Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

C7

Chương 7: Bản tọa thích ăn hoành thánh

Mặt trời chói chang chiếu xuống đỉnh đầu.

Đỉnh Tử Sinh diện tích trăm dặm, hành lang chạy dài.

Là kỳ tài mới phất trong các phái tu tiên, Đỉnh Tử Sinh hơi có phần khác so với những danh môn vọng tộc của Thượng Tu giới.

Lấy Lâm Nghi Nho Phong Môn cường thịnh nhất bây giờ mà nói đi, điện chính của người ta tên là điện Lục Đức, ý là hi vọng đệ tử có thể có đầy đủ sáu đức tính "Trí, tin, thánh, nghĩa, nhân, trung" (Thông minh, thật thà, sáng suốt, chính trực, nhân từ, trung thành). Khu vực đệ tử cư trú, tên là "Lục Hành Môn", ý khuyên bảo môn đồ phải "Hiếu, hữu, mục, nhân, nhậm, tuất" (hiếu kính, gần gũi, hòa thuận, thân thiết, giúp đỡ, thương yêu) lẫn nhau. Nơi giảng dạy tên là "Đài Lục Nghệ", chỉ là, đệ tử Nho Phong Môn cần tinh thông sáu kỹ nghệ "Lễ, nhạc, xạ, ngư, thư, số" (lễ nghi, âm nhạc, bắn cung, cưỡi ngựa, đọc sách, làm toán)".

Nói tóm lại, chính là nho nhã đến mức vô hạn vô biên.

Trái ngược hẳn với Đỉnh Tử Sinh, không hổ là xuất thân bần hàn, mỗi cái tên được đặt phải gọi là một lời khó nói hết, "điện Đan Tâm" (Điện lòng son), "đài Thiện Ác", mấy cái đó coi cũng được, đại khái là ông cha Mặc Nhiên cùng bá phụ của hắn thực sự là không có đọc nhiều sách, nghĩ mãi mà vẫn bế tắc không được mấy chữ, bắt đầu làm liều làm láo, phát huy tài năng đặt tên cùng loại hình với "Tiết Nha".

Cho nên Đỉnh Tử Sinh có rất nhiều cái tên bắt chước Địa phủ, tỉ như phòng tối để đệ tử kiểm điểm bản thân, thì gọi là điện Diêm La.

Cầu nối khu nghỉ ngơi và khu dạy học gọi là cầu Nại Hà. Nhà ăn gọi là Mạnh Bà Đường, sân tập võ gọi là Đao Sơn Hỏa Hải (núi đao biển lửa), cấm địa sau núi gọi là Tử Quỷ Gian (không gian ma quỷ), kiểu kiểu như vậy.

Mấy cái này vẫn còn khá tốt, vài nơi xa xa chút thì cứ thẳng thắn gọi "Đây Là Núi", "Đây Là Sông", "Đây Là Hố", cùng hai vách núi cao chót vót nổi tiếng "A A A" và "Oa Oa Oa".

Tẩm điện của các trưởng lão hiển nhiên cũng khó tránh khỏi khuôn mẫu, mỗi người lại có một danh hiệu riêng.

Sở Vãn Ninh đương nhiên cũng không ngoại lệ, y là người thích yên tĩnh, không muốn ở chung với mọi người. Y ở một ngọn núi phía Nam Đỉnh Tử Sinh, ẩn sau một biển trúc xanh, trước sân là một chiếc hồ đầy sen đỏ, bởi vì dồi dào linh lực, phù dung trong hồ quanh năm nở rộ, chói lọi như ráng chiều.

Các đệ tử trong phái âm thầm đặt tên cho nơi phong cảnh đẹp tuyệt này là —–

Hồng Liên Địa Ngục. (Địa ngục Sendo) 🙂

Mặc Nhiên nghĩ đến cái này, không khỏi cười thành tiếng.

Ai bảo Sở Vãn Ninh cả ngày trưng ra cái bản mặt dì ghẻ, đệ tử trong phái nhìn thấy y như nhìn thấy ác quỷ Tu La, nơi ác quỷ ở không kêu là địa ngục thì kêu cái gì?

