Chương 1: Khởi đầu
London một chiều thu nọ, một toà lâu đài kiến trúc cổ xưa đang toạ lạc hùng vĩ nằm cạnh rừng, trong một căn hầm tối tăm và đầy lạnh lẽo có bóng hình người đang nằm trong một cái lồng vàng đồ sộ. Hai người đang nằm ngủ với nhau, một hình ảnh hết sức hài hòa người con gái đang ôm một đứa trẻ nhỏ tầm 5 tuổi vào lòng của mình, mái tóc trắng ngần lấp lánh những vì tinh tú trên vũ trụ rộng lớn kết hợp cùng đôi môi đỏ mọng như quả mận, cùng hàng mi dài cong cong và làm da trắng ngần như sữa trông rất ốm yếu không những vậy dường như nó còn tôn lên vẻ đẹp của cô gái.
Người con gái từ từ tỉnh giấc, đôi mắt từ từ mở ra một màu xanh của bầu trời rộng lớn, đôi bàn tay nhỏ bé ấy đang vỗ về lên lưng của đứa nhỏ. Tiếng "hm...." đứa bé dường như đã tỉnh giấc vừa mở đôi mắt ra lại tìm kiếm hình bóng của mẹ mình, cái miệng nhỏ chúm chím cất tiếng gọi thỏ thẻ: "Mẹ ơi....."
Người con gái dịu dàng nhìn đứa trẻ rồi nhoẻ miệng mỉm cười xoa đầu nó : " Sao vậy tình yêu bé bỏng của mẹ ?". Đứa bé mỉm cười ôm chầm lấy mẹ của mình vừa dùng đầu cọ cọ vào như làm nũng: "Mẹ ơi... con yêu mẹ nhiều lắm.."
Cái miệng nhỏ này ăn nói ngọt sớt quá ta ơi, người phụ nữ hôn lên mặt đứa bé phát lên từng tiếng " chụt....chụt". Đứa bé cười "hì..hì.." vùi đầu vào lòng mẹ lần nữa. Một khung cảnh ấm áp đang diễn ra trái ngược với hoàn cảnh nơi đây mang một vẻ lạnh lẽo và đầy âm u.
Tiếng bước chân vang lên trong khung cảnh tịch mịch này từng tiếng " cộp..cộp" xa xa có bóng dáng của một người đàn ông ăn mặc lễ phục phong cách cổ xưa, khoác lên mình chiếc áo chùng đen nọ, khuôn mặt tuấn tú, thân hình vạm vỡ cùng với mái tóc vàng óng ánh được trau chuốt một cách cẩn thận được vuốt ngược ra sau, mỗi bước đi của anh toát lên vẻ quý tộc cùng sự trầm ổn của thời gian mai một đang bước càng gần đến cái lồng nơi mà đứa trẻ và người con gái đang nằm trong đấy.
" Célia.. Em rốt cuộc đã biết lỗi của mình chưa"
Người đàn ông nhìn chằm chằm vào người phụ nữ cất tiếng hỏi, giọng nói đầy vẻ lạnh nhạt đôi mày nhíu lại cùng với hơi thở nguy hiểm đang phát ra, đang đợi người con gái trả lời câu hỏi của mình.
" Tôi đã bảo là không có gì để nói hết, muốn gì thì hãy thả mẹ con chúng tôi ra trước". Em nghĩ câu trả lời sẽ như thế nào hả Célia, em đã phản bội tôi và giờ em bị nhốt trong đó chính là câu trả lời rõ ràng. Người phụ nữ quật cường gương mặt thể hiện sự khó chịu "Tôi biết rằng anh không hề yêu tôi tại sao anh cứ giam cầm tôi trong cái lồng vàng như thế này.."
" Célia ơi là Célia em không biết mình quý giá cỡ nào đâu, dòng máu của em, gương mặt của em thể hiện cho điều đó". Chỉ vì tôi mang dòng máu Veela trong người mà anh nhốt tôi ngần ấy năm ư... Rốt cuộc.. anh.. anh có phải là con người không vậy.. tại sao lại đối xử với tôi như thế tôi không thù, không oán với anh, tôi với anh chỉ là hai người xa lạ. Em có biết không Célia, từ lần đầu nhìn thấy em anh đã biết là em sẽ là của anh rồi.
