hoc eng tu BBC
học mạo từ "the" thật dễ dàng
bạn thường phàn nàn rằng sử dụng mạo từ tiếng anh thật khó, đặc biệt là mạo từ "the"? giờ đây bạn sẽ không phải đau đầu với những quy tắc và cấu trúc nữa, chỉ cần thuộc bài thơ lục bát sau, bạn đã có trong tay 13 trường hợp sử dụng "the" trong tiếng anh.
một là chỉ định rõ ràng
hai là chỉ (có) một, ba đã nói rồi
bốn thêm giới tự nối đuôi
năm là tước hiệu tùy thời một hai
sáu là sông núi kéo dài
bảy là tàu thủy, tám là đại dương
chín khi thứ tự rõ ràng
mười tên vài nước dễ dàng nói ra
mười một so sánh cấp ba
(tức so sánh tuyệt đối)
mười hai khi các tính từ
dùng cho một lớp (loài) thì "the" đi cùng
mười ba dễ nhớ vô cùng
"in the morning" phải dùng vậy thôi.
hear và listen có gì khác nhau?
câu hỏi của bạn tien từ malaysia tới ban chuyên dạy tiếng anh của đài bbc: xin giải thích dùm sự khác nhau giữ "hear" và "listen". câu hỏi về sự khác biệt của hai từ tiếng anh này đã làm tôi khá bối rối khi sử dụng.
george pickering trả lời:
xin chào bạn tien. cảmơn bạn về câu hỏi tìm hiểu sự khác nhau giữa hear và listen.
chúng ta dùng "hear" với những tiếng động đến tai chúng ta mặc dù không nhất thiết là chúng ta phải cố gắng lắng nghe những tiếng động đó. tôi có thể nói 'they hear a strange noise in the middle of the night' - họ nghe thấy một tiếng động lạ hồi nửa đêm.
"listen" được dùng để miêu tả việc lắng nghe, tập trung chú ý tới tiếng động đang diễn ra. ví dụ: 'last night, i listened to my new mariah carey cd' - tối qua tôi nghe đĩa cd mới nhạc của mariah carey.
có thể tạm dịch "hear" là nghe thấy, và "listen" là lắng nghe.
vậy, bạn có thể "hear" - nghe thấy - một tiếng động nào đó mà không muốn nghe, hay không cần chú ý lắng nghe tiếng động đó, nhưng bạn chỉ có thể "listen" - nghe, lắng nghe - một cách có chủ ý. vì thế chúng ta có thể có một cuộc đối thoại như sau:
"did you hear what i just said?" - bạn có nghe những gì tôi vừa nói không?
"no, sorry, i wasn't listening." - không, xin lỗi, tôi đã không để ý lắng nghe bạn nói gì.
go back và come back
câu hỏi của margo cho ban chuyên dạy tiếng anh của đài bbc: xin giải thích dùm sự khác nhau giữ "go back" và "come back"?
catherine walter trả lời:
đây là một câu hỏi khá thú vị vì cặp go back và come back là trong số một nhóm các cặp từ mà sự khác biệt giữa chúng là trên cơ sở vị trí của người nói.
chúng ta dùng come khi nói tới di chuyển về phía người nói. tôi có thể nói với một người khi người đó quay lưng bỏ đi khỏi chỗ tôi đang đứng là come back.
thế nhưng các bạn có thể dùng từ come khi nói về vị trí của người nói trong quá khứ hoặc trong tương lai, ví dụ: 'they came back to our house', hoặc: 'can you come to the party'?
trong cả hai trường hợp đó chúng ta nói về vị trí của người nói.
khi kể một câu chuyện, chúng ta cũng có thể xác định vị trí hành động của một người trong câu chuyện đó, vì thế come được dùng cho di chuyển về phía người chúng ta đang nói tới và go được dùng cho di chuyển đi khỏi người nói hoặc người được chúng ta nói tới.
vậy các bạn có thể nói: 'he begged her to come back to him', hay: 'he begged her to go back to her family'.
