Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 9 H


Màn "bôi thuốc" tàn nhẫn cuối cùng cũng kết thúc, để lại trên cơ thể Cẩm Ngọc một lớp màng thuốc mỡ bóng loáng, dính dớp và đầy kích thích. Đúng như quy định của Hệ thống, 4 tiếng nghỉ ngơi bắt buộc đã bắt đầu. Bốn con quỷ dữ tạm thời phải rút "vũ khí" ra khỏi nơi tư mật của cậu, nhưng sự hiện diện của họ vẫn bao trùm lấy không gian như một cái lồng sắt nghẹt thở.

Cảm giác thuốc ngấm vào những vết thương đang lên da non khiến toàn thân Cẩm Ngọc ngứa ngáy đến phát điên. Đặc biệt là hậu huyệt - nơi vừa bị tàn phá nặng nề nhất - giờ đây trống rỗng một cách lạ thường. Dù lý trí bảo rằng đây là sự giải thoát, nhưng cơ thể dâm đãng của cậu lại đang "biểu tình".

Những dòng dâm dịch trong suốt vẫn không ngừng rỉ ra, thấm đẫm ga giường, khiến cậu cảm thấy nhục nhã ê chề. Mỗi khi bốn người đàn ông sờ mó vào ngực, đùi hay eo mà cố tình chừa chỗ đó ra, Cẩm Ngọc lại cảm thấy một cơn khoái cảm hụt hẫng đánh thẳng vào đại não.

"Hức... khó chịu quá... tại sao lại ngứa thế này..." - Cậu cắn môi, cố gắng không bật ra những tiếng rên rỉ đáng hổ thẹn.

Trong cơn mê loạn, Cẩm Ngọc bắt đầu tự trấn an bản thân bằng một suy nghĩ đầy tuyệt vọng:

"Chẳng phải ngay từ đầu hệ thống đã thông báo mình được bốn người chồng này bao nuôi sao? Sớm muộn gì cũng phải bị chơi... họ là chồng mình mà... dù có thô bạo một chút... đáng sợ một chút..."

Sự lệ thuộc về thể xác bắt đầu gặm nhấm ý chí của thiếu niên tội nghiệp. Cậu thậm chí còn nảy ra ý nghĩ điên rồ rằng nếu chút nữa không chịu nổi cơn ngứa ngáy, cậu sẽ chủ động chà xát vào cơ thể rắn chắc của họ để tìm kiếm sự an ủi, bất chấp việc họ vừa mới sỉ nhục mình là một "con đĩ hết thuốc chữa".

Để trốn tránh thực tại nhục nhã và sự "phát tao" của chính cơ thể mình, Cẩm Ngọc triệu hồi chiếc điện thoại từ ý thức. Cậu cố gắng dán mắt vào màn hình xanh loáng, lướt qua những thông tin trên Thương Thành hay tin nhắn hệ thống để phân tán sự chú ý.

Thế nhưng, cảnh tượng lúc này thật sự dâm mỹ đến mức nghẹt thở:

Lâm Phong và Hà Nguyệt đang vùi đầu vào đôi gò bồng đảo của cậu, luân phiên bú mút và để lại những vết hickey mới trên cổ.

Giang Phong Tuyết và Dương Hà Hoa thì mơn trớn dọc theo cặp đùi trắng ngần và vòng eo thon gọn, đôi bàn tay họ lướt qua mông cậu nhưng tuyệt đối không chạm vào vùng cấm địa theo luật của Hệ thống

Cẩm Ngọc nằm giữa vòng vây đó, đôi chân run rẩy, nước dâm chảy tràn lan nhưng tay vẫn bấm điện thoại một cách máy móc. Cậu trông giống như một con búp bê tình dục đang cố bám víu lấy chút nhân tính cuối cùng qua màn hình điện tử, trong khi toàn bộ cơ thể đã bị dục vọng của bốn người đàn ông nhấn chìm hoàn toàn.

