Chapter X
"Chào buổi sáng." Doyoung nói ngay khi nhìn thấy Junghwan bước xuống xe, tay trái đeo chiếc đồng hồ bạc và tay phải là chiếc cặp, anh đã nở một nụ cười nhạt khi người cao hơn mở cửa ghế phụ cho anh.
"Chào buổi sáng hoàng tử của anh." Junghwan đáp lại bằng cử chỉ như một vệ binh hoàng gia và đã thành công khiến nụ cười của Doyoung càng tươi hơn.
"Thật là một cách tuyệt vời để bắt đầu một ngày mới, anh nhỉ?" Doyoung thầm thì.
Doyoung tranh thủ hôn lên một bên mặt Junghwan trước khi lên xe, ngồi vào ghế phụ và nhìn bạn trai đang bận rộn chạy sang ghế lái bên cạnh sau khi đóng cửa bên hông.
"Bữa sáng dành cho em." Junghwan vừa nói vừa đưa chiếc bánh sandwich vẫn còn ấm. "Anh đã ăn được một nửa rồi, giờ đến lượt em ăn hết phần của mình, mau ăn đi". Doyoung gật đầu và bắt đầu nhai đồ ăn mà Junghwan đưa cho anh.
"Đừng tăng tốc." Doyoung vừa nhai vừa nói:
"Thật ra em vẫn sợ đi xe riêng như thế này." Anh lại tiếp tục.
"Sao em lại sợ? Mặc dù em thường đi xe buýt và họ cũng thường chạy quá tốc độ phải không?"
"Xe buýt khác, Junghwan. Số vụ tai nạn ô tô cá nhân cao hơn nhiều so với phương tiện giao thông công cộng."
"Được rồi, cứ giả vờ như em đang đi phương tiện công cộng đi. Khi xuống xe, đừng quên nhấn vào đây nhé?" Junghwan dùng ngón trỏ chạm vào môi mình sau khi nói xong: "Giống nhau phải không?" Một nụ cười tinh nghịch nở trên khuôn mặt Junghwan khi nhìn thấy Doyoung cười.
"Tại sao anh lại khó nghiêm túc đến vậy?" Doyoung phản đối sau khi nuốt được miếng thức ăn khiến anh suýt sặc vì trò đùa của Junghwan.
"Ồ? Nhanh quá phải không? Chúng ta mới hẹn hò được một ngày nhưng em đã quá thích anh thì phải?"
Từng câu đùa này nối tiếp câu đùa khác thốt ra từ miệng Junghwan khiến chặng đường đi làm không hề dài và đáng sợ đối với Doyoung. Junghwan cố tình đánh lạc hướng sự chú ý của người yêu vì không muốn Doyoung sợ hãi như hôm nọ anh ngồi trên xe của hắn.
***
"Đừng chạy, đi chậm thôi, em có mang theo thuốc không?" Junghwan hỏi ngay trước khi Doyoung mở cửa xe.
"Vâng, anh yêu, em có mang thuốc tới đây rồi." Người nhỏ hơn trả lời trong khi đưa ra chiếc túi đựng thuốc của mình. "Em có thể xuống được chưa?"
"Em vẫn chưa thanh toán. Xe của anh không cho nợ." Junghwan phản đối, hắn lại dùng ngón trỏ chỉ vào môi mình. Doyoung mỉm cười hào hứng rồi làm theo yêu cầu của Junghwan, hôn nhẹ lên môi người yêu và cười toe khi Junghwan cố tình bắt chước âm thanh của máy thanh toán khi môi họ chạm nhau.
"Anh yêu em, hôm nay làm việc vui nhé, lúc rảnh rỗi anh sẽ đến chỗ em." Junghwan vừa nói vừa xoa đầu Doyoung.
"Em cũng yêu anh. Hôm nay hãy làm việc thật tốt nhé." Doyoung trả lời với giọng điệu không kém phần vui vẻ.
