Truyện ban đầu tui đọc từ bên mutdautay nhưng tui đợi lâu quá không thấy bạn ý ra chương mới nên tui quyết định là mình sẽ thầu bộ này. Đây cũng là lần đầu tui edit và beta nên có lẽ khi đọc mọi người sẽ cảm thấy hơi sượng mong mọi người thông cảm.Nguồn cv: https://wikidich1.com/truyen/omega-au-te-xuyen-den-oa-tong-bao-hoa-ZB2XW1S4CDLo1JCoTác giả: Hạc AnTình trạng gốc: hoàn 141 chương ( 128 chương + 13 PN )Tình trạng edit+beta: đang raLƯU Ý: Truyện chỉ được đăng trên wattpad và wordpress, edit dưới hình thức phi thương mại, chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không re-up, mang ra ngoài, chuyển ver dưới mọi hình thức. Xin cảm ơn.Link wordpress: https://sugawrcaman.wordpress.com/…
Editor: Kỷ KỷTác giả: Xuân Phong Lựu Hỏa🎓Đây là bộ đầu tay của mình, có thể nói là như "hạch", khuyến cáo mọi người cân nhắc trước khi xem.Nếu bạn muốn được đọc một tác phẩm edit chỉnh chu có thể ghé sang bộ "Trở thành dì nhỏ của pháo hôi thiên tài", sẽ không đến nỗi ức chế lắm =))Từ chương 26 trở đi, tên chương do editor đặt.…
- Hoàng thượng. Hôm nay Kỳ nương nương gây sự với An Đáp ứng - Phế An Đáp ứng đi. Còn nữa đừng để người ta bàn tán .....-Hoàng thượng Kỳ nương nương phóng hỏa Ngự hoa viên....- Kỳ nương nương đã đập phá hết đồ do Người ban thưởng ....- Kỳ nương nương...- Đừng để người khác bàn tán để tránh nàng buộc trẫm phế nàng A! Ai mà có thể tung hoành hậu cung mà chẳng ai dám nói gì? Ai có thể khiến Hoàng thượng lạnh như băng vạn năm không tan mà cũng có thể cười ...Au viết truyện còn chưa có kinh nghiệm. Mn ủng hộ nha♡♡♡…
Tác giả: Miêu Bính Thuyền TrườngTình trạng: Còn tiếpTình trạng edit: Đang trườnEditor: Ư Ư【 Hệ thống thu thập giá trị hắc hóa】Thẩm Ngư lựa chọn hệ thống trói định 【 Hệ thống thu thập giá trị hắc hóa 】, cô đi qua từng thế giới, một lần lại một lần thận hư, có được kết quả: Nam chủ cần che chở, hãy cẩn thận hắc hóa.? Đây là một câu chuyện xưa của công lược giả max cấp【 Thẩm Ngư 】 được ' yêu thương ' trong các thế giới.? Nữ chủ sẽ đổi hệ thống, ví như【 Hệ thống tẩy trắng 】…
Truyện hay Đế Thiếu Sủng Trong Lòng: Giáo Thảo Quốc Dân Là Nữ Sinh của tác giả Chiến Thất Thiếu thuộc thể loại xuyên không nữ cường, hiện đại, sạch, sủng, HENgười ngoài xem cô là một nam sinh cao trung bị cong. Trên thực tế, cô là hacker Z chuyên sử dụng internet để đuổi bắt tội phạm. Giả dạng nam sinh, hoành bá trò chơi, trừng trị kẻ ác, nắm trong tay kỹ thuật trêu chọc bạn học nữ hạng nhất.Đến lúc mọi người biết "hắn" là nữ sinh, toàn dân sôi trào!Phó Cửu: "Tần đại thần, anh đang có bạn gái phải không?"Tần Mạc bỏ xuống notebook đang cầm trên tay: "Không có."Phó Cửu thấp giọng nói truyện một cách rõ ràng: "Vậy thì từ đây trở về sau, bạn gái ngôn tình sủng của anh chính là em." Tần Mạc nghe vậy, bá đạo cúi người! Phó Cửu ngây người: "Khoan đã, anh định làm gì!"Tần Mạc: "Thực hiện nghĩa vụ của người làm bạn trai!"…
Vì trót rơi vào lưới tình của người, nguyện làm thế thân, thấp kém tới cực điểm. Thấy được cô gái mà người ngày đêm mong nhớ, Mạnh Oánh mới phát hiện mình chỉ là một thế thân thấp kém.Cho đến một ngày, cô tỉnh ngộ mà buông tay. Từ đây không chút niềm tin vào tình yêu, ai cũng không lọt vào mắt của cô.----Mưa rào xối xả, Mạnh Oánh cầm dù, lẳng lặng nhìn người ở trước của nhà.Hứa Điện một thân áo sơ mi đen quỳ trên mặt đất, hắn cũng an tĩnh nhìn lại cô.Cặp mắt hoa đào kia mang theo dáng vẻ thâm tình, thế nhưng vẫn giữ nguyên tư thế.Mấy phút sau, Mạnh Oánh xếp dù quay người đi vào.Lưu lại cho hắn một bóng lưng lạnh lùng mà tinh tế.Hứa Điện, toàn thân ướt đẫm cười cười, cúi đầu tiếp tục quỳ.Là lỗi của anh.Nam du côn nhã nhặn cố chấp x ảnh hậu kiên cường độc lập.*Một số lời của tác giả:1, Nội dung truyện cũng như tên, trước ngược nữ, sau ngược nam, Nữ chính kịp thời bức rời trở về tìm lại chính bản thân mình.2, Xen lẫn ngọt đắng, phía sau sẽ là ngọt văn.3, Sự nghiệp của nữ chính được phát triển rất tốt, vô cùng thoải mái, nhưng là vạn sự khởi đầu nan, mọi việc phía sau sẽ vô cùng suôn sẻ.4, Cảm ơn vì đã đọc.* truyện gồm 85 chương + 20 chương PN. Nếu reup lại nơi khác không phải Wattpad thì thông báo với editor một tiếng nha. ^^@tpnq_srndipity…