Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

C6

Chương 6: Sư tôn của bản tọa

Dù sao Tiết Mông cũng lớn lên từ nhỏ ở Đỉnh Tử Sinh, biết rõ địa hình đường tắt, cuối cùng vẫn bắt được Mặc Nhiên.

Áp giải hắn tới thẳng sau núi, sau núi Đỉnh Tử Sinh là nơi gần Quỷ giới nhất khắp nhân gian, cách một lớp kết giới, đằng sau chính là âm tào địa phủ.

Vừa thấy tình hình thê thảm phía sau núi, Mặc Nhiên liền lập tức hiểu được vì sao người kia rõ ràng ở nhà, lại phải cần Vương phu nhân ra sảnh trước tiếp khách.

Người kia không phải là không muốn giúp, mà là thực sự không dứt ra được —–

Kết giới Quỷ giới đã thủng.

Giờ khắc này, toàn bộ sau núi tràn ngập quỷ khí dày đặc. Lệ quỷ chưa biến được thành thực thể đều bay quanh không trung kêu gào ai oán, đứng ở sơn môn là có thể nhìn thấy một lỗ hổng lớn trên bầu trời, sau lỗ hổng kia chính là Quỷ giới. Một cầu thang đá xanh dài đến mấy ngàn bậc vươn ra ra từ lỗ hổng kết giới, những hung linh đã tu được máu thịt đang leo dọc theo bậc thang này, loạng choạng, lúc nhúc bò xuống, leo đến Nhân giới từ Âm Phủ.

Đổi lại là người bình thường, nhìn thấy cảnh tượng thế này tất nhiên sẽ sợ phát điên, lần đầu Mặc Nhiên nhìn thấy cũng là toát mồ hôi khắp người, nhưng hiện giờ hắn cũng quen rồi.

Kết giới hai giới Nhân và Quỷ là do Phục Hi thiết lập từ thời thượng cổ, đến bây giờ, đã suy yếu vô cùng, thỉnh thoảng lại xuất hiện lỗ thủng, cần người tu tiên đến vá lại. Nhưng loại chuyện này, không những không tăng được bao nhiêu tu vi mà còn rất hao phí linh lực, tốn công lại không có mấy kết quả, là chuyện cực nhọc, cho nên tiên sĩ Thượng Tu Giới có rất ít ai chịu ôm việc này vào người.

Hung linh xuất thế, kẻ gặp nạn đầu tiên sẽ là bách tính Hạ Tu Giới. Là thần bảo vệ Hạ Tu Giới, Đỉnh Tử Sinh một mình gánh vác việc tu bổ kết giới, phía sau núi của bọn họ đối diện với nơi yếu nhất của kết giới, chính vì để có thể kịp thời vá lại lỗ hổng.

Cái kết giới tồi tàn này, một năm kiểu gì cũng sẽ bị thủng bốn năm lần, giống như cái nồi chắp vá, cố gắng dùng tạm.

Lúc này, tại cửa vào Quỷ giới, trên bậc đá xanh dài, một nam nhân áo trắng như tuyết đang di chuyển, tay áo dài tung bay, xung quanh lượn lờ kiếm khí, ánh vàng rối loạn, đang dùng sức một mình để dọn sạch hung linh ác quỷ, tu bổ lỗ thủng kết giới.

Người kia Thẩm yêu Phan tấn (eo Thẩm Ước, tóc Phan Nhạc, chỉ nam tử có dung mạo đẹp), tiên phong đạo cốt, trông vô cùng tuấn tú, nhìn từ xa, rất dễ khiến người ta nghĩ đến văn nhân nhã sĩ đọc sách dưới gốc cây hoa, phiêu diêu xuất trần. Nhưng mà nhìn gần thì, y lại có mày kiếm lạnh thấu xương, mắt phượng cong sắc bén, sống mũi hẹp thẳng đứng, ngoại hình nho nhã, nhưng trong ánh mắt lại tỏa ra sự cay nghiệt, tính tình có vẻ cực kì quái dị.

Mặc Nhiên nhìn y từ phía xa. Mặc dù đã có chuẩn bị, nhưng khi thực sự, khi lại một lần nữa nhìn thấy người này bình an vô sự xuất hiện trước mắt mình, xương cốt toàn thân hắn vẫn không ngừng run lên.

