39
Chương 39: Anh hai, em mượn phòng tắm trong phòng nghỉ của anh một chút nhé
Điền Chính Quốc lơ đãng nhìn ra cửa sổ xe.
Bên trong xe, đột nhiên vang lên tiếng còi báo động.
Ngay sau đó, là đoạn nhạc dạo vừa hào hứng vừa náo nhiệt --
"Đôi mắt mở to như chuông đồng, phát ra tia sáng sắc bén như chớp. Đôi tai dựng đứng như ăng-ten, lắng nghe mọi âm thanh khả nghi..."
Lúc đầu, Điền Chính Quốc nghĩ rằng anh trai đã bật nhầm bài hát và sẽ sớm chuyển nó đi.
Ai ngờ, bài hát cứ tiếp tục phát một cách vui vẻ.
Bài hát dần đến đoạn điệp khúc.
"Ah ah ah, Cảnh sát mèo đen. Ah ah ah, Cảnh sát mèo đen..."
Bài hát này thực sự quá náo nhiệt.
Náo nhiệt đến mức, có chút làm phiền tai.
Thông thường, phần dạo đầu hoặc nhạc xen giữa của một bài hát sẽ yên tĩnh hơn, nhưng bài này thì không.
Nó thực sự náo nhiệt từ đầu đến cuối.
Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh, người đang chăm chú lái xe, nghĩ rằng ngay cả khi cậu có nói gì bây giờ, anh trai cũng khó mà nghe thấy, trừ khi bài hát bị tắt.
Cho đến khi giọng hát trẻ con vang lên câu cuối cùng: "Kính chào bạn, kính chào bạn..." thì kết thúc.
Điền Chính Quốc nói với giọng đầy ý vị, "Hóa ra anh thích nghe nhạc thiếu nhi..."
Một "tổng tài" mạnh mẽ, lại thích nghe nhạc thiếu nhi.
Phải thừa nhận chỉ xét về mặt giai điệu, nghe bài này khi lái xe thực sự rất tỉnh táo.
Điền Chính Quốc nhìn thấy anh trai im lặng một cách kỳ lạ trong vài giây, rồi nói: "Bài này không phải anh bật cho anh nghe."
Hả?
Trong xe chỉ có hai người.
Nếu không phải anh trai thích nghe nhạc thiếu nhi, thì có nghĩa... là phát cho mình?
Cảnh sát mèo đen?
Anh trai có hiểu lầm gì về cậu không?
"Bài tiếp theo là "Tôi là thợ sơn", và anh cũng đã tải "Tôi có một người cha tốt."
Cả hai bài hát này đều là những bài Điền Chính Quốc từng nghêu ngao trước mặt Kim Thái Hanh.
Trước ánh mắt ngạc nhiên của Điền Chính Quốc, Kim Thái Hanh dần nhận ra rằng, những bài hát thiếu nhi mà Điền Chính Quốc từng nghêu ngao trước mặt anh có thể chỉ là hát bâng quơ, chứ không phải vì cậu thực sự thích.
Chỉ vì cả hai lần đều là nhạc thiếu nhi, nên anh đã hiểu lầm.
"Nếu em không thích thì tắt đi."
Nhạc dạo của "Tôi là thợ sơn" đã bắt đầu, Kim Thái Hanh đưa tay định tắt nguồn phát nhạc.
Điền Chính Quốc cũng đồng thời đưa tay ra, ngăn cản anh trai tắt nhạc.
"Không phải là em không thích."
Điền Chính Quốc chuyển lại bài hát trước đó.
Trong xe, một lần nữa tiếng còi cảnh sát vang lên inh ỏi.
Điền Chính Quốc lẩm bẩm theo đoạn nhạc dạo, "Em nghĩ, bài hát này bây giờ khá là phù hợp. Khi có kết quả điều tra của cảnh sát, em sẽ phát bài này suốt cả ngày để ăn mừng."
Cướp hết măng rồi.
Măng trên núi sắp bị cướp hết rồi.
...
Vậy là, Điền Chính Quốc đã nghe nhạc thiếu nhi suốt cả quãng đường.
Xuống xe, miệng Điền Chính Quốc vẫn đang ngân nga: "Một sợi dây leo có bảy bông hoa, mưa gió chẳng sợ chi, leng keng đinh đinh đang đang Hồ Lô Huynh Đệ."
Vào đến nhà, thay dép xong, cậu đã chuyển sang: "Tôi có một bí mật nhỏ, bí mật nhỏ, bí mật nhỏ..."
Trước đây, Điền Chính Quốc chưa bao giờ nghe nhạc thiếu nhi.
Những bài hát thiếu nhi này, cậu học được trong thời gian làm thêm ở trung tâm thương mại, phát tờ rơi.
Trong trung tâm có một đoàn tàu nhỏ cho trẻ em ngồi chơi, mỗi lần tàu chạy qua, lại vang lên một chuỗi nhạc thiếu nhi sôi động, vui nhộn.
Nghe nhiều lần, cậu tự nhiên cũng thuộc.
Dì Ngô đã về nhà nghỉ ngơi.
Kim Duy Thiện đang nằm viện, phu nhân Ứng Lam cũng ở bệnh viện chăm sóc.
Biệt thự ba tầng rộng lớn, tối nay chỉ có hai anh em Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc.
