Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

45

Điền Chính Quốc bị cảm phần nhiều ảnh hưởng đến khứu giác.

Tuy nhiên, anh vẫn có thể ngửi ra rằng mùi hương mà Điền Chính Quốc đang mang trên người rất đặc biệt.

Nó không có sự mạnh mẽ và sắc sảo, cảm giác hiện diện cũng không quá rõ ràng, nếu không thì anh đã phát hiện ra ngay từ đầu chứ không phải đợi đến khi Điền Chính Quốc tiến lại gần mới ngửi thấy.

Mùi hương này rất đặc biệt, từ đầu đến cuối đều rất thanh khiết và dễ chịu.

Nó không phải là loại hương sắc hoa nở rộ khắp nơi, mà giống như những bông hoa diên vĩ màu lam nhẹ nhàng, lặng lẽ nở rộ trong mưa rồi khẽ lay động trong cơn gió nhẹ sau mưa, mỗi bông hoa đều mang theo một mùi hương ẩm ướt và đượm hương.

Thanh thoát mà lại rất ẩm mượt.

Kim Thái Hanh bỏ tay ra khỏi cổ Điền Chính Quốc, thả người ra.

"Rất thơm, cũng rất dễ nhận diện. Đây là một mùi hương khiến người ta nhớ đến. Anh rất thích."

Kim Thái Hanh chưa bao giờ nghi ngờ tài năng điều hương của Điền Chính Quốc.

Anh có linh cảm rằng đây là một loại hương sẽ khiến người ta phải kinh ngạc.

Đối với một loại hương, được yêu thích và công nhận dĩ nhiên rất quan trọng, nhưng được nhận ra ngay lập tức, được ghi nhớ và lưu lại trong tâm trí mới là thứ tạo nên sức sống mãnh liệt, bền bỉ.

Dẫu sao thì bây giờ mỗi ngày có quá nhiều loại hương được tung ra thị trường.

Một loại nước hoa có thể thu hút người tiêu dùng ngay từ đầu và duy trì sự thu hút lâu dài sẽ có lợi thế cạnh tranh hơn hẳn.

Đối với Điền Chính Quốc, người đang khao khát trở thành một nhà điều hương xuất sắc, không có lời khen nào cao hơn lời nhận xét của Kim Thái Hanh.

Điền Chính Quốc rạng rỡ nói: "Em cũng rất thích. Dầu diên vĩ mà anh Khỉ đưa cho thật sự quá tốt, ba mẫu thử phối ra đều rất xuất sắc."

"Em dạo này cứ ở lì trong phòng thí nghiệm là để bận điều chế loại nước hoa này à?"

"Ừ. Hầu hết công thức đã được xác định, mẫu thử cũng đã ra rồi. Chỉ còn một vài chi tiết, chỉnh sửa thêm một chút các phân tử hương là xong."

Chỉ cần nhắc đến điều hương, Điền Chính Quốc không thể ngừng lại, đôi mắt ánh lên sự nhiệt huyết, lấp lánh ánh sáng.

Kim Thái Hanh nói: "Nhưng cũng phải chú ý nghỉ ngơi, không thì, khụ khụ khụ..."

Vì nói chuyện quá lâu, cổ họng của Kim Thái Hanh bắt đầu ngứa ngáy trở lại.

Điền Chính Quốc ấn Kim Thái Hanh về giường, "Em thấy người cần nghỉ ngơi là anh. Anh đừng nói gì nữa, nghỉ ngơi đi."

Nói xong, cậu lấy khăn trên tay Kim Thái Hanh đắp lên trán anh.

Kim Thái Hanh: "..."

Đến giờ ăn trưa.

Dì Ngô lên lầu nhắc hai anh em xuống ăn cơm.

Kim Thái Hanh còn trẻ, sức đề kháng tốt.

Sau bữa trưa, dưới sự giám sát của Điền Chính Quốc, anh uống thêm một viên thuốc hạ sốt rồi ngủ một giấc. Khi tỉnh dậy mồ hôi ra đẫm người, cơn sốt đã giảm đáng kể.

Đến tối hôm đó, cơn sốt hoàn toàn hạ, chỉ còn hơi sổ mũi và ho nhẹ.

Điền Chính Quốc nấu cho Kim Thái Hanh canh bách hợp tuyết lê suốt mấy ngày liền.

Trừ cuối tuần Kim Thái Hanh ở nhà, cậu giám sát để uống hết, còn vào thứ Hai, Điền Chính Quốc cũng chuẩn bị sẵn trong bình giữ nhiệt để Kim Thái Hanh mang đến công ty và phải đảm bảo uống hết mới được mang bình về.

Sau một tuần, cảm cúm và ho của Kim Thái Hanh hoàn toàn khỏi mà không cần dùng thuốc.

. . .

Hoa dâm bụt nở vào buổi sáng và tàn vào chiều tối, trong ánh sáng mờ ảo của buổi sớm, gió thổi làm hoa đung đưa.

Cánh hoa rơi rụng, nhẹ nhàng cuốn hút động lòng người.

Một cánh hoa dâm bụt bay vào miệng hé mở của Điền Chính Quốc.

Có chút chát.

