Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

65


Chương 65: Có phải con định dọn ra ngoài sống không?

Điền Chính Quốc co rúm người lại, ôm lấy cơ thể đang lạnh lẽo của mình.

Cậu không thể kiểm soát được cơn run rẩy của mình.

Giấc mơ của cậu, vậy mà một phần đã trở thành sự thật.

Không, nếu tối qua cậu không kiên quyết bắt anh gọi điện cho ba mẹ, nếu ba mẹ tối qua cũng giống như những tài xế trên cao tốc Phù Dương, vì sương mù mà bị kẹt lại trên đường cao tốc...

"Tính đến thời điểm phóng viên đưa tin, sương mù trên đoạn đường cao tốc Phù Dương đã hoàn toàn tan hết. Tuy nhiên, một số đoạn đường vẫn còn khá tắc nghẽn, mong các tài xế..."

Điền Chính Quốc tắt ti vi.

Cậu đặt điều khiển từ xa trở lại bàn trà, đầu ngón tay lạnh ngắt.

Trong khoảng thời gian cậu hôn mê một tháng đó, có phải ba mẹ thực sự gặp chuyện không?

Ban đầu, cậu có phải đã trách nhầm ba mẹ, cũng trách nhầm cả anh trai không?

Lòng Điền Chính Quốc đau thắt lại.

Những giọt nước mắt to tròn rơi xuống từ hốc mắt cậu.

Phải làm sao đây?

Hình như cậu đã hiểu lầm một chuyện rất quan trọng, nhưng dường như cậu mãi mãi không thể làm rõ sự thật được nữa...

...

"Sao lại ngủ ở đây? Muốn ngủ thì lên lầu ngủ đi."

Kim Thái Hanh từ trên lầu đi xuống, thấy Điền Chính Quốc cuộn tròn trên ghế sô pha thì thúc giục cậu lên lầu ngủ.

Anh đưa tay vỗ nhẹ lên người Điền Chính Quốc, cuối cùng cũng nhận ra sự khác thường của cậu ——

Cơ thể Điền Chính Quốc đang run rẩy.

Kim Thái Hanh biến sắc.

Anh ngồi xuống ghế sô pha, thử gọi một tiếng: "Quốc ——"

Vốn đang nằm quay vào trong, Điền Chính Quốc bất chợt xoay người lại, hai tay ôm chặt lấy Kim Thái Hanh, vùi mặt vào eo anh.

Tiếng nức nở bị kìm nén như một con thú nhỏ đang rên rỉ truyền vào tai Kim Thái Hanh.

Anh sững sờ, cúi đầu nhìn thiếu niên trong lòng đang khóc đến mức cả người đều run rẩy, trầm giọng hỏi: "Có chuyện gì vậy? Hay lại gặp ác mộng rồi?"

Người trong lòng khẽ gật đầu.

Kim Thái Hanh cảm thấy cổ họng khô khốc, lại là cơn ác mộng tối qua, giấc mơ thảm khốc về vụ tai nạn xe của ba mẹ sao?

Kim Thái Hanh như lúc nhỏ, nhẹ nhàng vỗ về lưng Điền Chính Quốc: "Chỉ là mơ thôi. Sáng nay mẹ còn gọi điện hỏi em đã hạ sốt chưa. Ba mẹ đều bình an, khoảng trưa sẽ về đến nhà. Em sắp được gặp họ rồi, đừng lo."

Người trong lòng lại khẽ gật đầu.

Kim Thái Hanh kiên nhẫn xoa lưng cậu.

Điền Chính Quốc khóc đến kiệt sức rồi dần dần ngủ thiếp đi trong lòng Kim Thái Hanh.

Lúc đầu cậu ngủ không sâu, mỗi khi Kim Thái Hanh định đặt cậu xuống, cậu liền lo lắng mở mắt ra.

Kim Thái Hanh chỉ đành tiếp tục dỗ dành, để đầu cậu gối lên đùi mình.

Rất lâu sau, thấy Điền Chính Quốc cuối cùng cũng ngủ say, Kim Thái Hanh mới nhẹ nhàng đặt cậu xuống ghế sô pha. Anh không bế cậu lên lầu, sợ cậu sẽ tỉnh lại nếu bị dịch chuyển.

Dì Ngô thấy Kim Thái Hanh xuống lầu, ban đầu định gọi anh đi ăn sáng, nhưng khi thấy Điền Chính Quốc trong lòng anh, hình như còn khóc, bà không dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ lấy một chiếc chăn từ trên lầu xuống.

Thấy Kim Thái Hanh đặt Điền Chính Quốc nằm xuống, dì Ngô vội đưa chăn cho anh.

Kim Thái Hanh nhận lấy, nhẹ nhàng đắp lên người Điền Chính Quốc.

. . .

Trưa hôm đó, Kim Duy Thiện và Ứng Lam cuối cùng cũng về đến nhà sau khi trải qua trận mưa lớn ở Dương Bình và sương mù trên cao tốc Phù Dương. Đêm qua họ đã nghỉ lại một khách sạn.

Không may là trước khi hai người về, Điền Chính Quốc vừa bị Kim Thái Hanh gọi dậy ăn vài miếng cơm trưa, uống thuốc hạ sốt rồi lại ngủ tiếp.

Kim Duy Thiện và Kim Thái Hanh ngồi dưới lầu bàn chuyện.

Ứng Lam lo lắng cho con trai út nên nhẹ nhàng lên lầu.

Vì bị nghẹt mũi, Điền Chính Quốc ngủ mà hơi thở nặng nề, khuôn mặt ửng đỏ vì sốt cao, môi khô khốc. Chỉ trong vòng một hai ngày, cậu đã gầy đến mức cằm nhọn hoắt.

Trên trán cậu đắp một chiếc khăn ướt, Ứng Lam đặt tay dưới khăn kiểm tra, thấy khăn đã nóng lên, có thể đoán được nhiệt độ cơ thể của cậu cao đến mức nào. Bà xót xa vuốt nhẹ gương mặt nóng bừng của con trai út.

Ứng Lam vào phòng tắm, vắt khăn ướt rồi lau lòng bàn tay, nách — những vị trí có nhiệt độ cao trên cơ thể cậu. Sau đó, bà lật người cậu lại, lau lưng đầy mồ hôi.

Điền Chính Quốc ngủ sâu hơn sau khi uống thuốc nên lúc bà lau người, cậu không hề tỉnh. Sau khi giúp cậu hạ nhiệt bằng phương pháp vật lý, Ứng Lam lại đi vắt một chiếc khăn ướt khác, đắp lên trán cậu.

