64
Chương 64: Muốn ôm ôm
Điền Chính Quốc giọng trầm buồn: "Có một số sự ấm áp, một khi đã cảm nhận qua, thì dù chỉ một chút lạnh giá cũng trở nên không thể chịu nổi."
Kim Thái Hanh chẳng hề động lòng: "Thế à? Vậy bây giờ anh vứt em ra ngoài cửa, ba mươi phút sau anh sẽ xem thử coi em có bị lạnh chết không."
Điền Chính Quốc hừ một tiếng: "Đúng là người anh trai lạnh lùng."
"Tránh ra, anh đi rót nước sôi đây."
Điền Chính Quốc đành buông tay.
Kim Thái Hanh rót nước sôi, đặt gói thuốc cảm đã pha sẵn lên bàn rồi gọi Điền Chính Quốc: "Bây giờ vẫn còn nóng lắm. Một lát nữa hãy uống, biết chưa?"
Điền Chính Quốc áp tay vào cốc, cảm thấy hơi nóng liền rụt về, chỉ để lòng bàn tay khẽ chạm vào thành cốc, ngoan ngoãn gật đầu.
Kim Thái Hanh xoa đầu cậu: "Anh đi tắm đây."
Điền Chính Quốc ngẩng mặt lên: "Em đi cùng được không?"
Kim Thái Hanh quăng khăn lên đầu cậu.
Điền Chính Quốc vội vàng giật xuống, giọng mũi nặng nề, giận dữ gào về phía bóng lưng anh trai: "Anh! Sao anh có thể đặt cái khăn lau mồ hôi lên cái đầu sạch sẽ và thông minh của em được chứ!"
. . .
Kim Thái Hanh tắm xong đi xuống lầu, ngửi thấy mùi trứng chiên thơm lừng.
Anh đi vào phòng ăn, quả nhiên trên bàn có sandwich giăm bông và trứng chiên.
Kim Thái Hanh nhíu mày: "Đã không khỏe còn tự làm gì nữa? Anh ra ngoài ăn sáng là được rồi."
Điền Chính Quốc cắn một miếng sandwich gà: "Anh nghĩ nhiều rồi, em chỉ đói nên tiện thể làm thêm phần cho anh thôi. Với lại, em làm cho mình sandwich gà, giăm bông và rau xà lách, còn phần của anh chỉ có mỗi giăm bông, là phiên bản giá rẻ đấy."
Kim Thái Hanh mặt không cảm xúc kéo ghế ngồi xuống: "Thật là làm khó em rồi, vẫn nhớ đến ông anh này cơ đấy."
Điền Chính Quốc uống một ngụm thuốc cảm: "Ừm, lúc ngửi thấy mùi thuốc mới nhớ ra, không thì cũng quên luôn."
Kim Thái Hanh: "..."
. . .
Không biết có phải do bị cảm không mà Điền Chính Quốc đặc biệt buồn ngủ, ăn sáng thôi cũng ngáp mấy cái liền.
Ánh mắt Kim Thái Hanh lộ vẻ lo lắng: "Có muốn xin nghỉ học không?"
"Không cần. Em còn trông cậy vào học bổng xuất sắc kỳ này nữa."
Điểm tổng kết cuối kỳ, điểm chuyên cần chiếm tỷ lệ khá cao. Trước đó cậu bị thương ở lưng do vết dao chém, nhà trường đã có chính sách đặc biệt, nhưng điểm chuyên cần chắc chắn không bằng các bạn đi học đầy đủ. Cậu vẫn phải kéo điểm này lên một chút thì mới có thể đảm bảo học bổng cuối kỳ.
"Vậy ăn xong anh đưa em đến trường."
"Không cần đâu, cũng chẳng tiện đường, em bắt xe là được, anh còn tiết kiệm được chút tiền xăng."
Vừa nói, Điền Chính Quốc lại ngáp một cái, thực sự rất buồn ngủ.
Kim Thái Hanh bực bội: "... Không thiếu chút tiền xăng đó của em."
. . .
Kim tổng không thiếu tiền, Điền Chính Quốc không tranh cãi nổi với anh trai, cuối cùng vẫn để Kim Thái Hanh đưa đến trường.
Xe của Kim Thái Hanh chưa được đăng ký vào hệ thống của trường Phù Đại, bảo vệ không cho vào, anh chỉ có thể đỗ xe trước cổng để Điền Chính Quốc tự đi bộ vào.
"Tan học gọi cho anh, anh lái xe đến đón. Đừng tự bắt xe về, biết chưa?"
Điền Chính Quốc tháo dây an toàn, gật đầu, giọng nghèn nghẹn vì cảm lạnh: "Ừm."
Kim Thái Hanh quay người, lấy từ ghế sau một chiếc áo khoác: "Mặc áo vào rồi hẵng xuống xe."
Điền Chính Quốc nhìn chằm chằm vào chiếc áo lông vũ mỏng màu đen trong tay anh trai, mặt viết rõ hai chữ "từ chối": "Anh! Bây giờ mới là mùa thu thôi, mặc dày thế này bị cười chết mất!"
Kim Thái Hanh liếc cậu lạnh lùng: "Sĩ diện quan trọng hay sức khỏe quan trọng?"
Đã cảm lạnh rồi mà còn lo bị người khác cười nhạo.
Điền Chính Quốc hừ một tiếng, dang tay: "Vậy anh mặc giúp em đi, nếu anh không mặc cho em, em cũng không mặc đâu."
