83
Chương 83: Môi Kim Thái Hanh chạm lên môi của Điền Chính Quốc
Câu nói này của Điền Chính Quốc phần lớn chỉ là một lời đùa.
Vậy nên khi Kim Thái Hanh giữ lấy sau gáy cậu, kéo gần khoảng cách giữa hai người đến mức môi gần như chạm nhau, Điền Chính Quốc hoàn toàn đờ người.
Trong mắt anh trai, Điền Chính Quốc nhìn thấy chính mình đang hoảng hốt, nhưng ánh mắt của anh lại bình tĩnh vô cùng, không chút gợn sóng.
"Tu --"
Khuỷu tay Kim Thái Hanh vô thức chạm vào vô lăng, phát ra âm thanh chói tai.
Điền Chính Quốc lập tức tỉnh táo lại.
Khi Kim Thái Hanh sắp chạm vào cậu, Điền Chính Quốc lùi về phía sau, tựa lên vai anh trai, dùng sức chặn lại, khiến anh không thể tiến thêm.
Kim Thái Hanh cúi đầu, đặt một nụ hôn lên hàng mi của cậu. "Xin lỗi."
Lúc này, Điền Chính Quốc mới nhận ra mình đã hiểu lầm. Anh trai không hề định hôn lên môi cậu mà chỉ muốn hôn mắt. Cậu lẽ ra nên đoán ra từ sớm, vì đối với anh hôn môi là hành động quá mức thân mật, anh không thể nào chấp nhận được.
Điền Chính Quốc: "..."
Đây đúng là một hiểu lầm lớn.
Cậu ngẩng đầu, khẽ cười: "Được rồi, em tha lỗi cho anh."
Kim Thái Hanh nhìn cậu một cái nhưng không giải thích gì thêm.
. . .
Điền Chính Quốc tập trung nhìn vào màn hình lùi xe, đưa xe ra khỏi gara.
Lái ra khỏi bãi đỗ ngầm, cậu hỏi anh trai: "Anh, anh có muốn đi đâu không? Hay mình kiếm chỗ ăn trước? Anh đã ăn gì chưa?"
Kim Thái Hanh trầm ngâm một lát, "... Anh tưởng em đã sắp xếp hết rồi."
Điền Chính Quốc hừ một tiếng: "Đừng nhắc nữa. Ban đầu em định đón anh tan làm rồi tìm một nhà hàng gần đường Lâm Hồ để chúng ta ăn mừng việc em mua xe mới. Ăn xong thì vừa hay có thể ra hồ xem nhạc nước."
Ai ngờ anh trai cậu, một tổng giám đốc lớn, lại tăng ca đến tận giờ này! Rõ ràng cậu đã xác nhận với anh Lưu Hạnh rằng hôm nay anh không có lịch trình nào khác, chắc chắn sẽ tan làm đúng giờ! Vậy mà cậu cứ thế nhìn từng chiếc xe trong bãi lần lượt rời đi, chỉ có chiếc Mulsanne đỗ bên cạnh là vẫn bất động!
Kim Thái Hanh mở điện thoại tra thử, thấy thời gian biểu của nhạc nước Hồ Ngâm Mộng vào mùa đông là từ 20:00 đến 21:00. Từ đây chạy xe đến đường Lâm Hồ, nếu đường thoáng thì chưa đầy nửa tiếng là tới nơi.
Anh đề nghị: "Nếu em thật sự muốn xem thì chúng ta có thể đi xem nhạc nước trước, sau đó mới ăn. Đương nhiên, nếu em đói rồi thì chúng ta đi ăn trước cũng được." Anh đều không ngại.
Điền Chính Quốc cũng vừa nghĩ đến chuyện này, cậu chần chừ: "Giờ cũng trễ rồi, anh không đói sao? Mình có thể đi ăn trước, nhạc nước để hôm khác xem cũng được, không sao đâu."
Đối với người bình thường, mua nhà, mua xe đều là những chuyện lớn. Từ lúc Quốc Quốc phấn khởi lái xe đến đón anh, Kim Thái Hanh có thể cảm nhận được rằng cậu rất hào hứng với chiếc xe đầu tiên do chính mình mua. Đã là chuyện vui thì tất nhiên nên dùng cách mà cậu thích nhất để ăn mừng.
"Chọn ngày không bằng làm ngay, hôm nay đi."
Quả nhiên, lời vừa dứt, mắt Điền Chính Quốc liền sáng lên, giọng nói cũng đầy phấn khởi: "OK, đi thôi!"
Nhìn cậu như vậy, ánh mắt Kim Thái Hanh dịu lại, đáy mắt thấp thoáng ý cười.
. . .
Bãi đỗ xe Hồ Ngâm Mộng cách khu nhạc nước một đoạn. Khi hai người đến nơi thì đã 8 giờ 35 phút.
Trừ phi chạy, nếu không họ sẽ không kịp xem phần cuối của màn trình diễn.
Điền Chính Quốc và anh trai nhìn nhau: "Chạy không?"
Kim Thái Hanh: "Anh không vấn đề gì."
Điền Chính Quốc, người lần nào bị anh trai kéo đi chạy bộ buổi sáng cũng thở không ra hơi: "..."
Liều thôi!
"Vậy thì, chạy!"
Vừa dứt lời, cậu đã phóng đi trước, chẳng thèm màng đến tinh thần công bằng gì cả.
Đã rất lâu rồi Điền Chính Quốc chưa chạy như thế này.
Lần cuối cùng cậu chạy nhanh và gấp đến vậy là khi đi xem nhà trong khu dân cư, bất ngờ nhận được cuộc gọi từ anh trai hỏi cậu đã tan học chưa. Cậu nói dối rằng đã tan, nhưng ngay sau đó, anh trai bảo đang đứng ở cổng đông trường. Hỏi cậu muốn đi qua hay để anh tới tìm. Cậu không dám nói mình đang xem nhà, chỉ bảo đang ở một trung tâm thương mại. Nhưng bãi đỗ xe lại cách đó một đoạn nên vừa cúp máy, cậu đã lao đi như chạy nước rút 100 mét, lái xe đến trung tâm thương mại, đến nơi rồi mà vẫn chưa hết thở dốc.
Lúc này, thể lực cậu không theo kịp, vô thức chậm lại.
Đột nhiên nhớ ra nãy giờ chỉ lo chạy, còn chưa kịp để ý xem anh trai có theo kịp không! Cậu vội quay đầu tìm anh, nhưng vừa quay lại đã bị anh gõ nhẹ vào đầu: "Anh đây."
Điền Chính Quốc quay đầu, lúc này mới thấy anh trai vẫn luôn theo sát phía sau, chỉ là vừa nãy bị mấy người đi bộ che khuất.
Kim Thái Hanh: "Đi thôi, tiếp tục nào."