Điền Chính Quốc "phì" một tiếng, lấy cánh hoa ra khỏi miệng.

Thở hổn hển nhìn về phía Kim Thái Hanh đang chạy ở đằng trước, gọi lớn: "Anh, em, em thật sự chạy, chạy không nổi nữa... Anh chạy, chạy chậm lại!"

Giọng của Kim Thái Hanh từ phía trước truyền lại, lạnh lùng: "Đuổi theo."

Điền Chính Quốc bước đi với đôi chân như bị đổ chì, trong lòng hối hận cả nghìn lẻ một lần.

Hối hận vì sao lại hầm canh bách hợp tuyết lê cho anh suốt một tuần liền!

Để rồi sau khi anh trai cậu hết cảm và ho lại có sức lực để hành hạ cậu!

Nói cái gì mà trước đây ở Lục Đảo cậu đã hứa với anh rằng sau khi trở về sẽ tăng cường rèn luyện thể chất.

Lại còn nói do ba nhập viện, công ty sau đó quá bận rồi anh bị bệnh mấy ngày nên bị trì hoãn. Nếu không thì từ khi từ Lục Đảo về đã phải ép cậu cùng chạy bộ buổi sáng để rèn luyện thể lực rồi.

Cứ thế từ tuần trước, mỗi ngày kéo cậu ra khỏi giường để bắt đầu chạy bộ buổi sáng theo kiểu khắc nghiệt!

Ban đầu chỉ bắt cậu chạy nửa tiếng rồi thả về.

Hôm nay lại bắt chạy cả tiếng mới được về!

Ai mà chịu nổi?

"Vừa chạy xong đừng ngồi xổm dưới đất. Đứng dậy."

Kim Thái Hanh chạy xa hơn trăm mét, không thấy Điền Chính Quốc theo kịp, lại quay lại chạy ngược về.

Anh đá nhẹ vào mông Điền Chính Quốc đang ngồi xổm dưới đất, bảo cậu đứng dậy.

Trong khu dân cư, có mấy ông bà lớn tuổi cầm vợt tennis đang đi đến sân vận động của khu để tập thể dục buổi sáng, thấy cảnh tượng đó thì mỉm cười thân thiện với hai anh em.

Điền Chính Quốc chôn mặt vào trong cánh tay, giọng nói buồn bực khó chịu vọng ra từ bên trong: "Anh hai, đá người không ai đá mông."

Kim Thái Hanh chỉ từng nghe câu "đánh người không đánh vào mặt," còn "đá người không đá vào mông" thì đây là lần đầu nghe thấy.

Anh nhíu mày, "Nếu thấy xấu hổ thì đứng dậy."

Điền Chính Quốc không đứng dậy.

Cậu vùi mặt sâu hơn vào cánh tay.

"Điền Chính Quốc, đứng dậy."

Giọng Kim Thái Hanh không lớn, chỉ như giọng nói bình thường.

Nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy.

Điền Chính Quốc, với mặt vùi trong cánh tay, nghiến răng.

Anh cậu đúng là chơi quá độc!

Dù gì thì khi cậu lộ mặt, ông bà cũng chưa chắc biết cậu là ai.

Nhưng khi anh cậu gọi cả tên thế này...

Chỉ cần ông bà hỏi thăm một chút...

Điền Chính Quốc cảm thấy không chịu nổi sự xấu hổ này.

Cậu ngẩng đầu lên, "Anh kéo em dậy đi, chân em hết sức rồi."

Kim Thái Hanh nhìn cậu một cái, cuối cùng vẫn đưa tay ra.

Điền Chính Quốc dựa vào sức tay của Kim Thái Hanh, đứng dậy.

Nhân lúc xung quanh không có ai, cậu bám lấy vai anh mình, nhảy lên, vòng tay qua cổ Kim Thái Hanh, "Anh hai, hình như em bị trẹo chân rồi. Đau quá..."

Giọng nói đau đớn, còn mang theo chút run rẩy.

Chỉ cần người qua đường nghe thấy đều biết rằng em trai bị trẹo chân nên anh trai mới cõng cậu.

Kim Thái Hanh cõng cậu đi vài bước.

Đi đến chỗ ít người qua lại trong khu vực xanh, anh vỗ vỗ eo cậu, "Xuống đi."

Điền Chính Quốc giả vờ không nghe thấy, nằm lì trên vai Kim Thái Hanh không chịu xuống.

Kim Thái Hanh quay đầu nhìn cậu, "Không ngại mùi à?"

Điền Chính Quốc đáp ngay lập tức, "Em không ngại mùi của anh."

Cậu còn ghé sát, ngửi thử, "Cũng không hôi lắm. Sáng nay anh cạo râu đúng không? Có mùi hương chanh và bạc hà nhẹ."

Kim Thái Hanh: "... Anh còn phải cảm ơn vì em không chê à?"

"Khách sáo rồi, anh em với nhau mà."

Kim Thái Hanh: "Điền Chính Quốc, mặt em đâu?"

Điền Chính Quốc cọ mặt vào mặt Kim Thái Hanh, "Đây, ở đây."

Cả hai đều đổ mồ hôi.

