50
Chương 50: Kim Thái Hanh men theo cổ cậu, tiếp tục bôi bọt xuống dưới
Điền Chính Quốc nghịch hai chiếc thuyền trong nước.
Lúc thì làm dìm chìm một chiếc, lúc thì dìm chiếc kia xuống nước.
Tay không ngừng di chuyển qua lại.
"Yên phận chút đi."
Kim Thái Hanh khẽ vỗ vai Điền Chính Quốc.
Bàn tay dính bọt xà phòng trơn tuột, trượt từ vai xuống, chạm vào lưng cậu.
Bọt xà phòng từ phía sau mang theo nhiệt độ nóng hổi, vùng da sau lưng bị chạm vào nóng bừng lên.
Phần thân dưới của Điền Chính Quốc như bị phong ấn, không dám động đậy.
Cậu cứng đờ như một bức phù điêu nổi trên mặt nước.
Kim Thái Hanh bật cười, "Cố tình hửm?"
Anh vừa bảo cậu yên phận chút, đừng có cựa quậy thì giờ lại cứng đờ như vậy.
Ngón tay Điền Chính Quốc lúc chạm lúc không vào một chiếc thuyền buồm trước mặt, thuận theo lời của Kim Thái Hanh mà làu bàu, "Là anh bảo đừng có động mà."
Trong lòng có chút rung động.
Điền Chính Quốc quay đầu lại, "Anh hai, để em tắm cho anh nhé. Từ nhỏ tới lớn toàn là anh tắm cho em. Để em tắm cho anh một lần được không?"
Kim Thái Hanh thoa đều bọt xà phòng lên lưng Điền Chính Quốc, "Anh nhận tấm lòng rồi."
Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh, "Anh không tin em phải không?"
Kim Thái Hanh liếc cậu một cái, "Em nghĩ sao?"
Bọt xà phòng ngay bên cạnh, Kim Thái Hanh ấn vào chai, lại lấy thêm ít bọt trong lòng bàn tay, kéo cánh tay Điền Chính Quốc qua thoa bọt lên một bàn tay của cậu.
Lợi dụng việc xung quanh hai người toàn là bọt, trừ khi anh trai cậu có mắt nhìn xuyên thấu, nếu không chắc chắn không thấy được tình hình dưới nước là như thế nào.
Kim Thái Hanh đến trước mặt Điền Chính Quốc, hai người đối diện nhau.
Điền Chính Quốc thoa ít bọt trên tay mình lên cánh tay Kim Thái Hanh, ngẩng mặt lên, nài nỉ, "Anh, tin em lần này nhé?"
Kim Thái Hanh bôi bọt xà phòng lên cổ của Điền Chính Quốc, mắt không thèm ngẩng lên,"Lần sau."
Dọc theo cổ cậu, bọt xà phòng dần được đánh xuống dưới.
Nếu thật sự đi xuống nữa, thì còn ra thể thống gì!
Điền Chính Quốc dùng một tay đặt lên vai Kim Thái Hanh, vòng ra phía sau lưng anh trai, "Không, lần này luôn."
Hai tay đè chặt lên vai sau của Kim Thái Hanh không cho anh xoay người.
Nếu Kim Thái Hanh thực sự muốn xoay người thì Điền Chính Quốc làm sao có thể giữ nổi.
Anh chỉ hơi quay mặt lại, liếc một cái cảnh cáo, "Đừng làm loạn."
Điền Chính Quốc hừ nhẹ, "Em là loại người đó sao?"
Kim Thái Hanh chẳng nể nang mà trả lời thẳng thừng, "Em chính là như thế."
Nhưng khóe môi lại thoáng một nụ cười nhạt.
Thật phiền phức!
Nụ cười của anh trai làm người ta thấy quá phiền!
Điền Chính Quốc bực bội xua tay, "Kim Thái Hanh, quay người lại đi!"
Kim Thái Hanh nhìn lướt xuống eo của cậu, "Ngứa mông à?"
Điền Chính Quốc không đáp.
Cậu sắp phát điên mất!
Ánh mắt của anh trai vừa rồi thật sự quá quyến rũ!
Sợ bản thân không nhịn được mà đè anh xuống cạnh bồn tắm hôn lên, Điền Chính Quốc nhanh chóng giữ khoảng cách với anh trai.
Cậu lùi về cạnh bồn tắm, bóp một ít bọt xà phòng vào tay.
