Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

68


Thông thường, việc lựa chọn đại sứ sẽ do Lamar—người phụ trách vận hành và quảng bá—cùng cố vấn thương hiệu Bay quyết định. Nhưng lần này, hai người mãi không thống nhất được ý kiến...

"Mỹ nhân say ngủ"—cái tên của dòng nước hoa này ngay lập tức khiến người ta liên tưởng đến một mỹ nhân tóc vàng mắt xanh. Theo quan điểm của Lamar, không ai phù hợp hơn một nữ minh tinh xinh đẹp người Pháp để đại diện cho sản phẩm này.

Bay lại có suy nghĩ khác. Dù một cô gái Pháp xinh đẹp quả thực rất hợp với chủ đề của nước hoa nhưng điều đó vẫn thiếu đi một chút yếu tố gây kinh ngạc. Hơn nữa, điều đó sẽ khiến công chúng mặc định đây là một dòng nước hoa dành riêng cho phái nữ. Trong bối cảnh nam giới ngày càng chú trọng đến vẻ bề ngoài, thị trường nước hoa nam cũng không thể bị xem nhẹ.

Bay thiên về một hướng tiếp cận mang tính đột phá—phá vỡ truyền thống, phá vỡ giới hạn, phá vỡ những nhận thức cố hữu, để "Mỹ nhân say ngủ" không chỉ bị bó hẹp trong hình tượng một mỹ nhân tóc vàng mắt xanh.

Vẻ đẹp nên mang nhiều sắc thái, đa dạng và biến hóa, phải không?

. . .

Hôm đó khi đang nghỉ ngơi trong khách sạn, Vinh Nhung nhận được cuộc gọi từ Seon yêu cầu cậu đến văn phòng của ông. Khi đến nơi, cậu thấy cả Lamar, Bay và Evan cũng có mặt.

Ban đầu cậu tưởng rằng quá trình sản xuất "Mỹ nhân say ngủ" gặp phải vấn đề gì nhưng Seon lại hỏi liệu cậu có thể hoãn lịch về nước đến sau Giáng Sinh không.

Vinh Nhung sửng sốt: "Sau Giáng Sinh mới về nước?"

Bây giờ mới chỉ đầu tháng nếu ở lại đến hết Giáng Sinh chẳng phải cậu sẽ phải ở đây thêm gần một tháng nữa sao?

Đôi mắt Bay sáng rực, anh ta hào hứng bước đến trước mặt cậu: "Đúng vậy, Rucas! Cậu có lẽ không biết thế giới bên ngoài tò mò về thiên tài điều chế nước hoa đến từ phương Đông như cậu đến mức nào đâu. Cậu hẳn cũng biết, khi chúng tôi ra mắt một sản phẩm mới, việc hợp tác với các ngôi sao luôn là cách tốt nhất để mở rộng thị trường. Thẳng thắn mà nói, tôi và Lamar vẫn chưa thể thống nhất được ứng cử viên phù hợp. Chúng tôi không thể thuyết phục lẫn nhau... cho đến khi tôi nảy ra một cái tên, một lựa chọn mà ngay cả Lamar cũng không thể từ chối!"

Trong lòng Vinh Nhung chợt dâng lên một linh cảm không lành.

"Đúng vậy! Rucas, tôi chắc cậu đã đoán được rồi, phải không? Lựa chọn phù hợp nhất không ai khác chính là cậu! Lamar vốn nghiêng về một nữ minh tinh Pháp xinh đẹp nhưng tôi luôn cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ nổi bật. Ai quy định "Mỹ nhân say ngủ" nhất định phải là một thiếu nữ tóc vàng mắt xanh? Tại sao người đó không thể là một biểu tượng vượt qua mọi rào cản sắc tộc và giới tính chứ? Và rồi tôi đã nghĩ đến cậu, chàng trai xinh đẹp của tôi. Đến ngày ra mắt, cậu với mái tóc đen tuyền và đôi mắt sâu thẳm sẽ là điểm nhấn bất ngờ lớn nhất của sự kiện."

