#30
Mẹ Lee lẫn Lee Haechan bị một phen ngớ người, cả hai mở to mắt nhìn Huang Renjun, không ngờ thằng bé lại đanh đá đến mức như vậy...... hơn nữa đây là lần đầu mẹ Lee và Lee Haechan thấy được sự tức giận thật sự của thằng bé.
Kang Jihyun, từ trước đến giờ là một cậu bé tính tình có vài phần đanh đá nhưng lần này vì bị cậu bạn bằng tuổi hét thẳng vào mặt một cách bất ngờ nên cậu có chút sợ hãi.
Kang Jihyun nhìn Huang Renjun bằng ánh mắt chứa ngàn tia bối rối, vì cuộc chiến "giành người yêu" nên cậu đã đem giấu hết cảm xúc sợ hãi đó mà hất mặt nhìn Renjun, tay ôm Lee Haechan cũng càng chặt hơn.
"không buông đấy... làm-làm sao?"
Huang Renjun nghe câu trả lời của Kang Jihyun liền thêm tức giận, thằng bé siết chặt nắm tay. Mẹ Lee đứng nhìn ba đứa nhỏ, vừa thương con trai vừa buồn cười. Bà cũng định cứu thằng nghịch tử thoát khỏi tình cảnh này nhưng cuối cùng là vẫn đứng nhìn hắn tự giải quyết.
Im lặng một lúc, chuyển mắt về phía Lee Haechan, thấy hắn lặng thinh như vậy khiến thằng bé bắt đầu thấy khó chịu. Ánh mắt của nó như muốn cảnh cáo Lee Haechan phải tự động tránh xa Kang Jihyun mà không để nó phải nói thêm lời nào.
Lee Haechan bắt được ánh nhìn dữ tợn của Huang Renjun, mồ hôi trên đỉnh đầu bắt đầu tuôn ra. Hắn lơ đi ánh mắt của thằng bé, nhìn xuống Kang Jihyun, cậu cùng lúc ngước lên nhìn hắn bằng ánh mắt "tội nghiệp" của một đứa nhỏ, Lee Haechan khó xử nhìn Kang Jihyun.
"buông ra nhé?... anh...anh hơi nóng"
Khó khăn lắm, Lee Haechan mới nói ra được lời tchối "khéo" với cậu bé. Kang Jihyun từ nhỏ xíu đã rất thích Lee Haechan, tuy là anh họ, nhưng đã thích thì chẳng ai cấm được, ngay cả ba mẹ cậu. Mẹ Kang là em gái của ba Lee cho nên thường hay lui tới, chỉ là khoảng thời gian gần đây ai cũng bận bịu. Vì thế sau khoảng thời gian dài mà Huang Renjun ở đây, Kang Jihyun mới xuất hiện.
Kang Jihyun hậm hực nhìn Lee Haechan, cậu đã nghĩ rằng Lee Haechan sẽ về phe cậu... nhưng không. Là về phe của Huang Renjun...
"anh Haechan không thương Jihyun!"
Kang Jihyun hất tay Lee Haechan ra, hậm hực nói dỗi...
Nhìn cảnh tượng hiện tại, Huang Renjun vui trong lòng. Thằng bé liền hóng hách với Kang Jihyun, lại còn nở nụ cười nửa miệng, hại Kang Jihyun tức đến sôi máu.
Lee Haechan nhìn khung cảnh căng thẳng mà mồ hôi tuôn như mưa mùa hạ, trong lòng khó chịu và bế tắc.
"anh không phải không thương Jihyun"
Huang Renjun ngay lập tức chuyển mắt về phía Lee Haechan... tỏ ý: "anh nói cái gì? ý anh là anh thương nó?"
Lee Haechan hiển nhiên cảm nhận được ánh mắt nóng hơn lửa đang nhìn xuyên qua người mình, hắn ngay lúc đó chẳng biết nói gì mới đúng.
Kang Jihyun lúc này trở nên hóng hách hơn.
"nghe thấy chưa? anh Haechan thương tao"
"anh Haechan, nói lại em nghe xem" _ giọng thằng bé cực kì lạnh lùng.
