, Hoa Thần Viễn xác thực là cái chó cái, nhưng chủ nhân cũng chỉ có mình Thừa Ngạn Húc thôi, bất cứ kẻ nào cũng đừng mơ khi dễ.
Kim tiểu thư tức đến không giữ nổi vẻ trang nhã, thiếu chút phải xông vào đánh người, nhưng chưa kịp làm gì đã bị gia nhân lôi ra khỏi chính nhà mình. Thừa Ngạn Húc biết cô ta kiểu gì cũng về khóc lóc với Thừa mẫu cùng Kim gia, nhưng anh không quan tâm. Hắn đã không còn là cậu học sinh của 10 năm trước, tại bất lực bị người đoạt đi trân bảo.
Thừa Ngạn Húc đang nghĩ ngợi thì đột nhiên thấy đùi mình ướt, cúi đầu nhìn Hoa Thần Viễn đã đỏ hồng hai tai, thì ra dâm thuỷ không khống chế được liền chảy ướt quần Thừa Ngạn Húc. Thừa Ngạn Húc nhướng mày, đưa tay sờ soạng non mềm nộm bướm, ngón tay còn ở lỗ lồn trêu chọc một chút.
"Bị người mắng là chó cái cũng chảy nước được sao? Dâm đãng."
Hoa Thần Viễn vừa lắc đầu vừa khổ sở thanh minh. Không phải là vì bị mắng mà như vậy, mà do được Thừa Ngạn Húc bảo vệ, Hoa Thần Viễn hạnh phúc muốn chết, nhìn Thừa Ngạn Húc vì mình mà tát cái kia Kim tiểu thư, tim Hoa Thần Viễn lập tức loạn nhịp, trong đầu như ma chú lập lại.
"Chủ nhân quá tốt! Mau mau nâng bướm cấp chủ nhân thao! Hầu hạ ngài! Tôn thờ ngài! Thật mau muốn sinh con cho chủ nhân. Sinh con liền tốt, sinh con liền có thể ở cạnh chủ nhân lâu hơn."
Thừa Ngạn Húc nghe Hoa Thần Viễn ngôn ngữ lộn xộn giải thích, cự vật dưới háng liền ngạnh. Ngoan bảo bối đã cầu xin như vậy, phải thưởng cho một trận đụ thôi. Thế là bàn ăn liền bị gạt phăng, Hoa Thần Viễn sáng sớm đã loã thể nằm trên bàn, bị Thừa Ngạn Húc hiếp đến mất khống chế tè ra. Xung quanh người hầu một người cũng chưa lui, tất cả bảo trì cúi đầu trầm mặc, trong lòng đều hiểu rõ vị trí phu nhân của ngôi nhà này, rất sớm thôi sẽ đổi chủ.
Yêu thầm hệ liệt (6)
Hoa Thần Viễn một lần nữa được làm chó của Thừa Ngạn Húc. Giống như đã trải qua một lần bị bỏ rơi, Hoa Thần Viễn hiện tại còn dâm hơn trước kia, mọi thứ đều thuận theo Thừa Ngạn Húc. Thừa Ngạn Húc mua một căn biệt thự cho Hoa Thần Viễn và Hoa Kinh Viện dọn vào ở, Hoa Kinh Viện không biết mối quan hệ của Hoa Thần Viễn và Thừa Ngạn Húc, vẫn luôn tưởng rằng đây là do lòng tốt của Thừa gia cưu mang 2 cha con bọn họ khi tiệm bánh bị huỷ. Mà Hoa Thần Viễn ngược lại, nhìn Hoa Kinh Viện bị Thừa Thái Lang bắt nạt cùng quấy rối tình dục, mỗi ngày tẩy não nhưng lại không dám nói gì. Thứ nhất là vì biết Thừa Thái Lang chính là con ruột của mình, thứ hai là trong thâm tâm của Hoa Thần Viễn, anh đã bị Thừa Ngạn Húc dạy dỗ vặn vẹo đến mức thực sự tin rằng hạnh phúc của một song tính chính là được hầu hạ nam nhân, vậy nên Hoa Kinh Viện làm đĩ của Thừa Thái Lang chính là diễm phúc của cậu bé.