Lamar cũng không giấu nổi vẻ phấn khích trên khuôn mặt: "Đúng vậy, Rucas! Ngay khi Bay đề xuất cậu, tôi đã biết đó là một ý tưởng tuyệt vời! Không ai có thể phù hợp hơn cậu đâu!"

Vinh Nhung: "..."

Nhưng cậu chỉ là một người bình thường mà thôi, ảnh hưởng hay sức hút thương mại của cậu chắc chắn không thể sánh với những ngôi sao lớn.

Mấy người thực sự không muốn cân nhắc lại à?

Cậu dè dặt đề nghị: "Nhưng như vậy có khi nào khiến công chúng chú ý quá nhiều đến cá nhân tôi mà bỏ qua sản phẩm không? Thực ra, nếu các anh chỉ cần một gương mặt phương Đông, có thể cân nhắc đến một số ngôi sao gốc Hoa..."

"Không, tin tôi đi, nếu họ không thích "Mỹ nhân say ngủ", thì ngay cả khi cậu là ngôi sao Hollywood hot nhất họ cũng sẽ không mua đâu. Thân ái, cậu không cần lo lắng rằng mình sẽ lấn át ánh hào quang của sản phẩm—ngược lại, chính cậu sẽ khiến "Mỹ nhân say ngủ" càng thêm rực rỡ."

Lamar mỉm cười, giọng điệu chắc chắn: "Tin tôi đi, Rucas, không có ai phù hợp hơn cậu đâu!"

Lúc này, Seon lên tiếng: "Rucas, chẳng lẽ cậu không muốn tự mình chứng kiến sự ra đời của "Mỹ nhân say ngủ" sao?"

Tim Vinh Nhung khẽ rung động.

Cậu phải thừa nhận rằng, câu nói của Seon thực sự quá hấp dẫn.

Cậu không lập tức đồng ý mà quay sang nhìn Evan—người từ đầu đến giờ vẫn chưa lên tiếng với ánh mắt dò hỏi: "Evan, anh thấy sao? Anh nghĩ tôi có thể làm tốt công việc này không?"

Sau hơn một tuần tiếp xúc, ở kiếp này, cậu và Evan lại lần nữa trở thành bạn bè.

Là người bạn duy nhất của cậu ở Paris trong kiếp trước, Vinh Nhung luôn dành cho Evan sự tin tưởng sâu sắc.

Bay có chút dè chừng mà liếc mắt nhìn Evan.

Evan chỉ nhìn cậu với đôi mắt xanh lục dịu dàng, nhẹ giọng đáp: "Sao lại không chứ? Rucas, cậu tỏa sáng như vậy, tôi tin rằng đến lúc đó cả cậu và "Mỹ nhân say ngủ" sẽ khiến Paris, thậm chí là cả thế giới phải say mê."

Vinh Nhung: "..."

Tại sao người phương Tây nói chuyện cứ cái nào cái nấy đều sến súa như vậy?

Cậu tê liệt rồi.

Cuối cùng, cậu vẫn bị câu nói của Seon thuyết phục. Cậu muốn tự mình chứng kiến sự ra đời của "Mỹ nhân say ngủ", vì vậy, cậu đồng ý sẽ xuất hiện tại buổi ra mắt với tư cách "một bất ngờ" của sự kiện.

Dù rằng cậu thực sự nghi ngờ liệu bản thân có thể trở thành "một bất ngờ" hay không—lỡ đâu lại thành "một cú sốc" thì sao?

Nhưng thôi, đó không phải là chuyện cậu cần lo lắng.

Lamar và Bay đều là những chuyên gia giàu kinh nghiệm trong lĩnh vực tổ chức sự kiện, việc lên kế hoạch cứ để họ lo liệu, cậu chỉ cần đến tham dự là được rồi.

. . .

Lần này ra nước ngoài, Vinh Nhung chỉ xin nghỉ hai tuần ở trường.

