54
Chương 54: Anh hai, em thích anh
Điền Chính Quốc bất chợt tháo chiếc bịt mắt xuống.
Trong tầm nhìn của cậu, trước tiên là hình ảnh của một vòng eo săn chắc và thon gọn.
Ánh mắt của Điền Chính Quốc theo đường eo thon đó đi lên, nhìn thấy gương mặt quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn được nữa.
Kim Thái Hanh đang giơ hai tay lên cao, đặt vali lên kệ hành lý.
Hạ đầu xuống, ánh mắt của anh ngay lập tức chạm vào ánh nhìn của Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc chăm chú nhìn chằm chằm vào dáng người của anh trai mình.
"Anh hai? Sao anh lại..."
Cậu không nghe thấy chính giọng nói của mình.
Mãi đến lúc này, Điền Chính Quốc mới nhận ra rằng mình đã đờ đẫn khi nhìn anh trai.
Cuối cùng cậu cũng nhớ ra, gỡ chiếc tai nghe chống ồn ra khỏi tai.
Kim Thái Hanh đặt hành lý gọn gàng rồi ngồi xuống vị trí của mình, cũng chính là ghế cạnh cửa sổ bên cạnh Điền Chính Quốc.
Anh quay đầu nhìn Điền Chính Quốc, hỏi: "Anh chắc chắn không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Làm sao em phát hiện ra là anh?"
Khi anh vào, anh chỉ xách hành lý trên tay mà không dùng bánh xe kéo.
Ngay cả khi vừa rồi đặt hành lý lên, anh cũng cố gắng nhẹ nhàng hết sức để không làm phiền Điền Chính Quốc đang nghỉ ngơi.
Kim Thái Hanh thắc mắc rốt cuộc là chỗ nào sai sót, tại sao Điền Chính Quốc dù đang đeo bịt mắt lại đột nhiên gỡ nó ra như thể đã biết trước sự có mặt của anh.
Ánh mắt của Điền Chính Quốc không nỡ rời khỏi người anh trai mình.
Khoé môi cậu hơi nhếch lên, vừa mang chút đắc ý, vừa hiện rõ sự vui vẻ.
Điền Chính Quốc tiến sát đầu về phía anh trai.
Cậu tham lam hít một hơi ở vùng cổ của anh trai, "Em ngửi thấy mùi của anh. Mùi hương trên người anh rất thơm, cũng rất đặc biệt."
Dù ở giữa hàng triệu người, chỉ cần nhắm mắt lại, cậu cũng có thể lần theo mùi hương đặc trưng của anh trai mình để tìm ra.
Kim Thái Hanh mỉm cười, khẽ hừ một tiếng, "Lỗ mũi chó."
Điền Chính Quốc cảm thấy có lẽ bản thân đã hết thuốc chữa.
Ngay cả tiếng hừ hững hờ vừa nãy của anh trai cũng khiến cậu cảm thấy quyến rũ đến mức khó tin.
Muốn nhào tới, giữ lấy người đó mà hôn không chút kiềm chế...
...
Điền Chính Quốc nâng lại tựa lưng ghế vừa hạ xuống lúc nãy, hỏi: "Anh, sao anh lại đến đây?"
Tiếp viên hàng không đẩy xe đồ ăn đi qua, Kim Thái Hanh gọi hai cốc nước chanh.
Anh đưa một cốc nước chanh cho Điền Chính Quốc: "Lâu rồi không đi Paris, coi như đi du lịch. Cho bản thân nghỉ ngơi chút."
Điền Chính Quốc nhận lấy ly nước chanh, cầm trên tay, dùng ống hút khuấy nhẹ nhưng không uống.
Cậu nhìn anh trai mình bằng ánh mắt nửa cười nửa không: "Tính cả thời gian bay, đi về mất ba ngày. Tính ra ở Paris chỉ dừng lại được một ngày. Thời gian ngắn như vậy, Kim tổng, lịch trình công tác còn thấy vội nữa là."
Nước chanh không pha mật ong, đường cũng không đủ, với Kim Thái Hanh thì có hơi chua.
Anh đặt ly nước chanh xuống bàn cạnh ghế, liếc Điền Chính Quốc một cái: "Biết thì đừng nói ra, hiểu?"
Điền Chính Quốc cắn nhẹ ống hút trong ly, khóe miệng không kìm được cong lên.
Vậy là, anh trai đã cố ý sắp xếp lịch trình để bay đến Paris cùng cậu!
Điều cậu không hiểu là: "Sao anh không báo trước với em?"
Ngay cả lúc làm thủ tục cũng không cùng nhau, lại còn chia ra mà đi.
Điền Chính Quốc nghiêng mắt nhìn anh trai: "Cố ý tạo bất ngờ cho em à? Không thể nào? Kim tổng của chúng ta từ khi nào mà lãng mạn thế?"
Kim Thái Hanh: "..."
Cái đồ nhóc con này, đúng là được đằng chân lân đằng đầu.