Ngày nhận nhà mới, cha con Thừa gia đứng ở cửa dạng chân cho 2 mỹ nhân song tính quỳ gối như chó mà bò vào. Khi trong nhà có cha con Thừa gia thì Hoa Thần Viễn và Hoa Kinh Viện phải quỳ xuống, đối nam nhân liếm giày, rúc qua háng phục tùng. Hoa Kinh Viện sau đó bị Thừa Thái Lang xích cổ lôi ra vườn, lột sạch ép cậu bé khoả thân, đít nhỏ cắm củ cà rốt giả làm đuôi, đóng giả chủ nhân cùng ngựa con mà chơi. Ngựa con quỳ bò cho chủ nhân cưỡi, bị chủ nhân đánh đít. Thân thể học sinh cấp 2 đã bắt đầu phát dục, lồn non bị roi quất đến hề hề chảy nước. Cơ bản vì chênh lệch chiều cao, Hoa Thần Viễn không thể cõng Thừa Thái Lang đi được chút nào đã ngã xuống, bị Thừa Thái Lang đè ép trên thảm cỏ, vừa bị mắng vừa bị roi tét bướm đến ngu người. Thừa Thái Lang ngồi ghì trên lưng Hoa Kinh Viện, một tay chọc cà rốt đụ đít Hoa Kinh Viện, một tay móc lồn cậu. Hoa Kinh Viện không cựa quậy được, như con sâu đo trên mặt cỏ, uốn éo khóc lóc, da thịt trần truồng cùng con chim nhỏ bị lá cây cọ đến vừa ngứa vừa đau. Bướm Hoa Kinh Viện bị Thừa Thái Lang sờ đến chảy nước, dùng cỏ lông nhợt nhạt cọ lỗ lồn, nứng đến hai mép bướm sưng phồng, lỗ lồn run rẩy hé mở, nước dâm như suối chảy ra từ khe lồn. Hoa Kinh Viện khóc lóc cầu xin Thừa Thái Lang, Thừa Thái Lang lật người Hoa Kinh Viện lại, để Hoa Kinh Viện bò trên tứ chi liếm giày mình. Thiếu gia áo quần chỉnh tề, kéo khoá quần xuống cho côn thịt vả lên mặt đứa nhỏ đáng thương kia.
"Tiểu súc vật, thế bây giờ cậu muốn làm con gì?"
"L-làm chó của Thái Lang.... Gâu gâu... tớ là chó của Thái Lang"
Hoa Kinh Viện vừa mút trứng dái Thừa Thái Lang vừa dụi mũi vào cặc cậu bạn, không, phải gọi là chủ nhân mới đúng. Hoa Kinh Viện không hiểu tình dục là gì, nhưng cậu đã quen với việc bị Thừa Thái Lang gian dâm, quen với việc dùng mặt mình cọ xát với con cặc bự của Thừa Thái Lang. Bản năng của Hoa Kinh Viện trỗi dậy, không ai dạy cũng tự động lè lưỡi bú mút côn thịt thô dài kia, mông lại lắc lắc, bướm ngứa như hàng ngàn con kiến cắn, phải cọ xát với giày thể thao của Thừa Thái Lang mới chịu được. Thừa Thái Lang nhếch miệng cười, rút chân không cho Hoa Kinh Viện tự thẩm du, thay vào đó đạp thẳng lên con chim vừa ngóc đầu dậy của Hoa Kinh Viện. Hoa Kinh Viện ăn đau, nước mắt chảy ra nhưng miệng vẫn như cũ mút côn thịt.
"Chó ngu. Không có lệnh của chủ nhân thì đừng hòng nghĩ đến tự thoả mãn bản thân. Quỳ yên đó bú cặc đi."
