Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 17


Jeon Yong Hee làm xong thủ tục, ba người xuống lầu đi ra cổng viện.


Lúc xuống lầu, gặp được mấy hộ sĩ đang đẩy một di thể về phía nhà xác, bước chân Lisa khựng lại, nhìn chẳm chằm vào tòa nhà trong góc tối của bệnh viện.


Đó là nhà xác, đã từng, cô đã từng đến đó rồi.


Cũng tại tòa nhà đó, người kia ngày thường cảm xúc nhàn nhạt lạnh lẽo khóc nức nở giàn dụa, lúc anh hôn cô, nước mắt chảy vào miệng cô, vừa đắng vừa chát.


Lisa nghĩ lại chuyện này, tay ôm lấy ngực.


Nơi đó rất đau, vì Jungkook mà đau.


Sau khi Lisa về đến nhà, thấy nhà mình thành một mớ lộn xộn, ghế ngã lăn lóc, cốc chén lung tung rơi vãi hết cả, phòng ngủ của cô giống như bị cướp sạch vậy, giường chiếu hỗn loạn, sách vở bài thi các thứ một nơi một tờ, đến chỗ để đặt chân cũng không có.


Lisa, "Nhà tớ...bị trộm à?"

Jungkook, "Không có trộm, có mèo hoang thôi."

Jeon Yong Hee đặt đồ trong tay xuống, bắt đầu thu dọn, vừa dọn vừa nói, "Đêm qua con sốt, lại còn cực nghiêm trọng nữa, Jungkook cõng con xuống lầu..." Lâm Vận không nín được cười, đứng thẳng nhìn cô, "Mà con nhé, Lili, mức cảnh giác của con đặc biệt cao nhé, chuyện này tốt..."

Lisa, "..."

Lisa cuối cùng cũng hiểu rồi.


Cái đống loạn xị ngậu trong nhà cô đây cùng với vết cào trên người Jungkook đều là vết tích do cô thề sống thề chết không đi theo cậu, ngoan cố phản kháng đến cùng đây mà.

Lisa nhìn bốn phía, cũng tưởng tượng được một đêm "sôi nổi" như nào rồi, hai má đỏ ửng cả lên.


"Dì ơi, để con giúp dì dọn." Lisa xắn tay áo.


Jeon Yong Hee vội xua tay, "Không cần, không cần đâu, con chưa hạ sốt, đi ngủ đi cho khỏe, dì dọn phút mốt là xong rồi nấu cơm cho con, con nghe xem con tắt cả giọng rồi kìa, thế này đi, để dì đi hầm lê cho con."


Lisa cũng không khách sáo làm gì nữa, cô vẫn còn hơi sốt, tinh lực đã dùng hết từ lúc ra viện đến bây giờ rồi, hiện tại cô còn thấy hơi choáng váng, vì thế định quay về giường ngủ một giấc.
Đến lúc đặt lưng lên giường, nhắm mắt lại, Lisa thế mà lại không tài nào ngủ nổi, cô nên dùng lý do gì để thuyết phục Jeon Yong Hee đi viện bây giờ?
*
Lisa sau một buổi tối cuối cùng cũng hết sốt nhưng lại chuyển sang ho khan, giọng nói khàn cả đi.


Khan cổ so với sốt còn khó chịu hơn nhiều, Lisa hiếm khi bị ốm, sốt là chuyện đã nhiều năm rồi cô không trải qua rồi.


Mọi người đều nói người hiếm khi bị bệnh, một khi bệnh rồi là bệnh nặng hẳn luôn, Lisa ngày thường không bệnh không tai nạn gì, cuối cùng đùng một phát, suy thận luôn.


Cho nên quả thực đã qua lâu rồi cô không nếm lại mùi vị của việc bị sốt rồi.


Lisa héo rũ héo rượi ngồi tựa vào sofa nói chuyện điện thoại với Mina.


Mina hẹn cô ngày mai đi dạo phố, Lisa bảo để xem tình hình sức khỏe của cô ngày mai như nào, nếu tốt thì đi, còn không thì thôi.


Jungkook qua nhà gọi cô đi ăn cơm, thấy cô đang gọi điện, cầm bình nước với thuốc đặt vào tay cô.


Lisa cúp máy, thuận tay cầm thuốc lên uống luôn.


