Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2

2

Trăng lên cao, trong núi yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng và cây cỏ vang lên, đây là địa điểm thích hợp nhất làm Phật môn thanh tịnh. Gió thổi qua tiền sảnh, đuổi đi cái nóng bức giữa hè, chỉ là đuổi không đi trên người khô nóng.

Nóng. Thích Không lại cảm thấy có một ngọn lửa từ trong cơ thể y bùng lên, từ trong lòng y nổi lên, từ bụng dưới của y nổi lên, đốt tới mỗi chỗ trên người y. Trên người của người kia cũng nóng như thế, trong miệng cũng là như thế nóng, hậu huyệt bao lấy côn thịt của y cũng rất nóng. Là người kia đem mồi lửa đốt tới trong cơ thể y, đốt lửa xong lại cho thêm dầu thêm củi, người kia ghé vào lỗ tai y rên rỉ, môi lưỡi của người kia cùng môi lưỡi của hắn quấn lấy nhau, hậu huyệt của người kia ngậm chặt lấy côn thịt dưới khố của y, người kia gọi y, hòa thượng, hảo ca ca...

Y thở ra một hơi, đột nhiên từ trong mộng tỉnh lại.

Gian phòng trong núi vẫn yên tĩnh như cũ không có lấy một chút tiếng người, gió từ bên ngoài cửa sổ thổi vào, thổi qua một thân mồ hôi nóng của y, lại không có thể đem nhiệt độ trong quần y hạ xuống chút nào. Y ở trong bóng tối ngồi yên chốc lác, cẩn thận từ giường chung đứng lên, đi ra khỏi phòng, bước nhanh đi về phía dòng suối sau núi. Y cởi quần áo trên người, ngâm mình vào bên trong nước lạnh, muốn nước suối rửa đi khô nóng trong người. Có lẽ ngọn lửa trong lòng y vẫn đang cháy, y thở hổn hển, ở bên trong dòng nước chầm chậm nắm lấy nơi chính mình dùng để đi tiểu. Nơi ấy sưng , cứng đến nỗi đau đớn, giống như nước lạnh cũng không thể dập tắt ngọn lửa ấy. Y nghĩ tới động tác của người kia , nắm chặt lấy vật kia của chính mình, vụng về vuốt ve. Trước mắt y liền hiện ra ngày ấy ảo giác, người kia khóe mắt cùng đôi môi xinh đẹp như hoa đào, giống như diễm quỷ dụ người sa đọa.

Y bỗng nhiên run lên, da gà nổi lên. Không được, Y muốn, không được. Tay y buông xuống, đứng ở trong dòng suối nhắm mắt lại, thấp giọng tụng kinh. Nhưng vẫn rất nóng. Khô nóng ăn mòn lý trí của y, ngày ấy thoáng chốc hiện lên trong đầu óc, y bỗng nhiên im lặng, mở hai mắt ra. Y thở hổn hển, im lặng đứng ở giữa suối, giống như một cái cọc gỗ.

Một tiếng huýt sáo đột ngột vang lên giữa núi xé rách không gian yên tĩnh, cách y rất gần, ở trên bờ sau lưng y. Không nên có người không nghiêm túc như vậy ở trong chùa miếu , Thích Không tay nắm chặt lại, càng không biết mình muốn hay là không muốn quay đầu lại. Y không nhìn thấy người trên bờ, nhưng mà chẳng biết vì sao, y cảm thấy được là người kia.

"Ai, hòa thượng." Người kia gọi y, "Vật kia của ngươi cứng lâu như vậy không thấy khó chịu sao?"

Hòa thượng đứng thẳng bất động tại chỗ, lúc mặt trăng bị mây che khuất, y đột nhiên thấp người, biến mất ở bên trong suối. Hạ Cẩm ngồi trên tảng đá lớn trên bờ, chân trần khuấy khuấy dòng nước chảy xiết, muốn phân biệt bóng dáng người kia trong nước, một cánh tay kéo mắt cá chân hắn, rầm một tiếng, hòa thượng từ dưới nước ló đầu ra, nước suối bắn lên làm ướt Hạ Cẩm vạt áo.

Rõ ràng ở trong nước ngâm lâu như vậy, cánh tay nắm lấy mắt cá chân hắn vẫn rất nóng, lòng bàn tay dính sát làn da lạnh lạnh của hắn. Hòa thượng gắt gao tập trung nhìn hắn, không biết có phải hay không bởi vì lặn xuống nước , hô hấp còn không có đều đặn lại, so với gió núi cực nóng có rất nhiều hơi nóng rơi ở trên người hắn.