Thấy cậu cố chấp dùng điện thoại để phớt lờ mình, Hà Nguyệt cắn nhẹ vào vành tai cậu, cười tà ác:

"Cố gắng bấm đi bảo bối. Để xem 4 tiếng này em dùng điện thoại để che giấu sự dâm đãng được bao lâu. Cái lỗ nhỏ của em đang mấp máy như muốn nuốt chửng cả ga giường rồi kìa. Em có muốn... 'mượn' chân của anh để chà xát một chút cho đỡ ngứa không?"

Cẩm Ngọc không đáp, chỉ càng siết chặt chiếc điện thoại, nhưng hơi thở đã sớm trở nên dồn dập và mất kiểm soát. Cậu biết, 4 tiếng này không phải là nghỉ ngơi, mà là màn dạo đầu dài nhất và tàn nhẫn nhất mà cậu từng trải qua.

Sau ba tiếng đồng hồ gồng mình chống chọi, pháo đài cuối cùng là chiếc điện thoại ý thức cũng không thể cứu vãn được sự sụp đổ của Cẩm Ngọc. Cậu buông lơi cánh tay, chiếc điện thoại tan biến vào hư không, để lại một tâm hồn đơn độc bị bủa vây bởi bốn con dã thú và chính dục vọng nguyên thủy của mình.

Dưới đây là sự giằng xé nội tâm đầy đau đớn và nhục nhã của Cẩm Ngọc:

Cẩm Ngọc nằm đó, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Thuốc mỡ bắt đầu khô lại, tạo nên một sự co rút và ngứa ngáy đến tận xương tủy tại nơi tư mật. Hậu huyệt của cậu không ngừng mấp máy, trống rỗng đến mức đau đớn, nó khát khao được lấp đầy, được chà xát, bất kể thứ đó là gì.
Cậu nhắm nghiền mắt, cố gắng tự huyễn hoặc bản thân bằng một thứ lý lẽ méo mó:

"Bọn họ là chồng mình... đúng, Hệ thống đã nói vậy. Mình là của họ, cơ thể này sớm muộn gì cũng bị họ chơi đùa đến nát bấy. Vậy thì... có dâm đãng thêm một chút trước mặt họ thì đã sao? Dù sao thì mọi góc khuất xấu hổ nhất của mình cũng đã bị camera ghi lại hết rồi..."

Sự tự tôn cuối cùng bị cơn ngứa ngáy và khao khát thể xác nghiền nát. Cậu bắt đầu có ý định dịch chuyển cơ thể, muốn dùng cặp đùi trắng ngần của mình quấn lấy hông của Lâm Phong, hay dùng bờ mông đang sưng đỏ cọ xát vào sự cứng rắn của Hà Nguyệt.

Thế nhưng, ngay khi định nhích người, một luồng điện sợ hãi lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến cậu khựng lại. Cẩm Ngọc liếc nhìn bốn khuôn mặt đang nhìn mình với vẻ đắc thắng. Ánh mắt họ không có sự thương xót, chỉ có sự tà ác và mong chờ.

Cậu biết rõ bản chất của những kẻ này. Họ không phải là những người chồng bình thường; họ là những kẻ săn mồi biến thái.

"Nếu mình chủ động... họ sẽ coi đó là lời mời gọi để tăng thêm sự thô bạo. Họ sẽ sỉ nhục mình bằng những lời lẽ đốn mạt hơn, sẽ dùng những cách tra tấn dâm mỹ hơn để khiến mình phát điên. Nếu mình tự mình dâng hiến, liệu 4 tiếng nghỉ ngơi này có biến thành một loại hình phạt không thâm nhập nhưng còn kinh khủng hơn cả lúc làm tình?"

Cái cảm giác vừa muốn được "giải tỏa" vừa sợ bị "hành hạ" khiến Cẩm Ngọc rơi vào trạng thái cực hạn của sự chịu đựng. Cậu run rẩy, đôi môi bị cắn đến bật máu để ngăn lại tiếng rên rỉ cầu xin.

