Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

42


Chương 42: Anh hai và nhóc Bạc hà chỉ có thể giữ một...

Dưới gầm bàn, Điền Chính Quốc đá Giản Dật một cái.

Bị đá một cú, khiến cho Giản Dật ngơ ngác.

Chuyện gì đang xảy ra?

Hắn đột nhiên có một con mèo rồi lại sắp nhận nuôi thêm một con nữa?

Dù Giản Dật chẳng hiểu nổi tình huống nhưng cũng không ngăn được khả năng ứng phó của hắn.

Nghe như bạn học này...

Có vẻ như đang muốn bán con mèo Anh lông ngắn xanh của mình và còn muốn hắn mua lại?

Mặc cả sao?

Cái này thì hắn rành lắm!

Nhà Giản Dật mở tiệm hoa.

Từ nhỏ, hắn đã ở bên cạnh ba mẹ xem họ thương lượng với khách hàng thế nào, làm sao để chốt đơn nên ít nhiều hiểu được tâm lý của cả người mua lẫn người bán.

Hắn nghe ra ý định của Đinh Thịnh là muốn nhượng lại con mèo lông ngắn xanh, liền cố tình không tỏ ra quá hứng thú, ngạc nhiên hỏi: "Hả? Sao lại hỏi thế?"

"Tôi... Tôi chỉ muốn hỏi anh có muốn... Không đúng... Có hứng thú không... Cũng không đúng nốt. Ý là, anh có muốn con mèo nhỏ của tôi không?"

Đinh Thịnh lấy hết dũng khí, nói lắp bắp mãi cuối cùng cũng diễn đạt được ý của mình.

Cậu biết, hỏi một người lạ mới gặp lần đầu xem họ có hứng thú nhận nuôi con mèo của mình hay không có hơi kỳ quặc.

Nhưng cậu thật sự lo lắng, lỡ sau này Tiểu Hôi bị bệnh thì cậu không thể chăm sóc tốt cho nó.

Thật ra lúc vừa rồi cậu ôm mèo chạy đi không phải là không sợ và do dự.

Cậu không có một xu trong túi, vậy cậu có thể ôm mèo đi đâu rồi sau này sẽ thế nào?

Còn chuyện đi học nữa...

Nếu cứ thế này mà ba nhà ra đi, có lẽ cậu cũng không thể tiếp tục học nữa.

Ngay cả khi về nhà, nếu mẹ cậu biết cậu ăn cắp tiền thì không bị đánh chết cũng đã may lắm rồi, có lẽ mẹ cũng sẽ không trả tiền học phí cho cậu nữa.

Nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên của Giản Dật, Đinh Thịnh bai rối vuốt đầu con mèo Anh lông ngắn xanh.

Tính tình của nó rất ngoan ngoãn, khi Đinh Thịnh vuốt ve, nó liền nhắm mắt lại thoải mái, khe khẽ "meo" một tiếng.

Ánh mắt của Giản Dật gần như dính chặt vào con mèo Anh lông ngắn xanh.

A a a!

Thật là một bé mèo dễ thương.

Đinh Thịnh cúi đầu, giọng buồn rầu nói tiếp: "Mẹ tôi chắc chắn sẽ không đồng ý cho tôi nuôi mèo. Vừa nãy bà đã bắt tôi phải đưa Tiểu Xám đi. Hơn nữa, người đó có khuynh hướng bạo lực, thường xuyên đánh đập tôi và mẹ để trút giận, có khả năng một ngày nào đó sẽ lấy Tiểu Hôi ra để trút giận. Tôi hơi sợ..."

Giản Dật nghe liền hơi tức giận: "Nếu ngay cả sự an toàn cơ bản của nó cậu cũng không thể đảm bảo, vậy tại sao cậu còn mua nó về?"

Nhiều người miệng nói rằng thích mèo, nhưng lại không bao giờ cân nhắc kỹ về điều kiện của bản thân, không nghĩ đến môi trường sống của mình có phù hợp để nuôi mèo hay không, những người xung quanh có chấp nhận mèo hay không, cứ thế mua về trong cơn bac đồng.

Mua về nhà rồi lại không thể chăm sóc chúng cẩn thận, lấy đủ lý do để cho đi, hoặc ba rơi, hoặc chỉ nuôi dưỡng một cách hời hợt.

Đó không phải là tình yêu.

Đó là núp bang tình yêu để thỏa mãn dục vọng cá nhân.

Nói trắng ra, chỉ là ích kỷ mà thôi.

Mắt của Đinh Thịnh đỏ hoe, "Tôi chỉ không muốn Tiểu Hôi giống như tôi!"

Cậu ôm con mèo Anh lông ngắn xanh trong lòng, "Hồi nhỏ, vì tôi gầy yếu nên thường bị người ta bắt nạt. Những người bạn lúc nhỏ của tôi là vậy, các bạn học ở trường cũng vậy. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Tiểu Hôi, nó đang bị những con mèo khác bắt nạt.

Một ngày nọ, tôi đến thăm nó, lông trên tai của nó bị cào trụi một mảng. Tôi không muốn nó giống như tôi..."

Đinh Thịnh xót xa vuốt ve tai con mèo Anh lông ngắn xanh.

Bây giờ, lông ở chỗ đó đã mọc hoàn toàn trở lại, không còn dấu vết gì của lúc trước bị cào đến chảy máu, trụi một mảng.