Trở lại phía sau lưng Kim Thái Hanh, không quên đẩy hai chiếc thuyền nhỏ trôi về phía anh trai.
Kim Thái Hanh nhìn hai chiếc thuyền trôi đến trước mặt mình, "Dỗ trẻ con à?"
Điền Chính Quốc bôi bọt xà phòng lên lưng anh, sửa lời, "Là dỗ anh trai."
Kim Thái Hanh không nói gì.
Bất thình lình, Điền Chính Quốc bị hắt cả một mặt nước.
Cậu trừng mắt nhìn, không tin nổi, "Kim Thái Hanh, anh có trẻ con không đấy!"
Kim Thái Hanh hơi nhướng mày, "Kêu thêm một tiếng nữa thử xem?"
"Kim Thái Hanh! Kim Thái Hanh! Kim Thái Hanh!"
Nhóc láo lếu thách thức, gọi liền ba tiếng.
Kim Thái Hanh nheo mắt, đưa tay định túm cậu.
Nhờ cánh tay trơn xà phòng, Điền Chính Quốc lách qua như lươn.
Nhưng cậu quên mất, bồn tắm có bao nhiêu chỗ đâu. Dù thân người có né được thì đôi chân dài cũng chẳng có chỗ trốn.
Quan trọng nhất, Điền Chính Quốc không ngờ anh trai lại chơi chiêu, tóm lấy mắt cá chân của cậu.
Điền Chính Quốc: "! ! !"
"Không trị được em sao?"
Kim Thái Hanh dùng sức tay, kéo cậu ra khỏi nước.
Điền Chính Quốc vùng vẫy dữ dội.
Tiếc là với cái thân hình gầy gò này làm sao là đối thủ của anh trai được.
Kim Thái Hanh không tốn chút sức nào kéo người đến trước mặt mình, ánh mắt hạ xuống, "Gọi anh là gì?"
Nếu còn chơi thế này nữa chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.
Điền Chính Quốc rất biết nhìn thời thếm, "Anh, em sai rồi. Cầu xin anh cho em một cơ hội sửa đổi?"
Kim Thái Hanh lúc này mới buông tay.
Anh xoay người, cầm lấy chiếc khăn trong nước ném vào lòng Điền Chính Quốc, "Xem em thể hiện thế nào."
Điền Chính Quốc: "..."
Điền Chính Quốc hít sâu một hơi.
Nếu trái tim trong lồng ngực cứ không biết tiết chế mà đập điên cuồng như thế này, e rằng cậu không sống nổi đến tuổi kiếp trước của mình.
Bọt xà phòng trên lưng Kim Thái Hanh sau trận đùa nghịch vừa rồi gần như đã bị nước rửa trôi gần hết.
Điền Chính Quốc cầm chiếc khăn, bắt đầu kỳ lưng cho Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh tập gym lâu năm, đường nét cơ lưng đẹp vô cùng.
Điền Chính Quốc rất thèm khát cơ thể của anh trai.
Nhưng không làm bậy.
Nhìn thỏa mãn thôi là đủ, nếu thật sự ra tay, đó chính là quấy rối.
Nhỡ đâu sau này anh trai không chấp nhận được nghĩ đến cậu lại thấy khó chịu thì sao.
Không thể khiến người ta thích ít nhất cũng không nên làm người ta ghét.
Điền Chính Quốc rất nghiêm túc kỳ lưng cho Kim Thái Hanh.
Điền Chính Quốc là người thậm chí còn lười rửa kỹ lưng của mình vì thấy quá phiền phức.
Lúc tắm bồn chỉ ngâm một chút rồi xối qua, thế là xong.
Sau này không còn điều kiện để tắm bồn, chỉ đứng dưới vòi sen bôi sữa tắm rồi lại xối qua.
Thực chất cũng chỉ là bớt đi khâu ngâm mà thôi.
Nhưng khi tắm cho Kim Thái Hanh, cậu lại cực kỳ nghiêm túc.
Giống như khi còn nhỏ Kim Thái Hanh đã làm cho cậu vô số lần.
Gấp khăn thành hình chữ nhật nhỏ, dùng lực vừa phải chà xát lên xuống.
Kim Thái Hanh hơi ngạc nhiên.
Anh còn tưởng Chính Quốc sẽ quậy phá.
Kim Thái Hanh thoải mái nhắm mắt lại.
Kỳ gần xong, Điền Chính Quốc cầm khăn lau sạch bọt xà phòng trên người Kim Thái Hanh.
Hai người lại ngâm thêm chút nước trong bồn.
