Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

006

Warning: Raw seg, sai chính tả thì xin lỗi cả nhà🙇‍♀️
Char: Oikawa

Phần (2) của chương 003
Cũm lâu lắm rồi mình mới quay lại hé hé, lần này mình thề với các b là đọc hay hơn nhiều lần🦅
Vì lần này mình vừa thẩm vừa viết (toi dua day)

/ᐠ ˵> ⩊ <˵マ



'thương em nhiều lắm, nắm đầu em đau'



Oikawa vô tình nhìn thấy em đi cùng với bạn cùng trường. Thứ làm gã tức sôi máu không đơn giản là vậy, mà bạn cùng trường đi với em là một thằng con trai. Tại sao thằng khốn đấy cứ đi sát sát em vậy? Tại sao lại là thằng đấy? Vốn dĩ chỗ đứng cạnh em phải là gã. Thật là chướng mắt mà...

Cô nàng người yêu mới của gã nhìn thấy người yêu mình nhìn con gái khác, không thể không ghen!

"Oikawa?"

Giọng nói của cô nàng dường như kéo Oikawa về với thực tại. Phải, vốn dĩ em và Oikawa không còn là gì của nhau. Hà cờ gì lại ghen tuông vớ vẩn? Bây giờ, đáng lẽ ra thì sự chú ý của gã phải đặt lên cô nàng người yêu mới. Nhưng tâm trí của Oikawa vẫn còn vương vấn đâu đó ở người con gái cũ. Em dường như nhận ra sự hiện diện của gã, nhưng quyết định không quan tâm. Thật là khó chịu khi cứ có một đôi mắt cứ dán lấy em mà. Em nhanh chóng kéo bạn của mình đi, cố tình đi thật nhanh để có thể cắt đuôi gã. Nhưng Oikawa lại không đuổi theo, gã cứ đứng đấy mà nhìn người con gái rảo bước đi một cách nhanh chóng. Ắt hẳn em không thích thở chung một bầu không khí với gã nhỉ? Đi được một quãng khá xa, em mới nhận ra rằng gã không đi theo, có lẽ em nghĩ hơi nhiều rồi.

Ánh nắng của mặt trời cũng dần tắt, thay vào đó là ánh trăng chiếu lẻ loi giữa bầu trời mùa hè. Bàn học em là góc của sổ, nên có góc nhìn ra bên ngoài khá thoáng, nhìn thấy cây sồi nhỏ ở nhà hàng xóm, cùng với ánh trăng chiếu qua rèm của sổ. Tối ấy có lẽ trời cũng đẹp, gió cứ thế len lỏi qua khe nhỏ của cửa sổ, tung chiếc rèm nhỏ bay phấp phới. Đầu tóc em đang rối bù ngập ngụa trong đống bài tập ở trường, bỗng bị một tiếng động nhỏ làm em chú ý.

Tiếng sỏi va vào thành cửa sổ liên tục không ngừng, cứ ngỡ là bọn trẻ con hàng xóm lại định trêu em. Tính đứng lên để mắng cho chúng nó một cái thì em nhận ra đó là Oikawa. Gã đứng cười mỉm ở dưới, vẫy tay chào em. Trên người vẫn mặc bộ đồng phục trường

"Yahoo, T/b!"

Bộ thân thiết gì mà chào nhau. Người này bị làm sao mà lại mò đến đây tìm em vậy? Hay lại đòi quay lại? Em cực kỳ ức khi nhớ đến lần chia tay đó! Thật sự thì em đã tốn nước mắt vì một thằng con trai không hề đáng! Chao ôi, bây giờ em chỉ muốn quay ngược thời gian và tát cho bản thân mình mấy cái thôi! Em nhỏ cau mày nhìn gã, đóng cửa sổ một cái rầm!

"..."

Gã trai đứng ngẩn tò te trước hành động của em. Nhưng mà thằng cha này dai như đỉa! Vẫn cố ném sỏi lên cửa sổ nhà em. May mà lần này bố mẹ em không có ở nhà, để lại đứa con gái bé bỏng đi tuần trăng mặt, nom như cặp đôi mới cưới. Oikawa không biết thế nào là bỏ cuộc, còn em, vẫn cứ thể lặng thinh, không thèm đoái hoài đến người con trai đang cố gắng khều em. Thật không thể nào hiểu nổi đầu Oikawa cứng như thế nào cả. Cuối cùng em vẫn phải đi xuống nói chuyện với gã.

"Lại cái gì nữa?"

