37.
Một cuộc tụ họp quanh chiếc bàn bằng đá obsidian và một cuốn sách đẫm máu
__________________________
"Ta thấy con đã đưa con gái của mình đến," Cassiopeia nói. Đôi mắt màu bạc cẩn thận đánh giá cô gái trước mặt.
Một đứa trẻ lai, nhưng điều đó không làm bà đặc biệt bận tâm. Cassiopeia đã cố gắng rũ bỏ khuynh hướng huyết thống thượng đẳng mà cha mẹ đã khắc sâu vào bà và các anh em của bà. Bà không yêu cha mẹ mình, bà thực sự ghét họ. Cygnus Black và Violetta Bulstrode là anh em họ hai đời. Cassiopeia đã rất biết ơn vì không phải chịu bất kỳ tác dụng phụ xấu nào từ việc cận huyết của cha mẹ mình nhưng em trai nhỏ Marius của bà thì không may mắn như vậy.
Bà vẫn nhớ ngày em trai yêu quý của mình phát hiện ra mình không có phép thuật. Cậu đã rất đau khổ, không chỉ vì không thể thực hiện phép thuật, mà còn vì họ biết ý nghĩa của việc trở thành một Squib trong nhà Black... Khi Marius sáu tuổi và Cassiopeia tám tuổi, cha mẹ bà đã kéo cậu ấy ra khỏi nhà và thả cậu bé vào thế giới Muggle mà không có bất kỳ sự hỗ trợ nào. Bà tức giận tất cả mọi người vì điều đó. Bà và Arcturus đã yêu cầu cha mẹ trả lại Marius nhưng họ đã thách thức cả người đứng đầu gia tộc của họ vào thời điểm đó và giữ im lặng về nơi ở của cậu.
Ký ức không rõ ràng như bà mong đợi, nhưng bà nhớ ngày cuối cùng mình cũng đoàn tụ với Marius yêu quý của mình. Đó là vào một ngày vài năm sau khi bản thân tốt nghiệp Hogwarts, bà quyết định đi dạo quanh London của Muggle. Bà đã tình cờ gặp một người có đôi mắt màu bạc giống như mình, mái tóc đen giống như mình, cảm giác phép thuật mờ nhạt giống như mình... Marius đã đi cùng một người phụ nữ, một người phụ nữ đeo một chiếc nhẫn bạc trên ngón tay. Sau đó, bà phát hiện ra rằng em trai yêu quý của mình... không nhớ gì về Gia tộc Black. Về bậc cha mẹ khốn khổ của họ. Về Arcturus. Về bà.
Bà đã theo dõi Marius bé nhỏ của mình trong vài năm. Thậm chí còn sử dụng một thần chú tan ảo ảnh để tham dự đám cưới của cậu. Nhưng đừng bận tâm đến những suy nghĩ của bà về cậu em trai nhỏ của mình...
Với tư cách là nhiếp chính, Cassiopeia đã nhất quyết tổ chức một cuộc họp mặt gia đình nhỏ.
Sự hài lòng khi thấy Narcissa, Andromeda và Sirius ngồi quanh mình thật tuyệt. Cảm giác càng tuyệt hơn khi những người thừa kế tương ứng của họ có mặt.
Draco là người thừa kế hoàn hảo của nhà Malfoy, với ngoại hình, dáng vẻ của mình. Cậu bé giống Malfoy hơn là Black. Màu bạc của đôi mắt cậu có thể đến từ nhà Black nhưng ngay cả nhà Malfoy cũng có một đặc điểm riêng biệt là đôi mắt màu bạc. Dù vậy, Draco là thuần chủng duy nhất trong số ba người thừa kế hiện diện.
Sau đó là Nymphadora, người nhất quyết muốn được gọi là Dora. Cassiopeia thấy cô bé thật thú vị. Cô gái là một phù thuỷ biến hình và đã quyết định làm cho mình có mái tóc hồng sáng và đôi mắt xanh như bầu trời. Thay vì khiến cho bản thân hoàn hảo, cô chọn những gì làm mình hạnh phúc. Đối với một Hufflepuff, cô gái là một bậc thầy trong việc kiểm soát sức mạnh của mình để không phản ứng với cảm xúc của mình. Cô bé thực sự là một phép màu... nhưng dù sao, thật tuyệt khi khả năng trở lại với gia đình - bất kể cô mang họ gì. Nymphadora là một Black.
"Con có sức mạnh tuyệt vời. Cả hai con đều làm rất tốt, thật vinh dự khi có khả năng thay đổi với ngoại hình tương tự như chúng ta." Cassiopeia cười khúc khích, gật đầu với cặp mẹ con. Andromeda mỉm cười hài lòng, đặt tay lên vai con gái.
Dora hít một hơi trước lời khen, gật đầu thừa nhận.
Cassiopeia quan sát kỹ cặp đôi Malfoy. Narcissa nắm chặt chiếc tách trà trong khi con trai cô gửi những cái nhìn xét nét tinh tế về chị họ và dì của mình. Rất khó chịu nhưng họ không phải là tồi tệ nhất.
Bây giờ, nếu bà ấy phải nói ai là người tồi tệ nhất trong tình huống này thì đó sẽ là cháu trai khó ưa của bà, người đã quyết định nhìn chằm chằm vào Narcissa một cách giận dữ. Sirius không chịu thua khi anh ta tiếp tục khoan lỗ vào đầu của Narcissa và thậm chí còn gửi ánh nhìn nghi ngờ về phía con trai cô. Bà đảo mắt, đặt tách xuống đĩa tạo ra một tiếng kêu lớn.
Điều đó dường như làm họ giật mình khỏi sự thù địch. Tư thế của Sirius ngay lập tức thẳng lại khi các chị em và con cái của họ rời mắt khỏi nhau.
Ôi, gia đình bà đã đến đâu vậy?
"Thưa phu nhân, con có thể đề nghị thay thế loại trà này không? Nó có thể làm dịu căng thẳng do... môi trường xung quanh."