Trên tủ đầu giường có một cốc nước và hộp bông tăm, Ứng Lam lấy bông tăm thấm nước, nhỏ vài giọt lên đôi môi khô nứt của Điền Chính Quốc.

Cánh cửa phòng khẽ mở, Kim Duy Thiện bước vào.

Ông đặt tay lên vai vợ, trầm giọng nói: "Lần này thật sự là nhờ có Quốc Quốc. Lúc nãy anh hỏi Tiểu Hanh mới biết, hóa ra tối qua Quốc Quốc đã mơ thấy chúng ta gặp chuyện trên đường cao tốc. Cũng chính vì thế mà nó nhất quyết bắt Tiểu Hanh gọi cho chúng ta.

Nghĩ mà anh toát hết mồ hôi lạnh. Nếu Quốc Quốc không có giấc mơ đó, nếu nó không kiên quyết bảo Tiểu Hanh gọi điện bảo chúng ta rời khỏi cao tốc ở lối ra gần nhất... Với sương mù dày đặc tối qua nếu chúng ta vẫn còn trên cao tốc, e là thật sự đã gặp chuyện rồi."

Sáng nay, khi đi ăn sáng ở khách sạn, Kim Duy Thiện và Ứng Lam nghe khách trong nhà hàng bàn tán về vụ tai nạn liên hoàn thảm khốc trên cao tốc Phù Dương tối qua, lúc đó họ mới biết chuyện đã thực sự xảy ra.

Nghe nói có tài xế và hành khách tử vong ngay tại chỗ, máu vương vãi khắp nơi, hiện trường cực kỳ thảm khốc. Khi nghe con trai lớn kể lại giấc mơ của Quốc Quốc, ai mà không toát mồ hôi lạnh chứ.

Nếu họ thực sự còn ở trên cao tốc vào thời điểm đó, dựa theo lịch trình di chuyển, xe của họ hẳn đã ở ngay đoạn đường xảy ra tai nạn...

Lần này thật sự là thoát chết trong gang tấc.

Ứng Lam sững sờ, quay đầu nhìn chồng: "Anh nói Quốc Quốc mơ thấy chúng ta gặp chuyện nên mới kiên quyết bắt Tiểu Hanh gọi cho chúng ta?"

Kim Duy Thiện thở dài: "Đúng vậy... Nghe Tiểu Hanh nói, tối qua đường cao tốc Phù Dương đã bắt đầu có sương mù. Có lẽ Quốc Quốc đã xem tin tức trên mạng, nghĩ đến việc hai chúng ta đang ở Dương Bình. Nếu chúng ta về sớm, chắc chắn sẽ đi qua đường cao tốc Phù Dương, nên mới mơ thấy giấc mơ đó. Nghe nói sáng nay lại gặp ác mộng, còn khóc nữa, đứa trẻ này..."

Ứng Lam nhẹ nhàng chạm vào má đang nóng bừng của Điền Chính Quốc, trong ánh mắt vừa có sự an ủi, vừa có chút xót xa: "Quốc Quốc lo lắng cho chúng ta cũng là một đứa trẻ có tấm lòng. Quốc Quốc là phúc tinh nhỏ của chúng ta."

Kim Duy Thiện gật đầu đồng tình, nhìn cậu con trai út đang say ngủ, chân thành cảm thán: "Đúng vậy, Quốc Quốc chẳng phải chính là phúc tinh nhỏ của hai vợ chồng chúng ta sao?"

Kim Duy Thiện nhìn vợ mình nhẹ nhàng hôn lên trán con trai, trong mắt lộ vẻ lo lắng.

Nếu sau này Tiểu Lam biết Quốc Quốc không phải con ruột của họ, cô ấy sẽ đau lòng biết bao...

. . .

Điền Chính Quốc tỉnh dậy, cảm nhận được hương thơm còn vương lại trong không khí—một mùi hương thanh nhã của hoa hồng và hoa sen.

Là mùi nước hoa mẹ thường dùng!

Bố mẹ đã về rồi sao?

Điền Chính Quốc vén chăn bước xuống giường, vì động tác hơi mạnh nên đầu cậu thoáng chóng mặt. Cậu ngồi lại xuống giường, đợi đến khi cảm giác choáng váng hoàn toàn biến mất mới đứng lên lần nữa. Lần này, cậu di chuyển chậm rãi hơn, không đứng dậy quá nhanh.

Cậu bước chân trần ra khỏi phòng. Trước tiên, cậu đẩy cửa phòng ba mẹ, trong phòng không có ai, chăn đệm vẫn được xếp gọn gàng.

Nỗi thất vọng dâng lên trong lòng cậu.

Chẳng lẽ vì cảm cúm nên khứu giác bị sai lệch? Ba mẹ vẫn chưa về sao?

"Con tỉnh rồi? Này, sao lại đi chân trần ra ngoài thế? Bây giờ trời lạnh, con cứ thế giẫm lên sàn nhà..."

Ứng Lam còn chưa nói hết câu, đột nhiên bị người từ phía trước ôm lấy.

Ứng Lam ngẩn người, chốc lát sau dịu dàng hỏi: "Sao vậy? Lại gặp ác mộng à?"

Điền Chính Quốc tựa đầu vào vai mẹ, khẽ lắc đầu.

Ứng Lam không tin, bà giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu cậu, giọng nói dịu dàng: "Thức dậy sau một cơn ác mộng đáng sợ mà cảm thấy sợ hãi cũng chẳng có gì đáng xấu hổ cả. Dù có mơ thấy gì đi nữa chúng ta cũng không cần sợ, được không? Dù có chuyện gì xảy ra mẹ vẫn ở đây."

Điền Chính Quốc vùi mặt vào vai mẹ, gật đầu thật mạnh.

Dưới lầu, Lưu Hạnh cầm tài liệu đã ký rời đi còn Kim Thái Hanh thì đã nghe thấy tiếng trò chuyện từ trước. Khi lên lầu, thấy mẹ và em trai đang ôm nhau, anh lại lặng lẽ quay xuống.

. . .

"Bây giờ thấy đỡ hơn chút nào chưa? Nếu đỡ rồi thì về phòng đi, mang dép vào trước đã."

Ứng Lam vỗ nhẹ lưng cậu, dịu dàng dặn dò.

Điền Chính Quốc ngoan ngoãn gật đầu, quay về phòng xỏ dép.

Dưới lầu, dì Ngô đã hầm sẵn canh lê tuyết chưng xuyên bối. Vừa rồi, Ứng Lam lên lầu là để xem Điền Chính Quốc đã tỉnh chưa nếu tỉnh thì gọi xuống uống canh.

Hai mẹ con cùng nhau xuống lầu.