Kim Thái Hanh thay dép xong, bước lên lầu, "Hành lý của em dì Ngô đã mang lên phòng rồi. Hôm nay em vất vả rồi, tối nghỉ ngơi sớm một chút."
Điền Chính Quốc gọi anh trai lại: "Anh hai, tối nay anh ăn gì chưa?"
Kim Thái Hanh gật đầu, trả lời ngắn gọn: "Ừ. Ăn rồi."
Điền Chính Quốc hỏi tiếp: "Ăn gì?"
Kim Thái Hanh không trả lời nữa.
Vì trong ánh mắt của Điền Chính Quốc hiện rõ lên ý nghĩa: "Anh cứ tiếp tục bịa đi. Xem anh bịa thế nào."
"Em thấy lúc anh xuống xe còn đưa tay lên bụng ấn một cái. Có phải hôm nay anh ở công ty bận quá, sáng chưa kịp ăn, trưa thì chỉ lót dạ vài miếng, tối lại càng quên không ăn phải không?"
Theo như sách, Kim Thái Hanh vốn là kiểu người cuồng công việc, thường xuyên bận rộn đến mức không thể ăn đúng giờ.
Ngày thường đã vậy, hôm nay tình hình còn đặc biệt như thế, có ăn đủ ba bữa mới lạ.
Kim Thái Hanh im lặng.
Rõ ràng là thừa nhận.
"Anh ngồi vào bàn đi, để em vào bếp làm chút gì đó cho anh ăn, nhanh thôi."
Điền Chính Quốc nói xong, liền đi về phía bếp.
Kim Thái Hanh đi xuống lầu, "Không cần. Em lên lầu nghỉ đi, anh tự vào bếp tìm chút gì đó ăn cũng được."
Điền Chính Quốc quay lại, nhìn Kim Thái Hanh từ đầu đến chân, trong ánh mắt đầy nghi ngờ chẳng hề che giấu: "Em thấy anh vào bếp tìm thuốc dạ dày thì có."
Nếu anh thực sự định vào bếp tìm đồ ăn, sao vừa về nhà đã đi lên lầu, mà không vào bếp ngay từ đầu để tìm gì đó ăn?
Kim Thái Hanh: "Thuốc dạ dày không để trong bếp."
Điền Chính Quốc không thèm đôi co nữa.
Cậu chỉ tay về phía bàn ăn, "Đừng nói nhiều, ngồi xuống. Đợi. Hiểu chưa?"
Kim Thái Hanh: "..."
...
Điền Chính Quốc đã về nhà buổi sáng, biết rõ trong tủ lạnh có những nguyên liệu gì.
Tối muộn thế này, cậu cũng không nấu món gì quá phức tạp cho bữa khuya.
Cậu vào bếp, làm cho Kim Thái Hanh một bát mì Udon.
Mì Udon khá tốt cho dạ dày, dễ tiêu hóa vào buổi tối và không tốn nhiều thời gian chuẩn bị.
Điền Chính Quốc làm món mì Udon với bò Mỹ và cà chua.
Cậu cắt cà chua và hành tây thành hạt lựu, đổ dầu vào chảo đã nóng, cho hành tây vào phi thơm rồi thêm cà chua đã cắt hạt lựu vào...
Kim Thái Hanh ngồi ở bàn, nghe thấy tiếng dầu được đổ vào chảo từ trong bếp, chẳng bao lâu sau, mùi thơm của hành tây và cà chua bay ra.
Do tính chất công việc, Kim Thái Hanh thường ăn uống qua loa, không quan tâm lắm đến việc thức ăn mặn hay nhạt khi đưa vào miệng.
Kim Thái Hanh đưa tay lên ấn bụng.
Lần đầu tiên, bắt đầu cảm thấy mong đợi về chuyện ăn uống.
Nước sôi.
Điền Chính Quốc thả cuộn thịt bò vào nồi, sau đó cho thêm một nắm mì Udon.
Món ăn đã sẵn sàng.
Cậu cho mì ra một tô lớn, bưng lên bàn, thậm chí còn lấy sẵn cả đũa cho Kim Thái Hanh.
"Anh ăn trước đi, em quên chưa chiên trứng, để em vào chiên thêm cho anh một quả."
Kim Thái Hanh nhìn bát mì Udon đầy ụ trước mặt, khẽ nhíu mày, "Từng này là đủ rồi. Trễ rồi, em lên lầu ngủ đi."
"Không tốn thời gian đâu. Anh chụp ảnh xong chắc em đã chiên xong trứng rồi."
Kim Thái Hanh: "..."
Điền Chính Quốc giống như một con ong chăm chỉ, lại quay vào bếp.
Ánh mắt của Kim Thái Hanh nhìn vào bát mì Udon thơm ngon trên bàn, rồi nhìn về phía Điền Chính Quốc đang chiên trứng trong bếp, sau đó lấy điện thoại ra từ trong túi.
Mùi thơm của trứng chiên lan tỏa từ bếp.
Điền Chính Quốc cầm chảo ra, dùng đũa gắp quả trứng chiên từ chảo, đặt lên trên bát mì Udon.
Điền Chính Quốc xoay người mang chảo trở lại bếp.