Cassiopeia mỉm cười, vô cùng hài lòng trước cách cư xử hoàn hảo của người thừa kế của họ. Hadrian là một đứa trẻ đáng yêu, đến đúng giờ và ngồi vào chỗ được chỉ định của mình. Cậu bé biết nên ngồi ở đâu, xét địa vị của mình là một gia chủ, ở bên trái bà.
"Cảm ơn con, Hadrian."
"Không có gì... Con không thể đổ lỗi cho phu nhân vì căng thẳng được," Hadrian nói.
"Việc học của con thế nào? Dù sao thì đây cũng là năm con thi OWL." Bà ậm ừ, cầm lấy tách trà và đưa lên môi. Cậu bé không nói dối, thần kinh của bà đã dễ dàng bình tĩnh lại và bất kỳ căng thẳng nào do gia đình khủng khiếp của bà gây ra cũng tan biến. "Ta hy vọng rằng quyền lực của con và những... hoạt động khác của con. Ta vẫn chưa hiểu tại sao con lại quyết định trở thành người giám hộ của ai đó."
Hadrian chỉ cười khúc khích, "Lincoln có tiềm năng, con không thể chỉ để cậu ấy ở đó mà không có đủ nguồn lực thích hợp để phát triển tài năng của cậu ấy... Cậu ấy là một bậc thầy chữ Rune tuyệt vời, nếu con phải nói điều gì đó."
"Thật sao?"
"Cậu ấy đang trên hành trình điêu khắc chữ Rune bằng phép thuật thô thay vì các phép thuật lửa đốt cháy vật thể."
Cassiopeia nhướng mày. Khả năng khắc chữ Rune từ phép thuật thuần tuý, thô sơ là rất hiếm. Rất hiếm và chỉ những người đủ mạnh mới có thể làm điều đó. Bà nheo mắt nhìn Hadrian, người mà theo những gì bà nghe được từ Draco, cũng có khả năng làm được điều đó. Quả thực, cậu bé có tài năng, và giờ đây cậu đang nuôi dưỡng những tài năng khác. Cậu ấy không gì khác ngoài tham vọng, với những hành động này.
"Vậy à? Chính xác là gì đã khiến con nhận nuôi... Lincoln Sonnet ngoài tài năng về chữ Rune của cậu bé ấy?"
Hành động của cậu ngập ngừng một lúc nhưng cậu tiếp tục với một nụ cười. Cậu bé áp tách trà lên môi và nhấp một ngụm, "Con rất thích cậu ấy. Đáng lẽ con sẽ đưa Hermione yêu quý của mình đi trước, nhưng cậu ấy đang ở trong sự giám hộ của Dumbledore. Lincoln dễ tiếp cận hơn thôi."
Cassiopeia cau mày khi nghe thấy tên người đàn ông đó. Hệ thống người giám hộ phép thuật của những Muggleborn và những người có phép thuật khác không may được nuôi dưỡng bởi Muggle không đủ năng lực. Hai cá nhân không đủ để chăm sóc hàng trăm trẻ em - những đứa trẻ không biết về văn hóa, truyền thống và lịch sử của chúng.
"Ta hiểu rồi... Con định nhận nuôi bao nhiêu người nữa?" Bà nheo mắt nhìn cậu.
"Chỉ Lincoln và Hermione. Trừ khi con có khả năng nhận nuôi Luna yêu quý của mình, nhưng con không nghĩ em ấy sẽ thích việc con tách em ấy khỏi bố của em ấy." Cậu nhún vai, đặt tách trà xuống và cẩn thận lấy một chiếc bánh tart.
"Luna Lovegood... con gái của Pandora?"
"Đúng vậy, Pandora Ollivander là mẹ của em ấy."
Trong chốc lát, nhiếp chính ngập ngừng. Bà chưa từng thấy Luna và Hadrian ở cùng nhau. Nhưng ý nghĩ về hai người bên nhau đã gợi lên trong tâm trí bà hình ảnh mà bà không thể bỏ qua. Một cô gái mơ mộng tóc vàng và một cậu bé tóc đen khiến người ta hoài nghi khi so với tuổi của cậu. Sự phản chiếu của một cậu bé bị tổn thương và bầm dập, che giấu mình bằng sự điềm tĩnh và tự tin đang ở trên Hadrian. Trái tim bà đau nhói khi nhớ lại.
Cassiopeia gật đầu, nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác. Bà không muốn nhớ lại những đau đớn hơn mà gia đình này đã trải qua. Người chết phải được yên nghỉ.
"Hai con đang học gì vậy? Cả hai đều học những môn tương tự, phải không?" Bà chỉ vào Draco và Hadrian.
Các chàng trai nhìn nhau một lúc trước khi Hadrian mỉm cười duyên dáng và trả lời. "Vì con mới bắt đầu học Cổ Ngữ Rune vào năm trước, nên con đã tập trung vào nó nhiều hơn. Con đã có một chuyến thăm ngắn đến Hy Lạp để xem xét kỹ một số chữ Rune ở đó và tận dụng thư viện của Trang viên. "
"Hm... còn các môn khác thì sao?"
"Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám hiện đang là môn con giỏi nhất. Bùa Chú và Biến Hình đang tiến triển tốt, tuy nhiên con vẫn gặp khó khăn với Độc Dược... Mặc dù Nikolai và mẹ cậu ấy đã giúp đỡ con rất nhiều về những kỹ năng thiếu sót của con về nó... Con chỉ biết rằng tổ tiên của con đang không thể an nghỉ vì kỹ năng pha chế độc dược của con," Hadrian nói. Cậu thở dài, mỉm cười cay đắng khi dựa vào ghế.
"Jamie không giỏi độc dược như cha cậu ấy," Sirius nói. "Cậu ấy thích biến hình hơn. Minnie yêu cậu ấy vì điều đó nhưng không bao giờ thể hiện sự yêu thích của mình dành cho cậu ấy nhiều như thế nào. Mẹ con thích bùa chú nhưng cô ấy rất giỏi pha chế độc dược. Cô ấy và Snivellus-"
"Sirius Black!"