"Ngươi vì sao tới đây?" Hòa thượng nắm lấy tay hắn rất nhanh, như sợ hắn giống lần trước chạy trốn. Hạ Cẩm cũng không ngại, cười nói: "Đến hái hoa." Hòa thượng tay càng dùng sức , nắm hắn đến có chút đau, nhưng hắn không rút lại về sau, ngược lại đi phía trước, chân trần đạp trên cơ bụng của hòa thượng , "Nói thật, ta đến đạp thanh, không nghĩ tới sẽ gặp phải ngươi." Tầm mắt của hắn liếc xuống dưới, "Làm sao, hòa thượng ngươi cũng hơn nửa đêm đến hái hoa?"

"Độc lần trước —— "

"Còn không có giải?" Hạ Cẩm bị y làm cho tức cười , hắn lấy đâu ra thần dược như thế, nhưng mà đùa người vẫn rất thú vị, hắn hỏi, "Ngươi thử nói xem, có triệu chứng gì?"

Hòa thượng nhíu mày lại, cắn chặt hàm răng, như đang xoắn xuýt rốt cuộc có nên mở miệng hay không. Hạ Cẩm chậm rãi nói: "Có phải là thường xuyên cương? Buổi tối thấy mộng xuân? Buổi sáng có mộng tinh?" Hắn nói mấy từ này Thích Không tuy rằng không rõ ràng, nhưng vẫn có thể hiểu là ý đó, nhìn mặt y thả lỏng, Hạ Cẩm tiếp tục truy hỏi: "Mơ thấy cái gì? Lẽ nào mơ thấy ta?"

Lẽ nào mơ thấy hắn?

Đây là một vấn đề Thích Không không thể trả lời, mà Hạ Cẩm cũng không cần y trả lời. Y đương nhiên mơ thấy hắn, mơ thấy mắt của hắn, mơ thấy đôi môi của hắn, mơ thấy hắn rên rỉ, mơ thấy làn da của hắn, mơ thấy hắn trơn trợt cơ thể, mơ thấy hắn cắn chặt môi của y, mơ thấy hắn cưỡi ở trên người y mà động, mơ thấy hắn nằm ở trên giường mở ra hai chân, mơ thấy hắn ngậm lấy vật kia của y, mang đến cho y khô nóng làm cả người ngứa ngáy khoái cảm lạ lẫm.

Y một lần nữa hoài nghi người nọ là yêu ma mê hoặc lòng người biến thành, cho dù ở bên trong thanh tịnh chùa miếu, bên tai của y cũng thỉnh thoảng xuất hiện tiếng thở dốc của người kia.

Chân Hạ Cẩm ở trên người y cử động, thuận theo cơ bụng của y đi xuống, đạp ở y tiết khố . Tựa hồ là bị nóng bỏng côn thịt nóng đến, ngón chân của hắn một cuộn tròn lại, gãi vào dưới gốc côn thịt.

"Thuốc giải thôi mà, ta quả thật có một toa thuốc." Hạ Cẩm lắc ngân bình trong tay, "Có muốn thử một chút hay không?" Xem vẻ mặt cảnh giác của hòa thượng, hắn cười nói: "Nếu ngươi không tin, ta sẽ uống trước một ngụm." Hắn giơ ngân bình lên, miệng bình chảy ra chất lỏng tiến vào trong miệng hắn, hắn nuốt hai cái, hướng phía trước cúi người, đè lại vai Thích Không, môi dán môi đem rượu trong miệng tiến vào trong miệng hòa thượng. Chất lỏng cay độc tiến vào Thích Không cuống họng, mặt của y nhanh chóng đỏ lên, rượu giống như dầu hỏa làm lửa trong cơ thể y bốc lên, đem y đốt đến lảo đảo một chút, trước mắt trở nên mơ màng.

"A di đà phật, tội lỗi tội lỗi..." Hạ Cẩm lắc bầu rượu, không đề phòng Thích Không đột nhiên dùng lực, kéo mắt cá chân hắn đem hắn từ trên tảng đá kéo xuống dưới.

"A!" Hạ Cẩm kinh ngạc bật thốt lên một tiếng, ngã vào trong nước, tóc dài nổi ở trên mặt nước. Hòa thượng nắm cằm của hắn đem hắn nhấc lên, đặt trên tảng đá. Hạ Cẩm sặc hai ngụm nước, nhắm hai mắt ho khan, còn chưa thở được một hơi, hô hấp liền bị ngăn chặn.

