Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

55


Chương 55: Hôn nhẹ lên cằm anh trai

Cửa thang máy đóng lại.

Bóng dáng hai anh em Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc biến mắt khỏi tầm mắt của Quý Nguyên, Viên Thời Hàm

Mãi một lúc lâu Viên Thời Hàm mới kịp phản ứng: "Đệt! Anh trai của tên nhóc đó có phải vừa mắng tôi nói chuyện không biết suy nghĩ không?"

Quý Nguyên suy nghĩ một lát, sau đó nghiêm túc nói: "Anh trai người ta chắc không phải đang mắng cậu đâu. Tôi nghĩ anh ấy đang nghiêm túc đưa ra lời khuyên. Thời Hàm, sau này trước khi mở miệng nói gì, tốt nhất cậu nên suy nghĩ xem lời mình nói có xúc phạm người khác không."

Viên Thời Hàm tức giận vô cùng: "Quý Nguyên, rốt cuộc cậu đứng về phía ai hả?! Anh trai thằng nhóc đó đã mắng tôi nói chuyện không có đầu óc vậy mà cậu còn bênh vực hai anh em họ!"

Quý Nguyên vẫn giữ sự lý trí và khách quan như mọi khi: "Tôi không đứng về phía ai cả, chỉ đứng về phía lý lẽ. Cậu đã xúc phạm Điền Chính Quốc trước nên anh trai cậu ấy mới phải nhắc nhở cậu bằng lời nói. Hơn nữa, đối phương không hề tấn công cậu bằng lời lẽ mà chỉ rất lý trí đưa ra lời khuyên. Cá nhân tôi cho rằng điều đối phương nói rất có lý. Dùng tuổi tác để đánh giá năng lực của một người là một việc rất hẹp hòi và nông cạn. Lần sau gặp Điền Chính Quốc, tôi nghĩ cậu nên xin lỗi cậu ấy vì những lời xúc phạm trước đây."

"Tôi không! Bảo tôi xin lỗi cái tên đáng ghét đó thà giết tôi đi. Cậu nói cái tên đáng ghét đó nếu thấy tôi khó chịu thì tôi hiểu được. Nhưng cậu thấy lần nào cậu ta gặp tôi mà nói chuyện tử tế không? Cậu còn giúp cậu ta nữa chứ? Kết quả thì sao? Cậu ta từng đối xử tốt với cậu chưa?

Dù sao tôi cũng ghét cậu ta. Tôi không thèm xin lỗi. Bảo tôi xin lỗi cậu ta thà cậu giết tôi còn hơn."

Quý Nguyên chỉ là anh họ của Viên Thời Hàm, không thể ép buộc em họ mình phải xin lỗi Điền Chính Quốc, đành nghiêm giọng nói: "Vậy lần sau gặp Điền tiên sinh, cậu tuyệt đối không được hành xử lỗ mãng như vậy nữa."

Tất nhiên, nếu có thể xin lỗi Điền tiên sinh thì vẫn tốt hơn.

Nhưng Quý Nguyên cũng biết tính khí của Thời Hàm rất cứng đầu, chỉ có thể từ từ khuyên bảo.

Viên Thời Hàm miễn cưỡng nói: "Biết rồi!"

...

"Kerwin, Henry, hai cậu đang nói gì thế? Vừa nãy hai người đó là ai?"

EVAN chỉ hiểu được một chút tiếng Trung, cũng chỉ nói được vài câu đơn giản, chẳng hạn câu vừa rồi là cậu dùng tiếng Trung để hỏi.

Nhưng nếu tốc độ nói quá nhanh, hoặc là những câu không phổ biến, cậu sẽ không hiểu được.

Chẳng hạn như các từ "xúc phạm", "nông cạn", "hẹp hòi", EVAN hoàn toàn không hiểu.

Huống hồ Viên Thời Hàm lại nói quá nhanh.

Vậy nên cuộc đối thoại giữa Quý Nguyên và Viên Thời Hàm, EVAN chỉ hiểu được lơ mơ.

Cậu chỉ biết dường như hai người vừa cãi nhau vì chuyện gì đó, và nguyên nhân có vẻ liên quan đến cặp anh em vừa biến mất trong thang máy.

"Chỉ là hai tên đáng ghét thôi, không có gì đáng nhắc."

Viên Thời Hàm hoàn toàn không biết tiếng Pháp, câu này cậu nói bằng tiếng Trung.

Câu này thì EVAN lại hiểu được.

Vấn đề là câu nói của Viên Thời Hàm không đầu không đuôi, hơn nữa lại đầy tính chủ quan, khiến cậu vẫn không hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra.

Cậu đành nhìn Quý Nguyên với ánh mắt dò hỏi.

Những chuyện liên quan giữa Quý Nguyên và Điền Chính Quốc nếu muốn giải thích rõ ngọn ngành e rằng không thể chỉ nói vài câu là xong.

Quý Nguyên đành nói: "Không có gì đâu. EVAN, cảm ơn cậu đã đưa tôi và Thời Hàm về khách sạn. Hôm nay cậu cũng đã đi với chúng tôi cả ngày rồi, về nghỉ ngơi đi. Tôi và Thời Hàm lên là được."

EVAN nhìn Quý Nguyên với ánh mắt dịu dàng: "Kerwin, không mời tôi lên uống một ly sao?"

Quý Nguyên cười: "Hôm khác nhé. Hôm nay tôi hơi mệt rồi."

EVAN không nói gì, chỉ dùng đôi mắt xanh biếc như hồ nước của mình nhìn thẳng vào Quý Nguyên.

Quý Nguyên mỉm cười nhìn lại cậu.

Cuối cùng, vẫn là EVAN chịu thỏa hiệp.

Cậu nhìn sâu vào mắt Quý Nguyên: "Vậy để ngày mai. Khi có kết quả phỏng vấn nhất định phải cho tôi cơ hội ăn mừng cùng cậu, được chứ?"

Quý Nguyên dở khóc dở cười: "EVAN, tôi nhớ đã nói với cậu, trong đợt tuyển dụng toàn cầu khu vực Đông Nam Á lần này có vài đối thủ rất mạnh. Kết quả phỏng vấn ngày mai tôi cũng không biết sẽ thế nào. Chức danh nhà điều chế nước hoa đặc biệt của VERSA, chưa chắc đã thuộc về tôi."

