#23
Kì nghỉ lễ cuối cùng cũng kết thúc sau chuyến đi hai ngày của Lee Haechan và bánh gạo nhỏ nghịch ngợm.
Mọi việc hằng ngày đều diễn ra bình thường, hôm nay là cuối tuần nên Lee Haechan cùng Huang Renjun nằm phơi mình ở nhà.
Lee Haechan cùng vài người bạn chơi game, hắn vừa chơi vừa nói chuyện với bọn họ bằng voice chat rất rôm rả, bỏ lại Huang Renjun ngồi không nhìn.
"anh không thương em sao?"
"thương cái gì? mày lại hỏi nhảm"
/anh không thương mày thì thương ai?/... -.-
Hắn không buồn liếc thằng bé một cái, vẫn cắm cúi vào màn hình máy tính trước mặt.
"em là người yêu của anh Haechan cơ mà"
Giọng thằng bé lí nhí nhưng vẫn đủ lớn để Lee Haechan cùng mấy người đang chơi game kia nghe thấy.
"con nít! mày đừng có lãi nhãi nữa"
Lee Haechan mặc dù biết thằng bé đang chán, nhưng hắn hiện tại đang chơi cùng vài người bạn nên không thể cùng nó buông vài câu chuyện "đầy nhảm nhí" được.
Hơn nữa hiện tại vì đang sắp thua trận, hiển nhiên hắn đang cảm thấy khá tức tối và đã "giận cá chém thớt", thay vì dùng ngữ điệu bình thường thì hắn... lại hơi to tiếng với thằng bé.
<ê Haechan tập trung chơi dùm cái>
<yêu đương gì vậy? tao nghe giọng của một đứa nhỏ thì phải>
<ván này thua mẹ ròi...Haechan lần sau yêu đương thì để bữa khác nhé chú mày>
Là những lời trách móc từ vài người bạn của Lee Haechan, hắn nghe thấy dĩ nhiên càng thấy thêm bực bội trong người.
"em đã nói em không phải con nít mà!"
Huang Renjun không quát, cậu chỉ nói với âm lượng lớn hơn bình thường một chút. Cậu trước giờ không thích bị gọi là con nít, mặc dù câu biết mình trong hình hài của một đứa nhỏ nhưng với suy nghĩ và cách cư xử của cậu thì cậu không hề giống như những đứa nhóc trẻ trâu khác.
Lee Haechan bắt đầu cảm thấy sự tức giận của hắn sắp bùng nổ, tay nhanh chóng tắt đi voice chat, hắn quay sang nhìn thẳng bé bằng ánh mắt không mấy thiện cảm...
"mày không phải con nít chứ còn là gì? suốt ngày tỏ vẻ mình là người lớn... ĐỪNG CÓ LÀM PHIỀN TAO!"
Câu trả lời chứa đựng đầy sự tức giận của Lee Haechan, hắn vì không kìm nén được mà buông lời khó nghe với thằng bé, đã vậy còn rất lớn tiếng. Đôi lông mày hắn gần như dính lại với nhau, nhìn đã đủ hiểu, hắn tức giận đến mức nào.
Huang Renjun nhìn hắn, thằng bé im lặng không đáp lại nửa lời, cũng không tức giận với hắn. Sau vài lời to tiếng đó, căn nhà trở nên yên ắng hẳn, cũng là lúc Lee Haechan thua trận, hắn đập tay vào bàn, phát ra âm thanh khá chói tai trong không gian yên tĩnh...
Huang Renjun chỉ đứng nhìn hắn, nhìn sự tức giận vô lí đó, nhìn sự vô tâm của hắn và nhìn đôi mắt mà thằng bé từng thích, đôi mắt hiền dịu khi đó đã bị thay đổi bằng đôi mắt chứa đầy sự tức giận đổ lên
đầu nó. ..
