62
Chương 62: Quốc Quốc mới là con ruột của hai người
Điền Chính Quốc tựa vào bụng Kim Thái Hanh
Hồi lâu, cậu nghe thấy anh thấp giọng "ừ" một tiếng.
Ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng lớn, rơi lên kính cửa sổ tạo thành âm thanh tí tách.
Điền Chính Quốc nhắm mắt lại: "Anh, chỉ nghe tiếng mưa thế này thật ra cũng rất tuyệt, đúng không?"
Cửa phòng không đóng.
Ứng Lam cùng chồng là Kim Duy Thiện lên lầu, muốn xem cậu con trai lớn đã chuẩn bị món quà sinh nhật gì cho cậu em trai. Họ liền thấy hai anh em đang nằm trên sàn, đầu cậu em còn gối lên bụng cậu anh.
Hai vợ chồng nhìn nhau một cái rồi mỉm cười hài lòng.
Bên cạnh hai anh em, có hai chiếc kính viễn vọng thiên văn khá lớn.
Ứng Lam bước vào phòng, nhìn hai chiếc kính viễn vọng, tò mò hỏi: "Tiểu Hanh, đây là quà con tặng Quốc Quốc à?"
Kim Thái Hanh "ừm" một tiếng.
Điền Chính Quốc mở mắt ra: "Anh vốn định tối nay cùng con ngắm sao."
Kim Duy Thiện nhìn ra mưa lớn bên ngoài, cười nói: "Cùng ngắm mưa cũng vậy thôi mà."
Điền Chính Quốc "ừm" một tiếng, co chân lại, nằm trên bụng anh trai, ngắm màn mưa trên cửa sổ: "Đúng là rất tuyệt."
Có anh trai, có ba mẹ ở bên thì thế nào cũng thật tốt.
. . .
Vết thương trên lưng Điền Chính Quốc đã lành, cậu liền báo trường để quay lại học.
Nhà trường biết chuyện cậu dũng cảm làm việc nghĩa vào dịp Trung Thu liền tổ chức một buổi lễ tuyên dương cấp toàn trường vào tuần đầu tiên cậu đi học lại, công nhận hành động dũng cảm của cậu.
Tất nhiê, nhà trường cũng nghiêm túc nhắc nhở các học sinh dưới khán đài rằng không nên mù quáng bắt chước.
Điền Chính Quốc: "..."
Nếu không phải trường nói đây là lễ tuyên dương, cậu còn tưởng đây là hiện trường bài học phản diện.
Trên sân thể dục, Hà Vũ đứng trong đám bạn học, vỗ tay đến mức lòng bàn tay đỏ bừng.
Khi buổi lễ kết thúc, Điền Chính Quốc cầm giấy chứng nhận danh dự đi xuống khán đài.
"Vết thương của cậu... đã ổn chưa?"
Nghe tiếng gọi, Điền Chính Quốc quay đầu lại.
Hà Vũ ngập ngừng bước ra từ bụi cây đào, có chút không tự nhiên: "Tôi... tôi đã xem video đó. Lưng của cậu... bị thương như thế, bây giờ, ổn chưa?"
Hà Vũ chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày mình nói một câu với Điền Chính Quốc mà lại căng thẳng đến vậy.
Điền Chính Quốc "ừm" một tiếng.
"Vậy... vậy còn chuyện thuê nhà? Cậu đã tìm được chưa? Mẹ tôi có một căn hộ cho thuê cách khu nhà cậu không xa lắm. Đi bộ chỉ mất khoảng mười phút. Căn hộ đó trước đây là của bà ngoại tôi để lại cho mẹ tôi, diện tích hơi nhỏ một chút. Cậu... cậu có muốn đến xem thử không?"
Điền Chính Quốc từ chối: "Không cần, cảm ơn."
Hà Vũ ủ rũ cụp vai, nở một nụ cười còn khó coi hơn khóc: "Được rồi, tôi hiểu rồi."
. . .
"Bạn học này, căn hộ này của chúng tôi thật sự rất tốt. Cậu nhìn xem, đây là căn góc, ánh sáng tự nhiên tràn ngập. Dù khu dân cư không mới lắm, đồ nội thất, đồ gia dụng có thể hơi cũ nhưng vẫn sử dụng tốt. Nếu cậu không yên tâm lát nữa tôi có thể kiểm tra lại từng món cho cậu. Với diện tích thế này so với các khu căn hộ mới xây, căn này thuộc loại khá rộng rồi.
Cửa phòng ngủ mở ra là ban công, bình thường có thể trồng hoa, phơi đồ. Máy lạnh, quạt, máy giặt, đồ gia dụng, nội thất đều đầy đủ. Nếu thấy phù hợp cậu có thể dọn vào ở ngay."
Điền Chính Quốc vừa nghe nhân viên môi giới giới thiệu, vừa đi một vòng trong căn hộ.
Kiếp trước, Điền Chính Quốc đã gặp quá nhiều rắc rối khi thuê nhà.
Nào là nói ánh sáng tràn ngập nhưng thực chất chỉ có một cửa sổ nhỏ, nhìn ra là bức tường của tòa nhà đối diện, khoảng cách giữa các tòa nhà vô cùng chật hẹp.