"Tôi vốn định chờ khai giảng sẽ mang nó đến trường... Nhưng thật ra có lẽ mang đến trường cũng không được. Vì ký túc xá không cho phép nuôi mèo. Anh, anh có thể mua lại nó không?"

Đinh Thịnh thừa nhận, lúc mua Tiểu Hôi về là cậu đã bac đồng nhưng cậu không hối hận.

Điều duy nhất cậu lo lắng bây giờ là, nếu Tiểu Hôi bị bệnh, với chi phí lớn như vậy, cậu có thể sẽ không đủ khả năng chăm sóc tốt cho nó.

Người trước mặt không giống cậu.

Vì người này sẵn sàng ba ra hai, ba vạn để chữa bệnh cho một con mèo, điều đó cho thấy anh ta không thiếu tiền.

Tiểu Hôi theo người này, chắc chắn, chắc chắn sẽ tốt hơn theo cậu nhiều chứ?

Đinh Thịnh cố gắng thuyết phục: "Có hai con mèo cùng lớn lên, sẽ không cô đơn lắm, đúng không?"

Giản Dật lại bị đá một cú.

Lần này mạnh hơn lần trước.

Hơi đau rồi đấy.

QAQ.

Không ngờ bạn học Kim Thái Hanh lại là một người cuồng mèo.

Thật ra, khi nghe nói mèo có thể bị ngược đãi, Giản Dật đã muốn đưa con mèo nhỏ về nhà rồi.

Nhưng có vẻ bạn học Kim đã để ý con mèo này từ lâu.

TOT.

Giản Dật nhìn chằm chằm vào con mèo Anh lông ngắn xanh trong tay Đinh Thịnh, "Tôi có thể chạm vào nó không?"

"Được chứ!"

Đinh Thịnh liền nâng con mèo Anh lông ngắn xanh lên, để Giản Dật tiện tay chạm vào.

Tính tình con mèo rất hiền lành, vừa chạm tay Giản Dật, nó liền nhắm mắt lại thoải mái, còn cọ vào lòng bàn tay hắn, khe khẽ "meo" một tiếng.

Giản Dật như muốn tan chảy.

Mèo con đúng là tiểu thiên thần đáng yêu trên đời này a a a!

Thật là mềm mại.

Điền Chính Quốc mặt lạnh nhìn một người một mèo với ánh mắt ghen tị.

Cho đến giờ, cậu vẫn chưa được chạm vào Bạc Hà!

Vì tên Đinh Thịnh này không hề cho cậu chạm vào, hoàn toàn khác với khi xúi cậu nuôi mèo và nhiệt tình khuyến khích cậu chơi đùa với mèo lúc trước!

Hừ, đàn ông!

Dưới gầm bàn, chân lại đá Giản Dật.

Giản Dật: "..."

Nếu hôm nay mẹ hỏi tại sao chân của hắn lại khập khiễng như thế, hắn sẽ mạnh mẽ trả lời, không sao đâu, chỉ là vừa đá một trận bang đôi thôi.

QAQ

Đến lúc làm việc chính rồi.

Không thể tiếp tục chìm đắm trong sự dễ thương của mèo nữa!

Giản Dật khẽ vuốt cằm con mèo Anh lông ngắn xanh, "Cậu định ra giá bao nhiêu?"

"1560!"

Nhận ra mức giá này có thể hơi cao, Đinh Thịnh không tự tin lắm nói, "Nếu anh thực sự rất thích Tiểu Hôi, thì cũng có thể..."

Đinh Thịnh mua con mèo Anh lông ngắn xanh từ cửa hàng thú cưng với giá 720.

Cậu đã năn nỉ ỉ ôi với chủ cửa hàng mới được mức giá đó.

Chủ cửa hàng ban đầu đã ra giá 1560.

Không phải Đinh Thịnh nhất quyết muốn kiếm lời từ con mèo này, mà là cậu thực sự quá thiếu tiền.

Mỗi lần đến kỳ nhập học, mẹ cậu đều phải đếm đi đếm lại số tiền bán rau xem đủ chưa, thiếu bao nhiêu, cần mượn thêm từ họ hàng bên ngoại bao nhiêu để có đủ học phí cho cậu.

Tiền sinh hoạt thì sẽ không có.

Bà sẽ đuổi cậu đi xin ba.

ba cậu thì sẽ cho tiền sinh hoạt, nhưng mẹ kế của cậu lúc nào cũng cho cậu thái độ khó chịu, còn cô em gái mở cửa, thấy cậu thì sẽ hướng bên trong kêu, "Mẹ, anh tới. Chắc là tìm ba muốn tiền."

Quá khó chịu.

Giống như bị ai đó tát thẳng vào mặt.

Mỗi lần đến đó, cảm giác như biết trước sẽ bị tát, nhưng vẫn phải đứng yên đưa mặt ra vì cậu thực sự rất cần khoản tiền sinh hoạt đó.

Còn ba cậu thì sao?

Mỗi lần dúi tiền cho cậu, ông ấy đều làm một cách lén lút, còn than phiền tại sao không gọi điện báo trước.

ba cậu hoàn toàn quên rằng, trước đây cậu cũng không phải chưa từng gọi. Nhưng mười cuộc gọi thì chín cuộc bị từ chối.