Dù vậy, Kim Thái Hanh vẫn giải thích: "Thứ nhất là sợ em sẽ không vui, nghĩ rằng anh xen vào chuyện của em quá nhiều. Thứ hai là sợ em sẽ vui. Nếu anh nói trước mà lỡ không đi được thì em chắc chắn sẽ thất vọng. Vậy nên anh không nói trước. Giờ xem ra kết quả cũng không tệ."
Ít nhất thì khi nhìn thấy anh Điền Chính Quốc không hề có chút khó chịu nào, ngược lại, trên gương mặt nhóc con tràn đầy sự phấn khích mà mắt thường có thể thấy được.
Điền Chính Quốc nhấp một ngụm nước chanh
Chỉ cảm thấy ly nước này ngọt đến mức quá đáng.
Ly nước chanh khá to, vậy mà Điền Chính Quốc uống một mạch còn lại chưa đến một nửa.
Kim Thái Hanh nhắc nhở: "Đừng uống nhiều quá."
Chuyến bay kéo dài hơn mười tiếng, chắc chắn giữa chừng họ phải ngủ một giấc.
Việc đi vệ sinh quá thường xuyên sẽ dễ ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ và nghỉ ngơi.
"Vâng."
Điền Chính Quốc cũng từng bay đường dài nên lập tức hiểu vì sao anh trai không muốn cậu uống quá nhiều.
Cậu ngoan ngoãn không uống nữa nhưng cũng không chịu nhả ống hút ra.
Hai má phồng lên, Điền Chính Quốc mút ống hút và thổi bong bóng trong ly.
Lúc đầu, Kim Thái Hanh không nhận ra tiếng động là do Điền Chính Quốc đang thổi bong bóng, chỉ thấy lạ là tiếng gì.
Cho đến khi nhìn theo âm thanh mà phát hiện, anh không kìm được nụ cười.
Từ khi Điền Chính Quốc xuất viện đến giờ, Kim Thái Hanh luôn cảm thấy em trai mình thay đổi rất nhiều.
Quá hiểu chuyện, thậm chí đôi khi hiểu chuyện đến mức hơi quá.
Một mặt, Kim Thái Hanh vui mừng vì Điền Chính Quốc giờ đây gần gũi với anh và bố mẹ hơn nhiều so với trước kia.
Mặt khác, mỗi khi nhìn thấy Điền Chính Quốc hiện tại, anh không thể không nhớ đến hôm cậu xuất viện, bác sĩ Quách gọi anh vào văn phòng, cho anh xem những hình ảnh về các hành vi tự làm đau bản thân của cậu.
Bác sĩ Quách nói rằng vì Điền Chính Quốc cảm thấy áy náy sâu sắc với anh và bố mẹ nên cảm xúc tiêu cực không thể giải tỏa, dẫn đến những hành động tự tổn thương.
Bác sĩ khuyên anh và bố mẹ nên dành nhiều thời gian ở bên Điền Chính Quốc nhất có thể.
Dạo này, Kim Thái Hanh cũng đã làm vậy.
Anh gạt bớt những buổi xã giao không cần thiết, cố gắng về nhà sớm nhất có thể.
Quan hệ giữa hai anh em cũng trở nên thân thiết hơn rất nhiều, như trở lại những ngày thơ ấu.
Dù vậy Kim Thái Hanh vẫn cảm thấy những thay đổi của mình không đáng kể so với sự thay đổi của Điền Chính Quốc.
Cậu thiếu niên từng giống như một chú nhím, chỉ sau một đêm đã thu lại hết tất cả những chiếc gai trên mình.
Tuy nhiên, dạo gần đây, tình trạng có vẻ đã khá hơn một chút.
Thỉnh thoảng, Điền Chính Quốc cũng bộc lộ chút tính trẻ con vốn có ở lứa tuổi này trước mặt anh.
Như vậy là tốt rồi.
Không cần phải quá hiểu chuyện như một người lớn nhỏ.
...
Kim Thái Hanh liếc nhìn quỷ ngây thơ nào đó với đôi má phồng lên, mải mê thổi bong bóng, "Không mệt?"
Điền Chính Quốc nhả ống hút ra, đôi mắt lấp lánh: "Không. Vui quá, ngủ không nổi."
Cũng không nỡ ngủ.
Lúc trước, cậu chỉ thấy thời gian quá dài, mong sao nhắm mắt một cái là máy bay đã hạ cánh xuống Paris để không phải chịu cảnh buồn chán trên chuyến bay.
Bây giờ có anh trai ở bên, ngược lại lại không nỡ để thời gian trôi qua như thế.
Không nỡ ngủ suốt cả hành trình.
Kim Thái Hanh khá bất ngờ: "Em vui đến mức đó vì anh đi cùng em đến Paris?"
Điền Chính Quốc vốn không phải người hay dựa dẫm, nhưng với lần tự ý đồng hành này của anh, cậu lại tỏ ra vui mừng hơn nhiều so với dự đoán.
Điền Chính Quốc gật đầu: "Vui chứ."
Mi mắt cong lên, trên mặt viết toàn chữ vui vẻ.
. . .
Máy bay ổn định bay trên không.
Vì là chuyến bay đường dài lại còn là chuyến sáng sớm.