Tiết Mông cắt ngang dòng suy nghĩ viển vông của hắn: "Thế mà ngươi còn cười được! Mau ăn điểm tâm đi, ăn xong rồi đi đến đài Thiện Ác với ta, hôm nay sư tôn muốn phạt ngươi trước mặt mọi người!"

Mặc Nhiên thở dài, sờ vết roi trên mặt: "Aizz... Đau."

"Đáng đời."

"Ài, không biết Thiên Vấn sửa xong chưa nữa, chưa sửa xong thì đừng có lôi ra mà thẩm vấn ta, ai biết ta lại nói hươu nói vượn gì."

Đối với nỗi lo lắng chân thành của Mặc Nhiên, Tiết Mông cũng đỏ bừng cả mặt mặt, tức giận nói: "Nếu ngươi dám mở miệng nói bậy trước mặt mọi người, vô lễ với sư tôn, coi ta có cắt lưỡi ngươi không!"

Mặc Nhiên che mặt xua tay yếu ớt nói: "Khỏi cần ngươi cắt, khỏi cần ngươi cắt, sư tôn mà lại lấy dây liễu trói ta, ta tự sát chứng minh trong sạch ngay tại chỗ luôn."

Giờ Thìn đến, Mặc Nhiên bị đưa lên đài Thiện Ác theo quy củ , hắn phóng tầm mắt trông xuống, phía dưới là một biển người màu lam đậm. Đệ tử Đỉnh Tử Sinh đều mặc áo môn phái, giáp mỏng xanh thẫm đến mức gần biến thành màu đen, đai lưng đầu sư tử, bao tay và vạt áo khảm viền bạc tỏa sáng lấp lánh.

Mặt trời lên phía Đông, dưới đài Thiện Ác là một vùng giáp sáng.

Mặc Nhiên quỳ gối trên đài cao, nghe Giới Luật trưởng lão đọc một bản ghi chép tội lỗi thật dài.

"Môn đồ của Ngọc Hành trưởng lão, Mặc Vi Vũ, khinh thường phép tắc, không nghe dạy bảo, không tuân thủ môn quy, không có đạo nghĩa. Xúc phạm điều cấm thứ tư, thứ chín, thứ mười lăm, theo luật đánh tám mươi trượng, chép môn quy trăm lượt, cấm túc một tháng. Mặc Vi Vũ, ngươi có lời biện hộ không?"

Mặc Nhiên nhìn thoáng qua bóng dáng màu trắng xa xa.

Kia là trưởng lão duy nhất không cần mặc áo dài nền lam viền bạc trong toàn bộ Đỉnh Tử Sinh.

Sở Vãn Ninh áo gấm trắng tuyết, choàng lụa mỏng màu bạc, tựa như khoác lên mình sương trong chín tầng trời, người mà trông còn lạnh nhạt hơn cả sương tuyết. Y ngồi yên lặng, khoảng cách hơi xa, Mặc Nhiên không nhìn rõ biểu cảm trên mặt y lắm, nhưng nghĩ cũng biết người này nhất định không mảy may dao động.

Hít sâu một hơi, Mặc Nhiên nói: "Không lời biện hộ"

Giới Luật Trưởng Lão lại theo quy củ, hỏi chúng đệ tử phía dưới: "Nếu có không phục với phán quyết, hoặc có người phân trần, có thể lên ngay bây giờ."

Đám đệ tử phía dưới cũng bắt đầu chần chừ do dự, ngơ ngác nhìn nhau.

Không ai ngờ rằng Ngọc Hành trưởng lão Sở Vãn Ninh thế mà có thể thật sự đưa đồ đệ mình lên đài Thiện Ác, trừng trị trước mặt mọi người.

Chuyện này nói dễ nghe, gọi là công chính nghiêm minh, nói khó nghe, gọi là ma đầu máu lạnh.

Ma đầu máu lạnh Sở Vãn Ninh nhàn nhạt chống cằm, ngồi tại chỗ, bỗng nhiên có người dùng thuật khuếch đại âm thanh hô: "Ngọc Hành trưởng lão, đệ tử nguyện xin tha thay cho Mặc sư đệ."

"... Xin tha?"