Dưới ánh nắng vàng, Thừa Thái Lang thư thái ngồi trên ghế trúc, bên cạnh có người hầu rót nước, giữa háng có một cái đầu nhỏ điên cuồng nhả ra mút vào đại điểu của mình. Hoa Kinh Viện khẩu giao cho Thừa Thái Lang, bản thân thì lại bị Thừa Thái Lang đạp chim đến đau phát run. Sự khinh nhục tận cùng này làm cái lồn không lông của Hoa Kinh Viện cao triều, mặt đỏ hồng lên, cả người căng cứng, chim nhỏ bị đạp đến gắng gượng, lần đầu trong đời phun tinh loãng. Thừa Thái Lang nhìn tinh dịch trắng nhợt nhạt của Hoa Kinh Viện phun lên giày mình, ác độc ép cậu bé liếm sạch. Vừa đạp lên đầu Hoa Kinh Viện vừa nhắc nhở từ nay về sau Hoa Kinh Viện chỉ có thể bị Thừa Thái Lang dùng chân đạp đến bắn, không bao giờ được phép tự sờ. Thừa Thái Lang đạp chim Hoa Kinh Viện xong lại đá vào trứng dái bé xinh của cậu, đem cậu đau đến mặt đều đỏ, nhịn không được mà khóc. Hoa Kinh Viện chịu không nổi, nhả cặc Thừa Thái Lang ra, nước miếng cùng sơ tinh dính đầy miệng, dập đầu cầu Thừa Thái Lang tha cho mình.
"Tiểu Viện đau lắm... cầu xin Thái Lang... đừng đạp nữa... tớ sẽ nghe lời cậu mà... cầu xin cậu..."
Với mỗi lần dập đầu là lại hôn đầu khấc. Đem đầu khấc bú chùn chụt trong miệng nhỏ, lưỡi mèo liếm lộng lỗ tinh, uống hết sơ tinh. Tinh dịch của nam nhân chân chính như Thừa Thái Lang đương nhiên khác với Hoa Kinh Viện, vừa dính dớp vừa nùng, mang mùi hương đặc trưng, nghiện chết đĩ dâm song tính. Thừa Thái Lang cực kỳ thích nhìn Hoa Kinh Viện khóc, cậu vuốt ve gương mặt ướt nước mắt của Hoa Kinh Viện, bế cậu bạn bằng tuổi lên đùi mình dỗ dành.
"Đừng khóc nữa, ai nhìn vào lại nói tôi bắt nạt cậu."
"Ngày mai đi học, tôi muốn cậu trốn dưới gầm bàn tôi, biết chưa?"
"t-tớ biết rồi..."
Thừa Thái Lang hôn lên mắt Hoa Kinh Viện, liếm đi nước mắt, đô Hoa Kinh Viện đến khi cậu ổn định lại, rồi mới thả Hoa Kinh Viện xuống quỳ lại giữa háng mình. Thừa Thái Lang từ tốn dùng cặc vỗ vỗ má Hoa Kinh Viện, thoả mãn nhìn gương mặt xinh đẹp của Hoa Kinh Viện đã dơ bẩn không chịu được, lúc này mới ra lệnh cho Hoa Kinh Viện há miệng tiếp tục công việc làm cái máy ủ cặc cho cậu. Đôi trẻ "vui đùa" như vậy ở vườn hoa, phía trên từ cửa sổ phòng ngủ chính thì Thừa Ngạn Húc và Hoa Thần Viễn đều thấy được. Hoa Thần Viễn được Thừa Ngạn Húc bế vào lòng, bụng nhỏ nhô lên vì bị cặc chịch bướm, tử cung ngậm đầu khấc bị thao thành cái bao. Hoa Thần Viễn bị hiếp dâm đến nhũn não, nhìn con nuôi bị bắt nạt cũng không làm được gì ngoại trừ dâm rên đón hùa nam nhân. Lỗ tai bị cắn, vú bị nhéo, hai chân banh ra hai bên, hai tay víu lấy cổ Thừa Ngạn Húc, bày ra cái tư thế không khác gì một món đồ chơi đính lên cặc đàn ông. Ngón tay chai sần của Thừa Ngạn Húc vuốt ve mép lồn ướt đẫm của Hoa Thần Viễn, nhéo hột le, đem Hoa Thần Viễn đụ đến phát khóc, dâm thuỷ phun mạnh như tè dầm.
