bé con
lowercase
anh - chae hyungwon
bé con - yoo kihyun
...
chae hyungwon ngắm nhìn một bé con đang yên giấc trong vòng tay to lớn của anh, trong lòng không ngừng cảm thản rằng đứa nhỏ này thật sự là một thiên thần, chính là được phía trên cử xuống để thực hiện nhiệm vụ đánh cắp trái tim anh.
một bé con xinh đẹp.
"đào, mâm mâm...đào ngon, muốn ăn đào" môi nhỏ của bé con mấp mấy một vài từ, giọng nói khi ngái ngủ lại vô cùng đáng yêu, điều này chae hyungwon chính là chịu không nổi, thật sự anh đã yêu bé con này đến muốn phát điên rồi.
"hôm sau daddy sẽ mua đào cho con" chae hyungwon đã nói thầm vào tai bé con như thế đấy.
thiên thần nhỏ kia như đã thực hiện được điều ước liền rúc sâu vào trong lòng chae hyungwon mà tiếp tục đánh giấc. chae hyungwon mãn nguyện thoả ý cười, nhắm đến môi của bé con mà hôn xuống. thật ngọt, thật mềm.
"kihyunie của daddy ngủ ngon"
ngắm bé con thêm một lần nữa, lại cúi xuống hôn bé con thêm một lần nữa chae hyungwon mới an phận mà bình bình ổn ổn ôm bé con đi vào giấc ngủ.
...
tiếng chuông báo thức reo inh ỏi khiến chae hyungwon giật mình tỉnh giấc, gì đây? có bao giờ anh đặt báo thức đâu mà hôm nay cái đồng hồ này lại reo thế, nghĩ một lúc anh cũng mặc kệ nó và lại nhớ đến một bé con nào đó nằm ở bên cạnh. nhưng, kì lạ nhỉ? sao lại trống trơn và lạnh thế này, bé con của anh đâu, kihyunie của anh đâu? chae hyungwon lúc này bổng dưng lo lắng tột độ, bật dậy khỏi chiếc giường nhanh chóng chạy xuống nhà dưới tìm bé con.
bằng một cách thần kì nào đó chae hyungwon không tìm thấy bé con ở trong nhà, anh đã thật sự hoảng sợ, bé con của anh có thể đi đâu được chứ, anh không thể để mất bé con được, bé con chính là mạng sống của anh, nhất định anh phải tìm được bé con trở về.
"kihyunie, con đang ở đâu? đừng làm daddy sợ mà" chae hyungwon đã rời nhà được hơn hai giờ đồng hồ và vẫn chưa tìm thấy được bé con. tất cả các nơi anh hay đưa bé con đến chơi anh đều đã ghé qua, gọi điện nhờ bạn bè trợ giúp anh cũng đã thử qua, đến cả cảnh sát anh cũng đã đến làm phiền, tất cả mọi thứ anh đều đã làm nhưng vẫn chưa thấy bé con đâu.
chae hyungwon lần này đã thật sự đánh mất bé con kihyun.
"con mau trả lời daddy, con đang ở đâu" chae hyungwon như mất hết bình tĩnh hét lớn, chân ga cũng vì thế mà tăng tốc hết mức, anh như điên lao xe đi như thể muốn kết thúc cuộc đời này vậy, nó chẳng còn ý nghĩa gì khi anh sống mà không có kihyun, đó là một điều rất tồi tệ.
chiếc xe lao đi giữa đại lộ rộng lớn, chấp cả đèn đỏ mà phá luật vượt ẩu, những chiếc xe ở lân cận cũng chỉ có thể lùi về phía sau mà nhường đường, cũng không lên tiếng bất bình.
thành phố văn minh nhỉ.
ở bên trong xe chae hyungwon như hoá điên mà hét tên bé con kihyun, một tay túm lấy vô lăng, một tay rảnh rỗi túm lấy được thứ gì liền ra sức xé, bẻ hay thậm chí là cắn. chae hyungwon khi yêu thật đáng sợ.