Lần này Lisa không đòi xem hướng dẫn nữa.


Vì lúc ở viện, Jungkook có hỏi ngược cô một câu, "Minnie có bạn trai, tôi cần gì phải nhớ kỹ đơn thuốc của cậu ta?"


Jungkook lúc nói câu đấy, giọng nói tràn ngập sự tùy ý thoải mái.


Nhưng Lisa lại đỏ bừng cả hai tai.


Lisa nghĩ tới, không tự chủ lắc đầu, cô là một bà cô sắp 30 rồi lại bị một cậu chàng vừa 18 lơ đãng chọc một câu làm cho tâm trí hỗn loạn cả lên, đúng là dọa người mà!


Jungkook nhìn cô vừa thở dài vừa lắc đầu, cau mày, "Sốt hỏng cả não rồi à?"


Lisa hít một hơi thạt sâu, cầm lấy gối tựa sau lưng ném qua, nghiến răng nghiến lợi,"Jeon Jungkook, CẬU-IM-MIỆNG!"


Một bầu không khí cảm động hoàn hảo bị một câu của cậu xé nát hoàn toàn.


Jungkook, cậu là tên chú cô sinh*!


*Định sẵn là sẽ cô đơn cả đời!


Lisa tức đến mức cơm tối ăn nhiều hơn hai bát luôn.


Jeon Yong Hee hiếm khi thấy Lisa ăn nhiều thế, sợ cô ăn đến mức căng phè mất.


Jungkook nói, "Mẹ, không sao đâu, người IQ thấp bình thường đều ăn nhiều cả, dù sao thì chỉ số IQ của cậu ấy cũng thấp đến mức không thể khống chế nổi khả năng ăn uống của bản thân luôn."


Lisa, "..."


Lisa thề nếu không phải vì có dì Jeon ngồi đây, cô nhất định sẽ đi đường quyền với Jungkook một trận cho bõ, đánh tới mức cậu quỳ xuống xin tha mới thôi.
*
Hôm sau, siêu thị của Jeon Yong Hee nhập hàng, bận túi bụi, thế nên Jungkook đành phải đưa Lisa đi viện tiêm.


Lisa lúc trước nằm viện vì bệnh thận, bị tiêm nhiều đến nỗi vết tiêm trên người còn nhiều hơn cả số lỗ chân lông của cô luôn, thế nên cứ thấy kim tiêm là hãi.


Hôm qua bị tiêm lúc đang hôn mê dở, không có ý thức gì.


Bây giờ nhìn thấy đầu kim mỏng manh chọc vào da của cô, Lisa nắm chặt cánh tay Jungkook, vẻ mặt bi thảm, "Đau..."


Trước kia đi tiệm ở viện, cho dù vừa sợ vừa đau, Lisa cũng chẳng rên một câu nào.


Bởi vì cô có khóc cũng vậy mà làm loạn thì cũng thế, sẽ chẳng có ai đau xót cho cô cả.


Giống như đứa bé lúc ngã vậy, nếu không có mẹ ở đấy thì sẽ chẳng bao giờ khóc đâu, vì có khóc cũng sẽ chẳng ai dỗ nó cả.


Lisa chờ ở bệnh viện đến lúc sắp đi cũng chẳng có ai đến bên cô cả.


Tất cả các loại kiểm tra, trị liệu, tất cả đau đớn, chỉ một mình cô gánh mà thôi.


Những lời hỏi han ân cần, chở che đủ đầy, chẳng liên quan gì đến cô cả.


Đã từng, cô đã từng nghĩ cô đã quen với cảm giác một mình rồi.


Nhưng bây giờ đây, khi có người ở bên cạnh cô, trái tim trống trải dường như được lấp đầy một lần nữa.


Hóa ra, không phải tất cả đều như nhau.


Cho nên mới có nhiều người khát khao được bầu bạn đến thế!


Trong lòng mỗi người luôn có những tiếc nuối mà mỗi khi nhớ lại, sẽ vô cùng thương xót bản thân vào thời điểm đó.


Nếu có thể quay lại thời khắc đấy, hẳn sẽ đi bù đắp lại những tiếc nuối ấy, làm cho lòng mình dễ chịu hơn.


Lisa ven chìm không dễ tìm, đâm một kim vẫn không tìm được ven.