Nếu cậu không tìm đến tận nơi, ba cậu chắc chắn sẽ không gặp cậu.

Thậm chí nếu không phải vì thành tích học tập của cậu đủ tốt, để ba có chút tiếng vang với họ hàng, có lẽ ông ấy đã chẳng còn muốn cho cậu tiền sinh hoạt nữa.

1560 tệ, nếu tiết kiệm một chút có lẽ cậu sẽ đủ tiền sinh hoạt cho kỳ học này.

Không cần phải đến gặp ba để chịu ánh mắt khinh thường của mẹ kế.

Còn về sau thì sao? Để sau rồi cậu sẽ tính tiếp!

1560 tệ đối với Giản Dật không phải là số tiền quá lớn, chưa nói đến người như Điền Chính Quốc - một công tử nhà giàu.

Giản Dật đoán, mức giá này đối với Điền Chính Quốc hẳn không phải là vấn đề, nhưng có vẻ như hoàn cảnh gia đình của người bạn trước mặt không được tốt lắm.

Giản Dật không muốn làm khó đối phương về giá cả nhưng hắn cũng không thể tỏ ra quá dễ dàng.

Làm ăn là như vậy.

Nếu người bán quá dễ dãi, người mua sẽ nghĩ liệu mình có trả giá thấp quá không.

Ngược lại, nếu người mua quá dễ dãi, người bán sẽ hối tiếc rằng tại sao không hét giá cao hơn.

"Con mèo của cậu không bị bệnh chứ?"

"Không! Tiểu Hôi không bị bệnh. Nó chỉ... bị tiêu chảy một chút. Tôi đã đến hiệu thuốc mua ít thuốc cho nó, bây giờ nó đã đỡ hơn rồi!"

"Vậy còn tiêm phòng? Đã tiêm chưa?"

"Ừm. Đã tiêm đầy đủ rồi."

"Vậy chúng ta có thể mang nó đi kiểm tra sức khỏe trước nhé? Nếu không có vấn đề gì, tôi sẽ chuyển tiền cho cậu."

Với những câu đối thoại như vậy, Giản Dật có cảm giác như hắn thực sự đã nuôi một con mèo, giờ lại định nhận nuôi thêm một con nữa.

"Được thôi... Nhưng chi phí kiểm tra sức khỏe của mèo, cậu phải trả. Tôi... tôi không mang theo tiền."

Đinh Thịnh nghĩ sẽ thấy ánh mắt khinh bỉ trên gương mặt đối phương, nhưng không hề.

Thậm chí, ngay cả người bạn bên cạnh - người trông có vẻ rất giàu và kiêu ngạo - cũng giữ gương mặt bình tĩnh, không hề có chút thay đổi nào, càng không tỏ ra khinh thường cậu.

Vì nghèo khó, từ nhỏ đến lớn Đinh Thịnh đã phải chịu quá nhiều ánh mắt coi thường, cậu cúi đầu, lặng lẽ vuốt ve Tiểu Hôi.

Ba người quyết định đi đến cửa hàng thú cưng ở đầu ngõ để kiểm tra sức khỏe cho mèo.

Trước khi rời khỏi quán nước mát, Điền Chính Quốc còn mua thêm năm phần thạch sương sáo.

Cậu đưa một phần cho Giản Dật.

Giản Dật ngạc nhiên, "Cho tôi sao?"

Điền Chính Quốc nói: "Cậu vào quán này, chắc là định mua nước mát? Hay là... cậu không thích ăn thạch sương sáo?"

Thạch sương sáo giúp giải nhiệt và hạ hỏa, ăn vào mùa hè là tốt nhất.

Chỉ là, không phải ai cũng thích.

Lúc nãy khi bảo nhân viên đóng gói, cậu nên hỏi Giản Dật trước.

"Thích chứ! Cảm ơn bạn Kim"

Giản Dật vui vẻ nhận lấy ly thạch sương sáo, chọc ống hút vào và bắt đầu uống.

Điền Chính Quốc nhìn hắn một cái, thấy nét mặt không giống như đang nói dối, chắc là thật sự thích.

Cậu đáp nhẹ: "Không có gì."

...

Giản Dật vừa mới giao hoa xong, cậu đi xe máy điện đến tiệm nước mát.

"Bạn Kim, cậu cứ để hết mấy ly thạch sương sáo trên xe tôi trước đi, lát nữa tôi mang về cho cậu."

Năm ly thạch sương sáo cầm trên tay dù không nặng lắm nhưng cũng không nhẹ.

Điền Chính Quốc nói lời cảm ơn rồi đưa mấy ly thạch sương sáo cho Giản Dật.

Giản Dật nhận lấy, cùng với ly của hắn vẫn chưa ăn hết, đặt tất cả vào móc treo trước yên xe điện.

Hắn bắt đầu lái xe, đi chầm chậm trước mặt Điền Chính Quốc và Đinh Thịnh, coi như dẫn đường cho hai người.

Sắp đến tiệm thú cưng, Đinh Thịnh theo phản xạ nhìn quanh, vừa thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng có chút lo lắng.

Cậu ngồi trong tiệm nước mát khá lâu, mẹ cậu chắc chắn đã đi khỏi, nhưng không biết lát nữa về nhà mẹ cậu có lột da cậu không.