đáng sợ với ai cũng được, chỉ là không được đáng sợ với bé con.
"kihyunie, daddy nhớ con"
chae hyungwon sau một khoảng thời gian điên loạn ở ngoài đường thì cũng đã yên ổn trở về nhà. Bây giờ căn nhà chẳng khác gì vừa mới có một trận động đất nhẹ lướt qua, tất cả đồ đạc trong nhà đều do chính tay chủ nhân nó đạp đổ và vứt đi. chae hyungwon ngoài đường điên chưa đủ, về nhà lại điên hơn.
"ôi trời, cái gì thế này?" im changkyun, một người anh em thân thiết của chae hyungwon vừa bước vào nhà và ngỡ ngàng bởi cảnh tưởng đổ nát của nó, nhà là đang có trộm đi, nên mới có thể hoang tàn như thế này.
"hyungwon, có chuyện gì thế?" im changkyun liếc mắt thấy chae hyungwon đang gục đầu rung rẩy ở sopha đằng kia liền nhanh miệng hỏi.
"kihyun..."
"kihyun như nào?" im changkyun tiến đến gần với chae hyungwon, cố gắng lắng nghe anh nói nhưng chỉ nghe được anh gọi tên kihyun rất nhiều lần.
"kihyun... không thấy kihyun nữa"
lúc này chae hyungwon đã bỏ mặc mọi thứ mà gào lên trong tuyệt vọng, không tìm được bé con, không được nhìn thấy bé con, không còn bé con ở trong chính căn nhà này nữa, không còn nữa rồi, bé con đã bỏ anh đi rồi. chae hyungwon lại một lần nữa phát điên tiếp tục đập phá mọi thứ trong nhà.
"trời ơi, anh điên rồi hả hyungwon, mấy cái anh đập không có rẻ đâu" im changkyun chạy đến ôm lấy chae hyungwon ngăn cản nhưng càng ngăn chae hyungwon càng điên tiết hơn, vốn dĩ vóc dáng chae hyungwon có phần cao lớn hơn im changkyun nên chỉ trong một khắc nhỏ đã có thể thoát ra khỏi vòng tay như gọng kiềm kia mà vung tay đấm một cái thật đau đớn vào một bên má của im changkyun.
"mẹ nó, anh thật sự bị điên rồi" im changkyun cũng chẳng phải dạng vừa gì liền vung tay đáp trả chae hyungwon một đấm cũng khá là đau đớn.
"anh lại nhớ đến kihyun rồi chạy đi tìm thằng bé đấy à, anh bị điên rồi, kihyun không còn ở đây nữa" im changkyun như muốn hoá điên cùng chae hyungwon, vì cớ gì mà chuyện đã xảy ra lâu như vậy rồi mà chae hyungwon vẫn không thể quên được.
"mày nói bậy, kihyunie lúc nào cũng ở bên cạnh anh, đêm hôm qua anh còn ôm kihyunie trong lòng anh ngủ mà" chae hyungwon thật sự đã không còn tỉnh táo.
"em nói cho anh biết, nghe cho kĩ, mười năm trước anh đã nhẫn tâm bán kihyun cho người khác, kihyun đã không còn tồn tại ở đây mười năm rồi, anh tỉnh lại đi"
"không có, anh không có bán kihyun, là... là người ta ép anh, anh thật sự không muốn bán kihyun đi, anh không phải... không phải anh... changkyun em phải tin anh... kihyun bỏ anh đi rồi..." chae hyungwon đã hoảng đến độ từ ngữ trong lời nói cũng loạn theo, một dòng lệ rơi xuống gương mặt đẹp đến đáng thương.
"em tin anh, bây giờ ngoan ngồi xuống đây chúng ta nói chuyện được không?" im changkyun dìu chae hyungwon đã sức cùng lực kiệt đến chiếc sopha ở giữa phòng khách đã đổ nát đến mức không nhìn ra được căn nhà này đã từng rất ấm áp và hạnh phúc.
vì lúc đó có kihyun.