EVAN vẻ mặt nghiêm túc nói: "Không. Chức danh nhà điều chế nước hoa đặc biệt của VERSA, chỉ có thể là cậu, không thể là ai khác."

Quý Nguyên bất lực.

Thật sự, Thời Hàm, EVAN và cả ba mẹ đều quá tự tin vào gã.

Có lẽ vì xuất thân gia thế, gã quả thật có lợi thế hơn người khác trong lĩnh vực điều chế nước hoa, nhưng chỉ có bản thân gã hiểu rõ mình vẫn còn nhiều điều cần phải cải thiện.

Quý Nguyên đành nói: "Được rồi, nếu ngày mai thật sự có tin vui tôi nhất định thông báo ngay cho cậu và Thời Hàm để hai người cùng ăn mừng với tôi, được chưa?"

EVAN không thích tên mình được nhắc cùng với Viên Thời Hàm, nhưng nghĩ đến việc Thời Hàm là anh em họ của Quý Nguyên, cậu miễn cưỡng chấp nhận: "Được."

EVAN sau đó dùng tiếng Trung vụng về chào tạm biệt Quý Nguyên và Viên Thời Hàm.

Khác với EVAN còn có thể hiểu một chút tiếng Trung, Viên Thời Hàm hoàn toàn không biết gì về tiếng Pháp.

Nghe EVAN dùng tiếng Trung chào mình, hắn phản xạ giơ tay vẫy vẫy chào lại.

Sau đó mới phản ứng: "Hai người cuối cùng cũng nói xong rồi hả?"

Quý Nguyên gật đầu, "Ừ" một tiếng, bấm thang máy: "Nói xong rồi. Chúng ta lên thôi."

Viên Thời Hàm ngơ ngác: "Thật ra cậu cũng không cần nhất định phải đi cùng tôi lên đâu. Tối nay cậu có ở đây đâu."

Quý Nguyên: "Suỵt ~~~"

Quý Nguyên vội đưa tay bịt miệng Viên Thời Hàm, lo lắng liếc nhìn về phía EVAN. May mắn thay đối phương đã đi xa một chút, chắc không nghe thấy.

"Ưm!!"

Viên Thời Hàm gỡ tay Quý Nguyên ra khỏi miệng mình.

Cậu nhìn theo ánh mắt của Quý Nguyên, chú ý thấy gã đang nhìn EVAN.

Bất chợt giác ngộ.

"Quý Nguyên, cậu làm gì vậy! Cậu đang... Cậu đang trốn EVAN?"

Quý Nguyên: "..."

...

Trong thang máy.

Điền Chính Quốc bỗng nhớ ra một chuyện: "Anh, có phải... chúng ta đã để nhân viên khách sạn bị bỏ lại dưới lầu không?"

Cậu nhớ rõ trước khi cùng anh mình lên thang máy, có một nhân viên khách sạn dẫn đường cho họ.

Nhưng vì gặp Viên Thời Hàm và Quý Nguyên, sau khi anh mình đối đáp xong với Viên Thời Hàm liền kéo cậu vào thang máy.

"Anh đã bảo nhân viên lên trước đợi chúng ta rồi."

Trong tình huống đó nếu nhân viên có mặt chỉ càng thêm ngượng ngùng nên anh đã bảo họ đi lên trước chờ.

Điền Chính Quốc rất ngạc nhiên: "Khi nào vậy?"

Cậu hoàn toàn không để ý chút nào.

"Khi người anh họ thay mặt em trai mình xin lỗi em."

Kim Thái Hanh nhìn Điền Chính Quốc: "Nếu anh không nhớ nhầm thì hai người đó chính là hai người đứng cạnh em hôm anh đến ga tàu đón em từ Thường Minh về, phải không? Nhưng lúc đó em nói với anh là em không quen họ."

Hôm đó, Kim Thái Hanh đã nhận ra Điền Chính Quốc có quen biết Quý Nguyên và Viên Thời Hàm.

Khi đó anh đã đoán rằng hoặc là Điền Chính Quốc không thân với họ, hoặc mối quan hệ không tốt nên cố tình nói không quen.

Giờ xem ra, anh đoán hoàn toàn đúng.

Người em họ rõ ràng tỏ thái độ không tốt với Chính Quốc nhưng người anh họ lại rất lịch sự, lời xin lỗi cũng rất chân thành. Tuy nhiên điều khiến anh cảm nhận được so với người em họ hay dùng lời lẽ xúc phạm, thái độ của Chính Quốc với người anh họ còn lạnh nhạt hơn.

Điền Chính Quốc: "..."

"Đinh" một tiếng, thang máy đến.

Kim Thái Hanh liếc nhìn cậu: "Về phòng rồi giải thích cho anh."

Ý là đừng hòng trốn được.

Điền Chính Quốc: "..."

Giống như Kim Thái Hanh nói, nhân viên khách sạn quả nhiên đã đợi họ ở trên lầu.

Thấy Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc bước ra khỏi thang máy, nhân viên lập tức cúi chào hai người: "Hai vị Kim tiên sinh, xin mời lối này..."

Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh theo sau nhân viên.

Đi qua hành lang với những bức bích họa đẹp mắt, nhân viên dừng lại trước một căn phòng ở cuối hành lang.

Nhân viên dùng thẻ mở cửa, đẩy cửa cho hai người và dẫn họ vào bên trong.

Khi đi theo nhân viên vào trong, Điền Chính Quốc cảm thấy hành lang hai bên, từ cách bài trí đến các bức tranh đều có gì đó rất quen thuộc.

Sau khi vào phòng, cảm giác quen thuộc này càng thêm rõ ràng.

Số phòng thì cậu đã quên từ lâu.

Để xác nhận suy đoán trong lòng mình, Điền Chính Quốc đi về phía phòng ngủ.

Cậu đẩy cửa kính lớn thông ra ban công, đưa mắt nhìn xa.

Từ vị trí này, cậu có thể thấy rõ tòa nhà mang tính biểu tượng của VERSA, công viên trung tâm cùng những tòa cao ốc chọc trời ở phía xa.

