Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

58


Chương 58: Điền Chính Quốc cắn một miếng đúng vào chỗ anh trai vừa cắn qua

Điền Chính Quốc có thể cảm nhận được ánh mắt quan tâm của Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn đều hướng về phía cậu.

Tay cậu nới lỏng khi đang cầm chiếc bánh dẻo lạnh.

Cậu khẽ mỉm cười: "Ừ, đỡ nhiều rồi. Cảm ơn mọi người đã quan tâm."

Giản Dật nhìn thấy nụ cười của Điền Chính Quốc, mũi bỗng chua xót, mắt đỏ hoe: "Cảm ơn gì chứ... Rõ ràng là do tôi không tốt, nếu không phải vì tôi..."

Điền Chính Quốc ngắt lời sự áy náy của Giản Dật, ánh mắt cậu nghiêm túc: "Chỉ là một tai nạn thôi. Cậu không làm gì sai cả. Giản Dật, cậu rất dũng cảm."

Sau đó, cậu cũng từng nghĩ, nếu đổi lại là mình khi mạng sống bị đe dọa, liệu cậu có thể không do dự mà cứu cô bé kia không.

Cậu không biết...

Cậu giúp Giản Dật vì cậu không có lựa chọn.

Cậu không thể để Giản Dật gặp chuyện.

Nhưng Giản Dật thì có thể lựa chọn.

Hắn có thể làm ngơ, có thể không cứu người, giống như những người trên quảng trường chỉ lo chạy thoát thân.

Giản Dật đã không làm vậy.

Bất kể lúc nào, lòng tốt và sự dũng cảm đều là những phẩm chất vô cùng quý giá.

Hắn không nên cảm thấy tội lỗi vì lòng tốt và sự dũng cảm của mình.

Từ hôm qua khi Điền Chính Quốc gặp nạn đến giờ, dù không ai trách hắn, Giản Dật vẫn không ngừng day dứt.

Hắn thà rằng người gặp chuyện là mình.

Thậm chí cả đêm qua trong mơ, hắn vẫn mơ thấy cảnh mình ôm cô bé kia bị kẻ cầm dao truy đuổi và hình ảnh Điền Chính Quốc đỡ cô bé từ tay hắn.

Sau đó, cảnh tượng chuyển sang lưỡi dao sắc bén của kẻ hành hung cứa qua lưng Điền Chính Quốc.

Đến lúc ấy, hắn sẽ giật mình tỉnh giấc.

Nhưng giờ đây, Điền Chính Quốc nói với hắn rằng không phải lỗi của hắn, hắn cũng không làm gì sai cả.

Những lời này của Điền Chính Quốc, đừng nói là Giản Dật, ngay cả Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn cũng không khỏi nhìn thêm một cái về phía thiếu niên trước mặt, người trạc tuổi con trai mình.

Ứng Lam bước tới, ngồi xuống bên giường xoa đầu Điền Chính Quốc: "Nhung Nhung của chúng ta cũng rất dũng cảm."

Vinh Duy Thiện đồng tình: "Đúng vậy. Nhung Nhung của chúng ta là một nam tử hán."

Giản Dật gật đầu thật mạnh.

Hắn cẩn thận tránh vết thương sau lưng của Điền Chính Quốc, ôm lấy cậu: "Điền Chính Quốc, cậu mới là người dũng cảm nhất. Thật sự cảm ơn cậu."

Điền Chính Quốc: "..."

. . .

"Đừng đứng cả vậy chứ. Nào, ngồi xuống đi."

Vinh Duy Thiện mang hai chiếc ghế đến cho Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn.

Những người bạn chơi thân trước đây của Điền Chính Quốc phần lớn đều sống gần khu Lâm Phong Hạng, gia cảnh đều tương đương nhau.

Nhưng khi bước vào căn phòng bệnh VIP này, Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn cảm giác người bạn mới của con trai mình lần này có lẽ xuất thân không hề đơn giản.

Ban đầu họ còn lo lắng, nếu đối phương là con nhà giàu, liệu họ có trách móc Giản Dật vì khiến Điền Chính Quốc bị thương, làm cuộc thăm bệnh này thêm phần khó xử.

Không ngờ, đối phương lại cực kỳ lịch sự.

Họ không trách móc họ đã thấy rất cảm kích rồi, làm sao còn dám ngồi.

Giản Trác Châu vội vàng nói: "Không cần đâu, không cần đâu, anh khách sáo quá. Chúng tôi cũng nên về, không làm phiền các cháu nghỉ ngơi nữa."

Nguyễn Ngọc Mạn cũng không ngồi xuống.

Dù sao đi nữa, con người ta bị thương là vì Giản Dật, trong lòng họ vẫn không tránh khỏi áy náy.

...

Kim Thái Hanh vừa mang bánh trung thu và trái cây ra quầy y tá, quay lại thì đã thấy hai thiếu niên đang ôm nhau bên cạnh giường bệnh.

Ánh mắt Kim Thái Hanh hơi trầm xuống.

"Anh."

Điền Chính Quốc khẽ gọi một tiếng.

Giản Dật hơi sợ Kim Thái Hanh.

Hắn liếc thấy Kim Thái Hanh bước vào phòng, liền vội vàng buông tay đang ôm Điền Chính Quốc ra.

Hắn gật đầu chào Kim Thái Hanh: "Chào, chào anh."