Kim Thái Hanh làm động tác thu áo lại: "Vậy thì đừng mặc nữa."
Điền Chính Quốc lập tức rền rĩ hát: "Quốc Quốc bé bỏng, ruộng vàng ngả nghiêng, anh trai không đau, chẳng ai yêu thương ~~~"
Kim Thái Hanh: "..."
Cái thằng nhóc này mỗi ngày toàn nghe những bài hát quái quỷ gì không biết.
Anh trùm áo khoác lên đầu cậu, kéo xuống một chút, trầm giọng: "Đưa tay ra."
Điền Chính Quốc ngoan ngoãn đưa tay trái vào ống tay áo.
"Tay kia."
Cậu cũng phối hợp đưa nốt tay còn lại.
Sau khi mặc xong áo, cậu lại được nước lấn tới: "Anh, chưa kéo khóa kéo đâu."
Kim Thái Hanh cảm thấy nếu mình mà bị cao huyết áp, chắc bây giờ huyết áp đã tăng vọt rồi.
Anh kéo khóa áo của Điền Chính Quốc lên tận cằm, lạnh giọng đuổi người xuống xe: "Xuống đi."
Điền Chính Quốc ôm sách, mở cửa xuống xe.
Kim Thái Hanh khởi động lại xe, chợt nghe tiếng gõ "cốc cốc cốc" vào cửa kính.
Điền Chính Quốc vẫy tay: "Kim Thái Hanh, bye bye."
Không để anh trai có cơ hội xuống xe chỉnh mình, cậu lập tức xoay người chạy biến.
Kim Thái Hanh bật cười vì tức.
Cái thằng nhóc này...
...
Suốt cả ngày Điền Chính Quốc đều trong trạng thái không tốt, đầu óc mơ màng, giáo viên giảng gì trên bục cũng không nghe vào, cậu lết qua hai tiết buổi sáng rồi ngủ gục suốt tiết ba và bốn.
Họng sưng lên, đến trưa cũng chẳng có khẩu vị gì, chỉ dựa vào bản năng "không thể lãng phí thức ăn" để cố gắng ăn hết hộp cơm.
Hôm nay lịch học khá dày, buổi chiều còn hai tiết thực hành thí nghiệm.
Điền Chính Quốc nhờ lớp trưởng làm giúp bài tập nhóm. Bình thường cậu luôn là người đóng góp nhiều nhất, có cậu trong nhóm thì lúc nào cũng làm nhanh nhất, điểm cao nhất. Lần này cậu mở miệng nhờ giúp đỡ, cô bạn lớp trưởng mặt đỏ bừng vì kích động, vội vàng gật đầu đồng ý, đảm bảo sẽ cùng các bạn khác hoàn thành tốt, còn bảo cậu cứ ngồi nghỉ ngơi.
Thế là suốt hai tiết thực hành, trong khi các nhóm khác bận tối mắt tối mũi, cả phòng thí nghiệm chỉ có mỗi Điền Chính Quốc là đang gục xuống ngủ, quả thực rất ngang ngược. Nhưng mà ai bảo người ta dù có ngủ gật, thành tích môn chuyên ngành cũng luôn đè bẹp bọn họ chứ.
Đây là lớp học chung của hai lớp. Dù lớp bên cạnh có khó chịu khi thấy cậu ngủ trong tiết thực hành cũng chỉ có thể bàn tán sau lưng, nhóm của cậu đã đồng ý để cậu "nước chảy bèo trôi", bọn họ còn có thể nói gì nữa.
Điền Chính Quốc lơ mơ nghe thấy có người đang cãi nhau, bị đánh thức, ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thế là mấy người đó đột nhiên im bặt. Hình như cậu có nghe thấy tên mình, nhưng cũng chẳng có hứng thú biết họ đang cãi nhau về chuyện gì, liền tiếp tục gục xuống ngủ.
Cuối cùng cũng hết giờ học, Điền Chính Quốc vừa hít mũi vừa ôm sách đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm.
Ngủ cả ngày nhưng triệu chứng cảm lạnh không hề thuyên giảm, ngược lại còn nặng hơn. Sớm biết vậy đã ở nhà nghỉ ngơi rồi.
Thật sai lầm.
Xuống cầu thang, cậu bỗng thấy chóng mặt, trượt chân hụt một bậc, may mà có người đỡ kịp.
Một mùi hương quen thuộc xộc vào mũi—hương cam quýt, nho đen ngọt ngào, thoang thoảng cẩm chướng, cuối cùng là tầng hương cuối của rêu sồi ẩm ướt và xanh mát. Là một mùi nước hoa gỗ hoa cổ điển, cũng là loại nước hoa mà Hà Vũ thường dùng.
"Cậu ổn chứ? Có cần tôi đưa cậu đến phòng y tế không?"
Hà Vũ căng thẳng đỡ Điền Chính Quốc xuống cầu thang.
Vừa rồi suýt nữa thì dọa chết hắn!
Hôm nay lớp của Hà Vũ học chung với lớp của Điền Chính Quốc. Trong tiết thực hành hắn vẫn luôn để ý đến tình trạng của cậu. Loại tiết này, trước giờ Quốc Quốc luôn rất nghiêm túc nhưng hôm nay lại ngủ suốt. Bạn học lớp hắn thì không ngừng mỉa mai, nói học thần quả nhiên khác biệt, ngay cả tiết thực hành cũng có thể ngủ mà còn khiến bạn cùng nhóm vui vẻ làm thay phần việc của cậu. Nghe thế, Hà Vũ tức đến nghiến răng, mắng đám con trai trong lớp là lũ biết cái đếch gì.