Khi xin nghỉ, trường đã biết cậu đến tham quan trụ sở Versa. Giờ nghe nói chính CEO của Versa, Seon, đích thân mời cậu ở lại đến Giáng Sinh, chờ sau Giáng Sinh mới về nước, trường có lý do gì mà không đồng ý chứ?

Phải biết rằng từ khi Đại học Phù mở ngành điều chế nước hoa, tuy mỗi năm có vô số sinh viên tốt nghiệp nhưng số người thực sự theo đuổi nghề này và trở thành chuyên gia điều chế nước hoa lại vô cùng hiếm hoi, càng đừng nói đến việc trở thành một chuyên gia nổi tiếng.

Bây giờ trường sắp có một nhà điều chế nước hoa mang tầm quốc tế rồi, sau này chẳng phải sẽ trở thành niềm tự hào của ngành điều chế nước hoa Đại học Phù hay sao? Chẳng qua chỉ là xin thêm một tháng nghỉ, duyệt! Nhất định phải duyệt!

Thế là, Vinh Nhung dễ dàng xin thêm kỳ nghỉ.

Chỉ là khi cha mẹ cậu, Ứng Lam và Vinh Duy Thiện nghe tin cậu sẽ ở lại Paris thêm một tháng nữa qua cuộc gọi video, cả hai đều ngây người.

Ứng Lam hơi nhíu mày: "Phải ở lại đến Giáng Sinh à? Nghĩa là con sẽ đón Giáng Sinh ở nước ngoài không thể về nhà sao?"

Vinh Nhung: "Vâng, vì buổi ra mắt "Mỹ nhân say ngủ" sẽ diễn ra vào khoảng thời gian đó, công ty hy vọng con có thể ở lại để hỗ trợ quảng bá sau đó mới về nước."

Vinh Duy Thiện sốt ruột hỏi: "Giáng Sinh chỉ là một ngày lễ phương Tây, nhà mình không tổ chức cũng chẳng sao. Nhưng mà Nhung Nhung à, Tết Dương lịch con về được chứ? Đừng nói là đến giao thừa rồi mà con vẫn còn ở nước ngoài đấy nhé?"

Vinh Nhung bật cười: "Nếu mọi chuyện suôn sẻ, Tết Dương lịch chắc là con có thể về rồi ạ."

Dù sao cậu cũng chỉ là một chuyên gia điều chế nước hoa, giai đoạn quảng bá và vận hành sau đó đã có Lamar và Bay phụ trách, cậu không cần thiết phải ở lại Paris mãi.

"Tiếng 'bíp' ——"

Vinh Nhung nghe thấy âm thanh của khóa cửa điện tử được mở.

Đầu ngón tay cậu vô thức siết chặt lấy điện thoại. Ba mẹ cậu đều đang ở nhà, vậy thì người trở về lúc này chỉ có thể là anh trai cậu.

Từ sau hôm tỉnh dậy và phát hiện mình đã trò chuyện video trong tình trạng không mảnh vải che thân với anh trai suốt hơn ba tiếng đồng hồ, cậu không còn dám chủ động gọi video cho anh nữa. Cậu không sợ gì cả, chỉ sợ với tính cách "độc ác" của anh trai, lỡ như đã chụp màn hình lại thì...!!!

Mỗi ngày, cậu chỉ có thể nhân lúc gọi video với ba mẹ thăm dò tình hình của anh trai một chút.

Tim cậu đập nhanh hơn. Một mặt cậu đã gần hai tuần không gặp anh trai rồi, rất muốn... rất muốn nhìn thấy anh. Mặt khác cậu lại sợ anh vẫn còn nhớ chuyện "chat trần" hôm đó.

"Tiểu Tranh, ba mẹ đang gọi video với Nhung Nhung đấy. Nó nói phải đến sau Giáng Sinh mới về được, haiz, ba cứ tưởng tuần này nó có thể về rồi cơ."