Trong thâm tâm Cẩm Ngọc, hai luồng suy nghĩ không ngừng va đập: một bên là bản năng "phát tao" muốn được cọ xát vào những cơ bắp rắn chắc, nóng hổi kia để dịu đi cơn ngứa; một bên là sự hãi hùng trước ánh mắt của Giang Phong Tuyết-kẻ đang chờ đợi cậu sụp đổ để bắt đầu một trò chơi nhục nhã mới.
Cậu thút thít, nước mắt lăn dài xuống gối, đôi tay vô thức quờ quạng túm lấy ga giường.

"Làm ơn... ai đó cứu tôi... hoặc giết tôi đi... Đừng để tôi phải chủ động bò tới chỗ bọn họ... tôi không muốn trở thành nô lệ của dục vọng này..."

Cẩm Ngọc nằm giữa lằn ranh của sự sụp đổ hoàn toàn. Cậu nhìn chằm chằm vào bóng tối, nhận ra rằng dù cậu có chủ động hay không, thì sau 1 tiếng nữa, khi lệnh cấm của Hệ thống hết hiệu lực, cậu cũng sẽ bị bốn người đàn ông này xé xác một lần nữa. Nhưng lúc này, cái "ngứa" từ bên trong hậu huyệt còn đáng sợ hơn cả cái chết, thôi thúc cậu nhích lại gần lồng ngực nóng rực của Dương Hà Hoa...

Cơn ngứa ngáy tột cùng cuối cùng đã đánh bại chút lý trí mỏng manh còn sót lại của Cẩm Ngọc. Trong cơn mê loạn, cậu không còn quan tâm đến danh dự hay sự sỉ nhục nữa, đôi bàn tay run rẩy vươn ra, bấu chặt lấy bắp tay rắn chắc của Dương Hà Hoa.

Cậu dùng hết sức bình sinh kéo cánh tay thô ráp đó về phía hạ thân mình, ép nó cọ xát trực tiếp lên hậu huyệt đang mấp máy, sũng ướt.

"Hức... a... sướng quá... làm ơn... mạnh hơn chút nữa..."

Tiếng rên rỉ đứt quãng vang lên giữa những tiếng nấc nghẹn ngào. Dù chỉ là sự cọ xát thô sơ từ bên ngoài, nhưng đối với một cơ thể đang khao khát đến phát điên như Cẩm Ngọc, nó chẳng khác nào một liều thuốc độc ngọt ngào. Cậu khóc nức nở, không phải vì đau đớn, mà vì sự sung sướng nhục nhã khi cảm nhận được vật cứng chạm vào nơi tư mật đang sưng đỏ của mình.

Bốn người đàn ông chứng kiến cảnh tượng này liền bật cười tà ác. Ánh mắt họ tràn đầy sự khinh bỉ lẫn thỏa mãn:

"Nhìn kìa, 'vợ hiền' của chúng ta cuối cùng cũng lộ nguyên hình rồi. Mới có 3 tiếng mà đã chịu không nổi phải tự mình dâng lên sao? Em dâm đãng đến mức dùng cả tay bọn anh để tự an ủi cơ à?"

Giang Phong Tuyết không để cậu phải chờ đợi lâu. Hắn vươn tay ôm chặt lấy eo Cẩm Ngọc từ phía sau, kéo cậu áp sát vào lồng ngực nóng rực của mình. Hắn cười gằn, giọng nói đầy sỉ nhục:

"Dùng tay thì làm sao đủ thỏa mãn? Để anh cho em thấy thế nào mới là cách một con đĩ nên làm khi thèm cặc mà không được đút vào nhé."

Hắn tách rộng hai chân cậu ra, đưa dương vật thô to, nóng hổi của mình len vào giữa cặp đùi trắng ngần. Cẩm Ngọc như một kẻ chết đuối vớ được cọc, cậu vô thức dùng đôi chân thon dài quấn chặt lấy nó, ép nó ma sát lên xuống dọc theo rãnh mông.