Con mèo được mua từ tiệm thú cưng có uy tín, đã tiêm đủ các loại vắc xin, qua kiểm tra tất nhiên không có vấn đề gì.

Chỉ là dạ dày hơi yếu, cần chú ý một chút, nhưng đây không phải vấn đề lớn. Khi mèo lớn thêm chút nữa, chức năng tiêu hóa sẽ cải thiện thôi.

Quan trọng nhất là với mèo con còn nhỏ như vậy, nhất định phải cho ăn loại hạt dành cho mèo con, rồi khi lớn hơn chút nữa mới chuyển sang hạt cho mèo trưởng thành.

Mèo con quá nhỏ nếu ăn thứ khác sẽ khó tiêu hóa, và những con mèo cảnh thường có dạ dày yếu, tốt nhất đừng cho ăn những thứ khác ngoài hạt mèo, như pate, xúc xích cũng không nên, để khi mèo lớn thêm chút nữa rồi mới dần dần cho ăn.

Đinh Thịnh nghe mà cảm thấy vô cùng áy náy.

Cậu mua thức ăn cho mèo con đúng là loại dành cho mèo con, nhưng không phải là hạt nhỏ, bảo sao Tiểu Hôi cứ bị tiêu chảy mãi.

Cậu thực sự không phải là một người chủ tốt.

Ra khỏi tiệm thú cưng, Đinh Thịnh không còn tinh thần gì nữa.

Vừa là cảm giác có lỗi với Tiểu Hôi lại vừa là sự buồn bã vì sắp phải xa nó.

Nghe theo lời khuyên của chủ tiệm, Đinh Thịnh nhận ra, bản thân cậu thực sự không thích hợp nuôi mèo, vì cậu hoàn toàn không có điều kiện để chăm sóc Tiểu Hôi một cách tỉ mỉ như vậy.

"Cậu muốn chuyển khoản hay nhận tiền mặt?"

Đinh Thịnh không nghĩ ngợi gì mà trả lời ngay: "Chuyển khoản."

Nếu nhận tiền mặt, bị mẹ phát hiện thì bà chắc chắn sẽ hỏi tiền từ đâu ra, còn nếu bị người đó phát hiện, ông ta sẽ vô liêm sỉ "mượn tiền" tiêu xài, cuối cùng thì chẳng bao giờ trả lại, chẳng khác gì cướp cả.

"Vậy cậu đưa mã QR cho tôi đi, tôi quét."

Đinh Thịnh lấy điện thoại từ trong túi ra.

Giản Dật nhanh chóng chuyển khoản.

Âm thanh báo tiền vào ví vang lên, Đinh Thịnh nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc.

Cậu ôm Tiểu Hôi trong tay mà không nhúc nhích.

Giản Dật cũng không thúc giục.

Một lúc lâu sau, Đinh Thịnh mới đưa Tiểu Hôi cho Giản Dật, mắt cậu hơi đỏ: "Nhất định phải chăm sóc tốt cho nó, được không?"

Giản Dật gật đầu chắc chắn: "Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ chăm sóc nó thật tốt."

Trong lòng hắn thầm rơi nước mắt.

Hắn cũng rất muốn có được "quyền" nuôi mèo!

"Tôi có thể thêm WeChat của anh không?"

"Tôi muốn... muốn sau này xem Tiểu Hôi. Anh sẽ đăng ảnh Tiểu Hôi lên trang cá nhân chứ?"

Giản Dật: "..."

Hắn thực ra rất muốn làm vậy.

Nhưng vấn đề là, trước hết cậu phải có một con mèo chứ?

Giản Dật theo bản năng nhìn về phía Điền Chính Quốc.

Dù sao thì sau này người nuôi mèo thật sự sẽ là Điền Chính Quốc. Nếu cậu bạn này muốn ảnh mèo, chắc phải xin ảnh từ Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc không phản đối.

Giản Dật coi như cậu ấy đồng ý.

Hắn và Đinh Thịnh kết bạn WeChat với nhau.

Một phần thạch sương sáo được đưa đến trước mặt Đinh Thịnh.

Đinh Thịnh không có ấn tượng tốt về Điền Chính Quốc, có lẽ vì người này mang lại cảm giác áp lực quá lớn.

Cậu lạnh giọng: "Tôi vừa mới ăn rồi."

"Cái này không phải cho cậu."

Điền Chính Quốc nhìn Đinh Thịnh: "Mẹ cậu chắc vẫn đang ở gần đây tìm cậu. Khi về, cậu hãy xin lỗi bà ấy thật tốt. Nếu cậu không muốn sống cùng người ba dượng đó nữa, muốn mẹ cậu sớm rời xa tên cặn bã đó thì cậu hãy mạnh mẽ lên. Đợi khi cậu đủ mạnh, gã đàn ông đó sẽ không dám đụng tới cậu nữa. Thậm chí khi cậu đủ mạnh, mẹ cậu sẽ nhận ra rằng cậu đã có thể tự bảo vệ mình, và bảo vệ bà ấy. Lúc đó, bà ấy chắc chắn sẽ không ngần ngại mà rời ba tên cặn bã đó."

Điền Chính Quốc đã nghe các đồng nghiệp của mình nói về việc Đinh Thịnh thời đi học có thành tích rất tốt.