"Aaaaa... đừng nhéo âm đế của em... ahhh~~~ chủ nhân~~~ ông xã~~~ đụ hư tử cung em mất, cặc bự thật mãnh~~~~ miệng nhỏ của tử cung bị chủ nhân địt lạn~~~~"
Miệng thì hét như vậy nhưng lồn nứng sướng muốn ngất, thân thể thành thật, uốn éo nẩy lên theo từng cú nắc trời giáng của nam nhân, chín nông một sâu đem lồn đụ sưng phồng. Mị thịt ngập nước điên cuồng bú chặt cặc, âm đế bị đẩy đến thụt vào thịt bướm, mỗi lần như vậy lại bị Thừa Ngạn Húc kéo lôi ra, nhéo bóp như món đồ chơi, ra lệnh cho Hoa Thần Viễn khít lồn hầu cặc. Chim của Hoa Thần Viễn 10 năm không đeo lồng nên phát triển trắng trẻo tinh xảo, chỉ nhỏ hơn người bình thường một chút, giờ phút này bị dây nơ đỏ cột lại, lỗ tinh bị chọc ống, nứng mà không phun tinh được, bị hiếp lồn nảy tưng tưng thật đáng thương. Hoa Thần Viễn không rảnh quản chim mình, vì anh biết mình đã thất bại trên phương diện làm đàn ông, giữa chim và lồn thì anh biết chỉ có bị hiếp lồn mới mang lại cho anh khoái cảm tột cùng. Mọi giác quan của Hoa Thần Viễn đổ dồn về cái bánh bao mập mạp đang không ngừng bú liếm cây xúc xích vĩ đại gân guốc. Nội bích bên trong được cặc hiếp mềm nhũn, tử cung bị cặc chọc vào vừa đau vừa sảng. Cặc Thừa Ngạn Húc như gậy sắt nóng bỏng, chen chúc vào non mềm ướt át thịt huyệt, nắc tử cung Hoa Thần Viễn rối tinh rối mù. Hoa Thần Viễn bị khoái cảm như sóng biển vỗ liên tiếp, chết chìm trong tình yêu cùng nhục dục. Vừa hôn môi Thừa Ngạn Húc, vừa tự mình cầm tay Thừa Ngạn Húc chà xát nơi giao hợp dính ướt của hai người. Hoa Thần Viễn sờ lên hai quả trứng dái nặng trĩu đang đánh bép bép lên mặt bướm mình, nhẹ nhàng xoa nắn.
"Ah~~~ Thật muốn nhét trứng dái của chủ nhân vào trong lồn, dùng lồn chó cái ủ ấm nó~~~~ ưm~~~ thật năng~~~~ tử cung ngu muốn được trứng dái ca ca bơm tinh."
Hoa Thần Viễn vừa tiếc nuối vì bản thân vô dụng, vừa nỗ lực xoa nắn hai quả bóng tròn, trợ hứng cho Thừa Ngạn Húc thoải mái địt lồn mình.