Một cơ thể nóng dực ngăn chặn hắn, chân chặn lại chân của hắn, ngực dán vào hắn ngực, cứng rắn côn thịt đè ở trên hắn bụng dưới, đôi môi ngăn chặn đôi môi hắn, đầu lưỡi trượt vào giữa răng môi của hắn, chân Hạ Cẩm mềm nhũn, thiếu chút nữa cũng không thể đứng thẳng trong nước, hai tay chỉ có thể bám ở trên cổ của người đằng trước, như bèo đung đưa.

Hòa thượng xé quần của hắn, trước lạ sau quen, lần này đến bồi thường cũng không nói, vải bị kéo xuống thuận dòng nước trôi đi, mặc cho hai chân Hạ Cẩm bị nước suối bao vây. Đêm hè nước suối vẫn rất lạnh, Hạ Cẩm run rẩy một cái, một cánh tay sờ lên một chân hắn, tay từ đầu gối hắn cong xuống đến hắn bắp đùi, nóng bỏng đồ vật cũng đặt trên đùi của hắn.

Lúc này hắn thực sự đứng không yên, hai cái chân đơn giản quấn lấy hòa thượng eo, dựa vào nước nổi, treo trên người hòa thượng, hòa thượng càng dùng sức đem hắn đặt trên tảng đá, một tay cố định eo hắn, một tay kẹp chắt bắp đùi của hắn, đem hắn cố định lại, đồ vật kia liền chen vào bên trong hắn. Mà bất đồng so với lần trước, y tiến vào đến cũng không có thuận lợi như vậy.

"Hòa thượng!" Hạ Cẩm kêu lên một tiếng đau đớn, cắn vào chính mình đầu lưỡi, rốt cuộc tìm được cơ hội để thở. Hắn bây giờ cũng không có xuân dược, nơi ấy còn chưa được mở rộng, miễn bàn tới đồ vật đáng sợ kia của hòa thượng lớn tới như vậy, vừa mới tiến vào được nửa cái quy đầu, hậu huyệt hắn liền căng tới muốn hỏng. Hòa thượng dường như cũng phát hiện không đúng, dừng lại động tác, hô hấp vẫn gấp gáp như một con mãnh thú, mang theo nhàn nhạt mùi rượu đem Hạ Cẩm bao quanh bốn phía. Hạ Cẩm đã uống qua không biết bao nhiêu loại rượu mạnh, nhưng tại lúc này tất cả các loại rượu cũng không làm hắn rối loạn như hơi thở tỏa ra mùi rượu nhè nhẹ của hòa thượng, hắn lấy môi vuốt nhẹ hòa thượng hai má, dùng mềm nhũn âm thanh gọi y: "Hòa thượng, hòa thượng... Hảo ca ca, đừng nóng vội..." Hắn buông một cánh tay trên cổ hòa thượng ra, duỗi về đằng sau. Tay vừa để xuống, cơ thể của hắn liền lung lay, giống như thiếu chút nữa bị nước cuốn đi. Hòa thượng lại càng dùng sức mà giữ chặt hắn, bàn tay vốn là nắm chặt đùi hắn cũng bắt được cánh tay thả ra của hắn, Hạ Cẩm thuận thế cầm tay y, hai cái tay giao hòa cùng trượt vào khe mông của hắn. Hòa thượng không biết hắn muốn làm gì, chỉ có thể mặc cho hắn nắm tay của chính mình, nắm chặt đồ vật của mình, mà ngón tay của Hạ Cẩm lại tiến vào lỗ nhỏ ở tận cùng khe mông, dán vào quy đầu của hòa thượng, ngón tay tiến vào huyệt đạo của chính mình. Nước suối tràn theo ngón tay hắn vào bên trong hậu huyệt, hắn một bên tự mở rộng, vừa dùng lòng bàn tay ma sát côn thịt của hòa thượng, hòa thượng căng chặt cơ thể,không nhúc nhích, chỉ nắm chặt lấy eo hắn, không để hắn bị dòng nước cuốn đi.