Cũng từng bị môi giới thổi phồng hết lời, kết quả mở cửa ra thì thấy căn phòng chật đến mức gần đụng đầu vào trần nhà.
Phòng không có nhà vệ sinh riêng, muốn dùng phải đi xuống tầng một dùng chung với các khách thuê khác.
Những căn phòng tệ như thế mỗi tháng đều ngốn gần 2000 tệ.
So với những lần đó, môi giới lần này không nói quá lời.
Khu căn hộ này rất gần biệt thự của ba mẹ và anh trai cậu.
Tương lai dù cậu muốn chuyển nhà hay ổn định ở đây rồi thăm ba mẹ, anh trai cũng sẽ rất tiện.
Chỉ sợ ở khu vực này, diện tích thế này, giá thuê sẽ không rẻ...
Thông thường khách không có ý kiến gì với căn hộ thì phần lớn là hài lòng nhưng có lẽ sẽ lo ngại về giá thuê.
Cô môi giới tranh thủ thời cơ: "Bởi vì con trai chủ nhà cũng đang học đại học nên bà ấy nói nếu người thuê là sinh viên thì giá thuê có thể thương lượng thêm..."
. . .
Tập đoàn Kim Thị.
Kim Thái Hanh rời khỏi phòng họp, đi thang máy cùng trợ lý Lưu Hạnh quay về văn phòng tổng giám đốc.
Thư ký lễ tân Lương Duệ Duệ bước tới: "Tổng giám đốc, chủ tịch đang đợi ngài trong văn phòng."
Ánh mắt Kim Thái Hanh lóe lên một chút bất ngờ.
Kể từ khi chú nhỏ bị bắt vì tội danh chiếm đoạt tài sản trong công việc, cha anh vì cảm thấy có lỗi với cổ đông và ban quản lý mà rất ít khi đến công ty. Sao hôm nay lại đến?
Phút chốc, Kim Thái Hanh đoán được điều gì đó, ánh mắt anh trầm xuống.
Anh gật đầu với Lương Duệ Duệ: "Được, tôi biết rồi."
Kim Thái Hanh đưa tập tài liệu trong tay cho Lưu Hạnh bên cạnh: "Theo những gì đã thảo luận trong cuộc họp, bảo Phương Thấm soạn một thông báo chính thức và gửi tới các phòng ban. Các điểm quan trọng và lưu ý cụ thể cậu nói rõ cho cô ấy. Sau đó theo dõi tiến độ thực hiện ở các bộ phận, cuối tháng tổng hợp lại thành một báo cáo gửi tôi."
"Rõ, tổng giám đốc."
Lưu Hạnh nhận tài liệu từ tay cấp trên rồi đi đến bàn làm việc của thư ký văn bản Phương Thấm.
Kim Thái Hanh đẩy cửa bước vào văn phòng.
Kim Duy Thiện đang ngồi trên ghế sofa, trên bàn trà có một tách trà phổ nhĩ hảo hạng bốc khói và vài món bánh ngọt tinh xảo.
Dù là trà hay đồ ăn nhẹ, chúng vẫn nguyên vẹn, không hề được đụng tới.
Kim Thái Hanh đóng cửa văn phòng lại.
Anh dùng điều khiển kéo rèm che hai mặt cửa kính sát đất nhìn ra khu làm việc rồi đi tới ghế sofa ngắn ngồi xuống.
"Đứa trẻ đó tìm được rồi?"
Kim Duy Thiện giật mình: "Con, sao con biết?"
"Trực giác."
Kim Duy Thiện: "..."
Thật lợi hại.
"Vậy con có muốn đoán thử xem, đứa bé đó là ai không?"
Động tác tháo cà vạt của Kim Thái Hanh khựng lại: "Là người chúng ta đều quen biết sao?"
Kim Duy Thiện cười khổ: "Còn không phải sao. Không những quen biết, chúng ta còn từng nói chuyện, thậm chí trò chuyện với đứa trẻ đó."
Ông cầm một túi tài liệu trên sofa đưa cho Kim Thái Hanh: "Con tự xem đi."
Kim Thái Hanh tháo cà vạt ra, tiện tay đặt bên cạnh rồi nhận lấy túi tài liệu từ tay cha.
Anh cầm tách trà phổ nhĩ còn chưa được động tới trên bàn trà, nhấp một ngụm.
"Ai, nóng quá ——"
Kim Thái Hanh vội vàng đặt túi tài liệu sang một bên, cầm thùng rác bên cạnh, cúi người nhổ ngụm trà nóng bỏng lưỡi vào đó.
"Không phải vì quá nóng thì con nghĩ tại sao ba không uống?"
Kim Duy Thiện đưa khăn giấy cho con trai, Kim Thái Hanh nhận lấy lau miệng.
Kim Thái Hanh: "..."
Đúng là anh nghĩ nhiều rồi.
Tưởng ba vì tâm trạng bị ảnh hưởng nên không đụng tới trà...
. . .
Tập tài liệu của Kim Thái Hanh vừa rồi đặt không ngay ngắn, khiến nó trượt khỏi ghế sofa và rơi xuống đất.