"Tỉnh rồi à? Xuống đúng lúc lắm, canh lê vừa nguội bớt, giờ là nhiệt độ thích hợp để uống nhất."

Kim Duy Thiện ngồi ở bàn ăn, thấy con trai nhỏ tỉnh dậy liền vui vẻ vẫy tay gọi cậu lại uống canh.

Nhìn thấy ba, mắt Điền Chính Quốc hơi đỏ.

Cậu cúi đầu, chớp nhanh để xua đi lớp sương mù trong mắt, không để ai phát hiện ra sự khác thường của mình rồi bước đến ngồi xuống.

Vừa ngồi xuống, Kim Duy Thiện liền đưa tay ra sờ trán cậu, cảm nhận nhiệt độ, "Cũng tạm, giờ không còn nóng quá nữa. Chỉ cần tối nay không sốt lại ba đoán sáng mai dậy là có thể tung tăng chạy nhảy rồi. Con cảm thấy khá hơn chút nào chưa?"

Thực ra đầu cậu vẫn còn rất choáng nhưng thấy mẹ cũng đang lo lắng nhìn mình, cậu bèn mỉm cười, gật đầu.

Thấy tinh thần con trai có vẻ ổn, Ứng Lam cuối cùng cũng yên tâm, múc cho hai cha con mỗi người một chén canh lê rồi tự múc cho mình một chén.

Không gọi Kim Thái Hanh, vì anh không thích mùi của xuyên bối (1).

Ba người ngồi bên bàn ăn. Kim Duy Thiện uống vài ngụm đã hết sạch chén canh, trong khi đó, Điền Chính Quốc cầm thìa, từng ngụm nhỏ, từng chút một uống.

Bất chợt, Kim Duy Thiện quay sang nhìn vợ, hỏi: "Tiểu Lam này, từ nãy đến giờ, Quốc Quốc có nói câu nào chưa nhỉ?"

Ứng Lam đặt chén xuống, kinh ngạc nhìn con trai nhỏ. Đúng là... từ nãy đến giờ, hình như chưa nghe Quốc Quốc nói câu nào?

Thế là, ánh mắt hai vợ chồng cùng đổ dồn về phía cậu.

"Quốc Quốc à... con nói gì thử xem nào?"

Đùa à? Còn phải nói thử một câu nữa?

Điền Chính Quốc phớt lờ ba mình, cúi đầu tiếp tục uống canh.

Kim Thái Hanh ngồi trong phòng khách, nghe thấy lời ba bèn bước tới, "Amidan sưng, hôm qua giọng đã khàn rồi. Chắc giờ cổ họng viêm nặng hơn không nói được."

Huống chi sáng nay còn khóc lâu như vậy.

Ứng Lam lập tức xót xa hỏi: "Họng đau lắm hả con?"

Điền Chính Quốc gật đầu.

Kim Duy Thiện cũng lo lắng hỏi: "Đã uống thuốc kháng viêm chưa?"

Kim Thái Hanh thay em trai trả lời: "Sáng nay cho uống một viên rồi, tối nay uống thêm viên nữa, mai sáng dậy xem sao. Nếu vẫn chưa đỡ thì gọi bác sĩ đến nhà tiêm một mũi vào mông là khỏi."

Điền Chính Quốc trừng mắt nhìn anh trai. Cậu không muốn tiêm vào mông!

Kim Thái Hanh xoa đầu cậu, "Không muốn tiêm thì phải mau khỏi bệnh."

Điền Chính Quốc ủ rũ húp một ngụm canh.

Mau khỏi bệnh cái gì chứ, đâu phải cậu có thể quyết định được...

. . .

Điền Chính Quốc cơ thể không được khỏe, đến ngày hôm sau tình trạng viêm amidan không những không thuyên giảm mà còn nghiêm trọng hơn.

Dù có nói thế nào đi nữa cậu cũng không chịu đến bệnh viện. Ứng Lam quyết định mời bác sĩ gia đình đến nhà.

Kết quả là bị tiêm một mũi vào mông.

Khi còn nhỏ, mỗi lần phải tiêm vào mông, Quốc đều bị Kim Thái Hanh giữ chặt, nếu không cậu có thể bật dậy ngay lập tức.

Ban đầu Kim Duy Thiện và Ứng Lam đều nghĩ rằng con trai đã lớn, chỉ cần ngồi yên chịu tiêm là được, nhưng kết quả, bác sĩ vừa mở cửa phòng ra đã mang vẻ mặt khó xử, hỏi xem có thể nhờ một người nhà vào giúp hay không.

Ứng Lam thì không tiện, Kim Duy Thiện lại lo mình không giữ nổi...

Thế là nhiệm vụ này đương nhiên rơi vào tay Kim Thái Hanh.

Sau khi tiêm xong, Điền Chính Quốc lập tức rơi vào trạng thái tự kỷ, úp sấp xuống giường, ai gọi cũng không thèm để ý.

Kim Duy Thiện kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh giường: "Rồi, rồi, có gì đâu nào. Cũng không phải con gái, bị bác sĩ thấy mông thì sao chứ? Mà dù có là con gái, đi khám bệnh phải tiêm vào mông cũng không có gì to tát cả, đúng không?"

Điền Chính Quốc vùi mặt vào gối, nhất quyết không lên tiếng.

Ứng Lam vỗ vai chồng: "Chúng ta ra ngoài trước đi. Sao em cứ có cảm giác, anh càng nói thì thằng bé càng úp mặt sâu vào gối vậy?"

Kim Duy Thiện ấm ức: "Anh cũng chỉ có ý tốt thôi mà?"

"Quốc Quốc, mẹ với ba ra ngoài trước nhé. Con cũng đừng cứ úp mặt vào gối mãi như thế."

Ứng Lam nhẹ nhàng đẩy ông bố "có ý tốt" ra khỏi phòng.

...

Căn phòng yên tĩnh hồi lâu.

Ba đi rồi sao?

Điền Chính Quốc giống như một con ốc sên rụt vào vỏ, chậm rãi, chậm rãi, thăm dò mà quay đầu lại.

Một hộp kẹo ngậm thông họng đã mở sẵn xuất hiện trong tầm mắt cậu.

Kim Thái Hanh ngồi trên chiếc ghế mà ba vừa kéo lại lúc nãy, đưa hộp kẹo cho cậu: "Mẹ nói em cứ úp mặt vào gối mãi, sợ em ngạt thở nên bảo anh vào xem thử."

Điền Chính Quốc vươn tay, chậm rãi lấy một viên, bỏ vào miệng.

"Vẫn còn đau mông à?"