Họ tách ra ở sảnh bệnh viện, Doyoung đi về phía phòng khám nghiệm tử thi vì Haewon đang đợi anh ở đó, và Junghwan lại đạp ga đến bãi đậu xe trước đồn cảnh sát.
***
Hôm nay Doyoung được chào đón với rất nhiều hồ sơ kết quả thí nghiệm, Haewon sẵn sàng làm mọi việc một mình vì cô vẫn cảm thấy tội lỗi về những vết thương mà cô vô tình gây ra với cấp trên của mình.
"Có thông tin gì về nạn nhân chưa?" Doyoung hỏi trong khi nhìn vào màn hình máy tính trước mặt.
"Là một người nhập cư từ Việt Nam, tên anh ấy đã có trong danh sách người mất tích vì gia đình cho biết anh ấy đã bị lừa khi mới đến Hàn Quốc".
Mắt Doyoung vẫn đang đọc những thông tin khác nhau được liệt kê, và dừng lại ở một đoạn giữa bản báo cáo.
"Nạn nhân không nói được tiếng Hàn?"
Doyoung hỏi và Haewon gật đầu. "Tên lừa đảo đề nghị nạn nhân học tiếng và đến Hàn Quốc mà không mang theo bất cứ thứ gì, mọi hồ sơ cũng do kẻ lừa đảo nắm giữ".
"Các thám tử có biết chuyện này không?"
"Hôm qua thám tử Yoo đến đây, được thám tử So kể lại. Nhưng kết quả vẫn chưa có nên ngoài tôi ra không ai biết cả."
"Chuyện này đừng nói cho ai biết, lát nữa tôi sẽ bàn với thám tử So." Doyoung ra lệnh trước khi lưu hết file vào ổ đĩa, anh còn thêm mật khẩu vào các file trên máy tính và mật khẩu này chỉ có bác sĩ trong ca trực mới biết.
"Vì sao ạ?" Haewon ngạc nhiên hỏi.
"Không có gì, vì kết quả vẫn chưa rõ ràng nên tốt hơn hết là đừng để cho tất cả mọi người biết."
Haewon đồng ý, nạn nhân bị bỏng gần 80% rất khó khám nghiệm tử thi, kết quả xét nghiệm cũng không đưa ra nhanh chóng và không phải chính xác.
***
Tâm trạng tồi tệ thường ngày của Junghwan giờ đã thay đổi một trăm tám mươi độ, má anh thậm chí còn bắt đầu đau vì nhịn cười quá lâu. Hắn không thể buông bỏ vẻ quyền lực của mình mà đi lang thang như một kẻ điên với bộ mặt vui vẻ tại nơi làm việc.
"Yoo Jaewon đâu?" Junghwan hỏi một trong những cảnh sát canh gác ở phía trước. Thông thường, cấp dưới của hắn sẽ pha cho hắn một tách cà phê nóng và bắt đầu ngày mới bằng cách thảo luận về xác chết và các giả thuyết về kẻ giết người là ai.
"Vừa về nhà, anh ấy đã bận ở đây từ tối qua, anh ấy nói có việc quan trọng phải làm."
Cuối cùng Junghwan cũng bước vào phòng, bật chiếc máy tính mà hắn đã không đụng tới suốt một ngày. Tuy nhiên, một cảm giác kỳ lạ bắt đầu len lỏi vào khi hắn cảm thấy một cảm giác màn hình trước mặt hơi nóng. Gần đây có ai khác sử dụng máy tính không?
Nhưng Jaewon không có quyền truy cập các tập tin mà Junghwan chịu trách nhiệm điều tra. Junghwan xua tan mọi giả định không hay vì hắn cho rằng Jaewon không phải kiểu cấp dưới xấc xược, họ đã làm việc cùng nhau gần một năm và Jaewon chưa bao giờ hành động kỳ lạ trước mặt hắn. Nhớ lại hành vi của mình ngày hôm qua, Junghwan còn cảm thấy có chút tội lỗi vì đã mắng cậu trước mặt nhiều người. Nhưng thái độ của cậu ta cũng không thể chấp nhận được, việc làm rối tung quá trình khám nghiệm tử thi là một việc ngu ngốc và Jaewon phải biết điều đó.
