#16
"anh Haechan ơi"
Huang Renjun gõ cửa phòng, giọng con nít vang lên. Lee Haechan bên trong đã nguôi bớt giận nhưng vẫn cọc cằn với nó.
"mày cút đi!"
"ơ.. em lên đây mở cửa cho anh đi ăn cơm mà"
Huang Renjun dù bị quát nhưng vẫn thản nhiên trả lời như không có chuyện gi xảy ra.
Lee Haechan càng tức.
"tao không cần"
"vậy hả? vậy thôi em đi đây"
thật sự không còn gì để nói. Vì cái tôi to
lớn mà hại cái thân, Lee Haechan sau khi nghe Huang Renjun trả lời liền hụt hẫng, bụng đang đói mà còn bày đặt. Hắn đành xuống nước..
"anh cần.. Renjun mở cửa cho anh đi"
Huang Renjun nghe âm thanh bên trong phát ra gần hơn khi nāy, chắc chắn Lee Haechan đang đứng gần cửa. nó liền trêu chọc.
"nhưng em không có chìa khóa"
Tinh thần đi xuống trầm trọng, Lee Haechan bất lực đập vào cánh cửa.
"tao lạy mày... cút hộ"
"mới nói giỡn chơi có xí mà đã đuổi người rồi... em đang cầm chìa khóa này"
Vừa nói Lee Haechan vừa lắc lắc chiếc chìa khóa trên tay, làm nó phát ra âm thanh của những chiếc thanh sắc va chạm nhau. Lee Haechan mừng trong lòng, liền tiếp tục nhẹ giọng với thằng bé.
"Renjunie ngoan... mở cửa cho anh, lần sau anh sẽ dẫn em đi chơi tiếp"
Hắn bắt đầu công cuộc dụ dỗ.
"anh hứa đi... em sẽ mở"
vừa nói, thằng bé lại vừa lắc lắc chìa
khóa, để khiêu khích kẻ ở trong phòng. Lee Haechan liền vội vàng thề thốt.
"anh hứa... thề luôn!"
"là anh nói đó nha"
"Ừ ừ.. mau mở cửa đi"
Lee Haechan vui mừng, đi chơi với nhóc này đối với hắn không có gì khó. Quan trọng bây giờ khi hắn ra ngoài phải giải thích cho mẹ hiểu.
Tiếng cạch cạch phát ra, Huang Renjun cặm cụi đút chìa khóa vào... kết quả không vừa
"anh Haechan ơi"
"'sao vậy? sao lâu thế?
"hình như cái này không phải chìa của
phòng anh rồi"
"mày lấy đâu ra. Là mẹ đưa mày à?"
"dạ không... em thấy nó nằm trên bàn ở
phòng khách, nghĩ là chìa khóa nào cũng giống nhau nên vơ đại"
Bất lực... thật sự bất lực... đó là chìa khóa xe của hắn, khi nãy về nhà đã vứt tạm ở đó.
"lần này mày cút được rồi.. TRƯỚC KHI
TAO NỔI ÐIÊN. THẰNG RANH CON!"
Hắn quát lên, bên ngoài mẹ Lee vừa đi tới.
"mày la lối cái gì đấy.. làm sai còn la em? không nhờ em thì mày đừng hòng ra khỏi phòng đâu đấy"
"cạch"
cánh cửa phòng được mở ra. Lee Haechan mừng muốn khóc, cuối cùng hắn cũng có thể được tự do... Như chú chim bị nhốt lâu ngày được thả. Chưa lúc nào hắn thấy tự do như lúc này...
"mày lố vừa thôi"
Mẹ Lee nhìn vẻ mặt hắn mà nói... thằng
con trai bà làm như vậy chủ ý là nịnh bà đừng bao giờ nhốt hắn như hôm nay nữa..
"con đâu có... nhưng chuyện kia không
phải như mẹ nghĩ đâu"
"chứ mông em nó bị làm sao mà đỏ vậy?"
Lee Haechan kể rõ lại sự việc, mẹ Lee liền hiểu ra những vẫn dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn hắn. Hắn liền luờm lại.
"mẹ còn không tin con? mẹ nghĩ con thích thằng ranh đấy à? toàn phiền phức thôi"
Lee Haechan nói ra những điều mình vừa suy nghĩ mà không thèm xem lại, câu nói này thật khiến cậu nhóc nhỏ bé đứng sau lưng mẹ Lee thấy.. tổn thương.