Em cau mày, nhìn gã trai đang tí tửng ngó vào bên trong nhà, có lẽ là nhìn xem bố mẹ em có ở nhà hay không đây mà.

"Anh chỉ muốnn nóii làa anhh chia tay con kia rồi"

"Hả?"

Mặt em hiện lên dấu chấm hỏi to đùng, ủa thể kể em làm chi? Dường như khuôn mặt em có thể hiện lên câu nói đó ngay lập tức. Oikawa biết chứ, gã cố tính bước thêm vài bước tiến gần em hơn. Cơ thể cả hai dường như gần nhau hơn bao giờ hết. Cảm giác như em có thể nghe được nhịp tim gã vậy. Khuôn mặt gã vẫn hiện lên nụ cười khờ khờ đấy, nhìn khó ưa thật sự.

"Mới chia tay được có mấy tháng mà em vẫn xinh như lần đầu ấy nhỉ?"

Gã vén một hơi tóc ra sau tai em, hành động này là có ý gì? Trong đầu em đang suy diễn ti tỉ trường hợp, người đàn ông này thật khó hiểu mà.

"Ừm cảm ơn..."

"Chỉ thế thôi à? Hay em lại đang suy nghĩ gì?"

Chà, khuôn mặt của Oikawa tắt ngấm nụ cười ban nãy, khuôn mặt gã sầm lại. Có khi nào em lại nghĩ đến người đàn ông khác khi đang ở bên gã? Ôi gã tức điên lên được, tức sôi máu, nhưng có làm gì được đâu? Gã đứng trước mặt em, thở dài. Cúi người xuống, đối diện với mặt em. Khuôn mặt ấy vẫn không chút thay đổi, chỉ là... không còn là của gã để ôm, để hôn, để cưng như hồi trước.

"T/b này... thật ra là... anh nhớ em"

HẢ. Ôi cái chuyện động trời động đất gì đang diễn ra vậy. Em bất ngờ đến mức không thể nói lên câu.

"Đừng có mà đùa"

"Ô kìa, ai thèm đùa"

Có lẽ đây là sự thật sao? Em chẳng hề muốn đối diện với nó một chút nào. Tay gã bóp lấy má em.

"Này này anh đang làm gì vậy? Bỏ ra"

Em đập bùm bụm vào tay gã, nhưng bàn tay ấy vẫn giữ, bóp lấy mặt em.

"Em nhỏ vẫn nghĩ đấy là trò đùa à? Được, em thích thì anh đâu sẽ chứng minh cho em đấy là sự thật. Từ tận đáy lòng"

Gã nhấn mạnh câu cuối cùng, không để em kịp phản kháng. Môi gã đã ngấu nghiến lấy môi em. Lưỡi Oikawa cứ thế lộng hành trong khoang miệng ẩm ướt. Mặc cho sự phản kháng yếu ớt, em vẫn khó lòng mà có thể thoát khỏi gã. Em cứ thể buông xuôi, mặc cho gã làm gì thì làm. Tay Oikawa luồn ra phía sau eo em. Đẩy hông em lên phía gã, rồi buông môi em.

"Sao? Chấp nhận thực tại chưa?"

Em vẫn không có ý định trả lời, gã cười nhẹ.

"Vậy làm cách khác để em chấp nhận anh nhé?"

Cách khác? Ừm khó tưởng tượng đấy, à không khó nói. Oikawa lại hôn em thêm lần nữa, lần này lâu hơn, mạnh bạo hơn nụ hôn nhẹ nhàng khi nãy. Gã ẩn người em vào phía trong nhà, đóng cửa lại rồi ghì em vào phía cửa ra vào, môi với môi vẫn cứ thế ngấu nghiến đinh chặt lấy nhau. Cả hai cứ thế trao nhau nước bọt, lưỡi với lưỡi quấn quanh nhau không rời. Em cảm giác như mọi thứ trắng xoá vậy. Oikawa cuối cùng cũng tha cho đôi môi nhỏ, bế xộc em lên rồi đưa em lên phòng. Đặt em ngồi xuống giường.

"Xin phép bác trai bác gái cho con ngủ lại với vợ yêu ạ"

Mồm nói lịch sự như vậy, nhưng bên dưới đũng quần lại căng cứng. Trên lịch sự, dưới bất lịch sự. Gã cởi áo đồng phục của mình ra, để lại chiếc áo sơ mi trắng trên người, quỳ xuống mặt đối mặt của em.

"Xin phép vợ cho anh ăn, chúc mọi người ngon miệng"

Oikawa hà hơi vào nơi tư mật của em, rồi liếc

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com