Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

28




56.[ABO] Cưỡng chế ái (1): hoàng tử Omega bị cầm tù


Biến thái muộn tao đại tướng xâm lược Alpha công x Kiên cường mỹ nhân hoàng tử bị cầm tù Omega thụ

Chủ yếu muốn viết cưỡng chế ái, công biến thái vặn vẹo, xâm lược quốc gia của thụ, hành hạ nhân dân của thụ, cưỡng bức thụ lên giường còn ép thụ phải yêu hắn. Thụ lý trí kiên cường, sẽ luôn tìm cách thoát khỏi công. Thụ không vui vẻ, về sau càng chịu nhiều dạy dỗ. Tác giả thích nhìn thụ giãy dụa nên sủng thụ đảng xin lưu ý :(;゙゚'ω゚'): sẽ không bọc đường, thuần tuý kẻ hiếp dâm x nạn nhân. Về cuối HE, đại khái thụ chú định vĩnh viễn không thoát được công ( ̄▽ ̄;)

Warning: rape, breath play, công liếm bướm cho thụ, phá zinCp: Liệp Ân x Lal Spade (Lạp Nhĩ Tư Bội)

Nghiệp đoàn lịch năm 18960, các hành tinh phát triển cực thịnh, là thời đại của nền văn minh vũ trụ. Ở liên bang tinh hà công nghệ đã phát triển vượt bậc, trong đó Tạp Lạp Đan vượt lên hết thảy là tối tân tiến hành tinh. Liệp Ân đại tướng quân của Tạp Lạp Đan, phụng mệnh Hoàng Đế, dẫn theo quân đội đi khai phá vùng đất mới. Hắn đã băng qua muôn vàn bước nhảy ánh sáng, đánh chiếm vô số tiểu hành tinh, cuối cùng tìm được hòn ngọc ẩn mình của vũ trụ, Sa Khâu hành tinh.

Sa Khâu hành tinh là một hành tinh bí ẩn, mặc dù có tài nguyên vô cùng dồi dào nhưng người dân Sa Khâu lại phát triển theo hướng thuận theo tự nhiên, bọn họ không chạy đua công nghệ mà sống theo đức tin cùng thiên nhiên. Hiển nhiên là với số lượng vũ khí áp đảo của mình, Tạp Lạp Đan nhanh chóng đánh bại quân lính Sa Khâu, thiết lập đế chế thống trị mới nơi này. Khi đến đây, đại tướng Liệp Ân mới nhận ra một điều thú vị, hành tinh này ấy vậy mà không hề có Alpha! Sa Khâu tộc sinh sản thực kém vì chỉ có Beta và Omega, Omega có khả năng sinh dục được trân trọng như sứ giả của thần linh, quả là trái ngược với văn hoá vũ trụ ngoài kia, nơi Omega chỉ được xem là vật sở hữu của Alpha.Lạp Tạp Đan hành tinh cũng không phải tốt đẹp hiền hoà gì, bọn hắn là kẻ xâm lược, Sa Khâu sau khi bị xâm chiếm thì gần như thay đổi toàn bộ, Beta bị bắt trở thành nô lệ, Omega sẽ được đóng gói đưa về mẫu quốc. Liệp Ân dẫn quân đi truy lùng hoàng tộc lẩn trốn, cuối cùng bắt được nhóm người giãy dụa.

"Lạp Nhĩ Tư Bội hoàng tử! Xin hãy mau chạy đi!"

Lạp Nhĩ Tư Bội nghe tiếng hầu cận mình hét lên, toàn thân đều phát run đổ mồ hôi lạnh, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt thanh gươm trong tay. Quân Tạp Lạp Đan quá mạnh, thậm chí vũ khí của Sa Khâu không có khả năng xuyên qua lớp giáp trường lực của quân Tạp Lạp Đan, đừng nói đến chống trả. Sa Khâu tộc đã như cá nằm trên thớt, không cách nào thoát khỏi số mệnh. Lạp Nhĩ Tư Bội quay đầu nhìn xa xa một nam nhân thư thả bước xuống từ chiến hạm, nam nhân cao lớn uy áp mạnh đến mức từ xa đã khiến Lạp Nhĩ Tư Bội khó thở. Cả đời cậu chưa bao giờ trải qua cảm giác này, trong người mọi bộ phận đều nóng rực lên. Để tránh bị pheromone của omega ảnh hưởng, quân lính Tạp Lạp Đan đều đeo đặc chế chặn khí, chỉ duy Liệp Ân không sử dụng. Vì hắn là Alpha đặc biệt, hắn chưa bao giờ bị pheromone của Omega kích thích. Ấy vậy mà khi bước xuống khỏi chiến hạm, hắn đã ngửi thấy trong không khí một mùi hương mận chín ngọt ngào, kích thích toàn bộ giác quan của hắn, đặc biệt là dương vật khổng lồ. Liệp Ân nhìn chằm chằm vào vị hoàng tử đã bị bao vây đến khốn cùng, lần đầu cảm thán Sa Khâu omega quả thật rất xinh đẹp, đôi mắt màu cát vàng nóng rực, rất hợp với cái tên Sa Khâu. Làn da cậu trắng nõn vì chạy trốn mà tạp lên bụi đất, bàn tay mảnh khảnh nắm chặt lấy thanh gươm khiến các khớp xương cũng đỏ hồng, cậu khoác một chiếc áo choàng dài che kín thân thể, chỉ để lộ ra một ít hõm cổ tinh tế.

Thật muốn cắn.

Liệp Ân theo bản năng nhếch miệng, răng nanh sắc bén lộ ra như dã thú, Lạp Nhĩ Tư Bội một khắc nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng cùng răng nanh của nam nhân kia, toàn thân liền chấn động. Trong không khí pheromone mùi muối biển lạnh đến cực điểm đánh vào đại não Lạp Nhĩ Tư Bội. Lạp Nhĩ Tư Bội chưa bao giờ gặp quá Alpha, đừng nói là Alpha cực phẩm như Liệp Ân. Trong một phút đột nhiên tử cung co rút, bướm phun một cỗ nước, chim nhỏ cũng không khống chế được bị cưỡng ép phun tinh! Lạp Nhĩ Tư Bội hoàn toàn ngất đi.

Tỉnh dậy, Lạp Nhĩ Tư Bội thấy mình đã bị trói trong hồ tắm. Mà ngay sau lưng cậu là một nam nhân cao to, nhiệt khí giống đực liên tiếp phả vào tai cậu làm cậu chân đều mềm.


"Bảo bối đừng quấy, để ta rửa sạch cho em"

Bàn tay to của nam nhân không kiêng dè vuốt lên cơ thể trần trụi của cậu, Lạp Nhĩ Tư Bội lập tức ghê tởm muốn khóc. Cậu giãy dụa tránh khỏi hắn, nhưng tay chân bị trói khiến cậu không thể di chuyển, cuối cùng té nhào xuống nước. Lạp Nhĩ Tư Bội bị sặc như con cá quẫy nước, cái mông tròn hết sức lắc lư trước mặt kẻ thù, cái bướm nộn hồng hồng theo mông thịt ẩn hiện trước mắt hắn. Liệp Ân nheo mắt, mặc kệ mỹ nhân đang chật vật, hắn thoải mái thưởng thức cái eo nhỏ không ngừng lắc lư câu dẫn, tay to sờ bướm cậu, khiến cậu cảm giác sắp chết chìm còn bị cưỡng gian. Đến khi Lạp Nhĩ Tư Bội thật sự sắp ngất đi, một bàn tay hữu lực luồn qua nách cậu, bắt lấy cái vú mà kéo cậu lên. Lạp Nhĩ Tư Bội được nam nhân vớt lên ôm trong lòng ngực, vừa trải qua tử vong ranh giới, cậu ho đến sặc sụa, nước mắt sinh lý cũng thi nhau chảy, mặt đều phải hồng thấu. Nam nhân nhìn Lạp Nhĩ Tư Bội đỏ mặt yếu ớt hô hấp, trong đầu bùng nổ biến thái, một bên cưng chiều vuốt ve, tựa như kẻ vừa để cậu sặc chết không phải hắn.