"anh..."_ Lee Haechan ấp úng
"thôi nà, vào ăn trưa đi mấy đứa"
Mẹ Lee cất tiếng, dập tắt không khí căng thẳng giữa hai nhỏ một lớn. Và rồi cả ba đều tuân lệnh nghe theo, cùng nhau vào ăn cơm trưa. Lee Haechan thầm đội ơn người mẹ "yêu dấu" của
mình.
"anh Haechan, em muốn ăn cá"
Kang Jihyun chỉ tay vào món cá trên bàn ăn, giọng con nít đáng yêu nói với Lee Haechan, hắn nhìn cậu rồi gắp lấy một đoạn nhỏ, sẳn tay tháo xương giúp cậu.
Huang Renjun ngồi đối diện, ánh mắt rực lửa nhìn Lee Haechan, thằng bé liền mở miệng đòi hỏi
"anh Haechan, Renjun cũng muốn ăn nữa"
Lee Haechan khẽ gật đầu.
Mẹ Lee ngồi cạnh Renjun, nhìn ba đứa nhỏ mà bà không thể không buồn cười, nhất là nhìn khuôn mặt thằng con trai của bà lúc này...trông rất oan ức. Nhưng vì không muốn con trai bà bị chính mình trêu chọc, bà nhịn xuống và tiếp tục ăn, hơn nữa cùng không buồn giúp hắn một tay.
Lee Haechan cả buổi ăn được một chén cơm, hết đứa này đến đứa kia đòi hắn gắp thức ăn... hắn cũng chỉ biết khóc trong lòng mà làm theo.
Sau bữa ăn, mẹ Lee cùng Lee Haechan dọn dẹp... còn hai cậu bạn chín tuổi ra phòng khách. Đứa đầu sông, đứa cuối sông, nhìn nhau bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.
Lee Haechan ở bên trong, không ngừng suy nghĩ đến chuyện: "tại sao mình lại mắc kẹt giữa mấy đứa nhóc cách mình mười tuổi như vậy?"
"là vì yêu đó con trai"
Giọng mẹ Lee cất lên, Lee Haechan có chút giật mình, lẩm bẩm nhỏ như vậy mà cũng có thể nghe thấy... hắn cũng chỉ biết lườm mẹ của mình. Đây không biết là lần thứ mấy vạn hắn cảm nhận được người này không phải là mẹ mình.
Xong xuôi, Lee Haechan vừa bước ra phòng khách liền thấy Kang Jihyun cầm lấy tay Huang Renjun và...
"Aaaaa!"
Mẹ Lee từ trong bếp chạy vội ra, Lee Haechan cũng hốt hoảng đi đến, tiếng hét của Huang Renjun khiến không khí trở nên căng thẳng. Lee Haechan lại gần thằng bé, khuôn mặt của hắn hiện rõ sự lo lắng, môi hắn mím lại, đôi lông mày cũng vì vậy mà sát gần nhau. Hắn nhẹ giọng:
"có đau không?"
Huang Renjunnhăn mặt, thằng bé khễ gật đầu. Lee Haechan thấy vậy, liền tức giận nhìn về phía Kang Jihyun.
"em làm cái gì vậy hả?"
Kang Jihyun đứng gần đó, cậu mang vẻ mặt sợ hãi nhìn Lee Haechan, lần đầu bị người anh cậu yêu thương mắng.
"là nó chọc giận em trước"
"chọc cái gì? em cũng không nên cắn Renjun như vậy"
"nó nói anh Haechan hôn nó rồi. Còn em thì chưa"
Mẹ Lee ngạc nhiên nhìn đứa con trai của mình, Lee Haechan cũng vì vậy mà mồ hôi tuôn nhiều hơn. Hắn nhìn Huang Renjun, thằng bé nói như vậy thật chẳng nghĩ cho hắn... chắc chắn sau vụ này, hắn sẽ bị điều tra rồi là bị trêu đến xấu hổ!
Kang Jihyun bật khóc.
"hức... anh Haechan dám hôn nó"
Vừa khóc, cậu vừa lau lau đi nước mắt, khóc lớn đến nổi hại mẹ Lee đến không kịp dỗ. Lee Haechan mới chợt nhận ra mình đã hơi lớn tiếng, liền vội đổi thái độ.