Đầu ngón tay của Kim Thái Hanh gần như đã nhăn hết cả lại, "Được rồi, lên thôi."
Điền Chính Quốc đâu dám đứng dậy vào lúc này.
Cậu nhấn vai mình xuống nước sâu hơn, chỉ để lộ mỗi cái đầu, "Anh lên trước đi. Em ngâm thêm chút nữa."
Kim Thái Hanh nhíu mày, "Đừng quá mười phút, ngâm lâu không tốt cho sức khỏe."
"Em biết rồi."
Kim Thái Hanh đứng dậy, đôi chân dài bước ra khỏi bồn tắm.
Ánh mắt của Điền Chính Quốc dõi theo đường nét lưng của anh, từ phần trên cơ thể xuống đến mắt cá chân, không bỏ sót một tấc nào.
Kim Thái Hanh cầm lấy khăn tắm, lau khô người, cúi xuống mặc quần vào.
Điền Chính Quốc thả tay vào nước.
"Phù phù phù phù ~~~"
Tiếng máy sấy tóc vang lên.
Điền Chính Quốc ngẩng đầu lên đầy ngỡ ngàng, "Anh, sao anh vẫn chưa ra ngoài?"
Chẳng phải sau khi mặc quần áo xong thì nên ra ngoài rồi sao?
Kim Thái Hanh tắt máy sấy, nhìn chằm chằm vào Điền Chính Quốc, người chỉ để lộ cái đầu trên mặt nước, "Nếu anh nhớ không nhầm đây là phòng tắm của anh, đúng không?"
Nói cách khác, nếu phải ra ngoài thì người đó nên là Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc nghiêm túc nói, "Anh đúng là khách sáo quá rồi."
Trong mắt Kim Thái Hanh dường như tràn đầy ý cười, ngón tay trỏ chỉ vào cậu một cách hờ hững.
Lỗ tai Điền Chính Quốc nóng bừng.
Đòi mạng.
Dù anh trai có làm gì lúc này cũng đều giống như đang lấy mạng cậu.
Tiếng máy sấy lại vang lên.
Điền Chính Quốc bơi đến mép bồn tắm, cằm tựa lên cánh tay, lắng nghe âm thanh đó. Đột nhiên, tất cả những suy nghĩ mông lung đều biến mất.
Như thể cơn bão vừa quét qua, bất chợt ngừng gió tạnh mưa, tâm trạng của cậu trở nên bình yên lạ thường.
...
Với bồn tắm giữ nhiệt, dù ngâm bao lâu cũng không lạnh.
Chỉ là, da trên cơ thể sẽ nhăn nheo.
Điền Chính Quốc cảm thấy đã đủ liền đứng dậy.
Nếu tiếp tục ở đây, anh trai cậu có lẽ sẽ vào gọi mất.
Trên kệ để đồ có bộ quần áo mà Điền Chính Quốc đã chuẩn bị sẵn được gấp ngay ngắn.
Cậu bước ra khỏi bồn tắm, cầm khăn tắm quấn quanh người.
Rồi úp mặt vào trong quần áo.
Quần áo được giặt rất sạch, mang mùi hương giống với quần áo cậu từng giặt.
Cả nhà họ đều dùng loại nước hoa này.
Nhưng trong lớp vải, Điền Chính Quốc vẫn nhận ra mùi hương đặc trưng thuộc về Kim Thái Hanh, tựa như mùi tuyết tùng hòa với bạc hà, thanh mát và rõ ràng.
Đó là hương vị của một người đàn ông trưởng thành.
Rất kiềm chế, nhưng với cậu lại vô cùng gợi cảm.
Điền Chính Quốc mặc quần áo vào, ngay lập tức được bao bọc bởi mùi hương quen thuộc.
Ngọn lửa vừa lụi tàn trong lòng cậu giờ đây lại dường như bùng lên lần nữa.
Điền Chính Quốc áp trán vào viên gạch men lạnh nhưng không cách nào dập tắt được ngọn lửa trong bụng.
Một tay vịn tường, nhắm mắt.
Kim Thái Hanh mở cửa bước vào.
Qua lớp hơi nước mờ, ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau.
Đều là đàn ông, Kim Thái Hanh tất nhiên chỉ cần nhìn qua đã hiểu Điền Chính Quốc đang làm gì.
"Xin lỗi."
Kim Thái Hanh khép cửa lại.
Điền Chính Quốc: "..."