Vinh Duy Thiện vừa nhìn thấy con trai lớn bước vào cửa liền than thở về việc Vinh Nhung hoãn ngày trở về.

Vinh Nhung do dự, định tìm cớ để cúp máy trước thì bóng dáng Vinh Tranh đột nhiên xuất hiện trong video.

. . .

Vinh Tranh lấy điện thoại từ tay ba, nửa người anh cũng lọt vào trong khung hình.

Vinh Nhung đã hơn một tuần không gọi video với anh trai, nếu tính cả thời gian cậu ở nước ngoài, hai người cũng đã nửa tháng không gặp. Bây giờ vừa thấy anh cậu mới nhận ra mình nhớ anh đến nhường nào.

Cậu khẽ gọi một tiếng: "Anh."

Vinh Tranh "ừ" một tiếng, ánh mắt nhìn cậu vẫn bình thản như mọi khi, hoàn toàn không có vẻ gì là bối rối hay ngại ngùng vì chuyện hôm đó.

Điều này cũng nằm trong dự đoán của Vinh Nhung. Cậu thậm chí cảm thấy nếu người say rượu hôm đó là anh trai cậu thì dù hôm sau họ có gọi video ngay lập tức, biểu cảm của anh vẫn sẽ chẳng có chút thay đổi nào.

Vinh Tranh nhìn cậu qua màn hình: "Lúc nãy em nói em phải ở lại Paris đến sau Giáng Sinh mới về?"

"Vâng, công ty có chút việc phát sinh nên có lẽ phải sau Giáng Sinh mới có thể về."

"Công việc không thuận lợi à?"

"Thuận lợi ạ. Chỉ là công ty hy vọng em có thể ở lại để hỗ trợ ra mắt "Mỹ nhân say ngủ" vì lịch phát hành của nó rơi vào khoảng thời gian đó."

Vinh Tranh gật đầu: "Đến khi em về anh sẽ bảo Lưu Hạnh đi đón em."

Ánh mắt Vinh Nhung cụp xuống, đột nhiên chẳng còn hứng thú nói chuyện nữa.

Sợ ba mẹ phát hiện ra điều bất thường, cậu vội quay sang họ: "Ba mẹ, tối nay con có một buổi tiệc, con phải chuẩn bị để ra ngoài, con cúp máy trước đây."

Vinh Duy Thiện vội hỏi: "Khoan đã, khoan đã... Nhung Nhung, con hẹn với đồng nghiệp nào thế? Có phải... cái người "áo quần" đó không?"

Quần áo? (Chữ "quần áo" phát âm kiểu "y phù", cha Vinh không biết tiếng nghe "Evan" nên kêu quần áo =)))))))))))))))

Vinh Nhung ngơ ngác, cái gì mà quần áo?

Vinh Tranh ở bên cạnh bổ sung: "Là Evan."

Vinh Duy Thiện lẩm bẩm: "Không phải là "quần áo" à?"

Vinh Nhung bật cười: "Con đang thắc mắc là 'áo quần' gì đây. Ba, người ta tên là Evan mà."

Vinh Duy Thiện ghé sát màn hình: "Nhung Nhung, nói thật với ba đi, tối nay con lại hẹn cái người 'áo quần' đó à?"

"Không có, là tiệc sinh nhật của một đồng nghiệp khác. Nhưng nếu không có gì bất ngờ Evan chắc cũng sẽ đến."

Người cậu nói đến là Bay. Hôm nay là sinh nhật Bay, nếu Bay đã mời cậu, chắc chắn cũng sẽ mời cả Evan.

Nghe thấy cái người 'áo quần' đó cũng sẽ đi, Vinh Duy Thiện tỏ vẻ không vui: "Sao đi đâu cũng gặp cái tên quần áo rách rưới đó thế? Thế con đừng có uống nhiều rượu quá đấy, không được để xảy ra chuyện như lần trước, cởi đến hai cúc áo đâu đấy, biết không? Đừng tưởng con là con trai thì an toàn, thời buổi này, con trai cũng nguy hiểm chẳng kém con gái đâu. Nhất là ở nước ngoài... Ba nghe nói an ninh bên đó không được tốt lắm..."