Đến chiều tối, mẹ Lee trở về không thấy Renjun xuống chào hỏi như mọi khi, cảm nhận được không khí có điều bất thường. Thấy con trai mình đang loay hoay trong bếp nhưng cũng không buồn hỏi chuyện bởi vì hỏi nó chỉ bằng... không.
Bà đến gần thì thấy mặt thằng nghịch tử hầm hầm đầy sát khí, cũng đủ hiểu, hai đứa nhỏ lại gây chuyện giận dỗi nhau.
"Haechan, kêu Renjun xuống đi con, để mẹ làm cho"
Lee Haechan gật đầu nhẹ với mẹ rồi đi lên phòng hắn. Trong đầu hắn vẫn suy nghĩ đến chuyện khi nãy, hình ảnh Huang Renjun đứng nhìn hắn bằng ánh mắt mà hắn chẳng tài nào đoán được điều gì. Chính vì vậy mà hắn cứ mãi trong tình trạng đầy tức tối và khó chịu.
Đến trước cửa phòng, Lee Haechan không gõ cửa mà tự nhiên đi vào, trước mắt đã xuất hiện hình ảnh quen thuộc, quen thuộc đến mức chuyện gì liên quan đến hình ảnh đó đều khiến hắn quan tâm...
"nhóc, xuống ăn cơm"
Huang Renjun ngồi trên bàn học, lật lật mở mở trang sách, không thèm để ý đến lời của Lee Haechan. Hắn chậc lưỡi một cái rồi tiến lại gần hơn.
"nghe gì không nhóc"
Thằng bé không nhìn hắn, cũng không trả lời, chỉ từ từ gấp sách vở lại rồi đi lướt qua người hắn, như thể xem hắn là không khí vậy.
Lee Haechan nhìn thằng bé biểu tình như vậy chẳng khác gì đang giận. Hắn gãi đầu rồi thở dài một hơi, chắc chắn chẳng còn chuyện gì khác ngoài chuyện khi nãy.
Cả hai cùng ngồi ổn định, cũng là lúc mẹ Lee chuẩn bị cơm xong. Lee Haechan định ngồi bên cạnh Huang Renjun, mông gần chạm vào mặt ghế thì thằng bé ngay lập tức đứng dậy đi sang ghế đối diện.
Lee Haechan trầm nhìn nó, chẳng biết mở lời như nào với thái độ hất hủi lạnh lùng này.
"mẹ... khi nào mẹ Huang mới đến đón con?"
Huang Renjunngồi bên cạnh mẹ Lee, đối diện mẹ Lee là Lee Haechan, khuôn mặt hắn có chút thay đổi khi nghe cậu hỏi như vậy. À, không chỉ khuôn mặt mà cả trái tim hắn cũng dường như bị hững một nhịp.
"mẹ cũng không biết nữa... sao thế? Renjun ở đây không thoải mái sao?"
"dạ không có đâu ạ..."
Huang Renjun lắc đầu.
"con rất thoải mái khi ở với mẹ, nhưng mà..."
Thằng bé ngập ngừng, nó cứ ấp úng mà không nói tiếp, bởi nó đang suy nghĩ nên tìm lí do gì.
Hơn nữa điều đáng chú ý ở đây là thằng bé chỉ nhắc tới việc ở cùng với mẹ Lee là thoải mái, hoàn toàn không có sự hiện diện của Lee Haechan.
"vậy chút nữa mẹ gọi mẹ Huang cho con nhé?"
"dạ!!!" thằng bé vui mừng gật đầu lia lịa. Cảm xúc này của nó, chẳng khác gì tự dối lòng mình, chẳng khác gì làm trái với cảm xúc...
Lúc mẹ Lee cùng Huang Renjun nói chuyện, Lee
Haechan hoàn toàn lặng thinh, trong thâm tâm hắn có một chút gì đó gọi là. .. tiếc nuối. Bởi vì hắn biết thằng bé có lẽ rất giận nên mới hỏi câu đầy hàm ý như vậy...