Kim Thái Hanh chụp một bức ảnh cảnh Điền Chính Quốc đang cầm chảo chiên từ phía bên.
...
Sau khi nấu mì cho Kim Thái Hanh xong, Điền Chính Quốc lên lầu về phòng để tắm rửa.
Trước khi đi ngủ, cậu vô tình lướt thấy bài đăng trên WeChat của anh mình.
Cậu tưởng rằng sau khi bị mình trêu đùa như vậy, có lẽ hôm nay anh sẽ không đăng bài nữa.
Xem ra cậu đã đánh giá thấp chấp niệm với WeChat của Kim Thái Hanh.
Lần này, anh không chỉ chụp ảnh mì udon, mà còn chụp cả cậu vào đó.
Chú thích khá đơn giản, chỉ có hai chữ "Bữa đêm --"
Kèm theo ba bức ảnh.
Bức đầu tiên là bát mì udon cậu làm.
Bức thứ hai gần như là một cái bát trống. Trứng trên mì udon, thịt bò trong bát đều đã ăn hết, thậm chí nước súp cũng chỉ còn lại một phần ba.
Bức thứ ba là hình ảnh nghiêng của cậu đang cầm chảo.
Điền Chính Quốc đã đoán trước rằng anh sẽ đăng Moments, nhưng không ngờ anh lại chụp cả cậu vào đó, như thể sợ người xem không biết bát mì này do cậu làm vậy.
Điền Chính Quốc ấn thích bài đăng Moments này của Kim Thái Hanh--
"Khen ngợi tấm thứ hai."
Ăn hết mì, phải khen.
Điền Chính Quốc khá tò mò, không biết những người như anh Tử Siêu, anh Khỉ có bị phiền không khi anh cứ ba ngày một lần đăng Moments như vậy, liệu họ có cùng nhau phàn nàn trong phần bình luận của anh không.
Trong danh sách bạn bè Moments của anh chắc chắn cũng có không ít giám đốc, quản lý của các công ty khác, cũng như những người ưu tú trong xã hội, và nhân viên công ty, chắc chắn tất cả đều có mặt ở đó.
Anh cậu không lo lắng chút nào về việc phá vỡ hình tượng sao?
Rốt cuộc ai có thể ngờ được, một ông chủ đàng hoàng lại ngày ngày đăng những thứ vớ vẩn như vậy.
Không biết những người đó sẽ bình luận thế nào, hay chỉ âm thầm theo dõi.
Tiếc là, ngoài bố mẹ ra, danh sách bạn bè Moments của cậu và anh không có ai trùng nhau.
Những người họ hàng khác Kim gia, cậu không thêm ai cả.
Điền Chính Quốc nghĩ đến Lăng Tử Việt.
Anh Khỉ, anh Hạng Thiên thì không chắc, nhưng Lăng Tử Việt chắc chắn sẽ có WeChat của Lăng Tử Siêu.
Điền Chính Quốc nhìn thời gian trên điện thoại, gần 12 giờ rồi.
Nhớ lại lần trước nhắn tin với Lăng Tử Việt cũng khá muộn mà y vẫn chưa ngủ, cậu thử gửi tin nhắn: "Có online không? Gửi cho tôi danh thiếp WeChat của anh Tử Siêu đi."
Lăng Tử Việt chưa trả lời.
Điền Chính Quốc đợi một lúc, nhưng cuộc trò chuyện vẫn không có động tĩnh.
Ngay cả khi Lăng Tử Việt có gửi danh thiếp WeChat của Tử Siêu, thì giờ này có lẽ anh Tử Siêu đã ngủ rồi, việc chấp nhận kết bạn chắc cũng phải đợi đến ngày mai.
Điền Chính Quốc tắt đèn.
Lúc này, điện thoại cậu bỗng sáng lên.
Một tin nhắn mới được gửi đến.
Lăng Tử Việt: "??? Tôi với Lăng Tử Siêu trông giống người có quan hệ trao đổi danh thiếp à?"
Điền Chính Quốc: "Cậu không có WeChat của anh mình à?"
Lăng Tử Việt: "Tôi xóa lâu rồi."
Lăng Tử Việt: "Cậu không biết anh tôi phiền đến mức nào đâu!"
Lăng Tử Việt: "Không cần biết tôi đăng gì trên WeChat, anh ta luôn làm như đang sửa bài luận văn của tôi! Chẳng hiểu công ty chúng tôi có sắp phá sản không mà anh tôi rảnh đến vậy."
Lăng Tử Việt: "Phiền chết đi được! Thế nên tôi xóa luôn."
Lăng Tử Việt rõ ràng là đã tích tụ nhiều bức xúc với anh trai mình, nhân cơ hội này mà trút ra.
Điền Chính Quốc: "Anh cậu chỉ là quan tâm cậu thôi."
Điền Chính Quốc: "Nếu anh ấy không quan tâm, thì cậu nghĩ anh ấy rảnh mà dành thời gian bình luận bài của cậu à?"
Điền Chính Quốc: "Nói thẳng ra, nếu anh ấy không quan tâm, thì anh ấy đã chẳng buồn xem WeChat của cậu. Cậu thấy anh ấy phiền, nhưng nếu một ngày nào đó anh ấy không còn để ý đến cậu, giống như người dưng, cậu thấy thoải mái sao?"