"Duy Thiện, anh nói linh tinh gì thế! Thằng bé chỉ là thấy nóng nên mới cởi cúc áo, bị anh nói như là... như là chuyện gì to tát lắm vậy."

Ứng Lam giành lấy điện thoại: "Nhung Nhung, đừng nghe ba con nói linh tinh. Chỉ là dạo này ông ấy xem tin tức quốc tế nhiều quá cứ lo là nước ngoài chỗ nào cũng không an toàn. Nhưng có một điều ba con nói đúng, khi ra ngoài nhất là khi con chỉ có một mình ở nước ngoài nhất định phải chú ý an toàn. Đồ uống do người lạ đưa, tuyệt đối không được nhận. Dù là đồng nghiệp đưa cũng phải cẩn thận. Nói chung khi ra ngoài cẩn thận một chút thì vẫn hơn, biết chưa?"

Vinh Nhung ngoan ngoãn đáp: "Vâng, nghe lời ba mẹ."

Biết con trai nhỏ bình thường có nhiều chuyện muốn nói riêng với anh trai, Ứng Lam hỏi: "Có cần mẹ đưa điện thoại cho anh con không?"

Vinh Tranh vừa đưa tay định nhận lấy điện thoại, thì thấy Vinh Nhung vẫy tay, cười cười: "Không cần đâu ạ. Ba mẹ, anh, bye bye ~~~"

Tác giả có lời muốn nói: Đừng trách anh trai nhé, từ tình thân đến tình yêu, luôn cần có thời gian mà~~~

...

Hô hô, chờ mong bấy lâu, cuối cùng "Mỹ nhân say ngủ" của Nhung Nhung cũng sắp ra mắt mọi người rồi... Các bé có mong đợi không nào?

A a a! Nhung Nhung nghiêm túc theo đuổi sự nghiệp là tỏa sáng nhất!!!

Nhưng điều đó không ngăn được "Mỹ nhân say ngủ" trở thành một cú hit lớn về sau.

"Xì xì xì! Sao có thể có bất ngờ chứ! Nhất định sẽ không có bất ngờ gì hết! Tác phẩm của bảo bối nhà ta chắc chắn sẽ ra mắt thuận lợi và bán đắt như tôm tươi! Tiểu Lam, nhà họ Kim chúng ta sắp có một bậc thầy điều chế nước hoa tầm cỡ quốc tế rồi!"

Kim Duy Thiện buông đũa, phấn khích hôn vợ một cái rồi đi qua cúi xuống ôm lấy Điền Chính Quốc, đặt một nụ hôn mạnh lên trán cậu: "Bảo bảo! Con giỏi quá đi mất!"

"Bảo bảo" là nhũ danh của Điền Chính Quốc, sau này lớn lên người trong nhà hiếm khi gọi cậu như vậy nữa.

"Ba, đừng kích động..."

Ba cậu vừa uống canh sườn xong, môi dính đầy dầu mỡ. Điền Chính Quốc ghét bỏ đẩy ông ra xa một chút.

Nhưng Kim Duy Thiện quá phấn khích, Điền Chính Quốc không thể đẩy ông ra nổi.

Ứng Lam vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, bà lau vết dầu trên má mình trước rồi lấy khăn giấy giúp Điền Chính Quốc lau sạch vết dầu trên trán. Sau đó bà hỏi: "Vậy nước hoa của con đến lúc đó có bán trong nước không? Hay chỉ phát hành ở nước ngoài? Nếu chỉ bán ở nước ngoài thì có thể mua trên trang web chính thức của VERSA không? Nếu có mẹ sẽ mua chừng trăm chai."

Mẹ để lại vài chai dùng, phần còn lại mang tặng. Khi đó mọi người thích mùi hương của con sẽ tự hỏi han nhau, có thể giúp tăng doanh số bán hàng cũng khiến công ty con coi trọng con hơn, việc ra mắt nước hoa tiếp theo cũng thuận lợi hơn."

