Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 2. KẺ SỐNG LY KHAI & PHÒNG TẬP BÍ MẬT

​Tại Vọng Lâu Mạn Châu Sa, sự hiện diện của Ái Phương không phải là hợp tác, mà là sự xâm nhập. Mỗi bước chân của nàng trong Lâu đài đều bị theo dõi không rời. ​Khi Ái Phương đang sắp xếp lại phòng ngủ được chỉ định, một căn phòng lạnh lẽo, nhìn ra khu vườn âm u của Lan Gia. Đồng Ánh Quỳnh đứng tựa lưng vào khung cửa. Cô không gõ cửa, chỉ lặng lẽ quan sát, như một bức tượng canh gác.

"Phòng này là nơi ở cũ của một người thừa kế Phan Gia đã quay lưng lại với Lan Gia vì tình cảm," Quỳnh lạnh lùng lên tiếng, giọng nói như được mài sắc. "Đại Tiểu Thư Hương đã sắp xếp nó cho cô. Hãy xem đó là sự cảnh báo, không phải sự chào đón."

​Ái Phương quay lại, không bực mình, chỉ thấy sự thương hại ẩn sau vẻ ngoài kỷ luật của Đồng Ánh Quỳnh. "Cảm ơn đã nhắc nhở, Cận Vệ Quỳnh. Tôi không quay lưng lại với Tộc. Tôi chỉ chọn con đường khác. Tôi tin rằng tình cảm, nếu đúng đắn, là sức mạnh, không phải sự phá hoại."

"Đó là lời dối trá mà Phan Gia Tộc tự nói với mình." Ánh mắt Đồng Ánh Quỳnh sắc lạnh. "Lan Gia Tộc tồn tại nhờ Huyền Âm, nhờ sự kiểm soát tuyệt đối cảm xúc. Đại Tiểu Thư Hương mang trong mình gánh nặng của cả Tộc Phái. Cô đến đây, mang theo sự tự do và tình yêu mà ngài ấy không được phép có. Cô là một mối đe dọa."

​Sự thẳng thắn của Quỳnh không làm Ái Phương nao núng. Nàng hiểu rằng, để đến được Bùi Lan Hương, nàng phải vượt qua bức tường thành trung thành này.

"Nếu tôi là mối đe dọa, thì đó là mối đe dọa đối với luật lệ kìm hãm, chứ không phải đối với Đại Tiểu Thư Hương," Ái Phương đáp. Nàng tiến lại gần Quỳnh, đưa mắt nhìn thẳng vào Cận Vệ Ảnh. "Tôi sẽ không vi phạm luật, trừ khi luật đó hủy hoại cả một thiên tài."

​Đồng Ánh Quỳnh không đáp lời, nhưng trong ánh mắt cô thoáng qua một chút dao động. Cô quay đi, cái bóng cô tan biến vào hành lang tối, nhưng Ái Phương biết, cô ta vẫn ở đâu đó, như một cái lưới vô hình.

​Phòng tập của Lan Gia Bùi Tộc, hay còn gọi là Phòng Thẩm Âm, không chỉ là phòng thu. Nó là một không gian được cách ly vật lý và năng lượng, nơi chỉ có âm thanh tinh khiết được phép tồn tại. ​Khi Ái Phương đến, Bùi Lan Hương đã có mặt. Hương mặc trang phục đơn giản, tóc buộc cao, toàn bộ sự tập trung dồn vào bản tổng phổ đang mở. Khí chất của cô lúc này không phải là sự kiêu ngạo, mà là sự thiên tài thuần túy. ​Cùng có mặt là Maitinhvi, Chuyên Gia Công Nghệ Âm. Maitinhvi là một người lập dị, đam mê kỹ thuật, và được Hội Đồng thuê để giám sát chất lượng âm thanh. Dù thuộc phe bảo thủ, Maitinhvi lại là người tôn trọng nghệ thuật vượt trên định kiến.