Nửa là e sợ, nửa là... kích động.

Sư tôn hắn.

Sở Vãn Ninh.

Đời trước, người cuối cùng Tiết Mông đến trước điện Vu Sơn, khóc lóc đòi gặp, chính là người này.

Chính là nam nhân này, y phá hỏng ý to nghiệp lớn của Mặc Nhiên, hủy hoại hùng tâm tráng chí của Mặc Nhiên, cuối cùng bị Mặc Nhiên cầm tù làm nhục đến chết.

Theo lý mà nói, lật đổ được đối thủ, báo thù rửa hận, Mặc Nhiên hẳn phải vui mừng.

Biển rộng mặc cá bơi, trời cao mặc chim lượn, sẽ không còn ai có thể hạn chế hắn. Mặc Nhiên ban đầu cho là mình cũng nghĩ như vậy.

Thế nhưng, sự thật hình như lại không phải thế.

Sau khi sư tôn chết, cùng được mai táng chung với oán hận, dường như còn có một vài điều gì khác.

Mặc Nhiên không có trình độ, không biết loại cảm giác này gọi là kỳ phùng địch thủ, Du Lượng một thời (Du Lượng ở đây là Chu Du và Gia Cát Lượng, câu này ý chỉ 2 người ngang tài ngang sức).

Hắn chỉ biết rằng thiên hạ từ đây, đã không còn kẻ thù xưa của mình.

Sư tôn còn sống, hắn sợ hãi, e ngại, không rét mà run, hắn nhìn thấy sư tôn đứng đấy cầm dây liễu trong tay liền giống như chó nhà có tang bị đánh đã quen, nghe thấy tiếng gõ mõ liền răng mỏi chân nhũn sùi bọt mép. Bắp chân căng thẳng run rẩy như cầy sấy.

Sau này, sư tôn chết đi, Mặc Nhiên sợ nhất là người đã chết. Mặc Nhiên cảm thấy mình tiến bộ rồi, có tiền đồ rồi, cuối cùng cũng làm được chuyện khi sư diệt tổ này.

Về sau, đưa mắt nhìn thế gian, không còn ai dám bắt mình quỳ xuống, lại không còn ai cho mình một cái bạt tai.

Để ăn mừng, hắn mở một vò lê hoa bạch, ngồi trên nóc nhà, uống rượu suốt đêm.

Đêm ấy, dưới tác dụng của cồn, vết sẹo sư tôn quất lên lưng mình thời niên thiếu, dường như lại đau rát.

Giờ khắc này, tận mắt thấy sư tôn lại xuất hiện trước mặt mình, Mặc Nhiên nhìn y chằm chằm, vừa sợ vừa hận, nhưng lại cũng có một chút mừng rỡ vặn vẹo.

Đối thủ như vậy, mất rồi lại được, làm sao có thể không vui?

Sở Vãn Ninh không để ý đến hai tên đồ đệ vừa xông ra sau núi, vẫn đang hết sức chuyên tâm đối đầu với vong linh tràn lan.

Ngũ quan y tao nhã, đôi lông mày dài đều nhau, mắt phượng lãnh đạm nhìn xuống, thanh tĩnh xuất trần, khí chất lỗi lạc, ở trong gió tanh mưa máu mà vẫn không hề biến sắc, trông vô cùng thờ ơ, cho dù lúc này y có ngồi xuống thắp hương đánh đàn cũng không kỳ quái.

Nhưng mà, mỹ nam tử trầm ấm nhã nhặn như thế, khi này lại cầm một thanh trường kiếm xua ma phát sáng rực rỡ vẫn đang chảy xuống những giọt máu đỏ tươi, tay áo phất lên, kiếm khí khiến những bậc thang đá xanh trước mặt ầm ầm nổ tung, đá vụn gạch vỡ lăn xuống lông lốc, thẳng từ sơn môn xuống chân núi, cầu thang mấy ngàn bậc, thoáng chốc bị đánh vỡ ra một rãnh nứt sâu không thấy đáy.

Quá hung hãn.

Đã bao nhiêu năm không được chứng kiến thực lực của sư tôn rồi?