Vinh Duy Thiện đứng ra giới thiệu thay con trai lớn: "Hai vị này là ba mẹ của bạn Điền Chính Quốc, còn mang hoa từ vườn nhà đến cảm ơn Nhung Nhung nữa. Bó hoa bách hợp này chính là họ đặc biệt mang tới."

Kim Thái Hanh khẽ gật đầu coi như chào hỏi Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn.

So với Điền Chính Quốc còn mang nét trẻ con, Kim Thái Hanh lại trông trưởng thành hơn nhiều.

Trong lòng Giản Trác Châu thầm cảm thán, gia đình này thật sự rất biết cách nuôi dạy con cái.

Cậu em thì tuấn tú, đáng yêu, còn cậu anh thì phong độ, tài hoa.

"Chỉ là chút tấm lòng thôi. Anh khách sáo quá. Tiểu Dật, chúng ta nên về rồi."

Ánh mắt Kim Thái Hanh lướt qua bó hoa bách hợp trong lọ

Ánh mắt ánh lên chút nghi hoặc.

Ý nghĩa của hoa bách hợp là gì?

Kim Thái Hanh quan sát kỹ cách Điền Chính Quốc và Giản Dật tương tác, tạm thời không phát hiện điều gì bất thường trong biểu cảm của hai người.

Thái độ của Giản Dật thì anh không rõ, nhưng phản ứng của Điền Chính Quốc hiện tại xem như bình thường.

Vốn dĩ Giản Dật đã thấy gượng gạo vì ba mẹ của cả hai đều có mặt, giờ Kim Thái Hanh xuất hiện càng khiến hắn không biết phải làm sao.

Ngay lúc ba hắn đề nghị ra về, Giản Dật mừng rỡ vô cùng.

Hắn quay sang nói nhỏ với Điền Chính Quốc: "Vậy, vậy mai tôi lại đến thăm cậu."

Điền Chính Quốc: "... Không cần ngày nào cũng tới."

Giản Dật kiên quyết: "Không được, tôi phải đến."

Giản Trác Châu cười nói: "Đúng rồi. Cháu bị thương vì Tiểu Dật, nó chăm sóc cháu là lẽ đương nhiên."

Giản Dật đứng bên cạnh gật đầu thật mạnh.

Nguyễn Ngọc Mạn không nói gì nhưng rõ ràng cũng đồng tình với chồng và con trai.

Điền Chính Quốc không khỏi tự hỏi, rốt cuộc trên đời này có cái gọi là cảm ứng huyết thống hay không.

Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn không nhận ra cậu. Ba mẹ cậu gặp Giản Dật, cũng không tỏ ra điều gì đặc biệt...

. . .

Gia đình ba người nhà Giản Trác Châu chào tạm biệt và rời đi.

Trong phòng bệnh, mùi hương nhè nhẹ của hoa bách hợp lan tỏa.

Kim Thái Hanh đi sang một góc nghe điện thoại.

Kể từ khi Điền Chính Quốc bị thương phải nhập viện, có họ hàng, bạn bè thấy tin tức trên báo nhận ra cậu, liên tục gọi điện hỏi thăm tình hình.

Tất nhiên, trong những lời hỏi thăm ấy, có người thật lòng nhưng cũng không thiếu những cuộc gọi khách sáo.

Quá nhiều cuộc gọi từ số lạ, Kim Thái Hanh thường trực tiếp từ chối.

Nhưng lần này, người gọi lại là phía cảnh sát.

Thì ra ông bà nội của cô bé hôm qua cuối cùng đã tìm tới đồn cảnh sát.

Họ vô cùng cảm kích hành động cứu cháu gái mình của Điền Chính Quốc và Giản Dật, muốn hỏi cảnh sát xem có cách nào liên hệ với hai cậu bé không.

Hôm qua khi ghi lời khai, Kim Thái Hanh đã để lại số liên lạc nên cảnh sát mới gọi để hỏi liệu anh có thể cung cấp thông tin liên lạc cho gia đình cô bé không.

Kim Thái Hanh từ chối khéo.

Anh chỉ muốn Điền Chính Quốc có thể yên tâm dưỡng thương.

Phía cảnh sát cũng bày tỏ sự thông cảm và chúc Điền Chính Quốc mau chóng hồi phục.

. . .

Ứng Lam bóc một quả chuối, đưa đến trước miệng Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc há miệng, cắn một miếng.

"Mẹ, ba, hai người thấy... Giản Dật thế nào?"

Kiếp này so với kiếp trước đã có quá nhiều khác biệt.

Kiếp trước, ba mẹ cậu mãi đến khi anh trai cậu tìm được Giản Dật, cả nhà mới gặp nhau, bốn người đoàn tụ.

Nhưng kiếp này vì cậu được sống lại, dường như mọi tình tiết đều được tua nhanh.

Ví dụ như việc anh trai gặp Giản Dật sớm hơn, hay việc cậu bị thương khiến Giản Dật vào bệnh viện thăm cậu, gặp ba mẹ sớm hơn.

Kiếp trước, vì cậu bị mất máu quá nhiều, bệnh viện không đủ máu O khiến anh trai nghi ngờ thân phận của cậu.

Anh trai đã lấy tóc của cậu đi xét nghiệm ADN sau đó phát hiện cậu quả nhiên không phải con ruột nhà họ Kim.

Sau một thời gian điều tra, cuối cùng tìm được Giản Dật, cậu bé bị trao nhầm ở bệnh viện năm xưa.