"Đi!"
Điền Chính Quốc tiếp tục lao về phía trước.
Hai người, một trước một sau chạy đến trước khu nhạc nước. Lúc này nhạc vừa mới vang lên không lâu, hàng chục cột nước đổi màu theo ánh sáng, từ từ vươn cao.
Mùa đông, lại là ban đêm, lượng người đến xem nhạc nước ít hơn mùa hè, nhưng dù vậy vẫn có không ít du khách đứng kín phía trước, khiến tầm nhìn bị hạn chế. Điền Chính Quốc nắm tay anh trai, tìm một góc khuất hơn.
Lúc này cuối cùng họ cũng có thể nhìn thấy toàn cảnh nhạc nước. So với khi đứng ngoài rìa trông nó hoành tráng hơn nhiều --
Những cột nước vọt lên cùng lúc, tựa như một bức màn nước khổng lồ. Vì đứng gần, họ có thể nghe rõ tiếng nước dâng cao rồi rơi xuống. Họ còn có thể cảm nhận được hơi nước mát lạnh khi nó vỡ ra trong không khí. Từng dòng nước thay đổi hình dạng theo nhạc, lúc cao lúc thấp, đan xen lẫn nhau. Ánh đèn lung linh phản chiếu trên mặt nước như những nàng tiên cá cùng nhau nhảy múa, chỉ để lộ chiếc đuôi dài, khẽ chào nhau.
Thật tráng lệ!
Điền Chính Quốc say mê ngắm nhìn.
Thỉnh thoảng, đám đông lại hò reo phấn khích, một số người còn lấy điện thoại ra quay lại toàn bộ màn trình diễn.
Trước đây, cậu từng nghe nói ở đường Lâm Hồ có một khu nhạc nước nhưng chưa từng đến xem, cũng chẳng mấy hứng thú. Hoặc có lẽ khi ấy không có ai để cùng xem nên cậu cũng chẳng muốn đến nơi đông người như thế này. Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Màn nước cao nhất đổ xuống, những cột nước cũng dần thấp hơn, chỉ còn những tia nước nhỏ không ngừng trào ra rồi bất chợt vọt lên, nhưng không còn cao như lúc đầu nữa. Giai điệu cũng dần đi đến hồi kết.
Điền Chính Quốc đứng yên, nhìn đến giây phút cuối cùng. Cậu phấn khích quay đầu: "Anh, đẹp quá, đúng không?"
Nhìn vào đôi mắt lấp lánh vui sướng của cậu, Kim Thái Hanh khẽ "ừ" một tiếng.
. . .
Sau khi xem đài phun nước, hai người tùy ý tìm một nhà hàng ven hồ để ăn tối. Họ gọi một phòng riêng và ăn lẩu. Mùa đông, tất nhiên phải ăn lẩu mới đã.
Dạo gần đây môi của Điền Chính Quốc bị nổi mụn nước, cậu đã phải ăn uống thanh đạm một thời gian. Thêm vào đó, gần đây cậu bận rộn, rất lâu rồi chưa có một bữa ăn đàng hoàng, hôm nay cuối cùng cũng có thể ăn thỏa thích.
Điền Chính Quốc gọi món viên tôm, thịt cừu thái lát, bò viên, tôm tít, cua, trứng cút, rau xà lách, mì... Biết anh trai thích ăn đậm vị, cậu gọi một nồi lẩu uyên ương để có thể dung hòa khẩu vị của cả hai.
Điền Chính Quốc đưa thực đơn cho anh trai: "Anh muốn ăn gì không?"
Kim Thái Hanh uống một ngụm trà đại mạch của nhà hàng, nhận lấy thực đơn từ Điền Chính Quốc, thấy cậu chủ động đánh dấu vào món rau xà lách, ánh mắt lộ ra vẻ tán thưởng. Trước đây, Quốc Quốc gần như không động đến rau, giờ đã khá hơn nhiều, nhưng vẫn có thể nhận ra cậu không mấy thích ăn rau. Kim Thái Hanh gọi thêm đậu phụ, khoai tây, giá đỗ và vài món rau khác để cân bằng.
"Trước cứ gọi thế đã, không đủ thì gọi thêm."
"Ừm, được ạ."
Điền Chính Quốc trả lại thực đơn cho nhân viên phục vụ đang đợi bên cạnh, rồi gọi thêm hai chai bia trái cây.
Nước lẩu sôi lên, đồ ăn lần lượt được mang lên bàn. Điền Chính Quốc cho tôm tít và cua vào trước, lúc thả cua, cậu không kiểm soát được lực tay, bị nước lẩu nóng bắn lên tay, khiến cậu khẽ kêu một tiếng.
Kim Thái Hanh đang xắn tay áo, nghe thấy tiếng kêu liền ngẩng phắt lên. Nhìn thấy Điền Chính Quốc đang thổi thổi bàn tay phải của mình, anh lập tức đoán được cậu bị bỏng, kéo tay cậu vào nhà vệ sinh của phòng riêng, xắn tay áo bên phải của cậu lên rồi đặt tay cậu dưới vòi nước, liên tục xả nước lạnh.
"Anh, em không sao đâu, chỉ là bị bỏng một chút thôi..."
"Im miệng."
Hiếm khi thấy Kim Thái Hanh nghiêm mặt, Điền Chính Quốc lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.
Cậu rụt tay nhanh, vết bỏng chỉ đau lúc đầu, sau khi xả nước lạnh thì da bị bỏng hơi đỏ lên một chút, may mà không bị phồng rộp.
"Anh xem, thật sự không sao mà."
Kim Thái Hanh tắt vòi nước, lạnh lùng nhìn cậu: "Lần này là em may mắn. Lần sau khi bỏ đồ vào nồi lẩu, nhớ dùng vá múc, không được ném thẳng vào, nhớ chưa?"
Điền Chính Quốc ngoan ngoãn nhận lỗi: "Nhớ rồi ạ."
Hai người quay lại chỗ ngồi, Điền Chính Quốc kéo tay áo bị xắn lên xuống. Bỗng nhiên cậu nhận ra tay áo của anh trai đã ướt một mảng lớn.
Cậu nghẹn lời. Anh trai còn nhớ kéo tay áo cho cậu nhưng lại hoàn toàn không để ý đến tay áo của mình.
Điền Chính Quốc đưa giấy cho anh trai: "Anh, lau đi này, dù không có tác dụng lắm."
Kim Thái Hanh đang dùng vá múc trứng cút và củ sen bỏ vào nồi, nghe vậy liền hỏi: "Lau cái gì?"
Điền Chính Quốc chỉ tay vào tay áo anh: "Tay áo, anh đừng nói là anh không nhận ra tay áo mình bị ướt đấy nhé?"