Điền Chính Quốc dựa lưng vào tường, cuối cùng vẫn hoàn thành nốt việc dang dở.
Trước khi ra ngoài, cậu bật hệ thống thông gió trong phòng tắm.
...
Điền Chính Quốc cắt tóc ngắn, tóc không cần sấy, vừa nãy bận rộn một hồi giờ cơ bản đã khô.
Điền Chính Quốc bước ra khỏi phòng tắm.
Cậu nhìn quanh phòng ngủ một vòng, không thấy anh trai ở đó.
Là sợ cậu ngại, nên cố ý tránh đi?
Điền Chính Quốc bước ra cửa phòng.
Ở hành lang tầng hai, cậu gặp Kim Thái Hanh đang xách hành lý lên giúp cậu.
Điền Chính Quốc ngạc nhiên nhìn anh trai, "Sao không dùng thang máy?"
Nhà họ có thang máy bên trong, trước đây mỗi lần cậu ra ngoài hay đi du lịch về đều để hành lý vào thang máy mang lên, tiện lợi hơn nhiều.
Kim Thái Hanh ở nhà không có thói quen dùng thang máy, "Chỉ lên tầng hai, mà cũng không nặng."
Điền Chính Quốc đưa tay ra, "Đưa em, để em kéo vào phòng."
Hành lý có bánh xe, Điền Chính Quốc chỉ cần kéo vào phòng là xong, không tốn nhiều sức nên Kim Thái Hanh cũng đưa vali cho cậu.
Hai anh em ăn ý, không ai nhắc gì đến chuyện vừa nãy.
Điền Chính Quốc nhận lấy vali, Kim Thái Hanh nghe thấy tiếng bụng cậu réo lên, "Chưa ăn tối à?"
"Ừm, chạy vội ra ga, không kịp ăn."
Không chỉ bữa tối, thật ra bữa trưa cậu cũng ngủ quên không kịp ăn.
Khi về đến nhà thì đã gần chín giờ, lại cùng anh trai ngâm bồn tắm, giờ chắc cũng mười giờ rồi. Đói là điều tất nhiên.
"Muốn ăn gì?"
Điền Chính Quốc nhìn anh trai, khá ngạc nhiên, "Anh nấu cho em à?"
Kim Thái Hanh dùng ánh mắt "em đang nghĩ gì thế" nhìn cậu, lấy điện thoại từ túi ra, "Giờ này tự nấu thì tốn thời gian, để anh đặt đồ ăn ngoài cho em."
Hạ mắt nhìn cậu, "Muốn ăn gì?"
"Đặt đồ ngoài làm gì, để lát em tự xuống bếp xem có gì ăn. Tự nấu gì đó là được. Giờ cũng muộn rồi, anh về phòng nghỉ trước đi."
Điền Chính Quốc đẩy vali trở lại phòng mình.
Xuống bếp, cậu phát hiện Kim Thái Hanh không về phòng nghỉ mà ngồi trên sofa uống gì đó.
Điền Chính Quốc ngửi thấy mùi trà gừng.
Kim Thái Hanh chỉ tay về phía bàn ăn, "Mẹ pha cho em, nói là trà gừng trừ lạnh. Cốc đó là của em."
"Ò."
Điền Chính Quốc đi tới, cầm cốc trà gừng trên bàn lên, không chớp mắt mà uống hết.
Vì vị trà gừng quá nồng nên Kim Thái Hanh chậm chạp vẫn chưa uống: "..."
Kim Thái Hanh khá bất ngờ nhìn cậu, "Trước đây em rất ghét mùi gừng mà?"
Trước đây chỉ cần ngửi thấy đã nhăn mày, bịt mũi bỏ đi rồi.
Ở công trường, nhiều lúc gặp cảnh mưa vẫn phải làm việc.
Đừng nói mưa, ngay cả mùa hè, đột nhiên gặp một cơn mưa rào, công việc còn dang dở, phải làm sao?
Muốn kiếm được tiền công một ngày thì phải nghiến răng làm tiếp.
Dễ bị cảm khi dầm mưa, lúc đó uống một ly trà gừng là cách rẻ tiền và tốt nhất cho cơ thể.
Điền Chính Quốc hít mùi trà gừng, "Cũng ổn thôi."
Lúc ấy cậu tự pha trà gừng, mùi còn nồng hơn gói trà gừng hòa tan mà mẹ pha nhiều.
Không thể đổ cốc trà mẹ pha ngay trước mặt Điền Chính Quốc, Kim Thái Hanh đành nhịn cảm giác khó chịu uống cốc trà gừng đó.