Điền Chính Quốc nhíu mày.

Lần này dù cậu cũng bị thương nhưng dường như tình tiết không được đẩy lên.

Cậu không chắc liệu tháng này mình có cần bị thương thêm lần nữa để thúc đẩy tình tiết hay kịch bản đã thay đổi hoàn toàn.

Dù thế nào ba mẹ đã gặp Giản Dật rồi, cậu cũng không thể coi như chuyện này chưa từng xảy ra.

Con ruột ở ngay trước mắt mà lại chăm sóc đứa trẻ xa lạ, như vậy quá bất công với ba mẹ.

Kiếp trước, thân thế của cậu được phát hiện khi cậu đang hôn mê, mọi tình tiết quan trọng đều được thúc đẩy.

Hiện tại Điền Chính Quốc tạm thời chưa nghĩ ra cách nào phù hợp để nói với ba mẹ rằng cậu và Giản Dật đã bị trao nhầm.

Cũng không thể trực tiếp nói ra.

Ba mẹ tin hay không là một chuyện, còn cậu phải giải thích thế nào về việc cậu biết mình bị trao nhầm, thậm chí còn biết Giản Dật chính là đứa trẻ kia?

Cách duy nhất là tăng cường ấn tượng của ba mẹ với Giản Dật.

Ngày mai khi Giản Dật tới, cậu sẽ cố gắng tạo điều kiện để họ tiếp xúc nhiều hơn.

Như vậy, có lẽ ba mẹ sẽ nhận ra nét mặt của Giản Dật rất giống ba.

Có lẽ họ sẽ nhận ra thêm những điểm giống khác nữa.

Chờ đến khi ba mẹ phát hiện ra nghi vấn, họ sẽ tự mình điều tra...

. . .

Vinh Duy Thiện vừa ăn chuối vừa hỏi: "Giản Dật là tên của bạn con phải không?"

Điền Chính Quốc nuốt miếng chuối trong miệng: "Vâng."

Vinh Duy Thiện: "Cũng tốt."

Điền Chính Quốc ngạc nhiên: "Chỉ vậy thôi?"

Biểu cảm trên mặt cậu gần như hiện rõ chữ "Hả?" to đùng.

Vinh Duy Thiện bị phản ứng của con trai làm cho bật cười: "Ba có tiếp xúc với bạn con đâu. Chỉ nhìn hành động cứu cô bé, ba cảm thấy bạn con là một đứa trẻ tốt. Lời nói và cử chỉ cũng rất đàng hoàng, lễ phép."

Nhung Nhung gật đầu một cái, xem ra ba có ấn tượng khá tốt với Giản Dật.

"Còn ngoại hình thì sao? Ba, ba thấy Giản Dật trông thế nào?"

Ứng Lam xoa đầu Điền Chính Quốc, nơi tóc cậu lởm chởm vừa mới mọc: "Không đẹp bằng Nhung Nhung của mẹ."

Điền Chính Quốc cười.

Nhưng trong lòng cậu lại nặng trĩu.

Mẹ không biết Giản Dật mới chính là con ruột của bà.

Nếu bà biết, có lẽ bà sẽ nghĩ Giản Dật mới là người đẹp hơn.

Đều là con trai, Điền Chính Quốc cũng chẳng bận tâm ai đẹp hơn ai.

Cậu chỉ là... không nỡ xa ba mẹ mà thôi.

Ánh mắt Vinh Duy Thiện thoáng vẻ ưu tư: "Nhung Nhung, con sẽ không phải là thích người ta chứ?"

Điền Chính Quốc: "Ba nghĩ nhiều rồi, thật đấy

Ba cậu đúng là tưởng tượng hơi xa.

Kim Thái Hanh cúp điện thoại, bước lại gần, nghe được đoạn đối thoại giữa hai cha con. Anh nhìn Điền Chính Quốc dò xét: "Nhung Nhung thích ai rồi à?"

Điền Chính Quốc: "..."

Ừm, thích một người, là thật.

...

Hôm nay là Trung Thu, cũng là sinh nhật của Điền Chính Quốc.

Vinh Duy Thiện, Ứng Lam cùng với Kim Thái Hanh suốt cả ngày không ai rời đi, đều ở lại phòng bệnh để ở bên Điền Chính Quốc.

Do vết thương của Điền Chính Quốc, cậu không thể ăn hải sản hay đồ cay nóng, cả gia đình chỉ chuẩn bị vài món đơn giản vào lúc chập tối, coi như đón Trung Thu.

Ánh trăng quả thật rất đẹp.

Thời tiết tốt, ánh trăng sáng tỏ dịu dàng.

Nhiều bệnh nhân trong viện cùng người thân của mình, sau bữa tối đã ra sân bệnh viện đi dạo.

Ăn xong bữa tối, Vinh Duy Thiện và Ứng Lam cũng cùng Điền Chính Quốc xuống dưới.

Điền Chính Quốc ngồi trên xe lăn được Kim Thái Hanh đẩy, còn Vinh Duy Thiện và Ứng Lam đi trước, cả nhà tìm một góc yên tĩnh hơn để ngắm trăng.

Về việc lần này chỉ có thể ở bệnh viện tổ chức sinh nhật đơn giản cho con trai, trong lòng Ứng Lam vẫn rất buồn, "Đợi khi ra viện, mẹ với ba con, cả anh trai con nữa sẽ tổ chức bù cho con một bữa sinh nhật thật hoành tráng nhé."