Nhớ lần trước, khi thầy giáo giao bài tập tổng hợp một mùi hương đơn chất, cả lớp đều làm sai tít tắp, cuối cùng vẫn là Điền Chính Quốc giúp họ sửa lại. Một đám vong ân bội nghĩa, lại còn nói Điền Chính Quốc thích thể hiện, bảo họ có nhờ cậu giúp đâu. Nhưng thực tế, bao lần trước chính họ cầu xin hắn đi nhờ Điền Chính Quốc giúp, vậy mà giờ lật mặt như lật bánh tráng.
Khốn kiếp!
Thế là bọn họ cãi nhau.
Mặc dù tranh cãi dữ dội như vậy nhưng Quốc Quốc chỉ ngẩng đầu nhìn một cái, sau đó chẳng quan tâm tiếp tục ngủ. Điều này càng khiến Hà Vũ chắc chắn, hôm nay cậu nhất định không khỏe.
Điền Chính Quốc đẩy hắn ra: "Không cần."
Hà Vũ vẫn lo lắng, đi theo: "Hôm nay cậu tự lái xe đến à? Giờ thế này rồi lái xe không an toàn đâu. Hay là để tôi đưa cậu về? Nếu cậu không thích, tôi gọi xe giúp cậu?"
Điền Chính Quốc nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh nhạt: "Anh tôi sẽ đến đón."
"Ồ."
Hà Vũ bị dội một gáo nước lạnh, có chút hụt hẫng nhưng vẫn không rời đi. Hôm nay trông Điền Chính Quốc thật sự không ổn, hắn vẫn thấy lo.
Điền Chính Quốc biết Hà Vũ đang đi bên cạnh nhưng lúc này cậu không còn sức để đuổi người, cũng lười để tâm.
...
Điền Chính Quốc cảm nhận được điện thoại trong túi rung lên.
Cậu kẹp sách dưới nách, lấy điện thoại ra khỏi túi, tiện tay chuyển sang chế độ chuông.
Trước khi tan học, cậu đã nhắn tin cho anh trai báo rằng sắp tan học. Có lẽ bây giờ anh ấy sắp tới rồi.
Cậu mở WeChat ——
"Xin lỗi, anh có chút việc đột xuất cần giải quyết. Anh đã bảo Lưu Hạnh đến đón em. Chắc giờ cậu ấy cũng sắp tới rồi."
Điền Chính Quốc nhập vào ô chat: "Được thôi."
Rồi cậu chậm rãi bỏ điện thoại vào túi, đi về phía cổng Đông của trường.
Từ công ty của anh trai đến trường cổng Đông là lối đi gần nhất.
Cậu bước đến cổng Đông.
"Nhị thiếu, bên này!"
Nghe thấy giọng của Lưu Hạnh, cậu ngẩng đầu lên.
Lưu Hạnh nhanh chóng bước đến: "Nhị thiếu, đưa sách cho tôi đi."
"Không cần đâu, tôi tự cầm được."
"Được rồi." Lưu Hạnh không ép buộc.
Anh ta dẫn cậu đến chỗ đỗ xe, mở cửa sau giúp cậu, đồng thời nhìn người đứng cạnh với vẻ thắc mắc, "Nhị thiếu, đây là bạn của cậu sao? Cậu ấy có cần đi cùng không..."
"Không, không, tôi chỉ đi ngang qua thôi, chỉ là đi ngang qua thôi!"
Hà Vũ vội vàng lủi mất.
Lưu Hạnh ngớ người.
Anh ta nhìn vào Điền Chính Quốc ngồi trên ghế sau, thấy cậu chẳng có ý định giải thích gì liền không hỏi thêm.
Lưu Hạnh khởi động xe.
Chiếc xe rời khỏi cổng Đông, qua cửa kính, Điền Chính Quốc vẫn thấy Hà Vũ đứng nguyên tại chỗ.
"Đinh ——"
Điện thoại của cậu nhận được tin nhắn mới.
Điền Chính Quốc mở ra, là anh trai.
Kim Thái Hanh: "Lưu Hạnh đến chưa?"
Điền Chính Quốc: "Rồi. Đang trên đường về."
Kim Thái Hanh: "Vậy thì tốt, về đến nhà nhắn anh một tiếng."
Điền Chính Quốc: "Được."
Cậu gõ tiếp: "Mà anh, bao giờ anh về..."
Lại từng chữ từng chữ xóa đi, đổi thành: "Anh cứ làm việc trước đi. Về nhà gặp."
Kim Thái Hanh: "Về nhà gặp."
. . .
Hôm nay Kim Thái Hanh bận tối mặt tối mũi, trợ lý như Lưu Hạnh tất nhiên cũng không ngoại lệ.
Sau khi đưa Điền Chính Quốc về nhà, theo lời dặn của Kim Thái Hanh, tận mắt thấy cậu mở cửa vào nhà, Lưu Hạnh mới lái xe trở về công ty.
Điền Chính Quốc thay dép đi vào nhà, chẳng có ai.
"Bạc Hà! Bạc Hà!"
Cậu cố chịu cơn đau rát trong cổ họng, gọi mấy tiếng trong phòng khách nhưng Bạc Hà không như mọi khi chạy ra đón.