Giống như cậu trước đây.
Cậu từng cảm thấy Kim Thái Hanh rất phiền.
Cậu đi chơi về muộn, anh trai cũng can thiệp.
Thậm chí còn đặt giờ giới nghiêm, không cho phép cậu đi chơi qua đêm, yêu cầu phải về trước 12 giờ.
Vì vậy, mỗi lần đi chơi, cậu đều không thể tận hưởng hết niềm vui, cứ đến 11 giờ là phải vội vã về nhà, khiến đám người kia cười nhạo.
Anh còn quản cả việc cậu kết bạn với ai.
Không chỉ quản, anh ấy còn âm thầm đi tìm gặp Hà Vũ.
Khi cậu bị gọi ra ngoài chơi vào ngày bão và trở về nhà ướt sũng, anh ấy cũng phải nói vài câu.
Cảnh cáo cậu đi chơi trong bão rất nguy hiểm.
Lần này thì bỏ qua.
Lần sau không được tái phạm.
Cậu thấy rất phiền.
Phiền đến phát bực.
Nhưng sau này có lần cậu phải đi làm trong ngày bão, đi xe máy qua những con đường ngập nước.
Trở về gió lớn mưa to
Ướt lạnh thấu tim.
Thế nhưng, không còn ai vừa cằn nhằn vừa ném khăn tắm lên đầu cậu, thúc giục cậu mau lên lầu đi tắm.
Cô đơn là gì?
Cô đơn không phải là khi cậu lục tìm khắp danh bạ nhưng không có ai để trò chuyện.
Mà là một mình cậu sống cô độc
Không người hỏi tới
Không ai quan tâm.
Lăng Tử Việt: "Nói đến đây tôi lại càng bực! Sau này tôi có việc cần tìm anh tôi nên lại phải kết bạn lại. Cậu biết anh ta trả lời thế nào không? Anh ta trả lời, "Cút!""
Lăng Tử Việt: "Tức giận! ! !"
Lăng Tử Việt: "Ai thèm!"
Lăng Tử Việt: "Dù sao tôi cũng không thèm!"
Lăng Tử Việt: "Không cần! ! !"
Càng nhấn mạnh rằng không cần chứng tỏ là càng để tâm.
Hóa ra cậu ta vì xúc động nhất thời mà xóa anh trai, sau đó lại cần nhờ vả nên muốn kết bạn lại nhưng không ngờ lại bị từ chối.
Điền Chính Quốc đoán rằng chắc y đã bị từ chối không chỉ một lần, nếu không thì sẽ không giận đến mức này.
Điền Chính Quốc: "..."
Việc tính khí của Lăng Tử Việt trở nên tệ hại, anh Tử Siêu thật sự... công không nhỏ.
Điền Chính Quốc: "Cậu lấy điện thoại của anh ấy tự chấp nhận không phải là xong sao?"
Tốn công như vậy làm gì.
Khung chat một lần nữa chìm vào im lặng.
Điền Chính Quốc: "..."
Tên ngốc này không phải nửa đêm canh ba đi vào phòng anh trai lấy trộm điện thoại.
Lăng Tử Việt: "Hahahahaha! ! ! ! !"
Lăng Tử Việt: "Hahahahahahahaha! ! ! !"
Điền Chính Quốc phát hiện, Lăng Tử Việt có một khả năng kỳ lạ, đó là dù chỉ gửi một đoạn văn bản, vẫn có thể làm ồn tai người khác.
Vài giây sau, danh thiếp cá nhân của Lăng Tử Siêu được gửi qua.
Lăng Tử Việt: "Cậu muốn thêm anh tôi phải không? Nào, nhanh lên, tôi giúp cậu đồng ý. Tôi đã lấy trộm điện thoại của anh ấy rồi. Hề hề hề."
Điền Chính Quốc: "..."
Đây là cái giống ngốc gì đây.
Dưới sự thúc giục của Lăng Tử Việt, Điền Chính Quốc vẫn gửi yêu cầu kết bạn.
Lăng Tử Việt làm việc rất nhanh, chỉ một giây sau, yêu cầu của Điền Chính Quốc đã được thông qua.
Điền Chính Quốc: "Cảm ơn."
Năm phút trôi qua, đối phương vẫn đang nhập.
Tám phút trôi qua, đối phương vẫn đang nhập.
Điền Chính Quốc nhìn chằm chằm vào hộp thoại, nơi cậu đã gõ "Cảm ơn" cách đây vài phút.
Hai chữ đó của cậu có gì đáng để Lăng Tử Việt viết một bài tiểu luận?
Hay là, viết tiểu luận là truyền thống gì đó của nhà họ Lăng?
Điền Chính Quốc đã ở bệnh viện chăm sóc ba cả ngày, giờ này cũng hơi buồn ngủ rồi.
Điền Chính Quốc: "Cậu rốt cuộc muốn nói cái gì?"
Lăng Tử Việt: "À, sức khỏe ba cậu thế nào rồi?"
Điền Chính Quốc: "Ừm, đỡ nhiều rồi."
Điền Chính Quốc tỏ vẻ ngạc nhiên.
Lăng Tử Việt: "Nếu ba cậu khỏe hơn rồi, gửi cho tôi chai tinh dầu đó qua bưu điện nhé. Ngày mai tôi cũng phải về rồi."