Nhưng sau đó không biết vì lý do gì mà cậu ba học giữa chừng, mới mười mấy tuổi đã ra ngoài làm việc.

Giọng nói đầy tiếc nuối.

Dù sao thì câu "tri thức thay đổi số phận" từ trước đến nay không chỉ là lời nói suông.

Đối với hầu hết người bình thường, thi đại học gần như là con đường duy nhất để thay đổi vận mệnh của họ.

Nhiều người nói rằng thi đại học không phải là đích đến của cuộc đời, học vấn cũng không quyết định tất cả. Điều đó đúng, nhưng có một tấm bằng tốt sẽ giúp cuộc đời có nhiều sự lựa chọn hơn và ít bị động hơn.

Gặp lại Đinh Thịnh sớm như vậy, Điền Chính Quốc không ngờ.

Nếu lần này sau khi về, Đinh Thịnh có thể tiếp tục hoàn thành việc học, chắc chắn sẽ không đi theo con đường cũ như kiếp trước.

Đinh Thịnh sững sờ.

Chưa từng có ai nói với cậu rằng, chỉ cần cậu đủ mạnh, cậu có thể bảo vệ mẹ, đưa mẹ rời khỏi tên cặn bã đó.

Trước đây cậu chỉ nghĩ đến việc trốn thoát, nhanh chóng thoát khỏi ngôi nhà đó.

Nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc tại sao người đàn ông đó mỗi khi không vui đều đánh mẹ mình mà mẹ cậu vẫn không chịu rời ba ông ta. Giờ thì cậu ít nhiều cũng hiểu ra.

Vì nhà cần có đàn ông.

Mẹ cậu tạm thời vẫn chưa thể rời ba người đàn ông đó.

Vài mẫu đất trồng rau đó là mẹ cậu phải sống chết mới giành được từ ba cậu.

Thường có những người nông dân hoặc du khách đến mua rau, có người còn hay đùa cợt mấy câu tục tĩu.

Nhưng mỗi khi ba dượng cậu từ trong nhà bước ra, những tiếng cười đó lập tức im bặt.

Tim Đinh Thịnh đập nhanh hơn.

Có thật không?

Chỉ cần cậu đủ mạnh, một ngày nào đó mẹ cậu sẽ rời ba tên cặn bã đó?

Đinh Thịnh nhận lấy ly thạch sương sáo từ tay Điền Chính Quốc, cảm ơn rồi cười khổ: "Mặc dù mẹ tôi có nhận, chắc chắn cũng sẽ ném vào mặt mình, khả năng bà ấy không ăn một miếng nào là rất lớn, nhưng... dù sao, cũng cảm ơn anh."

Chàng trai gầy gò, tay cầm ly thạch sương sáo bước đi mà không ngoảnh đầu lại.

Có lẽ cậu sợ rằng nếu quay đầu, cậu sẽ không còn quyết tâm rời đi nữa.

"Meo~~~"

"Meo~~~"

Có lẽ nhận ra rằng sắp phải rời xa chủ nhân, chú mèo nhỏ Tiểu Hôi vốn rất im lặng, giờ không yên lòng mà kêu mấy tiếng.

Nghe tiếng mèo kêu, Đinh Thịnh bước nhanh hơn.

"Meo~~~"

Đinh Thịnh tăng tốc.

Cuối cùng chạy thật nhanh.

...

"Chủ của em hình như thật sự không nỡ rời xa em đâu. Chúng ta chào tạm biệt chủ nhỏ của em, được không?"

Giản Dật ôm chú mèo nhỏ màu lam, nắm lấy móng vuốt nhỏ của nó, vẫy vẫy chào theo bang lưng của Đinh Thịnh.

Chú mèo ngoan ngoãn để Giản Dật điều khiển, không hề kháng cự.

Giản Dật xúc động nói: "A. Nó thật sự rất ngoan! Dễ thương quá."

Điền Chính Quốc đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên đầu của Bạc Hà.

Rõ ràng trong trí nhớ, chỉ mới không lâu trước đây, hai người họ một người một mèo nhỏ còn nằm trên giường, đã từng tranh giành chiếu mát một trận nhưng cảm giác như đã xa nhau lâu lắm rồi.

Điền Chính Quốc cúi đầu, chạm ánh mắt với chú mèo nhỏ: "Bạc Hà, chúng ta về nhà, được không?"

"Meo ~~~"

Giản Dật kinh ngạc nói: "Trời ơi! Trời ơi! Nó thật sự đã đáp lại cậu! Aaaaa! Chẳng lẽ nó thành tinh rồi?"

Điền Chính Quốc nhìn mèo với ánh mắt tự hào.

Tất nhiên rồi.

Bạc Hà của cậu thông minh lắm.

Nhưng cũng thật kỳ diệu, lúc đó cậu thật sự đau đầu không biết đặt tên gì cho chú mèo nhỏ.

Ngồi dưới đất, suy nghĩ rất lâu.

"Hay là, gọi nhóc là Bạc Hà, được không? Bạc Hà?"

Thật ra lúc đó cậu chẳng hề nghĩ rằng chú mèo sẽ phản ứng gì.

Kết quả là, chú mèo lại thực sự quay đầu, nhìn về phía cậu.

Cậu lại thử gọi mấy cái tên khác, như "super", "Mập Mạp", "Đẹp Trai", nhưng nhóc con không hề phản ứng.

