Cuộc sống này thật thất bại, mỗi ngày ta đều phải kiếm sống khổ cực, phải Ta là phế vật, là thứ xúi quẩy, chỉ vì ta mà cha mẹ ta mất, giờ ta đứa trẻ môi côi, sống chỉ toàn gây sự xui xẻo cho người bên cạnh, bị người khác chê bai, đánh đập như ta chịu được vì trước khi mất mẹ đã nói: ''Con trai ta, hãy cố gắng sống thật tốt nhé'' Để thực hiện lời hứa của mẹ mà ta đã chịu đựng, nhưng giờ đây mọi chuyện quá khổ cực rồi, ta không thiết sống nữa, con xin lỗi vì không giữ được lời hứa, con xin lỗi mẹ! 'Roẹt' dứt khoát khứa tay tự vẫn Chị Nuôi thấy và đưa vào viện. /Tỉnh dậy/ - Ơ chị Natsumi, sao chị lại ở đây, em đã chết rồi cơ mà? - Ngốc, Em ngốc quá ! Sao lại dại dột thế, cha mẹ em giao em cho chị chăm sóc mà em làm thế thì chị biết nói thế nào đây? 'Hức hức' nước mắt tôi ứa ra Chị Natsumi ôm tôi vào lòng, tôi như cuộn trào cảm xúc mà nước mắt cứ tuôn rơi, vỡ oà sự chịu đựng bất lâu. 1 Năm sau đó tôi thức tỉnh thành Người Siêu Năng, tôi trau dồi rèn luyện, vào 2 năm tiếp tôi thành cấp A. Năm Thứ Nguyên 522,Đội Chủ Lực của tôi bị hạ độc do kẻ phản bội, chiêu trò của Lũ Quỷ Cretorious, Một trong những thuộc hạ của Quỷ Vương Bahamut đã tấn công thành phố của chúng tôi, tôi bất lực, đau khổ khi mất đi người thân duy nhất của mình - Chị Natsumi. Tôi hận và quyết định rèn luyện cực khổ. Năm Thứ Nguyên 538, Chiến tranh nổ ra giữa các lục địa, Quỷ Vương Bahamut cầm đầu với dã tâm thống trị thế giới từ lâu, lúc đầu mọi thứ vẫn cân bằng nhưng hắn lại cấu kết bè lũ Vực Sâu, ch
"Na Jaemin dừng lại ở đây, cậu tốt nhất nên biết giới hạn của mình""Lee Jeno, tôi chính là không có giới hạn đó. Nếu tôi cứ nhất quyết vượt qua ranh giới này thì sao?"..Category: OOC, Romance, HEStatus: CompletedNote: Các nhân vật và cốt truyện trong fic không liên quan đến đời thực.Bối cảnh, địa lý và lịch sử là sản phẩm thuộc trí tưởng tượng, không có thật.Author: Qina~…
Người Pháp có một câu ngạn ngữ thế này: 'Suis l'amour, l'amour fuit. Fuit l'amour, l'amour suit.' (theo tình tình chạy, trốn tình tình theo). Thế nên khi Jimin chạy theo Jungkook, anh mãi mãi chỉ nhìn thấy bóng lưng cậu, nhưng khi anh quyết định buông tay, cậu lại vẫn cố chấp chẳng chịu rời bỏ. Vậy rốt cuộc phải làm sao mới tốt đây?…
Hán Việt: Thế thân thụ giả tử chi hậuTác giả: Hàm Ngư Đại Tây QuaNguồn cv : 甜甜 - wikidthTình trạng gốc: Hoàn thànhTình trạng edit: hoàn thành(11/1/2022 - 27/6/2022)Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Cẩu huyết , Ngược luyến , Gương vỡ lại lành , Giới giải trí , 1v1 , Thế thânTruyện chỉ đăng tại Watpad của chinchinzzzz, mọi người không đọc ở trang repost, mình cảm ơn!⚠️ Mình không biết tiếng trung, chỉ đảm bảo 60-70%, câu từ còn lủng củng, mong mọi người góp ý nhẹ nhàng.Chỉ edit truyện để tiện đọc cũng như lưu trữ.⚠️Truyện edit khi chưa có sự đồng ý của tác giả, phi lợi nhuận, vui lòng không mang đi nơi khác.⛔️ KHÔNG REPOST, CHUYỂN VER…