"Đúng vậy! Đến lúc đó, ba sẽ dành cho con một bất ngờ lớn!"

Điền Chính Quốc hiểu rõ nếu mạch truyện diễn tiến thuận lợi, có lẽ sẽ không còn cơ hội đó nữa. Hơn nữa những món quà ba mẹ tặng cho cậu chắc chắn đều rất đắt giá mà cậu lại không thể mang đi. Tuy nhiên cậu vẫn mỉm cười, "Vâng ạ."

Không ngoài dự đoán, đây có lẽ là Trung Thu và sinh nhật cuối cùng mà cậu được trải qua cùng ba mẹ và anh trai.

Nhưng so với kiếp trước, cậu phải cô đơn một mình ở Pháp đón Trung Thu và sinh nhật thì hiện tại có ba mẹ và anh trai bên cạnh ngắm trăng cùng mình, tổ chức sinh nhật cùng mình, như thế đã là điều tốt đẹp nhất rồi, phải không?

Từ khi sống lại, mỗi ngày cậu đều coi như là món quà trời ban.

Cậu không tham lam.

...

Bệnh viện quy định giờ thăm bệnh là chín giờ tối.

Nhưng vì hôm nay là Trung Thu, bệnh viện đặc cách kéo dài thời gian thăm bệnh đến mười hai giờ đêm.

Vinh Duy Thiện không thể thức khuya do tình trạng sức khỏe, cần phải về nghỉ ngơi sớm.

Chồng không tự giác trong việc uống thuốc nên Ứng Lam phải theo dõi ông, vì vậy cũng đành cùng về.

Trước khi đi, bà kéo chiếc chăn mỏng đang trượt xuống khỏi đầu gối của Điền Chính Quốc lên, "Dạo này trời hơi se lạnh rồi, tối con đừng ở dưới này quá lâu nữa. Mẹ với ba đi rồi, con và anh trai cũng lên phòng sớm một chút, đừng để bị cảm, biết chưa?"

"Dạ, con biết rồi, mẹ."

Điền Chính Quốc ôm mẹ, rồi lại ôm ba.

"Chúc ba mẹ Trung Thu vui vẻ nhé."

Mắt Ứng Lam đỏ hoe.

Con trai bảo bối còn đang nằm viện, bà làm sao có thể vui vẻ được đây?

Nhưng để dỗ con trai nhỏ vui, bà vẫn cố gắng mỉm cười.

Vinh Duy Thiện thì vỗ vai con trai nhỏ, ánh mắt tràn đầy yêu thương.

Ứng Lam đứng thẳng người, như đêm qua, lại dặn dò Kim Thái Hanh: "Phải chăm sóc tốt cho em trai đấy."

Kim Thái Hanh đáp: "Vâng."

...

Mặc dù bệnh viện hôm nay đặc cách cho phép thân nhân bệnh nhân ở lại đến mười hai giờ đêm.

Nhưng sau chín giờ, người ngắm trăng trong sân viện vẫn lần lượt trở về.

Phần lớn họ đều quen với lịch sinh hoạt nề nếp trong bệnh viện.

Kim Thái Hanh cũng đẩy xe lăn đưa Điền Chính Quốc lên phòng.

Nhưng Điền Chính Quốc không muốn về sớm, quay lại nói với anh trai, "Anh hai, em muốn ở lại thêm một chút nữa. Được không?"

Kim Thái Hanh nhắc

nhở, "Không phải em vừa hứa với mẹ rồi sao."

"Em nói vậy chẳng phải để mẹ và ba yên tâm thôi mà? Được không anh? Ở lại với em thêm một chút nhé?"

Điền Chính Quốc cười khẽ, "Hình như đã lâu rồi chúng ta không cùng nhau ngắm trăng."

Kim Thái Hanh nhìn vào nụ cười trên môi Điền Chính Quốc, im lặng.

Một lát sau, anh nói, "Nửa tiếng. Nửa tiếng sau phải lên."

Nụ cười trên môi Điền Chính Quốc rạng rỡ hơn, để lộ chiếc răng khểnh, "Được ạ."

Khi này, sân bệnh viện đã vắng người, Kim Thái Hanh đẩy xe lăn đi khắp nơi.

Ngồi trên xe lăn, Điền Chính Quốc không nhịn được cảm thán thêm lần nữa về sự kỳ diệu của số phận.

Hồi hè đi thành phố Thường Minh, khi chơi đùa với chiếc xe lăn trong khách sạn, cậu chưa từng nghĩ có một ngày, thứ này lại thực sự trở thành phương tiện di chuyển của mình...

Hoa quế trong sân bệnh viện đã nở, hương thơm ngào ngạt khắp nơi.

Mũi của Điền Chính Quốc không chịu nổi những mùi hương nồng như mùi chanh hay mùi hoa quế, ngửi vào là muốn hắt hơi.

Cậu bảo anh trai đưa mình đến chỗ nào ít cây hoa quế hơn.

Khi này, hầu như chẳng còn ai.

Điền Chính Quốc bảo anh trai dừng lại dưới một cây hợp hoan.

Ở đây không bị che khuất gì, rất thích hợp để ngắm trăng.

"Anh, dừng ở đây đi. Chúng ta ngắm trăng ở đây nhé?"