Kim Thái Hanh né mặt qua, tỏ vẻ chán ghét, "Làm ơn đừng cọ nữa."

Anh không nhắc đến chuyện bắt Điền Chính Quốc xuống nữa.

Điền Chính Quốc biết ngay là trò mè nheo của mình đã có hiệu quả, có thể tiếp tục nằm lì trên lưng anh mà không bị đuổi xuống.

Cậu thoải mái đặt cằm lên vai Kim Thái Hanh, vui vẻ đáp: "Vâng ạ."

Điền Chính Quốc thực ra đã kiên trì lâu hơn nhiều so với dự tính của Kim Thái Hanh.

Anh nghĩ rằng ngày đầu tiên cậu sẽ kêu la không chịu nổi.

Nhưng điều bất ngờ là, nhiều ngày trôi qua, cậu vẫn tiếp tục chịu đựng.

Dù mỗi lần đều không quá tình nguyện nhưng vẫn cùng anh ra ngoài.

Hôm nay anh chỉ hơi tăng thời gian một chút.

Có lẽ là cậu thật sự không chịu nổi nữa.

Trên đường về, Kim Thái Hanh cõng nhóc lười biếng trên lưng, chịu đựng ánh nhìn tò mò của những người hàng xóm trong khu, đưa cậu về đến cửa nhà.

"Xuống."

Điền Chính Quốc nhảy xuống khỏi lưng anh.

Kim Thái Hanh mở khóa cửa bằng vân tay, nhưng Điền Chính Quốc vẫn chưa theo kịp.

Kim Thái Hanh quay đầu.

Điền Chính Quốc đứng yên tại chỗ, nhìn anh, "Anh, em bị trẹo chân rồi."

Lần này, là trẹo thật.

...

"Thật giỏi. Chạy bộ không bị trẹo chân vậy mà vừa xuống khỏi lưng anh trai lại trẹo chân. Tài giỏi quá. Nếu không phải cú phản đòn này có độ khó hơi cao, ba đã nghi ngờ con cố tình trẹo chân để tránh chạy bộ buổi sáng lần sau. Ôi trời, lại còn vần điệu nữa chứ. Sao ta lại có tài thế nhỉ!"

Điền Chính Quốc bị trẹo chân.

Kim Thái Hanh đang chườm đá cho cậu.

Kim Duy Thiện ôm nhóc Bạc Hà, đứng bên cạnh như thể đang xem thú trong sở thú, thỉnh thoảng lại nhìn chân sưng của Điền Chính Quốc một cái rồi bình phẩm vài câu.

Ứng Lam nhìn chồng không vui, liếc một cái, "Điền Chính Quốc bị thương ở chân, anh làm cha không an ủi nó mà còn nói lời châm chọc, em thấy anh đúng là tài giỏi thật đấy."

Kim Duy Thiện vuốt ve con mèo trong lòng, "Cũng đâu phải anh làm nó bị thương đâu, đúng không, nhóc Bạc Hà?"

"Meo~~~"

Điền Chính Quốc đứng một chân dậy, vuốt mạnh đầu Tiểu Bạc Hà, "Chuyện này không liên quan đến con. Con tham gia vào làm gì?"

"Không được trút giận lên con mình. Khi hai anh em con còn nhỏ mẹ có bao giờ trút giận lên hai đứa không?"

Ứng Lam đau lòng, bế Tiểu Bạc Hà qua.

Tiểu Bạc Hà há miệng, lười biếng ngáp một cái.

Cứ như đang âm thầm cười nhạo Điền Chính Quốc rằng vị thế của cậu trong nhà đã hết thời.

Điền Chính Quốc: "..."

Nuôi mày có ích gì!

Chỉ biết làm nũng, tranh cưng chiều thôi!

Nhóc Bạc Hà nằm thoải mái trong vòng tay bà nội, ngủ ngon lành.

Kim Thái Hanh cầm túi đá bảo với Điền Chính Quốc: "Đừng cử động lung tung, ngồi xuống."

Điền Chính Quốc ngoan ngoãn ngồi xuống lại.

Nhìn xuống mắt cá chân đang hơi sưng của mình, "Anh, còn phải chườm bao lâu nữa?"

"Chườm thêm hai mươi phút nữa. Chườm lâu một chút, không thì ngày mai sẽ đau. Anh sắp phải đi làm rồi, anh lên lầu tắm trước, em tự chườm đá."

Nói xong, anh đưa túi đá cho Điền Chính Quốc tự cầm.

Túi đá vào mùa hè cầm lúc đầu thì mát mẻ nhưng lâu dần lại thấy lạnh dù bên ngoài đã được bọc một lớp khăn ẩm.

Ban đầu, Điền Chính Quốc còn nghiêm túc chườm đá, dẫu sao thì trong trí nhớ của cậu, cuộc thi tuyển chọn nhà sáng chế nước hoa "VERSA" sơ khảo sẽ diễn ra trong vài ngày tới, cậu cần phải khỏi nhanh để đi lại cho tiện.

Nhưng sau mười phút, Điền Chính Quốc bắt đầu muốn trốn.

Mấu chốt là nó quá lạnh.

Điền Chính Quốc đổi tay cầm qua lại nhưng vẫn cảm thấy lạnh tay.