"Ngoan, không sao, không có việc gì."

Bàn tay vừa giúp cậu nhấn bụng để cậu ói nước ra, vừa tranh thủ sờ soạng cái vú mềm. Thân thể cậu thật non mịn làm hắn càng sờ càng nghiện, đầu vú hồng xinh đẹp bị ngón tay chai cứng của nam nhân niết trong tay, Lạp Nhĩ Tư Bội chưa bao giờ trải quá khinh nhục như vậy. Nam nhân còn ngại chưa đủ, trong lúc cậu ho sặc thì ép cậu quay đầu qua hôn. Một người đã thiếu khí như Lạp Nhĩ Tư Bội còn bị ác nhân chặn đứng hô hấp, phổi thiếu oxy thống khổ ngập tràn, ô ô nước mắt chảy ra, vô lực đầu lưỡi bị nam nhân câu ra cắn mút.

"K...không thở... được... hah... hah..."

Lạp Nhĩ Tư Bội rên rỉ ngắt quãng giữa những nụ hôn, tinh thần bị đả kích trầm trọng. Nam nhân này là kẻ thù của cả Sa Khâu tộc! Vậy mà cậu lại không thể làm gì hắn, còn bị hắn khoá trụ trong tay đùa bỡn như đồ chơi. Trong không khí hương muối biển từ Liệp Ân toả ra lấn chiếm phổi Lạp Nhĩ Tư Bội, khiến Lạp Nhĩ Tư Bội càng thêm thống khổ. Cậu vì thiếu khí mà hít thở thật gấp, nhưng càng hít vào mùi hương kỳ lạ này, thân thể cậu càng không nghe lời. Cậu muốn tìm cách thoát khỏi tay nam nhân này, tốt nhất là thọc hắn ta một đao, nhưng thực tế cậu lại bị hắn khoá trụ cưỡng hôn, bướm cùng chim nhỏ bị kích thích hề hề chảy nước. Nam nhân cũng không mặc quần áo, săn chắc lúa mạch làn da dán lên lưng cậu nóng hổi, cơ ngực cùng cơ bụng của nam nhân rất cứng rắn, ma đến lưng cậu ửng đỏ. Đặc biệt dưới háng nam nhân một con cự long đang không ngừng chọc qua khe đùi của cậu, nó to dài đến mức xuyên qua khe đùi vẫn còn dư một khúc. Đầu nấm ngạo nghễ đánh lên con chim bé của cậu, làm cậu giật mình nấc lên. Nam nhân để cậu vô lực ngửa đầu dựa vào cổ hắn, tiếp xúc cực gần với tuyến thể Alpha càng làm Lạp Nhĩ Tư Bội bị sốc tin tức tố. Cậu phẫn hận gặm cắn cổ nam nhân, muốn cắn đứt động mạch hắn, cắn chết hắn đi. Nhưng khổ nổi cậu là cái Omega, cấu tạo răng của cậu không như Alpha sắc bén, cũng không có răng nanh đủ dài để xé rách thịt. Da thịt nam nhân thì cứng như đồng, cậu nỗ lực gặm cắn trong mắt hắn chỉ như mèo con chơi đùa, mãi mới để lại được một ít nhạt nhoà dấu răng. Liệp Ân bóp cái miệng nhỏ của cậu, ép cậu nhìn hắn. Hắn quả thật là Alpha sắc bén, ngạo khí từ xương cốt toả ra kết hợp với gương mặt điển trai như tượng tạc, là vẻ đẹp Lạp Nhĩ Tư Bội chưa bao giờ thấy quá.

"Mèo hoang thích cắn sao, để ta dạy em cách cắn người."

Liệp Ân một lần nữa nhếch lên răng nanh, sắc bén lạnh lẽo chó sói răng nanh làm Lạp Nhĩ Tư Bội theo bản năng sợ hãi cực độ. Cậu rất nhỏ run rẩy, mắt không thể rời đi cặp răng nanh đó, tựa như con mồi hoảng sợ đến đông cứng trước thú săn mồi. Bướm cậu lại phun nước, dầm dề dâm thuỷ chảy đầy lên cặc Liệp Ân. Liệp Ân ghé lên bả vai mảnh khảnh của Lạp Nhĩ Tư Bội, dùng sức cắn mạnh, răng nanh xuyên thịt làm Lạp Nhĩ Tư Bội đau đến trắng bệch hét lên.

"Bị ăn thịt... mình sẽ bị ăn thịt mất..."

Sợ hãi bản năng từ xương tuỷ làm Lạp Nhĩ Tư Bội đông cứng, nam nhân cắn để lại một vết thương chảy máu doạ người. Nam nhân nhìn Lạp Nhĩ Tư Bội vừa trắng bệch run rẩy vừa chảy nước bướm, hắn lại rất vui vẻ liếm láp vết thương cho cậu, tay nhào nặn cặp vú.

"Bảo bối thích không, sau này ta sẽ cắn nát người em, để mỗi chỗ trên người em đều có ấn ký của ta."

Hắn biết Sa Khâu không có Alpha, nên đây là lần đầu tiên Lạp Nhĩ Tư Bội tiếp xúc với Alpha, những thứ như tin tức tố, đánh dấu, vân vân cũng là lần đầu tiên cậu biết đến. Nên cậu so với Omega bình thường nhạy cảm hơn rất nhiều. Hắn ngửi được trong tin tức tố của cậu là trộn lẫn giữa tức giận, hoang mang, vẫn nhiều nhất là sợ hãi cũng tình dục.Quả là một cái Omega thật ngoan. Thật muốn đem cậu chịch nhừ.Lạp Nhĩ Tư Bội bị doạ đến thất thần, bị bế lên giường cũng chưa hồi phục. Đây chính là phòng ngủ của cậu trước đây, nay nó lại trở thành nơi cậu bị kẻ thù xâm phạm. Liệp Ân tự tin cởi trói cho cậu, si mê hôn lên môi cậu, rồi dọc xuống cái cổ, bầu vú, bụng nhỏ, hôn đến chim nhỏ trắng hồng cùng cái bướm phì nộn. Lạp Nhĩ Tư Bội bấy giờ mới ý thức lại được, ghê tởm tràn ngập cậu liều mạng muốn giãy dụa. Liền bị Liệp Ân bắt lấy hai cái đùi bẻ ra, há miệng cọ răng nanh với cái bướm.

"Bảo bối đừng chọc ta giận"

"Á... á..."

Bộ vị nhạy cảm bị đe doạ, Lạp Nhĩ Tư Bội sợ hãi lập tức mềm nhũn. Cái bướm nhão ra lỗ lồn phì phò khép mở chảy dịch, run run rẩy rẩy thật đáng yêu. Liệp Ân như nghiện mà hít thở mùi mận chín căng mọng, hơi thở nóng rực của giống đực phả vào lỗ lồn làm Lạp Nhĩ Tư Bội chịu không nổi phải dịch cái eo. Ai ngờ vừa nhích một cái đã bị Liệp Ân túm mông kéo lại, cái bướm đập cái bẹp lên miệng to của nam nhân, cấp bướm cho nam nhân bú.

"Á á á!!"

Nam nhân say mê liếp láp bướm mềm, dùng đầu lưỡi chọc ra âm đế, ép nó ngẩng đầu. Hạt đậu xinh vừa nhú ra lập tức bị nam nhân ngậm lấy trong miệng điên cuồng kích thích, răng nhọn ẩn hiện nhay cắn làm Lạp Nhĩ Tư Bội sảng đến ưỡn hông. Lưỡi to nóng hổi bắt đầu liếm từng mép lồn một, như cây cọ miêu tả từng chi tiếp cái lồn Omega, Liệp Ân biến thái úp mặt vào háng mỹ nhân hôn bú cái bướm non tơ, đầu lưỡi cẩn thận xâm nhập lỗ nhỏ, uống hết mật thuỷ chảy ra. Liệp Ân vì muốn thấy mặt Lạp Nhĩ Tư Bội nên bắt đầu nâng mông cậu lên, Lạp Nhĩ Tư Bội bị bày thành tư thế nhấc hẳn người lên khỏi mặt giường, gần như chỉ còn phần đầu là kê lên gối, hai chân xách qua vai Liệp Ân, bướm kề ở miệng Liệp Ân như món ngon mời người thưởng thức. Liệp Ân vỗ mông Lạp Nhĩ Tư Bội cái bốp, biến thái hôn chụt lên bướm mềm.