Quả nhiên đây chính là căn phòng cậu đã từng ở trong kiếp trước.

Điền Chính Quốc không nói một lời đi thẳng vào phòng ngủ.

Kim Thái Hanh ngắt lời giới thiệu của nhân viên khách sạn, bảo người đó ra ngoài.

Anh cũng bước đến ban công này: "Sao vậy?"

Điền Chính Quốc nhìn chăm chú cảnh vật bên ngoài: "Anh, đôi khi số phận thực sự rất kỳ diệu, đúng không?"

Kim Thái Hanh cúi đầu nhìn cậu: "Sao em lại hỏi thế?"

Điền Chính Quốc quay người lại, hai tay chống lên lan can nhìn những đàn bồ câu trắng đang bay đầy trên quảng trường, khẽ cười: "Không có gì. Chỉ là... bất chợt cảm thán thôi."

Hai thời không khác nhau.

Cách trở sinh tử.

Vậy mà anh trai và cậu lại đặt cùng một khách sạn, cùng một căn phòng.

. . .

Hành lý của cả hai đã được đưa đến phòng từ trước.

Sau chuyến bay dài, Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc đều rất cần tắm rửa để thư giãn.

Kim Thái Hanh cùng Điền Chính Quốc đứng trên ban công ngắm cảnh một lúc sau đó anh đi vào phòng tắm.

Trên máy bay anh không ngủ được lâu nên khi ngâm mình trong bồn tắm, cơ thể và tinh thần lập tức được thả lỏng.

Lưng tựa vào thành bồn, Kim Thái Hanh kích hoạt chức năng massage, nhắm mắt tận hưởng giây phút hiếm hoi thư giãn.

Mùi hương oải hương thoang thoảng quanh mũi.

Kim Thái Hanh lười mở mắt.

Không cần nhìn cũng biết ai vừa vào.

Bàn trang điểm trong phòng tắm của khách sạn có sẵn bộ tinh dầu tắm.

Điền Chính Quốc mở ra ngửi thử, thấy mùi hương thuần khiết liền đổ một ít vào bồn tắm.

Tinh dầu oải hương giúp ngủ ngon và thư giãn cơ bắp.

"Rào --"

Nước bắn tung tóe.

Bồn tắm của khách sạn nhỏ hơn nhiều so với bồn tắm đặt riêng trong phòng Kim Thái Hanh.

Điền Chính Quốc vừa bước vào, nước liền tràn ra ngoài.

Không cần mở mắt Kim Thái Hanh cũng biết tình cảnh hiện tại trong bồn tắm thế nào.

"Quấy rối?"

Vì hơi mệt nên giọng anh khàn khàn, nghe còn trầm ấm hơn bình thường

Giống như nhịp trống vang bên tai Điền Chính Quốc.

Bồn tắm chỉ ở mức tiêu chuẩn, Điền Chính Quốc vừa ngồi xuống chân hai anh em lập tức chạm nhau.

"Anh, vừa nãy em gọi video cho bố mẹ rồi."

Kim Thái Hanh vẫn nhắm mắt, khẽ "Ừ" một tiếng.

Cơ thể bị ôm lấy.

Kim Thái Hanh mở mắt, cúi đầu nhìn cái đầu đang tựa vào người mình: "Được voi đòi tiên?"

Điền Chính Quốc không đáp.

Vừa rồi khi đứng ngoài ban công gọi video với ba mẹ, cậu mới biết anh trai mình để có thời gian bay cùng cậu đến Paris đã phải làm thêm ba đêm liên tiếp.

Nói không cảm động chắc chắn là nói dối.

Vừa đau lòng, vừa cảm động lại không nhịn được nghĩ, nếu người lớn lên bên cạnh anh là Giản Dật, liệu anh có làm đến mức này vì cậu ta không?

Nhận thấy cảm xúc của Điền Chính Quốc có chút bất thường, Kim Thái Hanh thấp giọng hỏi: "Ba mẹ nói gì à?"

Điền Chính Quốc ngẩng mặt lên, giấu đi hết những cảm xúc trong lòng.

Trong ánh mắt cậu chỉ còn lại nét tinh nghịch, nụ cười ranh mãnh: "Ba bảo em, có người vì muốn đi Paris với em mà làm thêm ba đêm liền."

Kim Thái Hanh lườm cậu một cái: "Đắc ý lắm à?"

Điền Chính Quốc ngẩng cằm lên: "Ừm hửm, chứng tỏ anh thích em mà."

Rồi lại cười: "Anh, cảm ơn anh."

Mùa hè này là mùa hè vui nhất trong cả hai kiếp của cậu.

Kim Thái Hanh liếc nhìn cậu: "Anh là người thực dụng, không bằng dùng hành động thực tế để bày tỏ cảm ơn? Ví dụ, giờ em mặc đồ rồi ra ngoài để anh có thể thoải mái ngâm mình."

"Hay em dùng nụ hôn nồng nhiệt để thể hiện?"

Điền Chính Quốc chu môi lên.

Ngón cái và ngón trỏ của Kim Thái Hanh khẽ bóp lại, kẹp lấy môi đang chu ra của cậu.

Điền Chính Quốc không ngờ anh mình làm vậy, trợn tròn mắt hồi lâu mới hoàn hồn.

Kim Thái Hanh đã lâu không thấy cậu ngơ ngác như vậy, anh buông tay, bật cười lớn.

Mái tóc Kim Thái Hanh đã ướt từ lâu, vài lọn rủ xuống trán, khác hẳn vẻ cấm dục lạnh lùng thường ngày, lúc này trông anh lại quyến rũ đến lạ.

Nhìn Kim Thái Hanh đang cười lớn, Điền Chính Quốc không kiềm chế được, ngẩng mặt lên, hôn nhẹ lên cằm anh.

Nhanh chóng tìm thêm một lí do bằng một câu: "Lấy độc trị độc."

Trong lòng chỉ hy vọng anh trai mình tranh thủ mà hôn lại.

Chỉ tiếc, anh trai chỉ gõ một cái lên trán cậu: "Tắm xong rồi thì đi ra để anh ngâm một mình."

"Cũng chỉ có một bồn tắm, anh ngâm của anh, em không làm phiền."

