Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 15 : Bố vợ - con rể!

Người ta nói, bố vợ và con rể hợp nhau, chính là sẽ có thêm một đứa con trai, còn nếu không hợp nhau chính là mất đi một đứa con gái. 

Mà đứa con gái vừa ngoan hiền xinh đẹp như Quỳnh Anh, sẽ có người muốn để mất sao?

Cái này nha, muốn lấy được lòng mỹ nhân, cũng muốn rước mỹ nhân về nhà, phải xem bản lĩnh của ai đó rồi?

Phong "mặt dày" quang minh chính đại ở trong nhà Quỳnh Anh hơn nửa tháng, ngày ngày bố Quỳnh Anh vẫn gọi điện về hỏi thăm. Anh ứng đáp bố vợ tương lai rất tốt, cũng thực tình chăm sóc hai chị em chu đáo, Phong tự nhận thấy mình thực sự đã làm rất tốt bổn phận rồi.

10 giờ tối thứ tư, anh mệt mỏi từ công ty trở về. Sắp đến tết dương lịch, công ty cũng trở nên bận rộn, kế hoạch cuối năm,tổng kết, tiền lương, tiền thưởng...thật đau hết cả đầu...

Phong có chút ngạc nhiên, nhà vẫn còn sáng đèn, trước sân còn có ít đồ.Lại gần mới phát hiện ra bên trong có tiếng trò chuyện cười đùa rất vui vẻ. Nghe kỹ sẽ thấy một giọng nói ồm ồm trầm thấp quen thuộc. Là giọng của bố Quỳnh Anh- bố vợ tương lai của anh. 

Anh có chút bất ngờ, rồi cười khổ, cũng đến lúc trả con gái lại cho họ rồi. Mới chỉ sống chung hai tuần, anh đã quen với việc có cô là của riêng mình, giờ bảo anh rời đi, có chút mất mát. 

Phong bình tĩnh bước vào nhà, anh cởi giày, nở nụ cười chân thành chào đôi vợ chồng trước mắt, bao năm qua, họ chăm sóc anh không khác gì con ruột.

-Cô chú đã về ạ!

Chú Phương nhìn chàng thanh niên bảnh bao trước mặt, dáng vẻ không tệ, có khí chất đàn ông, thằng nhóc tinh nghịch ngày nào cũng đã lớn khôn rồi.Chú cười cười, ừ một tiếng.

Cô Loan thì niềm nở hơn. Từ trước đến giờ cô vẫn luôn thích thằng nhóc này.

-Phong à? Vừa đi làm về hả con.

-Vâng!-Phong cười.

Cô Loan luôn gọi anh thân thiết một tiếng con, anh cũng chưa từng phản đối, là chuyện sớm muộn, gọi dần cho quen cũng tốt.

Phong tiến gần về phía sofa.

-Cô chú về khi nào thế ạ?

-Ừ, chú đưa cô về từ chiều rồi. _chú cười thoải mái_ Vẫn là ở nhà thoải mái nhất!

Cô loan tiến lại gần ngồi cạnh chồng mình. 

-Còn nói. Là ai nói không có dịp đi dạo chơi nên cố tình ở lại chơi cho đã. Già rồi mà còn như trẻ con.

-Mình à, thỉnh thoảng cũng phải đi chơi cho khuây khỏa chứ?_Chú Phương phản bác

Phong cười cười.

-Có cơ hội, cháu sẽ đưa mọi người đi một chuyến!

Chú Phương cười khinh thường một tiếng.

-Cơ hội mà cháu nói chú chờ nổi không đây. Cháu xem, tham công tiếc việc đến giờ này mới về, cháu mới tí tuổi đã giống ông bố già của cháu rồi!

Nuôi hộ con nhà người ta mười mấy năm, chú Phương không thể không hiểu gì về thằng nhóc này, nhìn thì hời hợt nhưng lại vô cùng có trách nhiệm, lại còn có đầu óc nhanh nhạy hết mức. Nhỏ tuổi như vậy đã quản lý tập đoàn lớn như SC, không phải thiên tài thì cũng chẳng phải người thường.

Phong cười haha thoải mái.

-Cháu có giống sao?

Cô Loan lại nói.

-Xem thằng nhóc này, càng lớn càng đẹp trai, hoàn mĩ từ đầu đến chân, không biết đã bắt được bao nhiêu trái tim con gái nhà người ta rồi.

Phong cười trừ. 

Quỳnh Anh mới từ phòng bếp đi ra, bưng theo một đĩa trái cây. Cô nhìn đến Phong, anh lại về muộn, thời gian gần đây thực sự là bận chết anh rồi. Quỳnh Anh đặt đĩa trái cây xuống bàn, nhìn cái người đang đứng sừng sững kia.

