#31
Vài ngày sau, cứ tưởng chừng Kang Jihyun từ đó sẽ không quay lại. Nhưng không...
Mẹ Lee đi làm về đã nhận được cuộc gọi từ cô em chồng – mẹ của Jihyun, sau ngày bị Huang Renjun đuổi khéo, cậu về nhà liền khóc tung cả lên, hại mẹ lẫn bố Kang có chút nhức đầu. Do đó mà mẹ Kang liền nhờ đến sự trợ giúp của mẹ Lee và... Lee Haechan.
Mẹ Lee nghe lại sự việc cũng có chút thông cảm, bà không suy nghĩ thêm liền đồng ý để Kang Jihyun đến ở vài ngày. Mặc dù biết rằng Huang Renjun sẽ giận, Lee Haechan cũng sẽ khó xử... vừa đứng trước cửa nhà, bà đã nghe thấy vài tiếng ồn ào từ trong nhà phát ra...
"ngốc quá vậy? sao lại di chuyển qua bên đó"
"em có ngốc đâu, tại nó khó chơi chứ bộ... bênh luôn cả game là sao?"
"ơ, anh mày đang chỉ mày đây, bênh cái gì... chết bây giờ, đến gần chỗ anh mày đang đứng đây này"
"có người kìa, núp vào đây mau"
"ơ anh Haechan, nó bắn em... aaa"
"anh bảo mày chạy lại đây... trời ạ"
Mẹ Lee nhìn hai đứa nhỏ mà mỉm cười. Cả hai chơi game chăm chú đến mức không để ý là mẹ đã về. Một nhỏ cầm điện thoại, một lớn cầm ipad, vừa chơi, miệng vừa nói... chẳng khung cảnh lúc nào đáng yêu bằng lúc này.
"chơi cái gì đấy?"
"aaa mẹ về rồi ạ! anh Haechan đang chỉ con chơi game "
Mẹ Lee chỉ hỏi chứ cũng không buồn quan tâm đến. Bà gật đầu nhìn thằng bé, còn Lee Haechan vẫn chăm chú chơi.
"nó bắn kìa anh Haechan... cíu em"
"anh mày tới đây.. núp đi"
Mẹ Lee không nói thêm, liền đi vào bếp chuẩn bị cơm trưa. Thấy cả hai cùng nhau chơi vui vẻ như vậy bà cũng không nỡ kêu giúp đỡ.
Trong lúc mẹ Lee nấu nướng, bên ngoài luôn có
tiếng nhỏ lớn cãi cọ ồn ào, cộng thêm tiếng súng trong game "nã" không ngừng... có chút nhức đầu nhưng lại rất vui. Bà chỉ biết lắc đầu mỉm cười...
"bắn nó đi, con bot thôi mà"
"yeah! em bắn chết nó rồi"
"ừ... lại đây, đi theo anh này"
Huang Renjun cười nói vui vẻ, thằng bé giết được một mạng như nhặt được vàng vậy. Lee Haechan dù luôn nhìn vào màn hình nhưng lại thi thoảng liếc sang đứa nhỏ kế bên, bắt gặp được nụ cười
đầy ngây thơ khiến khóe môi hắn cũng vì vậy mà cong lên.
Đến hồi gây cấn, Huang Renjun bị một kẻ trong game "knock out", Lee Haechan liền đến xử nó không quá ba nốt nhạc. Trong lòng thầm rủa:
"dám bắn nhóc con của tao à?"
Dù chỉ là game nhưng Huang Renjun lại thấy Lee lúc này cực kì "soái", liền buông lời khen ngợi:
"anh Haechan ngầu quá đi"
Thằng bé cười nhìn hắn, kết quả tim Haechan càng lúc càng đập nhanh, độ tập trung cũng bị giảm bớt... cả hai cùng bị bắn chết khi nào cũng không hay. Hắn quay sang lườm thằng bé, nó vẫn cười tươi như hoa mùa xuân nhìn hắn. Hại hắn không nỡ nói nó câu nào.
Mẹ Lee bên trong đã chuẩn bị xong đồ ăn, liền gọi cả hai vào... ai nấy đều ăn rất ngon, cho đến khi...
"Jihyun ngày mai sẽ đến đây ở với chúng ta vài ngày"
Mẹ Lee nói với giọng bình thản như chẳng có chuyện gì xảy ra, không nhìn hai đứa nhỏ đang ngồi đối diện với biểu cảm đầy khó coi. Lee Haechan bất ngờ, Huang Renjun không vui. Cả hai cùng một câu hỏi.
"tại sao?"
mẹ Lee thở dài, bà trả lời:
"mẹ Jihyun đã gọi cho mẹ, Jihyun sau khi về liền khóc ầm ĩ muốn đến đây ở... mẹ cũng không còn cách nào khác. "
Bà chuyển mắt về phía Huang Renjun.
"Renjunie đừng giận Jihyun, thằng bé rất hiền và hòa nhã. Cũng đừng giận mẹ nhé?"
Huang Renjun chỉ đáp lại bằng cái gật đầu bất đắc dĩ. Sau đó mẹ Lee lại nhìn về phía Lee Haechan nhưng không nói gì. Hại hắn có chút khó hiểu.