Tiếng điện thoại reo inh ỏi khiến Junghwan thoát khỏi trạng thái mơ màng trong giây lát, hắn mỉm cười khi nhìn thấy tên Doyoung trên màn hình.
"Anh nghe." Junghwan nói với giọng nhẹ nhàng, "Có chuyện gì vậy bác sĩ Kim?" hắn tiếp tục.
"Chiều nay anh có thể gặp em ở nhà kho được không?"
"Em muốn làm gì?" Junghwan ngạc nhiên hỏi.
"Có điều em muốn thảo luận, nhưng em chỉ muốn thảo luận điều này với anh."
"Chỉ có hai chúng ta?"
"Đúng thế."
"Muốn làm gì anh phải không?" Junghwan nói đùa nhưng có vẻ như chủ đề Doyoung định nói đến thực sự nghiêm túc vì người nhỏ thực sự đã càu nhàu vào cuối cuộc gọi.
"Đừng đùa nữa, em muốn bàn chuyện quan trọng về nạn nhân."
Cuộc hội thoại thay đổi đột ngột khiến Junghwan bắt đầu suy nghĩ kỹ, điều quan trọng mà Doyoung muốn thảo luận là gì? Bởi vì thường thì anh ấy thích tổ chức những cuộc họp ngẫu hứng với các thám tử và cảnh sát khác để thảo luận điều gì đó về nạn nhân và tội ác của tội phạm.
"Được rồi, xin lỗi vì lúc nãy anh đã không chuyên nghiệp." Junghwan trả lời: "Nhưng em ổn mà phải không?" hắn hỏi sau đó.
"Em ổn, dù sao cũng cảm ơn anh vì đã hỏi thăm, chiều nay gặp lại nhé, được chứ?" Doyoung trả lời, Junghwan thở phào nhẹ nhõm trước khi kết thúc cuộc gọi.
Và ngay khi Junghwan vừa dứt lời, cánh cửa phòng hắn bị gõ liên tục từ bên ngoài.
"Tiền bối, là tôi." Đó là giọng của Jaewon.
***
"Em có một số thông tin về cái chết của nạn nhân." Doyoung nói ngay khi Junghwan bước vào nhà kho và đứng cạnh anh, đối diện với chiếc bàn đầy bụi mà Doyoung đã lau chùi trước đó. Trên mặt bàn có nhiều tờ giấy khác nhau mà Doyoung in ra trước khi anh đến địa điểm đã hẹn với Junghwan.
"Thực ra anh đã suy nghĩ về điều này nhưng bằng chứng sẵn có vẫn chưa đủ tin cậy." Junghwan giải thích trong khi xếp một số bức ảnh của nạn nhân có những vết khắc con số trên bụng.
"Các vết khắc tuy lộn xộn nhưng vẫn có thể đọc được dưới dạng số, nhưng không có vết nào giống nhau. Và nạn nhân cuối cùng, nạn nhân duy nhất không phải là người Hàn Quốc, không có bất kỳ vết xước nào dưới dạng số trên bụng. Anh có biết tại sao?".
Junghwan lắc đầu, vẫn chưa hiểu được những lý lẽ mà Doyoung muốn truyền đạt.
"Các nạn nhân được yêu cầu tự mình khắc ra các con số, nhưng nạn nhân thứ mười lăm thì không có số nào vì không hiểu mệnh lệnh của hung thủ. Anh ta chỉ có thể hét lên, đó là lý do tại sao cổ họng của anh ta bị phá hủy trước khi cơ thể anh ta bị thiêu sống."
Junghwan nhìn lại bức chân dung các thi thể nạn nhân xếp trên bàn và nhận ra giả thuyết của Doyoung có thể đúng vì nếu nhìn kỹ, các con số trên bụng nạn nhân đều hướng lên trên chứ không hướng xuống.