Những bức ảnh trong túi rơi ra.
Gương mặt trắng trẻo và sạch sẽ của Giản Dật hiện lên trong tầm mắt anh.
"Ôi, sao lại rơi thế này..."
Kim Duy Thiện cúi người nhặt túi tài liệu và những bức ảnh lên.
Kim Thái Hanh cũng ngồi xổm xuống giúp ông nhặt.
Hai người ngồi lại trên ghế sofa.
Kim Thái Hanh cầm lấy một bức ảnh trong đó: "Giản Dật chính là..."
"Ừ. Bạn của ba ở bệnh viện đã tra tất cả hồ sơ về những bé trai khỏe mạnh, nhóm máu O, sinh vào khoảng thời gian trước và sau Trung thu 19 năm trước. Sau đó ba thuê thám tử tư xác nhận, chính xác là Giản Dật. Kết quả xét nghiệm DNA cũng đã có, Giản Dật thực sự là em trai con. Giấy giám định cũng ở trong túi tài liệu, con xem đi."
Kim Duy Thiện không khỏi cảm thán: "Có phải thấy bất ngờ không? Ba cũng không nghĩ trên đời lại có chuyện trùng hợp đến thế này."
Kim Thái Hanh lật tìm trong túi tài liệu, thấy hai bản giám định.
Không đợi Kim Thái Hanh hỏi, Kim Duy Thiện giải thích: "Một bản là giữa ba và Giản Dật, còn bản kia là giữa Điền Chính Quốc và Giản Trác Châu, tức là... ba ruột của nó."
Khi gọi Giản Trác Châu bằng từ "ba ruột," Kim Duy Thiện vẫn không tránh khỏi cảm giác gượng gạo.
Kim Thái Hanh: "... Mẫu xét nghiệm được lấy như thế nào?"
Mẫu của Điền Chính Quốc thì dễ lấy.
Nhưng mẫu của nhà họ Giản thì sao?
Kim Duy Thiện hơi ngại ngùng: "Chuyện này đơn giản mà. Chỉ cần để bạn của ba ở bệnh viện gọi điện cho họ, nói là bệnh viện đang tổ chức hoạt động khám sức khỏe cộng đồng, mỗi gia đình có ba suất, phải đến kiểm tra trong vòng một tuần, nếu quá hạn thì sẽ bị hủy."
Thông thường, có khám sức khỏe miễn phí từ một bệnh viện chính quy và có uy tín, người dân chắc chắn sẽ không từ chối.
Kim Thái Hanh: "..."
Anh mở cả hai bản giám định.
Hai bản giám định đã nêu rõ, hai đứa trẻ thực sự là con của hai gia đình.
Kim Thái Hanh đặt lại giấy giám định vào túi tài liệu, nhìn chằm chằm cha mình: "Ba định làm gì tiếp theo?"
"Ba muốn gặp vợ chồng Giản Trác Châu trước. Dù sao đây cũng là chuyện hai nhà ôm nhầm con, phải bàn bạc với họ xem nên xử lý thế nào."
"Ba định khi nào đi?"
Kim Duy Thiện nhìn con trai lớn, dò xét: "Ngay bây giờ luôn, chọn ngày không bằng gặp ngày. Con thấy thế nào?"
Kim Thái Hanh: "..."
. . .
Ngõ Lâm Phong, tiệm hoa "Giản Đơn."
Nguyễn Ngọc Mạn đang cắm hoa trước một bó hoa, nghe thấy tiếng chuông gió ở cửa vang lên, bà đứng dậy, xoay người lại: "Xin chào, chào mừng quý khách..."
Nhận ra là Kim Duy Thiện và Kim Thái Hanh, trong mắt bà thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã đặt bó hoa xuống, tươi cười bước lên chào đón nồng nhiệt: "Chào hai vị, chào hai vị. Hai vị đến mua hoa sao?"
"Không, không. Chúng tôi chỉ tình cờ đi ngang qua, tiện ghé vào xem thử thôi."
Trong ánh mắt của Nguyễn Ngọc Mạn thoáng qua chút bối rối.
Tình cờ đi ngang qua tiệm hoa của nhà họ sao?
Kim Thái Hanh không nói gì, chỉ im lặng nhìn cha mình với lời bào chữa vụng về kia.
Kim Duy Thiện nhìn quanh một lượt, không thấy Giản Dật đâu: "Tiểu Dật không có nhà sao?"
Nguyễn Ngọc Mạn mang hai chiếc ghế lại: "Tiểu Dật đi học rồi, thằng bé thường ở nội trú, cuối tuần mới về nhà."
Bà nói với hai người: "Hai vị ngồi đi. Hai vị muốn uống gì không? Trà được chứ?"
Kim Duy Thiện vội xua tay, ngăn Nguyễn Ngọc Mạn lại: "Không cần bận rộn đâu. Giản phu nhân, chị cũng ngồi xuống đi."
Nguyễn Ngọc Mạn vẫn nhanh nhẹn đi pha trà ở quầy tiếp tân.
Dù sao đi nữa đây cũng là người thân của đứa trẻ đã cứu Tiểu Dật, không thể để họ cảm thấy không được tiếp đón chu đáo.