tóm lại, come là đi về phía người nói hay về phía người mà bạn đang nói tới, và go là đi khỏi nơi người nói hoặc nơi người mà chúng ta nói tới.
các bí quyết để học tiếng anh tốt
bạn có nằm mơ bằng tiếng anh không?
câu hỏi của bạn hisham từ ai cập gửi tới ban chuyên dạy tiếng anh của đài bbc: xin hãy cho biết làm thế nào để tôi có thể nâng cao trình độ tiếng anh của mình?
george pickering trả lời:
xin chào bạn hisham. rất khó có thể đưa ra một lời khuyên cụ thể mà không biết thêm đôi chút về bạn vì thế tôi sẽ đưa ra một số lời khuyên chung chung có thể sẽ hữu ích với những thính giả và độc giả khác nữa.
điểm 1
cần hiểu rất rõ tại sao bạn muốn học tiếng anh. bạn cần tiếng anh để phục vụ cho nghề nghiệp của mình hay để giúp bạn xin việc, hay để nói chuyện với những người nói tiếng anh, hay để giúp bạn trong việc học?
điểm 2
cần biết rõ bạn muốn tiếng anh của mình giỏi tới mức độ nào. bạn muốn giỏi tiếng anh tới mức nào về các kỹ năng nói, nghe, đọc và viết?
điểm 3
hãy thử hình dung và có khái niệm thật rõ về chính mình khi bạn đã đạt được trình độ tiếng anh ở mức thành thạo mà bạn muốn. liệu bạn sẽ nhìn và nghe thấy gì và bạn sẽ cảm thấy như thế nào?
điểm 4
nếu có thể hãy đăng ký theo học một khóa tiếng anh. nếu không thể làm được điều đó thì hãy tự đặt mình trong bối cảnh mà bạn cần phải dùng tiếng anh...
điểm 5
hãy tìm kiếm các cơ hội học và sử dụng tiếng anh. hãy nói tiếng anh bất cứ khi nào có thể. hãy nghe đài và cd bằng tiếng anh, đọc và viết bằng tiếng anh. nếu bạn tìm những cơ hội như vậy thì nhất định bạn sẽ tìm thấy.
điểm 6
hãy viết những từ ngữ mới vào một cuốn sổ ghi chép. luôn mang cuốn sổ theo người và như vậy bạn có thể giở sổ ra xem bất kỳ khi nào bạn có chút thời gian rảnh rỗi.
điểm 7
luyện tập, luyện tập và luyện tập. có một câu thành ngữ trong tiếng anh. nếu bạn không muốn mất thì hãy sử dụng nó. câu thành ngữ này rất đúng nhất là khi áp dụng trong trường hợp học ngoại ngữ.
điểm 8
hãy kiếm một người có thể giúp bạn học tiếng anh, có thể là đồng nghiệp của bạn. tìm một người mà bạn có thể học tiếng anh cùng. hãy nói tiếng anh với người đó hay các bạn có thể gửi tin nhắn bằng tiếng anh cho nhau.
điểm 9
học một ít một nhưng thường xuyên. hãy tạo ra một thói quen học tiếng anh mỗi ngày chỉ cần 10 phút thôi. như thế sẽ tốt hơn là học mỗi tuần chỉ có một lần dù với thời gian dài hơn.
điểm cuối cùng
khi bắt đầu buổi học hãy tự hỏi mình: "mình muốn học gì hôm nay?" và vào cuối buổi học, tự hỏi mình: "mình đã học được gì hôm nay?"
có câu chuyện về một thầy giáo nọ đã nói với học sinh rằng các em có biết không, các em đang có tiến bộ trong việc học tiếng anh khi mà các em nói bằng tiếng anh, nghĩ bằng tiếng anh và ngủ mơ bằng tiếng anh.
một hôm một học sinh tới lớp đầy phấn khởi và nói với thấy: thưa thầy, đêm qua em nằm mơ bằng tiếng anh. thầy giáo nói: thật tuyệt. thế em nằm mơ về điều gì? người học sinh đáp: thưa thầy em không biết, vì nó bằng tiếng anh ạ.
hisham, xin chúc bạn đạt được giấc mơ về học tiếng anh của bạn.
george pickering là một nhà tư vấn giáo dục, giảng viên tại trường đại học tổng hợp sheffield, đồng thời là thanh tra của hội đồng anh chuyên kiểm tra các trường dạy tiếng anh tại anh quốc.