"ơ, anh xin lỗi... Jihyun đừng khóc"
Huang Renjun thấy vậy cũng liền khóc theo. Từ một vết cắn đậm trên cánh tay nhỏ của Huang Renjun mà kéo theo màn khóc lớn của hai đứa nhỏ. Lee Haechan lại quay sang bên Huang Renjun, dỗ dành:
"Renjunie... sao lại khóc?... thôi nào, ngoan một chút"
Ừ thì... dù cho Lee Haechan có mọc thêm ba cái đầu, sáu cái tay cũng chẳng thể dỗ nỗi Huang Renjun và Kang Jihyun. Mẹ Lee ở cạnh có nói có khuyên có bảo thì cả hai vẫn đều không nghe...Lee Haechan hết xin lỗi rồi dỗ dành đứa này lại sang đứa kia...không thể nào loạn hơn.
"anh Haechan còn dỗ nó thì em sẽ không sang đây nữa"- Kang Jihyun ấm ức
"thử dỗ nó đi, em sẽ về với mẹ Huang" - Huang Renjun nghẹn ngào.
Lee Haechan: "CỨU"
"em sẽ đi luôn, không gặp anh Haechan nữa"
"vậy thì tốt quá... đi mạnh giỏi nhé. Anh Haechan là người yêu của tao rồi"
Giọng nói đầy chanh chua... không ai khác là Huang Renjun. Kang Jihyun hậm hực đi về phía cổng, nơi có chiếc xe hạng sang màu đen cùng người đàn ông mặc vest đen mở cửa chờ cậu. Cuối cùng thì kết quả "thắng cuộc" cũng thuộc về Huang Renjun. Chỉ tội cho Lee Haechan, hắn phải ngồi dỗ dành hai đứa nhỏ khá lâu mới chịu nín... cả hai đều rất ngang bướng thi nhau ai khóc to hơn để tranh sự chú ý từ Lee Haechan.
Lee Haechan cùng Huang Renjun đứng trước cửa chính nhìn Kang Jihyun rời đi, thằng bé vui vẻ đến mức không ngừng cười, bàn tay nhỏ cũng vì vậy mà nắm chặt hai ngón tay của Lee Haechan. Tay kia thì vẫy vẫy tạm biệt Kang Jihyun... Lee Haechan nhìn thằng bé, cuối cùng thì hắn đã lựa chọn đứa nhỏ này. Ánh mắt ôn nhu chuyển xuống nơi bàn tay nhỏ của thằng bé nắm chặt tay hắn đã rất lâu, khóe môi nhẹ nâng lên...
Mặc dù đối với hắn, trước khi Huang Renjun xuất hiện, Kang Jihyun là đứa nhỏ mà hắn cưng chiều nhất... nhưng hiện tại thì đã thay đổi. Huang Renjun mới là người...
"MÀY BƯỚC VÀO NHÀ... HÔM NAY HÀNH ANH MÀY HƠI NHIỀU ĐẤY. XEM ANH XỬ MÀY"
À ừ thì, tạm thời bỏ qua chuyện Huang Renjun là người như thế nào đối với Lee Haechan nhé...
"ơ... Renjun có làm gì đâu, Renjun chỉ dành lại người yêu thôi mà"
Hiện tại là giọng điệu lẫn khuôn mặt mèo con ngây thơ vô số tội... Lee Haechan nghiến nhìn vẻ mặt của nó nhưng rồi chẳng tài nào có thể tiếp tục tức giận...
"ừ ừ... dành người yêu"
"ANH MÀY GIÀ RỒI, YÊU ĐƯƠNG CÁI GÌ... BƯỚC VÀO NHÀ NGAY!"
"đâu có... anh Haechan dù thể nào vẫn trẻ và đẹp trai nhất trong tim Renjun"
"IM NGAY, ĐỒ RANH CON"
Ừm... là do Huang Renjun thả thính mạnh nên Lee Haechan mới trở nên cục súc như vậy. Huang Renjun nhìn hắn... mỉm cười rồi nói:
"thật mà... Renjun yêu anh nhất"
RIP Lee Haechan.
____________________
Vẫn chưa biết Chún Chún trong unit nào nữa.... tui buồn quá các nàng ..... :((
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com