Tiếng chuông gió lại vang lên, lần này là Giản Trác Châu vừa đi giao hoa trở về.
Nhìn thấy Kim Duy Thiện và Kim Thái Hanh ngồi trong tiệm, ông cũng ngẩn người ra.
Nguyễn Ngọc Mạn bê ấm trà vừa pha xong, giải thích với chồng: "Ngài Kim nói là tình cờ đi ngang qua tiệm hoa của chúng ta, tiện thể ghé vào xem thử."
Kim Duy Thiện đứng dậy, mỉm cười tiếp lời: "Là như vậy, tôi và con trai tình cờ đi qua khu vực này. Trước đây từng nghe Tiểu Dật nhắc đến, nói tiệm hoa của hai người mở ở đây nên chúng tôi đi dạo quanh khu này một chút. Không ngờ lại thực sự nhìn thấy tiệm hoa của hai người."
Giản Trác Châu hiểu ra, thì ra là vậy.
Thấy Kim Duy Thiện đứng lên, Giản Trác Châu vội nói: "Ngài ngồi đi, ngồi đi."
"Ngồi cả đi mà. Tôi chỉ tình cờ ghé qua, tiện thể vào xem thử. Hai gia đình chúng ta vì Tiểu Quốc và Tiểu Dật mà quen biết, cũng coi như có duyên. Chi bằng ngồi xuống nói chuyện chút?"
Dù việc một doanh nhân lớn muốn ngồi lại nói chuyện về việc này nghe có chút kỳ lạ, nhưng với tính cách nhiệt tình của mình, Giản Trác Châu vẫn lập tức đồng ý: "Được thôi."
Giản Trác Châu ngồi xuống cùng họ.
Nguyễn Ngọc Mạn bê trà xanh lên, nhắc nhở: "Cẩn thận nóng đấy."
. . .
"Tiệm hoa nhà các vị mở cũng khá lâu rồi nhỉ? Tôi nhớ nhiều năm trước, khi đi ngang qua đây với vợ mình đã thấy tiệm hoa này rồi. Tiệm hoa dường như không thay đổi gì mấy, tôi còn nhớ lúc đó bên ngoài cũng bày rất nhiều hoa và cây cảnh, khiến người qua đường nhìn vào cảm thấy tâm trạng rất thư thái."
Giản Trác Châu thật sự không ngờ rằng Kim Duy Thiện đã từng đi ngang qua tiệm hoa của họ nhiều năm trước, hơn nữa đến giờ vẫn còn nhớ rõ. Lòng ông thoáng chút cảm động.
Với những người mở tiệm, để một cửa hàng có thể tồn tại mười năm, hai mươi năm hay lâu hơn thế nữa là cả một chặng đường đầy gian nan, mà chỉ những ai cũng từng khởi nghiệp mới thấu hiểu được.
Giản Trác Châu mỉm cười nói: "Tiệm hoa này đúng là đã mở từ rất lâu rồi. Trước khi Tiểu Dật ra đời, tôi và Ngọc Mạn đã bắt đầu chuẩn bị. Tuổi của tiệm hoa này còn lớn hơn Tiểu Dật một tuổi đấy."
"Đúng vậy. Nhớ hồi đó khi chúng tôi đón Tiểu Dật từ bệnh viện về nhà, thằng bé còn bé xíu thế này. Giờ thì nó đã cao hơn cả anh rồi."
Nhắc đến con trai Giản Dật, khóe môi Nguyễn Ngọc Mạn đầy ắp ý cười.
Kim Duy Thiện cũng bật cười, nói: "Trẻ con lớn nhanh lắm, đôi khi chỉ nháy mắt một cái là chúng đã trưởng thành rồi."
Giản Trác Châu cảm thán đồng tình: "Đúng vậy."
Kim Duy Thiện dò hỏi: "Những năm qua vừa phải trông coi tiệm, vừa phải chăm sóc con cái, chắc chắn rất vất vả nhỉ?"
"Ban đầu quả thật khá vất vả. Khi Tiểu Dật mới sinh, mấy tháng đầu sau khi đón từ bệnh viện về sức khỏe của thằng bé không được tốt lắm. Chỉ cần sơ suất một chút trong việc chăm sóc là nó bị cảm, ho. Khoảng bốn tháng tuổi có một lần bị tiêu chảy, cứ mỗi lần uống sữa là lại đi ngoài. Đưa đến bệnh viện, làm xét nghiệm, uống thuốc cũng không hiệu quả. Lúc đó thằng bé còn quá nhỏ, chưa ăn được thức ăn bổ sung, chỉ có thể uống sữa, thật sự không biết phải làm sao..."
Nghe đến việc Giản Dật khi còn bé phải chịu nhiều đau đớn như vậy, Kim Duy Thiện bất giác cảm thấy khó chịu trong lòng.
Nguyễn Ngọc Mạn nhận ra sắc mặt Kim Duy Thiện có chút thay đổi, liền khẽ chạm vào tay chồng, nói nhỏ: "Anh kể chuyện này với ngài Kim làm gì."
Giản Trác Châu vội xin lỗi: "Ôi, phải rồi. Anh xem tôi này. Hễ nhắc đến con cái là cứ không ngừng nói được, thật ngại quá."
