Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

200

Ngày thứ 200...

Một chút lí do tại sao ZOFGK lại đặc biệt với mình đến thế.

19/11 trong 2 năm gần đây đều là dấu mốc đặc biệt với không chỉ mình mà còn là hàng triệu fan khác.

19/11/2023, sau 7 năm, Faker giành được chiếc cúp vô địch một lần nữa, cũng là chiếc cúp CKTG đầu tiên của ZOFGK sau một mùa hè đầy khó khăn và tuyệt vọng.
19/11/2024, ngày năm mảnh ghép của đội hình mà người ta gọi là kì tích ấy đã lạc mất một.
Và ngày 19/11, cũng là ngày sinh nhật của mình..

Chính xác thì mình biết tới T1 vào chính cái ngày mà họ nâng cao chiếc cúp vô địch vào năm 2023, chính khoảnh khắc Zeus cầm Aatrox cân 4 đường trên đã thu hút mình.

Mình biết Faker từ rất lâu trước đấy vì dù không xem LMHT nhưng mình có chơi game và Faker thì đã là tượng đài esport từ rất lâu rồi.

Chẳng có chủ đích sẽ thành fan hay như thế nào cả, chỉ là từ sau đêm hôm ấy thì mình bắt đầu tìm hiểu và chú ý đến T1. Thế mà cũng hơn 1 năm, tính dư lên thì gần 2 năm rồi.

Mình chưa từng có suy nghĩ theo dõi, ủng hộ, hay "đu" một cá nhân hoặc tổ chức nào đấy, somehow thì T1, nói đúng hơn là ZOFGK đã khiến mình dần trân quý họ và coi họ trở thành phần không thể thiếu với mình.

Thời gian mình được vinh dự đồng hành cùng ZOFGK chẳng dài hơn ai nhưng cũng là đủ để mình trải qua đủ cung bậc hỉ, nộ, ái, ố với họ.

Mình tìm đến CKTG 2017, CKTG 2022, cả Spring 2022 và đã xem không biết bao nhiêu lần CKTG 2023. Dù đến hơi muộn, nhưng có lẽ vẫn là kịp để khi xem T1 Rose Together, mình hiểu được hết tất cả những gì đã trải qua trong 3 năm của ZOFGK.

Đến bây giờ với mình, trong những thước phim từng khiến mình bật khóc vì những khó khăn và bất lực mà họ trải qua cùng nhau, thì giờ đây, thứ khiến mình đau nhất khi xem lại chính là những lời hứa hẹn, những quãng thời gian họ đã có cùng nhau.

Mình từng nói với bạn mình rằng "ZOFGK là thứ trân quý nhất với tao, tao không tưởng tượng được line up này tan rã tao sẽ như thế nào nữa"

Và rồi khi điều đó thực sự xảy đến, mình đã vỡ vụn. Vẫn là ngày sinh nhật của mình, 1 năm sau cái ngày mình bắt đầu lưu họ vào từng mục trong điện thoại, mình khóc và run đến mức mình không thể bình tĩnh nhắn tin cho bạn được.

"Tao không tin đâu. Chắc chút nữa sẽ đăng bài Welcome thôi"
Để đến khi mình reload một lần nữa
"Welcome Doran"

Mình cũng không biết diễn tả lại lúc ấy thế nào nữa, chỉ nhớ là mình đã nằm vật ra giường rồi vùi đầu vào chăn khóc.

Nhiều khi nghĩ thấy bản thân điên cực í, khóc đến tàn người vì mấy ông tuyển thủ=) Nhưng mà nếu mọi người cũng trân trọng họ như thế, thì mọi người hiểu mà, đúng không???




























..............................................................................
07.06.2025

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #zofgk