Điền Chính Quốc đang ăn kẹo ngon lành đột nhiên nghe thấy câu này, không thể tránh khỏi nhớ lại cảnh bác sĩ bảo cậu tự kéo quần xuống một chút, cậu không động đậy, kết quả là anh trai cậu giúp cậu kéo xuống luôn.

Chỉ cần nghĩ đến việc mình để lộ mông trước mặt anh trai, tai cậu liền đỏ bừng, không cẩn thận nuốt luôn cả viên kẹo thông họng, để nó trượt thẳng xuống thực quản.

Đôi mắt cậu trợn tròn.

Kim Thái Hanh: "... Nuốt luôn rồi?"

Điền Chính Quốc mím môi.

Kim Thái Hanh đưa hộp kẹo tới trước mặt cậu: "Ăn thêm viên nữa không?"

Điền Chính Quốc quay đầu đi, úp cả mặt vào gối.

Không ăn nữa!

Ban đầu, Kim Thái Hanh chỉ thấy buồn cười, nhưng khi ánh mắt anh dừng lại trên đôi tai đỏ bừng của cậu em trai, nụ cười bên môi dần tắt.

Khoảnh khắc Điền Chính Quốc đỏ mặt tới mang tai nên vô tình nuốt cả viên kẹo, anh đều thấy rõ.

Nếu là trước đây, Quốc Quốc chắc chắn sẽ không chỉ vì một câu mông còn đau không của anh liền thẹn tới mức đỏ bừng mặt.

Nhưng bây giờ, Quốc Quốc rõ ràng là đang khách sáo với anh.

Nhận thức này khiến lòng Kim Thái Hanh chợt trùng xuống.

Anh vẫn luôn nghĩ rằng, bất kể xảy ra chuyện gì, Quốc Quốc cũng sẽ mãi coi anh là anh trai...

. . .

Kim Thái Hanh đặt hộp kẹo ngậm trên tủ đầu giường của Điền Chính Quốc.

"Phụt —— Phụt ——"

Vừa bước ra khỏi phòng Điền Chính Quốc, Kim Thái Hanh đã nghe thấy tiếng thì thầm khe khẽ.

Anh quay đầu lại, liền thấy cha mình, Kim Duy Thiện, đang vẫy tay gọi anh.

Kim Thái Hanh bước tới, nghi hoặc hỏi: "Ba, có chuyện gì vậy ạ?"

Ứng Lam đang nghe điện thoại, Kim Duy Thiện nhỏ giọng nói với Kim Thái Hanh: "Vào thư phòng rồi nói."

Kim Thái Hanh ừm một tiếng, hai cha con cùng đi vào thư phòng.

"Meo ~~~ Meo ~~~"

Không biết từ khi nào, Bạc Hà đã lẻn vào thư phòng rồi lại bị mắc kẹt bên trong. Vừa thấy Kim Duy Thiện bước vào, nó liền rón rén chạy tới.

Kim Duy Thiện bế con mèo nhỏ lên, xoa đầu nó: "Sao rồi? Em trai con chịu nói chuyện với con chưa?"

Kim Thái Hanh gật đầu, dù rằng cậu nhóc chỉ nói với anh đúng một câu. Vì bị nghẹn kẹo mà úp mặt vào gối luôn rồi.

Kim Duy Thiện thở dài: "Haizz, vẫn là con có cách. Ba vừa rồi nói mỏi cả miệng, mà Quốc Quốc một cái đầu cũng không thèm ngẩng lên, còn bị mẹ con cười nhạo là ông bố vô dụng nữa chứ. Hừ!"

Bạc Hà nằm trong lòng ông một lúc rồi bắt đầu vùng vẫy muốn được thả xuống. Kim Duy Thiện mở cửa, để con mèo chạy ra ngoài.

Ông quay trở lại thư phòng.

Kim Thái Hanh trầm mặc giây lát, rồi hỏi: "Ba vẫn chưa nói với mẹ sao?"

Kim Duy Thiện trông đầy âu sầu, có chút chột dạ: "Ba... chẳng qua vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để nói thôi."

Kim Thái Hanh ngồi xuống ghế sô pha trong thư phòng, nhắc nhở: "Thời gian hẹn gặp nhà họ Giản chỉ còn vài ngày nữa, không thể trì hoãn thêm nữa..."

Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn đã đề nghị trước mắt chưa vội đổi lại con, hai bên cứ thường xuyên qua lại, đợi bọn trẻ thích nghi rồi hẵng quyết định.

Kim Duy Thiện đồng ý với đề nghị này, hai nhà thống nhất ít nhất mỗi tháng gặp mặt hai lần.

Giờ thời hạn nửa tháng sắp đến.

Kim Duy Thiện cũng ngồi xuống ghế sô pha, thở dài: "Ba biết là không thể kéo dài thêm, nhưng con không hiểu đâu, ba đã mấy lần định nói ra rồi nhưng mỗi lần lời đến miệng lại không thể thốt nổi!"

Ông nhìn con trai cả, vẻ mặt đầy mong chờ: "Hay là... con nói với mẹ đi? Cứ dùng cái phong thái dứt khoát như lúc con nói với ba ấy."

Kim Thái Hanh: "..."

Hai người định nói cái gì với em?"

Giọng nói của Ứng Lam đột nhiên vang lên từ cửa thư phòng.

Kim Duy Thiện giật nảy mình, suýt chút nữa bật khỏi ghế, chột dạ nhìn vợ vừa bước vào: "Tiểu, Tiểu Lam... s-sao em lại tới đây?"

Ứng Lam tiến lên: "Nói đi, hai cha con anh rốt cuộc giấu em chuyện gì?"

Thì ra, vừa rồi Ứng Lam đã thấy Bạc Hà chạy ra từ thư phòng sau khi bà nghe điện thoại xong.

Bạc Hà đương nhiên không thể tự mở cửa, nghĩa là bên trong có người.

Ban đầu bà chỉ tò mò xem hai cha con bàn chuyện gì mà phải vào tận thư phòng. Nhưng khi đến cửa lại nghe thấy Kim Thái Hanh hỏi: "Ba vẫn chưa nói với mẹ sao?"

Nghe câu này, lòng bà bỗng căng thẳng. Sau đó lại nghe bọn họ nhắc đến chuyện hẹn gặp nhà họ Giản rồi bảo không thể trì hoãn nữa, cuối cùng là chồng mình đùn đẩy cho con trai nói thay. Thế là bà đẩy cửa bước vào.

Kim Thái Hanh lập tức đứng dậy: "Ba, mẹ, hai người cứ nói chuyện, con ra ngoài trước."

Kim Duy Thiện: "!!!"

Đúng là con trai ngoan của ba mà!

Cứ thế mà bỏ mặc ba sao?!