"Vậy thì gọi là Bạc Hà! Chỉ là Bạc Hà, được không? Bạc Hà, lại đây."

Cậu vỗ tay, chú mèo nhỏ thực sự bước những bước chân nhỏ bé về phía cậu.

Một thân hình tròn trịa như vậy, nhưng khi chạy lại rất nhẹ nhàng.

Tư thế chạy cực kỳ đẹp.

Chú mèo nhỏ hình như từ đầu đã rất thích cái tên Bạc Hà.

Cậu không cho nó lên bàn, nó sẽ ngoan ngoãn ngồi trên ghế.

Nó còn nghe lời hơn nhiều chú chó.

"Bạc Hà, nhóc yên tâm, dù có quy định không được thành tinh sau khi lập quốc, nhưng nếu em thật sự là yêu quái biến thành, anh cũng sẽ không báo cáo em cho quốc gia. Nên em có muốn biến thân không?"

"Meo?"

"Bạc Hà, hôm nay chúng ta biến thân nhé?"

"Meo~~~"

Hôm nay Bạc Hà có biến thân không? Không. Vậy để mai anh hỏi lại một lần nữa."

"Meo~~~"

Một người, một con mèo, cũng có thể trò chuyện cả ngày.

...

Điền Chính Quốc bế mèo từ trong lòng Giản Dật.

"Nhóc con, chú Giản Dật của con hỏi con có thành tinh hay chưa. Con có muốn trả lời không?"

Giản Dật nhảy cẫng lên: "Cái gì mà chú? Tôi là anh! Anh trai đẹp trai!"

Điền Chính Quốc ôm mèo trong lòng: "Như vậy có phải không tốt lắm không?"

Giản Dật nhìn đầy hoang mang: "Hử?"

Tại sao lại không tốt?

Gọi là anh thì có gì không tốt?

Điền Chính Quốc vuốt cằm của Bạc Hà: "Tôi là ba của nhóc này, cậu chắc chắn muốn làm anh trai của con trai tôi à?"

Vậy chẳng phải cậu đã có thêm một đứa con, ngang hàng với ba cậu sao?

Nghĩ kỹ, cũng hơi kích thích.

Giản Dật há hốc mồm.

Trời ơi!

Còn có thể như vậy sao?

Đàn ông đối với chuyện phân định thứ bậc lúc nào cũng cố chấp, tại sao mình lại là chú mà không phải bác, Giản Dật không phục: "Tại sao lại là chú mà không phải bác? Cậu sinh năm nào? Tháng nào? Biết đâu cậu còn nhỏ hơn tôi ấy."

Điền Chính Quốc biết ngày sinh của Giản Dật đại khái, ngày sinh của họ chắc rất gần nhau.

bai vì họ bị trao nhầm khi sinh ra trong bệnh viện.

Lúc đó, sự nghiệp của ba cậu chỉ vừa mới vào quỹ đạo, bận rộn đến không có thời gian nghỉ ngơi.

Mẹ cậu sinh, ba đang bận rộn với một dự án lớn không thể sắp xếp thời gian, đành nhờ chị cả Kim Hỷ Hoa giúp đỡ chăm sóc người vợ sinh con lần hai.

Kim Hỷ Hoa cũng thẳng thắn đồng ý.

Còn mang theo cháu trai của bà ấy đến.

Y tá đến thông báo người nhà có thể dẫn em bé đi tắm.

Kim Hỷ Hoa đẩy Giản Dật mới sinh đi tắm.

Trong quá trình tắm, Kim Hỷ Hoa cứ mải trò chuyện với con dâu.

Sau cuộc trò chuyện, bà nhìn thấy cháu trai đang chơi với vòng tay của đứa cháu mới sinh, liền hỏi thằng bé đang làm gì.

Cậu anh họ giật mình, vòng tay trên tay rơi xuống đất.

"Trời ơi! Con này, con tháo vòng tay của em họ làm gì? Nếu con thích bà về mua cho con, mua mười tám cái luôn. Được không."

Bà chỉ trách vài câu tượng trưng rồi nhanh chóng nhặt chiếc vòng tay dưới đất, đeo lên lại.

Giản Trác Phàm đứng sau Kim Hỷ Hoa thì cúi đầu nhắn tin cho anh trai, thông báo rằng sắp đến lượt họ.

Khi đưa bé cho y tá, ông phát hiện vòng tay của cháu trai bị rơi liền nhanh chóng đeo lại.

Không ai phát hiện ra rằng vòng tay của hai đứa trẻ đã bị đổi.

Sau khi tắm xong.

Giản Dật được Giản Trác Phàm đẩy về, còn cậu thì được Kim Hỷ Hoa đẩy về phòng.

Vì một đứa trẻ nghịch ngợm và sự bất cẩn của hai người lớn.

Cậu và Giản Dật đã bị trao nhầm.

Ngày sinh của cậu và Giản Dật chắc chắn rất gần nhau, thậm chí có thể là cùng ngày.

Điền Chính Quốc không thể chắc chắn ngày sinh chính xác của Giản Dật nên cố tình nói ngày sinh của mình sớm hơn mười ngày.

bai vì phụ nữ sau sinh thường ở bệnh viện khoảng một tuần, nên nếu nói sớm hơn mười ngày, Giản Dật không thể lớn hơn anh.