Hầu hết hành khách đều đã dậy từ ba, bốn giờ sáng để kịp chuyến bay này.
Sau khi lên máy bay không lâu, nhiều hành khách đã điều chỉnh ghế ngồi, đắp chăn mỏng rồi ngủ.
Đèn trong khoang máy bay cũng được điều chỉnh mờ đi.
Chỉ có lác đác vài hành khách ngồi trên ghế, xem phim hoặc nghe nhạc.
Ở phía chéo đối diện họ, có một người bố trẻ dẫn theo một đứa trẻ khoảng hơn hai tuổi đi cùng.
Cậu bé lúc nãy còn ngủ, giờ tỉnh rồi nên không chịu ngồi yên, cứ nhúc nhích không ngừng trên ghế.
Người bố lo lắng sợ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của các hành khách khác trong khoang, bèn lấy vài tờ giấy từ túi xách ra gấp mấy con bướm xinh đẹp cho cậu bé.
Trong lúc người bố đang gấp bướm giấy, cậu bé vẫn không ngừng động đậy.
Người bố đành phải ôm cậu vào lòng, vừa nói chuyện để chuyển sự chú ý của cậu, vừa nhanh tay gấp giấy.
Cậu bé cầm được con bướm liền không còn quậy nữa.
Ngoan ngoãn ngồi vào ghế, tay cầm con bướm chơi không ngừng.
Điền Chính Quốc nhìn thấy cảnh đó, nhớ lại khi còn nhỏ anh trai cũng thường gấp giấy để chơi cùng mình.
Cậu quay đầu lại: "Anh hai, anh cũng gấp cho em một con ếch đi, được không?"
Khi còn nhỏ, nếu Điền Chính Quốc nhớ ba mẹ hoặc bị ngã, hay chẳng may bị nước nóng làm bỏng tay đau đến phát khóc, Kim Thái Hanh sẽ luôn tìm đủ cách để dỗ em vui lên.
Ôm em an ủi, hát, kể chuyện, mua kem đều là chuyện thường xuyên. Trong đó không thể thiếu kỹ năng dỗ em đỉnh cao: gấp giấy hoặc cắt giấy.
Kim lão gia tử khi còn sống vốn rất khéo tay.
Mỗi lần chọc giận bà, ông sẽ gấp một con thỏ nhỏ, một chiếc nhẫn hình mèo, một bông cẩm tú cầu hoặc cắt một cặp tranh cắt giấy màu đỏ rực để dỗ bà vui.
Thậm chí khi hai người chỉ ngồi hóng mát trong sân, ông cụ cũng có thể tiện tay vặt một cọng cỏ rồi đan thành hình các con vật đáng yêu, tạo một bất ngờ nhỏ cho bà.
Kim Thái Hanh thừa hưởng sự khéo tay từ ông cụ.
Nhiều kiểu gấp giấy hay thủ công chỉ cần xem qua video là anh có thể làm được.
Hồi Điền Chính Quốc còn nhỏ Kim Thái Hanh thường xuyên gấp các hình động vật hoặc những mẫu dễ thương để dỗ em trai.
Nhưng đó là chuyện khi Điền Chính Quốc còn rất nhỏ.
Kim Thái Hanh hơi bất ngờ khi Điền Chính Quốc vẫn nhớ chuyện anh gấp giấy dỗ mình hồi bé.
Ánh mắt Kim Thái Hanh theo hướng nhìn của em trai, cũng thấy người bố trẻ kia cùng đứa bé đang chơi con bướm giấy trên ghế.
Anh thu hồi ánh mắt, nhìn Điền Chính Quốc, nói: "Em mấy tuổi rồi?"
Điền Chính Quốc hừ một tiếng, lấy lời anh từng nói trước đây chặn họng anh: "Anh từng bảo mà, dù em mấy tuổi thì vẫn luôn là em trai cưng của anh."
Kim Thái Hanh: "Biết xấu hổ đi."
Anh đâu có thêm chữ "cưng" phía trước "em trai."
Điền Chính Quốc quyết định không cần xấu hổ nữa, ôm lấy cánh tay anh trai, giọng nũng nịu: "Anh ơi, gấp cho em đi mà, gấp cho em đi. Được không, anh hai?"
Ánh mắt Kim Thái Hanh thoáng ý cười nhưng miệng vẫn nói: "... Bình thường lại đi."
Điền Chính Quốc lập tức thu ngay nụ cười: "Nói một lờ đii, anh gấp hay không gấp?"
"Ngứa đòn hả?"
Nhóc con nghịch ngợm đúng là ngày nào cũng tìm cách chọc tức anh.
Kim Thái Hanh không đánh cậu.
Trên máy bay không tiện.
Có muốn động tay cũng phải đợi về khách sạn.
Điền Chính Quốc hừ một tiếng: "Vậy anh đánh đi."
Kim Thái Hanh: "Về khách sạn rồi xử lý em sau."
Điền Chính Quốc nghĩ bụng, trên giường xử lý em mới tuyệt ấy chứ.
Ý nghĩ "tự lái xe" vèo vèo làm tai cậu đỏ lên.