'haven't' và 'don't have'
thính giả batchazi đặt câu hỏi cho ban chuyên dạy tiếng anh của đài bbc là giữa i haven't và i don't have thì cái nào là đúng vì đôi khi batchazi nghe thấy người ta dùng i don't have mà không hiểu tại sao họ lại không dùng i haven't.
karen adams trả lời như sau:
have là một động từ khá thú vị vì nó được dùng với nhiều mục đích khác nhau. đôi khi đây là một trợ động từ, chẳng hạn trong thì hiện tại hoàn thành: i have seen that film, 'have' ở đây không thực sự có một nghĩa gì, nó chỉ giúp cho động từ chính 'see'.
các trợ động từ khác như 'do' cũng được dùng tương tự : do you have a pen? mà trong trường hợp này 'do' là trợ động từ.
nhưng trong ví dụ : do you have a pen?'have' lại là động từ chính, nó mang nghĩa là có. vì thế nên nhớ là đôi khi 'have' là trợ động từ và đôi khi là động từ chính.
câu hỏi của chúng ta ở đây là về sự khác biệt giữa i haven't và i don't have. khi chúng ta dùng i don't have, như trong câu i don't have a pen, chúng ta dùng 'have' như một động từ chính, với nghĩa là có, ví dụ: i don't have a car. do you have a pencil?
chúng ta cần trợ động từ 'do' để hỗ trợ động từ chính mà động từ chính ở trường hợp trên là 'have'.
đôi khi chúng ta nghe một người nào đó nói i haven't a clue nhưng dùng haven't theo cách nay thực sự không phải là thông dụng. vì thế chúng ta thường không nói i haven't a pen, hay i haven't a book mà chúng ta thường nơi i don't have a pen, hay i don't have a book.
trong tiếng anh của người anh, bạn có thể nghe nói i've got như trong câu i've got a book, i've got a pen, i've got a new car.
ở đây, 'have' được dùng như trợ động từ cho động từ chính get và trong trường hợp này chúng ta có thể dùng haven't như trong câu i haven't got a book hoặc have you got a new car?
điều quan trọng là nhớ rằng 'have' có thể là một động từ chính và có thể là trợ động từ. nếu là động từ chính chúng ta cần một trợ động từ đi cùng với nó như trợ động từ 'do' khi dùng ở phủ định hoặc câu hỏi và do vậy có câu have you got a new car?
khi 'have' là trợ động từ , nó hỗ trợ cho động từ chính khác: have you got a new car? nhưng cố gắng đừng nói i haven't a new car.
cách dùng 'person' và 'people'
thính giả yaciel toledo từ cuba đặt câu hỏi cho ban chuyên dạy tiếng anh của đài bbc là không biết chắc cách dùng từ person và people sao cho đúng vì cả hai từ này đều là danh từ và muốn biết khi nào thì dùng person, và khi nào thì dùng people.
karen adams trả lời như sau:
có một số điểm đáng chú ý trong câu hỏi này. trước hết là danh từ số ít và số nhiều. chắc chúng ta đều biết là phần lớn các danh từ số ít trong tiếng anh được tạo thành danh từ số nhiều bằng cách thêm chữ - s vào cuối danh từ, ví dụ: girl - girls, boy - boys.
nhưng một số danh từ có dạng số nhiều bất quy tắc, chẳng hạn: child - children. và person là một trong những danh từ như vậy. people trên thực tế là dạng số nhiều của danh từ person. vì thế chúng ta nói về một người - one person, và hai người - two people.
do vậy trong những câu nói hàng ngày, chúng ta nghe nói về nhiều người - many people, 'there were a lot of people at the concert'.