Đệ tử kia hiển nhiên thấy Mặc Nhiên là cháu ruột của tôn chủ, dù là giờ có phạm sai lầm, sau này tiền đồ vẫn sẽ là một vầng chói lọi, thế là quyết tâm muốn thừa cơ lấy lòng Mặc Nhiên. Hắn bắt đầu nói hươu nói vượn: "Mặc sư đệ tuy có sai lầm, nhưng ngày thường đệ ấy thân thiết với đồng môn, giúp đỡ kẻ yếu, xin trưởng lão xét bản chất đệ ấy chưa đến mức ác độc, xử lý khoan hồng!"

Người tính lấy lòng Mặc sư đệ hiển nhiên không chỉ một.

Dần dần, người nói thay cho Mặc Nhiên nhiều hơn, lí do kỳ quặc quái lạ không gì không có, ngay đến bản thân Mặc Nhiên nghe còn xấu hổ —– Hắn "Xích tử chi tâm, hung hoài thiên hạ (Tâm tính lương thiện, ghi thiên hạ trong lòng)" bao giờ? Đây là đang mở buổi họp trị tội, chứ không phải cuộc họp biểu dương đâu nhé?

"Ngọc Hành trưởng lão, Mặc sư đệ đã từng thay con trừ ma vệ đạo, chém giết những hung thú khó nhằn, con nguyện thay Mặc sư đệ xin ban công, công tội bù nhau, mong trưởng lão giảm hình phạt!"

"Ngọc Hành trưởng lão, Mặc sư đệ từng giúp con hóa giải tâm ma khi con tẩu hỏa nhập ma, con tin rằng lần này Mặc sư đệ phạm sai lầm chỉ là hồ đồ nhất thời, kính xin trưởng lão giảm bớt xử phạt lên sư đệ!"

"Ngọc Hành trưởng lão, Mặc sư đệ từng tặng linh đan diệu dược cho con, cứu mẫu thân con, đệ ấy vốn là người lương thiện, kính xin trưởng lão phạt nhẹ!"

Người cuối cùng bị giành hết lí do thoái thác, tạm thời chưa bịa được gì, thấy đôi mắt rét lạnh của Sở Vãn Ninh quét tới, cái khó ló cái khôn mà không biết lựa lời để nói: "Ngọc Hành trưởng lão, Mặc sư đệ từng giúp con song tu ——"

"Hê". Có người không nín được cười phọt ra.

Đệ tử kia lập tức mặt đỏ tía tai, ngượng ngùng lui xuống.

"Ngọc Hành, bớt giận, bớt giận..." Giới Luật trưởng lão thấy thế không ổn, vội vàng đến bên khuyên y.

Sở Vãn Ninh lạnh lùng nói: "Ta chưa bao giờ thấy người nào mặt dày vô sỉ như vậy. Nó tên là gì, đồ đệ ai?"

Giới Luật hơi do dự, sau đó bất chấp nói khẽ: "Tiểu đồ Diệu Liễm."

Sở Vãn Ninh nhíu mày: "Đồ đệ ngươi? Có cần mặt mũi nữa không?"

Giới Luật trưởng lão không khỏi xấu hổ, đỏ cái mặt mo đổi chủ đề: "Nó ca hát ngâm thơ cũng không tồi, thu nạp có thể giúp một tay lúc cúng tế."

Sở Vãn Ninh hừ một tiếng, quay mặt đi, lười nói nhảm với Giới Luật trưởng lão không biết xấu hổ này.

Trên dưới Đỉnh Tử Sinh mấy ngàn người, có mười tên chân chó, rất bình thường.

Mặc Nhiên nhìn dáng vẻ mấy vị huynh đài kia nói chắc như đinh đóng cột, chính mình còn sắp tin là thật, lợi hại lợi hại, hóa ra sở trường trợn mắt nói xạo không chỉ mình hắn, mà trong phái vẫn còn đầy rẫy nhân tài.

Sở Vãn Ninh bị nhắc "Ngọc Hành trưởng lão xin ban ân" vô số lần, cuối cùng lên tiếng với chúng đệ tử.

"Xin tha thay Mặc Vi Vũ?" Y ngừng một chút, nói: "Được, các ngươi lên hết đi."