Kim Thái Hanh mang cốc vào bếp, định rửa luôn cốc của Điền Chính Quốc nhưng phát hiện cốc của cậu đã được rửa sạch, úp ngược trên bồn rửa.
Kim Thái Hanh lại một lần nữa ngạc nhiên.
Trước đây, Điền Chính Quốc uống nước trái cây hay cà phê, đều để cốc lại đó, hiếm khi tự mình đi rửa.
...
Điền Chính Quốc tìm thấy một túi tiểu long bao (1) ở ngăn dưới của tủ lạnh.
Cậu quay đầu lại, hỏi Kim Thái Hanh đang rửa ly trong bếp, "Anh hai, anh có đói không? Tiểu long bao, ăn không?"
Kim Thái Hanh rửa xong ly, bước ra từ bếp, "Anh ăn tối rồi. Khuya rồi, em ăn xong thì nghỉ ngơi sớm đi."
Điền Chính Quốc lấy túi tiểu long bao từ tủ lạnh ra, đóng cửa tủ lại, "Vâng, em biết rồi."
Kim Thái Hanh lên lầu.
Về đến phòng, quạt thông gió trong nhà tắm vẫn đang hoạt động.
Không gian kín khiến mùi hương tản ra chậm hơn.
Kim Thái Hanh rời khỏi nhà tắm.
Anh mở ngăn đầu tiên của tủ đầu giường, lấy ra một cuốn album ảnh.
Đó là những bức ảnh hai anh em cùng tắm chung do mẹ chụp.
Trong ảnh, bồn tắm vẫn chưa được cải tạo, hai anh em ngồi chung một bồn, Điền Chính Quốc khi đó còn nhỏ, bồn thực sự có hơi chật.
Đôi tay nhỏ bé, mũm mĩm của Điền Chính Quốc đang cầm con thuyền buồm nhỏ mà cậu chơi suốt buổi tối.
Kim Thái Hanh nhớ lại cảnh tượng vừa nhìn thấy trong nhà tắm, khóe môi bất giác nở nụ cười.
Nhóc con thực sự đã lớn rồi.
Ban đầu anh còn lo Điền Chính Quốc sẽ ngại ngùng nên mới cố ý xuống lầu tránh mặt.
Nhưng không ngờ cậu lại trưởng thành hơn anh nghĩ, còn chủ động ra khỏi phòng tìm anh, chẳng chút ngại ngùng, trông rất tự nhiên.
Kim Thái Hanh lật xem từng trang trong cuốn album.
Cậu bé nhỏ đáng yêu trong ảnh từng chút một cao lớn lên nhưng nụ cười lại ngày càng ít đi.
Càng lật về sau gương mặt của thiếu niên gần như luôn lạnh lùng chẳng có nhiều biểu cảm.
Kim Thái Hanh khép cuốn album lại.
Anh vào thư phòng liền kề với phòng ngủ, in ra những bức ảnh mà anh đã chụp Điền Chính Quốc dạo gần đây, cùng với những bức ảnh chụp chung của hai anh em, rồi xếp chúng vào album.
. . .
Đêm hôm đó, cơn mưa lớn bất ngờ ở Phù Thành đã chuyển thành trận mưa rất lớn.
Trong mơ, Điền Chính Quốc nghe tiếng mưa rơi suốt cả đêm.
Cậu mơ thấy khoảng thời gian ngắn ngủi sống ở nhà họ Giản --
Không khí lạnh tràn về phía Nam gây ra mưa lớn.
Cửa sổ bị gió mạnh làm hỏng, phát ra tiếng động dữ dội.
Điền Chính Quốc giật mình tỉnh giấc.
Cậu ngồi trên giường nhìn cửa sổ bị hỏng vì gió, ánh mắt có chút mờ mịt.
Nước mưa tạt vào làm ướt mặt cậu.
Điền Chính Quốc cuối cùng cũng phản ứng lại.
Cậu tìm quanh phòng, cuối cùng cũng tìm thấy một tấm ván gỗ, dùng nó che cửa sổ.
Cuối cùng, cuối cùng gió cũng không lùa vào nữa.
Nhưng tấm ván không đứng vững.
Chỉ cần cậu buông lỏng tay nó sẽ rơi xuống ngay.
"Tiểu Quốc, Tiểu Quốc!"
Là tiếng của Giản Trác Châu.