"Ưmmm~~~ chủ nhân hiếp lồn em có thích không ạ?~~~ lồn của chó cái sẽ chảy nước, bú bú hôn hôn cặc chủ nhân~~~~ ehhh~~ chủ nhân hiếp chết bướm nhỏ của Viễn Viễn mất~~~~"
Thừa Ngạn Húc cực kỳ thoả mãn sự thuần phục của Hoa Thần Viễn, trong lòng tán thưởng, tay vỗ bép bép lên bướm Hoa Thần Viễn, làm Hoa Thần Viễn hét toáng lên như đĩ nứng. Hoa Thần Viễn không biết bản thân hãm sâu như vậy là do ban nãy anh đã bị Thừa Ngạn Húc âm thầm chơi thuốc, dâm tính kích phát đến cao độ, từng cm trên cơ thể đều nhạy cảm không thôi. Thừa Ngạn Húc mỗi ngày đều bí mật chuốc thuốc Hoa Thần Viễn, khiến Hoa Thần Viễn không phân biệt được thật giả, dần dà anh lệ thuộc vào tình dục, về sau không cắn thuốc cũng sẽ phát dâm. Cặc Thừa Ngạn Húc quá bự, chọc vào lồn Hoa Thần Viễn là đến rốn cũng phải nhô ra. Thừa Ngạn Húc nhéo rốn Hoa Thần Viễn, vòng eo nhỏ bị hai bàn tay nam nhân ôm trọn, nâng lên hạ xuống như búp bê tình dục mà nhún cặc, đem não Hoa Thần Viễn địt muốn bay. Thừa Ngạn Húc rút ra đến tận đầu khấc, rồi thả tay cho Hoa Thần Viễn rơi tự do ngồi bẹp xuống, cặc một đường chọc đến lút cán, tử cung vừa khép lại đã bị cưỡng hiếp mở ra. Cái lồn mê người của Hoa Thần Viễn quả thực trời sinh để bị đàn ông hiếp dâm, vừa ấm áp mềm nhũn lại thật nhiều nước, như hàng trăm cái miệng nhỏ mút chặt lấy cặc Thừa Ngạn Húc, rên rỉ đòi bú tinh. Thừa Ngạn Húc xách một chân Hoa Thần Viễn gác lên lan can ban công, để Hoa Thần Viễn vừa nhìn Hoa Kinh Viện bú cặc Thừa Thái Lang trong vườn hoa, vừa nâng bướm cho Thừa Ngạn Húc hiếp dâm mình. Tư thế gác một chân này làm khe lồn bị kéo sang hai bên, mở ra cái động nhỏ mấp máy phun nước cho cặc chọc vào, thịt lồn bị đụ đến lật ra. Nam nhân như dã thú cuồng thao, Hoa Thần Viễn hét cũng không kiêng nể gì. Hoa Thần Viễn bị nong lồn đến trắng mắt, cảm nhận cặc Thừa Ngạn Húc cứng đến cực điểm, mã mắt xuất tinh nội bắn vào lồn.
"Chó cái, chuẩn bị mở lồn đón tinh của chủ nhân."
"Aaaa~~~ tinh dịch thật nhiều... chồng yêu~~~ phun tinh ngập tử cung em rồi~~~~ bướm nhỏ bị hiếp ngập tinh mất~~~~~ ah ah~~~ phải mang thai con cho chồng~~~"