Những người kia không hiểu ý y, nơm nớp lo sợ đi lên.

Ánh kim trong lòng bàn tay Sở Vãn Ninh lóe lên, Thiên Vấn nghe lệnh mà ra, vèo cái trói mười mấy người kia thành một bó, cột chặt tại chỗ.

Lại nữa!

Mặc Nhiên cũng đã tuyệt vọng từ lâu, hắn cứ thấy Thiên Vấn là run chân, thật không biết Sở Vãn Ninh lôi đâu ra thứ vũ khí biến thái như vậy, may mà đời trước chưa từng kết hôn, cô nương nhà ai hứa gả cho y, không bị quật chết tươi thì cũng bị hỏi chết tươi mất.

Ánh mắt Sở Vãn Ninh có vẻ châm biếm, y hỏi một người trong số đó: "Mặc Nhiên từng giúp ngươi trừ ma vệ đạo?"

Đệ tử đó sao kháng cự được sự tra tấn của Thiên Vấn, lập tức gào to: "Không có! Không có!"

Lại hỏi một người khác: "Mặc Nhiên giúp ngươi thoát được tẩu hỏa nhập ma?"

"A—-! Cứu mạng! Không không không! Con bịa! Là con bịa!"

Sở Vãn Ninh nới lỏng dây trói, nhưng ngay sau đó hung hãn giơ tay lên, ánh lửa lốp đốp tóe khắp nơi, Thiên Vấn đột nhiên vung ra, quất lên lưng mấy đệ tử nói dối kia.

Trong nháy mắt tiếng kêu rên liên hồi, máu tươi tóe ra.

Sở Vãn Ninh nhướn mày kiếm, cả giận nói: "La cái gì? Quỳ xuống cho ta! Giới luật sứ!"

"Có."

"Phạt cho ta."

"Vâng!"

Cuối cùng mấy người kia chẳng những không được lợi, mà mỗi người còn bị ăn mười gậy vì tội lừa đảo, thêm cả một roi liễu được Ngọc Hành trưởng lão tặng kèm ngoài luật.

Đến đêm, Mặc Nhiên nằm lì trên giường, dù đã bôi thuốc nhưng phía sau toàn là vết thương chồng chất, đến xoay người còn không nổi, đau mà đầm đìa nước mắt, lỗ mũi sụt sùi.

Hắn trông rất đáng yêu, dáng vẻ nghẹn ngào co quắp tựa như một chú mèo con lông tơ bị đánh, đáng tiếc điều hắn đang nghĩ thì lại thực sự không giống suy nghĩ một con vật nhỏ nên có.

Hắn níu lấy đệm chăn, cắn ga giường, ảo tưởng đây là thằng cháu trai Sở Vãn Ninh kia, hắn cắn! Đạp! Đá! Xé rách!

An ủi duy nhất là Sư Muội bưng hoành thánh tự làm tới thăm hắn, được đôi mắt dịu dàng thương tiếc kia nhìn chăm chú, nước mắt Mặc Nhiên rơi càng tợn.

Hắn mặc xác cái gì mà nam nhi không dễ đổ lệ, hắn thích ai là phải làm nũng với người đó.

"Đau vậy sao? Đệ có tự đứng dậy được không?" Sư Muội ngồi bên giường hắn thở dài không ngừng, "Sư tôn, người... người xuống tay cũng hơi quá độc ác. Coi đệ bị đánh kìa... Có vài vết thương đến bây giờ vẫn chưa ngừng chảy máu."

Mặc Nhiên nghe y tiếc thương mình, trong lồng ngực chầm chậm dâng lên một làn nước ấm áp, ánh mắt trong sáng ngước lên từ trong đệm chăn, chớp chớp.

"Sư Muội, huynh quan tâm ta như vậy, ta, ta cũng không đau nữa."

"Ai, nhìn đệ thế này, sao mà không đau được? Tính tình sư tôn đệ cũng không phải không biết, sau này còn dám phạm sai lầm lớn như vậy nữa không?"

Trong ánh nến, Sư Muội có chút bất đắc dĩ lại có chút đau lòng nhìn hắn, đôi mắt muôn vàn tình cảm kia, lúng liếng ánh sáng, tựa như dòng nước xuân không nóng không lạnh.