"Snape! Snape, được rồi! Mẹ con và Snape luôn là cộng sự pha chế độc dược..."
Sự xấu hổ khi có một người thừa kế quá táo bạo và liều lĩnh khiến Cassiopeia khó chịu. Trong nhiều năm, bà đã mong đợi Sirius trở nên tốt hơn. Một người thừa kế tốt hơn. Bà có thể đã hối hận vì để Walburga và Orion nuôi dạy hai anh em, nhưng bà hy vọng rằng tất cả những điều bà và Arcturus đã dạy người đàn ông sẽ được giữ nguyên.
Bà liếc nhìn ba người thừa kế tiềm năng của nhà Black. Hadrian chắc chắn sẽ là gia chủ tiếp theo sau Sirius, nhưng điều đó không thay đổi được gì. Phép thuật gia tộc có thể lựa chọn khác. Có lẽ Draco sẽ trở thành gia chủ hoặc Nymphadora sẽ là người phụ nữ tiếp theo. Bà so sánh ba người với nhau.
Nymphadora là người lớn tuổi nhất và có khả năng Biến hình. Cô đã tốt nghiệp và hiện đang trải qua quá trình đào tạo Thần Sáng. Tuy nhiên, cô thiếu phép tắc của người đứng đầu gia tộc. Nymphadora quá... lập dị, quá sôi nổi, quá sáng sủa.
Draco là đứa giữa. Cậu được nuôi dưỡng và dạy dỗ theo phương pháp cổ xưa. Cậu là một phù thủy hắc ám có kiến thức về lịch sử của họ. Narcissa và Lucius đã đào tạo cậu bé này trở thành người thừa kế hoàn hảo và cậu ấy thậm chí còn có thể là người thừa kế của nhà Rosier. Điểm số của cậu xuất sắc, cậu bé đã đặt mình trong nhóm những người thừa kế phù hợp khác. Cậu đã tạo dựng các mối quan hệ, rất nhiều mối quan hệ, rất nhiều.
Nhưng cậu bé thiếu một thứ gì đó.
Rồi đến Hadrian. Cậu bé không có cha mẹ hay ông bà nội ngoại là người nhà Black. Tuy nhiên, cậu bé là người thừa kế được chỉ định. Bà nhắm mắt, tìm kiếm lời khuyên từ phép thuật gia tộc. Một thoáng giật mình và bà biết rằng gần như không thể làm gì để thuyết phục phép thuật thay đổi quyền thừa kế của Hadrian. Cậu bé là hiện thân của màu xám và mặc dù được nuôi dưỡng trong thế giới Muggle, cậu gần như hiểu biết hơn Draco.
"Còn con thì sao Draco? Ta nghe nói con rất giỏi về độc dược."
Draco thực tế đã chải chuốt khi sự chú ý chuyển hướng về phía cậu ta. "Vâng, con đã làm khá tốt các loại độc dược. Mặc dù con tập trung hơn vào thuật giả kim, vì đó là môn học yêu thích của con."
Cassiopeia gật đầu, "Rất tốt. Ta mong đợi điểm số tốt từ cả hai," cô nói. Đôi mắt màu bạc của bà nhìn lướt qua hai người thừa kế, một người đã là một gia chủ và tự mình quản lý tốt. "Nhưng ta muốn thông báo một điều."
Ngay lập tức sự im lặng cai trị khi họ sửa lại tư thế của mình. Sirius thậm chí còn ngừng khom lưng khi hắn ta chăm chú lắng nghe từ phía bà ấy. Thành thật mà nói, đó là một cảnh tượng thỏa mãn. "Năm nay nhà Black sẽ là nơi tổ chức vũ hội Yule."
Và Narcissa bị sặc trà.
Hadrian ho nhẹ, đặt tay lên che miệng. Hai người ngơ ngác nhìn bà ấy, thật sự là vui mừng.
"Tất cả đều phải tham dự."
Bà thề rằng Sirius sắp ngất xỉu.
—————————————————————
"Một vũ hội Yule... một vũ hội Yule... Mình chưa bao giờ tham dự một vũ hội Yule." Dora lẩm bẩm, đi đi lại lại trong phòng. Các thành viên lớn tuổi đã dẫn họ vào một phòng khác khi họ thảo luận về các chi tiết liên quan đến vũ hội.
"Đúng rồi... chị bằng tuổi Charlie," Hadrian nói.
Dora chớp mắt, ngạc nhiên khi Hadrian đề cập đến người yêu rồng. Cô mỉm cười ngượng ngùng, đôi mắt chuyển sang màu xanh lá cây trong giây lát để bắt chước mắt đôi mắt của cậu. Khiến cô thất vọng, cô không thể bắt chước được sắc thái chính xác.
"Hadrian, rất vui khi chính thức được gặp chị, Nymphadora."
"Chỉ cần gọi chị là Dora," cô khăng khăng, cảm thấy hơi khó chịu với tên đầy đủ của mình.
Hadrian gật đầu. "Vậy thì gọi em là Harry là đủ."
Cô ấy đã mong đợi kẻ được chọn sẽ... tươi sáng và vui vẻ hơn. Mím môi, cô quay sang em họ, người đang trầm ngâm ở góc phòng. Cô chưa bao giờ thân thiết với Draco. Mẹ của họ đã gặp nhau và gửi thư nhưng họ chưa bao giờ chính thức gặp mặt. Draco nhỏ hơn cô gần một thập kỷ, giống như Hadrian.
Ánh mắt họ chạm nhau và trong một phút không thoải mái, họ nhìn chằm chằm vào nhau. Hadrian dường như không quan tâm đến sự căng thẳng giữa họ, vừa ngâm nga vừa nhìn chằm chằm vào giá sách.
"Bây giờ tôi có nên gọi cậu là Draco không?" Hadrian hỏi, đôi mắt của cậu nhìn vào cuốn sách mà cậu đã lấy ra thay vì nhùn vào Draco.
Em họ nhỏ của cô do dự trả lời, "Draco, tôi đoán vậy."
