Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

#19


"con ở đó có tốt không?"

"dạ tốt ạ.. mẹ ơi, còn có anh Haechan nữa, anh ấy rất yêu con"

yêu?.. mẹ Huang vẫn chưa hiểu từ yêu này của thằng bé là có ý gì?

" con thích anh đến vậy à? không nhớ mẹ luôn sao?"

"dạ không có... con nhớ mẹ nữa"

Huang Renjun vừa cầm điện thoại mẹ Lee vừa nói chuyện với mẹ Huang bằng giọng điệu hoàn toàn khác.. Lee Haechan không ngờ, ngạc nhiên nhìn nó.

Kết thúc cuộc gọi, Renjun liền đi đến bàn ăn, ngồi cạnh Lee Haechan.

"anh Haechan"

"gì"

Lee Haechan trả lời mà không thèm nhìn thằng bé, tay gắp thức ăn, miệng thì nhai nhai.

"em sẽ nói với mẹ ở đây với anh lâu hơn"

Thằng bé nhìn chăm chăm vào hắn, từ ngày tiếp xúc với nhau nhiều hơn thằng bé đã trở lại trạng thái của những đứa nhỏ bình thường.. không còn ranh ma đến đáng sợ như trước.

Chính vì vậy mà Lee Haechan đối với nó không còn mấy sợ hãi mà càng trở nên có chút...lạnh lùng.

Lee Haechan nghe thằng bé nói, hắn không biết trả lời như thế nào. Đành ừ đại... vì thâm tâm hắn thật sự không muốn đứa nhỏ này đi chút nào, Huang Renjun rũ mi xuống khi nghe câu trả lời
nhạt nhẽo của Lee Haechan, mẹ Lee nhìn biểu hiện của thằng bé liền đá chân hắn một cái, Lee Haechan nhăn nhó nhìn lên mẹ mình thì thấy bà nháy nháy mắt ra dấu hiệu, hắn liền chuyển mắt vệ phía Huang Renjun, thấy thằng bé có vẻ rất buồn.

"'sao vậy?"

"anh Haechan không thích em ở lại đúng không?"

"đâu có, tao không hề nói vậy"

"lại còn xưng tao"

"haiz... anh không có, Renjun ở đây thì càng tốt"

Lee Haechan nhẹ giọng với thằng bé, khiến nó vui cười híp cả mắt.

"mẹ... mẹ làm chứng nha! là anh Haechan muốn con ở lại đó-"

Trời!!! Lee Haechan thầm cảm thán trong lòng, đúng là con nít.

"ừ..mẹ nhớ rồi"

"em muốn cái kia"

"cái nào?"

Lee Haechan nhìn thằng bé rồi nhìn lên món đồ mà nó đang chỉ tay, là siêu nhân anpaman

"mua cái đó làm gì? lớp bốn rồi"

"ơ.. kệ người ta"

Huang Renjun ngước mặt, bĩu môi nhìn Lee Haechan, thằng bé có khuôn mặt cực ương bướng. Lee Haechan cũng vì vậy mà lắc đầu.

Mẹ bảo hắn dẫn thằng bé đi mua chút đồ ăn vì hôm nay mẹ không về nhà. Kết quả là hai anh em dạo hết siêu thị cả mấy tiếng đồng hồ, trong giỏ hàng toàn là đồ ăn vặt với đồ chơi của thằng bé.

Hôm nay Lee Haechan có chút kì lạ, đột nhiên chiều chuộng nó hết sức, nó bảo muốn cái gì hắn đều lấy, dù cho ban đầu có chút cáu gắt với nó, nhưng cuối cùng cũng đem bỏ vào giỏ hàng.

"đủ chưa? mày tính nhịn đói hay sao? đồ chơi đâu có ăn được"

Lee Haechan nhìn thằng bé phía dưới, nó đang đảo mắt nhìn xung quanh siêu thị, tìm kiếm thứ gì đó, hoàn toàn không tập trung lời Lee Haechan nói.