Quả nhiên, Giản Dật thất vọng thở dài: "Cậu thật sự lớn hơn tôi sao. Sinh nhật của tôi là ngày 16 tháng 8 âm lịch. Cậu lại sinh sớm hơn tôi đúng mười ngày!"

Sinh nhật của Điền Chính Quốc là ngày 15 tháng 8 âm lịch.

Nhưng vì họ bị trao nhầm.

Nên sinh nhật thật sự của Giản Dật phải là ngày 15 tháng 8.

Còn của cậu là ngày 16.

Thật là.

Giản Dật thật sự lớn hơn cậu.

. . .

Điện thoại của Giản Dật vang lên.

Giản Dật bắt máy.

"Alo, mẹ ạ."

Động tác vuốt mèo của Điền Chính Quốc khựng lại.

"Vâng, con sắp về nhà rồi. Con không sao đâu ~~~ Con có thể gặp chuyện gì được chứ. Thật sự là sắp về đến nhà rồi, ngay tại ngã rẽ của đường Lâm Phong đây thôi. Con vừa gặp một người bạn, nên đứng lại trò chuyện một chút. Nếu ba mẹ đói bụng thì không cần đợi con đâu, ba mẹ ăn trước đi."

"Bạn nào à? Chính là người mà con đã kể với ba mẹ trước đây, bạn học Vinh đã cứu con ở Lục Đảo. Hả? Ồ, được rồi, để con hỏi bạn xem."

Giản Dật cúp máy.

Cậu ta có chút khó xử nhìn Điền Chính Quốc: "Là thế này. Nhà tôi ở gần đây. Mẹ tôi vừa gọi bảo hỏi cậu có muốn đến nhà mình ăn cơm không? Trước đây tôi đã kể với ba mẹ chuyện cậu cứu tôi, nên họ luôn muốn gặp cậu, nói là có dịp nhất định phải cảm ơn cậu tử tế..."

"Không cần đâu, để khi khác nhé. Tôi cũng nên về rồi."

Giản Dật ngẩng đầu nhìn trời: "Cũng đúng, trời sắp tối rồi, chắc ba mẹ cậu cũng đang đợi cậu về ăn cơm. Vậy để hôm khác hẹn lại nhé, hôm khác có dịp nhất định phải đến nhà tôi ăn cơm. Mẹ tôi nấu ăn ngon lắm."

Trong mắt Điền Chính Quốc lóe lên một chút bất ngờ.

Nguyễn Ngọc Mạn biết nấu ăn sao?

"Nhà cậu, là mẹ cậu nấu ăn à?"

"Ừ, đúng vậy. Thật ra ba tôi nấu ăn cũng rất ngon, nhưng mẹ tôi luôn chê đồ ba nấu nặng mùi quá, nên nếu mẹ có thể nấu thì tự nấu, nói là ăn thanh đạm sẽ tốt cho sức khỏe hơn."

Điền Chính Quốc vuốt nhẹ đầu tai của Bạc Hà.

Trong khoảng thời gian ở nhà Giản, cậu chưa bao giờ thấy Nguyễn Ngọc Mạn vào bếp.

Mỗi lần đều là Giản Trác Châu nấu ăn xong rồi gọi họ ra ăn.

Cũng phải thôi, giữa cậu và bà chỉ là tình cờ có quan hệ máu mủ mà thôi.

Không sao cả.

. . .

Giản Dật phải về ăn cơm, xe mà Điền Chính Quốc gọi cũng sắp đến.

Giản Dật đưa tay, vuốt nhẹ lên đầu Bạc Hà: "Bạc Hà nhỏ, phải nhớ mình đó nhé."

"Meo ~~~"

"A! Em nói là em sẽ nhớ anh, đúng không!"

Giản Dật hít thật sâu mùi mèo.

"Bạn học Vinh, mình có thể chụp một tấm hình của Bạc Hà không?"

Điền Chính Quốc gật đầu.

"Bạn học Vinh, cậu có thể giơ Bạc Hà lên cao một chút không?"

"Đúng rồi, như vậy đó, giơ cao thêm chút nữa."

Điền Chính Quốc bế Bạc Hà, giơ lên cao một chút.

Chiều tối, chàng trai ôm mèo đứng ở góc ngõ cổ kính, môi nở nụ cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng.

Giản Dật chụp xong, Điền Chính Quốc nhìn chằm chằm vào Bạc Hà trong bức ảnh, càng nhìn càng thấy con của mình trông thanh tú hơn.

Chỉ có điều tiếc là Bạc Hà bây giờ quá gầy.

Sau này phải cố gắng vỗ béo Bạc Hà một chút.

"Cậu có thể gửi cho tôi một bản vào điện thoại không?"

"Tất nhiên là được rồi!"

. . .

Xe mà Điền Chính Quốc gọi đã đến.

Điền Chính Quốc đặt mèo vào chiếc túi đựng thú cưng mà cậu đã mua ở cửa hàng thú cưng trước đó, sau đó nhận lại từ tay Giản Dật mấy phần chè mà cậu đã gọi.

"Trên đường đi nhớ cẩn thận nhé."

Điền Chính Quốc lên xe còn nhìn thấy Giản Dật ngồi trên chiếc xe điện, vẫy tay chào cậu.