Cậu đặt sách lên sofa, chạy vội lên lầu. Đẩy cửa phòng ra.
Bạc Hà đang cuộn tròn trên giường cậu, liếm liếm móng, "Meo?"
Cậu nhéo má béo của nó: "Gọi mãi không ra, bây giờ giỏi rồi ha?"
"Meo ~~~ uuu ~~~"
"Lại còn giả bộ đáng thương hả?"
"Meo ~~~"
Bạc Hà chậm rãi bước đến chăn, nằm ườn ra, đôi mắt nhìn cậu đầy vẻ vô tội.
Nhìn con mèo lười nhác trên chăn, Điền Chính Quốc đoán có lẽ nó cũng bị lạnh do thời tiết giảm nhiệt độ hôm nay nên mới không chạy ra như mọi khi.
Cậu chọc chọc đầu nó, "Mày đúng là biết hưởng thụ."
Bạc Hà há miệng ngáp một cái đầy mệt mỏi, rõ ràng là buồn ngủ hơn bình thường.
Cậu cởi áo lông vũ trên người, ôm Bạc Hà vào lòng, dán tay lên bụng nó để sưởi ấm rồi gửi tin nhắn cho anh trai: "Về đến nhà rồi."
Kim Thái Hanh không trả lời. Cậu quen rồi, chắc là anh vẫn đang bận.
Nhìn thấy bát nước của Bạc Hà trống không, cậu xuống giường đi rót nước, thấy cả bát thức ăn cũng sắp hết nên đổ thêm. Ngửi thấy mùi hạt, Bạc Hà lập tức nhảy xuống giường, di chuyển nhanh nhẹn, hoàn toàn khác hẳn vẻ lười biếng lúc nãy.
Cậu ngồi xổm xuống, chọc chọc vào bụng nó: "Ăn kiểu này nữa, mày sắp thành heo rồi đấy?"
Bạc Hà ngoảnh đầu, liếc cậu một cái đầy ghét bỏ rồi tiếp tục cúi đầu ăn.
Đúng là loài mèo, lúc cần dính người thì như cái móc khóa chân, lúc không cần thì có hét khản cổ nó cũng không thèm đoái hoài.
Lúc đứng lên, cậu thấy đầu óc choáng váng.
Sau khi đứng vững, cậu vào phòng tắm rửa tay, lau khô rồi quay về giường, mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra hộp sắt mà anh trai tặng. Bên trong đầy kẹo bạc hà. Anh trai cậu luôn bổ sung mỗi khi nó vơi đi.
Cậu bóc một viên, bỏ vào miệng.
Điện thoại vẫn không có động tĩnh gì. Cậu liền chuyển sang chế độ im lặng. Như vậy sẽ không cần phải mong chờ nó đổ chuông nữa.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cậu lại bật chuông trở lại.
Thôi vậy, lỡ anh trai gọi mà không nghe được chắc anh ấy lại lo lắng mất.
. . .
Khi Kim Thái Hanh về đến nhà thì trời đã rất khuya.
Căn nhà tối đen như mực.
Ánh mắt anh trầm xuống, đổi dép rồi lên lầu. Cửa phòng Điền Chính Quốc không đóng, anh chỉ cần đẩy nhẹ là cánh cửa mở ra.
Anh bước vào.
Phòng Điền Chính Quốc cũng không bật đèn. Kim Thái Hanh bật đèn ngủ, ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa khắp không gian.
Điền Chính Quốc đang nằm trên giường, ngủ say, tay vẫn nắm chặt điện thoại, trên người không đắp chăn.
Kim Thái Hanh nhíu mày, cởi áo vest, đi đến bên giường, cúi người định rút điện thoại khỏi tay em trai. Nhưng vừa chạm vào Điền Chính Quốc vô thức siết chặt hơn trong giấc ngủ.
Kim Thái Hanh: "..."
Kim Thái Hanh không thể làm gì khác ngoài tùy ý cậu.
Chăn điều hòa trên giường quá mỏng, Kim Thái Hanh mở tủ lấy ra một chiếc chăn mỏng dành cho mùa đông.
Như có cảm giác, trong mơ màng, Điền Chính Quốc mơ hồ nhận ra hình bóng quen thuộc. Cậu mở mắt ngồi dậy, dụi mắt nhìn bóng lưng anh trai: "Anh?"
Kim Thái Hanh ôm chăn trở lại bên giường: "Cổ họng em bị sao thế?"
Giọng của Điền Chính Quốc khàn đặc hơn nhiều so với buổi sáng.
Cậu giơ tay chỉ vào cổ họng: "Đau."
Kim Thái Hanh trầm giọng: "Há miệng ra để anh xem."
Điền Chính Quốc: "A ~~~"
Hạch sưng đỏ rõ rệt, có vẻ bị viêm. Kim Thái Hanh đưa tay sờ trán cậu, cảm giác nóng ran.
Có lẽ cảm lạnh sáng nay đã trở nặng, dẫn đến viêm họng và sốt cao.
"Anh đi lấy nhiệt kế, có vẻ em bị sốt rồi."
Điền Chính Quốc không ngạc nhiên lắm. Hèn gì cả ngày hôm nay cậu cứ thấy buồn ngủ, đầu nặng trịch. Cậu còn tưởng chỉ là cảm lạnh nặng hơn.
Kim Thái Hanh định đứng lên đi lấy nhiệt kế nhưng bị cậu kéo tay giữ lại.
Điền Chính Quốc ngước mặt lên: "Muốn ôm trước đã."