Kim Thái Hanh liếc cậu một cái, ý là: "Tốt nhất nói được làm được."

Điền Chính Quốc giơ ba ngón tay, làm động tác thề.

. . .

Chai tinh dầu oải hương lúc nãy Điền Chính Quốc không đổ hết.

Cậu đổ một ít vào lòng bàn tay.

"Anh, quay người lại đi."

"Đây là cái mà em nói là không làm phiền sao?"

"Em đâu có quậy anh mà? Chỉ là dùng tinh dầu mát-xa cho anh thôi."

Kim Thái Hanh nhìn em trai mình đầy nghi ngờ: "Em biết mát-xa?"

Điền Chính Quốc: "Không. Nên lát nữa mong Kim tổng lượng thứ nhiều một chút?"

Kim Thái Hanh: "..."

Cuối cùng, cơ thể vẫn ngoan ngoãn quay đi.

Điền Chính Quốc thở gấp.

Sợ lát nữa

cơ thể không kiểm soát được mà có phản ứng không nên có, cậu kéo giãn một chút khoảng cách giữa hai người.

Bàn tay thoa tinh dầu mới ấn lên cơ bắp ở lưng Kim Thái Hanh.

Điền Chính Quốc mát-xa rất chăm chú.

Kim Thái Hanh có thể cảm nhận được, em trai mình thực sự chẳng biết chút gì về mát-xa.

Lực tay chẳng đều chút nào.

Nhưng tấm lòng này anh đã nhận được.

Kim Thái Hanh cũng không nỡ để Điền Chính Quốc mát-xa quá lâu, liền gạt tay cậu xuống: "Không mệt à? Nghỉ chút đi."

"Không mệt."

Điền Chính Quốc lại đặt tay lên vai anh: "Anh để em mát-xa thêm vai cho anh nhé."

Thấy em mình thực sự không mệt, hơn nữa còn có vẻ rất hứng thú, Kim Thái Hanh cũng mặc kệ để cậu làm.

...

Có lẽ là do lần này nghỉ ngơi trên máy bay khá tốt.

Lần này về khách sạn, Điền Chính Quốc không giống như kiếp trước vừa đến đã bị lệch múi giờ mà chóng mặt, buồn nôn, cơ thể mệt mỏi.

Cậu vẫn rất tỉnh táo.

Sau khi Kim Thái Hanh tắm xong, tinh thần cũng hồi phục phần nào.

Buổi chiều hai người không đi đâu cả, chỉ ở khách sạn để thích nghi với múi giờ.

Buổi tối Kim Thái Hanh có một số công việc cần xử lý, anh mở một cuộc họp video trong phòng làm việc của căn phòng.

Điền Chính Quốc dùng trà lúa mạch của khách sạn pha cho anh một ly trà, mang vào phòng.

Thấy Kim Thái Hanh vẫn đang họp, cậu để trà xuống rồi lặng lẽ rời đi.

Khi Kim Thái Hanh kết thúc cuộc họp, đèn trong phòng đã tắt, chỉ còn lại một chiếc đèn tường vàng mờ nhạt.

Kim Thái Hanh vén chăn lên giường nằm.

Cơn buồn ngủ vừa mới kéo đến, một cơ thể ấm áp đã chui vào trong lòng anh.

Kim Thái Hanh: "..."

Cảm giác quen thuộc đến chết người này.

Kim Thái Hanh đẩy đầu Điền Chính Quốc ra một chút nhưng cậu lại duỗi chân dài ra gác ngang lên bụng anh.

Tư thế ngủ này thật vô địch.

Kim Thái Hanh khó chịu gạt cái chân đang gác trên bụng mình xuống, lấy một chiếc gối ôm đặt giữa mình và Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc hai tay ôm lấy gối ôm, chân cũng đặt lên trên.

"Tật xấu gì."

Anh giơ tay véo nhẹ lên má Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc dụi mặt vào gối ôm, trong vô thức gọi một tiếng: "Anh hai ~~~"

Kim Thái Hanh ngây người.

Cậu đang mơ thấy anh sao?

Có chút dở khóc dở cười.

. . .

Hôm sau.

Trụ sở chính của VERSA

Đã qua một đời người, Điền Chính Quốc cuối cùng cũng lại bước vào tòa nhà trụ sở chính của VERSA.

Mọi thứ dường như không có gì khác biệt so với kiếp trước.

Trên hành lang nơi diễn ra phỏng vấn, có hơn chục nhà điều chế nước hoa xuất sắc nhất từ khắp nơi trên thế giới đang ngồi chờ.

Trong số đó, không ít người giống như Quý Nguyên, đã sáng lập thương hiệu nước hoa độc lập của riêng mình và có tiếng tăm nhất định trong giới điều chế nước hoa.

Họ trò chuyện, trao đổi với nhau.

Đối với họ, nếu được nhận vào VERSA chắc chắn sẽ là một dấu mốc rực rỡ trong sự nghiệp. Nhưng nếu không đỗ, họ cũng không quá thất vọng.

Chỉ đơn giản là họ không phù hợp với VERSA chứ không vì thế mà nghi ngờ năng lực của bản thân.

Trong số những người cuối cùng bước vào vòng phỏng vấn, ngoài Quý Nguyên, chỉ còn Điền Chính Quốc là người phương Đông.

Điền Chính Quốc còn quá trẻ, lại để đầu đinh, sự xuất hiện của cậu ngay lập tức thu hút sự chú ý của các nhà điều chế nước hoa đang chờ trong hành lang.

Nhiều người lộ vẻ nghi hoặc: Không biết cậu thiếu niên này có đi nhầm chỗ hay không?

Quý Nguyên cũng chú ý đến sự có mặt của Điền Chính Quốc.

Biết Điền Chính Quốc không thích mình, Quý Nguyên không cố gượng gạo đến bắt chuyện làm phiền cậu.

Gã chỉ lịch sự gật đầu chào coi như đã chào hỏi.

Như mọi khi, Điền Chính Quốc hoàn toàn phớt lờ.

...

Buổi phỏng vấn kết thúc, Điền Chính Quốc bước ra khỏi tòa nhà VERSA và gọi điện thoại cho anh trai.

