Chap 7
Thời gian: 5h30'
Địa điểm: Lớp 11A2
Thành phần: Nhiệt Ba cùng tập thể con gái 11A2
Sáng sớm vừa 5h30', mặt trời chưa ló ra khỏi những đám mây, gà chưa ra khỏi chuồng, vạn vật đang nằm ngủ, cả trường lặng thinh trong sự yên tĩnh. Vậy mà ở tầng 4 dãy nhà 3, lớp 11A2 đang xôn xao, nháo nhác... nhưng lạ là chỉ có nữ sinh, còn nam sinh thì không có người nào
- Này mấy cậu, mấy cái này để ở đâu? - Hà Nhi chỉ chỉ vào một vật thể màu xanh lè, cùng mớ dây chằng chịt hỏi
- Cái con rắn đó cậu cứ bỏ vào bàn ông Tùng đi, còn mấy cái dây ta sẽ làm cái bẫy "người" ha ha ha...- Ngọc Mai cầm trên tay mấy sợi dây vừa nói vừa cười quỷ dị làm mấy đứa con gái không rét mà run thay cho mấy nạn nhân sắp ăn bẫy. Trong trường Star School nữ sinh lớp này nổi tiếng thông minh, xinh đẹp nhưng nổi tiếng hơn nữa chính là sự cổ quái, lắm chiểu nhiều trò, bên ngoài thì tỏ vẻ ngoan ngoãn để che mắt thầy cô, còn bên trong có trời đất biết, nam sinh 11A2 biết và cả trường biết nữ sinh 11A2 là "Ma nữ đội lốt mĩ nhân hiền lành"
- Cậu cười vừa thôi, bác bảo vệ mà vào là xem như toi đời đó
- Ừ... tớ quên... mấy cậu cứ rắc bột phấn kia ở ghế mấy ông kia và để vào ô bàn mấy con vật cưng đáng yêu của mình nằm ngủ đi - Ngọc Mai cười cười, bắt đầu lấy mấy sợi dây chằng nơi này qua nơi khác tránh bị ai phát hiện
- Ok - Cả đám con gái tụi nó gật đầu
- À... quên mất một việc - Nó thất thanh thét lên một tiếng
- Quên gì? - Na Trát cùng mấy đứa con gái dừng lại hỏi nó
- Chúng ta...- Nó chụm đầu lại nói nhỏ. Sau một hồi vật lộn với đống đồ "bẫy người" bọn nó cũng hoàn thành một cách xuất sắc, thành công ngoài mong đợi. Thu dọn tàn cuộc đám con gái chuồn ra khỏi phòng một cách êm xuôi, thần không biết quỷ không hay
Thời gian: 7h30 giờ
Địa điểm: Lớp 11A2 và kí túc xá nữ
Thành phần: Nam sinh và nữ sinh 11A2
Các nam sinh bước vào đầy ngạc nhiên, lớp trong tình trạng "Vườn không nhà trống". Trong lòng sửng sốt, ngạc nhiên tột độ khi không thấy nữ sinh lớp mình đâu, thường ngày con gái lớp này sẽ đến sớm nhất lớp có khi còn đến sớm nhất trường, tại sao hôm nay lại không có ai? Ý thức cảnh giác bắt đầu cao độ, không một ai bước vào lớp, đây chính là kinh nghiệm xương máu từ mấy bài học trước... nghĩ đến mấy trò chơi quái chiêu của các cô nàng lần trước họ còn thấy sợ, không nói mà các chàng trai đáng thương quay đầu nhìn nhau trao đổi bằng ánh mắt, thử nghĩ xem hôm nay sẽ gặp phải kiếp nạn gì, liệu các nam sinh có đồng lòng vượt qua hay không?