Kim Thái Hanh cúi đầu nhìn tay áo của mình, quả nhiên, ống tay áo sơ mi đã ướt, chắc là do lúc nãy xả nước lạnh cho cậu mà không chú ý. Anh nhận lấy giấy từ tay Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc càng thấy khó chịu trong lòng. Nếu là tay áo cậu bị ướt, anh trai chắc chắn sẽ nhận ra ngay lập tức.
"Anh, giờ món cũng lên hết rồi, em xem qua rồi, trong phòng riêng này không có camera, hay là anh cởi áo sơ mi ra đi?"
Mặc đồ ướt trên người thực sự rất khó chịu.
"Không cần."
Kim Thái Hanh chỉ xắn tay áo lên, thấy Điền Chính Quốc vẫn ngồi yên không động đũa, liền liếc cậu một cái: "Ngẩn người làm gì? Không đói à?"
Đói! Sao có thể không đói được!
Tôm tít vừa thả vào nồi lúc nãy, giờ vừa đúng lúc có thể ăn. Điền Chính Quốc vừa cầm lấy vá múc, đã bị Kim Thái Hanh giành lấy, anh vớt tôm tít ra, đặt vào bát của cậu.
Sau đó, Điền Chính Quốc không có cơ hội tự tay vớt đồ ăn nữa. Cứ mỗi lần cậu định lấy món gì trong nồi, Kim Thái Hanh liền giành lấy và bỏ vào bát cho cậu.
"Anh, vậy thì em ăn lẩu còn gì vui nữa chứ?"
"Vui gì? Vui vì bị bỏng à?"
Điền Chính Quốc: "..."
Cậu tức giận mở nắp hai chai bia trái cây đã gọi trước đó, đưa một ly cho anh trai: "Anh, ngày vui như hôm nay, anh không định nói gì với em sao?"
Kim Thái Hanh cầm ly bia trái cây lên, cụng ly với cậu: "Chúc mừng."
Điền Chính Quốc không hài lòng: "Nhạt nhẽo thế à?"
"Vậy thì thu lại?"
"Lời chúc đã nói ra sao có thể thu lại được!"
Trong tiếng sôi sùng sục của nồi lẩu, Điền Chính Quốc nâng ly bia, mạnh mẽ cụng vào ly của anh trai: "Chúc mừng em đã mua xe mới!!!"
Ăn xong lẩu, thời gian đã muộn, Điền Chính Quốc lái xe đưa anh trai về nhà. Cậu không lái xe vào biệt thự mà dừng ngay cổng.
Kim Thái Hanh quay sang nhìn cậu: "Không vào à?"
Điền Chính Quốc lắc đầu: "Để hôm khác đi. Giờ này chắc ba mẹ ngủ rồi. Thật ra hôm nay mua xe nên cũng nên ăn mừng với ba mẹ, nhưng em có chút ích kỷ." Cậu muốn dành trọn buổi tối bên anh trai nên không báo tin mua xe cho bố mẹ.
Dù không nói hết, nhưng với sự thông minh của anh trai, chắc chắn anh hiểu.
Kim Thái Hanh tháo dây an toàn, xuống xe.
"Anh."
Kim Thái Hanh lấy áo khoác ở ghế sau, quay lại.
Điền Chính Quốc vẫy tay với anh: "Ngủ ngon."
"Ừ, ngủ ngon."
Kim Thái Hanh cầm áo khoác, xuống xe: "Lái xe cẩn thận."
"Biết rồi, chỉ có một đoạn thôi. Anh thì nhanh lên đi, mau thay áo sơ mi ra."
"Ừ."
Kim Thái Hanh đóng cửa xe.
Khi về phòng, anh không bật đèn ngay mà đi đến cửa sổ, nhìn xuống. Chiếc xe vẫn chưa rời đi.
Anh bật đèn, một lát sau mới nghe thấy tiếng động cơ khởi động, bánh xe lăn trên mặt đường. Kim Thái Hanh lại bước đến cửa sổ, nhìn thấy đèn hậu của xe khuất dần trong màn đêm.
Anh buông rèm xuống, đứng lặng bên cửa sổ hồi lâu.
. . .
Điền Chính Quốc không lái chiếc Bugatti Veyron của mình mà thay vào đó lái một chiếc hatchback đến trường, nhưng chuyện này cũng không gây ra quá nhiều bàn tán.
Trước đây cậu đi học bằng xe buýt công cộng từng làm dấy lên một khoảng thời gian bàn tán xôn xao, mọi người còn tưởng rằng nhà họ Kim gặp vấn đề gì. Có bạn học thậm chí còn nghiêm túc lên mạng tra cứu xem liệu có thể tìm được chút manh mối nào không. Manh mối thì không thấy đâu, nhưng tin tức về việc cổ phiếu tập đoàn Kim thị tăng trần lại vô cùng nổi bật. Được rồi, hóa ra mấy kẻ ngốc lại chính là bọn họ.
Mọi người lại càng chắc chắn hơn-Điền Chính Quốc là một cậu ấm nhà giàu, chưa từng trải nghiệm cuộc sống của dân thường, nên mới có hứng thú đi xe buýt đến trường. Sau đó, cậu lại xin nghỉ hơn một tháng, đến khi quay lại trường thì đã trở thành chuyên gia điều chế nước hoa được Versa mời hợp tác đặc biệt.
Thiếu gia nhà tập đoàn Kim thị, lại còn là chuyên gia điều chế nước hoa của Versa-làm sao có thể thiếu tiền được? Còn chuyện tại sao Điền Chính Quốc không thiếu tiền mà vẫn lái một chiếc xe chỉ hơn trăm nghìn tệ để đi lại, mọi người chỉ có thể đoán rằng có lẽ Chủ tịch Kim vẫn giữ quan điểm "nuôi con trong cảnh nghèo khó" để rèn luyện đức tính giản dị và kiên trì cho con trai mình.
Điền Chính Quốc hoàn toàn không hay biết, cậu chỉ đơn thuần muốn tiết kiệm tiền nên mới chọn một chiếc xe hơn trăm nghìn để làm phương tiện di chuyển, vậy mà trong mắt bạn học lại bị tô vẽ ra bao nhiêu câu chuyện ly kỳ như thế.
Tiết thực hành
thứ hai từ cuối kỳ.
Giáo viên dạy thực hành của lớp Điền Chính Quốc có một biệt danh là "Khương Mạc Sầu".
Vị "Mạc Sầu" này chưa bao giờ đi theo giáo án, mỗi lần bước vào lớp đều trực tiếp mở bài giảng, lướt nhanh lại những điểm lý thuyết quan trọng của buổi trước, không cần biết học sinh bên dưới có theo kịp hay không, cứ thế giảng luôn nội dung mới.