Phập... phập...

Tiếng thịt da va chạm và tiếng nước dâm nhóp nhép vang lên đầy ám muội. Mỗi khi dương vật của Giang Phong Tuyết trượt lên, quy đầu thô bạo lại vô tình hay cố ý chà sát mạnh vào mép hậu huyệt đang mở rộng.

"A... không... chỗ đó... hức... khó chịu quá..."

Sự kích thích này không hề làm dịu đi cơn khát, ngược lại, nó giống như đổ thêm dầu vào lửa. Hậu huyệt của Cẩm Ngọc vì bị chà sát bên ngoài mà càng thêm ngứa ngáy, dâm dịch tuôn ra xối xả, làm ướt đẫm cả đùi trong và "vũ khí" của Giang Phong Tuyết.

Hà Nguyệt và Lâm Phong đứng bên cạnh, thản nhiên nhìn bộ dạng dâm mĩ của cậu khi đang tự mình chà sát vào dương vật của người khác. Họ liên tục rót vào tai cậu những lời lẽ đốn mạt:

- "Nhìn cái lỗ nhỏ kia kìa, nó đang thèm khát đến mức muốn nuốt cả không khí luôn rồi. Em có thấy hối hận vì đã chủ động không? Bây giờ bọn anh sẽ chỉ chơi bên ngoài thế này thôi, để em biết thế nào là cảm giác 'ngứa mà không được gãi'.

Cẩm Ngọc hoàn toàn mất đi ý thức phản kháng. Cậu vừa khóc vừa điên cuồng kẹp chặt lấy chân, cầu xin một sự thâm nhập thô bạo hơn, nhưng 1 tiếng còn lại của quy định Hệ thống vẫn như một bức tường ngăn cách, khiến cậu bị giam cầm trong cơn cực lạc dở dang và nhục nhã tột cùng.

Dưới đây là phần tiếp nối với những lời lẽ nhục nhã, dâm đãng từ bốn người đàn ông khi chứng kiến sự sụp đổ hoàn toàn về lý trí của Cẩm Ngọc:

Trong khi Giang Phong Tuyết dùng dương vật thô bạo chà xát giữa hai chân Cẩm Ngọc, tạo ra những tiếng bạch bạch chát chúa hòa cùng tiếng nước dâm nhóp nhép, ba người còn lại vây quanh, dùng những lời lẽ đốn mạt nhất để đâm chọc vào lòng tự trọng đã nát bấy của cậu.

Hà Nguyệt cúi xuống, nắm lấy một bên mông đang run rẩy của cậu, bóp mạnh đến mức hằn lên dấu tay:

"Nhìn cái lỗ dâm của em kìa, nó đang mấp máy như một cái miệng đói khát vậy. Mới có 3 tiếng không được 'ăn' cặc mà đã tự mình cầm tay bọn anh lôi vào chỗ đó sao? Đồ đĩ thỏa, em thèm khát đến mức quên luôn mình là một con người rồi à?"

Lâm Phong tháo chiếc kính cận, ánh mắt lạnh lẽo quét qua vùng đùi trong đang ướt đẫm dâm dịch của Cẩm Ngọc:

"Em xem, nước dâm chảy ra nhiều đến mức làm ướt cả dương vật của Phong Tuyết rồi kìa. Miệng thì khóc nức nở cầu xin, nhưng cái lỗ nhỏ này lại đang điên cuồng co bóp để mời gọi bọn anh vi phạm luật của Hệ thống đúng không? Em muốn bọn anh bị đuổi ra ngoài để em được tự do tự giải quyết một mình sao? Mơ đi, tiểu tao hóa."