Kim Duy Thiện nói: "Không sao đâu, không sao đâu. Tôi rất thích nghe. Sau đó thì sao? Cuối cùng thằng bé khỏi thế nào?"
Giản Trác Châu nhớ lại chuyện năm xưa khi Giản Dật bị tiêu chảy cả một tháng trời, mọi thứ vẫn như vừa xảy ra hôm qua, rõ mồn một trong tâm trí ông.
Ông kể: "Sau đó chúng tôi bế thằng bé đến phòng khám, làm trị liệu khí dung và uống thuốc, cuối cùng cũng khỏi. Từ đó trở đi chúng tôi cẩn thận hơn rất nhiều, mua thêm băng quấn bụng cho nó. Ngay cả khi trời nóng nhất chúng tôi cũng không dám bật điều hòa, ban đêm chỉ dùng quạt, sợ thằng bé bị lạnh. Từ đó về sau Tiểu Dật hầu như không bị tiêu chảy nữa. Khi lớn lên, sức đề kháng tốt hơn cũng dễ chăm sóc hơn rất nhiều."
Nghe đến đây, Kim Duy Thiện cảm thấy có chút hổ thẹn: "Hai người quả thật rất tận tâm với con cái."
Kim Duy Thiện bất giác suy nghĩ lại về bản thân mình.
Quốc Quốc hồi nhỏ không hay ốm, nhưng phần lớn thời gian đều do bảo mẫu chăm sóc.
Ông và vợ nếu rảnh rỗi sẽ tranh thủ ở nhà chơi với con. Nhưng vì không có nhiều kinh nghiệm chăm sóc, mỗi lần họ ở bên con lại xảy ra đủ chuyện nhỏ nhặt. Quốc Quốc hồi nhỏ gần gũi với anh trai hơn.
Sau này lớn hơn một chút, ngay cả tiểu Hanh cậu cũng không còn bám nữa. Sau giờ học là đóng cửa trong phòng hoặc cuối tuần chạy ra ngoài chơi với bạn bè, thời gian ở bên bọn họ thực sự rất ít.
So với cha mẹ của Giản Dật, ông thấy mình làm cha quả thật không đủ tốt.
"Ài, làm cha mẹ mà, chắc chắn trái tim đều đặt hết vào con cái. Huống hồ chúng tôi cũng chỉ có một đứa con duy nhất."
Lúc này có khách vào tiệm mua hoa, Nguyễn Ngọc Mạn đứng dậy đi tiếp khách.
. . .
"Xin mạn phép hỏi, tôi thấy anh và vợ còn rất trẻ, chưa từng nghĩ đến... sinh thêm một đứa nữa sao?"
Trước đó ở bệnh viện, Kim Duy Thiện từng trò chuyện với Giản Dật, biết nhà chỉ có mình hắn, hắn là con một.
Kim Duy Thiện thầm thở dài trong lòng.
Nếu khi trước vợ chồng Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn quyết định sinh thêm một đứa con thì tốt biết mấy. Như vậy, chuyện Giản Dật bị trao nhầm lúc nhỏ có lẽ cũng không khiến họ đau lòng đến vậy.
"Đã từng nghĩ chứ, sao lại không. Nhưng lúc nhỏ sức khỏe của Tiểu Dật không tốt. Hai vợ chồng tôi vừa phải lo trông cửa tiệm lại phải cắt cử người đưa nó đi khám bệnh, thực sự không có đủ sức lực. Thêm nữa, chúng tôi sợ rằng nếu sinh thêm một đứa không thể tránh khỏi việc lơ là Tiểu Dật. Hơn nữa năm đó để sinh được Tiểu Dật, Ngọc Mạn đã chịu không ít khổ sở. Nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng đành bỏ qua."
Giản Trác Châu ban đầu nói với giọng buồn bã, nhưng nghĩ đến con trai lại cảm thấy vui vẻ hơn, "Nhưng mà Tiểu Dật là đứa trẻ hiểu chuyện. Từ nhỏ đã biết chủ động giúp đỡ tôi và mẹ nó, rất ngoan ngoãn. Nuôi con cái đâu phải chuyện ở số lượng, nuôi dạy tốt một đứa cũng là như vậy rồi."
Nghe xong, lòng Kim Duy Thiện càng nặng nề hơn.
Hai vợ chồng nhà người ta đã hy sinh lớn lao vì Tiểu Dật như vậy, nếu giờ ông nói ra chuyện con trai họ bị trao nhầm lúc nhỏ...
Kim Thái Hanh cầm tách trà lên, lấy nó che chắn, đồng thời đưa ánh mắt ra hiệu cho bố mình, ý là sớm muộn gì cũng phải nói, chi bằng nói ngay bây giờ, chuyện này càng giải quyết sớm càng tốt.
Khách vào cửa hàng hoa cuối cùng cũng mua một bó hồng, Nguyễn Ngọc Mạn tiễn khách ra cửa, sau đó quay lại ngồi xuống.
Kim Duy Thiện khẽ ho một tiếng, điều chỉnh giọng nói, "Thực ra hôm nay tôi đến đây, còn một chuyện muốn bàn bạc với hai người..."