Kim Thái Hanh cúi đầu nhìn cậu: "... Em còn nhỏ lắm sao?"
Điền Chính Quốc nghiêm túc: "So với anh thì... vẫn nhỏ mà."
"Ngồi yên đấy."
Cậu giang hai tay: "Ôm một cái đi!"
Kim Thái Hanh: "..."
Thôi được, nể tình bệnh nhân nhỏ đang yếu ớt.
Anh cúi người ôm lấy nhóc con hay làm nũng.
. . .
Đo nhiệt độ xong, quả nhiên Điền Chính Quốc bị sốt.
39°1, sốt cao.
Kim Thái Hanh quyết định ngay lập tức: "Anh đưa em đến bệnh viện."
Nhưng cậu kiên quyết không chịu: "Không muốn đi. Cảm giác mấy tháng nay cứ đi bệnh viện hoài."
Cậu không thích mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện, mỗi lần ngửi đều khiến mũi khó chịu.
Nghĩ một lúc, cậu đề xuất phương án thay thế: "Anh, hay anh lấy cho em viên thuốc hạ sốt lần trước đi? Hôm trước anh uống vào là hạ sốt ngay còn gì? Em uống thử một viên, nếu vẫn không đỡ anh hẵng đưa em đến bệnh viện?"
Thấy cậu nhất quyết không chịu đi, Kim Thái Hanh đành tạm thời để cậu ở nhà, cho uống thuốc hạ sốt rồi quan sát tình trạng suốt đêm.
Buổi tối Kim Thái Hanh gọi đồ ăn ngoài, anh gọi cho Điền Chính Quốc là cháo lê bách hợp còn anh đã ăn trước lúc tăng ca rồi.
Do tác dụng của thuốc, ăn cháo xong Điền Chính Quốc lại thấy buồn ngủ, mí mắt trĩu nặng.
"Buồn ngủ thì ngủ đi. Đêm nay anh ở nhà, nếu có gì không ổn thì gọi điện cho anh."
Nếu là ngày thường có khi cậu còn đòi anh trai nằm xuống cùng, đọc cho cậu nghe một bài tản văn hay mấy câu thơ tình gì đó. Nhưng bây giờ cậu sốt cao, một là không có sức, hai là sợ lây bệnh cho anh.
Cậu ngoan ngoãn gật đầu, nằm xuống giường: "Vâng."
. . .
Dưới tác dụng của thuốc, Điền Chính Quốc nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Cậu mơ thấy một giấc mơ.
Trong mơ, cậu đứng giữa một màn sương dày đặc. Sương mù mênh mông, tầm nhìn vô cùng thấp.
Giữa làn sương mờ, những chiếc đèn hậu của xe hơi đỏ rực như đôi mắt của những con mãnh thú khát máu.
Điền Chính Quốc cứ thế bước đi trong màn sương dày đặc. Ngoài cậu ra, xung quanh không có lấy một bóng người.
"Bùm!" "Bùm!" "Bùm!"
Những âm thanh va chạm dữ dội xé toang sự tĩnh lặng của màn sương.
Điền Chính Quốc giật mình quay đầu lại.
"Di doo —— Di doo —— Di doo"
Tiếng còi xe cứu hỏa và xe cấp cứu vang lên hòa thành một mảng hỗn loạn.
Nhân viên cứu hỏa cạy cửa xe bị biến dạng, kéo ra một người đàn ông trung niên toàn thân bê bết máu. Trên ghế sau, một cặp vợ chồng trung niên trán đầy máu, bất tỉnh nhân sự.
Là ba mẹ!
"Ba mẹ!"
"Ba mẹ!"
Điền Chính Quốc lập tức lao về phía chiếc xe Mercedes bị biến dạng. Rõ ràng chiếc xe chỉ cách cậu chưa đến năm mét nhưng bất kể cậu chạy thế nào, cậu vẫn không thể nào đến được.
"Ba! Ba! !"
"Mẹ! Mẹ!"
"Mẹ!"
Điền Chính Quốc bật dậy khỏi giấc mộng, kinh hãi thét lên.
Cánh cửa phòng bật mở, Kim Thái Hanh vội vã bước vào.
Thì ra vừa mới tắm xong, nghe thấy tiếng hét thất thanh của em trai, Kim Thái Hanh lập tức lao sang.
Quốc Quốc xuống giường chạy đến trước mặt Kim Thái Hanh, nắm chặt cánh tay anh, môi run rẩy, "Anh! Anh! Mau, mau gọi, gọi điện cho ba mẹ, gọi điện..."
"Quốc Quốc, em bình tĩnh lại trước đã. Nói anh nghe đã xảy ra chuyện gì? Em gặp ác mộng?"
Đồng tử Điền Chính Quốc dại ra, cậu như đang nhìn Kim Thái Hanh, lại như không phải đang nhìn anh, chỉ không ngừng lặp đi lặp lại, "Anh, anh gọi điện cho ba mẹ trước đã, gọi ngay đi."
Kim Thái Hanh hơi nhíu mày, đỡ Điền Chính Quốc ngồi xuống mép giường, "Anh sẽ gọi ngay bây giờ, em nằm xuống trước đã."
Điền Chính Quốc ngoan ngoãn nằm lại xuống giường, nhưng vẫn sốt sắng thúc giục: "Anh, gọi ngay đi! Nhanh lên, nhanh lên!"