Dora theo dõi cuộc trao đổi này một cách cẩn thận. Cô không quen biết cả hai cậu bé, những người bạn cùng trường và có lẽ đã kết bạn từ trước. Tuy nhiên, theo quan điểm của cô, đó là một mối quan hệ căng thẳng. Draco có vẻ vụng về và do dự, trong khi Hadrian thì thờ ơ và không quan tâm đến họ. Chết tiệt, người thừa kế gia tộc của họ thậm chí còn không phải là người mang dòng máu Black nhưng Dora có thể thấy rằng cậu bé trông giống những người thuộc thế hệ trước hơn.
Nó không thực sự là về ngoại hình. Dora biết rõ về ngoại hình. Chính xác là cách cậu di chuyển, nói chuyện và sự hiện diện của cậu trên tất cả đã khiến cậu trông giống một Black hơn. Draco có cảm giác... trẻ con và vẫn còn thiếu kinh nghiệm trong khi Hadrian dường như tan chảy vào phép thuật gia tộc bao quanh Grimmauld. Cô không thực sự biết ý nghĩa của việc trở thành một Black. Mẹ cô khá mơ hồ mỗi khi nói về gia đình. Tuy nhiên, cô có thể phần nào hiểu những gì mẹ cô cố gắng giải thích.
"Em có tổ tiên nào từ nhà Black không?"
Cô muốn tát chính mình một cái vì đột nhiên hỏi như vậy. Draco là người đầu tiên phản ứng, nhìn chằm chằm vào cô ấy một cách bối rối, như thể cô đã phát điên vì hỏi vậy. Hadrian là người thừa kế của Sirius, về danh nghĩa và rất có thể không phải là máu mủ.
"Không. Chưa bao giờ có đứa trẻ nào được thụ thai giữa Nhà Black và Nhà Potter."
Hả?
"Gì cơ?"
Hadrian chỉ mỉm cười.
Dora biết cận huyết có nghĩa là gì trong thế giới của những gia tộc cao quý và cổ xưa nhất. Gia tộc Potter có thể không phải là một phần của hai mươi tám gia tộc thần thánh nhưng họ là một gia tộc cổ xưa. Chắc chắn, họ sẽ kết hôn với Nhà Black và ngược lại.
Không một chút do dự, Hadrian trả lại cuốn sách và ngồi xuống. "Đúng vậy, trước đây đình chúng ta đã kết hôn với nhau. Dorea Black, em gái của Gia chủ nhà Black trước đây đã kết hôn với ông chú của em. Thật không may, Dorea chết vì bạo bệnh và Charlus cũng qua đời ngay sau đó. Họ không bao giờ có con, do đó cha em được chỉ định làm người thừa kế." cậu giải thích một cách dễ dàng.
Cách cậu bé nói... cô không thể mô tả được. Giống như giọng nói của cậu đã mê hoặc cô lắng nghe từng lời cậu nói.
"Đã có một trường hợp khác về cuộc hôn nhân giữa Potter và Black. Tổ tiên của em, Evadne Potter, đã kết hôn với tổ tiên của chị, Alioth Black. Bà ấy đã mang thai một lần, nhưng thật không may đứa trẻ đã mất. Nhiều lần mang thai sau đó, họ liên tục bị sảy thai."
Câu nói ngay lập tức phá vỡ bất kỳ sự mơ màng nào mà họ đang có. Hadrian nói điều đó bằng một cách trầm thấp và cẩn thận.
Dora kinh hoàng khi nghe thấy điều đó. Mẹ cô đã nói đi nói lại rằng những đứa trẻ phép thuật là điều thiêng liêng và sảy thai là một trong những điều đau đớn nhất mà một người có thể trải qua. Nghĩ đến việc ai đó bị sảy thai nhiều lần thì...
"Cuối cùng, Evadne đã tự sát sau mười hai lần sảy thai." Cô nghĩ rằng mình có thể bị bệnh mất, "Alioth chết ngay sau đó. Người ta nghi ngờ rằng ông ấy cũng đã tự sát."
"Thật... khủng khiếp..." Dora thì thầm.
Hadrian chỉ ậm ừ và dựa vào ghế. "Có bốn trường hợp Potter và Black kết hôn. Cả bốn trường hợp đều kết thúc bằng việc cặp đôi không có con riêng của họ... Chưa từng có đứa trẻ nào có cha mẹ là người nhà Black và Potter..." cậu chỉ vào những bức chân dung đang quan sát họ cẩn thận. Dora không để ý đến chúng, nghĩ rằng chúng đang ngủ - tuy nhiên, những bức chân dung trông có vẻ không ổn.
"Chúng ta hầu như không bao giờ có quan hệ họ hàng. Sirius có thể biết về hiện tượng nguy hiểm này, vì vậy việc nhận nuôi em bằng máu hẳn là rất mạo hiểm. Mặc dù em không hiểu tại sao chú ấy lại chọn em làm người thừa kế, ngoài việc em là con đỡ đầu của chú ấy." Cậu nhún vai, ngáp khi để đầu dựa vào ghế. "Hai người không có tổ tiên nào là Potter thông qua nhà Black, và em cũng không có tổ tiên nào là Black thông qua Potter."
Mọi chuyện không thể diễn ra như vậy! Máu lai và thuần chủng bằng cách nào đó đều có quan hệ họ hàng với nhau! Sự cận huyết đã gây hậu quả tiêu cực cho cậu. Nhưng nghĩ mà xem...
"Tất nhiên! Chúng ta có thể có quan hệ với nhau thông qua những người không phải là Black và Potter... dù tôi nghi ngờ điều đó, xét rằng Dora và tôi là máu lai và nhà Malfoy có quan hệ họ hàng gần với nhà Black hơn là nhà Potter."
Draco nói, "Cậu nghĩ nguyên nhân của điều đó gì là? Không phải ngẫu nhiên mà Potter và Black không thể có con với nhau."
