Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

2.

hwang hyunjin ngồi ngả ngớn trên giường y tế. cái đầu gật lên gật xuống tỏ vẻ tán thành với người đứng đối diện. môi dày còn ngậm thêm một cây kẹo mút vị dâu. trông chẳng có gì gọi là chăm chú lắng nghe cả.

"ashh cái thằng này, mày nghe anh nói gì không đấy". lee know quắt mắt lườm một cái rõ bén, nếu trên mặt thằng khỉ này không phải đang dán băng cá nhân thì anh sẵn sàng sút vào cái mỏ đang ngậm kẹo ấy một phát nữa. sao mà trong bố đời thế nhỉ?!?

"cái giò què thế thì tối nay đi được không cu?". han jisung nằm vắt vẻo trên đùi lee know, cái má sóc phồng lên hỏi chuyện.

"được chứ, bị trầy xí xi thôi mọi người lo lắng cái gì". đương sự ngậm kẹo mãi giờ mới lên tiếng. vẫn là cái giọng điệu ngoan ngoãn ấy. trừ bỏ cái dáng ngồi lưu manh kia ra thì vẫn là học sinh ngoan của lớp nghệ thuật.

"à, cái thằng ngán chân mày, anh tìm ra rồi. chẳng phải là man sechan lớp quốc tế sao. thằng điên đó thì liên quan gì tới mày?"

ngay lúc lee know định nói tới chuyện  cuộc thi vừa bị hoãn khi nãy thì ngoài cửa, kim seungmin đẩy gọng kính đi vào. theo sau còn có một người nữa.

"sam chồn, bạn thăm kìa"

giờ mới nhìn thấy cậu bạn theo sau seungmin có mái tóc dài tới vai, màu vàng kim trùng với màu tóc của hyunjin. khuôn mặt bé tí nom xinh đẹp lắm. bụi tiên trải đều trên hai bầu má, đôi chút còn giăng sang mũi cao. từ lúc bước vào cho tới giờ, em đều nhìn chằm chằm hyunjin.

kể từ lúc felix bước vào hwang hyunjin đã ngồi lại ngay ngắn hẳn. cũng không còn cái vẻ ngả ngớn ban đầu nữa. cậu nhìn sang felix vẻ khó hiểu, đang tự hỏi tại sao em ta lại ở đây.

"ơ chẳng phải--"

lời còn chưa thốt ra trọn vẹn đã bị cái ôm bất chợt từ cậu trai nhỏ ập tới. hyunjin đờ người, cậu không biết phải làm gì kế tiếp. cũng chẳng biết chuyện gì đang xảy ra nốt. felix ngồi hẳn lên chỗ trống giữa hai chân hyunjin, em còn cẩn thận tránh động vào chân bị thương của cậu. hai tay ôm cổ người nọ cứng ngắt.

"ớ, chíp ơi, về khi nào mà không báo anh em tiếng nào vậy". jisung lúc này đã ngồi hẳn dậy, nhưng mà cái tính õng ẹo chỉ khi ở với người yêu thì không bao giờ bỏ nỗi, thành ra cả người dựa hẳn vào lòng ngực của lee know.

felix đã thôi ôm chặt cứng lấy hyunjin nữa, em chuyển sang ngắm người ta rồi. em chỉ định về quê thăm gia đình vài tuần thôi, rồi lại bay về để ngắm bạn í thi thố. ấy vậy mà, bị thương mất rồi. nhìn cái mũi cao bị cái băng cá nhân dán chen ngang trông xót quá thể. cái mặt này em yêu lắm đấy nhé, sao mà thằng đần man sechan kia dám làm nó bị trầy xước hả.

"felix, cậu xuống khỏi người tớ đi. tớ không sao đâu". hwang hyunjin bộ dáng nghiêm túc nhắc nhở, khi mà cậu thấy cái vẻ mặt như sắp khóc tới nơi của cậu bạn đồng niên.

"hyunjin không cẩn thận gì cả, tớ đã lo lắm đấy".

người ngồi trong lòng họ hwang cuối cùng cũng lên tiếng. giọng của em trái hẳn với ngoại hình của mình. tông giọng trầm so với vẻ mặt tựa chàng tiên kia thì hoàn toàn không khớp tí nào. hyunjin còn nhớ lần đầu tiên cậu gặp em nhỏ, cậu khá bất ngờ bởi chất giọng nam tính ấy.

felix vẫn lì lợm ngồi ì trong lòng bạn đồng niên. em không nói dối, em đã rất lo lắng khi thấy hyunjin xém chút là tông hẳn vào cái cục chắn đường hình người kia với cái tốc độ kinh khủng để chạy nước rút về đích của mình. sẽ nguy hiểm như thế nào nếu hyunjin không né kịp lúc, có lẽ sẽ đập hẳn cả người xuống đất với quán tính rất lớn, và khuôn mặt mà felix yêu thích cũng sẽ không chỉ xuất hiện mỗi một chiếc băng cá nhân đâu.

"tớ xin lỗi vì không cẩn thận nhé, chuyện ngoài ý muốn mà". tay to xoa đầu em nhỏ, dù chẳng phải lỗi của mình, nhưng mà cậu hwang vẫn kiên nhẫn xin lỗi em. bởi hyunjin biết, người này đang lo lắng lắm.

"hai nhóc, dừng được rồi. hyunjin nó còn sống mà em. anh với cả jisung cũng còn sống sờ sờ đây mà. đứng dậy và đi ăn thôi, anh mày đói rồi". ngồi xem mãi cũng chán, ngứa mồm chọt vài câu sang đôi bạn trẻ đối diện, mặc cho mình với người yêu cũng chẳng khác gì mấy. lee know vẫn quyết phá banh cái bầu không khí này, bằng việc cho cả lũ nghe cái bụng đang kêu inh ỏi của bản thân.

lee know đứng dậy khỏi ghế, không quên khoác vai bạn nhỏ nhà mình chuẩn bị đi ăn, ngó lơ luôn cả ánh mắt sắc lẹm của con người đang ngồi trong lòng học sinh ngoan.