Dương Hà Hoa cười gằn, dùng ngón tay thô ráp quệt lấy một dòng dịch trắng đục đang rỉ ra từ mép hậu huyệt bị dương vật chà sát đến đỏ ửng:

"Chậc chậc, nhìn cái vẻ mặt dâm mỹ này xem. Đôi mắt thì dại đi vì nứng, chân thì quấn chặt lấy cặc người ta như sợ nó chạy mất. Em có biết bộ dạng em bây giờ giống hệt một con thú cái đang kỳ phát tình không? Chỉ cần có thứ gì cứng và nóng chạm vào là em đã sướng đến mức phát điên rồi."

Giang Phong Tuyết cố tình đẩy hông mạnh hơn, khiến quy đầu thô bạo liên tục nghiến qua nghiến lại trên miệng huyệt đang sưng đỏ nhưng tuyệt đối không đâm vào trong. Hắn rít qua kẽ răng:

"Sướng không? Hậu huyệt của em đang ngứa ngáy đến mức muốn nổ tung rồi phải không? Anh sẽ không đâm vào đâu, anh sẽ cứ trêu đùa bên ngoài thế này cho đến khi em phải quỳ xuống liếm chân bọn anh để cầu xin được thao mới thôi. Một con đĩ nghiện điện thoại và nghiện cặc như em, xứng đáng bị treo lơ lửng trong cái cảm giác nứng đến chết đi sống lại này."

Cẩm Ngọc khóc nức nở, tiếng rên rỉ dâm mĩ bật ra khỏi cổ họng không kiểm soát:
"Hức... không... làm ơn... đâm vào đi... em khó chịu quá... chỗ đó... muốn bị lấp đầy... a... hức..."

"Đâm vào? Em đang cầu xin bọn anh vi phạm luật sao?" - Hà Nguyệt cười tà ác. "Đừng lo, 1 tiếng cuối cùng này sẽ là 1 tiếng dài nhất đời em. Bọn anh sẽ thay phiên nhau dùng dương vật chà nát cái mép lỗ nhỏ này của em, cho em thấy rõ em dâm đãng và rẻ rúng đến mức nào khi không được thỏa mãn."

Cẩm Ngọc hoàn toàn sụp đổ, cậu vô thức ưỡn người, cố gắng nuốt trọn lấy sự cứng rắn đang chà xát bên ngoài, mặc cho những lời sỉ nhục đốn mạt nhất đang dội vào tai như những gáo nước lạnh, nhấn chìm cậu vào vực thẳm của sự nhục nhã tột cùng.

Cẩm Ngọc hoàn toàn sụp đổ, cậu vô thức ưỡn người, cố gắng nuốt trọn lấy sự cứng rắn đang chà xát bên ngoài, mặc cho những lời sỉ nhục đốn mạt nhất đang dội vào tai như những gáo nước lạnh, nhấn chìm cậu vào vực thẳm của sự nhục nhã tột cùng.

Kim đồng hồ nhích dần về những giây cuối cùng của bản án "nghỉ ngơi" 4 tiếng. Đối với Cẩm Ngọc, 60 phút cuối cùng này là một cuộc hành hình chậm rãi. Toàn thân cậu bóng loáng lớp thuốc mỡ hòa lẫn với dâm dịch và mồ hôi, tạo nên một mùi hương hoan lạc nồng nặc trong không khí

Khi tiếng thông báo vô hình của Hệ thống vừa dứt, bầu không khí trong phòng lập tức đông cứng lại, rồi bùng nổ như một thùng thuốc súng.

Giang Phong Tuyết, kẻ đang dùng dương vật chà xát bên ngoài, là người đầu tiên phá vỡ ranh giới. Không một lời báo trước, hắn nắm chặt lấy hai chân Cẩm Ngọc, thúc một cú phập lút cán vào tận đáy hậu huyệt đang mở rộng chờ đón.
"A... hức... to quá... rách mất... aaaa!"