Cậu hạ cửa sổ xe xuống: "Về đi thôi."

Giản Dật lúc này mới vẫy tay mạnh mẽ đáp lại, rồi quay xe về nhà.

...

Điền Chính Quốc đã về đến nhà.

Phòng khách không có ai, ba mẹ chắc đang ở trên lầu.

"ba, mẹ, con về rồi!"

Điền Chính Quốc ở trong phòng khách gọi một tiếng, đặt ban phần chè thảo mộc lên bàn, sau đó mới tháo chiếc túi thú cưng trên lưng xuống và thả bé mèo nhỏ ra.

Trong lúc chú mèo nhỏ đang thăm dò xung quanh để làm quen với môi trường, cậu đặt hàng trên điện thoại, mua thức ăn cho mèo con, giường cho mèo và cát vệ sinh từ một cửa hàng thú cưng gần đó, khoảng 20 phút sau sẽ được giao đến.

"Meo ~~~"

Chú mèo nhỏ nằm trên ghế sofa, tò mò mở to đôi mắt tròn.

"Hả? Hình như mẹ nghe thấy tiếng mèo kêu?"

Ứng Lam nghe thấy tiếng con trai út, liền từ trên lầu đi xuống.

Nghe thấy tiếng kêu yếu ớt của mèo, bà còn tưởng mình nghe lầm.

Khi xuống đến cầu thang, nhìn thấy chú mèo lam nhỏ nằm trên sofa, bà ngạc nhiên nói: "Thật sự có một con mèo à? Nhung Nhung, con mới mua mèo về hôm nay sao?"

"Mèo? Nhung Nhung nuôi mèo à?"

Cha Kim cũng từ trên lầu đi xuống.

"Vâng. Hồi ở ký túc xá con và bạn cùng phòng nuôi một con mèo, chỉ là lúc đó mèo còn nhỏ quá, không tiện mang về nên nhờ bạn cùng phòng chăm giúp. Giờ nó lớn hơn rồi nên con mang về."

"Dễ thương quá."

Ứng Lam bế chú mèo lam nhỏ lên đặt trên đùi.

Chú mèo lam nhỏ cũng không sợ người, được Ứng Lam bế lên thì thoải mái nhắm mắt lại, cất tiếng kêu non nớt: "Meo ~~~"

"Ồ! Trông rất hưởng thụ nhỉ!"

Kim Duy Thiện khẽ chạm nhẹ lên đầu mèo nhỏ, nhưng bị Ứng Lam gạt tay ra: "Đừng làm đau nó!"

Kim Duy Thiện: "???"

Ông vừa mới chỉ chạm, chạm nhẹ thôi mà.

Thế là làm đau mèo nhỏ rồi sao?

Ứng Lam ngẩng đầu lên, mặt đầy kỳ vọng hỏi Điền Chính Quốc: "Con đặt tên cho nó chưa?"

"Rồi ạ. Tên là..."

"Bíp --"

Cửa lớn được mở ra.

Kim Thái Hanh ở công ty làm thêm giờ cũng trùng hợp vừa về đến

"Hắt xì, hắt xì --"

Kim Thái Hanh thay giày bước vào nhà, hắt xì liền mấy cái.

Trong phòng khách, ba đôi mắt cộng thêm một con mèo đồng loạt nhìn về phía anh.

Khoan đã.

Mèo?

Nhà anh từ đâu ra một con mèo?

Kim Thái Hanh nhìn chú mèo lam nhỏ đang nằm trong lòng mẹ mình: "Mẹ, con mèo này..."

Ứng Lam nhìn con trai cả, lo lắng hỏi: "Tiểu Hanh, con có phải bị dị ứng với lông mèo không?"

Kim Duy Thiện sợ thiên hạ chưa đủ loạn liền hỏi một cách đầy ác ý: "Nhung Nhung à, nếu anh trai con dị ứng với lông mèo, chỉ có thể chọn một, anh trai hoặc là mèo nhỏ..."

Điền Chính Quốc ngồi xổm xuống, vuốt ve chú mèo nhỏ, giọng nói đầy cảm xúc: "Vậy con sẽ dẫn Bạc Hà đi thôi."

Kim Thái Hanh: "... Anh chỉ là, bị cảm thôi."

Kim Thái Hanh quả thực đang bị cảm.

Có lẽ do dạo gần đây công việc quá nhiều, cơ thể làm việc mệt mỏi quá độ, sức đề kháng giảm, buổi trưa ở công ty sau khi chợp mắt dậy thì đã bị nghẹt mũi và hắt hơi liên tục.

Giọng anh nghe có vẻ nghẹt mũi nặng.

Điền Chính Quốc: "Anh hai, để em pha thuốc cảm cho anh."

Kim Thái Hanh với giọng mũi nặng nề: "Không cần đâu, để anh tự làm được rồi, em cứ lo chăm mèo đi."

"Được."

Điền Chính Quốc bế chú mèo xanh nhỏ từ tay Ứng Lam lên, gãi nhẹ cằm nó: "Tốt rồi, Bạc Hà, bác của con không phải dị ứng với lông mèo, bác ấy chỉ bị cảm thôi. Yên tâm, chúng ta tạm thời chưa cần phải ba nhà ra đi."

Kim Thái Hanh: "..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #gkvew