"...cậu có thể chạy trốn, có thể từ chối, có thể làm ra vẻ là cậu không quan tâm hay bất cứ cái gì cậu muốn...nhưng tôi sẽ không dừng lại, không bỏ cuộc.." Đây là tối hậu thư hay sao, Hoàng Minh Nam bị điên rồi, tại sao lại đi nói điều này với tôi cơ chứ! Hoàng Minh Nam hít nhẹ tóc tôi. "....chừng nào cậu chưa là CỦA TÔI." 6/2012-6/2013 ---------------------------------------------------------------------------------- Tôi là kẻ đứng ở góc khán đài quan sát khán giả thay vì hò hét cổ vũ, tôi là kẻ mờ nhạt làm nền cho câu chuyện lãng mạn của người khác bằng những tình huống dở ẹt và những chiêu trò lố bịch. Tôi là người nhìn được những cái mà người khác không thấy nhưng chẳng bao giờ được công nhận.Tôi là kẻ giỏi che dấu và giỏi giả vờ. Tôi không phải kiểu người thánh thiện ngây thơ hay dễ thương gì hết và tôi không ngại điều đó.Tôi không tốt nhưng cũng không cho là mình nằm ở bên xấu, có lẽ là cả hai. Tôi là một nhân vật phụ, nhân vật phụ thứ thiệt trong mọi thứ. Cuộc đời của tôi không có tới vài khoảng trải hoa hồng như cuộc đời của nhiều người khác, nó dài vài gồ ghề và không có gì cả. Cái duy nhất có thể làm là đi tới trước. Liệu tôi có khi nào sẽ trở thành nhân vật chính?…
Đêm tân hôn, chờ đợi cô không phải người chồng dịu dàng che chở, mà là một trò chơi đổi vợ tàn khốc. Thân là cô dâu, lại bị chồng mình tự tay đẩy vào vòng tay người đàn ông khác, hung hăng chà đạp tự ái của cô. Cô bị thuốc mê khống chế, bị buộc đón nhận hoan ái ở dưới thân thể của người đàn ông khác, ba ngày ba đêm, không ngủ không nghỉ. . . .Trước mặt mọi người, bọn họ có một cuộc hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn, người người yêu thích và ngưỡng mộ. Sau lưng người, cô chẳng qua là nữ đầy tớ làm ấm giường của anh, bị anh bừa bãi lăng nhục, "Cô chẳng qua chỉ là một phụ nữ dâm tiện, không có lệnh của tôi, cho dù cô muốn chết cũng không được!"...Một cuộc tai nạn xe cộ bất ngờ xảy ra, cô hoàn toàn biến mất trong thế giới của anh, anh mới phát hiện, thì ra là trong quá trình trả thù cô, tim của mình cũng chảy máu. Năm năm sau, cô mang theo hai đứa trẻ, một trai một gái, trở lại vùng đất này. Trong bữa tiệc thứ nhất, lại không ngờ đối mặt cùng đôi mắt kia."Mẹ, chú đó trông thật giống anh hai!" Tiếng kinh hô của con gái khiến cô theo bản năng kéo bé trai bên cạnh vào trong ngực."Cô trông rất giống vợ của tôi!" con ngươi sắc bén như chim ưng của anh khiến cho cô có cảm giác bị nhìn xuyên qua."Tiên sinh thật thích nói đùa, xin lỗi tiên sinh, xin lỗi tôi không tiếp ngài được, chồng tôi đang đợi tôi!" cô rời đi tựa như trốn, tầm mắt sau lưng lại bám chặt như bóng theo thân. . . .Ác ma tìm tới cửa lần nữa, lần này, vận mạng của cô sẽ như thế nào?…