tuy nhiên nó phức tạp hơn một chút vì đôi khi chúng ta gặp từ persons. ví dụ: nếu bạn ở trong thang máy bạn có thể thấy viết 'four persons only'. và đôi khi nếu ta nghe tin tức, có thể nghe thấy từ persons được dùng. chẳng hạn '4 persons were injured in the accident', hay 'police are looking for 5 persons'. từ persons thường được dùng trong ngữ cảnh trịnh trọng, là dạng số nhiều mang sắc thái trịnh trọng hơn.
và nó lại còn trở nên phức tạp hơn khi chúng ta bắt gặp từ peoples. ngoài nghĩa là người, people còn có thể được dùng để chỉ một dân tộc, nationality - tất cả người của một quốc gia - vì thế chúng ta có ví dụ: 'the people of cuba'.
khi chúng ta nói về nhiều dân tộc khác nhau, chúng ta sẽ phải dùng từ peoples, ví dụ: 'the peoples of south america' - các dân tộc nam mỹ. đây là một cách dùng hơi khác và ít thông dụng của từ peoples.
và cuối cùng chúng ta có thể bắt gặp từ person đi cùng với một con số. ví dụ: 'a two-person car' một chiếc xe hai chỗ ngồi. trong trường hợp này từ person được dùng trong một cụm từ có chức năng như một tính từ, bổ nghĩa cho danh từ 'car' và trong trường hợp như thế này chúng ta không thêm chữ -s vào một tính từ. tương tự chúng ta nói 'a two-week holiday' - một kỳ nghỉ hai tuần liền, chứ không nói 'a two-weeks holiday', hay ' a three-year course', chứ không phải là 'a three-years course'.
tóm lại, thông thường chúng ta thấy people là danh từ số nhiều của person - one person, three people. đôi khi từ people được dùng để chỉ một dân tộc vì thế chúng ta sẽ bắt gặp từ peoples để chỉ các dân tộc, quốc gia khác nhau, và đôi khi từ persons được dùng ở số nhiều trong văn viết chính thức, trịnh trọng, hay trong các biển chỉ dẫn.
"maybe", "perhaps", và "possibly"
câu hỏi của ketsarin tại thái lan cho ban chuyên dạy tiếng anh của đài bbc là muốn biết sự khác nhau giữa các từ maybe, perhaps, và possibly và khi dùng các từ này trong từng ngữ cảnh khác nhau.
sarah bradshaw trả lời:
tất cả các từ này ít nhiều đều giống nhau. cả ba từ này đều cho thấy là một điều gì đó là có thể xảy ra, có thể thực hiện được, có thể là có thực. v.v.
tuy nhiên sự khác nhau thực sự về nghĩa giữa các từ này là khi chúng ta dùng các từ đó và trong những ngữ cảnh được dùng.
với từ maybe, chúng ta có thể nói đây là một từ không trịnh trọng, thường được dùng trong ngôn ngữ hàng ngày, ví dụ như trong câu: maybe we'll skip school today. hoặc là trong ngữ cảnh: "are you going to anna's party?" " hmmm... maybe."
sang từ "perhaps", chúng ta có thể nói đây là một từ lịch sự hơn, không quá trịnh trọng mà cũng không quá bỗ bã. đây là một cách trung dung để diễn tả khả năng có thể xảy ra, chẳng hạn: "there were 200, perhaps 250, people at the theatre". hay: "perhaps we should start again".
và cuối cùng là từ "possibly". chúng ta có thể nói từ "possibly" trịnh trọng hơn hai từ trên, đặc biệt thường được dùng trong thỏa thuận hay bất đồng. chẳng hạn để trả lời câu hỏi: "do you think he will apply for the job?", câu trả lời có thể là "hmm. possibly, possibly not". hay: "he may possibly decide to apply for the job".
tóm lại, nhìn chung là, mặc dù không phải trong tất cả mọi trường hợp, nhưng nhìn chung là có sự khác biệt khi dùng: "maybe" là thân mật, không trịnh trọng, còn "perhaps" là trung dung hơn, không thân mật mà cũng không trịnh trọng, và "possibly" là hơi trịnh trọng hơn một chút.
