Chương 3.
Sau khi Harry và Draco ngất đi thì đám người Godric cũng không tiếp tục nán lại. Salazar dặn dò một nam sinh năm trên đến để trông chừng hai người, còn tri kỉ bảo người tỉnh thì phải đi kêu họ. Xong chuyện mới rời đi.
Đêm đến trong căn bệnh thất yên ắng, Draco mở to đôi mắt mờ mịt màu xám xanh nhìn trần nhà. Anh nghiêng đầu nhìn quanh rồi lại tiếp tục nhìn trần nhà.
'Quen thuộc.', đầu Draco nhảy số. Sau lại tiếp tục:'Nhưng nơi này lại không giống hệt như cái bệnh thất mà mình biết.'
Anh ôm đầu, hai mắt cũng nhắm lại. Khuôn mặt từ bình tĩnh lại trở nên vặn vẹo sau bàn tay to lớn:'Ôi chết tiệt! Đây là sự thật, mình và Potter thực sự trở về một ngàn năm trước!'
Draco nghĩ đến điều này lại bắt đầu cảm thấy quái dị. Rõ ràng trong bản chép tay kia có nói trận pháp này có thể mang người thi pháp về bất kì khoảng thời gian nào, tuy nhiên điều kiện tiên quyết là phải đủ ma lực. Nếu không dù cho có muốn trở về đến nhường nào cũng không thể thực hiện được nguyện ước. Anh đã từng thấy bản ghi chép khác nói về một người đàn ông, không rõ là ai, nhưng ông ta vì muốn cứu vợ con mình vào mười năm trước nhưng lại không đủ ma lực. Cuối cùng chỉ có thể trở về bảy năm, hơn nữa còn làm cho không gian bị bóp méo rồi tàn tạ quay lại.
Trong đó có phân tích lí do người đàn ông thất bại. Hơn tám phần là do ma lực không đủ. Bởi ma lực ông ta quá yếu, chỉ có thể chống đỡ từ năm năm trở xuống. Cuối cùng lại cố hết sức mới trở về được bảy năm, nhưng lúc này đây lượng ma lực ông ta đẩy vào pháp trận không đủ lớn mạnh để chống đỡ khoảng không ấy. Chỉ có thể bị phản phệ rồi ôm một thân thương tích trở về.
Còn với Harry thì khác. Tuy có thể ma lực dư thừa hay bạo phát của cậu có thể đưa cậu về khoảng hơn một trăm năm, hoặc có thể hơn nữa vì không biết Harry có giấu họ điều gì không, và ma lực của bốn người khác nữa thì cao nhất chỉ có thể là gần nửa số của một nghìn. Dĩ nhiên, sau khi phân tích Draco nghĩ rằng bọn họ hoàn toàn chỉ có một nửa khả năng, thậm chí không đủ. Vì lẽ đó có lẽ sau khi có thể trở về anh sẽ điều ra rõ ràng việc này.
Anh lấy sức ngồi dậy, hai tay chống đỡ thân mình cao lớn rồi lại mở rộng tầm mắt nhìn quanh. Nhìn thấy Harry vẫn đang ngủ ngon lành thì thở phào, thậm chí còn có chút mừng rỡ. Dù sao chiến tranh trôi qua đã vài năm, nhưng Harry vẫn không thể quên những kí ức dằn vặt đó. Anh biết Harry luôn cố ý làm trái ý lương y của cậu là anh. Cậu sẽ luôn vì những cơn ác mộng dai dẳng mà uống tận hai lọ dược Vô Mộng trong một đêm. Thi thoảng sẽ là ba lọ với loại pha loãng.
Draco thừa biết điều đó. Nhưng anh không ngăn cậu được, cũng không dám ngăn. Nước mắt đong đầy trong đôi mắt màu lục bảo sâu hun hút ấy làm anh không thể chịu nổi. Sự đau đớn, bi thương và thống hận như tràn khỏi khóe mắt cậu mà xông đến dày vò trái tim anh. Anh biết anh không đúng. Nhưng anh không chịu được khi thấy người anh yêu chìm trong tuyệt vọng, gông kiềm đó đã mãi trói Harry của anh lại nơi tăm tối nhất. Không chỉ khiến cậu mất đi thanh xuân yên bình, người thân, bạn bè và thầy cô. Mà đó còn là một Harry tươi vui, nồng nhiệt như ánh mặt trời mà anh biết.
