Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 16

Công viên giải trí luôn luôn đông đúc vào mọi khung giờ. Nam thanh nữ tú cười đùa, đầu đội đủ kiểu băng đô sừng trông thật vui nhộn. Khu tàu lượn nước là tâm điểm thu hút đông đảo người xem. Du khách mặc áo mưa chờ đợi trong háo hức, được nâng lên độ cao chóng mặt rồi bất ngờ lao thẳng xuống. Nước văng tung tóe, tiếng hét vang lên không ngớt, hòa cùng tiếng cười thích thú của những người xung quanh.

James chưa từng thấy khung cảnh náo nhiệt như vậy, đôi mắt mở to như không muốn bỏ lỡ bất kì khoảng khắc tươi đẹp nào. Khi kéo James đến cổng, Juhoon đã tiện tay mua một chiếc bờm sừng quỷ nhỏ. Hắn ngắm nghía một chút, rồi đội lên đầu cậu, ngón tay khẽ chạm vào chiếc sừng màu đỏ sậm khiến lò xo rung nhẹ

Hôm nay Juhoon ăn mặc thoải mái, nhưng không thể che giấu được vẻ ngoài nổi bật. Chiếc áo sơ mi đen để mở cúc trên lộ ra mảng da trắng, cùng với sợi dây chuyền bạc thả lười biếng ở cổ tạo cảm giác vô cùng phóng túng. Đứng ở đâu, hắn cũng mang một vẻ ngạo mạn lịch lãm nhưng đầy nguy hiểm. Hắn cúi đầu, nhìn thiếu niên đeo bờm sừng quỷ đang ngó nghiêng xung quanh như một đứa trẻ, đôi mắt nâu hổ phách ánh lên nét cười dịu dàng.

“Muốn chơi gì nào? Bên kia có xe điện đụng, vòng quay ngựa gỗ, còn có cả nhà kẹo nữa.”

Đây là lần đầu tiên James đến công viên giải trí, gương mặt cậu đầy phấn khích, hai má ửng hồng. Cậu quay lại nhìn Juhoon bằng đôi mắt sáng long lanh, nhỏ giọng nói: “Tôi muốn chơi cái này trước…”

Juhoon nhìn theo hướng tay James chỉ, thấy tàu lượn siêu tốc đã được nâng lên cực kỳ cao, trở nên bé xíu trong mắt người nhìn, sau đó nó đột ngột lao xuống, những tiếng la hét hoảng loạn không ngừng vang lên, Juhoon đứng ở dưới cũng có thể nghe rõ.

Juhoon: “…”

James thấy Juhoon không trả lời, sự hào hứng trong mắt cậu giảm đi chút ít, cậu dè dặt hỏi: “Có được không?”

“…” Juhoon giữ nguyên động tác ngẩng đầu một lúc lâu, nghe thấy câu hỏi của James mới rời mắt đi, nhận ra sự mong chờ của cậu, hắn đưa tay gẩy nhẹ chiếc sừng quái vật trên đầu khiến lò xo rung lên, mỉm cười: “Được chứ, chỉ cần em đừng sợ quá mà khóc nhè là được.”

Ánh mắt James sáng lên, vui vẻ gật đầu: “Ừm, tôi sẽ không khóc đâu!”

“Đi thôi, xếp hàng mua vé nào!”

Juhoon mua hai vé, dẫn Jame tới tàu lượn siêu tốc. Khi họ đến, lượng người xếp hàng không nhiều, vừa lúc nhóm khách trước ra ngoài, họ theo dòng người vào trong và tìm chỗ ngồi.

Đám đông lác đác đi vào, Juhoon và James ngồi sau hai cô gái đang hào hứng tám chuyện ầm ĩ, họ còn đeo máy quay để ghi lại quá trình.

Juhoon hít một hơi thật sâu, rồi nghiêng người lại gần James, thì thầm bên tai cậu: “Bé cưng, nếu em sợ thì cứ nắm chặt tay anh nhé.”

Giữa chốn đông người làm hành động thân mật như thế, khuôn mặt trắng nõn của James lập tức đỏ bừng. Cậu không kìm được, ngẩng đầu lên nhìn về phía trước, quả nhiên hai cô gái kia đã nghe thấy Juhoon nói chuyện, quay lại với ánh mắt đầy kinh ngạc.

James vừa xấu hổ vừa bối rối, vội vàng quay đầu đi, vành tai hồng lên, lắp bắp bảo: “Còn… còn nhiều người ở đây đấy.”