"Bướm ngoan dâng lên."

Lạp Nhĩ Tư Bội hai mắt mê ly, bị vỗ mông thì bắt đầu vặn vẹo eo, bướm mềm nhũn cọ xát với miệng Liệp Ân. Hắn cười cười cắn bướm cậu một cái rồi chọc lưỡi vào lỗ lồn. Đầu lưỡi bên trong lỗ lồn quấy đảo, quá sảng, kích thích khoái cảm đánh Lạp Nhĩ Tư Bội vặn vẹo, miệng liên tục khóc cầu không ngừng, mặt bướm cọ lên tóc của Liệp Ân, lỗ lồn thì chịu lưỡi thao, khóc to phun triều. Mật thuỷ chảy bị Liệp Ân uống hết, hắn tấm tắc nhấm nháp cái bướm omega cùa Lạp Nhĩ Tư Bội, cậu thì co giật trong cơn khoái cảm. Đoạn Liệp Ân đem một ngụm dâm thuỷ nhổ lên mặt Lạp Nhĩ Tư Bội, bệnh thần kinh liếm láp mặt cậu.

"Bảo bối nếm thử mật thuỷ của mình, sau này nhiều cấp ta uống mỗi ngày biết chưa."

"Kh...không... dừng lại đi... cầu xin ngươi..."

Lạp Nhĩ Tư Bội rơi nước mắt, nam nhân tự động bỏ qua cầu xin của cậu, lại bắt đầu trò chơi mới.

"Bảo bối có biết Alpha là gì không?"

Lạp Nhĩ Tư Bội mờ mịt lắc đầu. Liệp Ân khẽ cười, hắn nửa quỳ đem hai chân Lạp Nhĩ Tư Bội vòng qua eo mình, đem cặc hắn cọ với chim nhỏ của cậu. Con chim của Lạp Nhĩ Tư Bội nhỏ xíu trắng hồng vì bị kích thích bướm nên hơi cương lên búng ra, trông như một món đồ chơi chứ không hề xứng đáng gọi là dương vật. Nam nhân đem vuốt cặc mình cùng với chim bé, chim bé yếu thế nhục nhã run rẩy dính với con cặc của nam nhân. Một con cặc thô đại gân guốc nóng hầm hập kẹp sát một cục thịt mềm mềm nhỏ xíu như cây nấm, càng làm nổi bật sự khác biệt giữa hàng to xài tốt và đồ bỏ đi. Lạp Nhĩ Tư Bội bị ép mở lớn hai chân, mắt nhìn một màn dâm loạn, chim nhỏ bị tuốt vài cái đã bắn tinh loãng vung vãi cả lên, bướm chảy nước nhầy nhụa, trong khi cặc Liệp Ân vẫn như cũ cứng rắn doạ người.

"Alpha là người có con cặc có thể lấp đầy tử cung của Omega dâm hèn như em đấy. Nhìn xem, động dâm đã nứng đến thế này rồi. Tao bảo bối có phải muốn được ta phá trinh rồi phải không."

Lạp Nhĩ Tư Bội sợ hãi, toàn thân bị kích thích đến nóng rực. Lý trí căm ghét đến buồn nôn nhưng thân thể lại không nghe lời, nghe nam nhân nói thì chân liền mềm, bướm liền đối

đầu khấc mút mút.

"Sa Khâu Omega từ nay về sau chỉ có thể bò dưới háng nam nhân Tạp Lạp Đan, bướm hàm chứa dương vật của Alpha, ngoan ngoãn làm bồn chứa tinh, vì phồn vinh của Tạp Lạp Đan

mà sinh sản."

Liệp Ân tàn nhẫn tuyên bố, đè trên thân chịu đả kích đến hỏng mất Lạp Nhĩ Tư Bội, hắn một phát mãnh thao mỹ nhân đáng thương. Con cặc như thanh gươm chọc vào lồn mềm, xé rách màng trinh, chính thức vấy bẩn Lạp Nhĩ Tư Bội.Lạp Nhĩ Tư Bội đau đến hít khí, quá mức thống khổ từ tâm lý lẫn thân thể làm cậu trực tiếp ngất đi, bị nam nhân thao tỉnh. Tao động của Lạp Nhĩ Tư Bội quá mê người, lãnh tính như Liệp Ân còn sảng đến hoá thành công cẩu điên cuồng cày cấy dập lồn cậu. Từng cú thọc phá nát mị thịt trinh trắng, địt đến tử cung. Cung khẩu nộn nộn bị đầu khâc đấm sưng hề hề, dưới thúc dục ra lệnh của Liệp Ân bị cưỡng ép mở ra. Hoàng tử Sa Khâu đã biến thành nhũn não omega, nằm ngửa banh bướm cho Alpha thao làm. Cậu khóc nấc lên chịu cặc thao như trời giáng, mép lồn căng chặt bú lấy côn thịt nổi gân.

"Á Á Á... hic... không cần... sâu quá..."

Omega quá hảo thao, bị kẻ thù hiếp dâm nhưng nước bướm vẫn chày ào ào bôi trơn cho cặc. Chảy đến ướt đẫm cái mông. Trong phòng vang lên tiếng bạch bạch cùng nhóp nhép dâm uế, Lạp Nhĩ Tư Bội thì bị thao đến thoi thóp. Tin tức tố chiến thắng của Alpha tràn ra, vây hãm lấy tiểu O đáng thương. Bị tin tức tố ép vào trạng thái động tình, cơ thể Lạp Nhĩ Tư Bội nóng rực, lý trí theo từng cú nắc của Liệp Ân trượt khỏi đầu. Lạp Nhĩ Tư Bội đau lòng khóc hỏng, nước mắt cứ vậy tuôn ra. Thống hận cùng ghê tởm làm cậu hận chỉ muốn giết chết tên Alpha này. Tin tức tố của cậu hỗn loạn, nếu là Alpha khác hẳn đã bị tin tức tố của cậu đẩy lùi, đáng tiếc đối phương lại là Liệp Ân, cậu hoàn toàn không có một chút cơ hội nào. Lạp Nhĩ Tư Bội bị lật lại, bày thành tư thế quỳ bò, nam nhân phủ lên người cậu như động vật giao cấu. Bị vây hãm, Lạp Nhĩ Tư Bội chỉ có thể dưới háng Liệp Ân bị thao đến run rẩy lắc lư như con thuyền. Tử cung bị cặc tròng vào, tốc độ như máy khoan đâm vào rút ra hiếp bướm. Liệp Ân cũng bị tình dục làm cho say mê, nếu có ai biết Liệp Ân nhìn thấy hắn bây giờ chắc chắn sẽ trợn to mắt. Không thể tin được vị đại tướng lãnh tính không để mắt đến Omega giờ đây lại như kẻ điên biến thái, cuồng hiếp một thiếu niên Omega non gầy. Hắn vẻ mặt ngập tràn chiếm hữu dục, vừa đụ Lạp Nhĩ Tư Bội vừa liếm láp gáy cậu. Cặc hắn được bọc trong ấm áp ướt đẫm thịt lồn, bú mút từng cm trên cặc hắn, đến hai hòn dái cũng được mặt bướm mềm cọ xát. Mỹ nhân khóc lóc cùng căm hận càng thoả mãn bạo ngược dục của hắn, Liệp Ân cũng không phải có tính phích cưỡng dâm người khác, chỉ duy với Lạp Nhĩ Tư Bội, cậu càng đau đớn khóc xin tha cặc hắn càng cứng. Muốn khi dễ cậu. Muốn cậu có hận cũng không thể rời đi hắn. Muốn cậu vừa khóc vừa chấp nhận chịu hắn thao. Liệp Ân chịch cậu gần 2 tiếng đồng hồ, đến mức thân dưới cậu tê dại, chim nhỏ đã bắn không ra tinh loãng, bướm phun đại cổ mật nước bị cặc lôi ra ướt đẫm thành một vũng dưới ga giường, thì Liệp Ân mới bắt đầu kết nút. Phần dưới đầu khấc của Alpha chôn ngay miệng tử cung của Omega rồi phình to, như một nút lọ để đầu khấc không trượt ra khỏi túi tử cung. Lạp Nhĩ Tư Bội đã mệt đến hai mắt vô thần, toàn thân co giật xụi lơ. Tay cậu bị Liệp Ân bắt sờ lên vùng bụng, cảm nhận đầu khấc chọc đến độ sâu không tưởng. Liệp Ân dùng tay Lạp Nhĩ Tư Bội mãnh liệt cách một tầng da xoa cặc cho hắn.