Giản Trác Châu hơi ngạc nhiên, không hiểu tại sao một doanh nhân lớn lại muốn bàn chuyện gì với vợ chồng mình. Ông lập tức nói: "Ngài cứ nói."
Nguyễn Ngọc Mạn cũng ngồi xuống, vẻ mặt đầy bất ngờ.
"tiểu Hanh..."
Ngồi bên cạnh từ nãy đến giờ không nói lời nào, Kim Thái Hanh lấy từ túi tài liệu ra hai bản báo cáo giám định.
Nghĩ đến khả năng Giản Trác Châu cũng giống như bố mình, có lẽ không hiểu những thuật ngữ chuyên ngành y học trên đó, Kim Thái Hanh lật ngay đến trang cuối cùng, đưa cả hai bản giám định cho ông.
"Ngài chỉ cần xem dòng cuối cùng là được."
"Ồ, ồ, được."
Giản Trác Châu lập tức nhìn vào dòng cuối cùng, "Dựa trên tài liệu hiện có và kết quả phân tích NDA, xác nhận Giản Trác Châu là cha sinh học của Điền Chính Quốc."
Đọc đến đây, Giản Trác Châu sững người, lập tức bật dậy khỏi ghế, tay cầm hai bản báo cáo cũng rơi xuống đất.
Ông hoảng hốt, lắp bắp nói: "Kim, Kim tiên sinh, tôi, tôi, tôi và phu nhân ngài, không, không quen biết! Chuyện, chuyện, đứa trẻ này, sao, sao có thể, có, có thể..."
Kim Duy Thiện: "..."
Anh bạn, tôi khuyên anh nên im miệng.
Kim Thái Hanh: "... Ngài xem thêm bản báo cáo kia đi."
. . .
Giản Trác Châu trong sự kinh ngạc cúi xuống nhưng Nguyễn Ngọc Mạn đã nhanh hơn một bước.
Nghe thấy chồng mình nhắc đến chuyện quen hay không quen, lại còn nói đến đứa trẻ, tâm trạng của Nguyễn Ngọc Mạn làm sao có thể giữ được bình tĩnh.
Bản giám định do rơi xuống đất đã đóng lại phần bìa, Nguyễn Ngọc Mạn liền mở ra.
Bà nhớ lời Kim Thái Hanh vừa nói, liền lật ngay đến trang cuối cùng.
Cũng xem luôn bản giám định còn lại, lật đến trang cuối.
Sau khi lần lượt xem xong hai bản giám định, Nguyễn Ngọc Mạn liền ngồi sụp xuống ghế.
Chiếc vòng ngọc trên tay bà va vào tách trà trước bàn, phát ra tiếng "keng", tách trà nghiêng đổ, nước trà nóng bỏng chảy tràn lên chân.
Nhưng Nguyễn Ngọc Mạn dường như hoàn toàn không cảm nhận được cơn đau. Tay bà vẫn cầm hai bản giám định, ngồi đó bất động.
"Ngọc Mạn!"
Giản Trác Châu lập tức kéo vợ mình vào nhà vệ sinh của cửa hàng.
Kim Duy Thiện cũng bị tình huống bất ngờ này làm cho giật mình.
Ông lo lắng nhìn theo bóng lưng vợ chồng Giản Trác Châu vội vã rời đi, sau đó quay sang con trai, cười khổ: "tiểu Hanh à, có phải chúng ta gây họa rồi không?"
"Ngài không làm sai. Chúng ta chỉ nói ra sự thật mà thôi."
Kim Thái Hanh chỉnh lại tách trà bị Nguyễn Ngọc Mạn làm đổ, lấy giấy ăn trên bàn lau sạch nước trà, "Nếu vì sự thật mà gây tổn thương cho ai đó thì lỗi này không thuộc về bất kỳ ai trong hai gia đình chúng ta. Chúng ta cũng là nạn nhân."
"Lời thì đúng là như vậy..."
Giản Trác Châu đỡ vợ mình là Nguyễn Ngọc Mạn đi ra.
Kim Duy Thiện ngừng lại câu nói, vội đứng lên, "Phu nhân thế nào rồi? Ổn không? Có cần đưa đến bệnh viện không? Bệnh viện Phụ Nhị ngay gần đây thôi..."
Giản Trác Châu vừa định mở miệng, Nguyễn Ngọc Mạn đã nói trước: "Không cần."
Bà nhìn chằm chằm vào hai cha con Kim Duy Thiện và Kim Thái Hanh, "Kim tổng, Kim tiên sinh, có thể nói cho tôi biết tất cả chuyện này là như thế nào không?"
Kim Duy Thiện kể lại toàn bộ sự thật cho vợ chồng Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn.
Bao gồm cả việc nhà họ Kim chỉ mới phát hiện gần đây, khi Điền Chính Quốc nhập viện mới phát hiện cậu bé không phải con ruột của họ cũng như qua quá trình điều tra mới phát hiện ra hai đứa trẻ của hai gia đình đã bị trao nhầm.
"Thời gian đã trôi qua quá lâu, chúng tôi không thể nào điều tra được cụ thể hai đứa trẻ bị nhầm lẫn như thế nào. Hồ sơ lưu trữ tại bệnh viện ghi rõ nhóm máu của hai đứa trẻ ngay khi sinh ra là hoàn toàn chính xác.