Thừa Ngạn Húc rút ống chặn tinh của Hoa Thần Viễn ra, Hoa Thần Viễn nhịn không nổi vừa bắn tinh vừa bắn nước tiểu, từ lầu hai đái thẳng xuống sân. Hoa Thần Viễn mê man trong cực khoái, như nai nhỏ rúc vào lòng Thừa Ngạn Húc, bướm vẫn mút chặt cặc không rời, từ tốn thích nghi với quá trình thụ thai, phụt phụt từng đợt tinh nóng hổi lấp đầy khoang sinh sản, còn ngoan ngoãn xoa nắn trứng dái cho Thừa Ngạn Húc. Không đợi Hoa Thần Viễn lại sức, Thừa Ngạn Húc đã đổi cái tư thế. Hoa Thần Viễn bị đặt trên giường, nằm ngửa hai chân giơ cao quá đầu, eo nâng lên khỏi mặt giường. Từ góc độ này, Hoa Thần Viễn có thể nhìn đến rõ ràng cảnh bướm mình bị cặc Thừa Ngạn Húc cưỡng bức. Cái lồn tội nghiệp hồng hồng sưng sưng, lông lồn đều bị Thừa Ngạn Húc cạo sạch, hột le nhũn mềm vì kích thích mà giật giật. Cặc của Thừa Ngạn Húc vẫn đang bắn tinh, gốc cặc rậm rạp lông đen nam tính cọ xát với lồn, lông cặc cọ lên mặt bướm thật ngứa, hai trứng dái to tròn của Thừa Ngạn Húc thì hăng hái bơm tinh trùng để Thừa Ngạn Húc có thể thụ thai đĩ dâm của mình. Hoa Thần Viễn như bị thôi miên vào cảnh tượng đó, tử cung ngày càng trướng, từng hồi tinh dịch phun cọ hết toàn bộ vách tử cung, bụng nhỏ đã biến thành bồn chứa tinh, nhưng vẫn không đủ chỗ chứa đại lượng tinh dịch cực phẩm của nam nhân, khiến tinh dịch bị nước dâm của Hoa Thần Viễn chảy ra mép lồn, biến thành bọt nước trắng đục. Thừa Ngạn Húc cười cười, vừa chậm rãi nắc cặc, vừa bẻ người Hoa Thần Viễn hết sức, đến mức chim Hoa Thần Viễn đập lên mặt anh.
"Bướm dâm thấy tinh dịch có ngon không?"
"Ah... ah... dạ ngon... thật nhiều... lồn nhỏ bú không hết tinh dịch... ô ô..."
"Vậy còn không mau liếm sạch, đừng để lãng phí. Ngoan, lè lưỡi ra"
Hoa Thần Viễn như rướn cổ, lè cái lưỡi như con chó, cố gắng liếm gốc cặc Thừa Ngạn Húc đang cắm trong lồn mình. Thừa Ngạn Húc từ từ rút ra đâm vào, khiến tinh dịch bị lôi ra, vẩy lên mặt bướm, Hoa Thần Viễn ra sức liếm sạch. Hoa Thần Viễn tự bú bướm bản thân, cắn lấy âm đế, kích thích nứng tình phun thuỷ rửa cặc.
"Ngoan lắm"
Phun tinh xong, Thừa Ngạn Húc mới rút cặc từ lồn Hoa Thần Viễn ra, không chậm một giây nào đã nhét vào miệng Hoa Thần Viễn. Hoa Thần Viễn nằm sõng soài trên giường, lồn cùng chim nhỏ thay nhau co giật, chảy ra vừa là nước lồn vừa là tinh dịch, họng thì bú cặc, liếm láp thứ hung khí vừa hiếp chết mình xong. Hoa Thần Viễn thích nhất là được dùng miệng rửa cặc cho chủ nhân sau khi ngài đụ mình, con cặc uy dũng bắn tinh xong vẫn cương như cũ, dính đầy dịch thể của hai người, mang mùi hương mê hồn, thật sự ăn ngon chết mất. Bú sạch sẽ con cặc xong, Hoa Thần Viễn lặp lại cảm ơn chủ nhân đã cưỡng hiếp mình.