Điền Chính Quốc ra mở cửa.
Nguyễn Ngọc Mạn cũng ở đó, trên tay cầm một hộp dụng cụ.
Giản Trác Châu bước vào phòng cậu với vẻ mặt đầy lo lắng:
"Cửa sổ phòng con bị hỏng phải không?"
Nhìn một cái, quả nhiên là vậy.
"Sợ lắm đúng không? Hay là... Ài, nhà này chẳng có phòng khách. Nếu con không ngại thì tạm qua phòng ba với mẹ ngủ một đêm nhé? Mưa to thế này chờ cửa sổ phòng con sửa xong còn phải lau sàn thay cả chăn đệm trên giường nữa, làm xong chắc cũng đến sáng rồi."
Câu "Con đi ngủ rồi, vậy ba mẹ thì sao" đến bên môi Điền Chính Quốc mà cậu mãi không thể thốt ra.
Cậu chỉ lặng lẽ nhận lấy hộp dụng cụ từ tay Nguyễn Ngọc Mạn trong ánh mắt ngạc nhiên của bà.
Đêm đó, ba người họ không ai ngủ.
Cậu đưa dụng cụ cho Giản Trác Châu, giữ chặt cánh cửa sổ đang bị gió thổi rung lắc dữ dội.
Nguyễn Ngọc Mạn xuống bếp pha cho mỗi người một cốc thuốc cảm.
Uống xong, bụng ấm lên, đôi tay cũng ấm áp.
Bầu trời dần sáng rõ.
Cửa sổ đã sửa xong, căn phòng cuối cùng cũng được dọn dẹp sạch sẽ.
Nguyễn Ngọc Mạn mang bộ chăn gối sạch sẽ thay mới cho cậu.
"Mệt lắm rồi đúng không? Mau nghỉ một giấc đi."
Điền Chính Quốc cúi mắt xuống, "Cảm ơn"
Giản Trác Châu cười sảng khoái, "Người một nhà cả sao phải nói mấy lời khách sáo thế."
Hai vợ chồng cùng lên lầu.
"Tiểu Quốc, đứa trẻ đó thực sự rất tốt, anh nói có đúng không?"
"Sao không nói gì? Đang nghĩ gì vậy?"
"Em chỉ đang nghĩ việc để Tiểu Dật về nhà họ Kim là đúng. Không nói đến những chuyện khác, ít nhất trong đêm mưa gió như thế này nó có thể ngủ một giấc yên lành."
"Lời này em tuyệt đối đừng để Tiểu Quốc nghe thấy. Con mà nghe được thì đau lòng thế nào?"
"Đau lòng? Tại sao? Nó sống ở nhà họ Kim mười chín năm, cơm no áo ấm, nếu từ nhỏ lớn lên ở bên chúng ta thì đã phải chịu khổ hơn bây giờ nhiều."
"Chúng ta, cũng đâu có để Tiểu Dật chịu khổ gì? Ăn uống, quần áo, chưa từng thiếu thốn gì mà."
"Em biết. Nhưng so với nhà họ Kim vẫn có sự khác biệt. Anh nhìn Tiểu Quốc xem, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, đứng bên cạnh ngoài việc đưa cho anh cái hộp dụng cụ, những việc khác đều không biết làm."
"Nếu là Tiểu Dật nó đã tự lấy hộp dụng cụ từ trước, chưa cần chúng ta gõ cửa nó đã tự mình sửa xong cửa sổ rồi. Haizz. Mỗi lần nghĩ đến một thiếu gia nhà giàu đáng được nuôi nấng đàng hoàng mà từ nhỏ đã theo em trông tiệm, lớn hơn chút thì phụ giúp cắm hoa, không biết ngón tay nhỏ đã bị gai hoa hồng, tầm xuân đâm bao nhiêu lần là em lại thấy đau lòng, cảm giác mình nợ con."
"Không phải vậy đâu. Nhà mình không bằng nhà họ Kim nhưng cũng đã yêu thương Tiểu Dật hết mực. Em đừng mãi tự trách nghĩ rằng chúng ta nợ con gì cả. Nghĩ kỹ mà xem, chúng ta làm cha mẹ đâu có tệ. Nhìn xem, Tiểu Dật là đứa trẻ ngoan biết bao, đúng không?"
Cuộc trò chuyện của hai vợ chồng theo tiếng cửa khẽ đóng lại, chỉ còn là những âm thanh mơ hồ.
Điền Chính Quốc xách hộp dụng cụ, đầu ngón tay siết chặt.