Ứng Lam chọn chiếc ghế xa chồng nhất, ngồi xuống, sắc mặt lạnh lùng: "Nói đi, hai cha con rốt cuộc giấu em chuyện gì?"

Kim Duy Thiện dịch lại gần, đặt tay lên vai vợ: "Tiểu Lam à, chuyện này không phải anh với tiểu Hanh cố ý giấu em, mà ngay cả anh cũng chỉ mới biết gần đây thôi..."

Ứng Lam hất tay ông ra, giọng nghiêm nghị: "Bớt vòng vo, nói thẳng vào chuyện chính đi."

Kim Duy Thiện: "... Chuyện này nói ra thì dài lắm."

Ứng Lam lạnh lùng: "Không sao, anh nói được bao lâu, em nghe được bấy lâu."

Kim Duy Thiện: "..."

. . .

DNA giám định thư nằm trong ngăn kéo bàn sách trong thư phòng.

Kim Duy Thiện lấy hai bản giám định thư mang đến, ông thở dài, cười khổ: "Em đừng kích động, cứ lật thẳng đến trang cuối cùng, cả hai bản đều lật đến trang cuối rồi xem trước. Nếu vẫn chưa hiểu, hãy hỏi anh, anh sẽ giải thích cho em. Chứ nếu phải kể từ đầu đến cuối anh thực sự không chắc mình có thể nói rõ ràng được."

Nghe vậy, Ứng Lam vô thức nhíu mày. Bà nhanh chóng lật đến trang cuối của cả hai bản giám định và đọc cùng lúc.

Vừa nhìn, bà hoàn toàn sững sờ.

Những tin tức về việc trẻ em bị trao nhầm trong bệnh viện, bà cũng từng nghe qua. Nhưng dù thế nào cũng không ngờ có một ngày chuyện hoang đường ấy lại xảy ra với chính mình.

Ngón tay bà siết chặt lấy trang bìa của hai bản báo cáo, chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn chồng mình – Kim Duy Thiện: "Em không tin! Quốc Quốc... làm sao có thể, làm sao có thể không phải con của chúng ta?"

Kim Duy Thiện cũng đỏ mắt, ông đặt hai tay lên bàn tay vợ đang nắm chặt hai bản báo cáo: "Là tiểu Hanh phát hiện ra. Ngày trước Trung thu, Điền Chính Quốc vì cứu Tiểu Dật và cô bé kia mà bị chém trọng thương ở quảng trường Tinh Hà dẫn đến mất máu nghiêm trọng. Trong lúc phẫu thuật y tá có ra ngoài một lần, hỏi đồng nghiệp xem đã đưa máu nhóm O qua chưa.

Lúc ấy tiểu Hanh có mặt tại hiện trường và nghe toàn bộ cuộc đối thoại của y tá. Tiểu Lam, em và tiểu Hanh đều mang nhóm máu AB, anh nhóm máu A. Quốc Quốc... không thể nào là nhóm máu O được. Nhưng Tiểu Dật, Tiểu Dật lại là nhóm máu O. Tiểu Lam, Quốc Quốc thực sự không phải con ruột của chúng ta, Tiểu Dật mới là con chúng ta."

Mắt Ứng Lam đỏ hoe, bà cố gắng kìm nén nước mắt, giọng lạnh lùng hỏi chồng: "Vậy câu nói trước đó của tiểu Hanh về chuyện anh hẹn gặp nhà họ Giản là sao?"

Kim Duy Thiện kể lại đề nghị của vợ chồng Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn cho bà nghe.

Ứng Lam kiên quyết: "Em không đồng ý."

Kim Duy Thiện sững sờ: "Tại sao?"

Ứng Lam mắt đỏ hoe: "Không thể cứ thế duy trì nguyên trạng, sau này hai nhà qua lại bình thường, hai đứa trẻ vẫn có thể gặp gỡ, thỉnh thoảng cùng ăn bữa cơm, vậy không được sao? Tại sao nhất định phải đổi về?"

Kim Duy Thiện kinh ngạc: "Tiểu Lam, em thực sự nghĩ vậy sao? Em cảm thấy dù không đổi về cũng không sao ư? Nhưng nếu không đổi, điều đó có công bằng với Tiểu Dật không..."

Anh có thể cảm nhận được vợ chồng Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn cũng không nỡ đổi con về. Nhưng họ cũng lo nếu không đổi thì sẽ không công bằng với Tiểu Dật, mà nếu đón Quốc Quốc về sẽ khó thích nghi với điều kiện vật chất chênh lệch. Vì vậy, họ mới đưa ra một phương án thỏa hiệp.

Suy cho cùng, cũng chỉ vì muốn tốt cho cả hai đứa trẻ.

Ứng Lam mắt hoe đỏ: "Em biết. Nhưng nếu đổi về vậy có công bằng với Quốc Quốc không? Từ nhỏ đến lớn con đã sống trong nhà họ Kim, ăn ngon, mặc đẹp, sử dụng những thứ tốt nhất. Dù chúng ta có thể để lại một khoản tiền để con duy trì mức sống hiện tại nhưng trong nhận thức của con, con vẫn sẽ cảm thấy mình bị bỏ rơi. Từ bé đến lớn chúng ta đã không ở bên con nhiều, giờ con mới thân thiết với chúng ta hơn một chút, vậy mà lại phải rời xa con... Em không làm được..."

Kim Duy Thiện ôm chặt vợ vào lòng: "Anh biết, anh biết mà. Anh cũng không nỡ... Anh đã nghĩ đến chuyện để cả hai đứa trẻ đều ở lại với chúng ta. Nhưng nếu vậy thì lại không công bằng với vợ chồng Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn..."

Người ta chắc chắn sẽ không đồng ý.

"Bây giờ anh có ý này"

Kim Duy Thiện nói: "Em nghĩ xem có được không, vào mỗi kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, hai đứa trẻ sẽ lần lượt ở nhà của cả hai bên một thời gian, còn lại thì giữ nguyên như hiện tại. Em thấy thế nào?"

. . .

Có lẽ vì tận mắt thấy Kim Duy Thiện và Ứng Lam bình an vô sự, cuối cùng Điền Chính Quốc cũng không còn mơ thấy vụ tai nạn xe thảm khốc kia nữa.

Sau khi tiêm thuốc kháng viêm, amidan của cậu cũng bớt sưng, cơn sốt hoàn toàn lui đi, chỉ là cảm vẫn chưa khỏi hẳn.

Hai ngày bị sốt đúng vào cuối tuần, Điền Chính Quốc ở nhà ngủ hai ngày, đến thứ Hai vẫn đi học bình thường.