"nhóc.. mày có nghe tao nói gì không vậy?"

"đừng có mà gọi người ta là nhóc"

Ừ thì.. chỉ cần gọi nó là nhóc nó liền trả lời như vậy.

"không nhóc chứ là gì? mày muốn được gọi là bé à"

thằng bé lườm hắn sau đó quay lại tiếp tục tìm kiếm thứ gì đó xung quanh. Đáng ra mỗi lần hắn như vậy, nó chắc chắn sẽ rồ lên mà la hắn ... nhưng lần này chỉ đơn giản là một cái liếc mắt rồi không quan tâm nữa.

Lee Haechan nhìn nó, thấy biểu hiện như vậy liền hỏi.

"mày lại kiếm cái gì nữa vậy?"

Không có lời hồi đáp dành cho Lee Haechan.

"aaaa... đây rồi" Huang Renjun la lên sau vài phút. Vẻ mặt phấn khởi đến kì lạ. Thằng bé nhanh chóng nắm lấy ngón tay của Lee Haechan, bàn tay nó chỉ nắm vừa đủ ba ngón, nó kéo đến khu bán thức ăn đông lạnh. Nhưng mắt của Renjun chủ yếu là nhìn vào mấy hộp kimchi trên kệ.

Đứng lại gần, Huang Renjun dò soát kĩ, từ nãy tới giờ nó đi lục tung cả cái siêu thị là vì thứ này - thứ mà Lee Haechan rất thích ăn..

"anh thích ăn cái này đúng không?"

"s-sao mày biết?"

"Hôm trước em thấy mẹ mắng anh vì tội bữa nào cùng đòi ăn canh kimchi, mẹ đổ hết kimchi trong nhà luôn và cấm anh mua từ hôm đó tới giờ em thấy anh mất sức sống hẳn nên giờ anh cứ mua ăn đi, cứ nói em muốn ăn là được à"

Vừa trả lời, Huang Renjun vừa chật vật nhón chân lên với lấy. Lee Haechan cũng đưa tay lấy giúp. Hắn tuy có chút lạnh lùng, ngoài mặt là vậy nhưng
trong lòng lại như vui như hoa nở. Huang Renjun nhìn hắn rồi cười híp mắt.

"lần này dùng tiền anh mua nha, vì em chưa có tiền nên không thể mua cho anh được. Sau này có em sẽ mua cho anh thật nhiều. Hứa luôn"

Huang Renjun cười tươi nói bằng giọng điệu chắc nịch. Lee Haechan dường như đã giảm bớt đi sự lạnh lùng ngoài mặt mà thay vào đó là đôi mắt ôn nhu nhìn gương mặt búng sữa đáng yêu thập phần của đứa nhóc chín tuổi...

"ai mà thèm lấy tiền của mày cơ chứ"

Hắn thầm nói trong lòng, đôi mắt vẫn cứ hướng về gương mặt non nớt đang nở nụ cười như ánh nắng.. trong lòng hắn vì sự quan tâm này, vì nụ cười toả nắng này, mà không ngừng cảm thấy có gì đó ấm áp bao lấy trái tim mình.

"ừ.. anh biết rồi"

Nói xong hắn liền lấy rất nhiều bỏ vào giỏ hàng, chủ động nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu con trai kia, bước đi mà không dám quay mặt lại nhìn... vì chắc chắn khi hắn làm vậy thì tim sẽ không tài nào yên ổn nổi bởi gương mặt của thằng bé phía sau.

"thằng bé này.... rất ấm áp.."

______________________
Theo fic gốc thì tác giả cho nhân vật mua đồ ăn theo sở thích là thạch rau câu vì là Haechan thích canh kimchi nên mình đổi luôn nha :)))

Và cũng xin lỗi mn vì để đợi lâu do bắt đầu bận học rồi huhu nên để tạ tội thì tui spoil chap sau Lee Haechan đổ máu nhaaa :)))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com