Trong lòng Mặc Nhiên khẽ cựa, ngoan ngoãn nói: "Sẽ không. Ta thề."

"Đệ thề có bao giờ thật đâu?" Nói tới nói lui như vậy, Sư Muội cuối cùng nở nụ cười: "Hoành thánh sắp nguội rồi, đệ dậy chưa? Không dậy nổi thì nằm sấp, ta đút đệ ăn."

Mặc Nhiên vốn đã bò dậy một nửa, nghe xong lời này liền ngay lập tức ngã quặp xuống ra vẻ liệt nửa người.

Sư Muội: "..."

Cho dù là đời trước hay đời này, thứ Mặc Nhiên thích ăn nhất luôn là hoành thánh Sư Muội làm, vỏ mỏng như mây khói, nhân bánh mềm như mỡ đông, cái nào cũng trơn bóng đầy đặn, mịn mềm thơm ngon, vào miệng là tan, hương thơm vương đầy trong miệng.

Đặc biệt là nước súp, màu trắng sữa đậm đà, vẩy hành thái xanh biếc, tơ trứng vàng nhạt, lại rưới thêm một muôi tỏi giã xào tương ớt cay, ăn vào trong bụng như có thể ấm người cả đời.

Sư Muội đút từng thìa từng thìa, cẩn thận cho hắn ăn, vừa đút vừa nói với hắn: "Hôm nay không bỏ tương ớt, đệ bị thương nặng, ăn cay không tốt, cứ uống canh xương hầm đi."

Mặc Nhiên ngắm nhìn y, quả thực là dời không nổi ánh mắt, cười nói: "Cay hay không, chỉ cần là huynh làm thì đều ngon hết."

"Thật giỏi ăn nói."Sư Muội cũng cười, gắp một quả trứng chần nước sôi trong canh lên, "Thưởng đệ cái lòng đào, biết đệ thích mà."

Mặc Nhiên cười khì khì, cái trán ngu si vểnh lên một túm tóc rối, như nở một đóa hoa:

"Sư Muội."

"Sao vậy?"

"Không có gì, chỉ là gọi huynh thôi."

"..."

Chỏm tóc vểnh lên lúc lắc.

"Sư Muội"

Sư Muội nín cười: "Là gọi ta thôi hả?"

"Ừ ừ, gọi huynh đó, cảm thấy rất vui."

Sư Muội sửng sốt, dịu dàng sờ trán hắn: "Thằng nhóc ngốc này, không phải là sốt rồi chứ?"

Mặc Nhiên phì cười một tiếng, lăn nửa vòng, bên mặt nhìn y, đôi mắt sáng ngời tựa như chứa đầy mảnh sao trời li ti.

"Nếu ngày nào cũng có thể ăn hoành thánh Sư Muội làm, vậy thì quá tốt rồi."

Đây không phải là một câu nói dối.

Sau khi Sư Muội chết, Mặc Nhiên luôn luôn muốn nếm lại món hoành thánh, thế nhưng hương vị đó, lại không thể quay về.

Khi đó Sở Vãn Ninh vẫn chưa hoàn toàn cắt đứt với hắn, không biết có phải là xuất phát từ lòng áy náy hay không, thấy Mặc Nhiên cứ quỳ gối sững sờ mãi trước quan tài Sư Muội, Sở Vãn Ninh lẳng lặng đến phòng bếp, nhào bột mì, băm nhân bánh, tỉ mẩn gói hết mấy cái hoành thánh. Chỉ có điều còn chưa gói xong đã bị Mặc Nhiên nhìn thấy, Mặc Nhiên chịu nỗi đau mất tình yêu hoàn toàn không thể nhịn nổi, chỉ cảm thấy hành vi của Sở Vãn Ninh là đang giễu cợt mình, là đang bắt chước vụng về, đang cố ý đâm kim vào mình.

Sư Muội chết rồi, Sở Vãn Ninh rõ ràng có thể cứu lại không chịu cứu, sau đó còn đòi thay Sư Muội gói hoành thánh cho mình ăn, chẳng lẽ y cho rằng làm như vậy sẽ khiến cho mình vui?