Kim Thái Hanh dừng lại như cậu yêu cầu.

Điền Chính Quốc đưa cho anh trai một chiếc bánh dẻo.

"Yên tâm, hai chiếc bánh này là quà của khách hàng ba tặng, không phải mẹ làm đâu."

Kim Thái Hanh: "..."

Điền Chính Quốc gỡ mãi không được bao bì, Kim Thái Hanh giúp cậu bóc ra rồi đưa lại.

Chưa kịp cắn, Điền Chính Quốc đã ngửi thấy một mùi hương nhè nhẹ của trà xanh.

Cậu cắn một miếng, hỏi Kim Thái Hanh, "Anh, của anh vị gì thế?"

"Dâu tây."

"Anh, anh không thích ăn đồ ngọt đúng không? Nè, đổi với em đi."

"Không cần."

"Vì anh chê em ăn rồi?"

Kim Thái Hanh cúi đầu nhìn cậu, "Anh ăn nước miếng của em còn ít chắc?"

Khi nhỏ, Điền Chính Quốc ăn uống rất chậm.

Đặc biệt là vào mùa hè, lúc ăn kem.

Thường thì kem sắp tan hết mà lớp chocolate bên ngoài vẫn chưa ăn xong.

Kim Thái Hanh liền cầm lấy cây kem trên tay cậu

Ăn một nửa rồi đưa phần còn lại cho em.

Điền Chính Quốc nhỏ cũng chẳng giận dỗi, cũng không nghĩ anh trai lấy một nửa rồi trả lại là đang bắt nạt mình, chỉ vui vẻ nhận lấy, tiếp tục ăn nốt phần còn lại.

Ngoan ngoãn vô cùng.

"Khụ, khụ."

Nghe lời anh trai nói, Điền Chính Quốc suýt nữa bị miếng bánh trung thu trong miệng làm nghẹn.

Cậu ho vài tiếng, khiến vết thương ở lưng bị kéo đau.

Điền Chính Quốc nhanh chóng cúi đầu, cắn chặt môi dưới, cố nén tiếng kêu đau định thoát ra.

Cậu vui vẻ nói, "Vậy anh đưa miếng vị dâu cho em đi. Miếng của em vị trà xanh, không ngọt lắm."

Vị dâu đối với Kim Thái Hanh thực sự quá ngọt, ngọt đến mức dính răng.

Anh đưa miếng vị dâu trong tay mình đổi lấy miếng của em trai.

Quả nhiên, vị trà xanh không ngọt đến thế.

Điền Chính Quốc cắn một miếng đúng vào chỗ anh trai vừa cắn qua.

Khóe môi khẽ cong lên.

Xem như bốn bỏ làm năm, cậu và anh trai đã tính là có quan hệ "hôn môi" rồi.

Hai người đều ăn xong bánh trung thu.

Điền Chính Quốc ngẩng mặt lên, nở nụ cười rực rỡ, "Anh, trung thu vui vẻ nhé."

Kim Thái Hanh nhìn ánh trăng sáng trong phản chiếu trong đáy mắt Điền Chính Quốc, "Trung thu vui vẻ."

. . .

Ngày hôm sau, Giản Dật đến rất sớm.

Kim Thái Hanh vẫn đang giúp Điền Chính Quốc rửa mặt thì hắn đã đến.

Kim Thái Hanh ra mở cửa.

"Chào, chào anh."

Mỗi lần gặp Kim Thái Hanh, Giản Dật luôn không thể thoải mái như khi đối diện với Điền Chính Quốc.

Có lẽ vì khoảng cách tuổi tác hơi nhiều, hắn thầm nghĩ.

Sau khi mở cửa, Kim Thái Hanh lại quay về phòng tắm tiếp tục giúp Điền Chính Quốc rửa mặt.

Thấy hai anh em họ trong phòng tắm, Giản Dật không muốn làm phiền, chỉ yên lặng ngồi đợi ở phòng khách.

Một lúc sau, Kim Thái Hanh đẩy Điền Chính Quốc từ phòng tắm ra.

Nhìn thấy Điền Chính Quốc phải ngồi xe lăn để di chuyển, trong lòng Giản Dật lại dâng lên cảm giác xót xa.

Kim Thái Hanh đỡ Điền Chính Quốc lên giường.

Giản Dật tiến tới, đưa một chiếc túi giấy trong tay cho Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc ngạc nhiên hỏi: "Là chai tinh dầu mà hôm đó cậu định tặng tôi à?"

Cậu vẫn nghĩ rằng, trong tình huống hôm kia, chai tinh dầu đó chắc chắn đã vỡ mất rồi.

"Không, không phải. Chai hôm đó bị... bị vỡ rồi. Có lẽ tôi phải làm lại một chai khác.

Đều là một người pha chế hương liệu, Điền Chính Quốc hiểu được nỗi tiếc nuối khi sản phẩm mình tự tay làm ra bị phá hủy ngoài ý muốn.

Cậu lắc đầu, "Không cần làm lại đâu, không sao cả. Tấm lòng là đủ rồi."

"Thực ra, công thức tôi vẫn nhớ, làm lại cũng không tốn bao nhiêu công sức. Món này cũng không phải quà tặng gì đâu. Cậu mở ra xem sẽ biết."

Điền Chính Quốc nhận lấy túi.

Vật bên trong có vẻ nặng, mà cánh tay cậu lại không đủ sức.