Sau khi giảng sơ qua về các bước thao tác, cô liền giao bài tập thực hành rồi thoải mái ngồi xuống ghế, cầm điện thoại lên quay lại những khoảnh khắc thực hành đầy sai sót và vụng về của học sinh. Tiết học sau, ngay khi bắt đầu, cô sẽ phát lại những "tinh hoa" đó cho cả lớp cùng xem để "tổng kết kinh nghiệm", khiến học sinh mỗi buổi thực hành đều phải trải nghiệm cảm giác xấu hổ chết đi sống lại. Chính vì thế cô được mọi người gọi là "Khương Mạc Sầu". Dĩ nhiên, trong môi trường mà cứ lên lớp là phải "xã giao chết" một lần như vậy, không ai dám làm qua loa khi thực hành.
Vị "Mạc Sầu" này còn có nhan sắc rất xinh đẹp, chỉ là, cũng thực sự "tàn nhẫn" vô cùng.
Vừa nghe tiếng giày cao gót vang lên, học sinh trong phòng thí nghiệm lập tức lật sách ra, mở đúng phần ôn tập của tiết trước, chỉ sợ nếu chậm một chút, cô giáo đã đóng sách lại và nói: "Được rồi, các em, nội dung học kỳ này chúng ta đã ôn tập hết rồi, cố gắng lên cho kỳ thi cuối kỳ nhé."
Điều bất ngờ là lần này, khi "Khương Mạc Sầu" bước vào lớp, cô không giảng bài ngay mà lại dịu dàng đảo mắt nhìn khắp phòng, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ: "Các em, gần đây chắc là ôn thi áp lực lắm nhỉ? Vì tuần sau là tiết học cuối cùng rồi nên chúng ta chơi chút gì đó thư giãn nhé?"
Ba lớp học sinh: "..."
Cái gọi là "chơi chút gì đó" trong miệng cô giáo, chẳng lẽ lại là một màn tra tấn nào khác sao?
"Ai chơi cái gì ạ?"
Cả lớp lập tức quay đầu lại, muốn xem ai lại "đáng ghét" đến mức tiếp lời "Khương Mạc Sầu" như vậy, nhưng khi nhìn thấy đó là Điền Chính Quốc thì lại thở phào-à, không sao, cậu ấy hẳn là thực sự tò mò về cái gọi là "vui chơi" trong lời cô giáo.
"Khương Mạc Sầu" chỉ cười mà không nói.
. . .
Thứ sáu, ba chiếc xe buýt chở đầy học sinh dừng trước một nhà máy sản xuất nước hoa.
Trước tiên, hai nữ giáo viên bước xuống, sau đó là khoảng sáu bảy mươi học sinh lần lượt bước xuống từ ba chiếc xe.
Khương Nguyên Nguyên, cũng chính là cô giáo thực hành "Khương Mạc Sầu" mà học sinh hay gọi, cầm loa trên tay, hướng về nhóm học sinh đang xếp hàng trước cổng nhà máy nói: "Trên xe các lớp trưởng đã phổ biến quy tắc an toàn rồi chứ? Mỗi lớp chia thành các nhóm từ bảy đến mười người, trưởng nhóm phải quản lý tốt thành viên của mình, các thành viên cũng phải theo sát trưởng nhóm. Sau khi tham quan xong, mỗi người sẽ làm một bài báo cáo thực hành dưới dạng PPT gửi vào email của tôi. Khi tập hợp, ai cũng phải có mặt điểm danh, không ai được tự ý bỏ về. Nếu ai tự ý về hoặc không nộp báo cáo thì cứ chuẩn bị tâm lý trượt môn đi nhé. Đã nghe rõ chưa?"
Vừa dứt lời, cả lớp than trời than đất.
"Thảm quá! Tôi còn tính vào trong đi dạo một vòng rồi về ký túc xá chơi game đây này!"
"Tôi cũng thế... Tôi còn hẹn bạn lập đội đánh phụ bản nữa. Lần trước tôi đã cho cậu ấy leo cây một lần vì bài thực hành rồi. Lần này chắc cậu ấy tuyệt giao với tôi mất!"
"Đừng nói nữa. Bạn gái tôi bảo chiều nay không có tiết, bảo tôi đi dạo với cô ấy. Tôi cứ nghĩ hôm nay là tiết thực hành ngoài trời, thế nào cũng trốn được nên đã đồng ý ngay. Hy vọng ngày mai tôi vẫn không phải là người độc thân."
Mấy nam sinh khác cười phá lên.
Có nữ sinh khó hiểu thốt lên: "Ơ? Sao các cậu lại có thể ngây thơ như vậy? Nói gì mà 'sắp thi rồi nên đưa bọn tôi ra ngoài thư giãn một chút', mấy lời này rõ ràng là để lừa mấy đứa ngốc mà!"
Mấy nam sinh: "..."
Hu hu!
Trường và nhà máy nước hoa luôn có mối quan hệ hợp tác, mỗi học kỳ đều tổ chức các buổi thực hành ngoại khóa. Vì vậy khi xe buýt trường đến trước cổng nhà máy, lập tức có người phụ trách ra tiếp đón rất lịch sự.
Khương Nguyên Nguyên bắt tay chào hỏi người phụ trách nhà máy, trong khi trợ giảng yêu cầu các lớp trưởng tổ chức đội hình.
Sau khi các học sinh tự do lập nhóm xong, Kha Tình chạy đến bên cạnh Điền Chính Quốc, người đang đứng cuối hàng, "Điền Chính Quốc, lát nữa chúng ta cùng một nhóm nhé? Được không?"
Điền Chính Quốc đang nhắn tin với Giản Dật. Tuần sau là kỳ thi cuối kỳ, sau đó theo kế hoạch của hai bên gia đình, đến kỳ nghỉ hè, họ sẽ lần lượt đến nhà nhau ở một thời gian.
Giản Dật: "Rụt rè đưa đôi móng vuốt nhỏ ra, yếu ớt hỏi một câu, còn kỳ nghỉ đông thì sao ~~~"
Điền Chính Quốc: "Cậu đến nhà tôi trước?"
"Á! Tôi sợ lắm! o(╥﹏╥)o. Anh cậu trông nghiêm túc quá. Hay là cậu đến nhà tôi trước được không? Tôi có phòng riêng, tôi có thể chia một nửa giường, một nửa xoài sấy, một nửa bánh quy dâu cho cậu!"
Điền Chính Quốc: "..."
Nghe thấy tiếng của lớp trưởng Kha Tình, Điền Chính Quốc ngẩng đầu lên.
Một nữ sinh chạy đến, khoác tay Kha Tình, giơ tay lên nói: "Còn tôi nữa! Tôi cũng muốn tham gia!"
"Thêm tôi nữa!"
"Cho tôi vào nhóm với!"
"Tính cả tôi nhé!"
"Tôi! Tôi! Bắt buộc phải tham gia!".