Vì cậu chưa khỏi cảm, Kim Thái Hanh không yên tâm để cậu tự lái xe đến trường, Kim Duy Thiện và Ứng Lam cũng có cùng suy nghĩ. Do đó buổi sáng Kim Thái Hanh tiện đường đi làm sẽ chở cậu đến trường, còn buổi chiều nếu Kim Thái Hanh bận quá thì trợ lý Lưu Hạnh sẽ đến đón.

"Tút —— tút ——"

Như thường lệ, tan học xong, Điền Chính Quốc trực tiếp đi ra cổng đông của trường.

Quả nhiên, chiếc Mulsanne quen thuộc đã đỗ sẵn ở đó.

Cậu mở cửa ghế sau nhưng một giọng nói trầm thấp vang lên: "Lên ghế trước đi."

Điền Chính Quốc giật mình ngẩng đầu, nhìn về phía ghế lái, kinh ngạc reo lên: "Anh, sao lại là anh?"

Giọng cậu đã đỡ hơn nhiều, nhưng vẫn còn hơi khàn.

Kim Thái Hanh nói: "Lên xe rồi nói."

Điền Chính Quốc đóng cửa sau lại, chạy qua ghế phụ, vừa cúi đầu cài dây an toàn vừa hào hứng hỏi: "Anh, hôm nay sao anh rảnh đến đón em vậy? Không bận à?"

Kim Thái Hanh: "Mẹ đã biết rồi."

Động tác cài dây an toàn của Điền Chính Quốc khựng lại, cậu gài chốt an toàn vào rồi ngẩng đầu cười một cái: "À, ra vậy."

"Ba mẹ hẹn gặp... ba mẹ ruột của em ăn cơm rồi."

Điền Chính Quốc lập tức hiểu ra, không phải anh trai rảnh mà là ba mẹ bảo anh đến đón cậu.

Cậu "ồ" một tiếng.

Kim Thái Hanh im lặng một lúc: "Nếu em không muốn đi..."

"Em đi."

Nếu cậu không đi, chắc ba mẹ sẽ khó xử lắm nhỉ?

. . .

Hai nhà hẹn gặp mặt tại một nhà hàng tư nhân.

Nhà hàng không quá xa hoa, phong cách trang trí khá thanh nhã, cổ điển, không gian dùng bữa yên tĩnh.

Trước cửa phòng riêng, Kim Thái Hanh khẽ dặn Điền Chính Quốc: "Lát nữa nếu không muốn nói chuyện thì cứ im lặng cũng được."

Điền Chính Quốc gật đầu.

Kim Thái Hanh đẩy cửa bước vào, hai anh em cùng đi vào trong.

Kim Duy Thiện và Ứng Lam đã đến, Giản Trác Châu, Nguyễn Ngọc Mạn cùng Giản Dật cũng có mặt.

Thấy Điền Chính Quốc, Giản Dật rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

"Quốc Quốc, bên này!!"

Giản Dật vẫy tay với cậu, ra hiệu bảo cậu ngồi cạnh mình.

Điền Chính Quốc không qua đó mà ngồi cạnh anh trai Kim Thái Hanh.

Giản Dật là người vô tư, không hề nhận ra bầu không khí trong phòng có phần kỳ lạ, hắn quay sang bố mẹ mình: "Ba, mẹ, con ngồi cạnh Quốc Quốc được không?"

Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn: "... Đi đi."

Kim Duy Thiện và Ứng Lam ngạc nhiên nhìn vợ chồng Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn, hai người họ chỉ lắc đầu, ý bảo rằng họ vẫn chưa nói sự thật cho Giản Dật biết.

Kim Duy Thiện và Ứng Lam thấu hiểu.

Bọn họ cũng vậy, không thể nào mở miệng nổi.

Giản Dật vui vẻ chạy đến ngồi cạnh Điền Chính Quốc: "Bạn Vinh này, hôm nay cậu có nhiều tiết lắm à? Sao giờ này mới tới?"

"Ừ, bọn tôi học nhiều môn chuyên ngành."

"Ấy, giọng cậu sao thế? Sao nghe khàn vậy?"

Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn lập tức nhìn về phía Điền Chính Quốc, Giản Trác Châu lo lắng hỏi: "Bị bệnh à?"

Kim Duy Thiện lên tiếng: "Cuối tuần vừa rồi sốt cao, viêm amidan. Giờ hết sốt rồi nhưng cảm chưa khỏi hẳn nên giọng còn khàn."

Giản Trác Châu: "Có phải mấy hôm trước trời lạnh đột ngột, không cẩn thận nên bị cảm không?"

Kim Duy Thiện có phần áy náy: "Chắc vậy. Hôm con sốt tôi lại đi dự đám cưới bạn của Tiểu Lam, chỉ có anh nó ở nhà trông. Mãi hôm sau tôi với Tiểu Lam mới về... Haiz. Nói ra thì, vợ chồng tôi trước kia vì bận rộn công việc nên không có nhiều thời gian bên con. Nghĩ lại, đúng là có lỗi với con quá."

Giản Trác Châu thở dài: "Chúng tôi cũng vậy thôi. Từ nhỏ Tiểu Dật đã phải giúp hai vợ chồng tôi trông tiệm, lớn hơn chút thì phụ cắm hoa, bó hoa, giao hoa... chưa từng có mấy ngày thong thả."

Giản Dật chọc chọc Điền Chính Quốc: "Này, ba cậu với ba tớ sao thế? Đang thi kể khổ à?"

Điền Chính Quốc: "..."

Đúng là con trai nhà địa chủ, ngốc giống ba cậu y như đúc.

Hai vợ chồng Kim Duy Thiện và Ứng Lam ngồi gần đó nghe rõ mồn một: "..."

Con trai họ... hình như khá là... hoạt bát nhỉ?

. . .

Các món ăn lần lượt được dọn lên bàn.

Suốt bữa ăn Điền Chính Quốc chỉ cúi đầu ăn mà không nói gì.

Trong lúc đó Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn có ý định trò chuyện với cậu, nhưng thấy cậu chỉ tập trung ăn nên cũng không tiện làm phiền.

Điền Chính Quốc rất nhạy cảm, Kim Duy Thiện và Ứng Lam cũng lo rằng nếu họ quá nhiệt tình với Giản Dật, sau này khi Điền Chính Quốc biết được sự thật về thân thế của mình, cậu sẽ hiểu lầm rằng họ không còn yêu thương cậu nữa, chỉ quan tâm đến Giản Dật. Vì thế, họ cũng không trò chuyện nhiều với Giản Dật.

"Đúng rồi, đây là quà... cho Tiểu Quốc. Không phải thứ gì quý giá đâu..."