Trong đầu hắn hiện tại đang đổ hết lí do về mình. Cũng đúng, tất cả là do hắn...
"có giận thì đâu cần phải như vậy"
"sao mày lại muốn rời đi khi anh vẫn còn sống và
đang nhìn mày"
"mày hết thương anh rồi à?"
........
Ăn cơm xong, mẹ Lee liền nhấn số của mẹ Huang rồi chuyển máy sang cho Renjun, thằng bé vui vẻ nhận lấy. Từ lúc xuống nhà cùng ăn đến giờ thằng bé không thèm nhìn Lee Haechan dù chỉ một lần, xem hắn như không khí vậy.
Hiển nhiên Lee Haechan không hề thấy vui vẻ, hơn nữa còn cảm thấy bực tức trong lòng.
Lee Haechan phụ mẹ dọn xong thì cũng là lúc Renjun kết thúc cuộc trò chuyện với mẹ mình, hắn ngập ngừng định đến gần thằng bé để hỏi lí do nhưng mới vừa bước chân đến, nó liền đi ngược về phía hắn, đưa lại điện thoại cho mẹ Lee.
Như vậy... không phải là "lơ công khai" chứ còn là gì?
Mỗi lần Huang Renjun giận, Lee Haechan đều bị lơ như vậy. Điều này khiến hắn bắt đầu chán ghét sự giận dỗi của nó. Lần nào hắn cũng phải xuống nước xin lỗi, dỗ dành, thậm chí làm theo điều kiện nó đưa ra... mặc dù hiện tại không muốn thằng bé rời đi nhưng lại bị cái tôi lấn át đến nỗi quên đi điều đó.
Chính vì vậy thay vì hắn ngăn cản thằng bé rời đi thì hắn lại tiếp tục sự cọc cằn của mình mà buông lời khó nghe.
"mày có thôi đi cái trò giận dỗi đó được không? tao bực rồi nhé"
Huang Renjun không buồn để ý đến hắn mà cứ từ từ đi lên phòng, cậu khi đã giận thì không muốn nhìn mặt đối phương, cứ thế mà lơ đi lời hắn nói...
Lee Haechan siết chặt tay, hắn cũng lên phòng, đóng sầm cửa lại, hắn thật sự như con thú sắp nổi điên...
"TAO HẾT CHỊU NỔI MÀY RỒI ĐẤY... MUỐN ĐI THÌ ĐI ĐI"
Sau lời to tiếng đó , căn phòng đã trở nên im lặng, im lặng đến đáng sợ, đáng sợ đến mức khiến Lee Haechan phải nghiệm lại lời mình nói khi nãy, nhưng hắn vẫn bị sự tức giận lấn át, đôi lông mày díu lại, khuôn mặt đầy giận dữ ...
Còn Huang Renjun, cuối cùng cậu cũng đưa đôi mắt của mình nhìn Lee Haechan. Đôi mắt này chứa đầy nỗi thất vọng của cậu đối với hắn.
"yên tâm! em sẽ đi mà..."
"em sang phòng mẹ ngủ... ngày mai không cần anh đưa đến trường"
Huang Renjun chỉ bình thản nói, càng khiến Lee Haechan trở nên tức giận.
"MÀY CÚT... đừng đặt chân vào phòng tao nữa"
Quá đáng... thật sự rất quá đáng Huang Renjun không bức xúc đến khóc, cậu vẫn chỉ dùng ánh mắt đó nhìn hắn tức giận với mình. Lần này là hắn nói cậu' đừng làm phiền' hắn. Chẳng phải đây là điều hắn muốn sao? Cậu thâm trầm nhìn hắn, bình thản đáp.
"được... từ nay em một bước cũng không đặt vào"
Huang Renjun bỏ đi, cánh cửa phòng đóng sầm lại bởi lực đẩy rất mạnh của người kia...
_____________________
Đã đến lúc phải chia tay :)))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com