Sáng nay khi Điền Chính Quốc thức dậy, hiếm lắm mới thấy anh trai cậu vẫn còn ngủ, chắc là do chưa quen múi giờ.

Điền Chính Quốc không nỡ đánh thức Kim Thái Hanh

Cậu tự mình rửa mặt, ăn sáng rồi đi bộ đến đây khi thời gian vừa kịp.

Cậu nhấn nút gọi.

Tiếng chuông điện thoại vang lên ngay gần đó.

Điền Chính Quốc ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

Kim Thái Hanh đang ngồi trên bậc thềm ở quảng trường cho chim bồ câu ăn.

Nghe tiếng chuông điện thoại, Kim Thái Hanh đặt miếng bánh trên tay xuống, lấy điện thoại từ túi ra.

Vừa định bắt máy thì cuộc gọi đã bị ngắt.

Kim Thái Hanh khẽ nhíu mày

Bất chợt, bầy bồ câu trong quảng trường bay tán loạn.

Kim Thái Hanh ngẩng đầu tìm nguồn âm thanh, chỉ thấy một bóng người đang chạy về phía mình.

Anh đứng dậy từ bậc thềm, bước vài bước về phía trước.

Điền Chính Quốc lao thẳng vào vòng tay của Kim Thái Hanh.

Kim Thái Hanh đón lấy cậu.

Hai tay Điền Chính Quốc ôm chặt lấy eo anh trai, thở hổn hển trong vòng tay của anh.

Đợi đến khi Điền Chính Quốc thở đều lại, Kim Thái Hanh mới nhìn xuống đầu cậu đang dựa vào ngực mình, khẽ hỏi: "Phỏng vấn không suôn sẻ à?"

Điền Chính Quốc lắc đầu.

Kim Thái Hanh cũng không hỏi thêm.

Anh cứ lặng lẽ để Điền Chính Quốc ôm mình như vậy.

Hồi lâu, anh vỗ nhẹ lên lưng cậu, "Không sao đâu. Em còn rất trẻ, con đường phía trước còn dài. Em đã làm rất tốt rồi."

Điền Chính Quốc tựa đầu vào ngực anh trai, hít hà mùi hương thanh khiết của gỗ tuyết tùng từ anh.

Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng long lanh, khóe môi nở nụ cười, "Anh hai, em đã đỗ phỏng vấn rồi!"

Lúc này Kim Thái Hanh mới nhận ra vừa bị nhóc con lừa.

Anh cười lạnh, "Lá gan lớn nhỉ?"

Nụ cười trên môi Điền Chính Quốc càng rạng rỡ, "Đúng thế!"

Dứt lời, cậu lùi lại vài bước, chạy mất.

Nơi cậu chạy qua, bầy bồ câu lại bay tán loạn.

Kim Thái Hanh chạy bộ hàng ngày, Điền Chính Quốc sao có thể là đối thủ của anh.

Cậu chưa chạy được mười mét đã bị anh túm lại.

Cánh tay Kim Thái Hanh vòng qua cổ cậu, xoa mạnh đầu cậu, "Nghịch ngợm vừa thôi, hửm?"

"A, a, anh, cổ em... cổ em sắp gãy rồi..."

"Lần sau còn dám không?"

Điền Chính Quốc dám nhưng không nói.

"Nói có hay không?"

"Lần sau em còn dám không?"

Kim Thái Hanh đưa tay cù vào bụng Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc sợ nhất là bị cù ở vùng bụng và nách, lập tức đầu hàng.

"A! Hahaha. Anh, anh, em không dám nữa. Anh --"

Lần này, Kim Thái Hanh không dễ nói chuyện như trên máy bay.

Anh chẳng những không dừng lại còn đưa tay cù nách cậu.

"Anh ~~ ahaha."

"Anh ~~~"

Cuối cùng, Điền Chính Quốc cười đến chảy nước mắt, không còn sức, đành dựa vào anh trai mà nghỉ ngơi, "Anh, không... không được, bụng, bụng em đau."

Kim Thái Hanh đỡ cậu ngồi xuống bậc thềm.

Điền Chính Quốc duỗi đôi chân dài, đặt đầu lên đùi anh trai, thản nhiên dùng đùi anh làm gối, ngực phập phồng kịch liệt vì vừa cười xong.

"Anh."

"Ừ?"

"Anh."

"Ừ."

"Anh."

"Anh, anh, anh, anh..."

Kim Thái Hanh đơn giản không thèm để ý cậu nữa, để cậu gọi thỏa thích.

Điền Chính Quốc quay đầu, vùi mặt vào lòng anh trai.

Anh hai.

Em thích anh.

. . .

"Chính là chàng trai phương Đông đó, cuối cùng đã vượt qua phỏng vấn, thay thế cậu trở thành nhà điều chế nước hoa đặc biệt của VERSA sao?"

Ừ?

Quý Nguyên theo ánh mắt của Evan nhìn thấy chàng trai trẻ đang chạy trên quảng trường.

Cậu ta chưa chạy được bao xa thì đã bị anh trai phía sau bắt lại.

Trong vòng tay của anh trai, cậu cười đến rạng rỡ.

Quý Nguyên hơi ngẩn ra, lại có chút ghen tị.

"Kerwin?"

Nghe tiếng bạn thân gọi, Quý Nguyên lấy lại tinh thần.

Gã nghiêm túc nói với bạn mình: "Nhà điều chế đặc biệt của VERSA vốn dĩ là tuyển chọn công khai trên toàn cầu. Trước hôm nay đúng là vị trí này có khả năng thuộc về tôi. Nhưng đồng thời nó cũng có thể thuộc về bất kỳ ai. Hôm nay kết quả đã có, là ngài Điền cuối cùng vượt qua phỏng vấn. Vì vậy không phải cậu ấy thay thế tôi. Cậu ấy đã dùng chính thực lực của mình chiến thắng tôi và các ứng viên khác trong cuộc cạnh tranh để đạt được vị trí này. Đối phương hoàn toàn xứng đáng."

Evan nhún vai, giọng điệu bất đắc dĩ, "Được rồi, cậu nói đúng."

Quý Nguyên mỉm cười nhẹ, "Cảm ơn."