Tôi không là của ai hết, tôi của chính bản thân mình...người đàn ông cất tiếng cười lớn vang vọng cả lâu đài. Em nghĩ xem đi những năm trước em đâu có bị nhốt đâu, ngoài ra em khá là tự do đấy em đi đâu em muốn gì tôi đều có thể cho em được nhưng em lại dám bỏ trốn khỏi tôi. Người đàn cất tiếng nói " Đứa trẻ là con của ai, có phải là em đã cùng người đàn ông khác lên kế hoạch chạy trốn rồi định ở bên nhau ư"
Nhưng tiếc rằng Célia ơi người tính không bằng trời tính, cuối cùng thì em cũng quay trở về bên tôi thôi không phải sao. Người phụ nữ bất lực trước lời nói của người đàn ông , cô không biết phản biện làm sao, tại sao lại xảy ra chuyện như thế này nữa lẽ ra... lẽ ra..cô nên nghe lời mẹ không nên chạy lung tung dẫn đến việc bị bắt đến đây vừa nói đến đây nước mắt cô trào ra. Nhưng một suy nghĩ vụt sang trong đầu, có lẽ cô nên bỏ trốn không hãy nghĩ kĩ xem mình thì không sao nhưng còn Leyla từ khi sinh ra con bé đã bị nhốt cùng cô, đến những tia sáng bé bỏng ấy, những cơn mưa rào rạt vào chiều thu hay những cơn lạnh rét mà mua đông mang lại, con bé còn chưa nhìn thấy còn chưa được trải nghiệm thế giới này đẹp biết bao nhiêu mà thứ con bé cảm nhận được, chỉ là bóng tối bao trùm len chút ảnh lửa trong căn hầm và sự ẩm mốc tới tăm nơi đây con bé không giống cô nó xứng đáng nhận được những thứ tốt đẹp hơn là sự giam cầm vĩnh viễn không lối thoát như thế này: "Không.. không được điều đó quá không công bằng với con bé".
———
Nhiều năm trước
Khi cô đánh lạc hướng đám người hầu thành công trong một lần đi mua sắm, bóng hình nhỏ vụt qua... vụt lại giữa dòng người rộng lớn. Cô chạy mãi chạy mãi cho đến một quán trông khá là cũ kĩ liền tấp vào nơi đó trốn. Mọi người trong quán ăn mặc kì lạ khoác những chiếc áo choàng đen không khí đầy vẻ âm u tỉnh mịch. Thì đôi mắt của cô bỗng loé lên nhìn thấy bóng dáng một người đàn ngồi trong góc của quán, anh ta mặc một chiếc áo choàng đen quá khổ nhìn như một con dơi khổng lồ, với mái tóc đen dài ngang vai ôm lấy khuôn mặt, môi mỏng cùng với đôi mắt sắt lẻm.
Xung quanh anh ta chất đầy những li rượu đủ các kích cỡ khác nhau, gương mặt ửng đỏ vì say và đôi mắt mơ hồ, miệng còn lẩm bẩm từng tiếng. Gương mặt nhăn lại đầy vẻ đau khổ đang không ngừng uống rượu cất tiếng nỉ non: "LiLy..lily.....tại sao...tại sao". Cô không biết tại sao lại cảm giác thấy rằng người đàn ông đó vô cùng an toàn có thể bảo vệ cô trước những người khác. Cô tiến lại chỗ đó ngồi kế bên anh bắt chuyện cất tiếng nói "Hm.. xin chào!?"
Người đàn ông không nghe lời cô nói hoàng toàn chìm trong đau khổ, đến khi cô chạm vào anh thì anh mới giật mình lạnh lùng quay qua quát cô "Tránh ra....." điều đó khiến cô ngã nhào xuống đất nhưng cô lại không bỏ cuộc cố gắng bắt chuyện với anh nhưng anh lại không để ý đến cô, rồi mơ mơ màng màng nằm trên bàn. Cô biết cơ hội của mình đã tới rồi liền đỡ anh dậy, mọi người nhìn thấy tưởng anh là người quen của cô bởi vì giáo sư Snape sẽ không cho phép ai đụng vào người mình hết cái miệng đó sẽ không ngừng phun ra nộc độc cho đến khi người đối diện giơ tay đầu hàng.