Hadrian gật đầu, "Không nhiều lắm. Tôi chỉ chú ý đến điều này khi điều tra huyết thống của mình. Có lẽ đó là một lời nguyền hoặc có thể đó chỉ là ý muốn của Số Phận... Dù sao thì, tôi cũng đề phòng việc trở thành người thừa kế của Nhà Black vì điều này. Vẫn có nguy cơ tôi có thể đột ngột chết trước khi trở thành gia chủ nhà Black."
Họ cứng đờ. Thật bất thường với cách cậu chẳng hề bận tâm khi nói những lời như vậy. Như thể...
Như thể cái chết chẳng có ý nghĩa gì.
—————————————————————
"Cậu đã... nói chuyện với Nikolai chưa?" Draco do dự hỏi.
Hadrian liếc nhìn hắn, một nụ cười nhỏ xuất hiện trên môi khi cậu ta gật đầu.
"Kolya đã căng thẳng với các kỳ thi, cũng như những ngành học việc mà cậu ấy quan tâm. Lần cuối tôi đến thăm cậu ấy, cậu ấy cần ít nhất một ngày để ngủ với quầng thâm dưới mắt. Món quà của cậu thực sự được đánh giá cao. Cậu ấy... nhớ cậu, tôi đoán vậy."
"Cậu đoán vậy?"
Hadrian nhún vai, không đưa ra câu trả lời nào khác.
Hai người họ lang thang vô định quanh Quảng trường Grimmauld. Draco không quen thuộc với nơi này, chỉ nhớ rằng mẹ hắn đã từng đưa hắn đến đây khi hắn còn nhỏ. Đó là một cuộc họp mặt gia đình nhỏ giữa bà ngoại và bà cô của hắn, Walburga. Hắn đã không thể làm được nhiều từ những điều ít ỏi mà hắn có thể nhớ.
"Có vẻ như họ đã gỡ bỏ bức chân dung của Walburga."
Draco chớp mắt, dừng lại khi Hadrian cũng dừng lại. Người thừa kế của nhà mẹ hắn đang nhìn chằm chằm vào bức tường trống.
"Walburga Black đã làm một bức chân dung, bà ta dán nó ở đây." Cậu ta chỉ một ngón tay trên tường. "Nếu những gì tôi nghe là đúng, bà ta đã sử dụng một bùa dính vĩnh viễn và liên tục hét khắp nhà. Có vẻ như phu nhân Cassiopeia đã thực hiện lời hứa của mình về việc giải thoát nơi này khỏi tiếng hét của người phụ nữ khốn nạn đó. Tôi không nghi ngờ gì về việc bà ta có một phần của nữ thần báo tử với cách bà ta liên tục hét lên." Cậu cười khúc khích, không còn chú ý đến bức tường nữa và tiến vào các phòng khác.
Draco do dự, cổ họng khô khốc khi cố gắng nói. Chủ đề của bức thư khá đáng sợ lơ lửng trong không khí như một cái thòng lọng chuẩn bị cho ai đó. Hắn không biết nó dành cho mình hay Hadrian. Có lẽ là hắn.
Không ai đề cập đến nó trong một thời gian, chỉ đi bộ xung quanh ngôi nhà kỳ dị như thể nó an toàn. Có lẽ nó an toàn với thế giới bên ngoài, nhưng Draco biết rằng có những mối nguy hiểm trong chính ngôi nhà. Hắn sẽ phải cẩn thận với những gì hắn chạm vào, nơi hắn bước vào, những gì hắn nói. Thận trọng ở Quảng trường Grimmauld là một yêu cầu mà tất cả họ đều phải hiểu. Thật bất thường khi những người khác cảnh giác với chính ngôi nhà tổ tiên của họ.
Nhưng mà, đây là nhà Black. Gia tộc cổ xưa và hắc ám, rất rất hắc ám. Do đó có tên là Black. Draco không nghi ngờ gì rằng có thứ gì đó thậm chí còn nguy hiểm hơn ở bên trong những bức tường này có thể dễ dàng giết chết hắn. Phép thuật gia tộc rất chú ý đến họ. Hắn không thực sự chắc chắn. Nhưng hắn cảm thấy phép thuật theo dõi hắn như một con ma từ chối đi qua, trong khi Potter dường như không bị ảnh hưởng bởi nó chút nào.
Khi Draco quan sát Potter một cách cẩn thận, hắn đặt câu hỏi liệu ngôi nhà tổ tiên của mình có nguy hiểm như Quảng trường Grimmauld hay không. Gia tộc Potter, từ những gì hắn nghe được, là hậu duệ cuối cùng của Godric Gryffindor. Hắn cho rằng có một số khía cạnh nguy hiểm đối với ngôi nhà tổ tiên của họ. Hắn chỉ nghe nói rằng Nhà tổ của gia tộc Potter đã bị khóa khi James và Lily Potter chết trong ngôi nhà nhỏ của họ ở Thung lũng Godric. Nếu nó có khả năng như vậy, hắn tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu một kẻ xâm nhập cố gắng lẻn vào Trang viên. Có lẽ giống như Gringotts, họ để những kẻ xâm nhập bên trong Trang viên đến khi thối rữa.
"Cha mẹ cậu thế nào?"
Câu hỏi khiến Draco cứng đờ, dừng lại trong khi Hadrian tiếp tục bước về phía trước.
"Làm sao cậu biết?"
Lần này, Hadrian cũng dừng lại và quay về phía hắn. Màu xanh lá cây là một màu sắc dễ chịu đối với hắn khi còn nhỏ. Nó nhắc nhở hắn rằng hắn sẽ là một Slytherin khi hắn bước vào Hogwarts. Đó là màu sắc hắn thấy mỗi ngày, là thứ đầu tiên hắn thấy khi thức dậy trong chín tháng mỗi năm. Tuy nhiên, bây giờ nhìn vào nó... màu xanh lá cây thực sự gây khó chịu cho một số người.
Hadrian mỉm cười, cuối cùng cũng nhìn thẳng vào mặt hắn.
"Một lời khuyên... mù mờ là hạnh phúc."