"Chúng ta sẽ thử nghiệm kỹ thuật Dung Hợp Ánh Sáng của cô," Hương nói, giọng cô lạnh lùng và chuyên nghiệp, hoàn toàn không có dấu vết của cuộc đối đầu ban chiều. "Theo dữ liệu của 'Thủy Tinh Tâm', Bảo Vật cần một sự cộng hưởng đặc biệt để lộ diện. Sự cộng hưởng đó có thể là sự kết hợp của Huyền Âm và Thuận Lãng."

​Ái Phương gật đầu: "Để Dung Hợp thành công, chúng ta cần sự tin tưởng tuyệt đối. Nếu một người giữ lại cảm xúc, sự cộng hưởng sẽ thất bại."

"Tôi không bao giờ giữ lại cảm xúc khi hát," Hương nhếch môi, ánh mắt thách thức. "Tôi chỉ kiểm soát chúng."

​Hương bắt đầu. Cô hát một đoạn của một ca khúc cổ xưa, không lời, chỉ là những nốt ngân dài, trầm bổng. Đó là một đoạn Huyền Âm cô đọng nhất, nó gợi lên sự u uất, sự tiếc nuối và nỗi cô độc tột cùng. Giọng hát ma mị của Hương không chỉ lọt vào tai, mà còn trực tiếp kéo cảm xúc người nghe xuống vực sâu. ​Ái Phương hít sâu. Nàng không cố gắng chống lại sự u buồn đó, mà chấp nhận nó, và bắt đầu hát lồng vào. Giọng hát của nàng sáng, ấm áp, như một dòng nước chảy xiết nhưng đầy xoa dịu. Nàng không phủ nhận nỗi buồn của Hương, mà nâng đỡ nó, đưa sự u uất đó trở về trạng thái cân bằng. Đây chính là sức mạnh của Thuận Lãng - tìm thấy ánh sáng ngay trong bóng tối.

​Sự kết hợp này là một điều chưa từng có trong lịch sử Lan Gia Tộc. Huyền Âm thường nuốt chửng mọi âm thanh khác, nhưng Thuận Lãng của Ái Phương lại giống như một mặt hồ rộng lớn, bao bọc và phản chiếu lại toàn bộ sự cô độc của Hương, khiến nó trở nên đẹp đẽ một cách bi tráng. ​Maitinhvi, đang theo dõi màn hình phân tích âm phổ, bất ngờ thốt lên: "Không thể tin được! Độ Hòa Hợp lên đến 95%! Đây là lần đầu tiên Lan Gia Tộc đạt được mức năng lượng này!"

​Bùi Lan Hương cũng cảm nhận được sự khác biệt. Khi hát cùng Ái Phương, cô cảm thấy gánh nặng của Nguyền Chú Hát dường như nhẹ đi. Cảm xúc mà cô thường phải kìm nén bằng mọi giá, giờ đây lại được giải phóng một cách an toàn. Giọng Phương là một nơi trú ẩn cho tâm hồn cô. ​Khi bản nhạc kết thúc, sự tĩnh lặng bao trùm. Hai người đứng đối diện nhau, hơi thở vẫn còn gấp gáp.

"Cô không chỉ hòa hợp," Hương nói, giọng cô khàn đi một chút. "Cô đã... chữa lành nó."

​Ái Phương nhìn sâu vào mắt Hương, ánh mắt không còn sự đối đầu hay dè chừng, chỉ còn sự kết nối chân thật của hai tâm hồn nghệ sĩ. "Tôi không chữa lành. Tôi chỉ cho cô thấy Huyền Âm và Thuận Lãng vốn là một. Cô không cô độc, Hương."

​Lời nói này chạm đến một góc khuất sâu thẳm trong lòng Bùi Lan Hương. Cô luôn sống với niềm tin rằng cô là kẻ cô độc, bị nguyền rủa, và cần phải tự phong bế. ​Hương nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, che giấu sự rung động.

"Chỉ là kỹ thuật tốt. Chúng ta cần tìm ra cách tạo ra sự cộng hưởng đó một cách bền vững."