Lisa co rụt một cái, đáng thương muốn khóc nhìn Jungkook.


Một cô gái đã trưởng thành như cô, thế mà còn làm dáng nữa.


Bên cạnh lại còn có một có một chàng trai đẹp trai như thế, cô nhóc này chắc chắn là đang làm nũng rồi.


Hộ sĩ ghét bỏ "hừ" một cái.


Hộ sĩ lại chuẩn bị chích thêm một cái nữa vào mu bàn tay Lisa, lại bị người ta ngăn lại.

Hộ sĩ ngẩng đầu.


Jungkook mặt không đổi sắc, "Một kim này có trúng ven không?"


Hộ sĩ ban nãy còn thấy bạn nam này đẹp trai quá, nhưng bây giờ thấy vẻ tức giận của cậu, "Ven của cô bé chìm, châm thử vài ba lần cũng là chuyện bình thường, không ai cam đoan nổi cứ châm là trúng cả."


Hộ sĩ ngày thường ngang ngược đã quen, chẳng nể ai bao giờ, huống hồ là hai đứa nhóc còn đang đi học.


Jungkook, "Thế không cần cô nữa, đổi người khác đi, đổi người mà chỉ cần tiêm là trúng ấy."


Hộ sĩ tức đến mức bật cười, "Bệnh viện nhà cậu mở đấy à? Cậu bảo đổi người là đổi chắc, nếu không cậu tự làm luôn đi?" Hộ sĩ đẩy kim tiêm về phía trước, mặt đầy vẻ thách thức.


Jungkook không nói gì cả, rút di động trong túi ra gọi điện, sau đó không thèm đợi hộ sĩ nói gì thêm, dắt Lisa sang ghế dài bên cạnh ngồi xuống, cúi đầu nghịch điện thoại, một câu cũng không thèm nói.


Hộ sĩ liếc mắt coi thường, giọng khinh khỉnh, "Nào nào người tiếp theo, người không tiêm thì không cần ngồi đây làm gì đâu."


Lisa chống má nhìn cậu, "Hay mình quay về phòng khám trong tiểu khu đi, cũng như nhau cả mà."


Jungkook không thèm ngẩng đầu, "Để làm gì, thấy mất mặt à?"


Người xung quanh đều đang nhìn họ, chỉ này chỉ nọ.


Lisa cười một cái, lại đùa quá cơ, cô cũng là người từng gọi là "chị La" đấy, so da mặt dày thì mấy ai bì được cô.


Năm phút sau, viện trưởng bệnh viện vội vã chạy tới, "Jungkook, sao cháu lại ở viện thế, bị bệnh à? Có nặng không?"


Jungkook cất điện thoại đứng dậy thản nhiên nói, "Cháu không bị bênh, cậu ấy mới bị."
Jungkook nói xong, dắt tay của Lisa đi về phía trước, "Ven chìm, nhờ chú Dong tìm giúp cháu một hộ sĩ có kinh nghiệm tiêm cho cô ấy với ạ."
*
Viện trưởng nhìn thoáng qua sắc mặt bị dọa đến mức trắng bệch của hộ sĩ, nhíu mày, "Cô đi gọi y tá trưởng Ha qua đây." Mấy chục tuổi đầu rồi mà còn không nhìn ra có chuyện gì xảy ra nữa thì đã chẳng ngồi lên cái ghế này được rồi.


Một hộ sĩ khoảng 40 tuổi hơn chạy tới rất nhanh, cầm tay Lisa vỗ vỗ, sau đó cẩn thận tìm ven trên cổ tay cô.


Lisa thấy lằn kim tiêm lúc ẩn lúc hiện trên mu bàn tay, đổ cả mồ hôi hột.


Vai bị người ta vỗ một cái, Lisa quay đầu, nhìn Jungkook đang chường cái mặt ra, "Đẹp trai hong?"


Lisa, "..."


Anh hai à, anh tự sướng đến cấp độ mấy rồi thế?


Mu bàn tay bỗng dưng tê rần, máu chảy ngược vào ống tiêm.


Lisa không nhịn được cúi đầu, khóe môi cong cong, cảm giác có người ở bên, tốt thật đấy!


- -----
Các bạn nhận ra được gì sau chương này không, đấy là cơ nam chính hơi bị to đấy:)))))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com