Hạ Cẩm ngón tay hướng bên trong đâm một chút, liền ngồi xuống một chút, đem nở lớn côn thịt từng chút từng chút nuốt xuống. Cánh tay của hắn, eo, hai chân đều bởi vì dùng sức mà nhẹ nhàng run rẩy, dương vật chầm chậm tiến vào cũng nghiền qua hắn mẫn cảm điểm, dương vật của hắn cũng cương , kề sát ở trên cơ bụng của hòa thượng, theo dòng nước nhẹ nhàng cọ phía trên. Hắn hít sâu một hơi, đưa ngón tay rút ra, bỗng nhiên chân dùng sức, làm cả cây côn thịt thẳng tắp đi vào trong cơ thể mình. Khiến trước mắt hắn một trận biến thành màu đen, hắn cắn một cái ở trên vai hòa thượng, thở hổn hển đến mấy lần mới thở ra hơi, phát hiện hòa thượng không biết làm sao mà ôm hắn như dỗ trẻ con , bàn tay nhẹ nhàng vỗ hắn run rẩy lưng. Hắn nở nụ cười: "Hòa thượng, có thể... Có thể động."

Giống như vừa rồi hắn kêu đau làm y hoảng sợ, hòa thượng nhất thời còn không dám nhúc nhích, Hạ Cẩm liếm liếm đôi môi, chính mình cử động eo. Hắn động tác không mạnh, lên xuống nhấp nhô theo dòng nước. Hơi lạnh của nước chen vào trong huyệt đạo của hắn, lại bị côn thịt nóng dực chặn ở bên ngoài. Hắn đi liếm đôi môi của Thích Không, dán vào miệng của y nhẹ nhàng thở: "Hảo ca ca, mau cử động..."

Thích Không khẽ cắn răng, đột nhiên nắm chặt hắn eo, mạnh mẽ hướng trên người mình đâm vào, Hạ Cẩm "A" một tiếng, đôi môi bị hòa thượng mang theo hơi rượu bắt lấy, chỉ có thể lộ ra tiếng rên rỉ đứt quãng. Hạ Cẩm ở trong nước chìm chìm nổi nổi, hòa thượng là điểm tựa duy nhất của hắn, thân thể của bọn họ đánh ra ào ào bọt nước, thật dài tóc đen của Hạ Cẩm quấn ở bên cạnh y, quấn ở y trắng nõn trên đùi, dính vào côn thịt đứng thẳng của y, đuôi tóc lướt qua hòa thượng eo, giống như sợi tơ yêu mỵ quyến rũ người.

Yên tĩnh núi rừng vang lên âm thanh bọt nước, xen lẫn vào tiếng thở dốc cùng tiếng rên rỉ mơ hồ rối loạn của nam tử, gió đêm mát mẻ thổi qua tại thời điểm cả hai người bị nhiệt độ cơ thể đối phương hun nóng, hai người dịch thể cùng mồ hôi đều hòa vào bên trong nước suối, Hạ Cẩm tay nắm chặt hòa thượng vai, chất lỏng trắng đục nửa trong suốt hòa vào dòng nước. Mà hòa thượng còn đè nặng hắn, như vĩnh viễn không biết mệt mỏi giống như đem hắn thao mở.

Hạ Cẩm bị đè ở trên tảng đá, lồi lõm núi đá mài hắn lưng, nuông chiều ra non mịn làn da bị thấm ướt quần áo mài đến đỏ lên. Hắn tuy rằng phong lưu, mà lần nào khinh bạc giai nhân mà không phải trong gấm phòng, giống như vậy màn trời chiếu đất vùng hoang dã cùng người làm tình, ngược lại vẫn là lần đầu tiên. Huống hồ thao hắn người nọ là cái không hiểu phong tình hòa thượng, liền phong hoa tuyết nguyệt cũng không hiểu, càng khỏi nói thương hương tiếc ngọc. Hắn tội nghiệp mà cong lưng lên, nghĩ muốn kề sát hòa thượng, thoát khỏi tảng đá như ván giặt đồ kia, mà hiện tại, hắn cả người đều bị thao đến không làm được gì, bị đâm một cái, eo hắn liền mềm nhũn, để hả giận hắn cắn vai hòa thượng một cái, hòa thượng cứng đờ, bỗng nhiên dừng lại động tác, hỏi hắn: "Đau?"

"Lưng... Mài đến đau." Hạ Cẩm huyệt bên trong cắn chặt hòa thượng côn thịt, ủy khuất nói. Hòa thượng ngẩn người, một cái tay từ hắn vạt áo bên trong sợ lên trên, thô ráp tay trực tiếp cọ sát qua mềm mại da thịt, Hạ Cẩm nổi lên da gà, hậu huyệt mút càng chặt hơn, hòa thượng tay ngừng lại ở hắn bả vai, ngón tay mang theo vết chai cọ qua nơi bị chà sát đến phát đau của hắn, Hạ Cẩm nhịn không được thở hổn hển một tiếng.