Kim Thái Hanh bèn thay cậu lấy đồ trong túi ra.

Đó là một chiếc điện thoại màn hình đã bị nứt vỡ.

Điền Chính Quốc nhận ra đó là điện thoại của mình.

Ngón tay cậu chạm nhẹ vào màn hình điện thoại, ngẩng đầu nhìn Giản Dật: "Cậu làm sao tìm lại được nó vậy?"

Thực ra cậu đã chuẩn bị tâm lý làm lại SIM mới.

Hôm đó cậu đã dùng hết sức ném chiếc điện thoại vào người kia, sau đó còn nghe thấy tiếng điện thoại rơi xuống đất.

Trong tình huống đó, chiếc điện thoại căn bản không thể nguyên vẹn, chưa kể số lượng người đông đúc trên quảng trường, xác suất tìm lại được rất thấp.

"Tôi đã đăng thông báo tìm đồ trên Weibo và vòng bạn bè. Hôm đó có nhiều người quay video cảnh chúng ta cứu người nên khi tôi đăng tin tìm đồ lên mạng, rất nhiều người đã giúp chia sẻ. Hôm qua có người gọi điện cho tôi và trả lại chiếc điện thoại này."

Điền Chính Quốc nắm chặt chiếc điện thoại: "Cảm ơn cậu. Chiếc điện thoại này rất quan trọng với tôi. Cảm ơn cậu đã tìm lại nó."

Kim Thái Hanh đứng bên nghe thấy Điền Chính Quốc dùng giọng điệu nghiêm túc nói với Giản Dật rằng chiếc điện thoại này rất quan trọng với cậu, trong lòng không khỏi cảm thấy đau xót.

Chiếc điện thoại thực sự không đáng bao nhiêu tiền, nhưng Điền Chính Quốc lại trân trọng như vậy, chẳng qua vì đó là món quà anh tặng.

"À, tôi chỉ nghĩ nếu là mình thì mất điện thoại sẽ rất lo lắng, vì trong đó có nhiều ảnh và thông tin quan trọng. Tôi nghĩ chiếc điện thoại đó chắc cũng quan trọng với cậu nên mới đăng tin tìm xem có thể lấy lại không. Thực ra tôi cũng lo là điện thoại hỏng nặng thế này, có thể cậu sẽ muốn mua cái mới. Nhưng dù sao, chỉ cần giúp được cậu là tốt rồi!"

Giản Dật vừa nói, vừa đỏ bừng cả mặt vì xúc động.

Thật tốt

Hắn cuối cùng cũng giúp được Điền Chính Quốc một việc.

. . .

Khoảng chín giờ, Vinh Duy Thiện và Ứng Lam từ nhà cũng đến.

Thấy Giản Dật trong phòng bệnh, hai người không khỏi ngạc nhiên. Chủ yếu là vì không ngờ cậu còn đến sớm hơn cả họ - những người làm cha mẹ.

Vừa bước vào, họ đã thấy Giản Dật đang thay nước cho bó hoa bách hợp thơm ngát hôm qua trong phòng bệnh.

Khi Ứng Lam mang trái cây vào nhà vệ sinh để rửa, Giản Dật liền hỏi xem có cần hắn giúp không.

Ứng Lam, vốn vì chuyện Điền Chính Quốc bị thương mà ít nhiều có chút ác cảm với Giản Dật, nay thấy đứa nhỏ này nhiệt tình như vậy, trong lòng lại có chút mềm mỏng.

Bà đâu nỡ để một vị khách như Giản Dật đi rửa trái cây, huống chi nghe nói hắn và Điền Chính Quốc bằng tuổi, lại càng không thể để hắn làm.

"Ý tốt của cháu cô nhận. Cháu cứ ngồi đó trò chuyện với tiểu Quốc là được rồi."

"Dạ, cô."

Kim Thái Hanh ngồi ở đầu giường Điền Chính Quốc, Giản Dật tìm một chỗ ngồi cách xa Kim Thái Hanh một chút.

Vinh Duy Thiện sợ hắn ngồi buồn chán, liền mở lời bắt chuyện: "Tiểu Giản à, chú nghe nói cháu và Điền Chính Quốc bằng tuổi đúng không?"

Giản Dật gật đầu: "Dạ, cháu sinh ngày 16 tháng 8. Cháu biết tiểu Quốc lớn hơn cháu 10 ngày."

Vinh Duy Thiện ngẩn ra: "Điền Chính Quốc sinh ngày mùng 5 tháng 8 sao?"

"Đúng ạ. Cháu nhớ tiểu Quốc từng nói với cháu là sinh ngày 5 tháng 8 mà. Là... cháu nhớ nhầm sao?"

Giản Dật nhìn phản ứng của Vinh Duy Thiện, không khỏi tự hoài nghi liệu có phải hắn nhớ nhầm sinh nhật của Điền Chính Quốc hay không

Nghe vậy, Vinh Duy Thiện liếc nhìn cậu con trai út, ánh mắt như muốn nói: "Con đúng là liều thật, đến cả sinh nhật cũng dám nói sớm hơn một ngày để làm anh người ta."

Ứng Lam cũng bật cười.

Tuy nhiên, cả hai đều không vạch trần lời nói dối nhỏ của Điền Chính Quốc, chỉ thầm cảm thán rằng hai đứa trẻ này thật có duyên, sinh nhật chỉ cách nhau một ngày.

. . .