Draco nhìn chằm chằm vào cậu ta, bối rối và hoang mang khi Hadrian tiếp tục mỉm cười vui vẻ.
"Hả?"
"Tốt hơn hết là tạm thời không nên biết. Cậu sẽ được thông báo về các chi tiết liên quan đến vấn đề của cha mẹ cậu trong thời gian tới, còn hiện tại..." Hadrian cười toe toét, "Sao cậu không nói chuyện với Nikolai?"
Bản năng của hắn ngay lập tức hành động khi có thứ gì đó bị ném về phía hắn. Tay hắn di chuyển và bắt lấy vật thể, trừng mắt nhìn người đã ném nó. Nhưng khi Draco quan sát kỹ hơn, vật thể đó mát lạnh khi chạm vào với các cạnh thẳng. Trong sự bối rối, hắn nhìn chằm chằm vào chiếc gương hình chữ nhật vừa khít trong tay mình.
"Cái này là gì?"
"Một chiếc gương hai chiều. Tôi đã mua một cặp vì Kolya cứ nhắc đến cậu. Vì vậy, làm ơn," cậu ta nói, "Gọi cho cậu ấy sau."
"Tôi - Đợi đã! Này! Potter, cậu có ý gì thế?"
—————————————————————
Gellert nhìn chằm chằm vào cuốn Sách phép thuật kỳ dị mà Hadrian đã mang về nhà cách đây vài ngày. Luna không được phép vào phòng nhưng họ biết cô ấy biết về nó. Rõ ràng, cô ấy trông có vẻ khó chịu nhưng Hadrian luôn là một người ích kỷ. Đó thực sự là điều khó hiểu về con trai ông. Nó ích kỷ, tham lam, một kẻ tham lam nhưng nó lại quan tâm, yêu thương và ở một mức độ nào đó - tử tế. Nó quan tâm đến những người nó quan tâm. Có lẽ đó là lý do tại sao Gellert nghĩ rằng con trai mình là sắc thái hoàn hảo của màu xám.
Tay ông vuốt ve bìa sách, rùng mình khi cảm thấy phép thuật cố gắng cắn đứt thịt mình. Bìa sách là màu đen da, với một vài chi tiết trang trí bằng vàng ở các góc của cuốn sách. Gellert nhìn chằm chằm một cách tò mò vào những hoạ tiết giống như mặt trời và mặt trăng được khắc trên bìa. Ở chính giữa cuốn sách là một thiết kế trang trí hình một con dao găm, thứ mà Gellert cho rằng là một phần trong nghi lễ của huyết thuật sư.
Các cạnh của các trang sách có màu đen và đỏ, một số có màu vàng từ ánh sáng lấp lánh nhỏ. Ông không dám cầm cuốn sách lên, chỉ nhìn chằm chằm vào nó trên bàn của con trai mình. Phòng làm việc đã bị cấm đối với tất cả mọi người ngoại trừ Gellert và Hadrian.
Ông cho rằng Hermione đang ở đâu đó trong thư viện và Lincoln đang đi dạo quanh khu vườn. Thật không may, Luna không có mặt vì cô bé đã trở về nhà trong những ngày còn lại cho đến khi kết thúc kỳ nghỉ. Thật cô đơn, nhưng Gellert đã quen với việc cô đơn. Có lẽ thật ích kỷ khi ông mong nhớ đứa con trai đầy tham vọng của mình, người đang cực kỳ bận rộn vì cố gắng sửa chữa nước Anh phép thuật tồi tệ này
Tuy nhiên, Gellert là một nhà tiên tri và hiếu kỳ.
Ông lướt một ngón tay trên thiết kế dao găm, rùng mình khi phép thuật bò lên ngón tay. Giật mình, ông rút ngón tay ra khi cảm thấy đau ở da. Nhìn ngón tay tội nghiệp của mình, ông nhăn mặt vì máu. Một giọt máu của ông rơi xuống bìa cuốn sách trước khi chất lỏng màu đỏ bị cuốn sách đáng sợ hấp thụ.
"Được rồi... vậy là xong." Ông càu nhàu, chữa lành làn da của mình trong khi ngồi xuống và tiếp tục nhìn chằm chằm.
Ông không biết cuộc họp của Hadrian sẽ kéo dài bao lâu, và ông sẽ tận dựng thời gian để tìm hiểu cuốn sách điên rồ đó. Hadrian chỉ có thể mở được đến trang thứ năm khi nó đóng chặt lại. Gellert không nghi gì về việc con trai mình luôn mất ngón tay vì cuốn sách này.
Trong một khoảnh khắc, ông cân nhắc việc mở cuốn sách. Ông khao khát kiến thức mà nó ẩn giấu, không thể khám phá ra những bí mật được viết bằng mực đỏ như vậy. Kiến thức mà con trai ông mong muốn, kiến thức đã nuôi dưỡng sự tham lam của Hadrian. Ông tự hỏi, một cách cẩn thận, điều gì có thể xảy ra khi kiến thức như vậy nằm trong tay của mình.
Sau đó ông nghe thấy tiếng gõ cửa khiến ông phải dừng lại.
Một bàn tay lơ lửng trên Cuốn sách phép thuật, khi biểu tượng con dao phát sáng màu đỏ nhạt. Ông rụt tay lại, hắng giọng và đứng dậy để nói chuyện với người đó. Ông ấy gần như quên đi phép thuật nguỵ trang của mình, nhanh chóng cầm lấy đũa phép và tạo ra mái tóc đen và đôi mắt lên ngoại hình của mình. Ông mở cửa phòng làm việc của Hadrian thấy Hermione đang nắm chặt một cuốn sách, khuôn mặt cô ấy vặn vẹo thành biểu hiện ghét bỏ mà ông chắc chắn là cô gái dành cho chính bản thân. Mắt họ gặp nhau và Gellert cuối cùng cũng nhận thấy vòng tròn màu xám quanh đôi mắt nâu sẫm của cô ấy.
"Cô Granger, thật là một bất ngờ thú vị."
"Ông Nachtnebel," cô cố gắng phát âm đúng cái tên đó.