Cậu đăm chiêu nhìn túi đá chườm trên mắt cá chân mình, không biết sao anh trai mình mới vừa rồi có thể chịu đựng được sự lạnh này.

"Vẫn chưa đủ hai mươi phút đâu. Chườm tiếp đi."

Điền Chính Quốc vừa bỏ túi đá qua một bên, đã bị mẹ là Ứng Lam cầm lên lại, đặt vào chỗ bị thương.

Tay chạm vào ngón tay của Điền Chính Quốc, phát hiện tay cậu đã lạnh cóng, "Có phải lạnh tay không? Con để tay ra, để mẹ cầm cho."

Tiểu Bạc Hà vừa được Ứng Lan đặt vào ổ của nó.

Bà ngồi xuống ghế sô pha.

Bạc Hà bây giờ đúng là ông hoàng của mèo.

Trong phòng của Điền Chính Quốc có một ổ của nó, trong phòng của hai vợ chồng Ứng Lam và Kim Duy Thiện cũng có một, trong phòng khách cũng có một cái.

Tất cả đều do ông bà nội sắm cho.

Điền Chính Quốc đã lớn rồi, làm sao không biết xấu hổ khi mỗi việc chườm đá nhỏ nhặt như vậy mà còn để mẹ làm hộ.

Cậu tự lấy lại túi đá, "Không cần đâu mẹ."

"Đừng lười."

Kim Thái Hanh không biết khi nào đã xuống từ lầu, trên người đã thay bộ đồ thể thao, mặc áo Polo và quần dài, trông vô cùng tinh anh.

Anh vừa thấy cảnh Điền Chính Quốc lười biếng lúc nãy.

Điền Chính Quốc sao mà chịu thừa nhận, "Không có lười biếng mà. Đúng không mẹ?"

Kim Duy Thiện, đang ngồi trên ghế sô pha chơi Candy Crush trên iPad, ngẩng đầu lên: "Ba làm chứng. Lúc nãy định lười biếng, bị mẹ con bắt gặp ngay nên lại tiếp tục chườm, tạm thời chưa ngắt quãng."

Điền Chính Quốc giơ ngón cái với ba mình, "... Ba đúng là người ba tuyệt vời nhất của con."

Kim Duy Thiện nói ngay, giọng đanh thép, chắc nịch: "Một tiếng gọi ba lớn hơn cả trời!"

Điền Chính Quốc ngả người ra sau, đặt đầu lên ghế sô pha.

Thật lố bịch quá.

Câu đó cậu không đỡ nổi.

"Không được lười biếng, nghe chưa?"

Kim Thái Hanh bước đến.

Điền Chính Quốc ngửa đầu ra sau, nhìn bóng dáng Kim Thái Hanh qua góc nhìn lộn ngược.

Góc nhìn này khá mới mẻ.

Cũng khá thú vị.

"Đừng giữ tư thế này quá lâu, dễ bị ứ huyết não."

Kim Thái Hanh đặt tay lên lưng cậu, đỡ cậu ngồi thẳng lại.

Anh nói với mẹ mình, Ứng Lam: "Mẹ, mẹ giúp con trông em ấy một chút. Thời gian chườm đá phải đủ nếu không ngày mai chân sẽ sưng."

Anh không trông mong gì vào ba mình.

"Ừ, con yên tâm, mẹ sẽ để ý. Con đi làm cũng phải chú ý sức khỏe, làm việc nghỉ ngơi hợp lý, đừng làm việc quá sức."

Kim Thái Hanh gật đầu, "Vâng."

Điền Chính Quốc: "..."

Đây có phải là báo ứng không?

Trước đây cậu trông chừng anh mình khi anh bị cảm và ho.

Bây giờ đến lượt cậu rồi.

...

Có câu nói, khi người ta gặp xui xẻo, uống nước lạnh cũng bị mắc kẹt giữa răng.

Điền Chính Quốc thì không bị nước lạnh mắc kẹt giữa răng.

Tuy nhiên, ngay ngày hôm sau khi cậu bị trật chân, cậu nhận được một email từ VERSA chính thức.

Đó là thông báo rằng cậu đã qua vòng sơ tuyển đăng ký tham gia chương trình chiêu mộ nhà pha chế hương liệu do VERSA tổ chức, kèm theo thông tin về thời gian và địa điểm của vòng sơ khảo.

Ở kiếp trước, Điền Chính Quốc cũng nhận được một email như vậy.

Nội dung hoàn toàn giống hệt, thời gian và địa điểm không có bất kỳ thay đổi nào.

Điều quan trọng là, ở kiếp trước cậu không bị thương ở chân, còn địa điểm sơ khảo của VERSA không nằm ở Phù Thành, mà ở thành phố Trường Minh, cách Phù Thành một khoảng nhỏ.

Điều này có thể gây khó khăn trong việc di chuyển.

Không sao cả.

Thời gian sơ khảo là bốn ngày sau.

Sau bốn ngày, chân của cậu chắc hẳn sẽ không có vấn đề gì nghiêm trọng.

Ít nhất, Điền Chính Quốc nghĩ vậy.

