"Hoa anh đào - loài hoa của mùa xuân, tượng trưng cho một tình yêu vĩnh cửu. Hoa anh đào - loài hoa tưởng chừng như mỏng manh nhưng lại rất mạnh mẽ. Hoa anh đào chỉ nở theo mùa.. Nhưng lại làm ngươi ta vấn vương cả cuộc đời. Nhà Uchiha - một căn nhà lạnh lẽo bị bỏ quên ... Có một cây hoa anh đào luôn nở vào mùa xuân, rực rỡ dưới ánh trăng như đang chời đợi một ai đó..." - Một câu chuyện được viết theo trí tưởng tượng của mình, về những khoảnh khắc mà trong manga và anime rất nhiều fan của Sasusaku mong muốn thấy được. WARNING ❗️❗️❗️❗️: Những chap đầu mình chú trọng miêu tả nội tâm nv. Nên hãy đón chờ những điều bất ngờ và thú vị ở phía sau.. L…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Tên Hán Việt: Bị phản quyển dưỡng đích nữ nhânTác giả: Tây Qua ĐăngSố chương: 165Tình trạng cv: hoàn thành Tình trạng edit: hoàn thànhThể loại: Nguyên sang, ngôn tình, cổ đại, hiện đại, HE, tình cảm, tiên hiệp, tu chân, ngọt sủng, hệ thống, xuyên sách, kiếp trước kiếp này, thiên chi kiêu tử, duyên trời tác hợp, kim bài đề cử 🥇p/s: Đây là tác phẩm edit đầu tay do mình muốn trau dồi vốn từ và thỏa mãn gu đọc bản thân. Vì edit dựa vào cv nên chỉ đảm bảo 80% nguyên gốc, mong các độc giả ủng hộ và nếu có sai sót gì, các bạn có thể góp ý để mình rút kinh nghiệm nha! Chúc các bạn có khoảng thời gian thư giãn khi đọc truyện!Ngày đào hố: 24/1/2021Ngày lấp hố: 4/3/2022Lưu ý: Edit chưa có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không mang bản edit đi nơi khác.…
Tác giả: Thuần Tình Dương DươngDịch: Gạo @VTCSố chương: 11Tình trạng: Đã hoàn thànhBản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup. Không chính xác 100% nghĩa từ văn bản gốc nên mong mọi người góp ý nhẹ nhàng.…
Sau khi xuyên tới cổ đại, Nhan Tích Ninh trở thành tư sinh tử(*) gả thay cho tam hoàng tử để xung hỉ.(*)con riêng Tam hoàng tử Cơ Tùng bị thương ở chân trở thành người tàn tật, mắt thấy sống không được bao lâu. Y an bài nguyên chủ ở tiểu viện hoang vắng hẻo lánh, không nhịn nổi sự tức giận, nguyên chủ trực tiếp treo bản thân trên cây. Nhan Tích Ninh nhìn trước mắt đại viện tử có nhà có đất có ao, sờ sờ đất đen phì nhiêu , hai tay vòng lại, cười đến híp mắt, cảm thấy mỹ mãn. Làm một người hiện đại vất vả cả đời cũng không nhất định có thể mua được nhà, nay có một mảnh đất lớn như vậy, hắn hoàn toàn có thể thực hiện giấc mộng nằm yên làm cá mặn a! * Cơ Tùng đem hắn an trí tới trong viện xa nhất ở Vương phủ, không muốn liếc hắn một cái, chỉ cầu hắn an phận thủ thường đừng cho chính mình phiền phức. Nhưng mà theo thời gian trôi qua, Cơ Tùng nghe được hắn khai khẩn trồng rau, nuôi gà, thu thập phòng bếp nấu ba bữa một ngày..... Hắn cải tạo lãnh cung hoang vắng thành thế ngoại đào nguyên. Cơ Tùng sửng sốt: Người này sao không giống như trong tưởng tượng.…