"Dù không đậu phỏng vấn nhưng cũng cho tôi cơ hội mời cậu một bữa cơm chứ?"

Quý Nguyên suy nghĩ một chút, dù sao ngày mai gã cũng phải về nước, ăn chung một bữa cũng không sao nên đồng ý, "Được."

Vừa gọi điện cho Viên Thời Hàm, Quý Nguyên vừa ngẩng đầu hỏi Evan: "Cậu định ăn ở đâu? Tôi sẽ gọi cho Thời Hàm để cậu ấy trực tiếp đến nhà hàng gặp chúng ta."

Đôi mắt màu xanh lục của Evan chăm chú nhìn Quý Nguyên, "Đâu cũng được. Cậu quyết định là được."

Quý Nguyên: "..."

Quý Nguyên biết Evan thích mình.

Đúng vậy, Evan giống như gã, cũng là một GAY.

Gã đã từ chối rõ ràng.

Evan và gã lớn lên cùng nhau, quá thân thiết.

Đối với gã mà nói, sự tồn tại của Evan cũng giống như người nhà.

Gã từng nghĩ rằng sau khi mình từ chối dứt khoát Evan sẽ lui về vị trí bạn bè.

Nhưng không.

Evan vẫn ba ngày hai lượt gửi hoa đến văn phòng của gã hoặc lấy cớ khác để rủ gã đi chơi, chẳng có ý định rời xa chút nào.

Nhân dịp này gã về nước dự lễ cưới của chị gái Thời Hàm, cũng là chị họ của gã nên định ở lại quê nhà một thời gian để nguội lạnh mối quan hệ này.

Nhưng lần này không biết Evan nghe được từ bố mẹ gã hay từ bạn bè, rằng gã sẽ đến Paris nên ngay khi máy bay vừa hạ cánh gã đã nhận được hàng loạt cuộc gọi nhỡ

Phần lớn là từ Evan.

Là bạn bè lâu năm, Quý Nguyên không muốn mối quan hệ trở nên quá tệ nên đã gọi lại một lần.

Bây giờ nghĩ lại có lẽ khi đó gã không nên gọi.

Bởi vì kết quả là hai ngày qua Evan liên tục lấy đủ lý do để rủ gã ra ngoài.

Không trực tiếp dùng tên mình mà nhờ bạn bè chung gọi điện cho gã. Cậu biết nếu là lời mời từ bạn bè thì gã rất có khả năng sẽ đồng ý.

Nhưng khi đến nơi bạn bè không ai là không tìm lý do rời đi tạo cơ hội cho họ ở riêng.

Điều này thực sự rất khó xử.

Ông nội của Quý Nguyên từ hai năm trước sức khỏe đã kém đi nhiều, muốn về nước để dưỡng bệnh.

Bố mẹ gã bán căn nhà ở Paris, cùng ông nội về Phù Thành.

Vì công việc đều ở Paris nên gã không theo về khi đó, chỉ trở về đoàn tụ với bố mẹ và ông nội vào các dịp lễ Tết.

Tình hình của ông nội không tốt lắm, bác sĩ bảo gia đình nên chuẩn bị tâm lý.

Quý Nguyên đã suy nghĩ rất lâu.

Gã sinh ra và lớn lên ở Paris

Bạn bè, đồng nghiệp đều ở đây.

Gã từng băn khoăn liệu có nên từ bỏ tất cả ở Paris để về nước bắt đầu lại.

Mấy ngày nay, hành động của Evan ngược lại đã thúc đẩy gã đưa ra quyết định.

Viên Thời Hàm không nghe điện thoại.

Quý Nguyên đoán có lẽ cậu ta đang ngủ hoặc để điện thoại ở đâu đó.

Gã cúp máy.

Nhìn Evan, Quý Nguyên nói: "Evan, tôi có chuyện muốn nói với cậu."

...

Cùng ngày, Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh làm thủ tục trả phòng khách sạn vào buổi trưa.

Hai người đi chuyến bay sớm nhất buổi chiều để về nước.

Trong thời gian ở Paris, Điền Chính Quốc không gặp vấn đề gì với múi giờ, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống

Nhưng về nước thì không.

Cả tuần liền cậu không thể điều chỉnh giờ giấc, ngày đêm đảo lộn.

So sánh thì thể chất của Kim Thái Hanh tốt hơn nhiều, ngày hôm sau về nước đã đi làm bình thường.

Điền Chính Quốc xin nghỉ bốn ngày ở trường.

Vì kỳ nghỉ Trung Thu sắp đến, nhà trường nghĩ rằng cậu cố tình xin nghỉ để nối dài kỳ nghỉ nên không chấp thuận.

Cuối cùng Vinh Duy Thiện đích thân gọi cho giáo viên chủ nhiệm của cậu, phóng đại tình trạng sức khỏe của Điền Chính Quốc sau khi về nước nào là sốt, cảm, tiêu chảy, đau đầu...

Nói chung, thổi phồng mọi triệu chứng đến mười lần.

Giáo viên chủ nhiệm: "..."

Dù sao thì Điền Chính Quốc cũng được duyệt nghỉ ở nhà nghỉ ngơi, điều chỉnh lại múi giờ.

. . .

VERSA lần này chỉ tuyển dụng ba nhà điều chế nước hoa trên toàn cầu.

Kết quả tuyển dụng cuối cùng được đăng tải trên trang web chính thức.

Tôn Khỉ nhìn thấy tên của Điền Chính Quốc trên danh sách công bố mà suýt chút nữa không tin vào mắt mình.

Gã chụp màn hình danh sách trên website gửi cho Kim Thái Hanh, kèm theo một sticker "bò ngầu".

Lúc đó Kim Thái Hanh vừa kết thúc cuộc họp phòng ban, quay lại văn phòng, nghe thấy điện thoại reo liền cầm lên xem.

Kim Thái Hanh: "Sau này nguyên liệu điều chế của Nhung Nhung hoàn toàn nhờ cả vào Tôn tổng rồi."