Ai mà biết, đúng hai ngày trước khi cuộc thi diễn ra, để ngăn chặn việc nhảy vào bồn tắm để giải tỏa bản thân của Bạc Hà, Điền Chính Quốc đã ôm cậu nhóc ra khỏi bồn tắm thì chân dưới lại trượt...

Đừng hỏi, hỏi là chỉ biết rằng mông của cậu suýt nữa gãy làm đôi, chân cũng đau đến không chịu nổi.

Còn về con mèo...

Nó đã nhẹ nhàng nhảy ra khỏi tay cậu ngay trước khi cậu ngã.

Đứng ở cửa nhà vệ sinh, nghiêng đầu, "Meo?"

Như thể đang thắc mắc tại sao tên hốt phân của nó không đi theo.

Hiệu quả chế nhạo đạt đến mức tối đa.

Nếu Điền Chính Quốc có thể đứng dậy một lúc, chắc chắn sẽ tóm lấy nhóc con mà đánh cho một trận.

...

Kim Thái Hanh tan ca về nhà, lên lầu thay đồ, chuẩn bị xuống ăn cơm.

Ra khỏi phòng, anh nhìn thấy Điền Chính Quốc chống lưng đi từng bước một về phía cầu thang.

Hành động chậm chạp, cho dù là ba anh đã đến tuổi tám mươi cũng không thể chậm hơn.

Nhóc Bạc Hà đi ở phía trước, thỉnh thoảng dừng lại nghiêng đầu chờ đợi người cha già ở phía sau.

Kim Thái Hanh dựa vào cửa, giơ tay nhìn đồng hồ.

Đã năm phút trôi qua mà em trai anh vẫn chưa đi hết hành lang nhà anh.

Bạc Hà đã nằm trên đất ngáp dài.

"Lưng của em bị sao vậy?"

Điền Chính Quốc quay đầu lại, giọng nói ảm đạm, "Anh hai, em gửi Bạc Hà cho anh nhé."

Nghe thấy tên của mình, Bạc Hà đã nhắm mắt hẹp lại khó khăn mở mắt, "Meo?"

Điền Chính Quốc nhìn chằm chằm vào nó, đe dọa: "Đừng có meo nữa! Nếu còn meo thì sẽ gửi con cho bác lớn!"

Kim Thái Hanh: "..."

Nhóc mèo nhắm mắt lại, hai chân trước và sau duỗi ra, cả người nằm dài như cái bánh, ngủ thiếp đi.

Điền Chính Quốc nhìn thấy càng tức giận hơn.

Kim Thái Hanh đi tới, "Cái lưng của em rốt cuộc là bị sao? Có cần mời bác sĩ Lương đến nhà kiểm tra không?"

Nếu bác sĩ Lương đến không phải sẽ hỏi tại sao cậu bị ngã sao?

"Không, không cần đâu, không cần."

Liên tục từ chối ba lần.

Kim Thái Hanh bỗng nhận ra, "Là nhóc mèo gây chuyện sao?"

"Đừng nhắc đến. Gần đây không biết sao mà nó thích nhảy vào bồn tắm. Em đã nắm lấy và dạy dỗ vài lần nhưng chẳng có hiệu quả."

Ở kiếp trước, phòng cho thuê của Điền Chính Quốc chỉ nhỏ bé như vậy, nếu ngồi trong nhà vệ sinh giặt quần áo thì lưng sẽ thỉnh thoảng va phải cái gì đó, đương nhiên là không thể có thứ xa xỉ như bồn tắm.

Có lẽ từ nhỏ đến lớn, Bạc Hà chưa từng thấy bồn tắm là gì.

Điền Chính Quốc tự nhiên cũng không có những phiền phức của kẻ nhà giàu như việc mèo lại tự do giải tỏa bản thân trong bồn tắm.

Cũng không biết là cậu nuông chiều quá mức hay là nhóc mèo đã hoàn toàn tự do, những ngày đầu còn khá ngoan, cho ăn thức ăn mèo thì nó ăn, bảo không được lên giường thì nó không lên.

Nghe lời đến không thể nghe lời hơn.

Bây giờ thì không còn, hai ngày qua nó cứ tè bậy khắp nơi, đánh dấu lãnh thổ.

Điều quan trọng là mỗi lần cậu lớn tiếng dạy bảo, ba mẹ cậu sẽ ôm Bạc Hà đi nói rằng con vẫn còn nhỏ, hiểu cái gì.

Điền Chính Quốc đã cảm nhận rõ ràng sự khác biệt nghiêm trọng trong quan điểm nuôi dạy trẻ giữa hai thế hệ.

Kim Thái Hanh nghe thấy, trong lòng đã có thể đoán ra.

Có lẽ là trong lúc bắt mèo thì bị ngã hoặc là lúc bắt mèo thì bị ngã và rất có thể không phải là cái lưng bị sao mà là ngã trúng mông.

Nếu không thì vừa rồi anh đã đề nghị mời bác sĩ Lương đến nhà kiểm tra sẽ không từ chối liên tục như vậy.