Juhoon nghe vậy, khẽ cười trêu chọc cậu: “Được thôi… khi nào không có người anh sẽ gọi sau vậy.”

Phía trước đột nhiên vang lên tiếng cười mờ ám, James không dám ngẩng đầu, khuôn mặt đỏ như sắp nhỏ máu:

“Anh… Anh đừng nói nữa mà.”

Juhoon bật cười dỗ dành: “”Được rồi, được rồi, nghe em hết.”

Giọng cười khúc khích lén lút kia lại truyền đến tai James, cậu ngượng đến mức sắp vùi đầu xuống cát, đau khổ ngậm miệng lại.

May mà tàu lượn siêu tốc nhanh chóng khởi động, Juhoon, người trước đó cứ trêu đùa James, giờ cũng im bặt. James theo tàu lượn lên đến đỉnh cao nhất, vài giây sau, chiếc tàu lao vút xuống với tốc độ mạnh mẽ.

“A a a a a ——! !”

Tiếng la hét của cả nam lẫn nữ vang lên chói tai.

Juhoon bất ngờ nắm chặt tay vịn.

James cảm nhận làn gió thổi tung mái tóc, để lộ vầng trán mịn màng, đôi mắt đen láy sáng rực. Cảm giác ấm ức trong lòng bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là sự thỏa mãn, cậu hét lên vui vẻ.

“A a a ——! !”

Juhoon bên cạnh cũng bị gió thổi bay mái tóc, hắn dựa chặt vào lưng ghế, khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, tay phải nắm chặt tay vịn.

James ban đầu còn chút e dè, nhưng sau mấy giây, cậu như chú chim non vừa ra khỏi lồng, tràn đầy sự tò mò với mọi thứ xung quanh.

Khi xuống khỏi tàu lượn siêu tốc, James lại kéo Juhoon thử thêm trò nhảy tự do và xích đu khổng lồ, chơi hết tất cả các trò cảm giác mạnh, mái tóc rối bù lên.

Juhoon vốn có vẻ ngoài mạnh mẽ đầy sức hút, chẳng mấy chốc cũng trở nên xộc xệch sau những trò chơi cảm giác mạnh như thể bị lăn qua lăn lại trong máy giặt. Hắn dường như vẫn chưa hoàn hồn, yết hầu lăn lộn, kéo tay James lại khi cậu hứng thú muốn thử trò thuyền vượt thác, thở dài một hơi:

“Bé cưng, anh khát rồi, em đi mua cho anh một chai nước nhé.”

James đáp một tiếng “Ừm”, rồi nhìn xung quanh tìm kiếm cửa hàng, bước nhanh đi mua nước.

Juhoon đứng nhìn bóng lưng James rời đi, nụ cười tươi tắn trên môi dần trở nên cứng nhắc. Hắn đột ngột khom người, lấy tay che miệng lại.

“Ọe —— “

James cầm chai nước bước ra từ cửa hàng, tình cờ gặp hai cô gái ngồi phía trước họ lúc chơi tàu lượn siêu tốc đang loay hoay với máy quay phim. Khi thấy cậu, cả hai cô gái đều ngạc nhiên. Một cô gái nhìn vào chai nước lạnh trong tay cậu, do dự một chút rồi khẽ nhắc nhở:

“À ừm… uống nước đá sau khi nôn sẽ làm dạ dày bị kích thích đấy.”

James nghe mà mặt mày ngơ ngác: “Hả?”

Hai cô gái nhìn nhau, cô gái cầm máy quay giải thích: “Chúng tôi vừa đi từ đó qua, thấy bạn trai của cậu đang nôn mửa bên cạnh thùng rác.”

Cô gái tóc ngắn khoác tay cô gái tóc dài, cười tủm tỉm nói: “Đây là lần đầu cậu chơi tàu lượn siêu tốc phải không? Có lẽ anh ấy lo cậu sợ nên mới quyết tâm tham gia cùng, trên đó anh ấy siết tay vịn hoài… À đúng rồi, chúng tôi có quay video, thêm WeChat đi, tôi gửi cho cậu một bản làm kỷ niệm nhé.”

Nghe lời giải thích của các cô gái, James không những không hiểu mà còn sinh ra nhiều thắc mắc hơn, cậu vô thức rút điện thoại quét mã.

“Được chứ, làm phiền các cậu rồi.”

“Không phiền không phiền.” Cô gái cười tươi, chuyển cho James video chưa cắt chỉnh, rồi tạm biệt cậu và kéo bạn mình đi mua sắm.