Hơn nữa trẻ sơ sinh đều được đeo vòng nhận diện. Bạn tôi làm trong bệnh viện suy đoán rằng rất có thể trong những ngày đầu sau khi hai đứa trẻ chào đời, lúc được đưa đi tắm, nhân viên y tế có thể đã gắn nhầm vòng nhận diện cho các bé hoặc có lẽ chính phụ huynh đã ôm nhầm con. Tóm lại, hai bản giám định này các vị cũng đã xem qua rồi, con của hai gia đình chúng ta đã bị nhầm lẫn.
Giản Dật là con ruột của tôi và vợ, cũng có nghĩa là Quốc Quốc mới là con ruột của hai vị."
Nguyễn Ngọc Mạn đưa tay ôm chặt miệng, nước mắt lập tức trào ra nơi khóe mắt.
Giản Trác Châu ôm chầm lấy vợ mình, giữ bà trong vòng tay, đôi mắt đỏ hoe.
Trời cao ơi, tại sao lại trêu đùa gia đình họ như vậy!
. . .
Điền Chính Quốc đang cùng nhân viên môi giới xem nhà ở khu chung cư gần nhà mình.
Căn nhà lần trước cậu đã không thuê.
Giá thuê quá đắt, mỗi tháng 4500. (~15tr5)
Số tiền thực sự thuộc quyền sử dụng của cậu chỉ là khoản mà Lăng Tử Việt gửi cho.
Chủ nhà yêu cầu trả trước ba tháng tiền thuê và đặt cọc một tháng, tổng cộng là bốn tháng, tương đương 18.000 (~62tr3), mà cậu không có số tiền đó.
Gần đây, người phụ trách bộ phận thương hiệu của VERSA đã liên hệ với cậu.
Theo hợp đồng ký kết giữa cậu và tổng công ty VERSA, "Mỹ nhân say ngủ" sẽ là mùi hương đầu tiên ra mắt với tư cách nhà điều hương được mời đặc biệt của VERSA, giới thiệu đến những người yêu nước hoa.
Hai bên đã đạt được thỏa thuận sơ bộ, cậu cũng đã ký hợp đồng gửi qua fax.
Tuy nhiên vì cậu là người mới, công ty đột ngột đưa sản phẩm của cậu ra thị trường chắc chắn sẽ có rủi ro, bởi sản phẩm của cậu không thể nào sở hữu sẵn một lượng khách hàng như những nhà điều hương lâu năm. Do đó cần đợi phía tổng bộ VERSA họp và thông qua kế hoạch sản xuất "Mỹ nhân say ngủ", sau đó tiền mới có thể được chuyển cho cậu.
Ngay cả khi tiền được chuyển, ban đầu cậu cũng chỉ nhận được 30% tiền tạm ứng.
70% còn lại sẽ được thanh toán theo từng đợt dựa trên tình hình sản xuất và bán hàng, sau khi nước hoa chính thức đi vào dây chuyền sản xuất và phủ rộng trên thị trường.
Điều đó có nghĩa là cậu có lẽ vẫn phải chịu cảnh túng thiếu một thời gian nữa.
"Bạn học này, cậu thấy căn hộ này thế nào? Đây là loại căn hộ loft (1) nhỏ, thực sự rất phù hợp với những người trẻ tuổi như cậu, có ngân sách hạn chế nhưng vẫn muốn có đủ không gian riêng. Ví dụ tầng trên có thể dùng để nghỉ ngơi, ngủ. Tầng dưới có thể tiếp khách, nếu bạn bè đến chơi..."
Điện thoại trong túi Điền Chính Quốc vang lên.
Là cuộc gọi từ Kim Thái Hanh.
"Xin lỗi, tôi nghe điện thoại một lát."
Điền Chính Quốc vừa nói vừa bước ra ngoài.
Đúng là trung tâm môi giới này quá vô lý.
Cậu yêu cầu căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, vậy mà họ giới thiệu cho cậu căn loft còn đắt hơn căn trước đó.
Quan trọng nhất là, nó cách khu của cậu rất xa.
Đi chưa được mấy bước, Điền Chính Quốc vấp phải chiếc ghế dưới đất.
"Bạn học, cẩn thận đấy. Này bạn học, cậu rốt cuộc cảm thấy..."
Điền Chính Quốc sợ giọng của nhân viên môi giới bị Kim Thái Hanh ở đầu dây bên kia nghe thấy, chuyện cậu đi thuê nhà sẽ bại lộ.
Cậu vội dựng lại chiếc ghế dưới đất, mở cửa, khập khiễng bước nhanh ra ngoài, đóng sập cửa cắt đứt lời níu kéo của nhân viên môi giới ở bên trong.
"Tan học rồi?"
Điền Chính Quốc, người từ trưa đã không quay lại trường, trả lời không chớp mắt: "Ừ, tan rồi."
"Chiều còn tiết không?"
Kim Thái Hanh tiếp lời: "Giờ anh đang ở cổng Đông trường em. Em qua đây hay anh vào tìm em?"