Chương 83: Môi Kim Thái Hanh chạm lên môi của Điền Chính Quốc
Câu nói này của Điền Chính Quốc phần lớn chỉ là một lời đùa.
Vậy nên khi Kim Thái Hanh giữ lấy sau gáy cậu, kéo gần khoảng cách giữa hai người đến mức môi gần như chạm nhau, Điền Chính Quốc hoàn toàn đờ người.
Trong mắt anh trai, Điền Chính Quốc nhìn thấy chính mình đang hoảng hốt, nhưng ánh mắt của anh lại bình tĩnh vô cùng, không chút gợn sóng.
"Tu --"
Khuỷu tay Kim Thái Hanh vô thức chạm vào vô lăng, phát ra âm thanh chói tai.
Điền Chính Quốc lập tức tỉnh táo lại.
Khi Kim Thái Hanh sắp chạm vào cậu, Điền Chính Quốc lùi về phía sau, tựa lên vai anh trai, dùng sức chặn lại, khiến anh không thể tiến thêm.
Kim Thái Hanh cúi đầu, đặt một nụ hôn lên hàng mi của cậu. "Xin lỗi."
Lúc này, Điền Chính Quốc mới nhận ra mình đã hiểu lầm. Anh trai không hề định hôn lên môi cậu mà chỉ muốn hôn mắt. Cậu lẽ ra nên đoán ra từ sớm, vì đối với anh hôn môi là hành động quá mức thân mật, anh không thể nào chấp nhận được.
Điền Chính Quốc: "..."
Đây đúng là một hiểu lầm lớn.
Cậu ngẩng đầu, khẽ cười: "Được rồi, em tha lỗi cho anh."
Kim Thái Hanh nhìn cậu một cái nhưng không giải thích gì thêm.
. . .
Điền Chính Quốc tập trung nhìn vào màn hình lùi xe, đưa xe ra khỏi gara.
Lái ra khỏi bãi đỗ ngầm, cậu hỏi anh trai: "Anh, anh có muốn đi đâu không? Hay mình kiếm chỗ ăn trước? Anh đã ăn gì chưa?"
Kim Thái Hanh trầm ngâm một lát, "... Anh tưởng em đã sắp xếp hết rồi."
Điền Chính Quốc hừ một tiếng: "Đừng nhắc nữa. Ban đầu em định đón anh tan làm rồi tìm một nhà hàng gần đường Lâm Hồ để chúng ta ăn mừng việc em mua xe mới. Ăn xong thì vừa hay có thể ra hồ xem nhạc nước."
Ai ngờ anh trai cậu, một tổng giám đốc lớn, lại tăng ca đến tận giờ này! Rõ ràng cậu đã xác nhận với anh Lưu Hạnh rằng hôm nay anh không có lịch trình nào khác, chắc chắn sẽ tan làm đúng giờ! Vậy mà cậu cứ thế nhìn từng chiếc xe trong bãi lần lượt rời đi, chỉ có chiếc Mulsanne đỗ bên cạnh là vẫn bất động!
Kim Thái Hanh mở điện thoại tra thử, thấy thời gian biểu của nhạc nước Hồ Ngâm Mộng vào mùa đông là từ 20:00 đến 21:00. Từ đây chạy xe đến đường Lâm Hồ, nếu đường thoáng thì chưa đầy nửa tiếng là tới nơi.
Anh đề nghị: "Nếu em thật sự muốn xem thì chúng ta có thể đi xem nhạc nước trước, sau đó mới ăn. Đương nhiên, nếu em đói rồi thì chúng ta đi ăn trước cũng được." Anh đều không ngại.
Điền Chính Quốc cũng vừa nghĩ đến chuyện này, cậu chần chừ: "Giờ cũng trễ rồi, anh không đói sao? Mình có thể đi ăn trước, nhạc nước để hôm khác xem cũng được, không sao đâu."
Đối với người bình thường, mua nhà, mua xe đều là những chuyện lớn. Từ lúc Quốc Quốc phấn khởi lái xe đến đón anh, Kim Thái Hanh có thể cảm nhận được rằng cậu rất hào hứng với chiếc xe đầu tiên do chính mình mua. Đã là chuyện vui thì tất nhiên nên dùng cách mà cậu thích nhất để ăn mừng.
"Chọn ngày không bằng làm ngay, hôm nay đi."
Quả nhiên, lời vừa dứt, mắt Điền Chính Quốc liền sáng lên, giọng nói cũng đầy phấn khởi: "OK, đi thôi!"
Nhìn cậu như vậy, ánh mắt Kim Thái Hanh dịu lại, đáy mắt thấp thoáng ý cười.
. . .
Bãi đỗ xe Hồ Ngâm Mộng cách khu nhạc nước một đoạn. Khi hai người đến nơi thì đã 8 giờ 35 phút.
Trừ phi chạy, nếu không họ sẽ không kịp xem phần cuối của màn trình diễn.
Điền Chính Quốc và anh trai nhìn nhau: "Chạy không?"
Kim Thái Hanh: "Anh không vấn đề gì."
Điền Chính Quốc, người lần nào bị anh trai kéo đi chạy bộ buổi sáng cũng thở không ra hơi: "..."
Liều thôi!
"Vậy thì, chạy!"
Vừa dứt lời, cậu đã phóng đi trước, chẳng thèm màng đến tinh thần công bằng gì cả.
Đã rất lâu rồi Điền Chính Quốc chưa chạy như thế này.
Lần cuối cùng cậu chạy nhanh và gấp đến vậy là khi đi xem nhà trong khu dân cư, bất ngờ nhận được cuộc gọi từ anh trai hỏi cậu đã tan học chưa. Cậu nói dối rằng đã tan, nhưng ngay sau đó, anh trai bảo đang đứng ở cổng đông trường. Hỏi cậu muốn đi qua hay để anh tới tìm. Cậu không dám nói mình đang xem nhà, chỉ bảo đang ở một trung tâm thương mại. Nhưng bãi đỗ xe lại cách đó một đoạn nên vừa cúp máy, cậu đã lao đi như chạy nước rút 100 mét, lái xe đến trung tâm thương mại, đến nơi rồi mà vẫn chưa hết thở dốc.
Lúc này, thể lực cậu không theo kịp, vô thức chậm lại.
Đột nhiên nhớ ra nãy giờ chỉ lo chạy, còn chưa kịp để ý xem anh trai có theo kịp không! Cậu vội quay đầu tìm anh, nhưng vừa quay lại đã bị anh gõ nhẹ vào đầu: "Anh đây."
Điền Chính Quốc quay đầu, lúc này mới thấy anh trai vẫn luôn theo sát phía sau, chỉ là vừa nãy bị mấy người đi bộ che khuất.
Kim Thái Hanh: "Đi thôi, tiếp tục nào."