James đứng ở cửa, xem hết video, bản thân cậu được thả lỏng tinh thần nên không kiềm chế được cảm xúc, còn Juhoon bên cạnh thì mặt không đổi sắc, nắm chặt tay vịn, đôi khi biểu cảm còn hơi méo mó.

Cậu không nhịn được bật cười, nhìn chai nước đá trong tay, quyết định quay lại cửa hàng.

Juhoon ngồi trên chiếc ghế dài bằng gỗ chờ James. Sau một lúc lâu, James đã trở lại cùng với hai chai nước, cậu đưa cho hắn một chai.

Lúc nãy khi họ đến thì trời đã gần tối. Bây giờ, trên bầu trời bắt đầu xuất hiện mặt trăng tròn vành vạnh và những ngôi sao sáng lấp lánh, ánh đèn của công viên giải trí lần lượt bật lên, những nhân vật hoạt hình di chuyển khắp nơi, khung cảnh trông giống như một vương quốc trong câu chuyện cổ tích.

Một nhân vật hoạt hình đi ngang qua, thân thiện giơ tay chào họ.

James ngồi trên ghế dài, vui vẻ vẫy tay đáp lại.

Juhoon không phản ứng với lời chào của nhân vật hoạt hình, giờ đây đến sức nói chuyện hắn cũng chẳng còn. Mở chai nước uống vài ngụm, cảm giác choáng váng đã dịu đi phần nào sau những cơn buồn nôn đến khan cổ họng ban nãy. Thấy James ngồi bên cạnh, đôi mắt trong veo chăm chú nhìn mình, hắn hít sâu một hơi, dứt khoát đứng lên.

“Đi thôi, thử chơi thuyền vượt thác nào.”

James vẫn ngồi yên trên ghế dài, nhẹ nhàng đáp lại: “Không chơi nữa đâu, mệt quá rồi…”

Cậu vẫn còn đeo chiếc bờm tóc sừng quỷ nhỏ, gương mặt trắng trẻo, giọng nói mềm mại như đang làm nũng.

Juhoon chợt cảm thấy trái tim mềm nhũn, hắn vặn nắp chai nước khoáng rồi đặt sang một bên, sau đó bế James lên đặt trên đùi mình, khẽ véo má cậu một cái.

“Chơi đủ rồi à?”

James khẽ “ừm” một tiếng.

Kể từ lần chia tay trước, đã hai ngày họ chưa gặp lại nhau. Trong khi khắp khu vui chơi tràn ngập tiếng cười, họ lại tìm một góc yên tĩnh, khẽ khàng trò chuyện.

Khoảng mười phút sau, Juhoon vươn tay vuốt ve khuôn mặt James, cúi đầu, áp môi mình vào môi cậu, tách hàm răng trắng muốt để luồn lưỡi vào.

“Ưm…”

Trong khu vui chơi giải trí đông đúc, tiếng cười nói vẫn vẳng vẳng bên tai, hai chiếc lưỡi ướt át quấn lấy nhau giữa đôi môi hé mở, âm thanh mút mát nho nhỏ vang lên.

Juhoon cũng không hành động quá mức, anh hôn James đến khi mặt cậu bắt đầu đỏ bừng thì thu lưỡi về, nhẹ nhàng dùng ngón tay lau sạch nước miếng tràn ra bên khóe môi, giọng nói trầm thấp còn chưa thỏa dục vọng: “Hôm nay chơi mệt rồi, anh đưa em về nhé? Về nhà ngủ một giấc thật ngon, đừng suy nghĩ gì cả, những chuyện khác cứ để anh lo.”

Ánh mắt James mông lung vì nụ hôn ban nãy, khuôn mặt ửng hồng, đầu óc cũng chậm chạp hẳn, mãi một lúc sau cậu mới hiểu rằng cái mông mình mấy nay không cần chịu tội nữa, kinh ngạc liếc trộm hắn.

Cứ như thể mặt trời mọc ở phía Tây, tên lưu manh lại quay đầu làm người tử tế vậy.

Tuy nhiên, kĩ thuật nhìn trộm của cậu không tốt, mới đảo mắt đã bị người ta phát hiện.

James còn trẻ nên mọi cảm xúc đều hiện rõ trên mặt. Juhoon chỉ cần liếc qua một cái là biết cậu đang nghĩ gì. Hắn nheo mắt, bóp hai má làm môi cậu chu lên, rồi lắc qua lắc lại:

“Nghĩ gì vậy? Anh đưa em đi chơi, chứ đâu có rủ em lên giường.”