Tiếp theo, y gửi địa chỉ nhận hàng và số liên lạc.
Điền Chính Quốc sa sầm mặt, xóa từng chữ "Cảm ơn đã quan tâm" trong ô nhập.
Thoát khỏi WeChat.
Tên ngốc này vô phương cứu chữa rồi.
Chết tiệt.
Hủy diệt đi.
. . .
Ngày hôm sau.
Kim Thái Hanh mặc một bộ trang phục chỉnh tề từ trên lầu bước xuống.
"Dì Ngô, hôm nay cháu không ăn sáng đâu."
Thấy dì Ngô đang dọn dẹp trong phòng khách, Kim Thái Hanh báo một câu rồi đi về phía cửa.
Dì Ngô chạy theo, "Cậu chủ, ăn sáng xong rồi hãy đi."
Kim Thái Hanh giơ tay nhìn đồng hồ, "Không cần đâu. Cháu đang vội..."
"Anh hai -- "
Kim Thái Hanh dừng bước.
Trong tay anh bị nhét vào một hộp thức ăn, "Cháo sườn. Em đã hâm nóng rồi mới múc vào đấy. Đến công ty anh mở ra là ăn được. Em sẽ kiểm tra bất ngờ đó, nếu em đến công ty mà phát hiện hộp cháo sườn này anh không động đến một miếng nào..."
Điền Chính Quốc cười, "Vậy thì sau này anh khỏi cần ăn sáng nữa."
"Ồ. Phải rồi. Em sẽ kiểm tra camera công ty. Nếu phát hiện anh đổ cháo đi hoặc cho người khác ăn, hừm, ba bữa đều khỏi ăn luôn đi. Anh cứ nhịn ăn mà tu luyện tiên pháp luôn đi. Hiểu?"
Kim Thái Hanh: "..."
. . .
Kim Thái Hanh cầm hộp thức ăn lên rồi đi.
Dì Ngô buông chiếc khăn lau xuống, bước lên trước giơ ngón tay cái về phía Điền Chính Quốc: "Vẫn là nhị thiếu có cách. Trước đây bà chủ đã từng phàn nàn vì đại thiếu bận rộn quá mà không chịu ăn sáng rồi. Cậu ấy lần nào cũng hứa miệng nhưng đến lúc bận rộn thì vẫn cứ để bụng đói đi làm. Dì cũng đã từng bỏ bữa sáng vào hộp thức ăn rồi, kết quả là sáng bỏ vào thế nào, tối lại mang về nguyên si như vậy.Nhị thiếu dọa là sẽ kiểm tra bất ngờ, dì nghĩ lần này cậu ấy chắc chắn không dám bỏ bữa sáng nữa đâu."
Điền Chính Quốc: "Ai nói con hù dọa anh ấy?"
Dì Ngô: "A?"
Dù tối hôm qua Điền Chính Quốc không trả lời tin nhắn của Lăng Tử Việt, sáng hôm sau cậu vẫn gọi chuyển phát đến lấy đồ.
Khi đồ đã được gửi đi, Điền Chính Quốc nhắn tin cho Lăng Tử Việt --
"Đã gửi cho cậu rồi. Hôm nay chắc là tới."
Lăng Tử Việt không hồi đáp.
Có lẽ con cú đêm này vẫn còn đang ngủ.
Sáng hôm đó, Điền Chính Quốc nấu một nồi cháo sườn.
Ngoài cháo cho Kim Thái Hanh, cậu cũng tự ăn một bát.
Còn dư lại phần lớn cậu nhờ dì Ngô mang đến bệnh viện, gửi cho ba mẹ.
Còn cậu tự bắt taxi đi đến tiệm cắt tóc.
. . .
"Nhị thiếu, lâu rồi không thấy cậu đến."
"Nhị thiếu lần này đến để gội đầu hay cắt tóc?"
"Nhị thiếu, sức khỏe của Chủ tịch Kim vẫn ổn chứ?"
Điền Chính Quốc là khách quen của tiệm salon này, cũng là khách VIP.
Vừa mở cửa bước vào, các thợ cắt tóc trong tiệm đã nhiệt tình chào hỏi cậu. Có lẽ họ cũng đã thấy tin tức về việc Kim Duy Thiện nằm viện trên báo và quan tâm đến sức khỏe của ông.
Những người này đâu phải thật sự quan tâm đến ba cậu, họ chỉ để ý đến túi tiền của cậu thôi.
Điền Chính Quốc đi thẳng lên khu gội đầu trên lầu, một câu dư thừa cũng không nói: "Cắt tóc."
Trước khi cắt tóc thì cần phải gội đầu. Ngay lập tức, có một thợ gội đầu có ngoại hình thanh tú đi theo cậu lên lầu.
Người này trước giờ vẫn thường phục vụ riêng cho Điền Chính Quốc.
Dù vị nhị thiếu gia này có vẻ lạnh lùng, nhưng lại rất hào phóng.
Bất kỳ sản phẩm nào được giới thiệu, cậu đều mua.
"Nhị thiếu, lâu rồi không thấy cậu ghé. Đợt này được nghỉ, có phải cậu đi chơi khắp nơi nên không có thời gian đến đây không?"