Kim Thái Hanh nào biết rằng trong đầu em trai mình toàn là những suy nghĩ xấu xa nhắm vào anh. Anh liếc quanh, không thấy có giấy: "Không có giấy, em bảo anh lấy gì mà gấp?"
Điền Chính Quốc như làm ảo thuật, lấy từ trong túi ra một quyển sổ.
Đó là sổ tay dùng để ghi lại ý tưởng pha chế nước hoa của cậu.
Điền Chính Quốc không chút tiếc rẻ xé ra hai tờ.
"Một đôi ếch xanh, một lớn một nhỏ."
Kim Thái Hanh liếc cậu một cái: "Yêu cầu nhiều nhỉ."
Nhưng vẫn cầm lấy hai tờ giấy đó.
Điền Chính Quốc còn lấy ra một hộp bút chì màu từ trong túi mình.
Đôi khi ghi lại ý tưởng, nếu có thời gian cậu sẽ tiện tay vẽ các nguyên liệu ra, không chỉ ghi lại bằng chữ.
Cậu đặt hộp bút chì màu lên bàn cho anh trai.
Kim Thái Hanh liếc hộp bút chì một cái, cũng không nói gì.
Điền Chính Quốc lại cất quyển sổ tay vào túi.
. . .
Đã mấy năm không gấp giấy, tay nghề của Kim Thái Hanh có phần lúng túng.
Khi gấp con ếch đầu tiên, anh phải tháo ra gấp lại vài lần, có một số bước cần suy nghĩ kỹ mới làm được.
Nhưng đến con ếch thứ hai anh đã quen tay, dần dần tìm lại cảm giác.
Lúc này, Điền Chính Quốc đang cầm điện thoại quay lại.
Kim Thái Hanh khẽ ngước mắt lên, "Quay cái gì thế?"
Gấp giấy vốn là một quá trình rất nhàm chán, hơn nữa anh cũng không nói gì trong lúc gấp. Kim Thái Hanh thật sự không hiểu có gì đáng để quay.
Điền Chính Quốc lập tức tuôn ra những lời tâng bốc: "Người đàn ông tập trung nhất là người đàn ông quyến rũ nhất!"
Thật ra với Điền Chính Quốc mà nói, dù anh trai không làm gì, chỉ cần ngồi đó thôi cũng đã đủ khiến cậu mê mẩn đến chết.
Kim Thái Hanh không nhịn được, bật cười một tiếng.
Điền Chính Quốc cắn nhẹ môi dưới của mình.
Đệt.
Anh trai cậu cười lên trông quyến rũ đến không chịu nổi!
Hai con ếch giấy,
Một lớn một nhỏ đều đã gấp xong.
Kim Thái Hanh còn dùng bút chì màu mà Điền Chính Quốc đưa để tô màu lên.
Con lớn hơn có màu xanh đậm, con nhỏ hơn thì màu nhạt hơn, là xanh lá nhạt.
Anh còn dùng bút chì màu đen để chấm thêm một đôi mắt cho mỗi con ếch.
"Anh hai."
"Ừm?"
Con ếch lớn đã được vẽ mắt xong, giờ Kim Thái Hanh đang chấm mắt cho con nhỏ.
"Anh có thích em không?"
Tay của Kim Thái Hanh không dừng lại, tiếp tục vẽ nốt mắt còn lại cho con ếch nhỏ, giọng điềm tĩnh hỏi ngược lại: "Không thích em thì anh có ngồi máy bay với em lâu thế này để bay đến Paris không?"
"Kim tổng, làm ơn trả lời nghiêm túc, không được hỏi ngược lại."
Điền Chính Quốc rời mắt khỏi màn hình điện thoại, nhìn anh trai mình: "Thích em không?"
Kim Thái Hanh ngẩng đầu lên, "Thích. Hài lòng?"
Tim của Điền Chính Quốc đột nhiên lỡ một nhịp.
Cậu biết rõ chữ "thích" trong miệng anh trai hoàn toàn không phải loại "thích" mà cậu muốn nghe, nhưng tim cậu vẫn như tên lửa được phóng lên trời, "vút" một cái đã bay thẳng lên.
Khóe miệng Điền Chính Quốc nhếch lên, "Anh hai, em thích anh."
Kim Thái Hanh ngẩn người.
Một lúc sau, anh giơ tay lên mạnh mẽ vò tung mái tóc của Điền Chính Quốc.
Điện thoại trong tay Điền Chính Quốc lắc lư, "Ây da, anh, em đang quay mà."
"Gấp xong rồi, tắt đi được rồi."
"Không, em cứ muốn quay."
...
"Anh, chúng ta chơi nhảy ếch đi!"
"Xem ai
nhảy được xa hơn. Nhảy gần quá hoặc nhảy ra khỏi bàn thì coi như thua. Người thắng có thể yêu cầu người thua làm bất cứ điều gì, còn người thua phải chịu phạt, thế nào?"
"Người thắng có thể yêu cầu người thua làm bất cứ điều gì, còn người thua phải chịu phạt."