"Đi!"
Điền Chính Quốc tiếp tục lao về phía trước.
Hai người, một trước một sau chạy đến trước khu nhạc nước. Lúc này nhạc vừa mới vang lên không lâu, hàng chục cột nước đổi màu theo ánh sáng, từ từ vươn cao.
Mùa đông, lại là ban đêm, lượng người đến xem nhạc nước ít hơn mùa hè, nhưng dù vậy vẫn có không ít du khách đứng kín phía trước, khiến tầm nhìn bị hạn chế. Điền Chính Quốc nắm tay anh trai, tìm một góc khuất hơn.
Lúc này cuối cùng họ cũng có thể nhìn thấy toàn cảnh nhạc nước. So với khi đứng ngoài rìa trông nó hoành tráng hơn nhiều --
Những cột nước vọt lên cùng lúc, tựa như một bức màn nước khổng lồ. Vì đứng gần, họ có thể nghe rõ tiếng nước dâng cao rồi rơi xuống. Họ còn có thể cảm nhận được hơi nước mát lạnh khi nó vỡ ra trong không khí. Từng dòng nước thay đổi hình dạng theo nhạc, lúc cao lúc thấp, đan xen lẫn nhau. Ánh đèn lung linh phản chiếu trên mặt nước như những nàng tiên cá cùng nhau nhảy múa, chỉ để lộ chiếc đuôi dài, khẽ chào nhau.
Thật tráng lệ!
Điền Chính Quốc say mê ngắm nhìn.
Thỉnh thoảng, đám đông lại hò reo phấn khích, một số người còn lấy điện thoại ra quay lại toàn bộ màn trình diễn.
Trước đây, cậu từng nghe nói ở đường Lâm Hồ có một khu nhạc nước nhưng chưa từng đến xem, cũng chẳng mấy hứng thú. Hoặc có lẽ khi ấy không có ai để cùng xem nên cậu cũng chẳng muốn đến nơi đông người như thế này. Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Màn nước cao nhất đổ xuống, những cột nước cũng dần thấp hơn, chỉ còn những tia nước nhỏ không ngừng trào ra rồi bất chợt vọt lên, nhưng không còn cao như lúc đầu nữa. Giai điệu cũng dần đi đến hồi kết.
Điền Chính Quốc đứng yên, nhìn đến giây phút cuối cùng. Cậu phấn khích quay đầu: "Anh, đẹp quá, đúng không?"
Nhìn vào đôi mắt lấp lánh vui sướng của cậu, Kim Thái Hanh khẽ "ừ" một tiếng.
. . .
Sau khi xem đài phun nước, hai người tùy ý tìm một nhà hàng ven hồ để ăn tối. Họ gọi một phòng riêng và ăn lẩu. Mùa đông, tất nhiên phải ăn lẩu mới đã.
Dạo gần đây môi của Điền Chính Quốc bị nổi mụn nước, cậu đã phải ăn uống thanh đạm một thời gian. Thêm vào đó, gần đây cậu bận rộn, rất lâu rồi chưa có một bữa ăn đàng hoàng, hôm nay cuối cùng cũng có thể ăn thỏa thích.
Điền Chính Quốc gọi món viên tôm, thịt cừu thái lát, bò viên, tôm tít, cua, trứng cút, rau xà lách, mì... Biết anh trai thích ăn đậm vị, cậu gọi một nồi lẩu uyên ương để có thể dung hòa khẩu vị của cả hai.
Điền Chính Quốc đưa thực đơn cho anh trai: "Anh muốn ăn gì không?"
Kim Thái Hanh uống một ngụm trà đại mạch của nhà hàng, nhận lấy thực đơn từ Điền Chính Quốc, thấy cậu chủ động đánh dấu vào món rau xà lách, ánh mắt lộ ra vẻ tán thưởng. Trước đây, Quốc Quốc gần như không động đến rau, giờ đã khá hơn nhiều, nhưng vẫn có thể nhận ra cậu không mấy thích ăn rau. Kim Thái Hanh gọi thêm đậu phụ, khoai tây, giá đỗ và vài món rau khác để cân bằng.
"Trước cứ gọi thế đã, không đủ thì gọi thêm."
"Ừm, được ạ."
Điền Chính Quốc trả lại thực đơn cho nhân viên phục vụ đang đợi bên cạnh, rồi gọi thêm hai chai bia trái cây.
Nước lẩu sôi lên, đồ ăn lần lượt được mang lên bàn. Điền Chính Quốc cho tôm tít và cua vào trước, lúc thả cua, cậu không kiểm soát được lực tay, bị nước lẩu nóng bắn lên tay, khiến cậu khẽ kêu một tiếng.
Kim Thái Hanh đang xắn tay áo, nghe thấy tiếng kêu liền ngẩng phắt lên. Nhìn thấy Điền Chính Quốc đang thổi thổi bàn tay phải của mình, anh lập tức đoán được cậu bị bỏng, kéo tay cậu vào nhà vệ sinh của phòng riêng, xắn tay áo bên phải của cậu lên rồi đặt tay cậu dưới vòi nước, liên tục xả nước lạnh.
"Anh, em không sao đâu, chỉ là bị bỏng một chút thôi..."
"Im miệng."
Hiếm khi thấy Kim Thái Hanh nghiêm mặt, Điền Chính Quốc lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.
Cậu rụt tay nhanh, vết bỏng chỉ đau lúc đầu, sau khi xả nước lạnh thì da bị bỏng hơi đỏ lên một chút, may mà không bị phồng rộp.
"Anh xem, thật sự không sao mà."
Kim Thái Hanh tắt vòi nước, lạnh lùng nhìn cậu: "Lần này là em may mắn. Lần sau khi bỏ đồ vào nồi lẩu, nhớ dùng vá múc, không được ném thẳng vào, nhớ chưa?"
Điền Chính Quốc ngoan ngoãn nhận lỗi: "Nhớ rồi ạ."
Hai người quay lại chỗ ngồi, Điền Chính Quốc kéo tay áo bị xắn lên xuống. Bỗng nhiên cậu nhận ra tay áo của anh trai đã ướt một mảng lớn.
Cậu nghẹn lời. Anh trai còn nhớ kéo tay áo cho cậu nhưng lại hoàn toàn không để ý đến tay áo của mình.
Điền Chính Quốc đưa giấy cho anh trai: "Anh, lau đi này, dù không có tác dụng lắm."
Kim Thái Hanh đang dùng vá múc trứng cút và củ sen bỏ vào nồi, nghe vậy liền hỏi: "Lau cái gì?"
Điền Chính Quốc chỉ tay vào tay áo anh: "Tay áo, anh đừng nói là anh không nhận ra tay áo mình bị ướt đấy nhé?"