Nguyễn Ngọc Mạn lấy từ trong túi ra hai chiếc hộp nhung đỏ rồi đưa một trong số đó cho Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc không nhận.

Nguyễn Ngọc Mạn thoáng lúng túng, Ứng Lam thay cậu nhận lấy.

Bà mở hộp ra, bên trong là một chuỗi hạt vàng buộc bằng dây đỏ, trên đó còn khắc chữ "Điền Chính Quốc".

Ứng Lam hơi ngạc nhiên: "Cái này..."

Nếu chỉ đơn thuần là quà tặng, thì món quà này có vẻ hơi đắt giá. Nhưng đây là quà mà cha mẹ ruột tặng con trai mình, dù có đắt đến đâu cũng không có gì là quá đáng.

Trong lòng Ứng Lam chợt dâng lên cảm giác chua xót, lần đầu tiên bà ý thức được rằng, dù sao đi nữa bà cũng chỉ là một người mẹ nuôi.

Giản Trác Châu lên tiếng để xoa dịu bầu không khí: "Chỉ là một chút tấm lòng dành cho con thôi, không có gì đâu."

Nguyễn Ngọc Mạn mở chiếc hộp nhung đỏ còn lại ra, đưa cho Giản Dật: "Tiểu Dật, lại đây, cái này là của con."

Giản Dật bất ngờ: "Con cũng có quà sao?"

Hôm nay là ngày gì vậy?

Cậu ngồi lại gần, nhận lấy chiếc vòng tay vàng buộc bằng dây đỏ từ tay mẹ mình.

Nguyễn Ngọc Mạn hỏi: "Có thích không?"

Giản Dật gật đầu: "Thích lắm! Dễ thương ghê, trên này còn khắc tên con nữa!"

Hắn lập tức đeo chiếc vòng lên tay, không ngừng xoay xoay hạt vàng trên đó.

Ứng Lam cũng đã chuẩn bị quà cho cả hai đứa trẻ.

Là hai chiếc đồng hồ.

Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn không rành về đồng hồ cao cấp, nhưng chỉ cần nhìn vào mặt đồng hồ tinh xảo cùng những viên kim cương nhỏ lấp lánh, họ cũng đoán được đây chắc chắn là món đồ đắt tiền.

"Dì, chiếc đồng hồ này quý giá quá, con không thể nhận đâu."

Giản Dật khách sáo từ chối nhận quà.

Một chiếc đồng hồ trị giá hàng triệu tệ đeo trên tay hắn? Hắn điên rồi chắc?!

Nghe thấy tiếng gọi "dì", trong lòng Ứng Lam lại dấy lên cảm giác khó tả.

Giản Trác Châu nhìn Giản Dật: "Tiểu Dật, ra đây một lát, ba có chuyện muốn nói với con..."

Kim Duy Thiện cũng nói với Điền Chính Quốc: "Quốc Quốc à, ba cũng có chuyện..."

Điền Chính Quốc đặt đũa xuống: "Con biết rồi, con không phải con ruột của ba mẹ, Giản Dật mới là. Khi ở bệnh viện bọn con đã bị trao nhầm."

Lời nói của cậu chẳng khác nào một tia sét đánh ngang tai mọi người.

Điền Chính Quốc đứng dậy, lấy lại chiếc đồng hồ mà Giản Dật vừa trả cho Ứng Lam, đặt lại trước mặt hắn: "Cái này vốn dĩ là của cậu. Còn nữa, ba mẹ của tôi cũng là ba mẹ ruột của cậu, cậu mới là con trai của họ."

Nói xong, cậu ngồi xuống ghế.

Giản Dật hoàn toàn đơ người.

Kim Duy Thiện sững sờ nhìn con trai lớn Kim Thái Hanh: "Là con nói với Quốc Quốc sao?"

Điền Chính Quốc đáp: "Là hôm ba uống say kéo con lại rồi vô tình lỡ miệng."

Kim Duy Thiện lập tức bị vợ nhéo mạnh vào eo.

Vẻ mặt ông thoáng chốc méo xệch vì đau, suýt chút nữa hét lên nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn.

Dưới bàn, Kim Thái Hanh lặng lẽ nắm chặt lấy tay em trai mình.

. . .

Bây giờ khi cả hai đứa trẻ đều đã biết về thân thế của mình, Kim Duy Thiện cũng nói ra đề nghị của Ứng Lam với vợ chồng Giản Trác Châu, Nguyễn Ngọc Mạn ——

Mỗi khi đến kỳ nghỉ đông hoặc nghỉ hè, hai đứa sẽ luân phiên về ở với gia đình ruột một thời gian, còn trong thời gian học thì vẫn tạm thời ở lại gia đình hiện tại.

Sau khi tốt nghiệp đại học nếu hai đứa muốn học lên cao học hay có dự định công việc gì khác thì lúc đó mới quyết định tiếp.

Thực ra, đề nghị này có phần bất lợi với vợ chồng Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn.

Dù sao thì điều kiện vật chất của nhà họ Kim cũng tốt hơn nhà họ Giản rất nhiều. Lỡ như sau này cả hai đứa trẻ đều không muốn quay về nhà họ Giản nữa thì sao?

Nhưng hai đứa trẻ bây giờ vẫn mới chỉ học năm hai đại học, nếu làm theo đề nghị của Ứng Lam ít nhất vẫn còn hai năm nữa mới thực sự đổi lại...

Vợ chồng Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn đều không nỡ xa Giản Dật, nhưng với cách này họ vừa không phải lập tức rời xa con trai mình, lại vừa có thể dần dần hiểu thêm về đứa con ruột của mình, còn có thể cùng hai đứa trẻ chung sống trong kỳ nghỉ đông và nghỉ hè để vun đắp tình cảm.

Sau khi suy nghĩ, họ cũng đồng ý với đề nghị của Ứng Lam.

Thế là, hai gia đình tạm thời đạt được thỏa thuận ——

Trước mắt, mọi thứ vẫn giữ nguyên như hiện tại. Đến kỳ nghỉ đông năm nay sẽ quyết định xem để Giản Dật về ở với nhà họ Kim một thời gian hay để Điền Chính Quốc về ở nhà họ Giản cùng với Giản Dật. Cứ coi như là họ hàng qua lại với nhau, tạm thời duy trì mối quan hệ như vậy.

Giản Dật cũng không muốn rời xa cha mẹ mình, chuyện của kỳ nghỉ đông thì để đến lúc đó hẵng tính nên cậu cũng không phản đối.

Điền Chính Quốc cũng không có ý kiến gì.

Thế là, mọi chuyện được quyết định như vậy.

. . .

Người đầu tiên phát hiện có điều bất thường là dì Ngô.