Trước đây khi Tôn Khỉ tặng Điền Chính Quốc lọ tinh dầu rễ diên vĩ, nghe Điền Chính Quốc nói cậu sẽ trở thành nhà điều chế đặc biệt của VERSA, gã đã tạt cho một gáo nước lạnh, còn buông lời rằng: "Nếu cậu thật sự trở thành nhà điều chế đặc biệt của VERSA, anh sẽ tài trợ miễn phí toàn bộ nguyên liệu điều chế cho cậu."

Tôn Khỉ: "Tạm biệt! Không bao giờ gặp lại. jpg."

. . .

Điền Chính Quốc xin nghỉ ở nhà dưỡng sức hai ngày, đến ngày thứ ba cơ thể cuối cùng cũng thoải mái hơn nhiều.

Ngày mai là trung thu.

Điền Chính Quốc vào bếp giúp mẹ là Ứng Lam làm bánh trung thu tuyết da để cả nhà cùng thưởng thức.

Ứng Lam đuổi cậu ra, "Cơ thể không thoải mái thì nghỉ ngơi nhiều hơn đi. Mẹ với dì Ngô làm được rồi. Con lên lầu nghỉ ngơi đi."

Điền Chính Quốc: "..."

Cậu tin dì Ngô làm được, chỉ sợ mẹ mình quá nhiệt tình không để dì ấy nhúng tay vào.

Nếu cả nhà ăn bánh xong mà bị đau bụng thì trung thu này sẽ đáng nhớ theo cách chẳng ai mong muốn.

"Không sao đâu, con hôm nay khỏe hơn nhiều rồi."

Điền Chính Quốc nhận lấy cái bát từ tay mẹ, đem hỗn hợp sữa, đường, dầu và bột mà Ứng Lam trộn đến mức nhão nhẹt, dùng máy đánh trứng khuấy lại cho mịn...

Dì Ngô nhân lúc bà chủ không để ý, lén lút gửi Điền Chính Quốc một nụ cười cảm kích.

Điền Chính Quốc suýt bật cười.

Có vẻ dì Ngô cũng sợ tài nấu nướng của mẹ cậu.

Sau đó gần như Điền Chính Quốc tự mình làm hết, dì Ngô ở bên cạnh cũng không giúp được gì nhiều.

Ứng Lam đương nhiên vừa hài lòng vừa tự hào.

Lớp vỏ bánh tuyết đã được nhào xong, chỉ còn ép khuôn nữa là hoàn thành.

Điện thoại trong túi Điền Chính Quốc reo lên.

Cậu rửa tay sơ qua dưới vòi nước, lau khô, lấy điện thoại ra.

Ánh mắt Điền Chính Quốc thoáng qua một chút ngạc nhiên.

Là Giản Dật.

"Dì Ngô, mẹ, còn lại nhờ hai người nhé. Con ra ngoài nghe điện thoại một lát."

Ứng Lan đầy tự tin: "Đi đi, để mẹ lo."

Điền Chính Quốc: "..."

Vì có dì Ngô ở đây, Điền Chính Quốc cũng yên tâm ra ngoài nhận cuộc gọi.

...

Giản Dật gọi điện để tặng quà cho Điền Chính Quốc.

"Ngày mai là Trung Thu, chắc cậu sẽ ở nhà với gia đình không tiện ra ngoài. Vì vậy tôi muốn hỏi hôm nay cậu có rảnh không. Lần trước cậu bảo tinh dầu oải hương... mùi bạc hà hơi nồng, tôi đã thử điều chỉnh lại theo ý cậu. Quả nhiên mùi bạc hà nhẹ đi rất nhiều, hòa quyện một cách tự nhiên. Tôi đã tự thử nghiệm, hiệu quả không hề giảm đi chút nào vì thay đổi công thức. Cậu... cậu hôm nay có thời gian không? Nếu cậu cảm thấy ra ngoài bất tiện, tôi có thể đi xe đến chỗ cậu. Ừm... Tinh dầu này tôi mới điều chế xong hôm qua, không thể gửi sớm được. Coi như quà Trung Thu tặng cậu, kèm theo quà sinh nhật muộn. Được, được không?"

Khu biệt thự này không có xe buýt đi thẳng

Nếu đi taxi thì khá tốn kém.

Đối phương vì một lời gợi ý của cậu mà về điều chỉnh công thức, còn vội vã làm xong trước Trung Thu để mang tặngấ

Tấm lòng này Điền Chính Quốc không tìm ra lý do để từ chối.

Cậu im lặng vài giây, "Nhà tôi hơi khó đón xe, Lâm Phong Hạng cũng không tiện chạy vào. Gặp nhau ở quảng trường Tinh Hà đi, chỗ đó dễ đậu xe hơn."

Từ Lâm Phong Hạng ra đến quảng trường Tinh Hà rất gần, không xa nhà Giản Dật.

Đầu dây bên kia, giọng cậu thiếu niên không giấu được sự vui mừng, "Được thôi! Vậy lát nữa gặp."

"Ừ."

. . .

"Mẹ, bạn con có việc tìm con, con ra ngoài một lát."

Điền Chính Quốc cầm chìa khóa xe trên bàn trà, bước ra cửa bếp, nói với mẹ là Ứng Lam.

Ứng Lan theo phản xạ hỏi: "Đi đâu thế --"

Bà ngập ngừng một chút, "À, cái này... ừm, tiện nói không? Nếu không tiện thì thôi."

Điền Chính Quốc mỉm cười: "Đi quảng trường Tinh Hà nhận quà sinh nhật bạn tặng. Con sẽ về sớm thôi. Mẹ cố gắng nhé, chờ con về thưởng thức bánh trung thu tuyết da mẹ làm."

Ứng Lam cũng cười: "Được, mẹ làm bánh đợi con về. Lái xe cẩn thận nhé."

"Vâng, được rồi."

Điền Chính Quốc bước ra cửa.

Hôm nay đã nghỉ lễ, quảng trường rất đông người.

Một nghệ sĩ đường phố đang khàn giọng hát giữa không gian náo nhiệt.

Quảng trường nhộn nhịp.

Điền Chính Quốc lấy điện thoại, cúi đầu gửi voice cho Giản Dật.

Không để ý phía trước có người

Cậu vô tình va vào đối phương làm rơi điện thoại xuống đất.

"Xin lỗi."

