#14
Do có một số bạn không đọc được chap
14, nên tớ xin phép xoá đăng lại để cho
mọi người cùng đọc được nha, lúc kiểm
tra lại thì mọi thứ vẫn bình thường nên tớ cũng không biết sao nữa huhu, nếu có lỗi gì nữa các cậu nhớ nói tớ nhe, cūm ưn nè <3
____________
"ngoan nào, đừng khóc nữa... mày cứ sụt sịt như vậy làm anh khó chịu rồi đấy"
vừa nói vừa lái xe lại vừa nhìn đứa nhỏ
đang ôm lòng ngực mình mà không ngừng sụt sịt nước mũi, mắt thằng bé đỏ hoe, cả mũi cũng vậy. Lee Haechan thật sự không biết cô bạn kia đã véo má nó như thế nào mà để thằng bé khóc dữ đến vậy.
"anh Haechan, em em... muốn-"
Huang Renjun vừa nói vừa nấc cụt, khó khăn nói từng chữ. Lee Haechan nhìn thằng bé như vậy liền tấp xe vào lề cho an toàn, sau đó để thằng bé ngồi xa hắn một đoạn để mặt đối mặt, hắn dịu dàng đặt tay lên má thằng bé, lau đi những giọt nước mắt chưa kịp khô, nhẹ giọng hỏi một cách nuông chiều.
"muốn gì cơ?"
"muốn.. muốn đi khu vui chơi.. anh Haechan dẫn em đi có được không?"
Lee Haechan nghe Renjun nói mà
nhận thấy tâm hồn con nít của nó đã trở về. Cũng may là nó muốn đi khu vui chơi, chứ nó nói muốn thứ khác đen tối chắc có lẽ Lee Haechan sẽ phải gục đầu chịu thua.
Hắn trước giờ không thích mấy khu vui
chơi, đặc biệt là nơi toàn con nít, bởi đối
với hắn, bọn chúng rất lì và mũi luôn luôn rỉ nước, trông rất bẩn.
Nhưng lần này nhìn Huang nhỏ khóc như vậy, đành bụng đồng ý dẫn thằng bé đi...
Cả đoạn đường đi đến khu vui chơi giành cho trẻ em gần khu phố, Huang Renjun không còn khóc, ngược lại là cười rất nhiều, thằng bé hiện tại là đang rất vui. Lee Haechan lâu lâu lại liếc sang nó, nhìn nụ cười thơ ngây
ấy mà mỉm nhẹ khoé môi.
"tới rồi"
Huang Renjun gật đầu, hào hứng nhìn Lee Haechan đi sang mở cửa cho cậu
"iu anh Haechan nhất"
Lee Haechan vừa mở cánh cửa liền nghe câu nói đầy ngọt ngào kết hợp với giọng nói đầy đáng yêu mà khựng người một chút.
Thằng bé vừa nói, tay vừa giang ra, ý
muốn được Lee Haechan đón nó vào lòng, nhưng....
"đừng có giở trò, tao không ẫm mày đâu, xuống mau lên"
Huang Renjun lập tức xịu mặt, tay cũng vì vậy mà hạ xuống. Cúi mặt bĩu môi.
Lee Haechan đứng nhìn thằng bé, chỉ biết lắc đầu rồi cúi thấp xuống ẫm nó vào lòng.
Huang Renjun sau khi được hắn ôm lên để ra khỏi xe, nó lập tức vui cười ôm chặt cổ Lee Haechan, chưa khi nào nó
thấy Lee Haechan chiều chuộng nó như
vậy.
*chụt*
Hôn lên má hắn một cái, tiếng chụt phát ra khiến hắn nghe đỏ cả mặt. Vẻ mặt thì lạnh lùng nhưng tâm thâm đang hỗn loạn, Lee Haechan từ truớc đến giờ chưa có ai khiến hắn có cảm giác như bây giờ, ngay cả mối tình đầu của hắn. Lee Haechan lườm thằng bé, trong khi nó đang tươi cười nhìn hắn.
Ôm một đứa nhỏ vào lòng cũng không có gì gọi là khó chịu. Lee Haechan ôm Huang Renjun vào trong, thằng bé vừa nhìn xung quanh, miệng nhỏ vừa hả thật lớn trông đáng yêu vô cùng.
"thích lắm à?"
"dạ thích... em thích lắm"
Huang Renjun miệng trả lời nhưng mắt vẫn đảo xung quanh, cậu bắt gặp được vài trò mà mình muốn chơi liền chỉ tay
"anh Haechan... em muốn chơi cái đó"
Là trò đu quay ngựa, đối với hắn trò đó là trò nhàm chán nhất mà hắn từmg thấy, chỉ có con ngựa được gắn cùng một cái cây và nắm tay treo lên, theo điều khiển mà xoay vòng vòng
"xuống nhé? đế tao đi mua vé"
Huang Renjun gật đầu mạnh rồi được Lee Haechan đặt xuống đất rất nhẹ nhàng. Thằng bé nắm lấy ngón tay trỏ của hắn, Lee Haechan thấy hành động này liền mỉm cười nhẹ, đúng là tay thằng bé rất nhỏ và mềm, cảm giác rất dễ chịu.
Lee Haechan nhìn Huang Renjun, nó đột nhiên ngước lên nhìn hắn, bốn mắt chạm nhau không quá ba giây, Lee Haechan là người quay đi chỗ khác trước. Hắn không nhanh không chậm nắm trọn bàn tay nhỏ bé của Renjun bằng bàn tay to lớn của mình. Đúng thật sự là nhỏ hơn hắn nghĩ.