"đi thôi, anh chan đang chờ ở quán đối diện trường rồi". kim - độ tồn tại bằng 0 - seungmin triệt để phát huy tác dụng của mình, đó là làm npc thúc đẩy cốt truyện chính. cậu chàng đáng thương ăn cơm cún quá đủ rồi. 

ba người họ đi rồi, lúc này học sinh ngoan mới đứng dậy. dưới ánh mắt chăm chú của felix, hyunjin cười khẽ một cái rồi cũng kéo bạn đứng lên cùng.

bóng dáng hai người một cao một thấp sóng vai nhau bước ra khỏi cổng trường. hwang hyunjin vẫn là bộ dáng lưng thẳng tắp cùng với vẻ mặt vô hại đẹp trai của mình, đốn ngã trái tim của vài cô gái xung quanh. nhưng khi một trong số họ lấy đủ dũng khí tới xin phương thức liên lạc, thì lại đờ người khi thấy cái nắm tay của hai cậu chàng tóc vàng kim. hai bàn tay đan vào nhau chặt cứng, felix đắc ý nháy mắt với các  bạn học gần đó. thì thầm vài câu liền khiến người ta đen cả mặt, rồi tức giận bỏ đi trước vẻ mặt đắc thắng của lee felix.

"bên này!" tiếng gọi vang vọng cả khu đồ ăn vặt, còn ai khác ngoài changbin - anh chàng đô con với chất giọng to không tưởng của mình.

hyunjin cùng felix dắt tay nhau tới một quầy thịt cừu xiên nướng, nơi có 6 con người đã ngồi chờ sẵn từ trước. dưới cái nhìn thích thú của anh em lâu ngày gặp lại, felix ngượng ngùng buông tay hyunjin ra. sau đó kéo han sóc cùng min cún chạy ra trước quầy order xem đồ ăn.

"hai đứa mày quen nhau rồi à?", vừa đặt mông xuống 3 giây liền thấy 4 cái đầu với 8 con mắt nhìn chằm chằm. hyunjin bất lực cười khổ.

"không có, tụi em vẫn như vậy".

"như vậy là như nào, là nắm tay nhau công khai trên đường hả anh?", yang jeongin, thằng nhóc láu cá của lớp lý, bậc thầy của vô số lời châm biếm, hiện tại đang ngồi trước quán ăn vặt cho hyunjin một cái nhìn phán xét. 

"đúng đúng đúng, mày coi hai đứa mày cứ kè kè cỡ đó ai mà không nghĩ là yêu đương hả chồn. bữa giờ anh mày nhận cũng chục cái confession hỏi chuyện hai đứa mày rồi đó em". bang chan tuốt mấy miếng thịt cừu ra khỏi xiên, tiện thể khui luôn một lon nước có ga, truyền sang cho hyunjin đang ngồi đối diện. thở dài một cái, ầy, già rồi nên cũng chẳng hiểu tụi nhỏ thời nay yêu đương kiểu gì.

"em đã nói ngay từ đầu rồi, em không có thích cậu ấy. chúng em chỉ nên dừng ở mức tình bạn thôi". nhận lấy lon nước từ tay bang chan, hyujin hớp một ngụm giải khát.

felix vốn dĩ không phải học sinh nơi này, em mang quốc tịch úc, và cũng sống ở đó từ nhỏ. chỉ là vì một số lý do nào đó, felix đã phải chuyển về đây học. trùng hợp thay bang chan từng là hàng xóm thân thiết thuở nhỏ của em, thế là việc kết giao với bạn mới ở đây cũng trở nên dễ dàng hơn hẳn. đáng nói là, ngay từ lần gặp mặt, felix đã vô cùng yêu thích hyunjin, em nhỏ bám theo hyunjin từ dạo ấy. thậm chí cũng từng tỏ tình với cậu vài ba lần, nhưng mà học sinh ngoan lớp nghệ thuật cứng quá, nên bị từ chối vô số lần.

"a, tớ vừa thấy vài món mới này. hyunjin ăn chung không?". felix quay lại với đĩa đồ ăn mới mà cậu vừa tìm được, cắt đứt mạch suy nghĩ của hyunjin.

em nhỏ đút bạn lớn ăn chiếc mandu vừa mới chiên xong nên còn nóng hổi, lại chu đáo thổi thổi cho chóng nguội. rồi mới yên tâm đút cho bạn ăn.

thấy hyunjin vừa nhai vừa hít hà vì nóng, vẻ mặt khi ăn của học sinh ngoan trông thương cực kì. đôi mày thanh tú nheo hết lại, môi mọng mỗi khi nhai thức ăn cũng vô thức bĩu xuống. felix thề là cậu yêu khuôn mặt này chết đi được. trông vừa thương vừa yêu í.

"ăn nào". thấy felix chẳng ăn gì cả, hyunjin liền giành lấy nĩa trên tay felix. trước khi đút bạn đồng niên ăn cũng không quên bắt chước thổi vài cái.

felix vui vẻ há miệng chờ bạn yêu đút cho, được ăn ngon là hạnh phúc nhất. cậu sung sướng đong đưa chân, trong lòng cũng vì thế mà ấm áp. bình yên như này không phải rất tuyệt sao, lòng cảm thấy ấm rồi nên những lời bạn lớn nói với các anh khi nãy felix xem như chưa từng nghe nhé.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com