Kim Duy Thiện lập tức hưởng ứng: "Tiểu Hanh, tiệc tất niên năm nay của công ty con chắc đang được chuẩn bị đúng không? Đến lúc đó có thể tổ chức một buổi rút thăm trúng thưởng! Giải đặc biệt có thể là laptop, điện thoại di động, giải nhì hoặc giải ba có thể là nước hoa của Quốc Quốc. Nhân viên công ty ta đều thuộc tầng lớp tiêu dùng cao cấp, đều là khách hàng tiềm năng. Như vậy cũng coi như là quảng bá miễn phí cho nước hoa của Quốc Quốc rồi."

"Bây giờ giới trẻ thích chơi Weibo, quay video ngắn, đến lúc đó cứ đăng lên mạng, ta lại mua thêm lượt tương tác, chỉ cần số lượng tiêu thụ trong nước đủ lớn còn sợ công ty họ không chú ý đến thị trường này sao?"

Kim Thái Hanh gật đầu: "Được. Nếu đến lúc đó xác định có phát hành trong nước, con có thể hỏi A Khỉ xem cậu ấy có hứng thú không. Nếu có thì để cậu ấy đứng ra đàm phán với VERSA, giành quyền đại lý phân phối nội địa của 'Mỹ nhân say ngủ'. Gia đình cậu ấy và VERSA có hợp tác từ lâu, nếu để A Khỉ ra mặt, khả năng thành công không thấp."

Điền Chính Quốc: "..."

Ba mẹ cậu đúng là thiên tài tiếp thị. Trong khi cậu còn chìm đắm trong niềm vui sắp có dòng nước hoa đầu tiên mang tên mình, ba mẹ và anh trai cậu đã nghĩ xong chiến lược mở rộng thị trường nội địa, phát triển mùi hương tiếp theo, thậm chí cả kế hoạch vận hành tiếp theo luôn rồi!

Xin lỗi, là cậu thiếu tầm nhìn.

Việc "Mỹ nhân say ngủ" chính thức đưa vào sản xuất tất nhiên cần ký hợp đồng thương mại.

Kim Thái Hanh hỏi: "Hợp đồng đã ký chưa?"

Điền Chính Quốc lắc đầu: "Ý định hợp tác đã ký nhưng hợp đồng chính thức thì chưa. Vậy nên chậm nhất tuần sau em sẽ bay sang Paris một chuyến để ký hợp đồng."

"Ở lại bao lâu?"

"Còn tùy vào VERSA có sắp xếp thêm hoạt động nào khác không. Nếu có, có thể kéo dài hai đến ba tuần. Trễ nhất cũng không quá một tháng."

Theo kinh nghiệm kiếp trước, VERSA sẽ chính thức giới thiệu cậu với giới điều chế nước hoa Paris. Cậu cũng sẽ lần đầu tiên xuất hiện với tư cách chuyên gia điều chế nước hoa đặc biệt của VERSA, chính thức đặt chân vào giới điều chế nước hoa quốc tế.

. . .

Vì sắp có chai nước hoa đầu tiên của mình ra mắt, tin vui này khiến vợ chồng Kim Duy Thiện và Ứng Lam vô cùng phấn khởi. Nghe tin Điền Chính Quốc sắp sang Paris, lần này ở lại tận hai, ba tuần, cả hai lại có chút lo lắng.

Nhưng trở thành một nhà điều hương vẫn luôn là giấc mơ của cậu. Giờ đây Điền Chính Quốc đã tự mình bước chân vào thế giới điều hương, vợ chồng họ tất nhiên không có lý do gì để không ủng hộ hết mình.

Trời cũng đã khuya.

Ứng Lam bảo Điền Chính Quốc đừng về căn hộ thuê nữa, cứ ở lại nhà ngủ một đêm. Cậu cũng không từ chối.