Sự dũng mãnh bá đạo quen thuộc này, khiến Mặc Nhiên run chân theo quán tính, không dám đứng vững, bịch một tiếng khuỵu xuống mặt đất.

Sở Vãn Ninh không tốn bao nhiêu thời gian đã tiêu diệt hết quỷ quái, cũng linh hoạt vá lại lỗ thủng Quỷ giới. Làm xong hết thảy, y nhẹ nhàng hạ xuống từ giữa không trung, đi tới trước mặt Mặc Nhiên và Tiết Mông.

Y nhìn thoáng qua Mặc Nhiên đang quỳ trên mặt đất trước, sau đó mới đưa mắt trông về phía Tiết Mông, đôi mắt phượng hơi mang vẻ lạnh lẽo.

"Gây họa rồi?"

Mặc Nhiên chịu thua.

Sư tôn có một loại năng lực, luôn có thể đưa ra phán đoán chuẩn xác nhất về sự việc.

Tiết Mông nói: "Sư tôn, Mặc Nhiên xuống núi một chuyến, phạm phải hai tội ăn cắp, dâm loạn, xin sư tôn xử trí."

Sở Vãn Ninh mặt không thay đổi im lặng một hồi, lạnh lùng: "Đã biết."

Mặc Nhiên: "..."

Tiết Mông: "..."

Hai người đều lơ mơ, sau đó thì sao? Không có sau đó à?

Ngay khi Mặc Nhiên đang ngấm ngầm thấy may mắn trong lòng, ngẩng đầu lên nhìn trộm Sở Vãn Ninh, lại thình lình thoáng thấy một tia sáng vàng bén ngót, đột nhiên xé rách không khí, vèo một tiếng như sấm sét vang dội, quất thẳng vào mặt Mặc Nhiên!!

Máu bắn tung tóe!

Tốc độ của tia sáng vàng kia quá kinh người, đừng nói là trốn tránh, Mặc Nhiên còn không kịp nhắm cả mắt lại, da thịt trên mặt liền bị tước ra, đau xót kinh khủng.

Sở Vãn Ninh chắp tay, lạnh lùng đứng trong gió đêm tiêu điều, giữa không khí vẫn tràn ngập mùi nhơ bẩn của hung linh lệ quỷ, lúc này lại pha tạp thêm mùi tanh của máu người, khiến cho cấm địa sau núi càng thêm vẻ âm u đáng sợ.

Quất Mặc Nhiên, chính là một dây liễu không biết đã xuất hiện trong tay Sở Vãn Ninh từ lúc nào, sợi dây kia vừa mảnh vừa dài, bên trên còn mọc mấy chiếc lá non xanh biếc, rủ thẳng xuống bên giày.

Rõ ràng là vật phong nhã như vậy, vốn nên khiến người ta nghĩ đến mấy câu thơ như: "Tiêm tiêm chiết dương liễu, trì thử ký tình nhân" (Nhẹ nhàng bẻ cành liễu, đem gửi gắm tình nhân – Hoành xuy khúc từ · chiết dương liễu của Trương Cửu Linh.)

Đáng tiếc, Sở Vãn Ninh đã không nhẹ nhàng, còn không có tình nhân.

Dây liễu trong tay y thực chất là một thần võ, tên là Thiên Vấn. Giờ khắc này, Thiên Vấn đang chảy một luồng ánh sáng vàng đỏ, chiếu sáng khắp một vùng tối tăm, cũng khiến đôi mắt sâu không thấy đáy của Sở Vãn Ninh phản chiếu lại rực rỡ.

Sở Vãn Ninh mấp máy môi, điềm nhiên nói: "Mặc Vi Vũ, ngươi thật to gan. Thật sự cho rằng ta sẽ không quản thúc ngươi sao?"

Nếu như là Mặc Nhiên mười lăm tuổi chân chính, có thể sẽ còn không coi câu nói này ra gì, cho rằng lời sư tôn chỉ là dọa mình thôi.

Thế nhưng là Mặc Vi Vũ sau khi sống lại, đã được dùng máu tươi lĩnh giáo "quản thúc" của sư tôn một cách triệt để từ lâu, hắn lập tức cảm thấy mấy cái răng như hạt bắp của mình đau đau, đầu óc nóng lên, cái miệng miệng cũng đã bắt đầu sống chết không nhận, sắp rụng sạch.

