Thể loại: Hiện đại, 1-1, cường-cường, mỹ công tráng thụ, nhất kiến chung tình, ấm áp, sủng công, thụ truy công, HE
Biên tập: Kristar Watkins
Paring: Phạm Hiểu Dương x Hùng Hùng Tình trạng bản gốc: 22 chương + 2 phiên ngoại, hoàn.
Thật sự nhìn về ngoài là một người có vóc dáng cường tráng đầy cơ bắp tuy nhiên trong chuyện tình cảm thì hắn vẫn là người trong sáng lắm.
Vào năm 18 tuổi Hùng Hùng lại phát hiện mình chỉ thích đàn ông, hiện tại là lần đầu tiên gặp người có thể khiến hắn nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu).
Tuy rằng, người nọ là là bạn trai của khách hàng nữ trong phòng tập của hắn.
Được rồi, vốn hắn cũng dự định bỏ cuộc.
Nhưng cái tên Phạm Hiểu Dương kia là ai? Ngưu lang*? Chỉ tiếp nữ không tiếp nam?
Không sao hết, hắn sẽ làm cái tên kia phải đường đường chính chính tiếp khách hàng nam là hắn đây!
P/s: Truyện ko phải mình edit, hoàn toàn là đăng lậu chưa xin phép người dịch. Hồi vào wordpress của bạn ý thấy bạn đã để link wattpad do chính mình tự đăng lên rồi, giờ chẳng hiểu sao link ấy bị xoá mất (*'ー`*) nên mạn phép tự ý đăng tải lên đây. Mong mọi người đừng mang đi đâu nữa
Poisonic convert...Trong màn đêm cô độc, cô một thân đầm trắng tuyệt vọng chạy trốn , cô không khống chế được cảm giác sợ hãi chạy bước nào vấp ngã phải bước ấy, còn anh, như con sói hoang ẩn nấp trong bóng đêm, thản nhiên đi phía sau cô, môi cong lên nụ cười tà mị."Anh đừng qua đây..."Trong mắt ánh lên một tia hoảng sợ, cô tuyệt vọng hét lên."Thiên sứ của tôi, tôi đến đây rồi, em còn muốn trốn đi đâu?"Đạp trước ánh trăng từ trong bóng đêm đi ra, anh chậm rãi mở đôi mắt sắc nhọn như chim ưng cười lạnh giữ chặt lấy cô gái đang kiệt sức mệt mỏi vì chạy trốn trong người mình."Buông tôi ra... Cầu... A!"Tiếng kêu thê lương thảm thiết của cô gái đó vang lên, cắt ngang cả bầu trời đêm, khóe mắt, từng giọt lệ từ từ tuôn rơi.Vì sao? Vì sao vận mệnh lại đưa đẫy giam giữ cô mãi dưới thân hắn? Vì sao anh lại không buông tha cô!Ôm chặt lấy người phụ nữ trước mặt mình, anh cố đè nén dục vọng của mình, tiếng thở dốc vang lên dồn dập, mê hoặc yêu kiều, ánh mắt hắn lập tức trở nên u ám."Buông tha em?"Cúi xuống, anh cắn nhẹ lên tai cô, tiếng nói mờ ám vang lên như ma chú của quỷ Satan đến từ địa ngục: "Trừ phi tôi chết!"Cố chấp mà kiên định, từng chút từng chút một thiêu đốt sự cường ngạnh , chống cự của cô toàn bộ đều biến thành tro, nếu như em có hóa thành ma thì tôi sẽ cùng em đồng hành trở thành Ma vương của em trừng phạt em !Anh vẫn mãi không biết, loại cố chấp này muốn chiếm giữ cô này có tên là... Yêu!…
"Tên hoàng đế biến thái mặt dày nhà ngươi, ngươi đừng tưởng ngươi là hoàng đế thì hay lắm. Chờ đi, xem bổn cung ta thu phục ngươi thế nào. Nupakachi!!!"…
1.Diệp Dao phát hiện ra, cậu đã yêu phải người bạn của mình - Lục Tầm.Bọn họ cùng ăn cùng ngủ, như hình với bóng, là bạn bè tốt nhất của nhau.Theo hiểu biết nhiều năm của cậu, Lục Tầm là trai thẳng sắt thép, nhưng bởi vì tướng mạo anh tuấn đến chói mắt, dễ dàng thu hút cả mấy chàng trai đồng tính Mỗi khi có người như vậy xuất hiện, Lục Tầm đều không chút lưu tình đoạn tuyệt quan hệ với người kia. Kể cả trước đó quan hệ bạn bè không tệ cũng có thể không một chút do dự kéo chặn liên hệ, khiến cho người kia không thể nào tiến gần đến thế giới của hắn. Bởi vì đoạn tình cảm không nên xuất hiện này rất dễ dàng bị phát hiện, cũng vì muốn bảo vệ mối quan hệ bạn bè này, Diệp Dao quyết định cố hết sức giảm bớt thời gian ở chung cùng Lục Tầm.Lục Tầm muốn cùng đi du lịch cùng cậu, cậu từ chối.Lục Tầm muốn tắm rửa cùng cậu, cậu từ chối.Lục Tầm muốn ôm cậu đi ngủ, cậu vẫn từ chốiKhi Diệp Dao thành công giảm bớt thời gian ở cạnh Lục Tầm. Lục Tầm lúc nào cũng xuất hiện với vẻ mặt tươi tắn rạng rỡ, bây giờ lại đen mặt đến đáng sợ, đẩy cậu vào vách tường."Trốn tôi?" Lục Tầm cười lạnh. "Nếu cậu không cho tôi một lý do thích hợp... Thì cậu đừng trách tôi mỗi giờ mỗi phút đều đi theo cậu."Tag nội dung: tình hữu độc chung, duyên trời tác hợp, điềm văn, vườn trường.Vai chính: Diệp Dao, Lục Tầm - Vai phụ: những người còn lại.Một câu giới thiệu tóm tắt: Yêu thầm bạn trai đang thẳng vì tôi mà cong.Tác phẩm được dịch chưa có sự cho phép của tác giả.…