Kim Thái Hanh không mang theo điện thoại, đành dùng điện thoại đặt trên đầu giường của Điền Chính Quốc để gọi cho bố mẹ.
Anh không gọi video, sợ ba mẹ thấy trạng thái hiện tại của em trai sẽ lo lắng.
...
Điện thoại nhanh chóng được kết nối.
"Ba."
"Tiểu Hanh, có chuyện gì à?"
Kim Thái Hanh: "..."
Giờ anh phải nói thế nào đây? Rằng Điền Chính Quốc gặp ác mộng, nhất quyết bắt anh gọi điện sao?
Điền Chính Quốc níu chặt tay Kim Thái Hanh, "Anh, anh hỏi xem ba mẹ đang ở đâu."
Kim Thái Hanh đành thuật lại: "Quốc Quốc muốn biết ba mẹ đang ở đâu."
"Haha, bảo sao con lại gọi bằng điện thoại của nó. Nó nhớ ba mẹ đúng không, nhưng lại ngại nói nên mới để con gọi hộ chứ gì? Con bảo nó, ba mẹ đang trên đường cao tốc rồi, khoảng hai tiếng nữa là về đến nhà."
Vừa nghe thấy hai chữ "cao tốc", sắc mặt Điền Chính Quốc lập tức tái nhợt.
Kim Thái Hanh cũng không biết ba mẹ đang về ngay trong đêm, "Ba mẹ đang trên đường cao tốc à?"
"Đúng thế. Chúng ta vừa lên cao tốc xong."
Điền Chính Quốc giật lấy điện thoại, "Ba! Ba bảo tài xế tìm lối ra gần nhất, rời khỏi cao tốc ngay! Sau đó tìm một khách sạn ở đó nghỉ ngơi một đêm, đợi sáng mai rồi hẵng về."
"Hả? Sao thế? Cao tốc xảy ra chuyện gì à?"
Lúc này Điền Chính Quốc vẫn chưa thoát khỏi cơn hoảng loạn trong giấc mơ, tim cậu đập dồn dập.
Cậu nhận ra nếu giờ nói ra giấc mơ của mình, ba cậu nhất định sẽ không tin, càng không chịu xuống cao tốc.
Điền Chính Quốc bất lực nhìn anh trai cầu cứu.
Từ ánh mắt hốt hoảng của em trai, Kim Thái Hanh lập tức hiểu ra điều gì đó.
Anh ý thức được, ác mộng vừa rồi của Điền Chính Quốc hơn phân nửa là có liên quan đến ba mẹ.
Anh nhớ lại bản tin mình vừa lướt qua trước khi tắm, có nói một đoạn đường trên cao tốc Phù Thành – Dương Bình có sương mù. Anh nhận lấy điện thoại từ tay Điền Chính Quốc, "Con thấy tin tức nói một đoạn cao tốc Phù Dương có sương mù. Ba, Quốc Quốc nói đúng đấy, tốt nhất ba mẹ nên tìm lối ra gần nhất để xuống đường. Đợi sương tan rồi hãy đi tiếp, an toàn là trên hết."
"Hả? Hôm nay có sương mù sao? Nhưng bây giờ tầm nhìn vẫn rất tốt mà."
Kim Thái Hanh nghiêm giọng: "Ba, xuống cao tốc ngay."
Kim Duy Thiện lẩm bẩm: "Biết rồi, biết rồi."
Bên cạnh, Ứng Lam hỏi: "Sao thế? Tiểu Hanh với Quốc Quốc nói gì vậy?"
Còn chưa kịp giải thích, đã nghe con trai lớn ở đầu dây bên kia căn dặn: "Tới khách sạn thì gọi video cho con."
Kim Duy Thiện: "..."
Đây là giám sát sao?
. . .
"Nghe thấy rồi chứ? Ba đã đồng ý sẽ rời khỏi cao tốc ở lối ra gần nhất."
Điền Chính Quốc gật đầu, trên khuôn mặt vẫn còn đỏ ửng vì sốt cao, đôi môi lại tái nhợt.
Kim Thái Hanh rót cho cậu một ly nước, "Em đã mơ thấy gì?"
Điền Chính Quốc chậm rãi nhấp từng ngụm nước, rồi kể lại giấc mơ của mình cho anh trai nghe.
Sắc mặt Kim Thái Hanh dần trở nên nghiêm trọng, "Em nói, em mơ thấy trên cao tốc có sương mù dày đặc, xảy ra tai nạn nghiêm trọng. Chú Phùng mất, bố mẹ bị thương nặng?"
Môi Điền Chính Quốc tái nhợt, gật đầu.
Trong mơ cậu thấy nhân viên y tế phủ tấm vải trắng lên mặt chú Phùng. Ba cậu bị kẹt trong xe, máu chảy lênh láng. Mẹ cậu thì nhắm nghiền mắt, gương mặt đầy máu.
Ánh mắt Kim Thái Hanh trầm xuống. Cao tốc Phù Dương đúng là có sương mù vào ban đêm nhưng không đến mức quá dày nếu không đường cao tốc đã bị phong tỏa rồi.
Anh đã xem tin tức trong khi Quốc Quốc hoàn toàn không hề biết gì vậy mà lại mơ thấy cao tốc có sương mù dày đặc.
Ánh mắt Kim Thái Hanh rơi trên khuôn mặt tái nhợt của em trai. Giấc mơ này... là một điềm báo xấu sao?