"Ồ, thân yêu, gọi ta là Felix. Những người khác trong nhà đều gọi ta như vậy."
Felix là một lựa chọn tên tình cảm. Nó có nghĩa là may mắn, điều mà Gellert không thường nghĩ đến. Sau đó, chữ cái đầu tiên của Felix là F, giống như Freida.
Nghĩ đến người bạn thân yêu của mình làm ông buồn. Cô ấy từng là một người bạn đồng hành tuyệt vời, có lẽ là người mà ông ấy đã từng yêu vào một thời điểm nào đó. Cô ấy là mẹ của Damian quý giá của ông và bây giờ... Freida chỉ là một kỷ niệm đối với thế giới và nỗi đau nhức nhối trong tim Damian. Nhưng Gellert sẽ không dễ dàng quên cô ấy... không phải khi ông bị giam trong Nurmengard, nơi vang vọng giọng nói của cô ấy, tiếng hét của cô ấy khiến ông thức giấc.
Ông ng mơ màng một lúc cho đến khi trở lại hiện tại.
"Xin lỗi, cháu có thể nhắc lại được không?"
Sự thất vọng được che giấu trong đôi mắt của cô gái, thở dài và lặp lại câu hỏi.
"Cháu... cháu không hiểu phần này của cuốn sách. Nó được viết bằng một ngôn ngữ khác..." Cô ấy chỉ cho ông trang và Gellert xem xét kỹ lưỡng nó.
Toàn bộ trang sách được viết bằng tiếng Hy Lạp. Ông cầm lấy cuốn sách và tiếp tục đọc hết văn bản. Càng đọc, lông mày ông càng nhíu lại. Cuốn sách này không phải là... thứ một học sinh Hogwarts quan tâm. Đặc biệt là một người được xếp vào Gryffindor.
Đó là một cuốn sách về chữ Rune, điều này có thể thấy rõ từ các hình minh họa. Nhưng có điều gì đó không ổn ở nó. Gellert liếc nhìn Hermione, người đang ngọ nguậy ở cô đứng. Ông đóng cuốn sách lại và nhìn chằm chằm vào bìa...
Ngôn ngữ của Rune: Bóng tối và sự độc ác
"Đây là... loại phép thuật khá đen tối, cô Granger ạ."
Hermione mím môi, từ chối nhìn vào mắt ông khi cô ấy chậm rãi gật đầu. Cô ấy là một đứa trẻ sinh ra từ Muggle. Những Muggleborn của Hogwarts được dạy rằng phép thuật hắc ám đồng nghĩa với cái ác. Thật là vô lý, nhưng Gellert vẫn đặt câu hỏi tại sao đứa trẻ này lại tò mò đọc một cuốn sách phép thuật hắc ám về chữ Rune. Tiêu đề có các từ bóng tối và độc ác. Tuy nhiên... Thật thú vị khi chứng kiến một điều như vậy xảy ra.
Gellert mỉm cười, đưa cho cô bé cuốn sách và quay lại bàn làm việc của Hadrian. Khi lục lọi trong ngăn kéo, ông tìm thấy một cặp kính mà con trai mình không sử dụng. Với một động tác vung đũa phép cẩn thận, ông lẩm bẩm niệm một câu thần chú lên chiếc kính. Hướng đũa phép vào các cạnh, ông khắc các chữ Rune vào gọng kính và nhìn chằm chằm vào những đốm lửa màu cam tắt dần.
"Đây... ta không nghĩ Hadrian quên rằng thằng bé có thể làm điều này cho hai người. Những chiếc kính này được phù phép cho phép hai người đọc một số ngôn ngữ nhất định. Vì ta chỉ biết một ít ngôn ngữ: tiếng Hy Lạp, tiếng Latinh, tiếng Bulgaria, tiếng Đức, tiếng Nga và một số ngôn ngữ khác sẽ được dịch sang tiếng Anh bằng những chiếc kính này. Đây là giải pháp tạm thời cho đến khi Hadrian dạy cháu tất cả các ngôn ngữ. "
Mắt Hermione sáng lên khi ông đưa chiếc kính cho cô. Chúng trông kỳ lạ trên khuôn mặt cô gái nhưng cô ấy há hốc mồm khi bắt đầu lướt nhanh qua các trang được viết bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau. Cùng đôi mắt đó ngước nhìn ông với vẻ kính nể, một nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt cô khi cô gật đầu và cảm ơn ông vì sự giúp đỡ. Chạy vội ra khỏi phòng làm việc, Hermione không ngừng cười.
Gellert lắc đầu, mỉm cười nhẹ nhàng khi quay lại chỗ ngồi... trở lại cuốn sách phép thuật thậm chí còn hắc ám hơn đang nằm trên bàn.
"Khi nào thì đứa con điên rồ của tôi trở về?"
"Điên gì cơ?"
Gellert vung đũa phép ra và chĩa về phía giọng nói. Trước sự sửng sốt của ông, Hadrian đứng đó với vẻ mặt trống rỗng và nhướn mày.
"Con - Trời ạ, ta đã quên tài năng phi thường của con trong việc lén lút tiếp cận người khác."
Hadrian đảo mắt, nhưng cậu nhìn chằm chằm vào Cuốn sách phép thuật. "Cha vẫn chưa tìm ra cách mở nó à?"
"Chưa ... Ta thậm chí không thể mở nó ra." Gellert nhìn chằm chằm vào Cuốn sách, "Cuốn sách chết tiệt đã đâm ta. Một giọt máu của ta rơi xuống bìa sách và hấp thụ nó."
Bàn tay mà Hadrian gần như ấn vào Cuốn sách phép dừng lại, lơ lửng khi đôi mắt màu xanh lục nhìn chằm chằm vào lớp da đen của cuốn sách. Biểu tượng con dao găm được trang trí dường như trông sắc nét hơn so với bình thường. Đôi mắt đó quay về phía ông, lông mày nhíu lại và lo lắng.
"Hấp thụ?"
Gellert gật đầu.