Kỳ nghỉ Trung Thu được nghỉ ba ngày.

Trong ba ngày đó, Giản Dật ngoại trừ ngày Trung Thu dành cho gia đình thì hai ngày còn lại đều đến thăm.

Tính cách cởi mở, miệng lưỡi ngọt ngào, lại chăm chỉ, cộng thêm việc hắn và Điền Chính Quốc có ngày sinh sát nhau khiến vợ chồng Vinh Duy Thiện - Ứng Lam càng thêm thiện cảm với hắn.

Ba ngày trôi qua, Giản Dật đã quen thuộc hơn với cả hai người.

Ngày thứ tư, kỳ nghỉ kết thúc, Giản Dật phải đi học.

Khi Vinh Duy Thiện bước vào phòng bệnh, theo thói quen liền hỏi: "Ơ? Sao hôm nay không thấy Tiểu Giản nhỉ?"

Ứng Lam liếc chồng: "Anh quên rồi à? Hôm qua Tiểu Giản có nói hôm nay bắt đầu đi học rồi, nó bảo nếu có thời gian sẽ đến."

"À đúng rồi, anh quên mất. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đứa nhóc Tiểu Giản này thật sự rất tốt."

Ứng Lam đồng ý: "Đúng thế, rất ngoan."

Rất lễ phép, lại vui vẻ hoạt bát.

Vinh Duy Thiện bỗng hỏi: "Tiểu Lam, em thấy Tiểu Giản và tiểu Quốc nhà mình thế nào? Hai đứa có hợp nhau không?"

Ứng Lam giật mình: "Anh hỏi thế là sao? Là... anh nhận ra gì à? Tiểu Giản thích tiểu Quốc? Hay là tiểu Quốc thích Tiểu Giản?"

Vinh Duy Thiện nói đầy đắc ý: "Anh thấy có lẽ cả hai đứa đều có ý đó."

Trong nhà vệ sinh, vốn đang cảm thấy ít nhiều có chút khổ sở khi nghe bố mẹ nhắc đến Giản Dật, Điền Chính Quốc: "..."

Kim Thái Hanh, ngài làm ơn bớt mơ mộng lại đi.

Đột nhiên, chiếc khăn đang đắp trên mặt cậu bị kéo xuống.

Kim Thái Hanh cúi đầu nhìn cậu: "Em thích Giản Dật?"

Ba có thể chỉ là đang ghép đôi lung tung, nhưng anh thì biết rõ, Điền Chính Quốc, người luôn xa cách với người khác lại đối xử đặc biệt tốt với Giản Dật ngay từ lần đầu gặp mặt.

Điền Chính Quốc nghiêm túc nhìn anh trai: "Anh, đừng nhồi nhét suy nghĩ kỳ lạ vào đầu người khác."

Kim Thái Hanh: "..."

. . .

Vết thương của Điền Chính Quốc hồi phục tốt, cậu ở viện hơn một tuần, đến ngày thứ chín thì được xuất viện.

Ngày cậu xuất viện, không biết bằng cách nào, giới truyền thông ở Phù Thành lại biết tin, từ sáng sớm đã bao vây kín cổng bệnh viện.

Vào ngày Điền Chính Quốc nhập viện vì bị thương khi cứu người, đã có truyền thông cố gắng phỏng vấn cậu, nhưng vì khu VIP của bệnh viện có chính sách bảo mật rất nghiêm ngặt, các phóng viên không thể tiếp cận tầng VIP để gặp trực tiếp Điền Chính Quốc.

Họ chỉ có thể tìm hiểu qua việc hỏi thăm trong bệnh viện, biết được người cứu người hôm đó rất trẻ, nghe nói còn là một sinh viên đại học.

Do đó, các phóng viên đang chờ đợi bên ngoài khu điều trị chỉ tập trung vào các thanh niên rời khỏi bệnh viện.

Chỉ cần có một thanh niên đầu đinh xuất hiện, các phóng viên sẽ lập tức lao tới hỏi liệu cậu có phải là người đã dũng cảm cứu người tại quảng trường Tinh Hà ngày hôm đó hay không.

Thế nhưng, sau khi phỏng vấn ba thanh niên đầu đinh, kết quả vẫn không phải người mà họ đang chờ đợi.

Lúc này, một phóng viên trong nhóm đang quan sát đôi vợ chồng trung niên vừa bước ra từ tòa nhà khu điều trị. Anh ta chăm chú nhìn người đàn ông trung niên trong cặp đôi ấy, rồi thốt lên: "Ơ? Ông chú kia trông quen quen."

"Trời ơi! Đó là Vinh Duy Thiện! Chủ tịch tập đoàn Kim Gia đấy!"

"Vinh Duy Thiện? Ông ấy xuất hiện ở bệnh viện làm gì? Có phải lại nhập viện vì sức khỏe không?"

"Cũng có thể là đến thăm người thân."

"Không quan trọng! Nếu không phỏng vấn được cậu thanh niên cứu người thì phỏng vấn Vinh Duy Thiện cũng đủ để ăn nói với tổng biên tập rồi!"

Nhận ra danh tính của Vinh Duy Thiện, các phóng viên lập tức ùn ùn kéo tới.

"Chủ tịch Vinh, xin hỏi lần này ông đến Bệnh viện Phụ Nhị là để khám bệnh sao?"

"Chủ tịch Vinh, sức khỏe gần đây của ông thế nào?"