- Ai đồng ý vào làm anh hùng, hi sinh vì anh em vào xem thử? - Đức Trung nhìn vào lớp rồi nhìn đám nam sinh đang đứng ngoài hành lang lên tiếng hỏi. Im lặng! Ai cũng quay đi quay lại nhìn nhau, không khí gượng ép đến tột cùng, không một ai lên tiếng nhận làm cái công việc vĩ đại kia hết
- Theo tớ thấy chúng ta nên đợi các ma nữ đến, hoặc tìm cách vào lớp an toàn. Chứ không ai muốn hi sinh thân mình làm chuột bạch cho mấy trò quái gỡ của những ma nữ kia cả
Đúng vậy! Vào lớp bây giờ coi như hiến thân cho ma nữ, lúc đi còn người, lúc về vẫn còn người nhưng không ai dám nghĩ đến bộ dạng mình lúc đó như thế nào nữa, thân thể chỉ có tàn tạ toe tua, mặt xanh đỏ tím tái đủ màu chẳng khác gì đi tham gia đại chiến thế giới thứ 2 cả, cha mẹ sợ không nhận ra cả con mình là ai. Nghe Tuấn Khanh nói đúng, Trương Hàn thủ lĩnh nam sinh lên tiếng
- Ok - Cả hội đồng thanh
- Trước tiên chúng ta phải kiểm tra lối ta vào đã
- Để tớ đi lấy cây sào của bác bảo vệ cho, chứ lấy thân mình ra làm bia đỡ đạn cho đống rác thì thật mất hết hình tượng trai đẹp của bọn mình! - Đưa ra đề nghị rồi Tuấn Khanh đi lấy luôn.
Màn hình máy tính hiện ra những khuôn mặt đang lo lắng của đám nam sinh lớp mình, tụi con gái bọn nó thầm cảm thán ý kiến của Tuấn Khanh. Tuấn Khanh trở lại tay cầm theo cây sào mượn của bác bảo vệ, cậu từ từ rà vào trước cửa lớp, rồi dơ cao lên phía trên...Ào... một đống giấy màu mè và rác ở trên cửa rơi xuống, nam sinh 11A2 thấy vậy mỉm cười đắc ý, kiểm tra thêm mấy lần nữa không có gì cậu mới dơ tay ra hiệu "Ok" vẫy tay cho con trai vào
- Xem ra Tuấn Khanh vẫn còn tí thông minh
- Ha ha đúng vậy, nhưng cũng nằm trong dự đoán của Nhiệt Ba, cậu đúng là đoán như thần - Hà Nhi nhìn nó cảm phục, nó hất cằm đắc ý:
- Tớ mà, đây chỉ là màn mở đầu cho mấy ông ấy mà thôi, kịch hay còn phía sau cơ
- Ha ha mấy cậu nhìn đi, mấy ông ấy dò dò vào lớp mà như đi rà bom mìn ý, mắc cười quá ha ha...
- Trật tự xem nào
Các nam sinh 11A2 vào lớp tiếp tục công cuộc điều tra, bọn họ tìm khắp nơi trong lớp nhưng không mảy may thấy một phát hiện nào
- Quái lạ, sao không có gì vậy ta?
- Đúng thế! Theo các nhà thám tử điều tra bước đầu chưa phát hiện gì
- Ách... hay bọn mình phá hết ở ngoài kia rồi - Quang Anh nhìn mọi người đặt ra giả thiết. Bởi vì lật tung cả lớp mà không thấy gì.
- Cũng có khả năng, thôi dọn mấy đống rác kia chuẩn bị vào học thôi
- Ừ - Dọn dẹp xong đâu vào đấy, đám con trai bắt đầu ngồi vào bàn ghế trong sự thấp thỏm lo âu, chẳng bao lâu sau 5 phút bỗng chốc cửa phòng bị đóng lại, những con vật rắn, dán, chuột... bò ra từ mấy hộc bàn, đúng hơn là phía trên góc của hộc bàn, con trai lớp nó bây giờ mới nhao nhác, thất thanh la lên, nặng nhất là Minh bị ngất tại chổ vì con chuột bò vào tay cậu khi cậu lôi sách vở ra, Tuấn Khanh thì nhảy tưng tưng khi con rắn ngo ngoe dưới chân. Mặt tái không còn giọt máu, những chàng công tử không mấy khi tiếp xúc với những con vật này nay cả ổ cứ kéo nhau ra dọa họ...Đâu biết rằng đám con gái đã quay video lại, ôm nhau cười chảy cả nước mắt nước. Bọn nó đã gắn mấy hệ thống camera, và hệ thống điều khiển xung quanh lớp, chỉ cần nhấn một cái thì tự chúng điều chỉnh mà không cần người ở đó, mà những thứ này do một tay nó cung cấp và bày kế. Cửa tự động mở ra, các nam sinh lần lượt chạy ra thì bị một cơn đại hồng thủy từ trên trời kéo xuống. Giấy, nước màu cứ ào ạt dội lên đầu họ, ra khỏi lớp trong tình trạng thân tàn ma dại, mấy lớp bên ngoài lắc đầu thương cho mấy anh chàng đẹp trai đáng thương, cảnh này cũng xem như là khá quen mắt, lâu lâu sẽ có một lần. Nam sinh lớp khác thầm may mắn vì không phải vào lớp này, còn mấy nữ sinh thì đau lòng không thôi, nhưng cũng bó tay, bởi ai dám dây vào con gái 11A2 đâu. Còn mấy phút nữa con gái mới kéo nhau vào lớp, nhìn đám nam sinh đã thu dọn tàn cuộc do mình gây ra sạch sẽ, quần áo thay lại bảnh bao. Nó giả vờ thốt lên:
- Oa... hôm nay lớp mình sạch sẽ ghê nha, sạch sẽ mà thơm tho nữa chứ.