Hôm đó, đến giờ tan học mà vẫn chưa thấy Điền Chính Quốc về nhà, dì Ngô lên phòng cậu để dọn dẹp. Với sự nhạy bén của mình, dì lập tức nhận ra chuồng mèo, thức ăn, cát vệ sinh của mèo trong phòng đã biến mất.

Dì Ngô cũng đã nghe nói về chuyện nhầm lẫn con cái của nhà họ Kim

Vì vậy khi nhìn thấy những thứ liên quan đến mèo trong phòng Điền Chính Quốc không cánh mà bay, tim dì giật thót một cái.

Cậu chủ nhỏ lúc nào cũng thương yêu Bạc Hà nhất, làm sao có thể vứt hết đồ của Bạc Hà đi được?

Dì Ngô lập tức xuống lầu báo với hai vợ chồng Kim Duy Thiện và Ứng Lam đang ngồi trong phòng khách.

"Để tôi lên xem thử."

Ứng Lam hoảng hốt, vội vàng chạy lên lầu.

Kim Duy Thiện cũng theo sau.

Quả nhiên trong phòng Điền Chính Quốc, chuồng mèo, cát vệ sinh, thậm chí cả cây leo cho mèo đều biến mất hoàn toàn.

Kim Duy Thiện mở tủ quần áo của con trai ra, thấy quần áo, giày dép yêu thích của cậu vẫn còn nguyên, bèn nói: "Nó không mang theo đồ gì khác cả. Có thể là chuồng mèo, cát vệ sinh cũ rồi nên Quốc Quốc vứt đi thôi. Không thể nào bỏ nhà đi mà ngay cả quần áo yêu thích cũng không mang theo được, đúng không?"

Nhưng Ứng Lam lại không lạc quan như vậy.

Đứa trẻ này tuy không phải do bà sinh ra nhưng bà hiểu rõ tính cách của nó. Điền Chính Quốc có lòng tự trọng cao.

Nếu thật sự quyết định rời khỏi nhà, e rằng cậu sẽ không mang theo bất cứ thứ gì thuộc về nhà họ Kim.

Ứng Lam lập tức quyết định: "Gọi cho tiểu Hanh hỏi xem Quốc Quốc tan học chưa, nếu rồi thì bảo nó đến trường đón em về. Nhớ đấy, để nó tự đi, đừng để Lưu Hạnh đi đón."

Quốc Quốc đã mang cả Bạc Hà đi, rất có thể tối nay sẽ không về nhà!

...

Kim Thái Hanh đón Điền Chính Quốc từ trường về.

Vừa bước vào cửa, Điền Chính Quốc đã nhận ra bầu không khí trong nhà có gì đó không ổn.

Cậu chọc chọc eo anh trai, ghé sát tai Kim Thái Hanh hỏi: "Anh, ba mẹ sao thế?"

Kim Duy Thiện chỉ gọi Kim Thái Hanh về đón em mà không nói rõ chuyện gì nên cậu cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

Kim Thái Hanh lắc đầu.

Ứng Lam nhìn hai anh em: "Về rồi à? Ngồi xuống đi."

Điền Chính Quốc nhận ra sắc mặt mẹ có chút nghiêm trọng, bèn hỏi: "Mẹ, mẹ sao thế? Đã xảy ra chuyện gì ạ?"

Ứng Lam không vòng vo, do dự một chút rồi hỏi thẳng: "Quốc Quốc, mẹ hỏi con, có phải con định... dọn ra ngoài ở không?"

Kim Thái Hanh lập tức quay đầu nhìn Điền Chính Quốc.

Khi dọn đồ của Bạc Hà đến căn hộ thuê, Điền Chính Quốc đã lo lắng liệu có bị dì Ngô phát hiện không. Nhưng cậu đã xem dự báo thời tiết, bắt đầu từ ngày mai, mấy tuần tới đều có mưa và nhiệt độ giảm mạnh nên cậu buộc phải nhân lúc trời còn đẹp chuyển Bạc Hà và đồ dùng của nó đi trước. Nếu để Bạc Hà dầm mưa, nó rất dễ bị bệnh.

Không ngờ, sợ điều gì thì nó lập tức đến, điều lo lắng lại thành sự thật...

Dù sao cũng phải nói ra nên Điền Chính Quốc quyết định thẳng thắn: "Ừm, đúng là con có ý định đó."

Kim Duy Thiện sững sờ: "Có phải vì tháng trước ba tặng con chiếc siêu xe đó mà con không thích màu không? Hay ba giao hẳn một showroom xe thuộc công ty cho con quản lý, con có thể mỗi ngày lái một chiếc mới, được không? Quốc Quốc, có phải con nghĩ rằng ba mẹ có Tiểu Dật rồi nên không thương con nữa không? Không thể nào! Chuyện đó không tồn tại đâu! Con mãi mãi là bảo bối của ba!"

Ứng Lam hiểu rõ con trai nhạy cảm, nhíu mày hỏi: "Có phải con ghen vì mẹ tặng Tiểu Dật chiếc đồng hồ 'Vũ trụ đầy sao" không? Nhưng mẹ cũng đã tặng con một chiếc rồi mà? Chiếc của con là phiên bản đặt làm riêng, cả thế giới chỉ có một cái duy nhất đấy."

Bà tưởng rằng chính sự xuất hiện của Giản Dật đã khiến Điền Chính Quốc cảm thấy bất an, bèn trịnh trọng hứa hẹn: "Quốc Quốc, con yên tâm, dù sau này Tiểu Dật có chuyển đến đây, thì con và Tiểu Dật đều là con trai cưng của mẹ. Sau này không được nhắc đến chuyện dọn ra ngoài nữa, biết không? Chúng ta mãi mãi là một gia đình."

Kim Thái Hanh gật đầu đồng tình với câu nói cuối cùng của mẹ: "Ừm."

Điền Chính Quốc mỉm cười: "Cho dù con không sống ở nhà, ba mẹ vẫn mãi là ba mẹ của con mà."

Tác giả có lời muốn nói:

Mọi người xem này, Quốc Quốc đúng là ranh ma mà.

Ba mẹ mãi mãi là ba mẹ, hừm, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến chuyện biến anh trai thành bạn trai, rồi thành chồng thôi.

...

QAQ Sau này tôi không dám hứa sẽ viết đến đoạn nào nữa đâu, thật đấy. Mặt đau rát rồi, còn sưng hơn cả cái bánh bột ngô Tiểu Yến Tử ăn ngày trước~~~

Lúc tôi viết trời còn sáng, giờ thì trời tối thui luôn rồi. Vì không muốn thất hứa, tôi đã dốc hết sức rồi!!!

—————.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #gkvew