SEE, LOOK VÀ WATCH
thính giả muhammed nadeem từ pakistin hỏi: sự khác nhau giữa động từ 'look', 'see' và 'watch' là gì?
karen adams trả lời:
look, see và watch là những động từ dường như có vẻ giống nhau, đều nói về những cách khác nhau khi dùng tới mắt để nhìn.
tuy nhiên có hai sự khác biệt rất quan trọng, tùy thuộc vào việc bạn chủ định nhìn hay xem và bạn chăm chú tới đâu.
khi chúng ta nói 'see' chúng ta thường nói về những thứ mình không thể tránh không nhìn thấy, chẳng hạn chúng ta có câu: "i opened the curtains and saw some birds outside" - tôi kéo rèm cửa sổ và (trông) thấy mấy con chim ở bên ngoài.
như vậy có nghĩa là chúng ta không chủ định nhìn/xem/ngắm những con chim đó, mà chỉ là do mở cửa thì trông thấy chúng.
tuy nhiên khi chúng ta dùng động từ 'look', chúng ta đang nói về việc nhìn một cái gì có chủ định. do vậy, có thể nói "this morning i looked at the newspaper" - sáng nay tôi xem báo, và có nghĩa là tôi chủ định đọc báo, xem báo.
khi chúng ta 'watch' - theo dõi, xem - một cái gì đó, tức là chúng ta chủ động nhìn nó một cách chăm chú, thường là vì có sự chuyển động trong đó. ví dụ, "i watched the bus go through the traffic lights" - tôi nhìn theo/theo dõi chiếc xe buýt vượt đèn đỏ, hay "i watch the movie" - tôi xem phim. và ở đây diễn ra ý chúng ta chủ định muốn nhìn, xem, theo dõi, và nhìn một cách chăm chú. thông thường là có sự chuyển động trong đó.
khi chúng ta dùng các động từ liên quan tới các giác quan, (nhóm từ 'look', 'see' và 'watch' là các động từ về thị giác) thường có sự khác biệt giữa chủ định và không chủ định, vì thế chúng ta có ví dụ:
- "i heard the radio" - tôi nghe tiếng radio, trong trường hợp này tôi không chủ định nghe đài, mà tự nhiên nghe thấy tiếng đài, vậy thôi.
- "i listened to the radio" - tôi nghe radio, ở đây có nghĩa tôi chủ động bật đài lên và nghe đài.
tương tự chúng ta có ví dụ:
- "i felt the wind on my face" - tôi cảm nhận thấy làn gió trên mặt mình, ở đây hoàn toàn không chủ định nhưng nó tự xảy ra và tôi đã cảm nhận thấy nó.
- "i touched the fabric" - tôi sờ vào lớp vải, tôi chủ động 'feel the fabric" sờ vào vải để có cảm giác về nó
điều quan trọng là khi bạn bắt gặp những động từ về các giác quan khác nhau, hãy sắp xếp chúng lại với nhau và thử tìm sự khác biệt giữa những động từ đó.
nhớ rằng khi bạn nhìn vào các từ tưởng như giống nhau, thì điều quan trọng là hãy tìm hiểu xem sự khác biệt giữa chúng là gì vì về căn bản những từ nay không thể dùng thay thế cho nhau được.
nhớ rằng 'see' - bạn thực sự không chủ định nhìn, mà tự nó xảy ra trước mắt bạn - thấy, trông thấy; 'look' - bạn chủ định nhìn, xem một cái gì đó; còn 'watch' là chủ định và nhìn/theo dõi/xem một cách chăm chú và thường là vì có sự chuyển động.
bạn có thể tải câu trả lời về máy để nghe:
KHÁC NHAU GIữA THINK OF VÀ THINK ABOUT
cecile arnould từ bỉ hỏi: tôi muốn biết sự khác nhau giữa 'think of' và 'think about'.
sian harris trả lời:
chào cecile. cảm ơn bạn đã đặt câu hỏi - giới từ trong tiếng anh là tương đối phức tạp.