Dù là trò nhảy ếch hay luật chơi này với Kim Thái Hanh mà nói đều quá quen thuộc.
Đây là trò chơi hồi nhỏ anh thường chơi để dỗ dành Điền Chính Quốc..
Bố mẹ quá bận, em trai còn nhỏ hay nhớ mẹ.
Kim Thái Hanh liền gấp một, hai con ếch cho cậu.
Tiểu Quốc bé rất dễ dỗ, chỉ cần có đồ là không khóc nữa.
Nhưng nước mắt vẫn còn lấp lánh trong mắt.
Cậu vẫn nhớ mẹ, nhưng vì anh đã gấp cho cậu con ếch, cậu cảm thấy đã được anh cho ếch thì không thể khóc nữa. Chỉ là mắt vẫn hơi ướt, nước mắt như sắp trào ra.
Trẻ con rất dễ bị chuyển hướng sự chú ý.
Biết em vẫn nhớ mẹ, Kim Thái Hanh liền nắm tay cậu chơi trò chơi để dời sự chú ý.
Hai anh em nằm bò ra sàn phòng khách chơi trò nhảy ếch.
Xem ai nhảy xa hơn, người thắng có thể đưa ra yêu cầu với người thua hoặc người thua phải chịu phạt.
Dĩ nhiên, mỗi lần thua đều là Kim Thái Hanh.
Tiểu Quốc sẽ nhảy một phát lên người anh trai, chọc lét anh, giọng non nớt gọi: "Anh, không được né!"
Thường thì hai anh em sẽ lăn lộn trên sàn nhà, tiếng cười khanh khách của Tiểu Quốc vang khắp căn phòng.
Nhiều năm đã trôi qua.
Không ngờ quy tắc trò chơi năm xưa đặt ra bừa, Tiểu Quốc lại nhớ rõ.
Đã lâu không chơi.
Chơi lại một lần cũng không sao.
Kim Thái Hanh: "Được thôi."
"Oẳn tù tì nhé? Ai thắng sẽ bắt đầu trước?"
"Không cần. Em bắt đầu đi."
Tiểu Quốc liếc anh trai: "Kim tổng, anh coi thường đối thủ đấy à?"
Kim Thái Hanh liếc nhẹ: "Đừng kiếm chuyện."
Tiểu Quốc hừ hừ, đặt hai con ếch cạnh nhau.
Em bắt đầu thì em bắt đầu.
Tiểu Quốc lấy con ếch lớn hơn, dặn: "Anh không được dùng con ếch lớn này của em đâu nhé."
Nghe thấy anh trai nói bên cạnh: "Giỏi ghê."
Kim Thái Hanh nghi ngờ em trai cố ý chọn một cặp ếch lớn nhỏ để gài bẫy mình, trong đầu chắc lại đang nghĩ cách trêu chọc gì đây.
Tiểu Quốc giả vờ như không nghe thấy gì.
Cậu đặt tay lên mông con ếch, búng nhẹ một cái.
Con ếch bật ra thật xa.
Cách mép bàn một chút nữa thôi là nhảy ra ngoài rồi.
Thành tích này quả thật rất khá.
Tiểu Quốc không hề chơi theo nguyên tắc công bằng, lấy con lớn cho mình nhưng Kim Thái Hanh cũng không chấp nhặt.
Thấy em đạt "thành tích tốt," Kim Thái Hanh không tiếc lời khen: "Tốt lắm."
Tất nhiên rồi!
Kiếp trước ở một mình trong phòng trọ, cậu đã chơi không ít đâu!
Kỹ năng này là luyện ra đấy!
Tiểu Quốc khiêu khích: "Anh hai, đến lượt anh rồi."
"Ừ."
Kim Thái Hanh mặt không đổi sắc.
Ngón tay ấn nhẹ lên mông con ếch, búng một cái.
Con ếch bật ra.
Không lệch không thừa, rơi ngay mép bàn.
Chỉ cần thêm vài centimet nữa thôi là rơi mất rồi.
Nhưng con ếch như có ý thức, tự nhìn thấy được nên không rơi ra ngoài.
Tiểu Quốc im lặng nhìn chằm chằm vào con ếch của anh: "Anh, anh gian lận đúng không?"
Trán bị gõ một cái: "Cần anh nhắc lại xem ai là người gian lận vừa rồi không?"
Anh chỉ là may mắn thôi.
Con ếch của anh nhỏ.
Nếu chọn con ếch lớn của Tiểu Quốc, có khi lại rơi thật.
Tiểu Quốc: "Được rồi."
Cậu ngồi thẳng lưng, giang tay ra, trông rất cam chịu.
Kim Thái Hanh cũng không khách sáo.
Mục tiêu rõ ràng, tay anh thọc thẳng vào nách Tiểu Quốc.
Dù không quá nhột, nhưng nách là điểm chí mạng.
Kim Thái Hanh vừa đụng Tiểu Quốc không chịu nổi.
Cậu suýt bật lên tiếng.
Sợ làm phiền người khác, Tiểu Quốc đành kìm lại, hai tay ôm chặt lấy cánh tay anh, cười đến mức thở không ra hơi.