Rất lâu sau, đầu ngón tay cậu đã lạnh ngắt.
Cậu trở về phòng.
. . .
Điền Chính Quốc tỉnh dậy, ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
Cậu mở mắt, theo bản năng đưa tay lên chạm vào mặt mình.
Mặt cậu dĩ nhiên không bị mưa gió tạt ướt, vẫn khô ráo.
Cửa sổ và cửa phòng đều đóng chặt, không có chút gió mưa nào lọt vào.
"Meo ~~"
Điền Chính Quốc xuống giường.
Bạc Hà, chú mèo nhỏ hôm qua cứ quẩn quanh phòng bố mẹ cậu đến tận nửa đêm mới về phòng, giờ đang bước những bước chân nhẹ nhàng, đầu cọ vào chân Điền Chính Quốc.
Cậu bế nhóc con lên.
Kéo rèm cửa ra.
Bầu trời vẫn chưa sáng, bên ngoài mờ mờ xám xịt.
Ngoài cửa sổ mưa lớn tầm tã, nước mưa như tấm rèm che phủ trên cửa kính.
Điền Chính Quốc ôm nhóc Bạc Hà ngồi lên bệ cửa sổ, lắng nghe tiếng mưa, nhìn mưa rơi trong một thời gian dài.
Bạc Hà liếm lông mình rồi liếm móng vuốt, cảm thấy chán quá nên nhảy ra khỏi lòng Điền Chính Quốc.
Nó chui vào ổ mèo của mình, duỗi tứ chi, đầu tựa xuống, ngáp một cái thật dài.
"Nhìn xem, suốt ngày chỉ biết đi chơi ~~"
Điền Chính Quốc nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, ngồi xổm, chạm nhẹ lên đầu chú mèo nhỏ.
Bạc Hà miễn cưỡng hé mắt: "Meo?"
Như đang hỏi: "Có chuyện gì không?"
Cậu xoa xoa chú mèo nhỏ vài cái rồi mới để nó tiếp tục ngủ.
Điền Chính Quốc quay lại giường, lấy điện thoại mở WeChat của Giản Dật.
Nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện của Giản Dật, cậu xuất thần.
Cuối cùng, cậu nhấn mở trang cá nhân của hắn.
"Mát lạnh thấu tim, trái tim bay bổng."
Kèm theo là hình ảnh cửa sổ bị gió lớn thổi lệch, mưa gió ùa vào giữa đêm khuya.
Giản Dật tối qua không chỉ đăng một bài trạng thái.
"OK, xong rồi."
Hình ảnh là cánh cửa sổ đã được sửa, kèm theo ảnh tự sướng hắn nằm trên giường.
Điền Chính Quốc nhìn thời gian cách nhau giữa hai bài đăng, chỉ khoảng 23 phút.
Khả năng xoay sở đúng là hơn hẳn cậu.
Cũng phải, chẳng trách Nguyễn Ngọc Mạn luôn thương Giản Dật. Nếu không bị trao nhầm, vị tiểu thiếu gia nhà họ Kim kia có lẽ cả đời cũng không cần trải qua cảnh bị gió mưa đánh thức trong cái lạnh buốt như vậy.
Điền Chính Quốc tựa lưng vào thành giường, tiếp tục lướt qua trang cá nhân của Giản Dật.
"Check-in hôm nay. Cảm ơn Nguyễn mỹ nhân đã dành thời gian dẫn tôi tham quan công viên hoa tulip. Moah moah."
Kèm theo là ảnh chụp chung của Giản Dật và Nguyễn Ngọc Mạn.
Giản Dật làm mặt hề, còn Nguyễn Ngọc Mạn thì dịu dàng mỉm cười bình thản nhìn vào ống kính.
Lướt xuống dưới nữa.
Có ảnh hoàng hôn rực rỡ mà hắn chụp lúc đi giao hoa.
Có cả ảnh chú mèo hoang hắn tình cờ gặp ở góc phố.
Còn có ảnh hắn chơi đùa với bạn bè.
Nội dung mỗi ngày trên trang cá nhân đều khác nhau, nhưng có một điểm chung: chỉ cần là ảnh du lịch, ngoài chuyến đi đảo Sùng Lục, hầu như lần nào cũng có hình bóng của Giản Trác Châu hoặc Nguyễn Ngọc Mạn hoặc cả hai cùng xuất hiện.
Còn Giản Dật trong ảnh gần như tấm nào cũng hoặc làm mặt hề hoặc đang cười.