- Đúng vậy, mà sao mấy cậu mặt đằng đằng sát khí thế, trời hôm nay đẹp vậy mà làm khuôn mặt thế là không hay đâu! Tớ xem lịch rồi, ngày ăn chay mà sát khí nồng đượm vậy ra đường, đi học không hên đâu - Bảo Trâm liếc nhìn từng người một, nhịn cười giả vờ bấm bấm ngón tay nói, làm mấy đứa con gái rúc rích che miệng cười thầm phía sau
Reng... reng... reng
- HAIZZZ TRỜI HÔM NAY ĐẸP QUÁ VÀO HỌC THÔI
Thế là cả buổi học đó bọn con gái thì vui vẻ, hả hê cho kế hoạch, còn con trai thì âm thầm ghi hận, quyết một ngày trả thù "Quân tử báo thù mười năm chưa muộn"
-----------------------------------------------------
Hôm nay trời trong xanh mát mẽ, gió nhẹ phiêu du qua từng khe lá khẽ đong đưa, báo hiệu một ngày mới tuyệt vời tràn đầy sức sống. Nhiệt Ba bước ra khỏi phòng cùng cô bạn Na Trát, nó vừa nhảy chân sáo vừa ngân nga một bài hát tiếng anh khó thuộc nào đó làm Na Trát trố mắt ngạc nhiên. Nhỏ nhìn trời rồi lại nhìn nó, nhìn nó rồi lại ngước cổ lên nhìn trời. Kéo phắt nó lại làm nó tý nữa là hôn mẹ đất yêu dấu
- Cậu làm gì mà giật ngược người tớ lại thế? Tí nữa là ngã lăn quay ra rồi - Nó lúi húi cau mày nhìn Na Trát. Nhưng rất nhanh lại trở về bộ dạng yêu đời trước đó
- Nhiệt Ba, cậu thấy trời hôm nay sẽ mưa to nổi bão gì đó không?
- Không - Nó khẳng định ngay lời cô bạn, tối nó xem thời tiết trên điện thoại, dự báo hôm nay nhiệt độ 30°C trời mát mẻ, sao mà có mưa hay bão được, rõ là hoang đường. Na Trát thỏa mãn với câu trả lời của nó, lại hỏi tiếp:
- Vậy mặt trời sẽ mọc đằng Tây?
...Cốc...Nó gõ ngay vào đầu Na Trát một cú đau điếng, làm nhỏ la oai oái, gỏ cho hết tật mộng du, ảo tưởng... Mặt trời mà mọc đàng Tây thì có mặt trời xoay quanh trái đất, con người có thể lên mặt trời ở
- A... sao cậu đánh tớ chứ?
- Đánh cho cậu tỉnh lại chứ gì nữa! Mới sáng ra mà đã nổi bệnh rồi, hay cậu chưa tỉnh ngủ?