Cô hỏi anh nhà ở đâu rồi dìu anh từ từ ra quán rượu, cô đi từng bước từng bước nặng nề bởi vì cô khá yếu, mà trọng lượng của người đối diện lại dựa vào cô hết. Cô sẽ tính toán đêm nay ở ké anh ta một đêm sau đó tìm cách liên lạc với gia đình rồi chạy trốn, bởi vì hiện tại nếu cô ở ngoài thì hết sức nguy hiểm có thể bị bắt lại bất cứ lúc nào. Đang đi kiếm nhà của anh ta thì anh lại cắt tiếng thều thào: "Lily.." cô mới tò mò không biết qua lời nói của anh cô gái này là ai mà làm cho anh ta đau khổ như thế. Gần đến đường bàn xoay nhà của Snape đó là một khu phố tồi tàn, đầy bẩn thỉu cô đang kiếm ngôi nhà hình như anh ta nói số 4 đúng không nhỉ à kia rồi.
Bước vào ngôi nhà mà cô cho là đúng, khung cảnh bên trong khá là lộn xộn và âm u i như người chủ nhân của nó vậy ngoài ra thì khá là bẩn, cô ngó qua ngó lại để tìm phòng ngủ cô ở đâu thì nhìn thấy một chiếc cầu thang dẫn lên tầng trên cô suy nghĩ một hồi liền dìu anh ta bước lên từng bước một rồi tiếng đến một chỗ coi như phòng ngủ. Cô để anh ta nằm đó rồi ngồi kế bên nghĩ mệt một chút quả là quá sức chịu đựng với cô thì bỗng nhiên cô nhớ lại hình như là vào đêm hàng tháng thì sức mạnh của cô sẽ tăng lên, cô cười một cách mỉa mai về chính bản thân của mình, một sức mạnh không có vẻ gì là tự hào cả đó chính là mỗi một tháng cô đều phải trải qua khi mà cô mang dòng máu Veela trong người nó sẽ thu hút mọi người xung quanh kể cả gái lẫn trai. Mùi hương của cô tỏa ra nhiều hơn nữa khuôn mặt cũng càng ngày càng toát lên vẻ xinh đẹp hơn, hơi thở phập phồng lên xuống mặt càng ngày càng đỏ hơn, nếu có người giúp cô thì cô sẽ bớt đau đớn hơn nhưng cô không muốn vì việc này cô trải qua chừng ấy năm rồi cô có thể chịu được nhưng nó khá là thống khổ, hàng mi nhăn lại vì đau từng giọt... từng giọt nước mắt trào ra. Đang chịu đựng đau đớn thì đàn ông nằm cạnh cô bỗng nhiên ngồi dậy, chủ động kéo lấy tay cô ôm chầm cô vào lòng, đôi mắt của anh mờ mờ đi thì nhìn thấy hình dáng cô gái này
"Không phải Lily nhưng... tại sao mình lại".
Serverus cố gắng kiềm chế mình lại nhưng đầu lại càng ngày càng nhức nhối hơn, anh cố gắng đẩy cô ra nhưng cơ thể lại không nghe theo bản thân mình còn cô lại càng ngày ôm anh chặt anh hơn theo bản năng của mình và anh bỗng nhiên cuối xuống nhìn cô rồi hôn lên đôi môi đỏ mọng ấy.
Một đêm trong phòng giữa hai người cùng những tiếng động kì lạ mà khiến người ta không khỏi đỏ mặt khi nghe thấy nó. Severus Snape một người đàn ông chung thuỷ yêu LiLy đã không khống chế được bản thân mình làm chuyện này với cô gái mới gặp lần đầu tiên.Sau khi kết thúc Severus ôm chầm lấy cô vào trong người mình như không muốn cô thoát ra khỏi đó. Đó là đêm đầu tiên hai người ôm nhau chặt nhau như thế và ngủ cùng nhau.
Sáng hôm sau.....
Thân thể Severus khẽ cử động, đôi mắt nhíu nhíu lại nhấn nhấn vào chân mày mình một cách khó chịu cơ thể theo đồng hồ sinh học tỉnh dậy vào giờ này, vừa mở mắt ra là một hình ảnh đập vào mắt anh khiến anh không khỏi ngỡ ngác một cô gái không mặc gì cả đang nằm trong lòng anh say giấc. Gương mặt đầy vẻ thoải mái đang ôm anh ngủ ngon lành. Lẽ nào, tối qua anh đã... khá sững sờ về hành động tối qua của mình anh mà lại...lại phản bội LiLy.. ư khi mà cô ấy kết hôn với tên Potter đáng ghét đó anh đã buồn rất nhiều liền tìm rượu giải sầu, anh khá là tự hào về khả năng kiềm chế của bản thân mình nhưng cuối cùng lại ngủ cùng một cô gái lạ mặt và kết quả ra nông nổi này.
————
Hết chương 1 rồi ạ..
Bình chọn cho truyện mình nhé💋
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com