Kim Thái Hanh nhìn nhóc đang ngủ trên đất còn nhẹ nhàng ngáy, "Mèo sợ nước. Lần sau em để nước trong bồn tắm. Nó nhảy mấy lần, phát hiện mỗi lần xuống đều ướt, tự nhiên cũng sẽ không nhảy vào bồn tắm nữa."

Điền Chính Quốc sáng mắt lên, "Mèo sợ nước, sao em không nghĩ ra nhỉ! Tối nay sau khi tắm xong, em sẽ tích nước trong bồn tắm. Xem nó ngày mai còn dám nhảy vào không!"

Trong giấc mơ, chân nhỏ của Bạc Hà run rẩy một chút.

...

Sau khi ăn tối, cả gia đình ngồi trong phòng khách xem chương trình giải trí.

Điền Chính Quốc đang bóc nhãn và nói về chuyện ngày mai cậu sẽ đi đến thành phố Trường Minh.

Trong phòng khách đột nhiên im lặng vài giây.

"Hahaha."

Âm thanh hài hước phóng đại từ TV vang lên.

"Duy Thiện, nhỏ tiếng TV lại một chút."

Kim Duy Thiện lập tức lấy điều khiển từ xa, giảm âm lượng xuống.

Khi đứng dậy còn làm Bạc Hà đang ngủ bên cạnh tỉnh dậy.

Nhóc mèo ngơ ngác mở đôi mắt màu hổ phách.

Kim Duy Thiện xoa xoa lên đầu nó, nó lại nhắm mắt tiếp tục ngủ.

Mẹ Kim thả một quả nhãn mình vừa cầm lên bóc lại vào đĩa.

Bà nhìn Điền Chính Quốc, "Con nói ngày mai con sẽ đi thành phố Trường Minh?"

Điền Chính Quốc cho nhãn đã bóc vào miệng, gật đầu, "Vâng. Con đã tham gia chiêu mộ nhà pha chế hương liệu toàn cầu của VERSA, được chọn rồi, email chính thức thông báo con sẽ tham gia vòng sơ khảo ngày kia. Con cần phải đến sớm một ngày nếu không thời gian sẽ rất gấp. Mấy ngày này có lẽ phải phiền mẹ và ba chăm sóc Bạc Hà một chút."

Điền Chính Quốc không giao Bạc Hà cho bác lớn.

Vì Kim Thái Hanh... sợ mèo.

Đúng vậy.

Bác lớn của Bạc Hà không bị dị ứng với lông mèo, mà là sợ mèo.

Không phải sợ đến mức không dám lại gần mà là kiểu tuyệt đối không dám sờ vào.

Nghe nói là bởi vì hồi nhỏ cậu từng bị mèo cào, bản thân thì không để lại tâm lý gì nhưng anh thì từ đó trở đi không bao giờ dám sờ mèo nữa.

Cũng vì vậy, ở nhà Bạc Hà sợ nhất là Kim Thái Hanh.

Vì chỉ có Kim Thái Hanh không thèm để ý đến nó, không chiều chuộng nó.

Ứng Lam: "Ngày kia là phải đi thi, ngày mai đã phải đi sao đến hôm nay mới nói với chúng ta?"

Điền Chính Quốc ngẩn người vài giây, không chắc chắn hỏi: "... Hôm qua con không nói sao?"

Đối với việc ra ngoài cần báo trước một tiếng, Điền Chính Quốc không có nhiều kinh nghiệm.

Ở kiếp trước khi cậu đi thành phố Trường Minh cũng chỉ vào ngày khởi hành thông báo cho dì Ngô một tiếng rồi tự mình mang hành lý lái xe đi.

Dì Ngô tự nhiên sẽ thay cậu thông báo cho ba mẹ và anh trai.

Cậu đã ở lại thành phố Trường Minh đủ nửa tháng.

Cậu đi dạo khắp các chợ hoa lớn nhỏ của thành phố Trường Minh, cũng đã thăm thú mọi danh lam thắng cảnh trong thành phố và ngoại ô.

Ba mẹ vốn không quản cậu nhiều, dù nửa tháng không về nhà ba mẹ cũng không gọi điện thúc giục.

Chỉ đến gần thời gian nhập học, anh trai mới gọi điện hỏi liệu cậu có phải định bỏ học không.

Giọng điệu lạnh lùng gần như chất vấn.

Có thể tưởng tượng được cuộc gọi đó không mấy vui vẻ.

Cậu vốn định về nhà vào ngày hôm sau nhưng sau khi nhận cuộc gọi, cậu tiếp tục ở lại thành phố Trường Minh cho đến ngày trước khi khai giảng mới trở về.

Ngày hôm sau liền chuyển vào ký túc xá của trường.

Cậu nghĩ rằng việc cậu đi thành phố Trường Minh ba mẹ hẳn là như kiếp trước sẽ không để ý. Lần này cậu nói ra cũng chỉ vì trong những ngày cậu đi cần có người chăm sóc Bạc Hà.

Nhưng... phản ứng của ba mẹ hình như có chút khác với dự tính của cậu?

...

Điền Chính Quốc vừa hỏi, liền khiến Ứng Lam trầm mặc.

Dạo gần đây cả gia đình họ đều sống rất vui vẻ.

