Chương 16
Hoa Thiên Cốt và Hiên Viên Lãng bỏ tay bịt tai xuống, vẻ mặt bất đắc dĩ.
"Đây là ốc truyền âm, ngươi đưa cho Thanh Hư đạo trưởng là ông ta sẽ biết."
"Sư phụ, này, này..."
"Mẹ kiếp, sao cả ngươi cũng giả vờ nũng nịu ngại ngùng thế hả, có rắm thì mau thả đi!"
Hiên Viên Lãng nhìn Hoa Thiên Cốt đang sung sướng cầm ốc truyền âm: "Chúng ta đã đến đây rồi thì tiện đường đưa cậu ta lên Mao Sơn luôn đi." Không biết vì sao đột nhiên hắn cảm thấy rất luyến tiếc.
"Không được!" Lạc Hà Đông nhíu màu. "Ông già ngươi hôm qua gửi thư khẩn tới, bảo chúng ta mau mau quay về. Gần đây thiên hạ xảy ra nhiều chuyện lạ, không biết trong cung có phải cũng xảy ra chuyện gì không! Chúng ta phải khởi hành ngay lập tức!"
Hai năm ông ấy không hề hỏi thăm gì, hôm nay lại vội vã như thế, chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn gì đó.
Hiên Viên Lãng cầm tay Hoa Thiên Cốt nói: "Ta và sư phụ phải quay về gấp, không thể đưa ngươi lên núi, ngươi phải cẩn thận một chút. Nếu xảy ra chuyện gì, cứ mang mảnh ngọc kia đến gặp quan phủ, hoặc là bảo họ gửi thư nói muốn tìm ta, hiểu không?"
"Được." Hoa Thiên Cốt vô cùng cảm kích nhìn hắn, "Ngươi yên tâm, từ trước tới nay đều là ta tự đi, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu!"
"Đáng tiếc ngươi lại là nam..." Hiên Viên Lãng cúi đầu thì thào.
"Thật ra ta là..."
"Bằng không ta sẽ lấy ngươi làm vợ." Hiên Viên Lãng chòng ghẹo nói.
Hoa Thiên Cốt sợ tới mức nửa câu sau nghẹn ứ trong cổ họng, không dám nói tiếp.
Truyện hay
Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.
Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.
Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!
Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.
"Ngươi bái ta làm huynh đi." Hắn chưa bao giờ thử qua cảm giác vừa gặp đã như thân quen thế này, cố gắng muốn dùng thứ gì đó duy trì sự ràng buộc giữa hai người.
"Được! Lãng ca ca!" Hoa Thiên Cốt không tức giận nữa, vui vẻ cười. Không kiềm được mà cầm chặt tay Hiên Viên Lãng, cuối cùng nàng cũng có được một người thân rồi ư?
Lạc Hà Đông đứng bên cạnh khẽ nhíu mày nhưng không nói gì, chỉ lên tiếng thúc giục.
"Được rồi, cáo biệt xong thì đi thôi!"
"Ừ, Thiên Cổ, sau này gặp lại."
"Sau này gặp lại."
Hoa Thiên Cốt trợn tròn mắt nhìn Lạc Hà Đông lấy hồ lô bên người xuống rồi biến nó ra thật lớn, lơ lửng giữa không trung, kéo Hiên Viên Lãng ngồi lên rồi sau đó hai thầy trò bay đi mất.
Hiên Viên Lãng nhìn chiếc bóng càng lúc càng nhỏ vẫn đang cố gắng vẫy tay với mình, trong lòng lại thấy xót xa. Mặc dù mới quen biết một ngày, nhưng không hiểu tại sao hắn lại cảm thấy cậu nhóc đó rất quan trọng.
"Chờ ta xong chuyện sẽ tới Mao Sơn tìm ngươi! Ngươi đợi ta đấy!" Hiên Viên Lãng hét to.
"Được!" Hoa Thiên Cốt trông hắn càng lúc càng xa khuất tầng mây. Nàng buồn bã nhìn ốc truyền tin trong tay, sau đó chuẩn bị tiếp tục hành trình của mình. Ha ha, Mao Sơn ở ngay trước mắt rồi! Nàng sắp thành đạo sĩ rồi! Sau này cũng có thể bay giống Lãng ca ca và sư phụ hắn!
"Tiểu tử, đừng dính líu nhiều với nàng, sẽ rất bất lợi cho ngươi!" Lạc Hà Đông đã sớm nhận ra Hoa Thiên Cốt là một cô nương, nhưng không nói gì.
"Tại sao?"
"Nàng sinh ra đã mang điềm xấu trong người, tốt nhất sau này không gặp lại!"
Hiên Viên Lãng nhìn mây bay trên trời, lạnh nhạt nói: "Ta không quan tâm, thiên hạ nằm trong tay ta, còn sợ không dịch chuyển được cái Càn Khôn nhỏ bé này?"
Lạc Hà Đông giật mình, quay đầu nhìn Hiên Viên Lãng, vui mừng khôn xiết. Hiên Viên Thương à, xem ra ngươi không phí công giao con trai mình cho ta rồi!
Đường lên núi vô cùng thuận lợi, tới mức khiến Hoa Thiên Cốt sợ hãi. Nàng chưa từng thấy ngọn núi nào như vậy, chẳng những yên tĩnh tuyệt đối, trong không khí còn mang theo áp lực nặng nề khó lòng chịu nổi.
Đừng nói người, ngay cả một bóng chim cũng không thấy.
Điều khác lạ giữa một vùng cỏ cây đó là màu xanh biếc phản chiếu từ đỉnh Mao Sơn kia đậm như thể mực trong tranh bị rơi xuống, khiến người ta cảm thấy gượng gạo.
Không biết tại sao, Hoa Thiên Cốt luôn loáng thoáng trong mình một dự cảm bất thường, nhưng lại không giống cảm giác gặp quỷ trước kia.
Thềm đá lên đỉnh núi uốn lượn quanh co, nhìn xuống sâu hun hút, vươn tay là có thể chạm tới mây bay bên người.
Càng đi lâu Hoa Thiên Cốt càng sợ hãi, bởi nàng nhận ra ngọn núi này là một ngọn núi chết, dường như không có lấy một sinh linh tồn tại.
Sao lại như vậy? Chẳng lẽ tiên cảnh trong truyền thuyết đều thế này ư?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com