Bà đưa cậu lên lầu, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng cậu ra, "Phòng của con vẫn được dì Ngô dọn dẹp thường xuyên. Chăn, đệm, mấy hôm trước mẹ vừa mới thay, còn đồ đạc của con chúng ta cũng không hề động vào. Mọi thứ vẫn y nguyên, luôn chờ con về. Giống như ba mẹ và anh trai con vậy."

Ở kiếp trước sau khi rời khỏi nhà họ Kim, Điền Chính Quốc chưa từng quay lại.

Trong suy nghĩ của cậu, phòng này hẳn đã thuộc về Giản Dật. Giản Dật chắc chắn sẽ không dùng đồ của cậu, ba mẹ cũng sẽ mua tất cả đồ mới, còn đồ cũ của cậu hẳn đã bị dọn đi hết.

Nhưng không phải vậy...

Mọi thứ vẫn ở nguyên vị trí cũ, căn phòng không có bất kỳ sự thay đổi nào kể từ khi cậu rời đi.

Điền Chính Quốc đỏ hoe khóe mắt, cậu ôm lấy mẹ, vùi mặt vào vai bà, "Mẹ..."

Ứng Lam dịu dàng vỗ nhẹ lưng cậu, "Quốc Quốc, khoảng thời gian qua con đã chịu nhiều ấm ức rồi. Mẹ đã từng nghĩ nếu để con chịu thiệt thòi thế này liệu có nên giữ nguyên hiện trạng không. Nhưng... không kịp nữa rồi, phải không? Chỉ cần ba mẹ còn qua lại với Tiểu Dật trong lòng con sẽ luôn có một cái gai."

"Đúng là ba mẹ có cảm giác áy náy với Tiểu Dật, nhưng con nghĩ ba mẹ không có với con sao? Ba mẹ sợ con sẽ cảm thấy tủi thân vì sự tồn tại của Tiểu Dật, sợ con sẽ buồn vì thân thế của mình. Quốc Quốc, nói cho mẹ biết, mẹ phải làm gì, làm thế nào thì mới không khiến bảo bối của mẹ đau lòng đây? Hửm? Con nói cho mẹ biết có được không?"

Điền Chính Quốc cắn chặt môi, cố nén không bật khóc.

Cậu dụi mặt vào vai mẹ, khẽ lắc đầu.

Mẹ không cần làm gì cả.

Cậu biết, ba mẹ chưa bao giờ có ý định bỏ rơi cậu, thế là đủ rồi...

. . .

Cửa phòng không đóng.

Kim Duy Thiện và Kim Thái Hanh đứng tựa lưng vào tường.

Nghe tiếng bước chân của Ứng Lam từ trong phòng đi ra, hai cha con lập tức ăn ý tản ra ai về phòng nấy.

. . .

Kim Thái Hanh tắm xong, từ phòng tắm đi ra thì thấy trên giường có thêm một người.

Anh khựng lại giữa động tác lau tóc, "Về phòng của em đi."

"Em ngủ một mình không được, cứ hay nằm mơ."

Kim Thái Hanh vắt khăn lên cổ, bước đến giường, nghiêm túc hỏi: "Gần đây lại mơ thấy chuyện gì không tốt à?"

"Không có. Chỉ là toàn mơ mấy giấc mộng xuân, hơi mệt thôi."

Kim Thái Hanh: "..."

Điền Chính Quốc quỳ trên giường, hứng thú bừng bừng nhìn anh trai, "Anh, anh đã từng mơ mộng xuân chưa? Đối tượng là nam hay nữ?"

Tác giả có đôi lời muốn nói:

Đứa nhỏ này, sự nghiệp còn chưa vững vàng mà đã bắt đầu nghĩ đến chuyện chinh phục anh trai rồi.

Vậy thì, chúng ta chỉ có thể chúc Quốc Quốc tình trường và sự nghiệp đều thắng lợi sớm thôi!!!

Hahaha!!!

————–



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #gkvew