chúng ta cần phải nhìn xem từ nào phù hợp nhất khi đi với "think of" và "think about".
về cơ bản thì "think of" thường có nghĩa là "tưởng tượng" - imagine - trong khi "think about" thường có nghĩa gần hơn với "consider" - xem xét, suy nghĩ.
vì vậy sự khác nhau giữa hai động từ kép này sẽ tùy thuộc vào ngữ cảnh.
ví dụ, nếu tôi nói "i am thinking of a tropical beach, please don't interrupt me." như vậy có nghĩa là tôi đang nghĩ tới, tưởng tượng ra hình ảnh bờ biển nhiệt đới, tôi đang mơ về nơi đó.
còn nếu trong một ví dụ khác như "they are thinking about whether to agree to the sale" thì "think about" ở đây có nghĩa là đang suy nghĩ, xem xét - they are considering the sale.
trong những trường hợp như trên, thì một cách dùng này thường hay được sử dụng thay cho cách dùng kia trong những ngữ cảnh nhất định nào đó, như hai ví dụ trên.
tuy nhiên khi chúng ta nói về người, chúng ta thường dùng cả hai và đều có nghĩa tương tự như nhau.
ví dụ, nếu bạn tôi bị tai nạn và phải vào bệnh viên, tôi có thể gửi hoa và một tấm thiếp tới cho bạn với lời nhắn gửi mà trong đó chúng ta có thể dùng cả hai think of và think about: "i'm thinking of you," hay "i'm thinking about you", và nghĩa của hai câu này không khác nhau là bao.
sian harris phụ trách bộ phận đào tạo tiếng anh của thế giới vụ đài bbc. chị từng dạy tiếng anh 10 năm tại các trường cao đẳng và trung học ở london.
SHOULD HAVE VÀ MUST HAVE
câu hỏi của bạn sekar từ ấn độ gửi tới ban chuyên dạy tiếng anh của đài bbc: xin hãy cho biết sự khác nhau giữa should have và must have và xin cho một vài ví dụ minh họa cách dùng.
george pickering trả lời:
xin cảm ơn bạn sekar đã đặt câu hỏi về sự khác nhau giữa should have và must have.
should have được dùng để nói về những sự việc đã không hoặc có thể đã không xảy ra trong quá khứ. chẳng hạn:
i should have finished this work by now - đáng lẽ bây giờ tôi đã phải hoàn thành công việc này rồi (mà đến giờ tôi vẫn chưa làm xong).
i should have studied harder for my exams - đáng lẽ tôi phải học chăm chỉ hơn khi chuẩn bị cho các kỳ thi của tôi.
trong cả hai câu trên, người nói có thể bày tỏ thái độ ân hận, lấy làm tiếc là đã không làm một việc gì đó.
chúng ta cũng có thể dùng should have để diễn tả những nghĩa vụ đã không được hoàn thành, thực thi. chẳng hạn:
he should have helped his mother carry the shopping.
còn must have được dùng để diễn tả một việc gì đó trong quá khứ mà người nói gần như biết chắc.
chẳng hạn nếu bạn thức dậy vào buổi sáng và bạn thấy ngoài vườn cỏ ướt, bạn có thể nói:
it must have rained overnight - chắc hẳn trời đã mưa hồi đêm hôm qua.
chúng ta hãy thử xem xét một câu trong đó có cả should have và must have:
jane should have arrived by now, she must have missed the bus - jane đáng lẽ lúc này đã phải tới nơi rồi, chắc hẳn chị ấy đã bị nhỡ chuyến xe buýt.
trong tình huống này, vào thời điểm người nói nói câu này chúng ta nghĩ là jane đáng lẽ đã có mặt rồi nhưng chị ấy lại chưa tới, và chúng ta có thể đi tới kết luận là việc chị ấy muộn hẳn là do bị nhỡ xe.
george pickering là một nhà tư vấn giáo dục, giảng viên tại trường đại học tổng hợp sheffield, đồng thời là thanh tra của hội đồng anh chuyên kiểm tra các trường dạy tiếng anh tại anh quốc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com