- Người nên đánh là cậu mới đúng, tại sao lại là mình. Mới sáng ra đã nhảy tưng tửng, miệng còn hát nữa chứ! A...cái đầu thông minh của tôi còn đâu? - Na Trát nói xong mặt đằng đằng sát khí, ôm đầu hướng nó liều mạng mà bóp cổ lắc lắc. Híc...hóa ra là vậy à? Bây giờ đã hiểu có muộn không, trong khi nó đang bị ngọn núi lửa bùng phát chèn ép cái cổ tội nghiệp sắp nghẹt thở. Sao Na Trát bình thường ngoan hiền là thế, nhưng khi nổi giận lại giống cọp cái vô cùng. Ách...trách sao người quá vô tình, trách sao nó nhận ra vấn đề quá muộn, chúa ơi, sao người không thương con, nó gào thét trong nội tâm
- Hu hu chị Na Trát xinh đẹp, thông minh tha cho em...- Cố khở cái móng vuốt muốn xé thịt của cô bạn ra, nó vừa giả vờ khóc lóc thảm thiết van xin. Lê lết cái thân tàn ma dại không còn tý sức sống hay yêu đời như lúc sáng nữa, nó vứt ngay cái cặp xuống bàn nằm úp người xuống ủ rủ. Vượt qua thảm họa lần này nó rút được một bài học xương máu là "Thà đắc tội với tiểu nhân, chứ không thể đắc tội với mĩ nữ Na Trát" Nếu có lỡ đắc tội thì 36 kế, chạy là thượng sách. Chứ ở lại hoa tươi thành hoa héo, mĩ nhân thành siêu nhân... Nó bây giờ là minh chứng: người xộc xệch, tóc rối bù như tổ quạ, cái cổ trắng nõn mà giờ đỏ ứng giống như mới tự sát, làm ai đi qua cũng ngước nhìn không thôi... haizzz sáng ra nhảy chân sáo ra cửa nhầm chân thì phải?
Reng Reng Reng
Tiếng chuông vào học bắt đầu, là môn ngữ văn của bà chủ nhiệm nó lôi mớ sách ngữ văn dày cộm ra để trên bàn đợi bà cô vào học
- Cả lớp nghiêm - Tiếng lớp trưởng Trương Hàn vang lên khi bà cô đến, cả lớp im lặng đứng lên chào đón thay cho những cái miệng nhao nhác như ong vỡ tổ vừa rồi
- Cả lớp, hôm nay cô lại cho các em một tin hot nữa đó là lớp ta sẽ đón một học sinh xuất sắc từ Hàn về, chúng ta cho một tràng pháo tay thật nồng nhiệt nào...- Từ ngoài cửa một học sinh nam bước vào, mái tóc màu nâu được cắt tỉa trông rất ngầu và đẹp mắt, khuôn mặt baby của chàng trai xứ Hàn, đôi mắt màu tro hút hồn, cánh môi phớt hồng đầy đặn xinh đẹp, sống mũi cao, dáng người cao hơn 1m8. Đám con gái đôi mắt mơ màng nhìn chàng trai vừa bước vào, nó cũng không ngoại lệ mà ngây ngẩy. Chàng trai kia bước vào lớp như mang theo tia hào quang, quả là rất đẹp trai, khiến ai nhìn vào cũng phải thốt lên hai từ "ghen tỵ" Một tràng pháo tay nồng nhiệt như pháo nổ vang lên sau phút chiêm ngưỡng mĩ nam. Bà cô dù biết trước nhưng vẫn như đám học trò nhìn cậu học trò mới tới mê mẩn. Bởi quá đẹp trai
- Đây là Park Chanyeol, các em hãy làm quen nhé
- Oa...chào mừng bạn Chanyeol đẹp trai đến với lớp 11A2 bọn mình, có gì không biết cứ việc hỏi, cả lớp sẽ giúp đỡ cậu - Lớp phó học tập Hà Nhi vang lên, phá vở cái nhìn đắm đuối của sắc nữ lớp 11A2. Cả lớp được dịp thay nhau hỏi bạn mới, cô bạn nhút nhát nhất lớp Thảo Giang cũng mạnh dạn đứng lên hỏi, mà chắc rằng ai cũng muốn hỏi câu này
- Chanyeol, trường bên đó học cũng rất tốt sao bạn lại chuyển về đây? Lí do bạn chọn lớp mình là gì? Và cuối cùng bạn đã có girl friend chưa? - Nói đến đây cô bạn nhút nhát đỏ mặt, còn đám con trai thì cười như đười ươi xổng chuồng, hóa ra Thảo Giang nhút nhát cũng có ngày mạnh dạn trước cái đẹp, đúng là phải cảm ơn Chanyeol rồi nha. Nhưng các bạn nữ lại phấn khích chờ mong câu trả lời của hoàng tử. Từ lúc vào đến giờ Chanyeol chưa có lên tiếng, cậu chỉ nở nụ cười đậm chất sát gái nghe những câu hỏi của con gái lớp này đặt ra. Nhìn lớp một lượt cậu lên tiếng:
- Chào cả lớp, tôi là Park Chanyeol. Sau đây mình sẽ trả lời từng câu hỏi của các bạn: Thứ nhất xin cảm ơn bạn nữ xinh đẹp đã có ý tốt giúp đỡ - Cậu hướng Hà Nhi cười
- Thứ hai, trường bên đó học tốt nhưng trường này cũng rất tốt, không phải sao? Thứ ba, tôi chuyển vào lớp này vì lí do đặc biệt. Thứ tư cậu nghĩ tôi đã có bạn gái chưa? - Nói đến đây Chanyeol nháy mắt với Thảo Giang làm cô bạn đã đỏ mặt nay càng đỏ mặt hơn. Được mĩ nam nhìn tình tứ như thế con gái đều sẽ không chủ động mà bất giác ngượng ngùng
- Được rồi, có gì ra chơi các em hãy làm quen, còn bây giờ Chanyeol hãy xuống bàn Na Trát và Nhiệt Ba ngồi - Bà cô lên tiếng, chỉ tay vào bàn bọn nó đang ngồi nói. Dáng đi tao nhã, phong thái hút hồn, Chanyeol đi xuống bàn nó
- Chào hai bạn, mình ngồi đây được chứ?