"Chúng ta vẫn chưa biết động cơ của kẻ giết người hàng loạt và nạn nhân. Nhưng đây có thể là manh mối giúp chúng ta đến gần hơn với hung thủ." Doyoung giải thích.
"Hung thủ có lẽ không ngờ nạn nhân cuối cùng không nói được tiếng Hàn nên đã hoảng sợ quyết định đốt xác nạn nhân để không phát hiện dấu vết. Nhưng xét theo vết thương trên cổ họng, hung thủ đã dùng chất lỏng giống như nạn nhân trước và chất lỏng này chỉ có thể được mua với số lượng lớn." Doyoung lại tiếp tục, có chút tự hào về giả thuyết thứ mà anh ấy đã có sau nhiều giờ đọc lại kết quả khám nghiệm tử thi của nạn nhân.
"Tại sao anh không nghĩ tới điều này nhỉ?" Junghwan nói mà không nhận ra.
"Bởi vì anh quá tập trung vào nghi phạm. Từ lúc gặp nhau, chúng ta đã luôn tranh cãi về vấn đề này, thay vì tập trung vào hung thủ mà không có dấu vết, thà chúng ta đào sâu vào nạn nhân còn khả thi hơn." Doyoung vừa mắng vừa đánh vào tay Junghwan.
"Vậy giả thuyết của em thì thế nào? Nó có lý phải không?" Doyoung khoanh tay trước ngực hỏi.
Junghwan mỉm cười gật đầu: "Thông minh thật đấy, sau này em đi cùng anh đến hiện trường vụ án nhé?" Junghwan đề nghị, vì có vẻ như Doyoung hữu dụng hơn Jaewon rất nhiều. Jaewon, kể từ cuộc cãi vã nhỏ ngày hôm trước, cấp dưới của hắn có vẻ đã khác mọi ngày. Không còn lảm nhảm những chuyện vớ vẩn mà thường xuyên hỏi thăm diễn biến vụ án của nạn nhân hơn.
"Không, cảm ơn, tốt hơn hết em nên đợi thi thể trong phòng khám nghiệm tử thi." Doyoung từ chối, không phải vô cớ vì anh thật sự không muốn di chuyển trên chiếc xe lớn của Junghwan.
"Junghwan..." Doyoung gọi khi Junghwan bắt đầu dọn dẹp hồ sơ trên bàn.
"Anh nghe đây." Hắn trả lời mà không rời mắt khỏi tờ giấy trên tay.
"Tất cả những giả thuyết mà chúng ta đã thảo luận trước đó, đừng nói cho người khác biết, được không?"
Junghwan rõ ràng rất ngạc nhiên trước yêu cầu của bạn trai: "Tại sao? Tốt hơn hết là anh nên thảo luận chuyện này với thám tử khác để có thể nhanh chóng tìm ra thủ phạm chứ?".
Doyoung lắc đầu. "Em cảm thấy kỳ lạ vì thực ra có rất nhiều dấu vết của hung thủ nhưng chính anh và những thám tử khác lại không hề hay biết. Em sợ có người cố tình che đậy tất cả".
Câu nói của Doyoung là đúng, Junghwan nghĩ. Hắn gật đầu rồi nhẹ nhàng vuốt ve một bên mặt người yêu. "Anh có thể giải quyết việc này, dù có hay không có cộng sự của anh. Chỉ cần em ở đó để hỗ trợ anh, được chứ?"
Lần này đến lượt Doyoung gật đầu: "Em xứng đáng được nhận quà vì đã đưa ra một gợi ý lớn cho anh." Anh nói với giọng điệu nũng nịu.
"Muốn anh đãi em món thịt bò không?" Junghwan đề nghị nhưng Doyoung lắc đầu trước khi ôm chặt lấy cơ thể Junghwan.
"Em thích thám tử So hơn thịt bò, So Junghwan."
___
( 소 : So -trong tiếng Hàn nghĩa là bò... ý Doyoung là thích Junghwan hơn là thích thịt bò á)
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com