Không phải là cười lớn thì sẽ là khóe môi nhếch lên đầy thần thái hoặc là kiểu cười nghịch ngợm.
"Gừ gừ ~~"
Chú mèo nhỏ ngủ ngon lành, phát ra tiếng ngáy khe khẽ đầy thoải mái.
Điền Chính Quốc bế Bạc Hà đang ngủ dậy, "Không sao cả, dù ông bà nội và họ đều thích chú Giản Dật hơn thì Bạc Hà vẫn thích ba nhất, đúng không?"
Trong mơ màng, nhóc Bạc Hà dụi đầu vào mu bàn tay Điền Chính Quốc.
Cậu ôm chú mèo nhỏ nằm xuống giường.
Nghe tiếng mưa ngoài kia, không biết từ lúc nào lại ngủ thiếp đi.
. . .
Tại phòng ăn, Ứng Lam và chồng, Kim Duy Thiện, đã ăn sáng xong mà vẫn chưa thấy cậu con trai út xuống.
Ứng Lam lo lắng hỏi, "Lạ thật, hôm nay Chính Quốc sao giờ này còn chưa xuống? Chẳng lẽ hôm qua bị dính mưa nên ốm rồi?"
Kim Duy Thiện đáp, "Cũng có thể chỉ là mệt quá nên ngủ quên thôi. Có điều Bạc Hà cũng kỳ lạ thật, bình thường giờ này đã giành chỗ ngẩng đầu nhỏ nhìn chúng ta ăn rồi. Hôm nay cũng chẳng thấy bóng dáng. Một người một mèo đều ngủ quên cả sao?"
Ông đứng dậy, "Hay là để anh lên xem sao."
Kim Thái Hanh uống xong ly cà phê, đặt chiếc ly rỗng xuống bàn, "Ba, để con lên cho."
Kim Thái Hanh lên lầu.
Anh đẩy cửa phòng Điền Chính Quốc.
Trên giường, Điền Chính Quốc vẫn đang ngủ.
Chiếc giường lớn hai mét, một người nằm nghiêng để lộ bụng chiếm gần hết giường, dáng ngủ phải nói là vô cùng bá đạo.
"Meo ~~"
Bạc Hà nghe thấy tiếng cửa, mở đôi mắt màu hổ phách.
Nó duỗi chân, từ trên giường nhẹ nhàng nhảy xuống.
Nhận ra mùi của Kim Thái Hanh giống với Điền Chính Quốc, chú mèo nhỏ chạy nhanh đến gần anh với vẻ hào hứng.
Kim Thái Hanh lách qua nhóc con tiến lại giường.
Bạc Hà nghiêng đầu, theo thói quen cọ đầu vào chân anh nhưng không được.
Nhóc con ngẩn ngơ
Đứng tại chỗ một lúc, cuối cùng kịp phản ứng, nó xoay người, nhẹ nhàng nhảy trở lại giường.
Kim Thái Hanh không gọi Điền Chính Quốc dậy.
Anh chỉnh nhiệt độ điều hòa trung tâm lên cao hơn một chút, đắp lại chăn cho cậu.
Bạc Hà tiến lại gần.
Bàn chân giẫm lên chiếc điện thoại để trên giường của Điền Chính Quốc, giật mình mở to mắt, lùi lại vài bước sau đó lại rón rén đến gần dùng chân thử giẫm lên điện thoại lần nữa.
Móng vuốt chạm vào khoảng không.
Kim Thái Hanh giúp Điền Chính Quốc đắp chăn xong, thấy chú mèo nhỏ đang giẫm điện thoại chơi, liền cầm điện thoại lên.
Đôi mắt mèo ngơ ngác, "Meo?"
Kim Thái Hanh định đặt điện thoại của Điền Chính Quốc lên cạnh giường, ngón tay lại vô tình chạm vào màn hình.
Giao diện WeChat sáng lên.
Khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Giản Dật hiện lên trước mắt Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh cúi đầu nhìn Điền Chính Quốc vẫn đang say ngủ, đáy mắt ánh lên vẻ suy tư.
Tiểu kịch trường:
Anh trai: "Em đến đây, chẳng phải muốn anh tắm cho em giống hồi nhỏ à?"
Nhung Nhung: "Không có đâu mà~~~"
Chi Chi gật đầu: "Chuyện đó thì có thể có đấy."
Anh trai và Điền Chính Quốc: "..."
--------
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com