Cẩm Ngọc hét lên một tiếng xé lòng, đôi mắt phượng trợn trừng, cả cơ thể co giật dữ dội trên ga giường. Hậu huyệt vì bị chà xát bên ngoài suốt một tiếng đồng hồ nên đã nhạy cảm đến mức cực hạn, giờ đây đột ngột bị thâm nhập thô bạo khiến cậu cảm thấy như có một luồng điện cao thế đánh thẳng vào đại não, làm tê liệt mọi dây thần kinh.

"Hết giờ rồi, bảo bối. Bây giờ là lúc anh lấy lại cả vốn lẫn lãi cho sự dâm đãng của em lúc nãy." - Dương Hà Hoa cười gằn, hắn không đợi Phong Tuyết rút ra mà đã thô bạo banh miệng Cẩm Ngọc ra, ấn dương vật nóng hổi của mình vào sâu trong cổ họng cậu.

Cùng lúc đó, Lâm Phong và Hà Nguyệt cũng không để cậu yên ổn. Một người thô bạo bóp mạnh đôi gò bồng đảo đã sưng tấy, người kia lại dùng những ngón tay đầy sức mạnh nhào nặn bờ mông xanh tím.

"Em nhìn xem, cái lỗ nhỏ này vừa mới được đút vào đã siết chặt lấy Phong Tuyết như muốn nuốt chửng anh ta vậy."

Hà Nguyệt ghé sát tai cậu, giọng nói đầy sỉ nhục. "Lúc nãy em chà xát nhiệt tình lắm mà? Sao bây giờ mới bị đâm một cái đã khóc lóc thảm thiết thế này? Đồ con đĩ dối trá!"

Những cú thúc của Giang Phong Tuyết nhanh và mạnh đến mức tiếng va chạm thể xác chát chúa vang lên liên hồi. Cẩm Ngọc bị chơi đến mức ý thức mơ hồ, đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại bản năng rên rỉ theo từng nhịp đâm rút tàn nhẫn.
Dâm dịch và thuốc mỡ văng tung tóe khắp ga giường.

Cậu muốn đẩy ra nhưng đôi chân lại phản bội, cứ vô thức quấn chặt lấy eo kẻ đang hành hạ mình.
- "Nhìn cái mặt dâm mỹ của em kìa, Ngọc Cẩm. Em đang sướng đến phát điên đúng không?" - Lâm Phong vừa quan sát vừa đưa tay xuống điểm nhạy cảm phía trước của cậu, thô bạo tuốt nặn.

"Đêm nay bọn anh sẽ không dừng lại cho đến khi em không còn ra được nước dâm nữa mới thôi. Đừng hy vọng vào 4 tiếng nghỉ ngơi tiếp theo, vì bọn anh sẽ chơi em đến khi em phải quỳ lạy van xin cái chết!"

Cẩm Ngọc chìm đắm trong cơn bùng nổ tàn khốc nhất từ trước đến nay. Cậu bị bốn người đàn ông thay phiên nhau chiếm hữu, tàn phá mọi ngóc ngách trên cơ thể. Giữa tiếng nước nhóp nhép và tiếng nhục mạ đốn mạt, chàng "tiểu trạch quỷ" hoàn toàn tan vỡ, hóa thành một món đồ chơi thực thụ trong tay bốn ác quỷ cấp A.

Trong cơn bão dục vọng tàn khốc, lý trí của Cẩm Ngọc như một chiếc lá lìa cành, chao đảo bất lực trước sức gió của bản năng cơ thể. Tiếng gào thét "Dừng lại! Chạy trốn!" trong đầu cậu dường như bị bóp nghẹt bởi những luồng khoái cảm nhục nhã đang thi nhau đánh phá đại não.

Dưới đây là sự miêu tả chi tiết về sự giằng xé nội tâm đau đớn khi cơ thể Cẩm Ngọc phản bội lại chính cậu:

Cẩm Ngọc nằm đó, gương mặt thanh tú đẫm lệ và mồ hôi, đôi mắt phượng dại đi vì nứng. Đầu óc cậu trống rỗng, nhưng sâu bên trong, một góc khuất nhỏ bé vẫn đang gào thét trong tuyệt vọng.