Dù thế nào thì mơ thấy tai nạn xe cộ, hơn nữa còn là một vụ đâm liên hoàn nghiêm trọng như vậy cũng quá xui xẻo. Cho dù xưa nay anh không tin vào những điều này, lúc này nghe thấy cũng không khỏi cảm thấy bất an.
Anh lập tức nói: "Anh sẽ gọi lại cho ba."
Điền Chính Quốc ôm chặt ly nước, gật đầu lia lịa.
Mong rằng ba mẹ đã kịp rời khỏi cao tốc.
Lần này, điện thoại cũng nhanh chóng được bắt máy.
Còn chưa đợi Kim Thái Hanh lên tiếng, Kim Duy Thiện đã nói ngay: "Xuống cao tốc rồi! Vừa mới rời khỏi đấy! Lúc con gọi tới đúng lúc có một lối ra, ba bảo tài xế rẽ luôn. Giờ có thể yên tâm rồi chứ?"
Kim Thái Hanh vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, anh bảo ba chuyển máy cho mẹ.
Kim Duy Thiện: "... Tiểu Hanh à, con có phải thiếu chút tin tưởng vào ba mình không đấy?"
Chẳng mấy chốc, đầu dây bên kia đã đổi thành Ứng Lam. "Lần này ba con thật sự không lừa con đâu, chúng ta đã xuống cao tốc rồi. Tiểu Hanh, ba con nói con bảo trên tin tức có đưa tin đường cao tốc có sương mù à?"
Kim Thái Hanh khẽ "ừm" một tiếng. "Dù tin tức không nói là sương mù dày đặc, nhưng trời có sương thì tầm nhìn cũng sẽ bị hạn chế, mà còn đang trên cao tốc, tốt nhất vẫn nên cẩn thận."
So với chồng mình, Ứng Lam luôn cẩn trọng hơn, bà tán thành: "Cẩn thận một chút vẫn hơn."
Kim Thái Hanh cuối cùng cũng yên tâm hơn.
"Đến khách sạn thì báo con một tiếng nhé."
"Được rồi. À phải, Quốc Quốc đã hạ sốt chưa? Ban đầu ba mẹ định về ngay trong đêm để chăm thằng bé, kết quả giờ lại thành ra thế này... vẫn chưa thể về được. Quốc Quốc đâu rồi? Đưa điện thoại cho nó nói chuyện với mẹ nào."
Kim Thái Hanh đưa điện thoại cho Điền Chính Quốc.
"Mẹ..."
Là mẹ, không giống như ba thường hay lơ là, Ứng Lam chỉ cần nghe Điền Chính Quốc cất lời đã nhận ra giọng con trai có gì đó không ổn. "Cổ họng con sao thế?"
Nghe thấy giọng mẹ, trong đầu Điền Chính Quốc lại hiện lên cảnh tượng khuôn mặt mẹ đầy máu, bất tỉnh ở hàng ghế sau trong giấc mơ. Cậu thấy tim mình thắt lại, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: "Hôm qua con với anh ăn quá nhiều cua cay."
Kim Thái Hanh: "..."
Nhóc dối trá này.
Ứng Lam bật cười: "Con đấy, cua cay ngon nhưng cũng không được ăn quá nhiều. Được rồi, cũng muộn rồi, con vẫn đang ốm, phải nghỉ ngơi sớm đi. Chuyến này trì hoãn thế này, chắc trưa mai bố mẹ mới về đến nhà."
Điền Chính Quốc giọng khàn đặc: "Dạ... Mẹ với b đi đường cẩn thận."
Ứng Lam đau lòng dặn dò: "Giọng con khàn thế này rồi, bớt nói chuyện lại đi nhé. Điện thoại cũng không cần đưa lại cho anh con đâu, hai đứa mau ngủ sớm đi."
"Dạ... Mẹ ngủ ngon."
"Ngủ ngon, bảo bối của mẹ."
. . .
Tối hôm đó, Kim Duy Thiện tìm được khách sạn liền gọi một cuộc video cho con trai cả Kim Thái Hanh.
Trong video, vợ chồng họ quả thực đã đến khách sạn và đang làm thủ tục nhận phòng.
Lúc nhận cuộc gọi, Kim Thái Hanh đang ở trong phòng của Điền Chính Quốc.
Kết thúc cuộc gọi, anh nhìn về phía Điền Chính Quốc, người đang nằm trên giường với một chiếc khăn ướt đặt trên trán: "Bây giờ yên tâm rồi có thể ngủ được chưa?"
Biết chắc bố mẹ đã ở khách sạn, dây thần kinh căng thẳng của Điền Chính Quốc cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút.
"Vâng."
Cậu nhắm mắt lại.
Kim Thái Hanh tắt đèn, rời khỏi phòng.
Nghe tiếng bước chân dần xa, Điền Chính Quốc lại mở mắt ra. Cậu bật đèn, đi vào phòng tắm.
Cơn ác mộng ban nãy khiến cậu toát mồ hôi lạnh khắp người.
...
Cậu cởi quần áo, ngâm mình trong bồn tắm.
Ký ức về kiếp trước lại ùa về.
Kiếp trước cậu tỉnh lại trong bệnh viện, thoát khỏi cơn nguy kịch, từ phòng chăm sóc đặc biệt chuyển sang phòng thường. Mãi đến ngày xuất viện anh trai mới xuất hiện. Cậu lúc ấy mới biết mình đã hôn mê gần một tháng.