-Anh ăn tối chưa? 

Phong chỉ cười không nói, anh thực sự bận đến thời gian đi vệ sinh còn không có, làm ông chủ cũng không dễ dàng gì.

Quỳnh Anh nhăn mày. Anh đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, công việc quan trọng hơn sức khỏe sao?

Cô hậm hực nói.

-Vào phòng ăn, em hâm nóng thức ăn rồi ăn cơm._ Rồi đi thẳng vào bếp.

Phong cười đi theo cô, tay anh dửng dưng thích chí đút túi quần, bà xã của anh tốt nhất.

Hai vợ chồng chú Phương cũng chỉ nhìn cảnh này mà cười cười, con bé Quỳnh Anh này, bị Phong huấn luyện thành cô vợ nhỏ rồi.

Bà Loan nhỏ giọng oán trách.

-Đấy, anh xem, nuôi con gái gần hai chục năm, nó chưa về nhà chồng đã có cái bộ dạng đó, trong mắt cũng chỉ có người yêu của nó thôi, đến lúc gả đi rồi, không biết còn nhớ hai ông bà già này không?

Chú Phương cười haha.

-Cũng phải xem thằng nhóc có bắt được con nhóc về làm vợ không đã!

Bên ngoài hai vợ chồng nói chuyện vui vẻ, gia đình Quỳnh Anh trước giờ rất hòa thuận vui vẻ, cô được trưởng thành trong hạnh phúc, được yêu thương che chở. Nhiều khi cô thấy, cô thực sự quá hạnh phúc rồi. 

Trong bếp, Quỳnh Anh cho thức ăn vào lò vi sóng hâm nóng lại. Phong cởi áo vest, vắt lên ghế. Anh nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô, đi qua đi lại.

Anh đột nhiên bước lại gần, ôm chầm cô từ phía sau. Hai cánh tay ôm chặt eo cô, để lưng cô dán sát vào lồng ngực anh, đầu anh dụi vào cổ cô, tai kề tai, má kề má, môi anh chạm xuống làn da mềm mại thơm mùi sửa tắm ở cổ cô. Động tác quá mờ ám.

Quỳnh Anh bị anh ôm thì giật nảy lên, cô cố dãy ra vòng tay anh, nhưng anh lại ôm quá chặt. Càng dãy dụa, cô càng cọ xát vào anh hơn.

Phong thấy cô động hoài không yêu, không kiên nhẫn nhẹ giọng kêu.

-Yên nào!

-Bố mẹ bên ngoài đấy! Anh buông ra!

Cô dãy mấy cái thật mạnh mà không thoát khỏi anh, cô xoay người lại, anh vẫn không buông ra, eo cô bị vòng tay anh buộc chặt, thay vì lưng, bây giờ là ngực sát ngực. Quỳnh Anh thấy tim mình đập nhanh hơn mấy hồi, mặt cô đỏ bừng, vấn đề là ở chỗ...

Phong nheo mắt, cười đến xảo quyệt.

-Bà xã, đây là em đang quyến rũ anh!

Quỳnh Anh đỏ bừng mặt, cô dùng mọi sức lực đánh vào ngực anh đẩy anh ra. Đây gọi là thẹn quá hóa giận. Cô không thèm nhìn anh, quay ngoắt chạy đi.

-Anh tự lo đi.

Phong cười ha ha đến vui vẻ. Nghĩ đến bộ dáng của cô khi nãy, anh chỉ có thể cười khổ. Phải nhịn đến bao giờ a. Có khi nào phải chờ đến hỏng luôn không?

Quỳnh Anh bình bịch chạy về phòng. Cô xấu hổ lấy chăn đắp kín mặt, thở hổn hển.

Chỉ nghĩ thôi cũng làm cô sợ chết khiếp. Cô cố gắng kiềm chế không để mình hét lên, cắn chăn chịu đựng. 

hic.

Cô thế mà... cô... thế mà không có mặc đồ lót. 

Trời ạ. Quỳnh Anh thật chỉ muốn đập đầu vào tường cho đỡ tức. Ma xui quỷ khiến kiểu gì mà đi ngủ cũng mặc, hôm nay lại không mặc thế không biết. 

Quỳnh Anh cứ thế nức nở trong phòng đến khi ngủ thiếp đi. Trong mơ cũng bị cảm giác cách hai lớp áo tiếp xúc với anh ám ảnh. 

Lúc ngủ say, hình như cô mơ hồ cảm nhận ai đó vào phòng mình, hôn lên trán cô, giọng nói dịu dàng, bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Anh nói :" ngủ ngon, anh yêu em!"




Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com