Hắn xông vào bếp đạp đổ tất cả dụng cụ, hoành thánh đầy đặn trắng như ngọc lăn đầy đất.

Hắn rống lên với Sở Vãn Ninh: "Ngươi là cái thá gì? Ngươi mà xứng với đồ huynh ấy đã dùng? Mà xứng với đồ huynh ấy đã nấu? Sư Muội chết rồi, ngươi hài lòng chưa? Có phải ngươi muốn ép điên ép chết hết tất cả đồ đệ mới vừa lòng không? Sở Vãn Ninh! Trên đời này không ai có thể làm được bát hoành thánh đó, dù ngươi bắt chước, cũng không giống được huynh ấy!"

Bát này đây, hắn ăn mà vui sướng, lại bùi ngùi. Chậm rãi nuốt vào xong, dù vẫn cười, hốc mắt lại hơi ẩm ướt. May mà ánh nến ảm đạm, Sư Muội nhìn không rõ biểu hiện nhỏ nhặt của hắn.

Mặc Nhiên nói: "Sư Muội."

"Ừm?"

"Cám ơn huynh."

Sư Muội sững sờ, chợt dịu dàng cười nói: "Không phải chỉ là một bát hoành thánh sao? Còn khách sáo với ta nữa, nếu như đệ thích, sau này ta siêng làm cho đệ ăn là được."

Mặc Nhiên muốn nói, không chỉ là cảm ơn bát hoành thánh của huynh.

Còn muốn cám ơn huynh, đời trước cũng được, đời này cũng được, chỉ có huynh thật sự quan tâm ta, không để ý xuất thân của hắn, để bụng hắn ở bên ngoài trải qua bao nhiêu khó khăn gian khổ, không từ thủ đoạn suốt mười bốn năm.

Còn muốn cảm ơn huynh, nếu không phải là bởi vì nhớ tới huynh, sau khi sống lại, chỉ sợ ta sẽ không nhịn được mà giết Dung Cửu, lại gây nên sai lầm lớn, lại đi con đường khi xưa.

May thay đời này sống về lúc trước khi huynh chết, ta chắc chắn phải bảo vệ huynh thật tốt, nếu huynh có chuyện gì, ma đầu máu lạnh Sở Vãn Ninh kia không muốn cứu huynh, còn có ta.

Thế nhưng những lời này sao có thể nói ra được?

Cuối cùng Mặc Nhiên chỉ là uống ừng ực hết canh, ngay cả hành cũng không bỏ lại, sau đó vẫn chưa thỏa mãn liếm môi một cái, lúm đồng tiền thật sâu, giống con mèo con lông tơ vô cùng đáng yêu.

"Ngày mai còn nữa không?"

Sư Muội dở khóc dở cười: "Không đổi món khác? Không ngán sao?"

"Ngày ngày ăn cũng không ngán, chỉ sợ huynh chê ta phiền."

Sư Muội lắc đầu cười nói: "Không biết bột mì có còn đủ không, nếu như không đủ thì sợ là không làm được. Nếu không được, đệ thấy chè trứng gà có được không? Cũng là món đệ thích ăn."

"Tốt lắm tốt lắm. Chỉ cần là huynh làm, cái gì cũng được."

Trong lòng Mặc Nhiên như có cỏ mọc én bay, vui sướng đến mức chỉ muốn ôm chăn lăn hai vòng.

Xem xem Sư Muội bao hiền lành, Sở Vãn Ninh, ngươi cứ việc quất ta đi! Dù sao ta nằm trên giường cũng có mỹ nhân quan tâm hầu hạ, hừ hừ hừ!

Nghĩ đến vị sư tôn kia của mình, bên trong cảm xúc mới dịu dàng lại không nhịn được mà trộn lẫn thêm một đống lửa giận."

Mặc Nhiên lại bắt đầu oán giận mà gẩy gẩy khe giường, thầm nghĩ, Vãn Dạ Ngọc Hành cái gì, Bắc Đẩu Tiên Tôn cái gì, toàn thứ rắm chó quỷ tha con mẹ hắn!

Sở Vãn Ninh, đời này, chúng ta chờ xem!!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #svn