Kim Thái Hanh cúi đầu nhìn tay áo của mình, quả nhiên, ống tay áo sơ mi đã ướt, chắc là do lúc nãy xả nước lạnh cho cậu mà không chú ý. Anh nhận lấy giấy từ tay Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc càng thấy khó chịu trong lòng. Nếu là tay áo cậu bị ướt, anh trai chắc chắn sẽ nhận ra ngay lập tức.
"Anh, giờ món cũng lên hết rồi, em xem qua rồi, trong phòng riêng này không có camera, hay là anh cởi áo sơ mi ra đi?"
Mặc đồ ướt trên người thực sự rất khó chịu.
"Không cần."
Kim Thái Hanh chỉ xắn tay áo lên, thấy Điền Chính Quốc vẫn ngồi yên không động đũa, liền liếc cậu một cái: "Ngẩn người làm gì? Không đói à?"
Đói! Sao có thể không đói được!
Tôm tít vừa thả vào nồi lúc nãy, giờ vừa đúng lúc có thể ăn. Điền Chính Quốc vừa cầm lấy vá múc, đã bị Kim Thái Hanh giành lấy, anh vớt tôm tít ra, đặt vào bát của cậu.
Sau đó, Điền Chính Quốc không có cơ hội tự tay vớt đồ ăn nữa. Cứ mỗi lần cậu định lấy món gì trong nồi, Kim Thái Hanh liền giành lấy và bỏ vào bát cho cậu.
"Anh, vậy thì em ăn lẩu còn gì vui nữa chứ?"
"Vui gì? Vui vì bị bỏng à?"
Điền Chính Quốc: "..."
Cậu tức giận mở nắp hai chai bia trái cây đã gọi trước đó, đưa một ly cho anh trai: "Anh, ngày vui như hôm nay, anh không định nói gì với em sao?"
Kim Thái Hanh cầm ly bia trái cây lên, cụng ly với cậu: "Chúc mừng."
Điền Chính Quốc không hài lòng: "Nhạt nhẽo thế à?"
"Vậy thì thu lại?"
"Lời chúc đã nói ra sao có thể thu lại được!"
Trong tiếng sôi sùng sục của nồi lẩu, Điền Chính Quốc nâng ly bia, mạnh mẽ cụng vào ly của anh trai: "Chúc mừng em đã mua xe mới!!!"
Ăn xong lẩu, thời gian đã muộn, Điền Chính Quốc lái xe đưa anh trai về nhà. Cậu không lái xe vào biệt thự mà dừng ngay cổng.
Kim Thái Hanh quay sang nhìn cậu: "Không vào à?"
Điền Chính Quốc lắc đầu: "Để hôm khác đi. Giờ này chắc ba mẹ ngủ rồi. Thật ra hôm nay mua xe nên cũng nên ăn mừng với ba mẹ, nhưng em có chút ích kỷ." Cậu muốn dành trọn buổi tối bên anh trai nên không báo tin mua xe cho bố mẹ.
Dù không nói hết, nhưng với sự thông minh của anh trai, chắc chắn anh hiểu.
Kim Thái Hanh tháo dây an toàn, xuống xe.
"Anh."
Kim Thái Hanh lấy áo khoác ở ghế sau, quay lại.
Điền Chính Quốc vẫy tay với anh: "Ngủ ngon."
"Ừ, ngủ ngon."
Kim Thái Hanh cầm áo khoác, xuống xe: "Lái xe cẩn thận."
"Biết rồi, chỉ có một đoạn thôi. Anh thì nhanh lên đi, mau thay áo sơ mi ra."
"Ừ."
Kim Thái Hanh đóng cửa xe.
Khi về phòng, anh không bật đèn ngay mà đi đến cửa sổ, nhìn xuống. Chiếc xe vẫn chưa rời đi.
Anh bật đèn, một lát sau mới nghe thấy tiếng động cơ khởi động, bánh xe lăn trên mặt đường. Kim Thái Hanh lại bước đến cửa sổ, nhìn thấy đèn hậu của xe khuất dần trong màn đêm.
Anh buông rèm xuống, đứng lặng bên cửa sổ hồi lâu.
. . .
Điền Chính Quốc không lái chiếc Bugatti Veyron của mình mà thay vào đó lái một chiếc hatchback đến trường, nhưng chuyện này cũng không gây ra quá nhiều bàn tán.
Trước đây cậu đi học bằng xe buýt công cộng từng làm dấy lên một khoảng thời gian bàn tán xôn xao, mọi người còn tưởng rằng nhà họ Kim gặp vấn đề gì. Có bạn học thậm chí còn nghiêm túc lên mạng tra cứu xem liệu có thể tìm được chút manh mối nào không. Manh mối thì không thấy đâu, nhưng tin tức về việc cổ phiếu tập đoàn Kim thị tăng trần lại vô cùng nổi bật. Được rồi, hóa ra mấy kẻ ngốc lại chính là bọn họ.
Mọi người lại càng chắc chắn hơn-Điền Chính Quốc là một cậu ấm nhà giàu, chưa từng trải nghiệm cuộc sống của dân thường, nên mới có hứng thú đi xe buýt đến trường. Sau đó, cậu lại xin nghỉ hơn một tháng, đến khi quay lại trường thì đã trở thành chuyên gia điều chế nước hoa được Versa mời hợp tác đặc biệt.
Thiếu gia nhà tập đoàn Kim thị, lại còn là chuyên gia điều chế nước hoa của Versa-làm sao có thể thiếu tiền được? Còn chuyện tại sao Điền Chính Quốc không thiếu tiền mà vẫn lái một chiếc xe chỉ hơn trăm nghìn tệ để đi lại, mọi người chỉ có thể đoán rằng có lẽ Chủ tịch Kim vẫn giữ quan điểm "nuôi con trong cảnh nghèo khó" để rèn luyện đức tính giản dị và kiên trì cho con trai mình.
Điền Chính Quốc hoàn toàn không hay biết, cậu chỉ đơn thuần muốn tiết kiệm tiền nên mới chọn một chiếc xe hơn trăm nghìn để làm phương tiện di chuyển, vậy mà trong mắt bạn học lại bị tô vẽ ra bao nhiêu câu chuyện ly kỳ như thế.
Tiết thực hành
thứ hai từ cuối kỳ.
Giáo viên dạy thực hành của lớp Điền Chính Quốc có một biệt danh là "Khương Mạc Sầu".
Vị "Mạc Sầu" này chưa bao giờ đi theo giáo án, mỗi lần bước vào lớp đều trực tiếp mở bài giảng, lướt nhanh lại những điểm lý thuyết quan trọng của buổi trước, không cần biết học sinh bên dưới có theo kịp hay không, cứ thế giảng luôn nội dung mới.