"hyungwon, anh đã bình tĩnh lại chưa?" im changkyun vẫn ôm anh chặt cứng, tránh cho anh một lần nữa kích động không biết sẽ làm ra được loại chuyện gì.
"anh ổn changkyun, xin lỗi em" chae hyungwon hẳn là đã lấy lại được bình tĩnh, không còn cựa quậy hay la hét nữa.
"hyungwon, anh nên quên kihyun đi, thằng bé đã không còn ở đây nữa, anh không thể sống mãi như thế này được, đã mười năm rồi anh, đừng mãi chìm vào quá khứ nữa, nếu kihyun biết thằng bé cũng sẽ không vui đâu" im changkyun nhẹ nhàng rót từng lời nói vào tai chae hyungwon. hắn thật ra cũng rất thương bé con kihyun nhưng số phận đã đưa đẩy như thế rồi thì hắn cũng không dám cãi lại.
chae hyungwon im lặng không nói.
"giải thoát đi anh, trong mười năm qua tất cả chỉ là do anh tưởng tượng rằng kihyun vẫn ở bên anh, sự thật là không có ai cả"
chae hyungwon tiếp tục im lặng.
"anh cứ từ từ suy nghĩ và đừng để cái quá khứ đó mãi ám ảnh anh nữa, không có gì tốt đẹp đâu"
chae hyungwon im lặng rơi lệ trong lòng.
"điều gì cần nói em cũng đã nói hết rồi, anh cứ nghĩ đi, em có việc nên phải về đây" im changkyun nhìn vào con rolex trên cổ tay, thuận miệng nói vài lời với chae hyungwon sau đó liền rời đi.
chae hyungwon lúc này mới từ từ ngẩng mặt lên, trên môi nở một nụ cười quỷ dị, muốn anh quên đi bé con sao, chuyện đó sao có thể chứ, bé con là cuộc sống của anh, muốn anh quên là quên như thế nào, cho dù im changkyun có nói như thế nào anh vẫn tin bé con kihyun vẫn luôn ở bên anh, một khắc cũng không rời.
"kihyunie, con còn không mau quay về để daddy yêu thương"
chae hyungwon đã yêu quá hoá điên.
...
một lần nữa tỉnh giấc đã là sáng hôm sau, cũng là chae hyungwon cùng với chiếc giường kingsize và cũng là chae hyungwon nhưng không phải cùng chiếc giường mà là cùng với một thiếu niên có vóc người nhỏ nhắn đang nằm gọn trong lòng anh mà mĩm cười.
"kihyun về rồi, daddy không cần phải tìm con nữa" cậu thiếu niên ấy lên tiếng, giọng nói thanh thuần lại vô cùng ngọt ngào rót từng chút một vào đôi tai đỏ ửng của chae hyungwon.
"kihyunie sau này tuyệt đối không được rời khỏi daddy dù chỉ một bước, không có con daddy sẽ rất buồn" chae hyungwon nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu thiếu niên ấy. vừa mềm, vừa thơm hôn thật thích.
"dạ, kihyun sẽ không bao giờ rời xa daddy nữa" thiếu niên trong vòng tay chae hyungwon cười khúc khích, được nằm cùng daddy, được daddy cưng chiều ôm vào lòng như thế này thật sự rất ấm áp đó.
kihyun chờ đợi khoảnh khắc này cũng mười năm rồi.
"ngoan, daddy thương con nhất" chae hyungwon vòng tay càng siết chặt thiếu niên trong lòng hơn, anh đã đánh mất bé con trọn vẹn mười năm, đến hôm nay bé con quay trở về anh tuyệt đối sẽ giữ chặt bé con bên người, không một ai có thể mang bé con đi nữa.
"con cũng thương daddy nhất"
...
trở về thời điểm im changkyun vừa mới rời khỏi nhà chae hyungwon, lúc này phía ngoài cửa đã xuất hiện một thiếu niên trạc tuổi hai mươi đang nhìn về phía chae hyungwon mĩm cười rất ngọt ngào.
"con tìm được daddy rồi"
end.
9.8.20
#c
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com