Lời này hoàn toàn không đáng tin.

James bị bóp má chu miệng, ngồi trên đùi hắn mất tự nhiên nhích tới nhích lui, lẩm bẩm: “Rõ ràng… rõ ràng anh…”

Đương nhiên Juhoon biết cậu đang nói về cái gì, hắn không hề cảm thấy xấu hổ, cười bảo: “Sao vậy? Nó nhớ em quá, muốn ra chào hỏi em một tiếng thôi mà.”

Mặt James đỏ như sắp bốc khói.

Thời gian không còn sớm nữa, Juhoon đưa James về nhà. Trước đó, để dỗ cậu vui vẻ, sau khi ăn xong thì Juhoon đã đổi sang chiếc xe mô tô Kawasaki để trở cậu đến khu vui chơi. Nam sinh tuổi này ai mà chẳng có hứng thú với xe phân khối lớn, James cũng mê không rời mắt, mới đầu nhìn thấy còn xuýt xoa liên tục, khi về đã bình tĩnh hơn nhiều rồi.

Juhoon đưa James đến dưới tòa nhà của cậu, tháo mũ bảo hiểm ra, vuốt lại mái tóc hơi rối của cậu, hất cằm: “Lên đi, trước khi ngủ uống một cốc sữa ngọt, đánh một giấc thật ngon nhé.”

Không hiểu sao vành tai James lại hơi ửng đỏ, ngoan ngoãn “Ừm” một tiếng.

Sau khi Juhoon rời đi, James cũng quay người bước lên nhà, khẽ ngân nga một bài hát rồi mở cửa.

“Về rồi à?”

Trong phòng không bật đèn, một giọng nữ dịu dàng bỗng nhiên vang lên. James sững sờ ngẩng đầu, nhờ vào ánh trăng sáng, cậu nhìn thấy một người phụ nữ mặc sườn xám trắng đang ngồi một cách tao nhã trên chiếc ghế bên cạnh cửa sổ.

James mím môi, bật công tắc chính, đèn trong phòng lập tức sáng lên. Cậu ngoan ngoãn chào: “Mẹ.”

Daisy rời ánh mắt từ khung cảnh ngoài cửa sổ về phía con trai mình, nhìn thấy chiếc bờm tóc hình ác quỷ trên đầu James, bà cau mày, cố gắng kiềm chế sự không hài lòng mà hỏi han: “Lần thi này thế nào rồi?”

Mặc dù đã được Juhoon dỗ dành, nhưng khi nhắc đến chuyện này với mẹ, James vẫn cảm thấy hơi tủi thân: “Không tốt lắm, giữa chừng có chút sai sót, Mẹ, hôm nay con…”

“James, con đang làm gì vậy? Con đến tuổi nổi loạn rồi à?”

Daisy lên tiếng cắt ngang lời cậu, giọng nói dịu dàng nhưng đầy tức giận. Gần đây bà bận rộn với một triển lãm tranh, lâu lắm mới về nhà, lần này về lại phát hiện James không chỉ thường xuyên về muộn mà còn trượt kỳ thi. Cơn giận nén lâu cuối cùng cũng bùng phát.

James ngơ ngác nhìn người phụ nữ đang tức giận, môi khẽ động, nhưng rồi quyết định nuốt ngược lời giải thích vào trong.

“Từ trước đến nay con luôn là đứa trẻ ngoan ngoãn, sao bây giờ lại thành ra thế này? Giới nghiêm 9 giờ, con nhìn lại dấu vân tay trên ổ khóa đi, mấy ngày qua con về lúc mấy giờ? Mẹ không cho con tham gia mấy buổi tụ tập vô ích, bảo con học hành chăm chỉ, mà con đâu có nghe, kết quả là đến kì thi đơn giản cũng không qua nổi.”

Người phụ nữ nhìn cậu, vẻ mặt cực kì thất vọng.

James cúi đầu, im lặng không nói gì cả. Rõ ràng lúc mới vào cửa cậu còn vui vẻ ngân nga ca hát, giờ lại trở thành đứa trẻ kiệm lời.

Người phụ nữ xoa nhẹ sống mũi, tỏ ra mệt mỏi: “Thôi được rồi, James, sau này con đừng giao du với những người không đàng hoàng, mẹ thật sự rất mệt, đừng làm mẹ phải lo nghĩ thêm nữa.”

James cảm thấy tim mình như bị ngâm trong nước lạnh, cậu kìm nén, nhẹ nhàng nắm chặt góc áo: “Vâng, con biết rồi, thưa mẹ.”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com