"Bảo bối, bụng nhỏ của em đều phải thấy đầu cặc của ta."


"Đừng- đừng mà... cầu xin ngươi..."

Liệp Ân triệt để xem nhẹ cầu xin của Lạp Nhĩ Tư Bội. Đương lúc xúc động bắn tinh hắn gầm lên một tiếng, mạnh mẽ cắn vào tuyến thể của cậu. Tinh dịch nội bắn, tin tức tố cũng cưỡng ép truyền vào tuyến thể.

"Á Á Á Á Á!!!!"

Lạp Nhĩ Tư Bội đáng thương hét toáng lên. Quá mức công kích làm lồn cậu mất khống chế lần nữa phun triều, chim nhỏ thì bắn tiểu. Tinh dịch Liệp Ân bắn cực mạnh như súng nước, cậu để tay sát bụng thật sự cảm nhận được từng luồng tinh dịch đánh vào vách tường của mình. Lạp Nhĩ Tư Bội triệt để chết tâm, cậu úp mặt xuống gối mà khóc.

"Ta hận ngươi... Ta hận ngươi... Ta hận ngươi... Ta hận ngươi..."

Lạp Nhĩ Tư Bội hỏng rồi điên cuồng lặp lại. Liệp Ân nhíu mày, kéo mặt Lạp Nhĩ Tư Bội qua hôn chặn miệng cậu. Lạp Nhĩ Tư Bội bị hôn liền không thể nói lời dư thừa nữa, chỉ có thể ô ô a a rên rỉ, rất vừa lòng Liệp Ân.

"Bảo bối nói dối là không ngoan. Từ lần đầu gặp em ta đã biết em chính là Omega của ta. Tiểu nhân thê đừng chống cự, để ta dạy em về tình yêu."

Liệp Ân như kẻ điên trắng trợn đổi trắng thay đen, ánh mắt hắn nóng rực tràn ngập ái dục nhìn tiểu O của hắn. Hắn thật lòng nghĩ bản thân không hề sai, hắn cũng không cần cậu lập tức phải hiểu, nhưng hắn tuyệt đối không buông tha cậu. Thời gian còn dài, hắn sẽ từ từ dạy dỗ cậu, khiến cậu không thể rời xa hắn, khiến cậu "yêu" hắn. Dù sao hắn cũng là Alpha và cậu là Omega, cậu còn có thể làm gì khác chứ?

"Kẻ điên..."

Lạp Nhĩ Tư Bội đau khổ nghĩ trong đầu, bụng cậu bị tinh dịch phun mãn. Đáng thương Lạp Nhĩ Tư Bội không biết, đêm đầu của Omega và Alpha không chỉ dừng ở đây. Liệp Ân tiếp đến đem cậu tắm trong tinh dịch của hắn, cặc hắn như đánh dấu chủ quyền với con mồi mà chịch hết mọi cm da thịt cậu. Mặt, vú, nách, chân, tay, tất cả đều phải hầu cặc. Đến gần sáng Lạp Nhĩ Tư Bội đã hoàn toàn nửa ngất. Những gì cậu thấy cuối cùng là Liệp Ân đứng trên đầu cậu tuốt cặc, rồi một cơn mưa tinh dịch phủ lên mặt cậu. Liệp Ân dùng cặc bôi đều tinh dịch lên mặt Lạp Nhĩ Tư Bội, đoạn cho cậu bú đầu khấc, phun hết chỗ tinh dịch còn lại vào miệng cho Lạp Nhĩ Tư Bội ngậm. Hai cái lỗ của Lạp Nhĩ Tư Bội đã bị hiếp ngập tinh, Liệp Ân hài lòng thì thầm vào tai cậu.

"Bảo bối đêm nay muốn dùng lồn hay đít ủ cặc cho phu chủ nào?"

Thật sự cái lồn đã bị chịch đến thê thảm sưng phồng, Lạp Nhĩ Tư Bội sợ Liệp Ân lại nổi điên hành hạ cậu nên run rẩy chịu nhục trả lời.

"L-lỗ đít... làm ơn..."

Liệp Ân hài lòng cậu trả lời hắn, hắn hôn lên tuyến thể bị cắn nát của cậu, nhẹ nhàng nói.

"Đáng tiếc, ta thích cái lồn của em hơn."

"Á!!!"

Vậy là cặc lại chọc vào lồn, đầu khấc quất đánh tử cung.

"Rõ ràng là cái bướm nhớ cặc ta như vậy còn từ chối. Bé hư thật hay dối lòng"

Hắn mặc kệ cậu khóc lóc, tay to nhéo âm đế, cặc bự slow-fuck lồn múp. Nam nhân khoá chặt cậu trong lòng, cực độ mệt mỏi Lạp Nhĩ Tư Bội không đủ sức giãy dụa nữa. Cậu nhắm mắt lịm đi, nước mắt vẫn không ngừng rơi ra. Còn Liệp Ân thì ngược lại, đêm nay là đêm ngủ ngon nhất trong suốt 30 năm cuộc đời của hắn. Cặc hắn như tìm thấy cái bao chuyên chúc thuộc về mình, hắn sung sướng chìm trong mùi hương Omega cùa Lạp Nhĩ Tư Bội, suy nghĩ tương lai nên làm cậu có thai con của hắn 9 hay 10 đứa đây.

----------------A/N: thiết lập Omega hoàn toàn không biết gì về Alpha thật sự rất kích thích!!! Haha hẳn là Lạp Nhĩ đã vô cùng hoang mang vì sao thân thể mình lại hoá dâm đãng đến thế, trong đầu sẽ từ thống hận Liệp Ân đến tự trách móc bản thân mình. Đừng lo tiếp theo Liệp Ân sẽ dạy dỗ cậu thật tốt, để cậu biết lỗi không phải ở cậu mà là do số mệnh nó thế :))) nhưng như vậy thì cậu sẽ càng tuyệt vọng, nhận ra khả năng Omega chống trả Alpha bằng 0%. Đúng là trớ trêu mà :))) Tui đã phân vân không biết nên để các danh xưng là tiếng Anh hay tiếng Trung, cuối cùng tôi vẫn nghĩ để tiếng Trung ổn hơn tại văn tôi nó QT vcl để tên Anh nó cứ buồn cười.Sa Khâu = DuneLạp Nhĩ Tư Bội = Lal Spade (tên là Lal, họ là Spade)Tạp Lạp Đan = CaladanCó mỗi Liệp Ân là tôi đặt từ đầu đã như vậy luôn.

57. [ABO] Cưỡng chế ái (2): Bài học đầu tiên

Warning: rape, âm đế dạy dỗ, khẩu giao. Công ác liệt, sẽ có đổ máu.Vì đêm cưỡng ép giao cấu hôm qua mà Lạp Nhĩ Tư Bội bị sốc tin tức tố, tiến vào kỳ động dục. Sa Khâu không có Alpha nên Omega ở đây không có kỳ động dục, Lạp Nhĩ Tư Bội hoàn toàn không biết chuyện này là sao. Sáng sớm, Lạp Nhĩ Tư Bội mở mắt ra toàn thân nóng ran sốt hầm hập, tử cung co thắt, thật may là có con cặc chọc vào làm cậu cảm thấy được an ủi đến lạ. Lạp Nhĩ Tư Bội hoảng sợ, cậu theo bản năng đem tinh dịch ngậm trong miệng nuốt xuống, lại liếm liếm môi, muốn càng nhiều tinh dịch hơn. Đến khi kịp nhận ra hành động của mình, Lạp Nhĩ Tư Bội kinh hoảng cắn chặt môi đến bật máu, cậu khinh bỉ chính bản thân, đồng thời nguyền rủa kẻ thủ ác đang trói buộc mình. Lạp Nhĩ Tư Bội khe khẽ ngước lên nhìn nam nhân, nam nhân đang say ngủ vẫn đem lại cảm giác áp bách. Cảnh tượng thành trì Sa Khâu bị phá huỷ cùng với ký ức đêm qua làm cậu có thật sâu ác cảm với nam nhân này, mà lớn nhất vẫn là nỗi sợ hãi khắc ghi vào cốt tuỷ.

