Hỏa diễm
- Chờ đã..
Bạch Quân lên tiếng.
- Ân?
Mặc Phong nghiêng đầu, tiếng lục lạc bên hông vang lên thanh thuý.
Bạch Quân nhíu mày, nhìn Mặc Phong rồi nghiêm túc nói.
- Ở lại đây đi, không cần theo ta.
- Không! Vì cái gì? Ta muốn theo ngươi. Chẳng phải ngươi nói cần ta để xác định vị trí của mấy ma thú đó sao.
Mặc Phong bất mãn, không cam tâm hậm hực.
- Ta thấy không cần thiết. Đám ma thú còn lại ta xử lý được, ngươi mới cạn lực, theo sẽ vướng víu.
Bạch Quân vỗ nhẹ đầu Mặc Phong, nói xong quay lưng, đề khí bay đi.
Mặc Phong giật mình nhìn theo, đôi tay với hụt vào khoảng không. Khựng lại một lát, đôi mắt dõi theo thân ảnh ấy, nở nụ cười kỳ quái, hét với theo.
- Ta biết ngươi lo cho ta. Mau mau về sớm, bổn thiếu gia đợi ngươi. TA THÍCH NGƯƠI!!!
Bạch Quân hụt chân một cái, khẽ lắc đầu. Tiểu tử hồ ly ấy bám theo hắn đã một năm. Cái gì mà lần đầu gặp liền thích, rồi mỗi ngày lẽo đẽo đi sau lặp đi lặp lại ba từ ấy khiến con người tu đạo như Bạch Quân không biết phải phản ứng như thế nào. Người với yêu, nam với nam, thật sự không thể. Hồi đầu thấy cũng phiền phức, lâu dần trở thành thói quen. Tuy nhiên tự vị sau khi nghe cũng khá tốt! Bạch Quân cắn lưỡi, sao lại có ý nghĩ như vậy? Hắn không thể có tình cảm, đặc biệt hắn là con người, còn y thì không phải, đồng thời hai đại nam nhân, cái đó... ở cùng nhau, không thể được!
Nhìn thấy Bạch Quân hụt chân, Mặc Phong hắc hắc cười. Bóng áo bào trắng phiên phiên, tóc đen bóng mượt chỉ lấy dây buộc hờ, tùy ý xõa tung trong gió. Đôi mắt phượng kim sắc híp lại thành hình trăng lưỡi liềm. "Chậc chậc, giỏi vờ lạnh lùng. Rõ có cảm xúc với ta lại không chịu thừa nhận."
*******
- Hắn chính là con hồ yêu ma. Hắn cố ý dẫn dụ hại Bạch công tử. Bắt lấy hắn, đừng để hắn thoát.
Một giọng nữ nhân cao vút gắt lên. Hàng loạt người nhanh chóng vây thành một vòng nhìn Mặc Phong.
Mặc Phong thẫn thờ ngã dưới đất, miệng hơi hé muốn nói lại không biết nói gì. Vừa vào lại trong làng liền bị phụ nhân này kéo lại, vụt ra tên đạo sĩ thô lỗ vẩy đống bột nước cùng roi phép trói y. Sức Mặc Phong đã cạn, cùng bất ngờ, không kịp xoay sở liền vụt ra đôi tai cùng cái đuôi trắng. Lộ rồi! Mặc Phong y mang trên mình nửa dòng máu yêu, nhưng Mặc Phong không hại người bao giờ, lại càng không có ý hại Bạch Quân, Mặc Phong chỉ thuần tuý muốn gần gũi, cùng đi chung với hắn, nhìn ngắm trêu chọc hắn mỗi ngày, chỉ cần như thế.
- Yêu quái! Đích thị là yêu quái! Giết nó đi.
- Mau giết, nếu không nó nổi điên giết chúng ta.
Toàn bộ những người ở đó nhao lên, ai cũng nhìn Mặc Phong bằng cặp mắt căm phẫn, có luyến tiếc, cũng có vài phần sợ hãi, khinh miệt.