Về sau Hoa Thần Viễn và Hoa Kinh Viện bị cha con Thừa gia gọi đến, muốn đeo khuyên bướm, khuyên vú cùng lồng chim cho bọn họ. Kết quả là 2 người bị đeo lên đủ loại đá quý tích điện, nếu không ngoan sẽ bị chủ nhân giật điện trừng phạt. Bọn họ ở vùng bụng dưới còn bị xăm lên song tính hình xăm, là hình trái tim uốn lượn tượng trưng cho bồn chứa tinh, sau này khi tử cung bị nội bắn thì hình xăm sẽ đổi màu. Dọc sống lưng Hoa Thần Viễn xăm dòng chữ "đại chó cái", còn Hoa Kinh Viện là "tiểu chó cái". Từ từ luật lệ trong nhà ngày càng thô tục, về sau Hoa Thần Viễn cùng Hoa Kinh Viện đều không được mặc áo quần đàng hoàng, chỉ được mặc nội y hở đầu vú cùng khe bướm để đàn ông dễ đụ. Hoa Thần Viễn làm bánh sẽ phải quỳ lấy tinh dịch từ cặc chủ nhân ra rưới lên bánh, bò dưới đất cùng Hoa Kinh Viện ăn. Hoa Kinh Viện tin tưởng Hoa Thần Viễn, cho rằng tất cả đều bình thường, thành lập thói quen uống "sữa bò" của Thừa Thái Lang. Đứa nhỏ ngốc bị ba ba nuôi lừa, thực sự tin rằng "sữa bò" của đàn ông là dinh dưỡng nhất, bất cứ song tính nào cũng phải đều đặn mỗi ngày dùng miệng, lồn, lỗ đít bú mới lớn được.
Nhược Hi bên này biết chuyện Hoa Thần Viễn đã tái hợp với Thừa Ngạn Húc thì cực vui vẻ, rảnh rỗi đều phải quấn lấy Hoa Thần Viễn, dạy cho Hoa Thần Viễn cách làm một "thư ký" tốt nhất. Hoa Thần Viễn trở nên thân thiết với Nhược Hi, liền giúp cậu qua mặt "chính thất" Khả Nhu, tiếp tay cho Hứa tổng cùng tiểu tình nhân Nhược Hi ngoại tình. Hai nô thê to nhỏ chuyện trò làm hai ông chồng ghen đỏ mắt, ở trong phòng làm việc đè mỹ nhân nô thê của mình ra dạy cho một bài học.
Còn chuyện làm sao giải quyết Kim tiểu thư cùng Thừa mẫu, Thừa Ngạn Húc đã sớm có tính toán. Anh liên lạc bác sĩ, lừa gạt Kim thiếu gia, anh trai của Kim tiểu thư, người hiện tại đang điều hành Kim thị. Đem Kim thiếu gia bị chuốc thuốc gói lại tặng cho Thừa phụ, để Thừa phụ hưởng dụng cái này mới biến đổi từ thẳng nam thành song tính. Có được sự ủng hộ của Thừa phụ cùng kiềm chế được Kim thị, Thừa mẫu và Kim tiểu thư đương nhiên chẳng thể làm gì hơn ngoài trơ mắt nhìn Thừa Ngạn Húc ngang nhiên đem Hoa Thần Viễn về bên người. Thừa Ngạn Húc nhất quyết không từ bỏ Hoa Thần Viễn, muốn hưu thê thì chính là hưu Kim tiểu thư. Kim tiểu thư tái mét mặt mày, không nghĩ Thừa Ngạn Húc dám chơi đến như vậy, nhận ra độ nghiêm trọng của vấn đề, liền nghĩ lôi kéo Thừa Thái Lang. Thừa Thái Lang đang cưỡng hiếp cún nhỏ của mình, vô cùng phiền chán bị gọi ra. Nhìn Thừa mẫu và Kim tiểu thư hết mực lôi kéo, lại nhìn bên này cha đang ôm Hoa tiên sinh trong lòng, Thừa Thái Lang mặt mày không biểu cảm vứt lại một câu, "con đồng ý Hoa tiên sinh.", sau đó lại quay về phòng đùa chết Hoa Kinh Viện. Nếu không phải vì Kim thiếu gia hầu giường Thừa phụ, một mực cầu tình cho em gái thì Thừa Ngạn Húc đã sớm dạy dỗ nữ nhân đã dám phá hoại cuộc sống của anh và Hoa Thần Viễn. Thừa Ngạn Húc đặc biệt chuẩn bị một buổi lễ mời rất đông quan khách. Suốt buổi tiệc, khách khứa đều bàn tán mục đích của vị Thừa tổng kín tiếng này. Cho đến khi Thừa Ngạn Húc cùng Thừa Thái Lang dắt Hoa Thần Viễn và Hoa Kinh Viện lên bục lớn, 2 lớn 2 nhỏ sóng đôi nhau. Hoa Thần Viễn và Hoa Kinh Viện đều mặc vest trắng, thật sự trông như hai thiên sứ, vừa thanh khiết vừa ẩn chứa nét gợi dục. Thừa Ngạn Húc vừa ôm lấy eo Hoa Thần Viễn vừa tuyên bố ly hôn với Kim tiểu thư, đem hôn thú giữa anh và cô đặt vào tay Hoa Thần Viễn. Hoa Thần Viễn không hề biết trước chuyện này, bị quan khách nhìn chằm chằm căng thẳng đến lúng túng, hoảnh hốt nhìn Thừa Ngạn Húc. Thừa Ngạn Húc dịu dàng mỉm cười, hôn lên tóc Hoa Thần Viễn, bàn tay nhẹ nhàng xoa sau gáy anh.