Nhìn một hồi thấy nam nhân không có động tĩnh gì, Lạp Nhĩ Tư Bội khấp khởi hy vọng, may quá tên điên này chưa tỉnh. Cậu liếc nhìn cửa phòng, thật chậm rãi nhấc tay Liệp Ân ra, nhẹ nhàng xê dịch lồn mình khỏi cặc hắn. Cặc Liệp Ân quá dài, lại đâm vô cùng sâu, Lạp Nhĩ Tư Bội đổ mồ hôi cũng chưa rút hết cặc ra được. Lại vì sợ đánh thức hắn mà cậu động tác vô cùng chậm chạp tỉ mỉ, khiến con cặc ma sát nội bích, cậu rõ ràng cảm nhận được cự vật trong lồn mình. Cậu cúi đầu nhìn cảnh con cặc từ từ trượt ra khỏi lồn, mang theo đầy ắp tinh dịch cùng dâm thuỷ trượt ra theo, trái tim đau xót khiến cậu run rẩy rơi nước mắt.

"Ô.. ô..."

Lạp Nhĩ Tư Bội thở dốc, cậu đã rút ra đến đầu khấc, bây giờ chỉ cần kéo nốt đầu nấm to như nắm đấm khỏi bướm cậu nữa thôi. Lạp Nhĩ Tư Bội chịu đựng cảm giác nứng, lòng như đánh trống, chống tay định dùng sức rút cặc ra xong thì chạy thẳng về phía cửa.


"T-tốt quá. Được rồi!"

Lạp Nhĩ Tư Bội ánh mắt sáng lên, thở hắt ra một hơi. Ai ngờ cậu vui mừng chưa được bao lâu, ngay giây phút đầu khấc "póc" một tiếng tách khỏi lồn, lỗ tinh còn chưa kịp rời xa lỗ lồn nửa giây, thì một bàn tay to đã bắt lấy cái vú cậu, dập người cậu xuống.

"Á Á Á!!!"

Lồn mềm nhũn bị cặc thao, cặc bự quen đường chọc thẳng đến tử cung như chưa từng chia ly, toàn bộ công sức của Lạp Nhĩ Tư Bội nãy giờ hoá thành tro bụi. Hai bàn tay thô tục sờ soạng toàn thân thể cậu, một tay nhào nặn bóp vú, một tay vặn nhéo âm đế, cặc thì nắc vào tử cung. Liệp Ân ôm ghì cậu lại, chúi mũi hít thở mùi hương Omega từ cổ Lạp Nhĩ Tư Bội, mài răng lên ấn ký tuyến thể mà gầm gừ. Lạp Nhĩ Tư Bội run rẩy rơi nước mắt, chỉ một chút nữa thôi cậu đã có thể thoát được, cậu đau lòng nhìn cơ hội tự do bị đóng chặt lại.Thực ra Lạp Nhĩ Tư Bội không biết Liệp Ân đã sớm tỉnh, nhưng hắn thích nhìn cậu run rẩy nỗ lực nhích lồn mút cặc hắn nên mới mặc kệ. Cảm giác dẫm nát hy vọng của cậu thật là vui. Hắn sảng khoái cúi đầu ngậm núm vú của Lạp Nhĩ Tư Bội, như mút sữa mà dùng lực sục núm vú hút ra làm đầu ti phồng to như quả cherry.

"Bảo bối vừa thơm vừa ấm. Động dục rồi sao, trong lồn thật nóng"

Động dục? Cậu đâu phải động vật mà động dục. Thật kinh tởm. Lạp Nhĩ Tư Bội uất hận đến buồn nôn. Nhưng vú, âm đế cùng lồn bị nam nhân thao sảng đến vặn vẹo. Lạp Nhĩ Tư Bội ra sức dùng tay đẩy tay Liệp Ân khỏi âm đế của mình, ai ngờ lại chọc điên nam nhân, nam nhân mạnh tay búng âm đế của cậu. Lực đạo nam nhân mạnh đến thế nào, búng một cái muốn hỏng bướm cậu luôn. Lạp Nhĩ Tư Bội đau đến hét chói tay, háng run bần bật, bướm cùng chim chảy nước. Omega cấu tạo quá thật ngu ngốc, bị hành hạ mà phản ứng cơ thể chỉ biết mỗi chảy nước rồi lại chảy nước. Lạp Nhĩ Tư Bội đau đến hít thở không thông, ngắt quãng nấc lên.

"Đau... đau quá..."


"Ngoan, không đau"

Liệp Ân đúng là bệnh thần kinh cực điểm, cái tay vừa búng bướm tiểu O xong lại biến thành ôn nhu ve vuốt, cặc cũng rút ra khỏi lồn, để đầu khấc tới an ủi âm đế tụ huyết sưng bầm.

"Âm đế dâm, ngoan, nhích mông lên để ta xoa"

Hắn xem cậu như con nít mà dỗ dành, liếp đi nước mắt của cậu. Lỗ tinh cùng âm đế ép vào nhau, tinh dịch bắt đầu chảy đầy lên hạt đậu đỏ xinh đẹp. Tay còn lại hắn nắm lấy chim nhỏ của cậu, hôn hôn lên cánh môi mềm, dịu dàng nói.

"Lần sau đừng phá ta, nếu không ta lại lỡ tay búng cái khác của em đấy."

Vừa nói tay vừa siết nhẹ chim nhỏ của Lạp Nhĩ Tư Bội cảnh cáo. Lạp Nhĩ Tư Bội run đến lợi hại, theo bản năng súc thành một đoàn, rúc vào lòng Liệp Ân. Liệp Ân nhìn cậu thu mình vào ngực hắn thì vô cùng sung sướng, cặc lại bừng bừng phấn chấn, chơi chán âm đế cậu xong thì lần nữa thao lồn. Lồn mềm không một chút ngăn trở cặc địt vào, Liệp Ân sung sướng hừ một tiếng như con báo. Lần này cậu không dám làm gì hắn nữa nên hắn vừa chọc cặc thao tử cung, tay rảnh rỗi đem hai phiến thịt bướm cậu tách ra hai bên nhào nặn như món đồ chơi.

"Đã động dục đến vậy rồi, tiểu ngu ngốc."

Là Alpha Liệp Ân đương nhiên phân tích được tin tức tố của Lạp Nhĩ Tư Bội. Omega động dục như cậu cần có Alpha tuyệt đối xâm chiếm mới cảm thấy an toàn, hắn hiếp cậu thế nào cậu cũng sẽ sướng thôi. Ngu ngốc lạc hậu Sa Khâu tộc không biết những điều này, mà thôi không sao, về sau mọi chuyện của Lạp Nhĩ Tư Bội đều sẽ do hắn quyết định, tiểu ngu ngốc không biết tốt xấu không cần nghĩ nữa.