- Các người... Chính ta cùng Bạch Quân vừa cứu các người, đây là lấy oán báo ân?
Tròng mắt kim sắc lóe đỏ, Mặc Phong dãy dụa, cố gắng vận công làm đứt roi trói, nhưng trong đan điền y trống rỗng, chỗ tiếp xúc với bột cùng roi róng rực đau rát.
- Yêu nghiệt ma thú cấp cao trà trộn hại người! Nào có yêu quái tốt tính cứu người?
Bốp!
Không rõ là ai đã chọi cục đá ấy. Máu từ trên trán Mặc Phong chảy xuống. Rồi liên tiếp hai, ba,... hàng chục viên đá, như mưa dội thẳng vào thân hình gầy yếu của y. Y né, y tránh, y kêu oan, không ai thấu. Sức y cạn kiệt, cũng chẳng thể chạy. Từng đợt từng đợt một cho đến khi Mặc Phong kiệt sức gục xuống đất.Máu chảy, đất bụi, vấy bẩn lấy bộ y phục trắng tinh Mặc Phong luôn cẩn thận gìn giữ. đó là món quà Bạch Quân tặng, dù chỉ là tiện tay mua, nhưng y trân trọng nó như món báu vật.
- Nó chết chưa?
- Chưa đâu,loại yêu quái sao dễ chết như vậy. Chắc đang giả bộ đấy.
- Đem nó đi thiêu chết đi. Để nó sống, nó hại người, rồi hại luôn Bạch công tử.
- Loại yêu nghiệt này dám cả gan che giấu thân phận rồi bám theo Bạch công tử như thế mà vẫn chưa bị lộ, chứng tỏ nó cực kỳ nguy hiểm, giết nó đi!
-...
*****
- Mặc Phong, không phải con người nào cũng xấu. Rồi con sẽ gặp được những người tốt không sợ con, luôn yêu thương con.
- Thật chứ ạ? – Oa nhi thân hình nhỏ nhắn cỡ 3 tuổi, ngước đôi mắt kim sắc chăm chú lắng nghe.
- Ừ, nếu con luôn ngoan ngoãn, không gây chuyện phá phách hại người,người ta sẽ thương con. Lần đầu phụ thân con thấy chân diện của mẫu thân đấy, chỉ nhìn rồi thốt lên"Đẹp quá!", không sợ hãi hay ghét bỏ như những người khác, ta liền theo cha con luôn.
- Hắc hắc, vậy hài nhi sẽ trở nên xinh đẹp để ai nhìn cũng thích a.
****
Nóng, nóng quá! Mẫu thân, phụ thân, Bạch Quân... Làm ơn, nóng quá!
Ngọn lửa phừng phừng, quấn chặt lấy thân hình mảnh khảnh bị trói vào cột của Mặc Phong.
Đau... Một từ không thể thấu tả được cảm giác của Mặc Phong lúc này.
Y đã làm gì sai? Mặc Phong sinh ra mang một nửa dòng máu của yêu, một nửa của người nhưng bản chất con người vẫn mạnh hơn. Chính vì vậy mỗi lần sử dụng pháp lực, phải mất thời gian để khôi phục lại. Người gặp người đuổi, yêu gặp yêu giết. Chỉ vì y là bán yêu, thì đó là sai ư?
Cổ họng đau rát cố bật lên tiếng kêu cứu bất lực, gọi lên cái tên thân quen kia. Không còn tiếng gọi hào sảng mỗi ngày, chỉ còn tiếng khàn khàn chứa đựng sự hi vọng nhỏ nhoi. Mặc Phong cố mở mắt kiếm tìm bóng ảnh ấy, vùng vẫy trong cơn đau tuyệt vọng.