Sau bữa cơm, Huang Renjun liền lên phòng ngủ. Ở
dưới nhà chỉ còn Lee Haechan và mẹ Lee.
"con phải biết cách đối xử với hai đứa nhỏ. Lần trước thằng bé Jihyun đã rất buồn đấy"
Lee Haechan im lặng nghe lời mẹ dặn, tay vẫn rửa chén...
"mẹ cũng như con, không thể chiều Jihyun hơn Renjun.. nhưng làm ngược lại thì cũng không được... mẹ mày chỉ nói thể thôi, còn lại mày tự khôn mà giải quyết"
Lee Haechan gật đầu. Hắn không đáp lại, chỉ là hắn đang suy nghĩ, trước đây Jihyun từng là đứa nhỏ trong dòng họ mà hắn "cưng chiều" nhất. Jihyun rất ngoan, nghe lời và cũng rất quý hắn. .. nhưng giờ lại có Huang Renjun, hắn cũng không thể đẩy thẳng cậu sang một bên... đây là câu chuyện khá đau đầu của kẻ mười chín tuổi đứng giữa hai đứa nhỏ chín tuổi...
Sáng hôm sau, Lee Haechan chẳng thể hiểu nổi kiếp trước đã nợ hai đứa nhỏ này cái gì mà trúng ngay tuần lễ được nghỉ dài ngày phải ở cùng Huang Renjun và Kang Jihyun.
"anh Haechan... chúng ta đi siêu thị được không?"
Kang Jihyun đã đến từ sáng, hại Lee Haechan lẫn Huang Renjun phải dậy ngay lúc đó. Lee Haechan là
vì canh chừng hai đứa nhỏ gây nhau, Huang Renjun là vì canh chừng Kang Jihyun gần gũi với Lee Haechan... chẳng hiểu sự chiếm hữu của Huang Renjun xuất hiện từ lúc nào và từ ai?
Lee Haechan nghe thấy câu hỏi của Jihyun liền quay sang nhìn Huang Renjun. Thằng bé không chút biểu cảm, chỉ nhìn hắn rồi gật đầu nhẹ. Dù gì nó cũng thích đi nơi đông người.
"ừ... Jihyun chuẩn bị đồ đi. Renjun nữa"
Cả hai đứa nhỏ liền thi nhau chạy lên lầu thay đồ. Dù không ai lườm liếc nhưng nội tâm vẫn tỏ vẻ không thích đối phương... còn chưa nói đến việc tối nay Lee Haechan sẽ trải qua một đêm không ngủ... với một chiếc giường lớn và hai đứa nhỏ.
Trong lúc chờ đợi, Lee Haechan ngồi suy nghĩ đến việc ngày hôm nay có lẻ sẽ là ngày đầy khó khắn đối với hắn.
"ANH HAECHAN... RENJUN KHÔNG CHO EM THAY ĐỒ"
Vừa nghĩ đến đã nghe thấy tiếng Jihyun nói lớn, Lee Haechan thở dài đi lên phòng.
"RENJUN... MỞ CỬA CHO TỚ"
"ai tớ với mày?" - Huang Renjun chanh chua đáp lại
"Renjunie...mở cửa cho Jihyun đi"
...
Huang Renjun ở trong phòng tắm, mặc dù đã thay xong nhưng vẫn không chịu ra ngoài nhường chỗ
cho Jihyun. Nghe Haechan nói thằng bé mới chịu ra ngoài.
"Jihyun vào đi..."
Kang Jihyun bước vào cũng là lúc Huang Renjun bước ra. Thằng bé khó chịu nhìn hắn.
"mày bắt bạt người ta vừa thôi nhé"
"ai bắt nạt... đến sau thì chịu chứ"
"đến sau cái gì?"
"em thích anh Haechan trước mà... nó đến sau còn giành"
Lee Haechan vỗ trán, hắn thở dài nhìn thằng bé. Hắn đang nói đến việc thằng bé không cho Jihyun vào phòng tắm nhưng thằng bé lại cố ý nói việc "yêu đương?"... Hắn còn suy nghĩ đến việc, Huang Renjun thật ra là người đến sau Jihyun nhưng lại được hắn dành tình cảm nhiều hơn. Cái trước và sau ở đây không phải thời điểm, mà chính là tình cảm.
Lee Haechan lườm thằng bé, hắn không ngờ mình lại thừa nhận việc yêu thương Huang Renjun hơn Kang Jihyun. Hiện tại kẻ mười chín tuổi với đôi tai đỏ, giọng giả vờ gắt gỏng...
"ĐỒ CON NÍT KHÔNG BIẾT NGƯỢNG!"
"yêu là phải nói như đói là phải ăn... Renjun không ngượng đâu"
"MÀY..."
"ĐỒ RANH CON... ANH MÀ YÊU MÀY THÌ ANH KHÔNG PHẢI HAI MƯỜI TUỔI"
Huang Renjun: "anh mới mười chín tuổi thôi, ngốc vừa"
_________________________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com