"em muốn chơi với anh"
"tao không chơi, mày lên đi"
"không mà... Haechan phải ngồi cùng em"
Rốt cuộc Lee Haechan cũng đồng ý ngồi
cùng thằng bé, cả hai cùng ngồi trên một con ngựa, Renjun ngồi trước, đằng sau được thân hình to lớn của Lee Haechan bao lấy.
Mọi chuyện tưởng chừng sẽ diễn ra bình thường, nhưng không.
"về được chưa? tao mệt quá rồi này"
Lee Haechan ngồi xuống ghế thở không
ngừng, mồ hôi nhễ nhại. Còn Huang Renjun đứng gần đó vẫn ngó ngó vài nơi, thằng bé hôm nay rất hào hứng, chơi nhiều trò mà vẫn không thấy mệt chút nào.
"anh Haechan.. chúng ta chơi trò đó nữa được không?"
"không... mệt låm. mày chơi một mình đi"
"vậy mua vé cho em đi"
Lee Haechan đứng dậy dẫn thằng bé đến khu mua vé rồi dẫn nó đến khu nhà banh, hắn chỉ ngồi ở ghế chờ nhìn Renjun vui vẻ đi vào.
Hắn đã kiệt sức còn đứa nhỏ kia vẫn tràn đầy năng lượng... thật khó hiểu.
Ngồi khoảng mười lăm phút, Lee Haechan đứng dậy đi mua chút nước. thấy Huang Renjun đang vui chơi nên cũng không nỡ kêu nó mà dặn dò vài thứ đến lúc hắn quay lại thì thấy có một thằng nhóc béo mập khá cao lớn so với Huang Renjun, đứng đối diện thằng bé.
Hắn nghĩ bụng chắc Huang nhỏ ranh ma đã kết được bạn, nhưng lúc thằng nhóc kia đẩy Renjun ngã xuống đống banh dưới sàn, có vẻ lực đẩy rất mạnh, hắn lập tức bỏ cái suy nghĩ đó.
Huang Renjun bật khóc...một ngày đā khóc tận hai lần, lần đầu là giả nhưng lần này bị ngā thật sự rất đau, mông thằng bé đau kinh khủng, tuy hiện tại không muốn khóc trước kẻ địch nhưng đã nhịn hết nỗi, lại còn nhìn thấy Lee Haechan đang đứng gần đó, nó lại càng khóc lớn hơn.
"THẰNG MẬP KIA!!"
Lee Haechan nhìn cơm nhỏ nhà mình
khóc, những gì thằng nhóc kia làm hắn
đều đã chứng kiến hết. Tức giận hét lớn, hại thằng nhóc béo sợ hãi mà khóc theo.
"Renjunie, ra đây với anh"
Giọng hắn cực kì dịu dàng, hai tay còn giang rộng chờ thằng bé đi đến.
Huang Renjun khó khăn đứng dậy, tay lau nước mắt, nhanh chóng đến chỗ của Lee Haechan
"anh Haechan, mông Renjun... đau lắm"
"anh biết, anh biết... ngoan, lại đây"
Huang Renjun ngoan ngoãn đi tới, Lee Haechan cùng lúc đón lấy thằng bé vào
lòng, vỗ vỗ lưng nó. Ánh mắt chứa đầy sự tức giận nhìn vào thằng nhóc béo mập kia, nó vừa khóc vừa nhìn hắn, thấy đôi mắt đáng sợ này nó lại càng khóc lớn hơn.
"có chuyện gì vậy? suho của tôi sao thế?.. con trai cưng, sao lại khóc lớn như vậy? là ai chọc con?"
Từ đằng sau, bà mẹ ăn mặc có vẻ rất sang chảnh, chạy đến lớn tiếng hỏi xem chuyện gì khiến con trai yêu quý của bà khóc lớn như vậy. Dỗ dành nó, thằng nhóc béo mập vừa thấy mẹ mình liền khóc lớn hơn, chỉ tay vào Lee Haechan đang ẫm Renjun gục trên vai, bà mẹ đó liền chuyển ánh mắt sang Lee Haechan
"cậu làm gì con trai tôi? cậu biết cậu đang đụng vào ai không hả?"
Bà mẹ dùng giọng điệu chảnh choẹ ra oai với Lee Haechan. Hắn hiển nhiên không hề thấy sợ mà ngược lại còn rất lạnh lùng và tức giận nhin chằm chằm bà ta.
"bà biết con trai bà đã đụng vào ai không?"
Giọng Lee Haechan lạnh đến mức khiến bà mẹ kia không còn tự tin mà có chút gì đó ngập ngừng trả lời.
"ai... ai ?"
"không biết thì ngậm mồm mà về dạy cho thằng mập kia một trận, trước khi tôi thay bà dạy nó"
Nói xong Lee Haechan lạnh lùng quay lưng bỏ đi. Bà mẹ kia ức chế đứng đằng sau chửi rủa vài câu không rõ.
Hắn vừa đi vừa ôm Huang Renjun...vì mệt mà ngủ gục trên vai luôn, hắn mới không quan sát một chút đã xảy ra chuyện, mông thằng bé có lẽ đã rất đau, hắn hận không thể cho thằng mập kia một trận. Nó dám đụng vào Huang Renjun.
"Từ nay anh sẽ chú ý cẩn thận hơn, Renjunie đừng giận anh nha.."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com