- Ok, tớ là Nhiệt Ba, còn đây là Na Trát hoan nghênh cậu gia nhập lớp, rất vui được làm quen - Nhiệt Ba vui vẻ nở nụ cười xinh đẹp chào đón Chanyeol, còn đưa tay ra bắt nữa chứ. Nó đâu biết chính nụ cười ấy đã lấy mất tâm trí của cậu bạn hot boy mới chuyển vào.
---------------------------------------------------------
Lại cái luật cũ, bạn mới phải chiêu đãi, ra chơi nó kéo Chanyeol ra canteen nhân tiện giới thiệu với bọn hắn. Dọc đường đi tiếng thì thầm xung quanh bắt đầu vang lên.
- Woa... mọi người ơi nhìn đi, là hot boy đó, chẳng thua kém gì mấy hoàng tử cả.
PHỤT... Một dòng máu từ mũi mấy sắc nữ trào ra. Một nữ sinh chỉ vào Chanyeol nói lớn.
- Đúng vậy, thật là đẹp trai, sao bây giờ mình mới thấy nhỉ?
- Chào anh đẹp trai, cho bọn em làm quen nhé?
Nữ sinh thứ hai, thứ ba thốt lên, rồi tiếng các nữ sinh khác bắt đầu thì thầm to nhỏ, dãy hành lang lúc đầu còn thưa người nay chật ních, cứ thế người kéo đến càng nhiều, đi đến canteen cũng tương tự do có bọn hắn, nay thêm Chanyeol vừa xuất hiện lại càng làm cho mấy sắc nữ như đi hội kéo đến nườm nượp.
- Sao lại có người đẹp như vậy chứ? Oa tớ ghen tỵ với anh ấy quá.
- Anh ấy học ở lớp nào vậy?
- Tụi mình phải về điều tra mới được
Kéo tay cậu bạn mới quen lại, nó thì thầm:
- Chanyeol, cậu vừa vào trường đã nổi tiếng rồi nha. Tớ cá chắc, ngày mai trên trang web trường sẽ có nguyên một bài dành riêng cho cậu.
- Sao cậu chắc vậy? Cậu nghĩ tớ có sức hút vậy sao?
Chanyeol nháy mắt nở nụ cười baby nhìn nó hỏi làm mấy cô nàng ngây ngất, trong lòng lại nổi lên sự ganh tỵ của con gái, tại sao vừa vào trường mà hot boy nào nó cũng cướp đi là sao?
- Đúng vậy, tớ lấy mạng sống ra cá cước với cậu đó.
Nó và Chanyeol cứ ghé đầu vào nhau trao đổi, tạo nên sự mập mờ giữa hai người, hình ảnh này lọt vào mắt hắn làm độ băng giá trong con ngươi kia tăng thêm.
- Nhiệt Ba, lại đây ngồi đi.
Tử Thao lên tiếng gọi nó lại ngồi cùng bàn với mình.
- Vâng, giới thiệu với mọi người đây là bạn mới chuyển vào lớp của em, Park Chanyeol
Nó kéo tay Chanyeol lại giới thiệu với mọi người, nhưng nó đâu biết cái nắm tay đó đủ để cho cậu bạn mới tung bông trong lòng, trái tim đập lệch mất mấy nhịp
- Chào mấy anh chị, đã lâu không gặp - Ngoài dự đoán của nó, Chanyeol chào hỏi bọn hắn tự nhiên rồi ngồi xuống trước con mắt ngạc nhiên của nó và Na Trát
- Cậu quen với anh mấy anh chị à? - Na Trát ngạc nhiên hỏi Chanyeol
- Mấy người quen nhau sao?
