Một đời cố gắng dành giật tình yêu thương của phụ thân. Nghĩ rằng mình cố gắng làm theo ý ông, thì ông sẽ cho hắn 1 ánh mắt dịu dàng, 1 cái ôm ấm áp. Đến tột cùng thì sao chứ? 1 tiếng phụ thân không thể gọi. Còn là bị chính người đó ra lệnh đánh chết. Hắn nghĩ cuộc đời hắn đến vậy là hết rồi. Sống 1 đời không người yêu thương. Chết cũng tốt lắm. Vậy mà đến cuối cùng hắn lại không thể chết. Mở mắt ra đã thấy lưng và hạ thân đau dữ dội, cái đau rất quen thuộc. Cái gì thế này? Sống lại 1 lần nữa ở mấy trăm năm sau. Lại vẫn là số phận lớn lên trong đòn roi sao? Vậy thì khác nào nói với hắn hắn chẳng mấy sẽ lại chết? Nhưng...cái cảm giác đau đau, mát mát kia là gì? Cái người chăm hắn cả đêm kia là đang làm gì? Nhìn cái người vầng mắt thâm quầng, con ngươi đỏ au kia...thực ra là ai tội hơn ai? Đánh xong để phải chăm sóc vất vả như vậy...y đánh làm gì? Và còn cái cảm giác ấm áp, sống mũi cay cay này là cái gì? "Đại ca"...là "thứ" tốt như vậy sao? Tốt hơn cả phụ thân, tốt hơn cả huynh trưởng, tỷ, đệ.
Thể loại: trọng sinh, ngụy huynh đệ, huấn văn, có hơi hướng đam mỹ, HE. Độ dài: chưa rõ. Tốc độ: tùy ý tưởng. Au: Red Lần đầu tiên viết thể loại này. Mong là sẽ ổn.
Tên cũ: Chủ Mẫu Hầu PhủTác giả: Mộc Yêu NhiêuThể loại: Trùng sinh, cung đình hầu tước, gương vỡ lại lành, duyên trời tác hợp Trạng thái: Hoàn toàn văn Độ dài: 109 chương chính văn + 13 chương phiên ngoạiEditor: Tiểu Ni (matchatcs) Beta: Tiểu Ni & hgtra_ng (Trà) Bìa: Nhà nàng mơNguồn: Tấn Giang, tangthuvien.vn 📢Bản edit chưa có sự đồng ý của tác giả, truyện được edit duy nhất tại wattpad @TieuNi1101, không chấp nhận mọi hình thức reup…
Tên: Trường An đệ nhất mỹ nhân_长安第一美人Tác giả: Phát Đạt Đích Lệ Tuyến_发达的泪腺Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, cổ đại, HE, tình cảm, trọng sinh, song khiết, hào môn thế gia, cung đình hầu tước, kiếp trước kiếp này.Tình trạng convert: hoàn 127c+ 27PNBìa + văn án: @tiemtaphoathucungNguồn convert: La wikidichTình trạng edit: Hoàn thànhNgày đào hố: 17/11/2020Ngày lấp hố: 08/11/2021Về việc REUP truyện: bị reup hết trơn rồi :)): Chỉ đồng ý cho một bạn làm audio, những trang khác đều là ăn cắp.Văn án:Phủ Vân Dương Hầu chọc giận Thánh thượng nên bị tịch thu tài sản, tước hết chức vị. Trong một đêm, Thẩm tam cô nương được nuông chiều từ nhỏ bị bức bách đến nỗi chỉ có thể dựng lên một cửa hàng son phấn.Từ đệ nhất mỹ nhân thành Trường An ngày trước nay lại thành biến thành bông hoa yêu kiều ai cũng có thể tùy ý ngắt lấy.Ngày nọ, thế tử Lục Yến của phủ Trấn Quốc Công đi ngang qua Bách Hương Các, mắt thấy nàng bị những công tử quyền quý đùa bỡn chợt nhớ lại khoảng thời gian ân ái mặn nồng cùng nàng ở đời trước.Hai tay y run rẩy, đến cùng cũng không quên được khoảnh khắc lúc nàng xoay người đi gả cho người khác, cái cảm giác đau thấu tim gan đó.Vì thế y lại cứu nàng, dụ nàng trở thành ngoại thất* của mình. (*thê tử sống chung nhưng không hợp pháp.)❗Nam chính không trọng sinh là dần dần có được ký ức đời trước.❗Nam chính không thê, không thiếp, không thông phòng.…
Cuộc sống thường ngày của Boboiboy, cùng những phân thân diễn ra tại đây, lưu ý đây chỉ là Fancomic, Boboiboy thuộc bản quyền của Monsta-Mình không phải tác giả của bộ truyện tranh này, mình chỉ dịch nó thôi-Hãy vote cho mình nhé <3 Mọi thắc mắc xin để lại dưới bình luận-Có những ý kiến đóng góp hay mọi người muốn mình dịch bộ truyện nào thì hãy để lại lời nhắn cho mình nhé!!The author permit me to translation and posting. Please do not bring out without permission. Support by sharing and enjoying the author's personal page below:https://instagram.com/aicrystalyia?utm_source=ig_profile_share&igshid=41gdzyahaihp…
Em nói, em và anh là hai thế giới...Em nói, anh là mặt trời còn em là mặt trăng...Em nói, giữa hai ta luôn tồn tại một khoảng cách...Em nói, gió thổi càng lớn, khoảng cách của hai ta càng xa...Em nói, em không đủ can đảm để tìm anh...Vậy vợ à, cứ đứng đó đợi anh...Anh sẽ chạy ngược lại chiều gió tìm kiếm em...Đừng đi nữa, đừng khiến anh mệt mỏi...Đừng gượng bước, đừng khiến anh tuyệt vọng...Đừng cố cười, đừng bắt anh gục ngã...Đừng rơi lệ, đừng làm tim anh đau...Sau tất cả, anh yêu em vợ ạ...Hạnh phúc có ngắn ngủi, anh vẫn cố kiếm tìm...Tử thần mang em đi, anh vẫn sẽ giật lại...Dù em cố chạy trốn, anh tuyệt không buông tay...Vì em là tất cả, là ánh sáng cuộc đời...Em là cả thế giới, giấc mơ anh tìm về...Vợ, xin đừng rời xa anh...…