Sau khi giảng sơ qua về các bước thao tác, cô liền giao bài tập thực hành rồi thoải mái ngồi xuống ghế, cầm điện thoại lên quay lại những khoảnh khắc thực hành đầy sai sót và vụng về của học sinh. Tiết học sau, ngay khi bắt đầu, cô sẽ phát lại những "tinh hoa" đó cho cả lớp cùng xem để "tổng kết kinh nghiệm", khiến học sinh mỗi buổi thực hành đều phải trải nghiệm cảm giác xấu hổ chết đi sống lại. Chính vì thế cô được mọi người gọi là "Khương Mạc Sầu". Dĩ nhiên, trong môi trường mà cứ lên lớp là phải "xã giao chết" một lần như vậy, không ai dám làm qua loa khi thực hành.
Vị "Mạc Sầu" này còn có nhan sắc rất xinh đẹp, chỉ là, cũng thực sự "tàn nhẫn" vô cùng.
Vừa nghe tiếng giày cao gót vang lên, học sinh trong phòng thí nghiệm lập tức lật sách ra, mở đúng phần ôn tập của tiết trước, chỉ sợ nếu chậm một chút, cô giáo đã đóng sách lại và nói: "Được rồi, các em, nội dung học kỳ này chúng ta đã ôn tập hết rồi, cố gắng lên cho kỳ thi cuối kỳ nhé."
Điều bất ngờ là lần này, khi "Khương Mạc Sầu" bước vào lớp, cô không giảng bài ngay mà lại dịu dàng đảo mắt nhìn khắp phòng, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ: "Các em, gần đây chắc là ôn thi áp lực lắm nhỉ? Vì tuần sau là tiết học cuối cùng rồi nên chúng ta chơi chút gì đó thư giãn nhé?"
Ba lớp học sinh: "..."
Cái gọi là "chơi chút gì đó" trong miệng cô giáo, chẳng lẽ lại là một màn tra tấn nào khác sao?
"Ai chơi cái gì ạ?"
Cả lớp lập tức quay đầu lại, muốn xem ai lại "đáng ghét" đến mức tiếp lời "Khương Mạc Sầu" như vậy, nhưng khi nhìn thấy đó là Điền Chính Quốc thì lại thở phào-à, không sao, cậu ấy hẳn là thực sự tò mò về cái gọi là "vui chơi" trong lời cô giáo.
"Khương Mạc Sầu" chỉ cười mà không nói.
. . .
Thứ sáu, ba chiếc xe buýt chở đầy học sinh dừng trước một nhà máy sản xuất nước hoa.
Trước tiên, hai nữ giáo viên bước xuống, sau đó là khoảng sáu bảy mươi học sinh lần lượt bước xuống từ ba chiếc xe.
Khương Nguyên Nguyên, cũng chính là cô giáo thực hành "Khương Mạc Sầu" mà học sinh hay gọi, cầm loa trên tay, hướng về nhóm học sinh đang xếp hàng trước cổng nhà máy nói: "Trên xe các lớp trưởng đã phổ biến quy tắc an toàn rồi chứ? Mỗi lớp chia thành các nhóm từ bảy đến mười người, trưởng nhóm phải quản lý tốt thành viên của mình, các thành viên cũng phải theo sát trưởng nhóm. Sau khi tham quan xong, mỗi người sẽ làm một bài báo cáo thực hành dưới dạng PPT gửi vào email của tôi. Khi tập hợp, ai cũng phải có mặt điểm danh, không ai được tự ý bỏ về. Nếu ai tự ý về hoặc không nộp báo cáo thì cứ chuẩn bị tâm lý trượt môn đi nhé. Đã nghe rõ chưa?"
Vừa dứt lời, cả lớp than trời than đất.
"Thảm quá! Tôi còn tính vào trong đi dạo một vòng rồi về ký túc xá chơi game đây này!"
"Tôi cũng thế... Tôi còn hẹn bạn lập đội đánh phụ bản nữa. Lần trước tôi đã cho cậu ấy leo cây một lần vì bài thực hành rồi. Lần này chắc cậu ấy tuyệt giao với tôi mất!"
"Đừng nói nữa. Bạn gái tôi bảo chiều nay không có tiết, bảo tôi đi dạo với cô ấy. Tôi cứ nghĩ hôm nay là tiết thực hành ngoài trời, thế nào cũng trốn được nên đã đồng ý ngay. Hy vọng ngày mai tôi vẫn không phải là người độc thân."
Mấy nam sinh khác cười phá lên.
Có nữ sinh khó hiểu thốt lên: "Ơ? Sao các cậu lại có thể ngây thơ như vậy? Nói gì mà 'sắp thi rồi nên đưa bọn tôi ra ngoài thư giãn một chút', mấy lời này rõ ràng là để lừa mấy đứa ngốc mà!"
Mấy nam sinh: "..."
Hu hu!
Trường và nhà máy nước hoa luôn có mối quan hệ hợp tác, mỗi học kỳ đều tổ chức các buổi thực hành ngoại khóa. Vì vậy khi xe buýt trường đến trước cổng nhà máy, lập tức có người phụ trách ra tiếp đón rất lịch sự.
Khương Nguyên Nguyên bắt tay chào hỏi người phụ trách nhà máy, trong khi trợ giảng yêu cầu các lớp trưởng tổ chức đội hình.
Sau khi các học sinh tự do lập nhóm xong, Kha Tình chạy đến bên cạnh Điền Chính Quốc, người đang đứng cuối hàng, "Điền Chính Quốc, lát nữa chúng ta cùng một nhóm nhé? Được không?"
Điền Chính Quốc đang nhắn tin với Giản Dật. Tuần sau là kỳ thi cuối kỳ, sau đó theo kế hoạch của hai bên gia đình, đến kỳ nghỉ hè, họ sẽ lần lượt đến nhà nhau ở một thời gian.
Giản Dật: "Rụt rè đưa đôi móng vuốt nhỏ ra, yếu ớt hỏi một câu, còn kỳ nghỉ đông thì sao ~~~"
Điền Chính Quốc: "Cậu đến nhà tôi trước?"
"Á! Tôi sợ lắm! o(╥﹏╥)o. Anh cậu trông nghiêm túc quá. Hay là cậu đến nhà tôi trước được không? Tôi có phòng riêng, tôi có thể chia một nửa giường, một nửa xoài sấy, một nửa bánh quy dâu cho cậu!"
Điền Chính Quốc: "..."
Nghe thấy tiếng của lớp trưởng Kha Tình, Điền Chính Quốc ngẩng đầu lên.
Một nữ sinh chạy đến, khoác tay Kha Tình, giơ tay lên nói: "Còn tôi nữa! Tôi cũng muốn tham gia!"
"Thêm tôi nữa!"
"Cho tôi vào nhóm với!"
"Tính cả tôi nhé!"
"Tôi! Tôi! Bắt buộc phải tham gia!".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com