Toàn bộ dây thần kinh vùng hạ bộ bị trực tiếp kích thích đến, Lạp Nhĩ Tư Bội hah hah thở dốc eo bắt đầu mất tự chủ mà nhún cuồng. Bướm bẹp bẹp mút côn thịt, âm đế nứng đến co giật, vú thì ưỡn ra nhét vào miệng Liệp Ân. Cậu bị tin tức tố chi phối, như con cái khóc lóc nỉ non chờ giống đực đến thụ thai. Tâm lý và khoái cảm đối chọi lẫn nhau làm Lạp Nhĩ Tư Bội phát cuồng, chua xót đến tưởng chết đi, nhưng cơ thể không nghe điều khiển của cậu, cậu biến thành con điếm chỉ biết dùng lồn bú mút cặc của kẻ cậu hận nhất trên đời. Cuối cùng một buổi sáng Lạp Nhĩ Tư Bội trốn đã không trốn được còn bị Liệp Ân đè ra hiếp dâm tiếp. Tinh dịch lần nữa phun căng tử cung, đem bụng cậu gồ lên. Mùi hương muối biển toả ra trấn an cảm xúc hỗn loạn của tiểu O, cậu vô thức chảy nước mắt ròng ròng, hai mắt vô thần, chân đại khai cấp nam nhân nhìn bướm. Liệp Ân vui vẻ nhìn Lạp Nhĩ Tư Bội bị hắn hiếp đến ngất xỉu, toàn thân đầy dấu hôn cắn khủng bố, tinh dịch bắn mãn da thịt, hai cái động đều phải ngập ngụa tinh. Hắn hôn trán Lạp Nhĩ Tư Bội, lấy quần lót của mình nhét vào bướm, trùm lên người cậu áo sơ mi của hắn, xích cổ cậu lại khoá với đầu giường, lúc này hắn mới hài lòng rời giường đi giải quyết công tác.

Lúc Lạp Nhĩ Tư Bội tỉnh dậy đã là buổi chiều, cậu kinh hoảng với hiện trạng của mình. Toàn thân cậu đau nhức như ai đánh gãy, eo thì mất cảm giác còn hạ thể thì nóng rực, trong bụng ấm áp tràn đầy tinh dịch khiến khoang sinh sản của cậu căng lên như bồn chứa tinh chính hiệu. Đáng sợ hơn là lúc ngủ mất ý thức, cậu theo bản năng móc quần lót thấm đẫm khí vị cùng tinh dịch của Liệp Ân ra đưa lên mũi say mê ngửi, úp mặt vào quần lót của kẻ thù mà liếm láp. Cậu còn cuộn tròn trong áo sơ mi to rộng của hắn, đem nó thành cái tổ nhỏ che chở. Lạp Nhĩ Tư Bội bị đả kích đến hét toáng, như bị bỏng mà ném hết đồ của nam nhân đi. Đến khi chật vật ngồi dậy mới phát hiện cổ mình bị xích lại. Lạp Nhĩ Tư Bội bình tĩnh suy nghĩ cách trốn thoát. Cậu nhìn xích khoá trên cổ mình, còn may đây chỉ là loại xích bình thường, cậu có thể mở ra được, chỉ cần một vài dụng cụ thôi. Cậu nén cảm giác không khoẻ bò xuống giường, với từng động tác tinh dịch trong lồn lại chảy ra ướt dọc hai đùi. Đây là phòng ngủ cũ của cậu, đồ vật gì ở đâu cậu đều biết. Cậu từ dưới gầm giường mò ra được một cây trang sức trước đây cậu làm rơi xuống, mừng rỡ như điên bắt đầu thử mở khoá. Khi Lạp Nhĩ Tư Bội đang cố gắng tháo khoá, lời cảnh cáo trước khi rời đi của Liệp Ân chợt xẹt qua đầu cậu.

"Bảo bối nằm trên giường thụ thai, chờ phu chủ về. Đừng không ngoan."

Lạp Nhĩ Tư Bội rùng mình, cậu lắc đầu gạt bỏ đi suy nghĩ không may mắn, tập trung phá xích. Sau khi thoát ra khỏi đây, cậu phải đi tìm tàn quân của Hoàng gia, ngày hôm đó cậu bị bắt nhưng một toán lính hoàng gia khác đã đưa anh trai cậu cùng cha mẹ đi hướng khác. Cậu hy vọng bọn họ vẫn an toàn!

"Cách"

Vòng cổ rơi xuống, Lạp Nhĩ Tư Bội mừng đến muốn khóc ra. Cậu khập khiễng đi đến tủ quần áo, đáng tiếc toàn bộ áo quần của cậu đều đã bị Tạp Lạp Đan quân đội thiêu huỷ sạch sẽ. Lạp Nhĩ Tư Bội cắn môi, bất đắc dĩ mặc lên chiếc áo sơ mi của Liệp Ân. Vì dáng người chênh lệch, áo của Liệp Ân dài che đến nửa đùi cậu, tuy nhiên bả vai áo quá rộng nên có phần trễ xuống, để lộ nửa bầu vú bị cắn tím xanh tím đỏ. Chưa kể mùi hương muối biển phảng phất, Lạp Nhĩ Tư Bội thiếu chút nữa quỳ xuống. Lạp Nhĩ Tư Bội tập tễnh bước, tinh dịch chảy quá nhiều cậu sợ sẽ để lại dấu vết trên sàn, mà giờ cậu không có thời gian để móc hết tinh dịch trong 2 cái động của mình ra, đành lấy quần lót của Liệp Ân nhét vào bướm lại.

Lạp Nhĩ Tư Bội cay đắng nhìn bản thân trong gương, một bộ dạng thảm hại dâm tục đến không chịu nổi. Cậu tự trấn an bản thân, bắt đầu lén lút rời khỏi phòng. Mùi hương muối biển vẫn luôn bao trùm cậu, không một khắc nào làm cậu thôi sợ hãi kẻ điên kia.

May mắn cho Lạp Nhĩ Tư Bội, suốt đường đi cậu luôn thần kỳ né tránh được binh lính của Tạp Lạp Đan. Lạp Nhĩ Tư Bội cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng cậu không đủ thời gian để suy nghĩ nhiều, cậu cần mau chóng thoát khỏi nơi đây. Càng đi, Lạp Nhĩ Tư Bội càng thấy chóng mặt, thân thể cũng nóng ran lên. Cậu vô thức níu lấy cổ áo sơ mi của Liệp Ân đưa lên mũi mà hít thở, lúc này hai chân mới thôi run rẩy. Cậu từ đi chuyển sang lết, phải nỗ lực chống tường lắm mới không gục ngã xuống. Trời đất trong đầu cậu quay cuồng, cậu nhìn phía trước là một cánh cửa.

"Nơi này dẫn ra phòng quan khán đấu trường, từ đó có thể thoát ra ngoài được."

Lạp Nhĩ Tư Bội mừng thầm, cậu gục xuống cũng cố gắng bò trên tứ chi đi đến cửa phòng. Nhưng Lạp Nhĩ Tư Bội chưa kịp đẩy cửa ra, cánh cửa đã đột ngột mở rộng. Cảnh tượng trong phòng làm máu Lạp Nhĩ Tư Bội toàn bộ đông cứng lại.Đối diện với cậu là Liệp Ân sắc mặt âm trầm, ngồi trên ghế quan khán, hai bên là quân lính Tạp Lạp Đan đứng nghiêm thành hàng. Hắn từ trên cao nhìn xuống Lạp Nhĩ Tư Bội đang bò dưới đất, như một thẩm phán chuẩn bị xét xử phạm nhân. Cậu chính là, vất vả bò một đoạn đường dài, lại tự chui đầu vào rọ.

Trong phòng có camera, cậu làm gì hắn cũng biết. Nhưng hắn không vội quay về chỉnh cậu, hắn từ tốn xem cậu mặc vào áo sơ mi của hắn, chật vật bò trên hành lang, áo sơ mi cổ rộng thõng xuống lộ ra cả cái vú mập tròn. Phía sau bướm còn nhét quần lót, lắc lư tới lui như mẫu cẩu câu dẫn nam nhân đến đụ. Liệp Ân lệnh cho quân lính thay đổi cung đường tuần tra, để cậu một đường bò tới chỗ này. Lạp Nhĩ Tư Bội đang động dục, Liệp Ân cố ý để lại đồ của mình vì biết cậu hiện tại không thể thiếu tin tức tố Alpha. Liệp Ân là muốn nhìn Lạp Nhĩ Tư Bội thiếu thao phát nứng, bò như con chó tự dâng mình đến trước chân hắn. Nhìn Lạp Nhĩ Tư Bội chật vật cả quãng đường, trong đầu Liệp Ân đã nghĩ đến đủ trò biến thái thị dâm cơ thể cậu.