Thợ gội đầu vốn đã khá quen với Điền Chính Quốc, nên trò chuyện phiếm với cậu cũng tự nhiên hơn.
Điền Chính Quốc vốn không phải người thích nói nhiều, thợ gội đầu nói mười câu thì cậu chỉ đáp lại một hai câu, phần lớn câu trả lời đều rất ngắn gọn.
Dù Điền Chính Quốc hầu như không tiếp chuyện, nhưng làm nghề này, dù khách không nói chuyện, họ vẫn có thể vui vẻ trò chuyện tiếp.
Trong khi nói chuyện, thợ gội đầu làm như vô tình hỏi: "À đúng rồi, nhị thiếu lần này định dùng loại tinh dầu dưỡng tóc nào? Tiệm chúng tôi mới nhập về một dòng sản phẩm mới..."
"Không cần. Gội xong chưa? Gội xong thì xả sạch bọt trên đầu tôi."
Thợ gội đầu ngạc nhiên: "Dầu xả cũng không dùng sao?"
Điền Chính Quốc lạnh nhạt "ừ" một tiếng.
Thợ gội đầu hơi ngơ ngác.
Còn chưa đến lúc để xả nước.
Trong lúc mát xa da đầu của cậu, bàn tay thợ gội đầu di chuyển đến vai.
Điền Chính Quốc mở mắt: "Không cần."
Dịch vụ gội đầu ở salon này bao gồm cả mát xa.
Nhưng, Điền Chính Quốc không thích người khác chạm vào mình.
Ánh mắt của Điền Chính Quốc bỗng trở nên sắc lạnh.
Thợ gội đầu vội vã xin lỗi: "Xin, xin lỗi nhị thiếu, tôi quên mất."
Có lẽ vì lần này không bán được gói dịch vụ nào nên người thợ hơi mất tập trung.
Điền Chính Quốc nhắm mắt lại: "Xả nước đi."
"Dạ, vâng."
Gội xong, Điền Chính Quốc không đợi thợ gội đầu quấn khăn lên tóc, tự mình lấy khăn lau tóc rồi bước xuống lầu.
Người làm dịch vụ thường rất nhạy bén, biết nhìn sắc mặt khách hàng.
Thấy đồng nghiệp đi xuống lầu với vẻ mặt thất hồn lạc phách theo sau Điền Chính Quốc, mọi người đoán rằng hôm nay tâm trạng của cậu không tốt, đồng nghiệp có lẽ đã bị trách mắng.
Vì thế, thái độ phục vụ của họ đối với Điền Chính Quốc càng thêm chu đáo.
"Nhị thiếu lần này muốn thay đổi kiểu tóc như thế nào?"
"Hớt phẳng." (1)
("把头发推平" có thể hiểu là cạo hoặc tỉa tóc cho bằng phẳng. Cụm từ này ám chỉ việc dùng tông-đơ hoặc dao cạo để cắt tóc, sao cho tóc không có độ phồng hay lộn xộn, mà được làm phẳng, sát với da đầu.
Ví dụ, khi một người muốn có kiểu tóc ngắn, gọn gàng hoặc cạo trọc, họ có thể yêu cầu "把头发推平".)
Trong một thoáng, thợ làm tóc tưởng mình nghe nhầm, sững sờ: "Hả?"
Điền Chính Quốc nhìn vào gương, liếc mắt lạnh lùng về phía thợ làm tóc: "Hớt phẳng, khó hiểu lắm sao?"
Trước đây, mỗi lần đến salon, Điền Chính Quốc đều chọn những kiểu tóc thật ngầu và thời thượng.
Dĩ nhiên, giá cắt tóc kiểu cũng không hề rẻ.
Nhưng giờ cậu muốn hớt phẳng?
Hớt phẳng thì cần kiểu gì?
Thợ làm tóc vẫn không tin nổi: "Cậu chắc chứ?"
Điền Chính Quốc gật đầu.
Khi thợ làm tóc đã cạo sạch tóc của Điền Chính Quốc liền để cậu nhìn một cái.
Điền Chính Quốc nhìn mình trong gương: "Ngắn hơn nữa."
Ngắn hơn nữa?
Thợ làm tóc im lặng vài giây: "Cậu muốn... cắt tóc húi cua?"
Điền Chính Quốc: "Ừ."
. . .
Sau khi cắt tóc xong, Điền Chính Quốc đứng trước cửa tiệm cắt tóc gọi taxi để đi.
Tất cả nhân viên trong tiệm đều nhìn thấy, vị nhị thiếu gia của tập đoàn Kim thị này ra ngoài lại không lái bất kỳ chiếc xe sang nào của nhà mình, mà lại... đi taxi?
Mọi người đều ngạc nhiên đến ngây người.
"Tin tức hôm qua có nhầm lẫn không? Thực ra Kim Duy Thiện bệnh nặng lắm, tập đoàn Kim thị sắp xong rồi sao?"
"Ngốc à? Kim Duy Thiện đã giao công ty cho Kim Thái Hanh quản lý từ mấy năm trước rồi. Dù Kim Duy Thiện có sao đi nữa, có Kim Thái Hanh thì tập đoàn Kim thị làm sao có thể xong được?"