Có lẽ vì một tháng đó hoàn toàn hôn mê nên dù đã sống lại, ký ức về khoảng thời gian đó vẫn trống rỗng. Cậu không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Sau khi về nhà cùng Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn cậu cũng chưa từng chủ động hỏi. Cậu chỉ biết trong suốt thời gian cậu nằm viện, bố mẹ và anh trai chưa từng xuất hiện. Đến khi anh trai đến lại dẫn theo một cặp vợ chồng trung niên xa lạ, nói rằng họ mới là bố mẹ ruột của cậu, muốn cậu theo họ về.
Lúc đó trong lòng cậu tràn đầy căm hận. Hận bố mẹ và anh trai vô tình, hận họ như vứt bỏ một món đồ phế thải, không chờ nổi mà đuổi cậu ra khỏi nhà họ Kim.
Cậu không biết Giản Dật đã quay về từ khi nào, cũng không biết bố mẹ đã chấp nhận hắn từ bao giờ. Khi ấy cậu chỉ đương nhiên cho rằng, ba mẹ ghét bỏ mình nên mới trả cậu về nhà họ Giản.
Điền Chính Quốc nhắm mắt lại, vốc nước nóng dội lên mặt.
Thời gian cậu hôn mê, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Cơn mộng cảnh về vụ tai nạn của bố mẹ là sao? Tại sao giấc mơ ấy lại chân thực đến vậy? Như thể... nó thực sự đã từng xảy ra trong kiếp trước?
. . .
Sáng hôm sau, Kim Thái Hanh dậy sớm.
Nhưng khác với mọi ngày, anh không đi chạy bộ ngay mà ghé qua phòng Điền Chính Quốc trước.
Cậu vẫn còn ngủ.
Tiếng hít thở trầm ổn, nhưng giữa chừng vẫn ho vài tiếng.
Kim Thái Hanh nhíu mày, bước đến cạnh giường, lấy chiếc nhiệt kế thủy ngân đặt bên cạnh từ tối qua, kẹp vào nách cậu.
Ba, bốn phút sau, anh rút nhiệt kế ra.
38°7.
So với tối qua thì đã hạ sốt chút ít, nhưng vẫn còn hơi cao.
Thấy cậu ngủ say, Kim Thái Hanh không đánh thức mà đợi khi nào cậu dậy sẽ đưa đi bệnh viện.
Sau khi chạy bộ về, anh phát hiện Điền Chính Quốc đã ngồi dưới nhà ăn cháo.
Anh nhíu mày: "Sao không ngủ thêm một lát?"
Điền Chính Quốc không kể rằng mình mơ suốt cả đêm, mãi đến gần sáng mới chợp mắt được. Nhưng ngay cả khi ngủ, cậu vẫn nghe thấy tiếng va chạm của những chiếc xe, ngửi thấy mùi xăng và máu tanh nồng nặc. Cảnh tượng bố mẹ toàn thân đẫm máu được cứu ra khỏi xe lại xuất hiện trong mơ, khiến cậu giật mình tỉnh giấc.
Cậu cười cười: "Đều do dì Ngô nấu cháo sườn thơm quá, em ngửi thấy mùi mà thèm đến tỉnh luôn."
Dì Ngô trong bếp nghe thấy liền bưng một bát canh lê bách hợp ra: "Tiểu thiếu gia thích ăn thì để dì múc thêm một bát nữa nhé?"
Kim Thái Hanh bước đến, khẽ xoa gương mặt gầy đi trông thấy của em trai: "Phải ăn nhiều vào."
Cằm cậu nhọn hẳn rồi.
Điền Chính Quốc giọng khàn đặc: "Hôm nay không được, cổ họng con đau lắm. Đợi khỏi hẳn, con sẽ ăn hai bát."
"Thế thì cậu ít nói chuyện lại." Dì Ngô ân cần đặt bát canh lê bách hợp trước mặt cậu. "Nào, tiểu thiếu gia, uống bát này đi, nhuận phổi, giảm viêm, cổ họng cũng đỡ đau hơn."
Điền Chính Quốc gật đầu, ngoan ngoãn cầm bát canh lên uống.
Kim Thái Hanh lên lầu tắm rửa.
Sau khi ăn xong, trong lòng Điền Chính Quốc vẫn không yên với giấc mơ hôm qua.
Cậu ngồi xuống ghế sô-pha, bật TV chuyển sang kênh tin tức địa phương.
Đúng lúc là bản tin sáng sớm.
Tin tức đầu tiên nói về trận mưa lớn đột ngột hôm kia khiến đường phố ngập lụt, gây ảnh hưởng đến người dân. Tiếp theo là bản tin giao thông của Phù Thành...
Điền Chính Quốc tối qua ngủ không ngon, xem tin tức mà mí mắt cứ díp lại.
—— "Từ 10 giờ đêm qua đến khoảng 3 giờ sáng, một số đoạn đường cao tốc từ Dương Bình đến Phù Thành bị bao phủ bởi sương mù dày đặc, tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng..."
Cậu lập tức ngồi thẳng dậy.
Bản tin vẫn đang tiếp tục ——
"Do sương mù lần này, đã xảy ra nhiều vụ va chạm liên hoàn, hiện tại đã có ít nhất 7 người tử vong, 19 người bị thương. Trong đó, 3 người bị thương nặng đã không qua khỏi trên đường đến bệnh viện..."
Một cơn lạnh lẽo lan từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu Điền Chính Quốc.
Thật sự... đã có tai nạn xảy ra.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com