"Anh, anh, dừng, dừng lại."
Cù nách đúng là quá nhột!
A a a!
Còn ở trên máy bay, cậu không thể hét lên.
Mặt Tiểu Quốc đỏ bừng vì nhịn.
Kim Thái Hanh cũng chỉ chơi đùa với em
Nghe cậu xin tha, anh mới dừng lại.
Anh ngồi thẳng dậy nhưng tay bị kéo lại.
Kim Thái Hanh hơi ngạc nhiên, Tiểu Quốc xoay người, đè anh xuống.
Cũng bắt đầu cù nách Kim Thái Hanh.
Nhưng anh không để cậu làm được, một tay anh giữ chặt hai tay em, tay còn lại cù bụng cậu.
Tiểu Quốc gần như do anh một tay nuôi lớn, điểm nào sợ nhột nhất anh không biết sao?
Ngoài nách, bụng là nơi nhột nhất của Tiểu Quốc, còn hơn cả nách.
Quả nhiên, vừa cù vào bụng, Tiểu Quốc liền mất sức, cả người mềm nhũn.
Kim Thái Hanh: "Còn chơi nữa không?"
Tiểu Quốc nằm trên vai anh, thở dốc: "Không, không chơi nữa."
Hai tay lén vòng qua eo anh, mặt tựa vào ngực anh, công khai "sàm sỡ"
"Đứng dậy, nặng chết được."
Người trên người không động đậy.
Kim Thái Hanh cúi xuống nhìn, Tiểu Quốc đã ngủ trên ngực anh.
Anh nhớ hồi nhỏ Tiểu Quốc cũng như vậy.
Chơi mệt rồi liền nằm trên bụng anh, miệng hơi hé, khóe miệng còn thấy nước miếng lấp lánh.
Lớn rồi thì không còn chảy nước miếng nữa.
Nhưng nặng hơn hồi nhỏ rất nhiều.
Tư thế này, Kim Thái Hanh khó mà ngồi dậy.
Anh cố một chút, cuối cùng cũng bế cậu trở về ghế ngồi.
Sau khi đặt cậu xuống, vừa đứng dậy Tiểu Quốc đã tỉnh.
Cậu mơ màng mở mắt, gọi: "Anh hai?"
"Ngủ đi."
Tiểu Quốc "ừ" một tiếng, ngoan ngoãn nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Kim Thái Hanh đứng thẳng, chỉnh ghế của Tiểu Quốc nằm thẳng ra, lấy chăn đắp cho cậu.
Anh tắt đèn chỗ họ
Chỉnh ghế mình nằm xuống, đắp chăn, cũng nhắm mắt ngủ.
. . .
Lần trước, Tiểu Quốc một mình ngồi tàu cao tốc đến thành phố Thường Minh.
Cậu ngủ suốt dọc đường, cũng mơ suốt dọc đường.
Lần này, chuyến bay đi Paris, cậu ngủ suốt sáu bảy tiếng mà chẳng mơ giấc nào.
Khi Tiểu Quốc tỉnh dậy, anh trai cũng đã thức.
Kim Thái Hanh ngồi đọc sách trên ghế, ánh sáng mờ ấm áp chiếu lên người anh.
Người ta thường nói, "Dưới ánh đèn, ngắm mỹ nhân."
Nhưng dưới ánh đèn nhìn anh trai còn đẹp hơn mỹ nhân gấp bội.
Tiểu Quốc không làm phiền Kim Thái Hanh đang đọc sách, cậu nhẹ nhàng kéo chăn, đứng dậy đi vệ sinh.
Khi cậu quay lại, anh trai cũng vừa đọc xong trang sách.
Anh ngẩng đầu, hỏi cậu vừa đi vệ sinh về: "Đói bụng không? Muốn ăn chút gì không?"
"Mấy giờ rồi?"
Lúc mới tỉnh dậy, cậu cũng chưa nhìn giờ trên điện thoại.
Kim Thái Hanh giơ tay nhìn đồng hồ trên cổ tay, Tiểu Quốc cũng ghé đầu lại xem.
Cậu ngạc nhiên: "Đã gần một giờ rồi à?"
Hóa ra cậu đã ngủ lâu như vậy.
Khi cậu ngủ, chắc mới khoảng tám giờ hơn thôi.
Cậu ngồi xuống ghế, hỏi vu vơ: "Anh ăn gì chưa?"
Kim Thái Hanh lắc đầu: "Chưa."
Chỉ nghe vậy, cậu đã hiểu anh trai mình đợi cậu dậy để cùng ăn.
Nếu không, sao đã hơn một giờ mà anh còn chưa gọi món.
Cậu bèn nói: "Vậy chúng ta gọi bây giờ đi. Em cũng vừa đói rồi."
Kim Thái Hanh gấp quyển sách lại:"Ừ."
Kim Thái Hanh gọi tiếp viên hàng không đến.
Ở khoang hạng nhất món ăn rất đa dạng
Có cả món Âu lẫn món Á.
Kim Thái Hanh gọi mỳ Ý, bít tết và một phần tôm nướng phô mai.