Điền Chính Quốc cúi người nhặt điện thoại đồng thời xin lỗi người kia.

"Điền Chính Quốc?"

Giọng nói nghe quen tai.

Cậu nhặt điện thoại di động lên, ngẩng đầu.

Điền Chính Quốc thực sự cạn lời.

Giản Dật và Chu Chỉ là nam châm hút nhau sao?

Tại sao ở một quảng trường lớn như vậy mà cậu lại có thể gặp Chu Chỉ?

Ánh mắt Chu Chỉ đối diện với đôi mắt trong trẻo lạnh lùng của Điền Chính Quốc.

Ánh nhìn của y dừng lại trên kiểu tóc húi cua của cậu, sững người hồi lâu không thốt nên lời.

"Cậu..."

Chu Chỉ muốn hỏi liệu Điền Chính Quốc có phải chịu cú sốc gì không mà lại cạo đầu như thế.

Nhưng nghĩ đến việc trước đây Điền Chính Quốc không chỉ sỉ nhục y ở quán bar "Dạ Phóng" mà còn thờ ơ khi y bị đau đầu ở vườn cây trên đảo Sùng Lục, y liền im bặt.

"Điền

Chính Quốc, ở đây! Ở đây này!"

Nghe thấy giọng nói vui vẻ của chàng trai, Chu Chỉ nhìn theo hướng ánh mắt của Điền Chính Quốc.

Giản Dật đang đứng ở cổng quảng trường, nhiệt tình vẫy tay với cậu.

Điền Chính Quốc kiểm tra điện thoại, bấm vài lần, thấy không vấn đề gì liền phớt lờ Chu Chỉ, bước nhanh về phía Giản Dật.

Trên đường, Điền Chính Quốc ngửi thấy mùi máu tanh khác thường.

Ban đầu, cậu nghĩ mình ngửi nhầm.

Trung tâm thương mại sao có thể có mùi máu được chứ?

Nhưng mùi máu càng lúc càng nồng hơn.

Một cảm giác bất an mãnh liệt trỗi dậy trong lòng cậu.

Cậu chậm bước, cẩn thận phân biệt mùi máu trong không khí.

Đột nhiên, phía trước vang lên những tiếng hét thất thanh.

Ai đó hét lớn: "Giết người rồi, giết người!"

Tiếng hét và tiếng kêu cứu hoảng loạn bị át đi bởi tiếng nhạc rock của nghệ sĩ đường phố.

Mãi đến khi có người toàn thân đẫm máu ngã gục xuống

Tiếng hét của đám đông càng thêm dữ dội.

Giọng ca mạnh mẽ của nghệ sĩ đường phố chợt dừng lại, âm thanh chói tai phát ra từ loa làm đau nhói tai mọi người.

Đám đông bắt đầu hoảng loạn bỏ chạy tán loạn khắp quảng trường.

Nghe thấy tiếng hét, Giản Dật hoảng hốt quay đầu lại.

Một người đàn ông cầm dao gọt hoa quả, trên người vấy máu đứng cách hắn chưa đầy ba mươi mét.

Giản Dật kinh hoàng hít một hơi

Đám người ở bốn hướng chạy tứ tán

Sau khi kịp phản ứng, hắn theo đám người vội vàng chạy về phía trước.

"Mẹ!"

"Mẹ!"

"Mẹ, mẹ ơi ở đâu?!"

"Ba, mẹ!"

"Mẹ ơi! Con muốn mẹ!"

Tiếng khóc của một đứa trẻ vang lên giữa tiếng hét hỗn loạn.

Một bé gái khoảng ba, bốn tuổi vừa khóc vừa lau nước mắt, gọi mẹ trong hoảng sợ.

Mọi người mải chạy thoát thân, bé gái bị xô ngã nhiều lần xuống đất.

Không chút do dự, Giản Dật chen qua đám đông bế cô bé đang ngồi khóc trên đất rồi chạy tiếp.

Điền Chính Quốc ngược dòng người, cuối cùng cũng thấy Giản Dật trong đám đông, cảnh tượng đập vào mắt cậu là Giản Dật bế cô bé chạy, còn người đàn ông cầm dao thì đuổi theo phía sau, chém loạn xạ vào những người trên đường đi.

Người xung quanh đã gọi cảnh sát.

Vì bế đứa trẻ, Giản Dật chạy chậm hơn.

Khi người đàn ông gần đuổi kịp Giản Dật, Điền Chính Quốc liền ném thẳng điện thoại vào mặt hắn.

Cậu lao tới, bế lấy cô bé từ tay Giản Dật, quát lớn: "Chạy mau!"

Vừa ôm lấy đứa trẻ, Điền Chính Quốc liền cảm nhận được cơn đau rát từ phía sau.

Cậu nghiến răng chịu đau, cố hết sức chạy nhanh hơn.

Giản Dật và Điền Chính Quốc bị dòng người xô tách ra.

"Tuýt -- Tuýt -- Tuýt --"

Tiếng còi cảnh sát vang lên.

Nhưng Điền Chính Quốc không nghe thấy gì cả. Cậu không nghe thấy tiếng hét xung quanh đã nhỏ dần, cũng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác.

Cậu vẫn chạy hết sức, đôi chân như hoạt động theo bản năng.

Đột nhiên, cậu va vào lồng ngực ai đó.

"Anh?"

Trước mắt Điền Chính Quốc tối lại, đầu óc quay cuồng.

Cậu nhận ra Kim Thái Hanh qua mùi hương quen thuộc.

Dồn chút sức lực cuối cùng, Điền Chính Quốc đặt cô bé vào tay anh trai mình: "Anh... mau, mau chạy. Chạy --"

Chữ "chạy" thứ hai còn chưa dứt lời, trước mắt Điền Chính Quốc đã tối sầm, cậu ngất đi trong bóng tối.

Tác giả có đôi lời muốn nói:

Xin lỗi nha, xin lỗi. QAQ

Nội dung chương hôm nay hơi dài, tôi muốn viết liền một mạch cho xong tình tiết này.

Vì vậy mà đăng trễ mất rồi.

Thực sự xin lỗi.

Ngày mai có lẽ sẽ tiết lộ thân thế nhé.

Thả tim. Thả tim.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #gkvew