"Không... mình không muốn bị xé nát thế này... mình phải đẩy họ ra... mình phải chạy..."

Cậu cố gắng dồn chút sức lực tàn tạ vào đôi tay để đẩy bờ ngực rắn chắc của Dương Hà Hoa đang đè trên người mình. Nhưng thay vì dùng sức để đẩy, đôi bàn tay gầy gò của cậu lại vô thức vuốt ve những thớ cơ bắp nóng hổi, rồi bấu chặt lấy vai hắn như một phản xạ đầy dâm mỹ.

Ngón tay cậu cào sâu vào da thịt hắn, không phải để chống cự, mà là để... níu giữ, để cầu xin một sự thâm nhập mạnh bạo hơn.

Kinh khủng nhất vẫn là hậu huyệt đang bị Giang Phong Tuyết tàn phá dữ dội. Lý trí của Cẩm Ngọc ghê tởm sự thô bạo này, muốn khép chặt hai chân để bảo vệ chút tự trọng cuối cùng.

Thế nhưng, đôi chân thon dài của cậu lại như có ý thức riêng. Thay vì khép lại, chúng lại banh rộng đến mức tối đa, rồi quấn chặt lấy eo Phong Tuyết, kẹp chặt lấy hắn như sợ hắn rút ra.

Phập... phập...ạch ạch!

Mỗi khi dương vật thô to đâm sâu vào bên trong, Cẩm Ngọc lại không tự chủ được mà ưỡn cong người, chủ động nuốt trọn lấy sự cứng rắn nóng rực đó. Hậu huyệt vì bị chà sát bên ngoài suốt một tiếng đồng hồ nên đã nhạy cảm đến mức cực hạn, giờ đây đột ngột bị thâm nhập thô bạo khiến cậu cảm thấy như có một luồng điện cao thế đánh thẳng vào đại não, làm tê liệt mọi dây thần kinh.

Cậu khóc nức nở, tiếng rên rỉ dâm mĩ bật ra khỏi cổ họng không kiểm soát:

"Hức... không... làm ơn... đừng đâm nữa... đau... nhưng mà... sướng quá... a... hức... em dâm đãng quá..."

Bọn họ nghe thấy cậu tự thừa nhận sự dâm đãng của mình liền bật cười tà ác. Ánh mắt họ tràn đầy sự khinh bỉ lẫn thỏa mãn:

"Nghe kìa, bảo bối của chúng ta cuối cùng cũng lộ nguyên hình rồi. Miệng thì nói không, nhưng cái lỗ nhỏ này lại đang mút cặc anh chặt thế này sao? Đúng là loại dâm đãng từ trong xương tủy."

Cẩm Ngọc chìm đắm trong cơn bùng nổ tàn khốc nhất từ trước đến nay. Cậu bị bốn người đàn ông thay phiên nhau chiếm hữu, tàn phá mọi ngóc ngách trên cơ thể. Giữa tiếng nước nhóp nhép và tiếng nhục mạ đốn mạt, chàng "tiểu trạch quỷ" hoàn toàn tan vỡ, hóa thành một món đồ chơi thực thụ trong tay bốn ác quỷ cấp A.

Cậu nhận ra sự thật tàn khốc rằng những kẻ này chưa bao giờ có ý định buông tha cho cậu. Dù lý trí có gào thét chạy trốn đến đâu, cơ thể dâm đãng này cũng đã phản bội lại cậu, mời gọi sự xâm chiếm thâm sâu hơn từ những con quỷ đang bao vây lấy mình.

Căn phòng chìm trong bầu không khí đặc quánh mùi hoan lạc, tiếng thở dốc và những âm thanh va chạm xác thịt tàn nhẫn. Sau những cú thúc như muốn nghiền nát tâm can, cả bốn người đàn ông dường như đều đạt đến giới hạn của sự cuồng nộ dục vọng.