​Sau buổi tập, Ái Phương đi theo Hương về khu vực sinh hoạt riêng của cô. Hành động này nằm ngoài quy tắc, và Đồng Ánh Quỳnh, dù không lộ diện, đã tăng cường sự giám sát. ​Phòng làm việc của Bùi Lan Hương không giống phòng của một nữ thừa kế giàu có. Nó trống trải, lạnh lẽo, chỉ có đàn, sách nhạc, và một chiếc ghế đơn. Không có bức ảnh, không có vật trang trí cá nhân. Nó phản ánh sự trống rỗng trong cuộc sống của cô. ​Ái Phương nhìn thấy một bức họa dang dở trên giá vẽ. Đó là một bức tranh trừu tượng với những mảng màu tối, nhưng ở trung tâm, có một điểm sáng nhỏ bé.

"Bức tranh này rất đẹp," Ái Phương nhận xét nhẹ nhàng. "Có vẻ như cô đang cố gắng tìm kiếm ánh sáng ngay giữa sự u tối của chính mình."

​Hương quay lại, vẻ mặt có chút bất ngờ vì sự xâm phạm riêng tư này. "Đó là bản phác thảo về 'Thủy Tinh Tâm'. Tôi luôn cố gắng hình dung ra nó."

"'Thủy Tinh Tâm' có phải là chìa khóa để hóa giải Nguyền Chú Hát không?" Ái Phương hỏi, nhìn thẳng vào mắt Hương, không hề e ngại.

​Bùi Lan Hương không trả lời ngay. Cô bước lại gần cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Lâu đài. "Lan Gia Tộc tin rằng 'Thủy Tinh Tâm' sẽ khuếch đại Huyền Âm đến mức tối thượng, bảo vệ Tộc khỏi mọi sự hỗn loạn bên ngoài, bao gồm cả tình yêu. Nhưng cũng có những lời đồn đại khác. Rằng nó được tạo ra để hòa hợp hai nhánh Tộc."

"Nếu nó là để hòa hợp, thì nó không cần sự cô lập, mà cần sự dũng cảm để yêu thương," Ái Phương kết luận.

​Hương quay lại. Khoảnh khắc này, sự phòng thủ của cô dường như tan biến. "Cô quá ngây thơ, Ái Phương. Tình cảm ở Lan Gia Tộc này là một sự xa xỉ chết người. Tôi không thể mạo hiểm."

​Ái Phương tiến lại gần Bùi Lan Hương. Ánh mắt cô dịu dàng, nhưng mạnh mẽ. "Tôi sẽ không bắt cô mạo hiểm. Hãy cho tôi biết sự thật về 'Thủy Tinh Tâm'. Hãy tin vào Thuận Lãng của tôi. Nó sẽ bảo vệ cô khỏi chính cô."

​Hương nhìn sâu vào đôi mắt Ái Phương, một cuộc chiến nội tâm diễn ra dữ dội. Trách nhiệm Tộc, luật lệ cổ xưa, và sự cấm đoán của Nguyền Chú Hát chống lại sự rung động mềm yếu của cảm xúc và sự cuốn hút mãnh liệt từ Ái Phương. Hương thở dài, một âm thanh mệt mỏi hiếm hoi.

"Nó nằm trong cuốn sổ tay của tổ tiên. Tôi sẽ đưa cô xem, nhưng chỉ một phần. Và nếu cô dám phản bội..."

​Ái Phương đặt tay lên vai Hương, lần này không còn là sự chạm trán, mà là sự an ủi. "Tôi không phản bội. Tôi tìm kiếm 'May Mắn' cho cả hai chúng ta."

​Trong khoảnh khắc đó, Đồng Ánh Quỳnh đứng lặng lẽ trong bóng tối ngoài cửa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Cô siết chặt tay, cảm nhận được sự nguy hiểm đang lớn dần. Mối quan hệ này đang vượt xa hợp tác, và cô biết, thời gian để hành động sắp đến.

----------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com