Tiểu Quốc thì quen ăn món Á hơn, nhất là khi bụng đói, cơm vẫn là thứ chắc bụng nhất nên cậu gọi một phần cơm theo kiểu Trung Hoa.
Ăn xong, cậu còn gọi thêm một phần kem.
"Anh hai."
Kim Thái Hanh vẫn đang đọc sách.
Nghe tiếng cậu gọi, anh quay đầu lại.
Một muỗng kem được đút thẳng vào miệng anh.
"Ngọt không?"
Không đợi anh trả lời, cậu đã rút lại muỗng kem từ miệng anh và bỏ vào miệng mình.
Tiểu Quốc liếm sạch kem trên muỗng, cười nói: "Ôi, suýt thì quên. Kim tổng nhà chúng ta không ăn đồ ngọt mà."
Hồi nhỏ vì sâu răng nên anh đã khóc, từ đó lớn lên gần như không đụng đến đồ ngọt nữa Kim Thái Hanh: "..."
Xem ra, chuyện anh khóc vì sâu răng hồi nhỏ là ký ức rất khó quên.
. . .
Sau một chuyến bay dài, máy bay cuối cùng cũng hạ cánh tại Paris.
Kim Thái Hanh và Tiểu Quốc xuống máy bay
Anh đẩy hành lý, cùng cậu đi ra qua lối VIP.
Có sự chênh lệch múi giờ.
Dù đã ngồi trên máy bay hơn mười tiếng, khi tới Paris cũng chỉ mới ba, bốn giờ chiều.
Ánh nắng có chút chói chang.
Kim Thái Hanh quay đầu hỏi: "Tài xế chuyên chở của khách sạn đã liên lạc với em chưa?"
"Tài xế chuyên chở gì cơ?"
Kim Thái Hanh nhíu mày: "Khách sạn em đặt không có dịch vụ đưa đón à?"
Dịch vụ đưa đón là tiêu chuẩn cơ bản của bất kỳ khách sạn năm sao nào.
Tiểu Quốc "ờ" một tiếng, cười nói: "Anh, em đặt khách sạn bình dân thôi. Bắt taxi đi cũng giống nhau mà, anh nghĩ sao?"
Ở kiếp trước khi đến Paris, cậu ở khách sạn năm sao, đặt phòng tổng thống.
Ra khỏi sân bay đã có tài xế riêng của khách sạn đến đón.
Đi lại cũng có tài xế đưa đón, cậu chẳng cần tự bắt xe.
Dù tiện lợi nhưng rất tốn tiền.
Ngay cả chuyến bay hạng nhất lần này của cậu cũng dùng điểm tích lũy bay trước đó đổi lấy, nếu không cậu cũng chẳng tiêu xài xa xỉ thế.
Kim Thái Hanh: "..."
Anh nghĩ rằng qua khoảng thời gian tiếp xúc, mình đã quen với tính tiết kiệm của em trai.
Nhưng sự thật chứng minh, trong việc tiết kiệm tiền, em trai anh luôn dễ dàng vượt qua mọi dự đoán của anh.
. . .
Bốn mươi phút sau.
Trong khi ngồi tại phòng chờ VIP ở sân bay và đọc xong quyển sách trên máy bay, Kim Thái Hanh nhận được điện thoại từ tài xế chuyên chở của khách sạn.
Nhờ phúc của anh trai "nhà tài phiệt", cậu em trai tiết kiệm lại được đi ké xe của khách sạn năm sao.
Trên xe, Kim Thái Hanh đã hủy luôn đặt phòng khách sạn bình dân của cậu.
Chiếc xe đến khách sạn, Tiểu Quốc phát hiện anh trai mình đặt phòng tại đúng khách sạn cậu từng ở kiếp trước.
Khách sạn này rất gần trụ sở của VERSA, chỉ cần đi bộ bảy, tám phút là tới.
Cậu chẳng hề nghĩ rằng anh trai lại chọn trùng hợp như vậy, chắc chắn không phải ngẫu nhiên.
Kiếp trước, Tiểu Quốc cũng đã nghiên cứu và so sánh trên mạng rất nhiều khách sạn trước khi quyết định chọn khách sạn này. Từ vị trí địa lý cho đến chất lượng dịch vụ đều khiến cậu hài lòng.
Tiểu Quốc không tin rằng anh trai mình chọn khách sạn này chỉ là một sự trùng hợp.
Kim Thái Hanh đang làm thủ tục nhận phòng.
Khi nghe thấy Kim Thái Hanh hỏi nhân viên lễ tân liệu phòng tổng thống bên cạnh có trống không, Tiểu Quốc lập tức mỉm cười, dùng tiếng Pháp trôi chảy trả lời: "Không cần đâu. Chúng tôi đặt một phòng tổng thống là đủ rồi."
Trước đó ở sân bay khi gọi đặt phòng, khách sạn thông báo chỉ còn lại một phòng tổng thống.
Tiểu Quốc quay sang nhìn anh trai, nhanh chóng giải thích trước khi anh kịp nói gì: "Anh hai, nghe em đi. Như thế tiết kiệm hơn."
Kim Thái Hanh: "..."