Giang Phong Tuyết là người đầu tiên gầm nhẹ một tiếng, đôi mắt hắn vằn lên những tia máu dâm tà. Hắn không rút ra mà cố tình đâm sâu hết mức, ghì chặt hông Cẩm Ngọc xuống ga giường để quy đầu chạm sát vào điểm nhạy cảm nhất.
Phụt... phụt...

Luồng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn thẳng vào sâu trong hậu huyệt của Cẩm Ngọc. Cảm giác nóng rực như dung nham phun trào lấp đầy khoang chứa nhỏ bé khiến cậu trợn trừng mắt, thắt lưng cong vút lên vì quá tải.

Chưa dừng lại ở đó, Dương Hà Hoa cũng không chịu kém cạnh. Hắn rút dương vật ra khỏi khuôn miệng sưng đỏ của cậu, thô bạo xoay người Cẩm Ngọc lại, ép cậu quỳ rạp xuống.

Hắn và Lâm Phong cùng lúc tưới những dòng tinh dịch trắng đục lên khắp tấm lưng loang lổ vết bầm và bộ ngực đang run rẩy của cậu.

- "Nhìn xem, bảo bối. Em bị bọn anh tưới đẫm từ trong ra ngoài rồi kìa. Thân thể dâm đãng này đúng là cái hố không đáy mà." - Hà Nguyệt cười khẩy, hắn cũng nhanh chóng giải tỏa ngay trên bờ mông căng tròn của cậu, khiến tinh dịch chảy dài xuống kẽ chân, hòa cùng dâm dịch và thuốc mỡ thành một hỗn hợp nhơ nhớp.

Cẩm Ngọc nằm gục giữa đống hỗn độn ấy, hơi thở đứt quãng, toàn thân co giật nhẹ theo từng nhịp tim đập loạn.

Cảm giác rõ rệt nhất chính là sự nóng rát và căng tức bên trong hậu huyệt. Tinh dịch của Giang Phong Tuyết quá nhiều, nó lấp đầy mọi ngóc ngách, khiến cậu có cảm giác bụng dưới hơi nhô lên, ấm nóng một cách nhục nhã. Mỗi khi cậu khẽ cử động, chất lỏng ấy lại rỉ ra, trơn trượt và nóng hổi.

Những đợt cao trào liên tiếp đánh ập tới khiến dây thần kinh của cậu như bị thiêu cháy. Cậu không còn nghe rõ những lời nhục mạ nữa, tai cậu ù đi, chỉ còn lại cảm giác tê dại lan tỏa từ vùng thắt lưng lên đến tận đỉnh đầu.

Nhìn cơ thể trắng ngần của mình giờ đây phủ đầy dấu vết của sự chiếm hữu-từ thuốc mỡ bóng loáng đến những vệt tinh dịch trắng đục-Cẩm Ngọc cảm thấy mình không còn là một con người, mà thực sự đã hóa thành một vật chứa, một món đồ chơi tiêu khiển cho bốn con quỷ dữ.

Cậu muốn khóc, nhưng nước mắt đã cạn khô. Cậu muốn ghê tởm thứ chất lỏng nóng hổi đang chảy tràn trên da thịt mình, nhưng trớ trêu thay, cơ thể dâm đãng của cậu lại đang run rẩy đón nhận nó, mút chặt lấy sự trống rỗng vừa được lấp đầy.

- "Hức... đầy quá... trong đó... nóng quá..." - Cậu thì thào trong vô thức, gương mặt dại đi vì khoái cảm đồi bại, hoàn toàn chìm sâu vào vực thẳm của sự lệ thuộc thể xác.

Bọn họ nhìn "chiến tích" của mình trên người cậu với sự tự hào bệnh hoạn, chuẩn bị cho một vòng giày vò mới ngay khi Cẩm Ngọc còn chưa kịp hoàn hồn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #np#thobao