Bà lo sợ nếu mình nói điều gì đó không vừa ý sẽ khiến Điền Chính Quốc không vui, mối quan hệ giữa họ lại trở về như trước.

Kim Duy Thiện cũng có cùng mối lo với vợ.

Dù gì trước đây họ đã có quá nhiều cuộc cãi vã.

Ông cũng hơi lo lắng rằng việc giáo huấn sẽ lại một lần nữa đẩy đứa con út rời xa họ.

Nhưng Kim Thái Hanh thì không có những lo lắng đó.

Anh phá vỡ sự im lặng trong phòng.

"Em là sinh viên, một mình tự đi xa tham gia cuộc thi, em nghĩ không cần phải báo trước cho gia đình vài ngày à?"

Có lẽ thấy giọng điệu của con trai lớn hơi nghiêm khắc, Kim Duy Thiện nói đỡ, "Ừm... thực ra, nếu là bình thường, dù con có đi thi đấu hay đi chơi ba mẹ chắc chắn sẽ không phản đối. Nhưng lần này chân con bị thương. Ba, mẹ, và anh trai con đều lo lắng cho con thôi."

Điền Chính Quốc cúi mắt xuống.

Cậu chưa bao giờ biết rằng, trong sự để mặc của ba mẹ ở kiếp trước lại có ẩn chứa nhiều sự dè dặt đến vậy.

Sợ can thiệp quá nhiều sẽ làm cậu không vui, ngay cả sự quan tâm của ba mẹ cũng phải cẩn trọng giữ gìn cảm xúc của cậu.

Điền Chính Quốc cười nhẹ, "Vâng, con hiểu rồi. Ba mẹ, con xin lỗi vì lần này đã làm mọi người lo lắng. Lần sau con sẽ báo trước khi ra ngoài. Đừng giận con nhé, được không?"

Điền Chính Quốc ngồi xuống bên cạnh mẹ, vòng tay ôm lấy bà và nhẹ nhàng tựa đầu lên vai bà.

Ứng Lam thở dài xoa đầu cậu, "Mẹ không giận, mẹ chỉ lo cho con thôi. Vết thương ở chân con còn chưa lành, đi ra ngoài một mình rất bất tiện. Hay là thế này, ba mẹ sẽ đi cùng con nhé? Con đi thi, ba mẹ sẽ đợi ở khách sạn. Thi xong chúng ta cùng về được không?"

Điền Chính Quốc liếc sang anh trai cầu cứu.

Cuộc thi tuyển chọn nhà pha chế hương của VERSA vô cùng khắt khe, họ sẽ quan sát và nghiên cứu kỹ lưỡng các thí sinh từ mọi khía cạnh để đánh giá xem thí sinh có đủ khả năng trở thành nhà pha chế của VERSA hay không.

Chưa kể, nếu ban tổ chức biết cậu còn phải đưa ba mẹ đi theo tham gia thi đấu, ấn tượng đầu tiên sẽ tệ hại vô cùng.

Ai lại thuê một đứa trẻ chưa tự lập làm nhà pha chế cho công ty chứ?

Kim Thái Hanh nói: "Thành phố Trường Minh cách Phù Thành ít nhất ba tiếng lái xe, ba vừa mới xuất viện không lâu, ngồi xe lâu như vậy không ổn."

Ứng Lam nhíu mày, "Nhưng để Chính Quốc đi xa một mình với chân còn bị thương mẹ thật sự không yên tâm."

Kim Thái Hanh lại thấy không vấn đề gì.

Chịu chút vất vả với con trai thì chẳng là gì cả.

"Ngày mai em định xuất phát lúc mấy giờ?"

"Em mua vé tàu cao tốc lúc bảy giờ, chắc khoảng sáu giờ em sẽ phải xuất phát."

"Tàu cao tốc à? Con bị thương như thế mà vẫn định đi tàu cao tốc? Chính Quốc à, con không biết tàu cao tốc vào mùa hè có thể chật cứng thế nào sao? Hơn nữa, con lớn thế này rồi mà chưa từng đi tàu cao tốc..."

"Meo~~~"

Giọng nói đột ngột của Kim Duy Thiện làm thức tỉnh con mèo Bạc Hà đang ngủ bên cạnh ông.

Chú mèo nhỏ nhảy khỏi sofa, bước vài bước nhẹ nhàng bằng đôi chân ngắn, rồi chui vào ổ của nó, cuộn đuôi lại và tiếp tục ngủ.

"Con đã từng đi rồi. Hồi hè năm lớp 12 con đã đi tàu cao tốc."

Con đã một mình mua vé tàu cao tốc đến một thành phố ven biển chơi lướt sóng vài ngày.

Kim Duy Thiện há miệng "À" một tiếng.

Thật là hơi lúng túng.

Ứng Lam vỗ nhẹ vào mu bàn tay của Điền Chính Quốc, "Xin lỗi, mẹ và ba quá bận rộn với công việc nên đã lơ là con. Nếu con muốn đi thì cứ đi đi. Nhưng mai để anh trai đưa con ra ga tàu. Khi đến nơi ổn định xong thì phải gọi điện báo bình an cho ba mẹ ngay. Thi xong, nếu con không muốn về ngay, muốn ở đó chơi thêm rồi mới về cũng được.Nhưng nhớ kỹ, phải gọi điện cho ba mẹ. Và nhất định phải chăm sóc bản thân thật tốt."