Một lần nữa hy vọng bị đập nát, Lạp Nhĩ Tư Bội suy sụp, theo bản năng thối lui, nhưng phía sau đã bị vậy lại bởi binh lính Tạp Lạp Đan.

"Bò lại đây."

Lạp Nhĩ Tư Bội ngây ra tại chỗ, quá nhiều cảm xúc làm cậu hỏng mất. Liệp Ân thấy Lạp Nhĩ Tư Bội vẫn ngơ ngác không nhúc nhích, lần nữa lặp lại, răng nanh lộ ra, tin tức tố muối biển lập tức xông ra bao trùm không khí.

"Ta nói, bò lại đây."

Lạp Nhĩ Tư Bội nhìn đến răng nanh của Liệp Ân là toàn thân phát run, gục đầu xuống bị tin tức tố đánh cho choáng váng. Tay chân cậu không nghe theo mệnh lệnh của trí óc nữa, chỉ biết phục tùng nam nhân kia, run rẩy bò lại đến trước háng nam nhân.

"Không, không, mau dừng lại, mau dừng lại."

Lạp Nhĩ Tư Bội điên cuồng kêu gào trong đầu, nhưng tay chân vẫn là ổn định từng bước mà bò. Nước mắt cậu lã chã rơi xuống, cho đến khi trước mắt cậu là mũi giày của Liệp Ân.

"Sáng nay ta dặn em như thế nào?"

Lạp Nhĩ Tư Bội cắn chặt môi, khống chế bản thân không run rẩy. Cậu là hoàng tử của Sa Khâu, cậu không thể ở trước kẻ thù tỏ ra hèn kém được. Thấy Lạp Nhĩ Tư Bội lì lợm đối chọi, Liệp Ân cũng không ngoài dự liệu, hắn chuẩn bị cho mèo hoang ương bướng một kinh hỉ.

Liệp Ân hất cằm, quân lính liền cúi đầu nhận lệnh, lập tức cửa kính trong phòng quan khán thay đổi. Phòng quan khán là phòng dành riêng cho hoàng gia ngồi thưởng thức thú tiêu khiển, ngay phía dưới phòng quan khán là một đấu trường rộng lớn, nơi diễn ra các trận đấu thể thao hay đối chiến. Ánh sáng lọt vào căn phòng, từ dưới đấu trường truyền đến tiếng rầm rầm của máy móc, Lạp Nhĩ Tư Bội nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài, máu trong người cậu lập tức rút sạch.

Ở dưới đấu trường, toán hầu cận cùng Lạp Nhĩ Tư Bội bị bắt ngày hôm đó bị xích lại thành một bầy. Bọn họ trên tay chỉ có thanh kiếm. Còn đối diện với bọn họ bên kia lại là một đàn chó máy móc khổng lồ! Tiếng sắt thép đinh tai nhức óc liên tiếp vang lên, chó máy khổng lồ chạy băng băng về phía toán người yếu ớt. Đây không phải là một cuộc chiến, mà chính là một cuộc thảm sát!

"Tới nhìn xem, đồ chơi của Tạp Lạp Đan."

Liệp Ân nhếch miệng trầm ổn nói. Hắn là đại tướng, chiến tranh giết chóc là điều quá quen thuộc với hắn. Hắn không hề có một chút giao động nào trước cảnh tượng này, nếu có thì cũng là tán thưởng công nghệ máy móc của Tạp Lạp Đan mà thôi.

Đàn chó bắt đầu lao lên vây quanh đám người, lũ chó máy to phải gấp rưỡi người đàn ông trưởng thành, nhanh nhẹn mạnh mẽ, tròng mắt lập loè ánh sáng đỏ làm người sợ hãi. Hàm răng sắc nhọn lao lên cắn trúng cánh tay một người, chỉ trong phút chốc liền xé nửa người kia ra!!!

"KHÔNG!!!"

Lạp Nhĩ Tư Bội hét lên, lao tới đập tay vào cửa kính. Đây là Liệp Ân trừng phạt cậu, vì cậu chống đối hắn, nên hắn tàn nhẫn bắt cậu phải chứng kiến cảnh tượng này. Nước mắt Lạp Nhĩ Tư Bội tuôn ra như mưa, cậu nhìn đám người Sa Khâu đang hét thảm thiết phía dưới đấu trường. Chó máy sẽ không vì tiếng kêu khóc của Sa Khâu mà dừng lại, chúng nó như đùa giỡn mà chọn từng mục tiêu một, từng chút xé xác con mồi. Đấu trường cát dần nhuộm đỏ màu máu, la liệt các bộ phận cơ thể bị xé rách kinh khủng doạ người nằm vùi trong cát. Lạp Nhĩ Tư Bội tưởng chừng như thể xác mình cũng bị đàn chó xé rách theo.Lạp Nhĩ Tư Bội khóc đến tê tâm liệt phế, cậu bò lại dưới chân Liệp Ân, níu lấy chân hắn đáng thương cầu xin.

"Ta xin ngươi.. làm ơn.. bảo bọn chúng dừng lại... làm ơn..."

Liệp Ân cúi đầu thưởng thức Lạp Nhĩ Tư Bội khóc lóc, lấy tay ôn nhu xoa nước mắt cho cậu, lặp lại câu hỏi.

"Bảo bối, sáng nay ta dặn em như thế nào?"

"Hức... ng...ngươi nói... ta ở trong phòng... thụ... thụ thai... chờ ngươi về..."

"Sai rồi, nói lại đi."

Tiếng hét đau đớn của một người nữa ngã xuống làm Lạp Nhĩ Tư Bội run bắn, cậu hoảng loạn khóc càng nhiều, nam nhân hôn hôn lên mắt cậu, cậu ghê tởm cảm tưởng như mình đang bị một con sói liếm láp. Lạp Nhĩ Tư Bội chịu không nổi nhân dân mình bị giết hại tàn nhẫn, cậu nắm lấy tay Liệp Ân, tuyệt vọng cầu xin.

"P...phu chủ nói là... em ở trong phòng... thụ thai... ngoan ngoãn chờ phu chủ về..."

Lúc này Liệp Ân mới mỉm cười, hôn lên môi Lạp Nhĩ Tư Bội. Nhưng những lời hắn nói ra lại khiến Lạp Nhĩ Tư Bội hoàn toàn vỡ nát.

"Vậy tại sao em lại ở đây? Đây là trừng phạt của em. Bọn họ chết là vì em đã không nghe lời."

Quá độ kích thích đối với một Omega đang động dục làm Lạp Nhĩ Tư Bội hỏng mất. Cậu quỳ rạp xuống che tai lại, hét lên thất thanh.

"AAAAAA"

Phía dưới cuộc tàn sát vẫn diễn ra, âm thanh gào khóc không ngừng vang lên đánh vào đại não Lạp Nhĩ Tư Bội. Đám người đã chết một nửa, Liệp Ân búng tay, đàn chó lập tức khựng lại ánh sáng đỏ tắt ngấm. Hắn thở dài xoa đầu Lạp Nhĩ Tư Bội, an ủi cậu.

"Sao lại không ngoan. Nếu em ngoan ngoãn nghe lời thì ta đâu phải làm những việc này. Em đã biết sai chưa?"

Là lỗi của mình. Là lỗi của mình. Là lỗi của mình. Là lỗi của mình.Lạp Nhĩ Tư Bội bị chấn động tinh thần, cậu rúc lại giữa hai chân Liệp Ân, khấu đầu trước kẻ thù.

"Em sai rồi... hức... làm ơn... xin phu chủ hãy trừng phạt em... xin ngài... tha cho bọn họ..."

Lạp Nhĩ Tư Bội đối háng kẻ thù quỳ lạy. Úp mặt vào đũng quần Liệp Ân, nước mắt khóc ướt mặt. Liệp Ân tâm tình thoải mái lên rất nhiều, hắn móc cặc ra, cũng không để ý quân lính

Tạp Lạp Đan vẫn đang nghiêm chỉnh đứng xung quanh, cặc tát lên má của Lạp Nhĩ Tư Bội. Con cặc khinh nhục quất lên má Lạp Nhĩ Tư Bội, như từng cú tát tát thẳng vào tâm trí đã chịu tổn thương cực độ của cậu.