Nhân viên gội đầu phục vụ Điền Chính Quốc nói: "Vậy sao vị nhị thiếu gia này lại trở nên keo kiệt như vậy? Tôi nói cho các cậu biết, hôm nay cậu ta không mua một gói dịch vụ nào cả."
Thợ cắt tóc vô cảm: "Cũng không yêu cầu tôi thiết kế kiểu tóc gì, mà chỉ bảo tôi hớt phẳng."
Lễ tân hoảng hốt: "Mà, hơn nữa... Hôm nay nhị thiếu còn yêu cầu tôi cho cậu ấy xem chi tiết chi phí lần này. Khi nhìn thấy cột mục phí, rõ ràng là không vui. Trước đây luôn luôn chỉ quẹt thẻ, không bao giờ hỏi han gì."
Chẳng lẽ, tập đoàn Kim thị, thực sự sắp xong rồi?
. . .
Điền Chính Quốc rời khỏi tiệm cắt tóc, tâm trạng không được tốt.
Chỉ là gội đầu, cắt tóc ngắn, mà đã tốn 1998. (~6tr9)
Cậu yêu cầu xem chi tiết chi phí, hóa ra vì người thợ cắt tóc cho cậu là cái gì mà thợ cắt tóc trưởng học nghiệp từ Ý về, chỉ riêng phí dịch vụ của anh ta đã đắt một cách vô lý.
Điền Chính Quốc lên xe với vẻ mặt không vui.
Chưa lâu sau khi lên xe, điện thoại của cậu reo lên.
Có một tin nhắn mới gửi đến.
Là Lăng Tử Việt gửi, một biểu tượng cảm xúc thỏ con vui vẻ xoay vòng vòng.
Thật ngớ ngẩn.
Điền Chính Quốc không trả lời.
Thoát khỏi khung chat, phát hiện Hà Vũ đã gửi cho cậu tin nhắn, không ít.
Điền Chính Quốc thắc mắc vì sao mình vẫn còn chưa chặn Hà Vũ.
Cậu hồi tưởng lại, nhớ ra hôm đó ở trung tâm thương mại Lục Đảo, khi đang đọc tin nhắn của Hà Vũ thì anh trai vừa thay xong quần áo, trong lúc vội vàng cậu cũng quên mất việc xóa WeChat của Hà Vũ.
Hà Vũ: "Hôm qua đã muốn hỏi cậu rồi, nghĩ rằng hôm qua cậu có thể sẽ khá bận, không có thời gian xem điện thoại. Sức khỏe ba cậu thế nào rồi?"
Hà Vũ: "Tin tức nói sức khỏe ba cậu không sao, chỉ là kiểm tra sức khỏe định kỳ thôi à?"
Hà Vũ: "Tôi đã trả hết tiền cho cậu rồi! Không cần phải cắt đứt liên lạc như vậy chứ?"
Hà Vũ: "Đệt. Điền Chính Quốc, trái tim cậu làm bằng chì à?"
Điền Chính Quốc nhớ ra nhà Hà Vũ sống gần đây.
Ban đầu cậu đăng ký thẻ ở đây là vì Hà Vũ nói kỹ thuật của các thợ cắt tóc ở tiệm này đều rất tốt, có thể xếp top 3 trong các tiệm cắt tóc cao cấp ở Phù thành.
Có phải kỹ thuật cao cấp đến mức có thể xếp top 3 trong toàn bộ các tiệm ở Phù thành hay không thì Điền Chính Quốc không biết, nhưng, cách tính phí này thì đúng là rất "cao cấp".
Điền Chính Quốc: "Thẻ của tiệm ở đường Liễu Nam, chuyển cho cậu. Muốn không?"
Hà Vũ: "?"
Điền Chính Quốc: "Trong đó còn khoảng hai vạn, một vạn rưỡi chuyển cho cậu."
Hà Vũ: "Cậu nói thật đi, cậu có làm gì không, gần đây rất thiếu tiền à?"
Điền Chính Quốc: "Cậu lấy hay không lấy?"
Hà Vũ trực tiếp chuyển hai vạn (~66tr) qua.
Điền Chính Quốc: "Lúc đó cậu cứ báo tên tôi, mật khẩu là 007."
Hà Vũ gửi tin nhắn lại, khung chat xuất hiện một dấu chấm than màu đỏ, cùng với một dòng chữ.
Hà Vũ chăm chăm nhìn dấu chấm than màu đỏ trong khung chat trên điện thoại, thật lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Nhưng mắt lại đỏ lên từng chút một. . .
. . .
Tại trụ sở chính tập đoàn Kim thị.
"Xin chào, xin hỏi ngài có hẹn trước không ạ?"
Dưới tầng trệt công ty, lễ tân không nhận ra Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc bị chặn lại.
"Không có. Cô đợi một chút, tôi gọi điện cho anh trai tôi."
"Vâng ạ."
Khi Điền Chính Quốc đang gọi điện cho Kim Thái Hanh, cô thư ký lễ tân cứ liên tục liếc nhìn gương mặt nghiêng của cậu.
A a a!
Má ơi!
Sao trên đời này lại có người mà gò má cũng đẹp đến vậy?
Cũng quá đáng quá đi chứ?
Rõ ràng ngũ quan xinh đẹp, nhưng lại cho người ta cảm giác rất lạnh lùng.