"Cảm ơn mẹ!"

Điền Chính Quốc vui vẻ ôm lấy mẹ.

Chuyện Điền Chính Quốc đi thành phố Trường Minh cứ thế được quyết định.

Ngày hôm sau.

Kim Thái Hanh lái xe đưa cậu ra ga tàu.

Sau khi ngủ một giấc, mông của Điền Chính Quốc đã đỡ hơn nhiều, nhưng chân thì hôm qua lại bị sưng lên sau cú ngã.

Tuy nhiên may mắn là không quá đau.

Hơn nữa bây giờ là mùa hè có thể đi dép lê, đến hôm thi đấu thì mặc đồ chỉnh tề hơn một chút là được.

Kim Thái Hanh ngồi cùng Điền Chính Quốc trong phòng chờ cho đến khi chuyến tàu của cậu bắt đầu kiểm vé.

Trước khi chính thức kiểm vé, Kim Thái Hanh đưa cho cậu một túi quà nhỏ lấy từ trên xe.

Điền Chính Quốc đã để ý từ trước lúc xuống xe anh trai cầm theo một túi quà nhỏ, cậu còn nghĩ là anh trai sẽ mang đi công ty để tặng cho khách hàng nào đó.

Điền Chính Quốc nhận lấy túi quà từ tay anh trai, "Em còn chưa qua được vòng sơ tuyển mà đã có quà rồi sao?"

"Không có gì giá trị đâu."

Điền Chính Quốc đặt tay lên ngực anh trai, cười nói, "Ai nói thế? Đây là tấm lòng của anh, tấm lòng của anh là quý giá nhất."

Trong phòng chờ, loa phát thanh thông báo chuyến tàu của Điền Chính Quốc bắt đầu kiểm vé.

Kim Thái Hanh đưa hành lý cho cậu, xoa nhẹ đầu cậu, "Đi đi. Cẩn thận trên đường. Khi nào đến nơi thì gọi điện cho anh và ba mẹ."

"Vâng."

Điền Chính Quốc vẫy tay chào.

Rút vé tàu từ trong túi, cậu quét vé và đi vào trong.

Trên tàu, Điền Chính Quốc tìm được chỗ ngồi của mình, nhờ sự giúp đỡ của một người chú đi ngang qua đã giúp cậu nhấc vali lên giá để hành lý.

Điền Chính Quốc ngồi xuống ghế.

Cậu mở túi quà mà anh trai đưa cho.

Bên trong là một chiếc hộp thiếc vuông vắn.

Rất quen thuộc.

Giống như phiên bản thu nhỏ của một hộp thiếc nào đó.

Điền Chính Quốc mở hộp thiếc ra.

Quả nhiên, bên trong đầy kẹo bạc hà.

Thật là...

Một chút ngạc nhiên bất ngờ cũng không có

Nhưng đúng là phong cách của anh trai rồi.

Điền Chính Quốc bóc một viên cho vào miệng.

Để không ảnh hưởng đến hành khách xung quanh, cậu không thổi tiếng kẹo còi ra âm thanh.

Cậu đặt hộp thiếc lên bàn nhỏ và chụp một tấm ảnh với hộp kẹo bạc hà này.

Tải lên WeChat Moments --

"Anh hai không còn phải lo lắng về đường huyết thấp của em nữa rồi."

Tác giả có điều muốn nói:

Có bạn nhỏ dễ thương hỏi rằng Điền Chính Quốc với anh trai cứ thẳng như thế này thì khi nào mới có tiến triển tình cảm.

Haha, vì lo cho Điền Chính Quốc và anh trai mà mọi người đau hết cả lòng.

Thực ra nếu có bạn nhỏ nào chú ý sẽ nhận ra rằng Điền Chính Quốc trước đây luôn hiểu lầm anh trai. Những trải nghiệm ở kiếp trước đã định sẵn rằng kiếp này cậu sẽ không dễ dàng chạm vào chuyện tình cảm. Trước đây, cậu như một chú hồ ly nhỏ trốn trong hang, còn bây giờ cậu đang từ từ, từng chút một bước ra khỏi cái hang ấy.

Vì vậy mọi người có thể thấy mối quan hệ giữa cậu và anh trai đang dần trở nên tự nhiên hơn.

Từ tình anh em thuần khiết đến sự thay đổi dần dần đó là một quá trình cần có thời gian và sự tự nhiên.

Nếu trên thế giới này, Điền Chính Quốc yêu một người thì ngoài Kim Thái Hanh ra còn có thể đặt sự ngưỡng mộ và niềm tin của mình vào ai nữa?

Còn nếu trên thế giới này, có ai có thể khiến Kim Thái Hanh động lòng thì thật lòng mà nói...

Ngoài Điền Chính Quốc ra chẳng ai có thể làm được điều đó.

Điền Chính Quốc chính là "ngư ông" (1) mạnh nhất ~~~

Họ là điểm yếu và cũng là nơi mềm mại nhất trong trái tim của nhau.

.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #gkvew