"Tờ giấy này vốn nên là tên tôi và em. Nếu không phải em thì không có nghĩa lý gì cả. 10 năm trước vì chỉ vì tờ giấy này mà chúng ta phải xa nhau. Tiểu Viễn, hôm nay chính em xé nó đi."
Kim tiểu thư đứng dưới đài, như phát điên muốn lao lên bị vệ sĩ giữ chặt lại. Quan khách đều xem đến kích động rồi, lời ra tiếng vào mỉa mai tiểu thư họ Kim kia, trước nay kiêu căng hống hách, lúc nào cũng tô vẽ như thể là sủng thê của Thừa tổng, có ngày ngã ngựa quả thật làm nhiều người sung sướng.
Hoa Thần Viễn trời sinh là người nhút nhát, từ nhỏ đến lớn anh chưa bao giờ tranh đấu quá chuyện gì. Dũng khí lớn nhất của anh có lẽ là 10 năm trước yêu lấy người nam nhân đứng trên đỉnh cao xa xôi này, cũng là lần anh bỏ mặc tất cả chạy đến Thừa gia để đòi gặp mặt Thừa Ngạn Húc. Nhớ lại cái tát của Kim tiểu thư năm đó, ánh mắt khinh thường của Thừa mẫu, nhớ lại ngày anh thấy ảnh cưới của Thừa Ngạn Húc và người phụ nữ kia trên báo. Nước mắt Hoa Thần Viễn chợt rơi xuống, như từng giọt pha lê lăn trên gò má xinh đẹp. Tất cả những khổ đau đó tựa như một cơn ác mộng dai dẳng khiến trái tim anh đau đớn. Hoa Thần Viễn mê mang nhìn Thừa Ngạn Húc, người anh hằng yêu, chủ nhân của anh, tín ngưỡng của anh, đứng bên cạnh anh, truyền cho anh sức mạnh và niềm tin, chỉ một người duy nhất có khả năng xoá đi mây mù và đem đến hạnh phúc vĩnh cửu cho anh. Tờ hôn thú trong tay anh dần vụn ra thành từng mảnh nhỏ, thả tay ra đã theo gió bay đi như phù du ảo giác.
Thừa Ngạn Húc mỉm cười, Hoa Thần Viễn bất chợt chìm đắm vào khoảnh khắc ấy, tựa như trở về năm tháng ngây thơ, chính vì một nụ cười của Thừa Ngạn Húc mà thầm yêu. Thừa Ngạn Húc nhéo lấy má nai con đang ngơ ngác, ôn nhu cực độ mà hỏi.
"Nhìn đã chưa?"
Hoa Thần Viễn vòng tay ôm lấy Thừa Ngạn Húc, nhón chân hôn lên môi anh. Một lần nữa đánh cuộc tất cả, đem dũng khí theo đuổi tình yêu này.
"Không, chưa đủ. Còn muốn nhìn anh cả đời."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com