Cái nóng của lửa thấm dần từ chân, ngọn lửa như đang từ từ nhấm nháp mỹ vị, chậm rãi mà mãnh liệt, bò dần lên rồi bao trọn lấy bữa ăn đấy. Mùi máu, mùi khét, mùi củi, mùi đất trộn lẫn xộc thẳng vào mũi. Tiếng lách tách của lửa,tiếng hò hét của những con người bên dưới át đi dần tiếng kêu lí nhí trong cổ họng Mặc Phong. Con đường đến với phụ mẫu y gần dần, từng bước từng bướctrong đau đớn cùng cực. Giọt nước mắt chưa kịp lăn trên gò má phỏng rát đã bị lửa kia nuốt lấy.
"Bạch Quân... Bạch Quân... Ta thích ngươi. Nhưng ta không đợi được ngày ngươi đáp trả. Ngươi vẫn luôn muốn tu đạo, vậy ta chúc ngươi thành công tu đạo thành tiên... Vĩnh biệt..."
Mặc Phong yếu ớt mỉm cười chua chát, trước mắt một mảnh tối sầm.
Tiết trời cuối thu se lạnh, cây cối xơ xác cành chao đảo qua lại như những vong linh lang thang. Từng đợt gió cuốn hàng loạt lá vàng rơi lộp bộp xuống đất. Nơi ấy, hoả diễm đỏ rực múa vũ khúc đoạt hồn. Áng chiều tà như cố len lỏi qua ám vân chiếu rọi Mặc Phong, vài đốm loang lổ rồi từ từ biến mất.
Sinh mệnh Mặc Phong như ánh nến trước gió, nhỏ dần, nhỏ dần, rồi tắt lịm...
****
Trái tim Bạch Quân đột ngột đau nhói như bị ai bóp chặt, tâm trạng hắn bất an. Bạch Quân quay đầu nhìn về hướng làng. Khói? Mày kiếm nhíu lại. Sao lại có khói ở đây? Như vậy có khác nào dẫn dụ ma thú đến.
Dứt khoát một kiếm kết liễu con ma sói trước mặt, Bạch Quân vận nội công nhanh chóng bay về làng. Cột khói đen lượn lờ, lan rộng, từng bước chậm rãi vươn lên hoà làm một vào làn mây xám tro. Màu đỏ như máu phía chân trời tô điểm cho khung cảnh mỹ lệ mà rợn người khiến con tim Bạch Quân đập mạnh hơn. Càng tiến tới gần, Bạch Quân càng khó thở. Phong Phong! Tiểu hồ tử, phải chờ ta. Bóng dáng tiểu hồ ranh mãnh luôn thừa cơ hắn không để ý ôm lấy hắn, chạy sau lưng hắn híp mắt cười, miệng nói câu ngả ngớn thích hắn chạy vụt trong đầu. Vừa chạm chân xuống mặt đất, Bạch Quân cảm nhận được một vòng tay siết nhẹ lấy Bạch Quân, bên tai vang lên hai tiếng "Bình an". Giọng nói đó... Bạch Quân nhận ra. Khoảnh khắc đó hắn sững lại, nghi hoặc nhìn xung quanh. Không có ai?
****
Một năm trước, Bạch Quân hắn đặt chân đến ngọn núi Linh Sơn để tu luyện.
Một năm trước, hắn bắt được một bán hồ ăn trộm rau hắn trồng.
Một năm trước, hắn mọc thêm cái đuôi càn rỡ quấn lấy nói "Ta thích ngươi".
Nửa năm trước, hắn phủ nhận tình cảm của Mặc Phong, phủ nhận cả rung động thật sâu trong tim hắn.
Vài canh giờ trước, hắn ngăn cản y đi theo hắn, để lại một thân kiệt sức của y ở chốn xa lạ.
Vài canh giờ trước, y còn nghịch ngợm nói chờ hắn, hét một câu nói thích hắn.
Và hiện giờ...
