Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

#27


Mẹ Lee cứ thế mà bỏ ra ngoài, để lại một mình Huang Renjun chống chọi với sự lạnh lùng bằng giá của Lee Haechan.

Nguyên buổi chiều níu với kéo, giờ tối chẳng có hột cơm trong bụng, vì vậy mà Lee Haechan đã nấu vài món để hai anh em cùng ăn.

Hắn cứ lầm lầm lì lì mà không nói một lời, đến khi ăn cơm xong thì không khí im lặng này vẫn còn kéo dài... Huang Renjun đưa mắt dõi theo Lee Haechan, tiếp tục bĩu môi.

"anh Haechan, đừng giận nữa mà"

"anh Haechan... Renjun chán quá nè"

"anh Haechan... Renjun muốn ôm"

Huang Renjun nằm không ra nằm, ngồi không ra ngồi, trên ghế sofa ở phòng khách, tư thế chẳng ra làm sao, cứ liên tục lãi nhãi và câu cửa miệng luôn là "anh Haechan", Lee Haechan ngồi xem TV cũng không yên, hắn thở hắt một cái, lườm thằng bé rồi đi lên phòng.

Huang Renjun thấy vậy cũng liền đuổi theo, miệng nhỏ không ngừng làm ồn và phát ra những âm thanh, những giai điệu nhạc kì quái.

Lee Haechan ngồi trên giường, đã dần nghe thấy được tiếng Huang Renjun ngày càng tới gần. Hắn vẫn bình thản, đọc vài cuốn truyện tranh thú vị nhưng tâm trí thì lại để ý tới con người nhỏ bé kia, Huang Renjun đứng trước cửa phòng, nhìn bộ dạng lạnh lùng của Lee Haechan mà có chút mủi lòng.

Thằng bé ở lại đây không phải để hưởng cái lạnh mùa đông mà nó muốn được nhận được sự ấm áp như mùa thu.

Nó từ từ tiến lại gần Lee Haechan, hắn hiện tại ngồi trên chiếc giường với grap màu xanh đen đậm, mắt tập trung nhìn vào cuốn truyện tranh, không nhìn nó dù chỉ một cái thằng bé rũ mi, trèo lên giường, không nhanh không chậm nó ngồi vào lòng hắn, là tư thế ngồi hướng vào cơ thể hắn.

Hai cánh tay nhỏ vòng ngang eo, đầu chầm chậm tựa vào lồng ngực, hai chân thì vắt lên hai đùi của Lee Haechan.

Cơ thể của đứa nhỏ chín tuổi áp sát vào cơ thể to Iớn săn chắc... hại Lee Haechan một phen ngạc nhiên trố mắt.

"anh Haechan... đừng giận Renjun nữa mà"

Giọng con nít phát ra, hơi thở cũng vì vậy mà lan toả khắp lồng ngực Lee Haechan, xuyên qua lớp áo thun mỏng khiến hắn có chút gì đó gọi là "ngượng"

Lee Haechan từ nhỏ đến lớn, không biết chữ "ngượng" viết như thế nào. Nhưng giờ lại thực sự gặp phải tình huống khiến hắn trở nên như vậy.

"tránh ra"

Giọng hắn cực kì lạnh lùng.

"không..."

Câu trả lời cực kì ương ngạnh... Huang Renjun cứ thế ôm chặt lấy Lee Haechan, sát đến mức chỉ cách nhau một lớp vải quần áo.

Lee Haechan hiện tại mặt đã rất đỏ, cơ thể thằng bé mang mùi hương dịu nhẹ và cực kì dễ chịu.

"anh Haechan không thương Renjun sao?"

Đầu thằng bé dụi dụi vào ngực hắn, khiến hắn có chút nhột mà nhanh tay đẩy nó ra.

"anh không có giận Renjun"

Lee Haechan đột nhiên thay đổi thái độ, Huang Renjun có chút bất ngờ, tròn mắt nhìn hắn.

"ANH CHỈ GHÉT CÁI LOẠI QUỶ CON RANH MA NHƯ MÀY"

"BỘ LỪA ANH MÀY VUI LẮM À"

Lee Haechan quát lên, thái độ vẫn tiếp tục được thay đổi từ một kiểu "dịu dàng" trở thành "cục
súc", Huang Renjun không ngạc nhiên, chỉ bình thản nhìn hắn. Nhìn vào đôi mắt đẹp như bông hoa mùa xuân của Lee Haechan. Tay thằng bé chầm chậm đặt lên vai hắn, nhướm người lên một chút, cánh môi nhỏ nhẹ chạm vào môi Lee Haechan, rất nhanh đã rời khỏi, Lee Haechan ngạc nhiên nhìn nó, nụ hôn đầy ngây thơ và nhẹ nhàng của thằng bé khiến hẳn không kịp trở tay, hắn hiện tại cũng có chút rung động, bốn mắt nhìn nhau, chứa biết bao nhiêu trầm tư của hai con người cách nhau đến mười tuổi.

Huang Renjun nhẹ giọng.

"anh Haechan có yêu Renjun không"

"yêu.."

______________________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com