"Ở đây?"

"Ừm..." Hạ Cẩm kéo thật dài âm cuối, bởi vì hòa thượng vuốt nhẹ, hắn thanh âm còn đang run, "Đùng có sờ , mau động... Hảo ca ca, nhanh thao ta..."

Cuối cùng bây giờ đã hiểu "Thao" là làm như thế nào. Tay y che ở Hạ Cẩm sau gáy, ngón tay chế trụ lại hắn bờ vai, toàn bộ cánh tay đem hắn cùng cục đá tách ra, tiếp đó đột nhiên đỉnh eo, dùng sức thao hắn. Lưng dán vào hòa thượng cánh tay nhô ra gân xanh, so với dán vào núi đá càng làm Hạ Cẩm run rẩy, lưng hắn giống bị cánh tay nóng đến tỏa nhiệt kia nướng chín, hồng nhạt trên làn da của hắn tràn ra, dương vật hắn thẳng tắp nở lớn, từ ngực truyền đến khoái cảm tiến thẳng vào trong lòng hắn.Thời điểm Thích Không ở nơi sâu nhất của hắn bắn ra , hắn cũng ôm chặt hòa thượng, hai người tinh dich trộn lẫn cùng nhau tan vào dòng nước bên trong.

Sau khi cao trào hắn cả người đều run, nhỏ giọng hắt hơi một cái, ngay sau đó, hắn liền bị hòa thượng ôm, ném tới trên bãi cỏ. Quần áo ướt nhẹp trên người hắn bị cởi ra, chỉ còn mái tóc dài dán sát ở trên người hắn . Thích Không cầm tăng bào đã cởi đem lại đây, mấy lần liền đem thân thể hắn lau khô. Hạ Cẩm còn trong khoái cảm sau khi cao trào phản ứng trì độn, còn chưa phục hồi lại tinh thần,cả người đều bị lau qua, vải cọ qua hắn thân dưới, hắn cuộn ngón chân lại.

"Hòa thượng, ta sợ lạnh." Hắn nháy mắt mấy cái, gót chân gác trên hòa thượng cẳng chân, "Hảo ca ca, ôm ta một cái."

Một đêm mây mưa đã qua, khi Hạ Cẩm tỉnh lại, sáng sớm bộc lộ ướt hắn tóc dài, mà hòa thượng đang ở một bên tĩnh tọa, chỉ là để trần thân thể, bởi vì hắn tăng bào che ở Hạ Cẩm trên người.

"Hòa thượng!" Hạ Cẩm gọi hắn, lắc hai cái trần truồng chân, "Ta không có quần ."

Thích Không khẽ cắn răng, "Ngươi trước tiên mặc y phục này đi, ta có thể đi trở về trong chùa lấy quần áo khác."

"Ngươi cứ để trần như vậy trở về?"

Thích Không chần chờ một khắc, lúc này hẳn có người tỉnh rồi, y như vậy trở về xác thực cần tìm một cái lý do để giải thích.

"Đến , ngươi mặc quần áo vào trở về lại lấy một bộ khác cho ta." Hạ Cẩm đem quần áo vứt lại cho y, lấy chính mình áo khoác lên, "Nhanh lên, ta chờ ngươi."

Đợi đến khi Thích Không cầm một bộ tăng y trở về, bên dòng suối đã không có một bóng người. Không ngoài dự đoán, cái người kia quả thật là lừa y. Y cũng không biết mình có nên vui mừng hay không, mà có lẽ y xác thực không nên gặp lại hắn. Y vẫn ở bên dòng suối đợi một phút chốc, mãi đến tận khi mặt trời sắp lên cao, y mới quay người trở về trong miếu.

Hắn chẳng thể nghĩ tới chính mình sẽ lại nhìn thấy cái người kia,không biết lấy từ chỗ nào ra một bộ sạch sẽ trường sam, ngồi ở bên trên bàn cơm, đại hòa thượng giới thiệu: "Vị thí chủ này đi qua trong núi, đến trong chùa ở nhờ mấy ngày." Người kia thay đổi ngả ngớn dáng dấp, hai tay chắp tay trước ngực, cười đến tao nhã: "A di đà phật, quấy rối các vị sư phụ."

Chỉ là của hắn chân chính tại dưới bàn, lơ đãng giống như nhẹ nhàng đạp ở Thích Không mu bàn chân.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com