Trong một khoảnh khắc, Hadrian chọn im lặng nhìn chằm chằm vào Cuốn sách. Cậu thở dài mệt mỏi, lắc đầu và đi đi lại lại trong phòng. "Seneca không biết cách mở nó... gần hai thế kỷ và tên ngốc đó chưa bao giờ có thể truy cập thông tin bên trong. Tsk... Con không biết đó là điều tốt hay xấu."
À, ma cà rồng mà con trai ông đã đe dọa dạo gần đây. Một sinh vật khá kỳ lạ, Seneca không phải là ma cà rồng bình thường.
Sự khó chịu vì không thể đạt được những gì mình muốn thể hiện rõ trên khuôn mặt của Hadrian. Như vậy, sự tham lam, sự kiên nhẫn của cậu thay đổi tùy thuộc vào tình huống. Cuốn sách phép thuật này là một trong số nhiều thứ khiến sự kiên nhẫn đó tàn lụi và giải phóng cơn giận dữ cùng nỗi lo lắng vô lý mà cậu cố gắng che giấu. Tuy nhiên, cuối cùng Hadrian cũng có được những gì mình muốn.
"Con sẽ xử lý cuốn sách sau. Có điều một số việc con cần cha làm." Giọng cậu dịu đi nhưng vẫn có vẻ lạnh lùng. "Kết thân với nhà Black, hoặc ít nhất là Cassiopeia. Họ sẽ tổ chức vũ hội Yule năm nay và con muốn cha tham dự. Có lẽ cha có thể tự khẳng định mình là người đủ quan trọng để Cassiopeia có thể nói chuyện."
Gellert nhướng mày, "Thiết lập mối liên hệ với nhà Black?"
Hadrian gật đầu, "Nó chỉ phù hợp thôi. Con muốn cha xuất hiện trước công chúng nhiều hơn vì mối quan hệ của con với cha sẽ bị nghi ngờ nếu cha là một người vô hình trong xã hội. Felix Nachtnebel hiện đang là một bức tranh trống... thiết kế ông ấy như cha muốn... mặc dù hãy cố gắng làm cho họ dễ dàng chấp nhận tình bạn lâu dài giữa chúng ta, cha à..." Một nụ cười xuất hiện trên môi cậu khi cậu nghiêng đầu.
"Sẽ là... một thành viên lang thang của một gia tộc cổ xưa gặp một cậu bé sáu tuổi khá kỳ lạ lúc. Ông ấy đối xử với cậu bé rất chu đáo và nuông chiều cậu ấy, không biết đến danh tính thực sự của cậu bé. Điều đó có làm con hài lòng không?" Ông tự làm mình hài lòng với vẻ ngoài như vậy, một câu chuyện giả tạo nhưng là điều mà mọi người sẽ tin. "Ta nghĩ mình là một người đàn ông tốt bụng đã nhận con thì sao?"
"Hermione và Lincoln cũng phải tin vào câu chuyện giả tạo này," Hadrian nói với một nụ cười nhỏ.
"Nói về chuyện đó... hãy đưa hai chiếc kính phép thuật đó, những chiếc kính cho phép đọc nhiều ngôn ngữ khác nhau. Ta vẫn thấy lạ khi con không dạy họ phép thuật ngôn ngữ và khăng khăng bắt họ học theo cách truyền thống."
"Điều quan trọng là họ thực sự phải học ngôn ngữ."
"Nếu con nói vậy thì đúng là phép thuật dễ hơn."
Cặp cha con tìm thấy sự bình yên trong sự im lặng, biết rằng nó sẽ không kéo dài.
—————————————————————
—————————————————————
Ghi chú của tác giả:
...
Vậy! Nhà Black cuối cùng đã tập hợp lại trong cuộc họp căng thẳng nửa vời, nửa Sirius này, bao gồm Cassiopeia đang phán xét và tự hào về gia đình mình, Sirius vẫn còn khá thù địch (có thể hiểu tại sao), Narcissa đang đánh giá mọi người, Andy muốn rời đi, Draco và Dora không biết phải làm gì, và Hadrian cố gắng thao túng Cassie và Sirius hết mức có thể. Cậu ấy có thành công không? Hơi thành công!
(Tôi cũng cho rằng Dora là người có giới tính linh hoạt. Kiểu như... đại từ của Dora là anh ấy / cô ấy / họ. Cách mô tả của tôi về cô ấy trong fic này là những đại từ không phù hợp rất dễ thương với cô ấy và cô ấy muốn trở thành bạn trai của ai đó - kiểu như vậy. Đó là một ví dụ tốt không? Ngoài ra, những người có giới tính lunh hoạt có tên khác nhau cho chính họ không? Tôi không biết liệu mình có hoàn toàn đúng không. Sẽ rất cảm kích khi nhận được lời khuyên)
VÀ! Harry rất nhạy cảm khi nói đến các biến thể của những người cậu ấy quan tâm. Giống như... Malcolm yêu Regulus, nhưng những kiếp sống khác không giống vậy. Các kiếp sống có ý thức riêng, có tính cách riêng và có những trải nghiệm khác nhau. Họ là cùng một người nhưng đồng thời, họ cũng không phải vậy... hãy nghĩ về các kiếp sống như những nghịch lý. Một cuộc đời muốn trở thành một thánh nhân, cuộc đời tiếp theo muốn sống cuộc đời của mình như quỷ dữ. Họ mâu thuẫn với nhau rất nhiều.
Tôi đoán đó cũng là do sự tự ghét bản thân của họ mà họ mâu thuẫn với nhau. Malcolm yêu Regulus nhưng Harry thì không. Cậu ấy không trải qua những gì Malcolm đã trải qua trong cuộc đời của mình, do đó không bao giờ học cách yêu Regulus.... uh giống như... Malcolm là quá khứ của Harry nhưng giống như... nó giống như một nhánh trong dòng thời gian tồn tại của cậu ấy. Một số thứ ảnh hưởng đến cậu ấy, một số thứ thì không. Thật khó để giải thích.
...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com