"Chủ tịch Vinh..."

"Cảm ơn mọi người đã quan tâm đến sức khỏe của tôi. Gần đây tôi rất khỏe, thật sự cảm ơn sự quan tâm của mọi người."

Vinh Duy Thiện chắp tay, lịch sự cúi người cảm ơn các phóng viên

"Xin hãy nhường đường, và đừng làm phiền đến con trai tôi. Cảm ơn mọi người, cảm ơn rất nhiều."

Con trai?

Vinh Duy Thiện có con riêng bên ngoài?

Không thể nào, đúng không? Người phụ nữ đi cùng ông ấy dường như chính là phu nhân của ông mà.

Chẳng lẽ ông ấy dẫn vợ mình đi thăm con riêng? Điều đó quá vô lý!

Chẳng lẽ là Kim Thái Hanh, tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn Kim Gia, nhập viện?

Mọi người không tự chủ nhường ra một con đường.

Trong lúc các phóng viên đang đoán già đoán non, họ không khỏi bất ngờ khi thấy Kim Thái Hanh từ tòa nhà điều trị bước ra, đang đẩy một thanh niên ngồi trên xe lăn.

Thanh niên ấy có khuôn mặt đẹp trai, đường nét thanh tú, và mái tóc đầu đinh rất nổi bật.

. . .

Một phóng viên với bản năng nghề nghiệp nhạy bén lập tức nhận ra điều gì đó.

Anh ta đưa micro tới trước mặt Điền Chính Quốc, hỏi: "Bạn học, xin hỏi có phải cậu chính là người đã cứu một bé gái xa lạ tại quảng trường Tinh Hà cách đây chín ngày và bị thương không?"

Ngay khi một người đưa micro ra, những người khác cũng nhanh chóng phản ứng

Bọn họ tất cả đều rối rít hướng về phía Điền Chính Quốc.

"Xin hỏi điều gì đã khiến cậu có hành động dũng cảm như vậy?"

"Bạn học Kim, cậu có thể kể lại tình huống lúc đó không?"

"Bạn học..."

Nhìn những chiếc micro đen sì trước mặt cùng những máy quay cỡ lớn, hơi thở của Điền Chính Quốc trở nên dồn dập.

Kiếp trước, khi cậu xuất viện cùng với Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn, cũng có rất nhiều chiếc micro chĩa thẳng vào cậu.

Trong thời gian cậu nằm viện, không rõ sai sót ở khâu nào mà tin tức về việc cậu và Giản Dật bị trao nhầm đã bị đưa tin rầm rộ.

"Điền Chính Quốc, xin hỏi cậu nghĩ sao về

việc bị trao nhầm?"

"Điền Chính Quốc, cậu đã gặp bạn học Giản Dật chưa?"

"Thưa ông Giản, bà Giản, sau này hai người sẽ dẫn Điền Chính Quốc qua lại với nhà họ Kim nhiều hơn chứ?"

"..."

Môi Điền Chính Quốc tái nhợt, tay cậu siết chặt vào tay vịn xe lăn.

Bất chợt, cậu ngửi thấy mùi hương quen thuộc của bạc hà pha tuyết tùng, cùng hương cuối ấm áp của gỗ sồi và gỗ đàn hương.

Kim Thái Hanh bước lên chắn trước mặt Điền Chính Quốc.

Anh đưa tay che trước ống kính của phóng viên, giọng điệu lịch sự nhưng kiên quyết không cho phép từ chối: "Xin lỗi, em trai tôi không nhận bất kỳ cuộc phỏng vấn nào."

Tác giả có đôi lời muốn nói:

Mọi thứ đều đã khác rồi.

Ở kiếp này, Điền Chính Quốc sẽ có ba mẹ, có anh trai.

Còn có cả Giản Dật, người em chồng này...

Giản Dật: "Chào chị dâu."

Điền Chính Quốc: "..."

DUCK (1), không cần

Chú thích: "Duck不必" là một từ ngữ mạng phổ biến, bắt nguồn từ một sự cố xảy ra vào tháng 12 năm 2019 trên Weibo của người nổi tiếng Lý Giai Kỳ. Sau đó, từ này được lan truyền rộng rãi trên mạng, mang ý nghĩa "đại khái không cần thiết," hoặc "hoàn toàn không cần thiết."

Ngày 11 tháng 12 năm 2019, Lý Giai Kỳ trong buổi livestream đã bán thịt vịt om (卤鸭), nhưng chủ cửa hàng vì nhầm lẫn đã tăng số lượng đơn hàng từ 50.000 lên 500.000 phần. Sau đó, Lý Giai Kỳ đăng bài trên Weibo với dòng chữ: "Duck不必."

Trong buổi livestream, khi phát hiện lỗi này, Lý Giai Kỳ đã bật thốt lên:

"Ông chủ bị điên rồi! Chẳng lẽ các bạn muốn giết sạch vịt trên cả nước à? Lông vịt cũng sắp nhổ hết rồi! Các cô gái, đừng đặt mua nữa!"

Sự cố này khiến cộng đồng mạng thích thú và nhanh chóng tạo ra các meme, với những câu như:

"Duck不必, 鸭鸭惶恐" (Duck không cần, vịt cũng sợ hãi).

"哈哈哈哈鸭鸭什么都不知道!" (Haha, vịt cũng chẳng biết gì!) (theo baidu)

.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #gkvew