Điền Chính Quốc vừa bước ra khỏi thang máy khu chung cư: "..."
Bây giờ bay về trường liệu còn kịp không?
Tác giả có lời muốn nói:
Về lý do vì sao không để Quốc Quốc tự mình nói ra sự thật.
Trong truyện đã viết rồi, trước hết, không nói đến việc một đứa trẻ 19 tuổi làm sao biết mình không phải con ruột, ngay cả khi cậu vô tình phát hiện ra sự thật này, làm sao cậu có thể chắc chắn rằng mình bị trao nhầm, mà không phải được nhận nuôi hoặc các lý do khác?
Độc giả có góc nhìn toàn diện của "Thượng đế", nên cảm thấy việc Quốc Quốc trực tiếp nói ra sẽ hợp lý hơn. Nhưng theo logic của nhân vật, thực ra cậu không thể biết mình bị trao nhầm, người thực sự biết về chuyện trao nhầm là Giản Dật. Vì vậy, việc để Quốc Quốc tự nói ra sự thật sẽ không hợp lý về mặt logic.
Về việc khi nào anh trai và Quốc Quốc bắt đầu yêu nhau, điều này thực sự cần đợi giải quyết xong chuyện thân thế trước, nếu không, sự thay đổi cảm xúc của anh trai sẽ trở nên rất gượng gạo và thiếu logic.
Xin các bạn dễ thương chờ thêm một chút nhé?
...
Nếu hôm nay chưa viết được phần mà các bạn mong đợi, xin hãy chờ thêm. Có những tình tiết thật sự cần được xây dựng nền tảng. Là một tác giả, tôi thực sự muốn tác phẩm của mình được thể hiện tốt nhất.
...
Thêm nữa, thật xin lỗi, hôm nay tâm trạng của tôi bị ảnh hưởng nghiêm trọng...
Viết ra mà cứ sợ trước sợ sau, không thể tự nhiên.
Thực ra, tôi thường không dễ bị ảnh hưởng bởi các bình luận trong phần nhận xét.
Ý kiến mỗi người mỗi khác.
Nhưng lần này thực sự có chút giận.
Ban đầu tôi định dẫn em bé đi chơi biển, dậy sớm để viết bài, nghĩ rằng đăng sớm rồi có thể đi chơi cùng con.
Kết quả là từ 6h30 đến 9h30 sáng, tôi chỉ viết được hơn 800 chữ. Chiều nay chồng đã dẫn con đi chơi rồi.
Hối hận vì lỡ mở phần bình luận QAQ.
Thực ra tôi thật lòng thấy có lỗi vì không thể viết được tác phẩm khiến đối phương hài lòng. Tôi chưa bao giờ xóa các đánh giá tiêu cực, lời xin lỗi của tôi cũng là chân thành.
Vì là trong khu bình luận, nên phản hồi của tôi cũng phải cân nhắc cảm xúc của những bạn khác. Không ngờ như vậy mà vẫn bị công kích cá nhân.
Tôi đã trả lời bằng thái độ chân thành nhất.
Rồi sau đó tôi buồn rất lâu. Thật sự lâu lắm rồi tôi mới giận vì một bình luận như vậy.
Một phản hồi từ bạn dễ thương trong bình luận đã làm tôi ấm lòng.
Bạn ấy nói idol của bạn ấy từng nói: "Nếu quá để tâm đến những ý kiến tiêu cực, thì sẽ phụ lòng những sự ủng hộ tích cực."
Cảm ơn bạn.
Tôi thật sự muốn cảm ơn bạn dễ thương đã để lại bình luận đó. Bạn ấy không chửi mắng, rất dịu dàng, nhưng vẫn bày tỏ được thái độ. Rất tuyệt vời! (Đừng cãi nhau, cãi nhau thật sự không hay.)
Bạn không biết rằng, bình luận của bạn không chỉ an ủi tôi mà còn an ủi một tác giả nhỏ khác cũng đang bị ảnh hưởng tâm trạng nặng nề vì bình luận của độc giả.
Cũng xin cảm ơn từng bạn trong phần bình luận đã ủng hộ và khích lệ tôi!!
Từ lâu tôi đã nói rằng tôi không thể làm hài lòng tất cả mọi người, tôi chỉ có thể cố gắng hết sức để hoàn thành tác phẩm của mình bằng sự chân thành lớn nhất.
Sau này tôi sẽ không phản hồi các đánh giá tiêu cực nữa.
Bỏ truyện cũng không cần phải báo. Nếu báo mà tôi không phản hồi, cũng xin đừng chửi. Nếu có đuổi theo chửi, phát hiện đánh giá tiêu cực bị xóa, xin cũng đừng trách tác giả "mỏng manh".
Nếu nhất định phải báo bỏ truyện, phải đuổi theo để mắng, thì tôi cũng không còn cách nào khác, nhưng tôi sẽ không phản hồi nữa.
Cuối cùng, thật sự rất cảm ơn, cảm ơn từng thiên thần nhỏ đã an ủi tôi.
Cảm ơn sự thiện ý của mỗi người!!
Cúi chào!!!
Ngày mai tôi sẽ tiếp tục viết dài!!! .
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com