Harry vui cười vô tư với những người bạn đọng lại mãi trong kí ức của chàng vương tử năm ba si ngốc ngày nào, và cả tên người lớn minh mẫn là anh.
Không đợi Draco nghĩ linh tinh nữa, một chàng trai cao ráo bước vào. Trông cậu ta có khuôn mặt so kè một chín một mười với anh. Nhưng ánh mắt đỏ ấy khiến anh liên tưởng đến người chủ cũ của mình, Voldemort.
"Ngươi là thuần chủng hay Muggle?", xong cậu ta liếc mắt sang Harry đang nằm bên giường cạnh bên:"Cậu ta nữa?"
Draco nghe hỏi thì nhíu mày, anh không nhầm thì ở thơi đại này phù thủy và giáo hội vẫn còn đang trong thời kì chiến tranh, nghe bảo là sau khi Hogwarts thành lập được cỡ chừng ba mươi năm mới kết thúc. Lập tức anh đáp:"Đều thuần chủng.", tuy Harry là máu lai, nhưng ít nhiều mẹ của cậu vẫn là phù thủy. Lấp liếm thành một thuần chủng cũng không sao cả, dù gì ở đây cũng chẳng ai biết danh tính của họ.
Như dự đoán, cậu trai kia thả lỏng cảnh giác:"Ta là Elias Slytherin, hiện tại là phù thủy sinh năm bảy. Các người có gì muốn hỏi về nơi này hay điều gì khác không? Nếu không thì bùa truyền tin của ta một lát nữa sẽ đến chỗ của giáo sư, họ sẽ đến đây với các ngươi.", Elias tao nhã hỏi.
Draco cũng không thua, anh chỉnh trang bản thân rồi lộ ra một bộ dáng quý tộc từ đầu đến chân. Cười mỉm một cách giả tạo, Draco giới thiệu:"Tôi là Draco Malfoy, kia là bạn đồng hành Harry Potter. Hiện tại chúng tôi hai mươi ba tuổi, cậu ta là một giáo sư, tôi là lương y. Hân hạnh, mong được cậu giúp đỡ.", anh nói nhưng lại không nói ra bản thân đến từ đâu hay lí do xuất hiện tại đây. Nhưng Elias là một Slytherin tiêu chuẩn, và chính là một Slytherin có tư cách nhất nên anh ta biết những câu trả lời không được đề cập chính là vấn đề riêng. Dĩ nhiên, là một Slytherin sẽ không bao giờ tò mò chuyện của người khác ra mặt.
Chờ khoảng vài phút nữa thì nhóm của Salazar cũng đến. Anh ta ra lệnh cho Elias ra ngoài rồi nhìn Draco:"Chúng ta tiếp tục chủ đề chứ?"
Draco nhìn quanh, cảm thấy an toàn rồi thì anh gật đầu. Lúc này Godric mới láo nháo hỏi:"Các cậu đến từ bao nhiêu năm sau? Một trăm? Năm trăm? Dù sao nhìn các cậu ăn mặc cũng không giống đâu với đâu cho lắm.", anh ta nghĩ nghĩ rồi nói tiếp:"Ngôn ngữ cũng có chút lạ, nghe có rất nhiều từ mới mẻ."
Draco nghĩ ngợi một hồi rồi đoán ý trong câu của Godric. Ban nãy nói chuyện với Elias, Draco đã vận dụng kiến thức mười tám năm tiếp xúc với sách vở của mình. Bởi dù sao là một gia tộc cổ xưa với lịch sử lâu dài thì Draco hoàn toàn phải đọc những cái thứ ngôn ngữ cổ đại của các gia chủ hay tộc nhân đời trước. Điều đó làm anh đoán được phần lớn lời họ nói, dù chính xác mà nói thì tốc độ hiểu câu của anh khá chậm vì phải đối chiếu lại với thứ mình biết. Ban nãy may mắn Elias chỉ hỏi chút ít, nếu không thì khá phiền khi phải đối mặt với nhau bằng thứ ngôn ngữ bập bẹ này. Còn Harry thì để đọc hiểu bản ghi chú viết tay kia cậu đã nhờ Draco tìm vài cuốn sách tiếng Anh cổ về. Dù sao để tìm một cuốn sách như thế ở thời đại của họ có chút phiền, những cuốn sách ấy gần như biến mất. Nhưng may mắn nhà Malfoy quan hệ rộng, tài chính lớn nên dễ dàng cuỗm lấy vài cuốn.