"Sư tôn..." Gương mặt chảy máu, Mặc Nhiên ngước mắt lên, trong con ngươi vương một tầng hơi nước. Hắn biết bộ dáng mình bây giờ chắc chắn đáng thương cực kỳ, "Đệ tử chưa từng trộm... chưa từng dâm loạn... Vì sao sư tôn mới chỉ nghe một câu của Tiết Mông, hỏi cũng không hỏi, đã đánh con rồi?"

"..."

Mặc Nhiên có hai tuyệt kỹ lớn để đối phó với bá phụ, thứ nhất, giả bộ đáng yêu. Thứ hai, giả bộ đáng thương. Hiện tại hắn rập khuôn việc này lên người Sở Vãn Ninh, tủi thân đến mức nước mắt sắp rớt xuống: "Chẳng lẽ trong mắt người, đệ tử bất trị như vậy sao? Vì sao cả một cơ hội biện bạch mà sư tôn cũng không cho con ?"

Tiết Mông bên cạnh tức tối giậm chân: "Mặc Nhiên!! Đồ, đồ chân chó nhà ngươi! Ngươi, ngươi không biết xấu hổ! Sư tôn, người đừng nghe hắn, đừng bị thứ đốn mạt này mê hoặc! Hắn trộm thật đó! Tang vật vẫn đang còn kia kìa!"

Sở Vãn Ninh rủ mi mắt, vẻ mặt lạnh nhạt: "Mặc Nhiên, có thật là ngươi chưa từng ăn cắp không?"

"Chưa từng."

"... Ngươi nên biết, nói láo với ta sẽ có hậu quả gì."

Mặc Nhiên nổi da gà, hắn có thể không biết sao? Nhưng vẫn cà cuống chết đến đít còn cay: "Xin sư tôn minh giám!"

Sở Vãn Ninh giơ tay, dây leo sắc vàng rực rỡ lại vung đến lần nữa, nhưng lần này không quất lên mặt Mặc Nhiên, mà trói Mặc Nhiên thật chặt.

Cảm giác này quá quen thuộc. Dây liễu "Thiên Vấn" ngoài quất người thông thường ra, còn có một tác dụng —–

Sở Vãn Ninh nhìn chằm chằm Mặc Nhiên đang bị Thiên Vấn trói chặt, hỏi lần nữa: "Thật sự chưa từng ăn cắp?"

Mặc Nhiên chỉ thấy một cơn đau nhức kịch liệt quen thuộc đánh thẳng vào trái tim, giống như có một con rắn nanh nhọn, đột nhiên đâm vào lồng ngực, lục lọi trong lục phủ ngũ tạng.

Cùng với cảm giác đau nhức là một sức cám dỗ khó kháng cự, Mặc Nhiên kìm lòng không đặng há miệng, khản cả tiếng: "Con... chưa từng... A...!!"

Như thể biết được hắn đang nói láo, ánh sáng của Thiên Vấn càng thêm điên cuồng, Mặc Nhiên đau đến ứa mồ hôi lạnh, nhưng vẫn liều mạng chống cự lại cực hình như vậy.

Đây chính là tác dụng thứ hai ngoài quất người của Thiên Vấn, thẩm vấn.

Một khi bị Thiên Vấn trói lại thì không ai có thể nói láo trước mặt chủ nhân của Thiên Vấn, cho dù là người hay ma, sống hay chết, Thiên Vấn đều có biện pháp để bọn họ mở miệng, nói ra đáp án mà Sở Vãn Ninh muốn biết.

Đời trước chỉ có một người, dựa vào tu vi mạnh mẽ, cuối cùng lại giữ được bí mật trước mặt Thiên Vấn.

Người kia cũng trở thành Đế quân Nhân giới Mặc Vi Vũ.

Mặc Nhiên sống lại ôm một tia hi vọng, cho là mình hẳn vẫn có thể như năm đó, chống được sự áp bức thẩm vấn của Thiên Vấn, nhưng liều chết cắn môi hồi lâu, từng giọt mồ hơi lớn rướm xuống theo hàng lông mày đen nhánh, toàn thân hắn run rẩy, cuối cùng vẫn đau đến mức quỳ trước giày Sở Vãn Ninh, há miệng thở gấp.