Cậu em trai này có phải tiết kiệm hơi quá rồi không?
. . .
Hai người đàn ông phương Đông mà lại còn rất đẹp trai, chỉ đặt chung một phòng tổng thống, cộng thêm hành động thân thiết giữa họ, rất khó để không bị hiểu lầm.
Nhưng dù sao đây cũng là Paris.
Hằng ngày ở thành phố này vẫn thường xảy ra vô số câu chuyện lãng mạn và cảm động.
Kim Thái Hanh cúi đầu ký tên.
Nhân viên lễ tân mỉm cười đưa thẻ phòng cho Tiểu Quốc và nói: "Chúc anh và người yêu của anh có một kỳ nghỉ vui vẻ."
Cô nói bằng tiếng Pháp.
Tiểu Quốc một chút cũng không chột dạ mà nhận thẻ phòng, khóe môi cong lên, dùng tiếng Pháp chuẩn xác đáp lại: "Cảm ơn."
Kim Thái Hanh không hiểu tiếng Pháp.
Hành lý của hai người đã được quản gia riêng mang đến phòng.
Nhân viên dẫn đường đi phía trước.
Chờ thang máy
Kim Thái Hanh hỏi: "Vừa rồi nhân viên nói gì với em?"
Tiểu Quốc "ừ" một tiếng: "Nói gì cơ?"
Kim Thái Hanh chỉ vào khóe môi cậu: "Từ nãy đến giờ khóe môi em chưa lúc nào hạ xuống."
Tiểu Quốc chớp mắt: "Bí mật."
. . .
"Cậu sao cậu lại ở đây?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên khiến Tiểu Quốc cau mày.
Cậu vốn không định để ý, giả vờ như không nghe thấy gì.
Tiếng bước chân càng gần, Viên Thời Hàm bước thẳng về phía cậu.
"Cậu cũng qua được vòng phỏng vấn của VERSA? Cậu...cậu mới bao nhiêu tuổi chứ? Cậu đã biết pha chế nước hoa rồi sao?"
Còn được các chuyên gia chế tác nước hoa hàng đầu của VERSA công nhận và tiến vào vòng phỏng vấn cuối cùng?
Chuyện này quá khó tin.
Khi đó, Quý Nguyên đang trò chuyện với người bạn thân Evan về buổi phỏng vấn ở trụ sở VERSA vào ngày mai n
Nhất thời không chú ý đến hành động của Viên Thời Hàm.
Nghe thấy tiếng Viên Thời Hàm nói chuyện với ai đó, Quý Nguyên mới quay đầu lại, phát hiện ra sự hiện diện của Tiểu Quốc.
Gã vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.
Không ngờ, ở Paris lại có thể tình cờ gặp cậu.
Nhưng khi nghe những lời thiếu lịch sự của Viên Thời Hàm
Quý Nguyên lập tức nghiêm mặt.
"Thời Hàm!"
Quý Nguyên nhanh chóng bước đến.
"Ker?"
Evan không hiểu chuyện gì đang xảy ra
Hắn chỉ đành đuổi theo người bạn thân.
Quý Nguyên thở nhẹ, đứng trước mặt Tiểu Quốc: "Xin lỗi Điền tiên sinh. Tôi thay mặt em họ mình xin lỗi cậu. Tôi nghĩ ý của cậu ấy chỉ là quá bất ngờ thôi nhưng cách diễn đạt của cậu ấy không được tốt. Nếu có gì mạo phạm..."
"Đinh" một tiếng
Thang máy đến.
Tiểu Quốc không biểu cảm gì, kéo tay anh trai bước vào thang máy.
Cửa thang máy chưa kịp đóng lại.
Kim Thái Hanh nói lời xin lỗi với những vị khách bên trong
Anh kéo cậu ra ngoài.
Tiểu Quốc ngạc nhiên: "Anh hai?"
Kim Thái Hanh không đáp lại ngay.
Anh nhìn chằm chằm vào Viên Thời Hàm: "Đánh giá năng lực của một người chỉ dựa vào tuổi tác là một nhận thức nông cạn và thiếu lịch sự nhất."
Ban đầu, Viên Thời Hàm không hiểu Kim Thái Hanh đang nói gì.
Cho đến khi nhớ lại những gì mình vừa nói với Tiểu Quốc, hắn mới nhận ra, anh trai người ta đang giúp em trai "đáp trả".
Viên Thời Hàm đỏ mặt.
Kim Thái Hanh quay sang nhìn Quý Nguyên: "Theo tôi biết, em họ của cậu chắc chắn đã trưởng thành. Một người trưởng thành nếu lời nói của mình gây xúc phạm đến người khác thì nên tự mình xin lỗi chứ không phải nhờ anh họ thay mặt. Tất nhiên nếu em trai anh không đủ năng lực nhận thức thì không nói làm gì."
Kỷ Nguyên trầm ngâm.
Nói... cũng rất có lý.
Viên Thời Hàm tức giận: "Anh, anh nói ai không đủ năng lực nhận thức?"
Kim Thái Hanh lạnh nhạt liếc nhìn hắn:
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com