- Đúng vậy! Chanyeol là em họ của Lộc Hàm mà.
Trịnh Khải nhìn nó mỉm cười nói. Chanyeol dù không học ở đây, nhưng bọn họ đã quen nhau lâu rồi và cũng có đi chơi với nhau vài lần, tính tình khá tốt nên chơi với nhau cũng được.
- Bọn chị quen nhau cũng khá lâu rồi
Hừ... quen nhau mà không nói với nó à, hèn chi thấy tên Chanyeol này có vẻ quen quen. Hóa ra là em họ hắn, anh em có khác, vẻ mặt gần có nét giống nhau, đi đến đâu gái bu đến đó. Nhưng Chanyeol còn dễ ưa hơn tảng đá kia.
Quay ngoắt thái độ vui vẻ lúc nãy, nó lia đôi mắt sắc lẹm đi qua từng người, làm ai cũng bất giác nổi gai ốc. Nhận thấy mùi nguy hiểm đang đến gần, Chanyeol dơ tay lên nói:
- Ách... cái này không thể trách tớ được, tại tớ vừa đến với lại cậu đâu có hỏi
- Đúng vậy, em đâu có hỏi bọn anh - Trần Hách phụ họa cho lời nói của Chanyeol
Ừm, nghe có vẻ cũng có lí nên nó với bớt đi cái vẻ mặt dọa người kia. Nhưng nói cho cùng nó vẫn là người không biết cuối cùng.
- Tạm chấp nhận, tội chết có thể tha nhưng tội sống khó thoát, phải phạt
- Ok, vậy xem như bữa nay tớ mời.
Chanyeol cười khổ, nó đúng là biết cách bắt tội người khác nhưng cậu nguyện ý. Đi lại quầy bán cậu mua nguyên một túi đồ đủ loại, được nó mời chiêu đãi, giờ ra đây thì cậu lại là người bỏ tiền
Chỉ là cậu hơi tò mò vì sao anh họ mình đến giờ chưa thấy nói câu nào mà chỉ im lặng nhìn Nhiệt Ba, đôi khi còn nhìn cậu với ánh mắt "Ách... nói thế nào nhỉ? Khó nói quá"
Rồi cậu nhìn Lộc Hàm nói đùa:
- Anh Lộc Hàm, sao anh im lặng không nói câu nào thế, hay anh không hoan nghênh em?
- Haizz cậu rảnh hơi nói chuyện với tảng đá này làm gì, mất công lắm - Không để Lộc Hàm nói nó cướp lời luôn, cầm hộp cơm nó vừa ăn vừa nói.
- Sao cậu lại nói anh ấy là tảng đá?
Nó không đáp lại, chỉ hừ lạnh rồi chúi mũi vào ăn cơm, sáng ra nó đã ăn gì đâu, nên giờ đói hoa cả mắt cần phải nạp năng lượng ngay.
- Không có gì, mọi người cứ ngồi chơi, tôi đang bận.
Nói xong hắn bỏ tay vào túi quần rồi bỏ đi, để lại cho mọi người ánh mắt khó hiểu.
- Anh ấy làm sao vậy?
- Không có gì đâu, tính cách cậu ta lạnh lùng vậy đó, em biết mà.
Trần Hách nhìn bóng bạn mình đang xa dần nói, nhưng trong lòng lại nghĩ khác, chắc là có liên quan đến em gái anh đây mà.
Anh cũng đã quan sát nãy giờ rồi nên những biểu hiện trong ánh mắt Lộc Hàm nãy giờ, dù bề ngoài vẫn là sự lạnh lùng, trầm lặng ít nói nhưng bên trong và cả ngọn sóng đang dâng trào, biểu hiện đó không thể qua mắt anh, người tán gái lão luyện suốt bao năm.
------------------------------------------------
- Hai cậu vào lớp trước đi, mình đi đây một lát.
Đi vào lớp được nửa đường nó chợt dừng lại nói với Na Trát và Chanyeol rồi quay đầu chạy đi. Mặc dù Chanyeol rất muốn đi theo nó nhưng cuối cùng lại thôi. Cậu cùng cô bạn Na Trát tiếp tục đi vào lớp.
XpyD1gD!gDgDgDfDfDfDfDfDfDfDfDqfDafDQfDAfD1fD!fDfDfDeDeDeDeDeDeDeDeDqeDae$$$q$a$Q$A$1$!$$g
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com