"Con... con... có trộm..."

Cơn đau bỗng nhiên biến mất.

Mặc Nhiên còn chưa kịp thở ra hơi đã nghe Sở Vãn Ninh hỏi một câu, âm thanh còn lạnh hơn.

"Thật sự chưa từng dâm loạn?"

Kẻ thông minh không làm chuyện ngu xuẩn, vừa rồi không chống lại được, vậy bây giờ càng không thể. Lần này Mặc Nhiên còn không thèm phản kháng, khi cơn đau kéo tới liền liên thanh la ầm lên: "Có có có!!! Sư tôn đừng! Đừng!"

Tiết Mông bên cạnh sắc mặt xanh mét, kinh hoàng nói: "Sao, sao ngươi... Nhưng Dung Cửu kia là nam nhân, ngươi thế mà..."

Không ai để ý đến hắn, ánh kim quang của Thiên Vấn chậm rãi tối dần, Mặc Nhiên thở phì phò từng hơi từng hơi, toàn thân ướt đẫm như thể mới được vớt lên từ trong nước, mặt trắng như tờ, bờ môi vẫn không ngừng run rẩy, ngã trên mặt đất không thể nhúc nhích.

Qua mi mắt ướt mồ hôi, loáng thoáng trông thấy bóng dáng nho nhã đội thanh ngọc quan(1), tay áo dài chấm đất của Sở Vãn Ninh.

Một cơn oán hận mãnh liệt xông lên óc — Sở Vãn Ninh! Đời trước bản tọa đối xử với ngươi như vậy quả nhiên không sai!! Dù cho sống thêm lần nữa thì nhìn thế nào cũng vẫn thấy ngươi đáng ghét như vậy! Ta đệt tổ tông mười tám đời nhà ngươi!!

Sở Vãn Ninh cũng không biết nghiệt đồ này muốn đệt mười tám đời tổ tông nhà mình, y sắc mặt u ám đứng yên chốc lát, sau đó nói:

"Tiết Mông."

Mặc dù Tiết Mông biết bây giờ trong giới phú thương cậu ấm lưu hành nam sắc, rất nhiều người đùa bỡn tiểu quan chỉ vì tìm kiếm sự mới mẻ, cũng không phải là thực sự thích nam nhân, nhưng hắn vẫn có phần không tiêu hóa được, cứng đờ trong chốc lát mới nói: "Sư tôn, đệ tử đây ạ."

"Mặc nhiên phạm ba tội tham, trộm, dâm loạn, đưa hắn đến điện Diêm La ăn năn. Giờ Thìn ngày mai bắt đến đài Thiện Ác, phạt cảnh cáo trước mặt mọi người."

Tiết Mông giật mình: "Cái, cái gì? Phạt cảnh cáo trước mặt mọi người?"

Phạt cảnh cáo trước mặt mọi người chính là xách đệ tử phạm lỗi nặng tới trước mặt toàn bộ đệ tử môn phái, ở trước mặt tất cả mọi người, ngay cả đại nương ở nhà ăn cũng kéo tới, cho người ta định tội, trừng phạt tại chỗ.

Mất mặt mất thể diện.

Phải biết Mặc Nhiên cũng là công tử của Đỉnh Tử Sinh, tuy nói quy tắc môn phái nghiêm khắc, nhưng do Mặc Nhiên có thân phận đặc thù, bá phụ thương hắn thuở nhỏ mất cha mẹ, lênh đênh khắp nơi bên ngoài ròng rã mười bốn năm, bởi vậy cuối cùng sẽ nhịn không được tình cảm riêng tư mà che chở, cho dù phạm sai lầm, cũng chỉ âm thầm dạy bảo mấy câu, ngay cả đánh cũng chưa từng.

Nhưng sư tôn thế mà không giữ chút mặt mũi nào cho tôn chủ, muốn xách cháu trai cưng nhà người ta tới đài Thiện Ác, công khai xử tội Mặc công tử trước toàn môn phái , làm khó dễ Mặc công tử. Điều này cũng khiến Tiết Mông bất ngờ.

Đối với chuyện này, Mặc Nhiên lại chẳng ngạc nhiên chút nào.