Khi nói chuyện lại rất lịch sự, chứng tỏ cậu em trai này hoàn toàn không lạnh lùng như vẻ bề ngoài.
Mẹ ơi!
Thật muốn có một cuộc tình chị em!
Lát nữa có nên mạnh dạn xin số WeChat của cậu em không nhỉ?
Khụ.
Điện thoại đổ chuông một lúc mới được trả lời.
Điền Chính Quốc: "Anh hai, anh đang bận?"
Trong phòng họp, dưới ánh mắt ngạc nhiên soi mói của các lãnh đạo cấp cao, Kim Thái Hanh ra hiệu cho Lưu Hạnh thay anh chủ trì cuộc họp tạm thời.
Kim Thái Hanh bước ra khỏi phòng họp, đóng cửa lại.
Anh đi ra hành lang, "Không bận. Có chuyện gì?"
"Em đang ở dưới tầng trệt công ty anh. Anh nói với lễ tân cho em lên được không?"
"Đưa điện thoại cho lễ tân."
"Được."
"Anh trai tôi nói anh ấy sẽ nói chuyện với cô."
Điền Chính Quốc đưa điện thoại cho cô thư ký lễ tân.
Cô thư ký lễ tân nhận lấy điện thoại, "Xin chào."
"Tôi là Kim Thái Hanh."
"Tổng, Tổng giám đốc!"
Dù Kim Thái Hanh không có mặt tại chỗ, nhưng khi nghe thấy Kim Thái Hanh tự xưng, cô lễ tân vẫn theo bản năng cúi chào vào không khí.
Kim Thái Hanh đích thân lên tiếng, Điền Chính Quốc được cho phép đi lên mà không gặp bất kỳ khó khăn nào.
Cô lễ tân nhìn Điền Chính Quốc bước vào thang máy riêng của Tổng giám đốc, lặng lẽ rơi nước mắt.
Xem ra cô được định sẵn sẽ độc thân cả đời rồi.
Hiếm khi được thấy một chú sói con đẹp trai!!!
Nhưng em trai Tổng giám đốc, làm sao cô dám mơ tưởng chứ?
Haiz.
Thôi đừng mơ mộng nữa, cố gắng làm việc đi.
. . .
Kim Thái Hanh đang họp, anh bảo Điền Chính Quốc đến phòng làm việc của anh trước.
Nếu như cảm thấy chán có thể đến phòng nghỉ của anh để đợi.
Điền Chính Quốc bước vào phòng làm việc của Kim Thái Hanh, ngửi thấy mùi cháo thoang thoảng.
Điền Chính Quốc đi đến bàn làm việc, mở hộp đựng thức ăn mà anh trai để trên bàn.
Cháo trong hộp đã được ăn hết.
Cậu như một giáo viên đột kích kiểm tra, phát hiện học sinh cá biệt của mình lần này biểu hiện xuất sắc, lộ vẻ hài lòng.
Điền Chính Quốc đóng hộp đựng thức ăn lại.
Vừa cắt tóc xong, có vài sợi tóc vụn rơi trên người, hơi ngứa.
Điền Chính Quốc nhắn tin cho Kim Thái Hanh, "Anh hai, em mượn phòng tắm trong phòng nghỉ của anh một chút nhé."
Điền Chính Quốc đến phòng nghỉ của Kim Thái Hanh, tắm một cái.
Kim Thái Hanh trở lại phòng làm việc.
Không thấy Điền Chính Quốc.
Anh đẩy cửa phòng nghỉ.
Bên trong không thấy Điền Chính Quốc, chỉ nghe tiếng nước xối xả từ phòng tắm.
Không ai dám tự tiện vào phòng nghỉ của anh huống chi là sử dụng phòng tắm, Kim Thái Hanh đoán chắc là Điền Chính Quốc đang ở trong đó.
Nhìn tin nhắn trên điện thoại, quả nhiên, 5 phút trước Điền Chính Quốc đã nhắn cho anh một tin.
Kim Thái Hanh quay lại phòng làm việc.
Trên quần áo cũng dính vài sợi tóc vụn.
Điền Chính Quốc tắm xong, đi lục tủ quần áo của Kim Thái Hanh.
Tủ quần áo của Kim Thái Hanh không phải là toàn sơ mi thì cũng là áo polo.
Điền Chính Quốc lại lục tủ khác mới tìm thấy những chiếc áo phông thường ngày hơn.
Cậu lấy một chiếc áo phông màu đen mặc vào.
. . .
Điền Chính Quốc đi đến phòng làm việc, xem anh trai đã về chưa.
Kim Thái Hanh đang nói chuyện điện thoại, cửa phòng nghỉ mở ra.
"Hôm nay trước khi tan làm gửi bản kế hoạch đã sửa đổi cho tôi -"
"Tổng giám đốc?"
"Gửi vào email của tôi, sau đó chuyển tiếp một bản cho trợ lý Lưu."
Kim Thái Hanh cúp máy.
Ánh mắt anh không rời khỏi mái tóc húi cua của Điền Chính Quốc.
"Em... cắt tóc à?"
Điền Chính Quốc đưa tay sờ mái tóc ngắn của mình, để lộ hai chiếc răng nanh nhọn nhỏ, "Ừm. Cắt rồi, đẹp không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com