Quay lại với câu hỏi của Godric, anh đáp:"Nếu như tôi đang không nằm mơ... Thì đây chính là một ngàn năm trước đối với tôi và Harry. Và các vị là những nhà sáng lập vĩ đại của Hogwarts, ngôi nhà của toàn bộ phù thủy trên đất Anh Quốc."
Nghe đến đây Rowena cười vui vẻ:"Hogwarts thật sự có thể tồn tại lâu như vậy sao?"
Draco gật đầu:"Hogwarts không chỉ có nền tảng lịch sử lâu dài, mà nó còn là ngôi trường phép thuật bí ẩn nhất. Cho đến thời điểm một ngàn năm sau nó vẫn rất vững vàng...", nói rồi anh nhìn quanh:"Gần như sau chừng ấy thời gian Hogwarts vẫn giữ được dáng vẻ ban đầu của nó."
Godric nghe đến đây thì cực kì hào hứng:"Vậy mũ phân loại của ta? Nó vẫn còn được lưu truyền chứ? Phòng chứa của Salazar thì sao?", Draco nghe được tin cái mũ hát 'hay' đó là của Godric thì giật giật khóe miệng.
Anh bất đắc dĩ trả lời:"Mũ phân loại của ngài không chỉ còn đó, mà nó còn báo hại nhóm học sinh nhỏ tuổi phải nghe âm thanh 'mĩ miều' đến phát khóc ấy. Về phòng chứa của ngài Slytherin... "
"Nó được tìm thấy khoảng năm mươi năm trước khi chúng tôi tìm được nó.", Draco chưa nói hết câu đã bị Harry vừa mới tỉnh cắt ngang. Chàng lương y tóc vàng cũng không tiếp chuyện họ nữa mà đi sang bên Harry:"Cậu sao rồi? Có thấy chỗ nào không khỏe không?"
Dứt câu anh theo thói quen bắn hàng tá thần chú kiểm tra lên người Harry. Xong nhìn màu sắc bắn loạn xạ hơi nhíu mày:"Trong một tuần mất tích này cậu có vẻ không coi lời lương y của cậu là tôi ra gì. Thiếu ngủ và dinh dưỡng trầm trọng! Thưa cậu Potter thân mến, cậu đây là muốn khiến cho lương y đáng thương của cậu phải sầu não nữa sao? Tôi cam đoan rằng chuyện này sẽ đến tai của quý cô Granger.", anh híp mắt và cười đầy gian xảo. Anh thầm thì như người tình đang thủ thỉ vào tai cậu:"Và cậu biết điều đó có nghĩa là gì mà, Pottah?"
Harry dường như quen với cử chỉ này, cậu cười nhẹ:"Biết rồi mà!"
Sau khi nhìn khung cảnh thân mật đến chướng mắt này không nổi nữa Salazar mới lên tiếng:"Hai người vì lí do gì lại có thể trở về khoảng thời gian lớn đến vậy?", xong lại híp mắt:"Và vì cái gì các cậu thấy ta lại có thái độ...ác ý như vậy?"
"Bọn tôi đến được đây là vì một trận pháp được ghi chép tay trong nhà Malfoy.", Draco bắt đầu kể rõ tình hình cho bốn người họ. Xong, anh nhìn Salazar với ánh mắt phức tạp, cuối cùng vẫn là Harry nói.
Cậu lườm lom lom một trong số bốn vị sáng lập vĩ đại nhất của Hogwarts:"Chính hậu duệ của ngài là thứ tai ương to lớn mà giới phép thuật phải trải qua. Một tên điên cuồng muốn bất tử và cuộc sống vĩnh hằng. Cùng với đó chính là thăm vọng thống trị giới phép thuật và tiêu diệt Muggles, giữ vững cho cái thuyết thuần huyết chết tiệt của một tên vốn là máu lai!"
__________
Sứa nhỏ: Oi, lại thi cử.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com