Hắn nằm trên mặt đất, khóe miệng nở một nụ cười lạnh.

Vị sư tôn này của hắn thật vĩ đại, thật công chính nghiêm minh.

Máu Sở Vãn Ninh lạnh, đời trước, Sư Muội chết trước mặt y, Mặc Nhiên khóc xin y, kéo vạt áo y, quỳ trên mặt đất mong y giúp đỡ.

Nhưng Sở Vãn Ninh ngoảnh mặt làm ngơ.

Thế là đồ đệ của y cứ thế mà tắt thở trước mặt y, Mặc Nhiên khóc đến đứt ruột gan bên tai y, y lại khoanh tay đứng nhìn, không thèm để ý.

Hiện tại chẳng qua là đưa hắn lên đài Thiện Ác, xử lí theo công mà thôi, có gì đáng kinh ngạc.

Mặc Nhiên chỉ hận tu vi mình bây giờ quá yếu, không thể lột da y, rút gân y, uống máu y, không thể thỏa thích nắm tóc y, làm nhục y, cũng không thể tra tấn y, phá hủy danh dự của y để y sống không bằng chết...

Sự hung ác cầm thú trong mắt nhất thời không bị che giấu, Sở Vãn Ninh nhìn thấy.

Y nhàn nhạt liếc qua mặt Mặc Nhiên, trên gương mặt nhã nhặn không có biểu cảm dư thừa.

"Ngươi đang nghĩ gì?"

Muốn sống!

Còn không thu lại Thiên Vấn đi!

Mặc Nhiên lại cảm thấy dây leo buộc mình co xoắn lại, lục phủ ngũ tạng như sắp bị vặn thành bã, hắn đau đớn kêu to một tiếng, thở phì phò rống ý nghĩ trong đầu lên ————–

"Sở Vãn Ninh, ngươi được lắm! Để xem sau này ta có chơi chết ngươi không!"

Lặng ngắt như tờ.

Sở Vãn Ninh: "..."

Tiết Mông cũng sợ ngây người: "..."

Thiên Vấn chợt bị thu vào lòng bàn tay của Sở Vãn Ninh, hóa thành một vệt sáng vàng, sau đó biến mất. Thiên Vấn hòa vào trong xương thịt Sở Vãn Ninh, nghe gọi thì ra, khi cần thì biến mất.

Tiết Mông sắc mặt trắng bệch, có chút cà lăm: "Sư, sư sư tôn..."

Sở Vãn Ninh không lên tiếng, buông hàng mi dài đen như mực, nhìn bàn tay của mình một lát, sau đó mới run run nâng mi mắt, lại không hề suy sụp(2), chỉ là sắc mặt lại u ám thêm một chút, y dùng ánh mắt "nghiệt đồ đáng chết", nhìn chằm chằm Mặc Nhiên, sau đó trầm giọng nói:

"Thiên Vấn hỏng rồi, ta đi sửa."

Sở Vãn Ninh quăng lại câu nói như vậy, xoay người bỏ đi.

Tiết Mông là thằng ngốc: "Trời, loại thần võ Thiên Vấn này, còn hỏng được sao?"

Sở Vãn Ninh nghe thấy, lại dùng ánh mắt "nghiệt đồ đáng chết", quay đầu liếc mắt lườm hắn. Tiết Mông ngay lập tức không rét mà run.

Mặc Nhiên thoi thóp nằm trên mặt đất, thờ mặt ra.

Ban nãy đúng là hắn muốn tìm cơ hội chơi chết Sở Vãn Ninh, hắn biết rõ vị tên "Vãn Dạ Ngọc Hành, Bắc Đẩu Tiên Tôn" Sở tông sư này xưa nay chú trọng thanh tu đoan chính, hẳn là chịu không nổi việc bị người khác giẫm dưới lòng bàn chân mà chèn ép.

Nhưng chuyện này sao có thể để Sở Vãn Ninh biết!

Mặc Nhiên au một tiếng như con chó bị bỏ rơi, che mặt.

Nhớ tới ánh mắt Sở Vãn Ninh lúc sắp đi kia, hắn cảm thấy, có lẽ mình đã không còn cách cách chết bao xa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #svn