"Bảo bối, tới bú côn thịt của phu chủ. Em bú ra tinh dịch thì trò chơi dưới kia sẽ kết thúc. Nên em nỗ lực một chút, mạng sống của đám người dưới kia phụ thuộc vào miệng nhỏ của em đấy"Dứt lời, đàn chó lại được khởi động. Lạp Nhĩ Tư Bội hoảng loạn lập tức ngậm cặc Liệp Ân. Miệng nhỏ chưa từng bú cặc khổ sở nuốt con cặc Alpha khổng lồ. Cậu trúc trắc vừa gấp đến chết vừa liếm lộng cặc bự. Nghe tiếng hét thê thảm lại vang lên, Lạp Nhĩ Tư Bội nước mắt chảy dài cúi đầu rúc xuống dưới thân cặc, chúi mũi vào hai hòn dái nam nhân, hèn mọn cầu xin.

"Phu chủ... giúp em... cầu xin người... bọn họ sẽ chết mất..."

Quả thật định lực Liệp Ân tốt như thế, chờ Lạp Nhĩ Tư Bội bú xong thì đám người kia chết sạch mất rồi. Liệp Ân thấy Lạp Nhĩ Tư Bội đã sợ đến mức độ này, thấy cậu không ai dạy cũng trỗi dậy bản năng song tính, lấy lòng Alpha bằng cách đầu đội cặc rúc dưới háng khóc lóc cầu xin, thì hắn cũng vui vẻ hơn, đại phát lòng từ bi. Số lượng chó đã giảm xuống còn 1 con duy nhất, nếu Lạp Nhĩ Tư Bội cố gắng, hẳn vẫn sẽ còn người sống được đấy.Lạp Nhĩ Tư Bội dập đầu cảm ơn Liệp Ân, sau đó ra sức bú liếm cặc bự như nó là tối trân bảo. Cổ họng biến thành bao dương vật, để cặc nam nhân thoả thích tàn phá. Tinh dịch. Cậu muốn có tinh dịch của Liệp Ân! Cầu xin cặc bự hãy mau bắn ra đi. Tiếng bú mút vang vọng

khắp căn phòng, đũng quần các binh lính cũng bị kích thích mà gồ lên. Lạp Nhĩ Tư Bội bú cặc đến ngạt thở, nước mắt nước mũi làm bẩn gương mặt xinh đẹp. Ở dưới thì là tàn sát máu tanh, trên này lại là dâm dục dính nhớp, quả thật đánh vào tâm lý cùa Lạp Nhĩ Tư Bội làm cậu đau đớn đến căng chặt thần kinh. Lưỡi mèo liếm lộng, yết hầu mềm mại bị đầu khấc đỉnh vào cũng không dám né tránh, cậu hèn mọn quỳ dưới háng kẻ thù hầu cặc cho hắn. Liệp Ân ghì tóc Lạp Nhĩ Tư Bội, bắt đầu động hông hiếp miệng cậu, tuyệt đối chi phối cùng mỹ cảm bẻ gãy tiểu Omega làm hắn thoả mãn tột cùng. Khoang miệng ấm nóng thờ phụng cặc hắn, để hắn thoải mái tiết dục. Liệp Ân thúc hông, mũi Lạp Nhĩ Tư Bội chôn vào lông cặc của hắn, họng cậu bị đụ sâu đến lồi cả ra. Nam nhân chuẩn bị kết nút ngay trong họng cậu, Lạp Nhĩ Tư Bội không thở được, nghẹn đến khí đỏ bừng, vùng vẫy đập tay lên đùi Liệp Ân. Liệp Ân kéo cái mũi của cậu, dạy dỗ:

"Dùng mũi, thở ra, đúng rồi."


Lông cặc nam nhân chui vào mũi Lạp Nhĩ Tư Bội, cậu hít vào sốc lên não toàn là mùi hương muối biển. Nhưng cậu không còn lựa chọn nào khác, chỉ biết phục tùng mà thôi. Mút cặc Alpha cũng làm động dâm của Omega chảy nước, dưới chân cậu một bãi thuỷ đã yên lặng

tràn ra cả rồi. Dần dần cặc Alpha kết nút trong cổ cậu, tinh dịch bơm thẳng từ cổ họng xuống dạ dày. Lạp Nhĩ Tư Bội nỗ lực nuốt, động tác co bóp yết hầu càng làm Liệp Ân sảng hơn.

Hắn vui vẻ cho cậu uống tinh dịch, sờ soạng cái cổ gồ lên vì bị hắn kết nút. Từ từ, Liệp Ân sẽ dạy Lạp Nhĩ Tư Bội tất cả những bài học của Omega. Để mỗi một tấc trên cơ thể cậu đều quen với việc hầu hạ hắn. Tinh dịch bắn đến dạ dày Lạp Nhĩ Tư Bội trướng no, kết nút chưa xẹp xuống nên Lạp Nhĩ Tư Bội không thể nhả cặc ra được. Liệp Ân nhìn xuống đấu trường nơi trò chơi tàn sát vừa diễn ra, xoa đầu tán thưởng cậu.

"Bảo bối giỏi lắm, vẫn còn một người đấy."

Lạp Nhĩ Tư Bội cả người xụi lơ, miệng mãn tinh dịch của Liệp Ân, ánh mắt mơ hồ nhìn xuống đấu trường. 20 người, 19 cái xác tứ tán, chỉ một người, cậu cứu được một người. Đến khi nhìn kĩ, cậu mới thấy người đó đã đứt lìa một cánh tay, máu chảy nhiều như vậy, cho dù không chết ngay cũng sẽ chết mà thôi. Người đó ngước mắt nhìn lên phòng quan khán, mặc dù kính của phòng quan khán là kính một chiều, người kia cơ bản không thể thấy trong phòng, nhưng toàn thân Lạp Nhĩ Tư Bội đều run lên, tưởng như người đó đang nhìn chằm chằm vào cậu cầu cứu.

"Xin lỗi xin lỗi xin lỗi xin lỗi"

Lạp Nhĩ Tư Bội nước mắt dạt dào, kết nút đã xẹp, cặc của Liệp Ân dần dần trượt ra khỏi miệng Lạp Nhĩ Tư Bội. Lạp Nhĩ Tư Bội hoảng hốt, đối đầu cặc của Liệp Ân hôn môi, khấu đầu cầu xin.

"L...làm ơn... chữa trị... ch-chữa trị cho hắn đi..."

"Muốn cầu xin cũng phải chân thành một chút."

Lạp Nhĩ Tư Bội ngẩn ra, như bừng tỉnh đại ngộ.

Cậu lết cái miệng vừa bị bạo dâm đến sưng đỏ mỏi nhừ của mình lại, hôn lên con cặc khổng lồ kia, tiếp tục mút lấy côn thịt Liệp Ân, một lần nữa thâm hầu, đáng thương đôi mắt cầu xin hắn. Cậu nguyện dùng miệng mình đương máy ủ cặc cho hắn, chỉ cầu hắn tha cho người kia. 20 mạng sống đổi lấy 1 bài học, Lạp Nhĩ Tư Bội đã học được rồi.----------------A/N: bài học đầu tiên! Cái giá quá đắt với tiểu Lạp rồi ( ̄▽ ̄;) mở rộng cốt truyện, mọi người có tò mò về số phận của gia đình tiểu Lạp không? Lý do tiểu Lạp không tự sát là vì còn có gia đình, còn có hy vọng đoàn tụ mới làm cậu có nghị lực đến vậy. Setting từ đầu đã là chiến tranh, công nguyên bản là máu lạnh tàn nhẫn, nên không cần mắng ổng ác đâu. Tự nhiên tôi thấy bộ này tôi có khả năng viết cốt truyện dài một chút, đang suy nghĩ có nên tách nó riêng ra thành 1 bộ truyện độc lập không? Còn nếu mọi người chỉ muốn đọc H văn thì tôi sẽ để nó trong NTCS, các chương sau cắt bớt râu ria chỉ tập trung đụ thôi nha. Mọi người cho ý kiến nhé ( ◠‿◠ )

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #fg