Hắn nói xong, mẹ Lee không nói gì, hắn mới nghĩ lại mình đã lỡ lời.. hắn vội chuyển mắt xuống nhóc Renjun, nó nhìn hắn bằng ánh mắt có gì đó rất giận!
'ạch! không xong rồi'
Lee Haechan nhìn thằng bé mà lòng thầm chột dạ
"Renjunie.." mẹ Lee khẽ gọi.
"con đi ngủ trước..."
Nói xong Huang Renjun quay đi, không thèm nghe câu trả lời của mẹ.
Mẹ Lee nhìn một đứa lớn và một đứa nhỏ cách nhau hơn mười tuổi mà suốt ngày cãi cọ rồi giận dỗi, bà thật sự không hiểu bọn chúng đang làm gì.
Nhưng lần này con trai bà nói lời quá đáng thật, nhưng không nói gì. Để chúng nó tự giải quyết. Nhìn thằng con trai mình đang hướng mắt về Renjun, bà lắc đầu.
"chết mày rồi con ạ"
Mẹ Lee bỏ đi.
Năm lớp ba của Huang Renjun cuối cùng cũng kết thúc, đồng nghĩa với việc thằng bé đã được chín tuổi và Lee Haechan cũng đã được hai mươi
Từ ngày mà Lee Haechan nói những lời đó,Huang Renjun rất ít nói chuyện với hắn, hắn hỏi, thằng bé trả lời, rồi kết thúc cuộc trò chuyện. Cứ thế mà trải qua hai tuần liền, điều này hiển nhiên khiến Lee Haechan không thể nào chịu nổi.
Đứng chờ trước cổng trường tiểu học, Lee Haechan một chút lại xem đồng hồ rồi đảo mắt tìm Huang Renjun.
"tạm biệt ngày mai gặp nhé"
"tạm biệt"
Huang Renjun đi ra cùng một cậu bạn, khá cao so với thằng bé nó tươi cười chào hỏi cậu bạn đó, có vẻ rất vui.
Lee Haechan từ lâu đã nhìn thấy đứa nhỏ đang giận dỗi mình không dứt nhưng vẫn im lặng nhìn... Huang Renjun nhìn thấy chiếc xe thể thao quen thuộc, vẻ mặt đang vui tươi ngay lập tức chuyển thành lạnh lùng, Lee Haechan đang nhìn chằm chằm nó không rời mắt.
"ai vậy?"
"bạn"
Ngắn gọn, Huang Renjun mở cửa bước lên xe. Không ai có thể nghĩ một đứa nhóc lớp bốn, chín tuổi lại có vẻ mặt này.
"Renjunie... lần đó là anh lỡ lời, anh không có ý như vậy đâu"
"lời anh đã nói rõ ràng không thể rút lại"
Huang Renjun dường như không còn nét gì của đứa con nít khi nói chuyện với Lee Haechan. Rõ ràng với mọi người, mẹ Lee và cả cậu bạn khi nãy, đều cư xử như một đứa trẻ rất đáng yêu... chỉ có một mình Lee Haechan là bị đối xử như vậy, hắn thật sự không biết nói gì khi thằng bé trả lời như vậy.
"đừng đi đón em nữa, sẽ rất phiền đấy"
"không có, hoàn toàn không thấy phiền"
Lee Haechan trả lời mà không suy nghĩ,
liền vội vàng nói, lại còn xua tay liên tục.
"rõ ràng anh nói không thích em, lại còn bảo em phiền! em đã nghỉ chơi với anh rồi"
Ra là nghỉ chơi... bị nghỉ chơi là sẽ bị đối xử nhu vậy.
"anh xin lỗi... đừng giận anh nữa, anh lở lời mà.."
"chở em đi chơi thì hoạ may"
"được"
Lee Haechan lớn to đầu dễ dàng bị lừa bởi Huang Renjun lớp bốn..
_____________________
Tính đăng hôm qua đúng giờ sinh nhật Jaeminie cơ, mà chơi ngu, ngựa ngựa đi đổi tên cái nó bắt đăng nhập lại mà quên mịe cái mk :))) giờ vẫn không biết bằng cách nào tui vô lại được trong khi không có mk =))) mà thui dô được là dui gòi
13/8 - Happy birthday Nana🐰 của chúng ta nèe❤️🎂🎉 mãi iu thưn Jaeminie nhaa^^
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com