Mặc Phong vẫn ở đây, lặng lẽ chờ hắn trở về, nhưng không còn nguyên vẹn, cũng chẳng cười híp mắt nhào vào ôm hắn, càn rỡ vùi mặt vào hõm vai cùng tay sờ soạng, than vãn hắn trễ.
Bạch Quân mím môi, cẩn trọng đỡ lấy Mặc Phong, dìu y vào trong lòng hắn. Tiếng lục lạc treo bên hông bán hồ ấy kêu leng keng hai tiếng trầm đục rồi đứt phựt.
Dẫu cho Bạch Quân có cẩn thận đến mấy, Mặc Phong vẫn vỡ ra từng chút một, rơi xuống đất.
"Mặc Phong, ta về rồi."
Giọng Bạch Quân lạc hẳn đi, nước mắt chưa từng hiện hữu trước đây cũng theo gò má lăn từng giọt như viên thuỷ châu thấm vào Mặc Phong.
"Ta về rồi, nhưng... lần này ta về trễ. Mặc Phong, ngồi dậy trách ta đi."
"Mặc Phong, ngươi nói ngươi muốn ăn gà nướng. Vậy giờ ta nướng cho ngươi ăn."
"Mặc Phong, ngươi nói sẽ chờ đợi tới ngày ta nói thích ngươi. Ta chưa nói, ta không cho phép ngươi bỏ ta mà đi."
Bạch Quân nhìn Mặc Phong, trong ánh mắt chứa đựng sự dịu dàng lẫn khẩn cầu như đứa trẻ, nhưng giờ này, còn ai nhìn thấu được đây?
Đáp trả lại Bạch Quân chỉ có tiếng gió vi vu, mang theo mùi máu, mùi khét ghê sợ quấn quýt lấy hắn. Sự lặng thinh ấy đã khiến hắn nhận ra, hắn đã mất Mặc Phong thật sự.
Bạch Quân đã từng mong y sẽ biến mất, để hắn không bị làm phiền, chuyên tâm tu đạo. Hắn cũng từng nghĩ, mất y, hắn vẫn an an ổn ổn, tiêu dao tự tại như trước. Nhưng điều trước mắt hắn khiến hắn không còn lòng tin ấy, có lẽ, một nửa linh hồn hắn đã tan theo làn khói mất rồi. Nhưng khi hắn ngộ ra, đã quá trễ.
Tim Bạch Quân vỡ vụn, trống rỗng. Bóng dáng lam y bất động giữa biển máu xung quanh, quang cảnh hoang tàn thê lương. Vụng về xếp lại từng mảnh vụn vặt bị rơi xuống đất, tay Bạch Quân run lên, càng xếp, lại càng tan. Cổ họng Bạch Quân trào lên một cỗ mùi tanh ngọt, hắn phun ra một búng máu, nhiễm lên tà áo như huyết hoa.
" Ha ha... Tu đạo để bảo vệ bình an cho nhân gian, nhưng lại chẳng thể bảo toàn tính mạng người bên vạnh, ngay cả thân xác cũng không vẹn toàn. Người tu đạo chẳng thể yêu, làm hại cho người thật tâm yêu mình bị dày vò trong đau khổ tê tâm liệt phế. Tu đạo không được giết người, ngay cả khi họ phạm phải lỗi lớn như thế nào, vậy tu đạo làm chi nữa?"
Bạch Quân ngẩng mặt lên trời cười chua chát, từ trong khoé mắt chảy ra hai hàng huyết lệ đỏ tươi chói mắt.
" Nếu đã như vậy, ta nguyện nhập ma, sống cuộc sống thống khoái, thích thì làm, ghét thì giết!"
****
Ngày ấy, thế gian mất đi một bóng dáng thích cười, một kẻ tu đạo nhập ma, một làng vừa được cứu thoát khói móng vuốt ma thú liền vĩnh viễn không còn tồn tại.
****
Kiếp này không thể, nguyện chờ kiếp sau.
-Vô Ưu-
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com